Volume 2: Yên Bình Trước Cơn Bão

Chương 142: Ủy Ban Chỉ Đạo

2025-08-29

1

Hai ngày tiếp theo, Ves chỉ việc thư giãn và tận hưởng kì nghỉ của mình. Cậu chơi với lũ trẻ ở điền trang và khiến bọn nhỏ phải tròn mắt thán phục khi cậu trổ tài tay nghề của mình bằng cách chế tạo ra một vài đồ chơi trông rất ngầu lòi. Nhìn bọn nhóc cười khúc khích làm cậu thấy ấm lòng thật sự.

Ngoài ra, cậu cũng đi cập nhật tin tức với các ông các cụ hiểu chuyện hơn trong gia đình. Bây giờ đây cậu đã được gia nhập vào ban chỉ đạo của Gia Tộc Larkinson, cậu được phép truy cập vào mạng lưới dữ liệu và tình báo riêng của gia đình. Cậu nhanh chóng đọc lướt qua những tài liệu mới nhất, nhưng họa chăng cũng chỉ vẽ ra một bức tranh rời rạc về tình hình hiện tại mà thôi.

Ngay cả nhà Larkinson cũng nghi ngờ có những thế lực khác đang can thiệp vào chuyện này. Số lượng bọn cướp không gian lẫn phản động đang hoành hành khắp Phân Khu Sao nhiều đến mức bất thường, mà chúng lại còn được hậu thuẫn quá mạnh so với đám khủng bố bản địa nữa.

Bất chấp những điều đó, nước Cộng Hòa Bright vẫn tập trung nỗ lực chuẩn bị cho cuộc chiến tranh sắp tới với nước láng giềng không đội trời chung kia. Không cần biết những thế lực khác đang toan tính điều gì, nhưng nước Cộng Hòa vẫn phải đánh bại quân Vesia trước cái đã rồi hẵng nghĩ đến những chuyện khác phức tạp hơn.

Vương Quốc Vesia chỉ lớn hơn và giàu có hơn nước Cộng Hòa một chút. Chúng nắm phần lớn ưu thế nhờ việc sở hữu hai hệ thống cảng sao trọng yếu, giúp mở rộng tầm với và rút ngắn quãng đường tiếp tế đến tiền tuyến. Thế nhưng đáng tiếc thay cho bọn Vesia, hai hệ thống cảng của chúng lại nằm ở vị trí bất lợi và hầu như không có giá trị chiến lược nào ngoài việc làm trạm trung chuyển đầy tiện lợi cho nhiều tàu không gian cập bến để nghỉ chân rồi bay đến nơi khác.

“Người Vesia lúc nào cũng ghen tị vì bao nhiêu tuyến đường thương mại đều đổ về Hệ Sao Bentheim.” Ves kết luận. Cuộc chiến sắp tới khá chắc là sẽ là một trận kéo co để định xem ai mới là chủ nhân của Hệ Sao Bentheim. “Bức Màn Mây chắc là sẽ không bị để ý gì nhiều cho lắm, nhưng rồi nó cũng sẽ lên thớt vào một ngày nào đó thôi.”

Trên thực tế, trong những cuộc chiến trước đây, mỗi khi bọn Vesia đánh sâu vào lãnh thổ Cộng Hòa, chúng cũng thường đóng quân ở những hệ sao lân cận. Một hệ sao kém phát triển như Bức Màn Mây thì chỉ cần một lực lượng chiếm đóng ít ỏi thôi là đủ. Chúng thường đi quét sạch hết tất cả các băng nhóm và đảm bảo dân địa phương không giở trò gì đằng sau lưng trong khi lực lượng chính tiếp tục tiến hành bao vây Hệ Sao Bentheim.

Xui xẻo thay là có vẻ như lần này bọn Vesia đã chuẩn bị xâm lược rất kỹ càng, hơn hẳn những đợt trước.

“Thực ra thì Vương Quốc không có hỗn loạn và bất ổn nhiều bằng nước ta.” Ông Ovrin giải thích. “Chúng kiểm soát xã hội chặt chẽ hơn chúng ta nhiều. Quan trọng hơn là đám quý tộc và hoàng gia đã lập ra một thỏa hiệp hiếm có để gác lại phần lớn các mâu thuẫn nội bộ và dồn hết sự thù hận về phía chúng ta.”

Ves nhăn mày khi nghe điều đó. “Không phải nhờ có sự bất đồng tư tưởng giữa giới quý tộc và hoàng gia mà người Vesia chưa bao giờ tung hết sức trong mấy cuộc chiến trước đây sao?”

“Ôi, đừng có lo, Ves à. Chúng có soạn thỏa hiệp màu mè như thế nào đi nữa là một chuyện. Còn lũ Vesia có thật sự tuân theo hay không lại là chuyện khác.”

“Cho dù vậy, nhưng nhìn bọn người Vesia bắt tay làm hòa với nhau như thế này cũng là khá là kỳ lạ. Đám quý tộc lúc nào cũng muốn phế truất hoàng gia để lập ra một hội đồng nắm quyền điều khiển đất nước mà. Còn vua chúa bọn chúng thì lại muốn bãi bỏ quân đội tư nhân của giới quý tộc. Mục tiêu của cả hai bên chẳng có ăn nhập gì cả.”

“Chúng ta có lý do để tin rằng cái thỏa hiệp bí mật đó được đặt ra bởi cùng một thế lực bên ngoài đang khuấy đảo cả Phân Khu Sao này. Tầm ảnh hưởng của chúng là không hề nhỏ, nhưng ông không nghĩ là chúng biết đám quý tộc Vesia lúc nào cũng sẵn sàng đâm sau lưng nhau đâu.”

Cả hai trao nhau một ánh mắt đầy ẩn ý. Người Vesia tuy có thể điều động một lực lượng khá hùng hậu, nhưng hệ thống chỉ huy ở đằng sau lại vô cùng mỏng manh. So với bọn chúng, thì quân đội Cộng Hòa Bright thường có bộ máy lãnh đạo khá là vững vàng, nhưng bù lại thì binh lính lại không được huấn luyện khắc nghiệt bằng đối phương.

“Mà dù sao thì bọn ông dự đoán rằng các phe phái trong hàng ngũ quý tộc sẽ phải tuân theo thỏa hiệp đó trong vòng ít nhất là một năm. Hệ Sao của cháu chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm nếu bọn chúng chọc thủng hàng phòng tuyến của chúng ta. Cháu có chắc là không muốn dời xưởng chiến cơ của cháu đi nơi khác không?

Ves suy nghĩ và cân nhắc các lựa chọn khả thi, nhưng rồi cuối cùng vẫn lắc đầu. “Cháu nghĩ cha cháu đã định cư ở Bức Màn Mây là có lý do. Cháu không muốn từ bỏ những gì cha cháu để lại.”

“Tùy cháu thôi. Cháu vẫn là người nhà Larkinson. Ông thấy vui vì lòng dũng cảm của cháu, nhưng ông không chắc là cháu có nên thể hiện nó vào lúc này hay không.”

Cuộc trò chuyện dần đi tới ngõ cụt, cho nên Ves liền thay đổi chủ đề. “Vậy khi nào ban chỉ đạo sẽ họp mặt vậy ông?”

“Tộc trưởng sẽ về đây vào ngày mai. Chúng ta sẽ mở một cuộc họp đặc biệt để chính thức kết nạp cháu vào ủy ban. Chúng ta cũng sẽ bàn về ngân sách cho năm sau cùng với những chính sách hoạt động khác.”

“Nhà mình năm nay về ăn tất niên ít hơn mọi năm. Ông có chắc là chúng ta nên tổ chức cuộc họp với phân nửa số thành viên đang có mặt ở đây không?”

“À, bọn ông làm theo tục lệ thôi.” Ông Ovrin phẩy tay. “Những mục tiêu chính cần thảo luận thì cũng đã bàn xong cả rồi. Ngoại trừ mấy cái tiểu tiết ra thì bọn ông cũng đã chốt xong hết mọi thứ khá là suôn sẻ.”

Nghe như cuộc họp cuối năm chỉ là lúc để cả nhà kiểm tra và rà soát hết tất cả những chính sách và quyết định trước năm mới vậy. Giờ đây cậu đã là một thành viên trong ban chỉ đạo của gia tộc, cậu mới biết nhà Larkinson sở hữu một đế chế kinh doanh quy mô vừa ở tại Rittersberg này, với tổng thu nhập là vào khoảng năm mươi triệu hiện kim mỗi năm.

Tuy con số đó không nhiều bằng thu nhập của công ty cậu, nhưng đó là những mảng kinh doanh ổn định hơn nhiều. Cậu không còn lạ gì với cái thị trường chiến cơ đầy biến động và vô cùng đòi hỏi sự đổi mới đến mức nào. Ngược lại, Quỹ Tín Thác của nhà Larkinson thì được dùng để đầu tư cho một số khách sạn, chung cư và các thương vụ bất động sản khác với dòng lợi nhuận đều đặn chảy ngược vào quỹ mỗi năm.

“Bọn ông đang bắt đầu củng cố quỹ hưu trí để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Biết lo xa sẽ tránh được họa gần cháu à.”

Cả hai người đều khẽ nhăn mặt. Quỹ hưu trí là nguồn hiện kim hỗ trợ cho các bà vợ góa phụ và trẻ mồ côi để có cơm ăn áo mặc. Nếu ban chỉ đạo chủ động rót thêm tiền vào ngân quỹ, thì nó có nghĩa là họ không mấy tự tin rằng mọi thành viên Larkinson sẽ sống sót qua cuộc chiến sắp tới.

Ves dành chút thời gian lo lắng cho những người cậu quan tâm và gần gũi nhất. Phần lớn người nhà Larkinson đối với cậu cũng chỉ là quen biết, nhưng cũng có những người thân khác như chú Ark hay bà chị họ Melinda lại chiếm vị trí đặc biệt trong tim cậu.

Sau một ngày vui chơi thư giãn khác, giờ đây cậu chiêm ngưỡng cả hành tinh khoác lên mình bầu không khí lễ hội cực kì náo nhiệt. Một đội quân robot xây dựng đã biến thành phố Varleton thành một thiên đường lễ hội ngập tràn ánh đèn xanh dương nhấp nháy trên đường phố lẫn những dải cờ trang trí màu sắc hài hòa với quốc kỳ của nước Cộng Hòa.

Nhiều người nhà Larkinson tinh ý hơn thì để ý thấy nước Cộng Hòa đã đầu tư công sức tổ chức buổi lễ năm nay tráng lệ hơn một chút. Chính phủ muốn trấn an người dân Bright bằng cách phô diễn sức mạnh của quốc gia và khơi dậy niềm tự hào dân tộc.

Tộc trưởng nhà Larkinson cuối cùng cũng đã trở về vào buổi sáng hôm đó. Chiếc xe bay bọc thép của ông đáp xuống điền trang với một nhóm hộ tống bao gồm một vài chiến cơ và phương tiện tác chiến bộ binh.

Mấy chiếc chiến cơ thì nhanh chóng bay đi sau khi ông Benjamin bước xuống xe, nhưng bộ binh cấp dưới của ông thì ở lại và bắt đầu phối hợp với lực lượng an ninh ở khu điền trang này.

“Mọi người ơi, tôi về rồi này!” Ông ấy nói, đồng thời gửi một dòng lệnh qua máy liên lạc để thông báo cho mọi thành viên trong ban chỉ đạo. “Chúng ta sẽ họp trong vòng một tiếng nữa. Đừng đến trễ!”

Là một thành viên mới cứng, Ves phải đi qua một quy trình kết nạp trước khi chính thức trở thành thành viên ủy ban lãnh đạo. Trước hết, nhà Larkinson phải xác nhận danh tính của cậu bằng cách lấy mẫu tóc, xét nghiệm máu cùng với những đặc tính sinh học khác để phục vụ cho những lần kiểm tra sau này.

Rồi sau đó cậu phải ký một chồng tài liệu đến ngập cả đầu. Phần lớn là để chính thức xác nhận quyền lợi và nghĩa vụ của cậu đối với Gia Tộc Larkinson. Cậu cũng phải ký một vài thỏa thuận bảo mật thông tin buộc cậu phải giữ kín những vấn đề nhạy cảm của gia đình. Tất cả giấy tờ đều khá là tiêu chuẩn cho nên Ves cũng không có ý kiến gì.

Sau khi đã hoàn tất thủ tục, cậu cùng với mọi người đi xuống một cầu thang hình vuông dẫn sâu xuống lòng đất. Ban đầu Ves cứ tưởng mình chỉ đi xuống một vài tầng thôi chứ, ai dè đâu mọi người cứ đều đặn bước tiếp hết bậc này đến bậc khác. Cho đến khi họ đã đi xuống tầm hai trăm mét rồi họ mới đặt chân đến một cái đại sảnh ngầm ở bên trong.

Khu đại sảnh này mang vẻ uy nghiêm cùng với bầu không khí linh thiêng như một ngôi đền vậy. Cậu thấy có nhiều lá cờ treo trên những mái vòm hình cung nối tiếp từ trên tường và trần nhà, và đa phần khắc họa ngọn đuốc quốc huy của nước Cộng Hòa Bright và gia huy hình tảng băng vòng cung của Gia Tộc Larkinson.

Khi Ves đi qua cánh cửa đôi mạ vàng, cậu mới nhận ra mình đang đi vào khu vực được nâng lên cao hơn một chút bên trong đại sảnh. Ai nấy cũng đều ngồi xuống những băng ghế đá lạnh lẽo với một vẻ mặt đầy nghiêm nghị.

“Chào cháu, Ves.”

“Ông nội?” Cậu quay sang ông Benjamin. “Ở giữa là cái gì vậy?”

“Lịch sử của nhà chúng ta.” Ông ấy đáp, rồi nhẹ nhàng dẫn cậu tiến lên phía trước.

Cậu liền nhận ra chiếc chiến cơ mang tên Hào Kiệt kia. Ông tổ đầu tiên của Gia Tộc Larkinson đã tự mình điều khiển chiếc chiến cơ hiệp sĩ hạng nặng đầy nổi bật ấy để dành lấy công trạng và nhận được sự nể trọng của nước Cộng Hòa non trẻ thời ấy. Nó là đã là một phần của lịch sử. Nhìn vẻ ngoài đầy thương tích của nó thôi cũng đã chứng kiến được một quá khứ đấu tranh đầy cay đắng thuở xa xưa rồi.

Ves nín thở ngắm nhìn con chiến mã của tổ tiên mình dưới góc nhìn của một nhà thiết kế chiến cơ. Bằng cách nào đó, chiếc chiến cơ cổ xưa ấy lại tỏa ra một thứ hào quang khiến cho ra-đa phát hiện Yếu Tố X của cậu bỗng kêu lên inh ỏi. Chiếc chiến cơ này không những được đặc chế, mà kinh nghiệm chiến đấu dày dạn của nó còn giúp nâng cấp Yếu Tố X đến mức vượt xa bất cứ mẫu chiến cơ nào mà cậu đã từng thiết kế.

Liệu chiếc Hào Kiệt có thật sự sở hữu Yếu Tố X ở mức B hay cao hơn hay không? Não cậu bắt đầu quay cuồng khi cố gắng nhớ lại những mẫu chuyện lịch sử của ông tổ cậu. Ai là người đã thiết kế chiếc Hào Kiệt, và mối quan hệ giữa người đó với ông tổ cậu là gì?

Ông nội cậu bỗng huých nhẹ lưng cậu một cái. “Ves à. Ông biết chiếc Hào Kiệt đó rất thú vị đối với cháu, nhưng chúng ta còn nhiều chuyện quan trọng cần bàn nữa.”

“Cháu xin lỗi. Cháu bị nó hấp dẫn quá. Đây là một chiến cơ quá là tuyệt vời luôn ông. Được nhìn nó ở gần như thế này quả là may mắn.”

Trong lúc ông nội cậu đi về phía cái bục ở phía trước, Ves liền ngồi xuống cái băng ghế ở gần chiếc chiến cơ nhất. Mặc dù cuộc họp này vẫn rất là quan trọng, nhưng Ves không còn bận tâm đến ban chỉ đạo nữa mà tập trung hết sự chú ý vào cái cỗ máy phi thường ở trước mắt. Cậu thử mở máy liên lạc lên, nhưng chỉ thấy nó bị rè rồi tắt ngúm.

“Vãi thật. Gia đình làm gì mà cẩn thận dữ vậy.” Cậu lẩm bẩm.

Toàn bộ cái đại sảnh ngầm này được nhiều lớp vật liệu cách ly bao bọc, với khả năng gây nhiễu hầu hết các thiết bị phát sóng cầm tay. Và thậm chí còn có nhiều biện pháp an ninh khác ngăn không cho bất kì thiết bị điện tử kích hoạt và ghi hình buổi họp này nữa.

Sau khi tất cả mọi người đều đã an tọa, vị tộc trưởng đập tay lên cái bục phát biểu và cắt ngang mọi tiếng xì xào xung quanh. “Tôi xin tuyên bố phiên họp thường niên cuối năm của gia tộc ta chính thức bắt đầu.”

Ông nội cậu liền thực hiện những nghi thức quen thuộc. Mọi thành viên nhà Larkinson, kể cả Ves, đều đặt những lễ vật hoặc đồ cúng cho ông bà tổ tiên. Sau đó, họ im lặng tưởng niệm những anh hùng Larkinson đã hi sinh anh dũng. Ves cũng để ý thấy buổi tưởng niệm không hề nhắc tới những ai không bỏ mạng trên chiến trường.

Lạ thật.

Sau đó, tộc trưởng bắt đầu điểm lại mục tiêu của kì họp trước và đọc báo cáo tổng kết cho năm vừa rồi. Hóa ra là gia đình cậu đã đầu tư rất nhiều công sức để thúc đẩy sự nghiệp phi công chiến cơ của bọn trẻ. Có vẻ như ủy ban của gia tộc muốn con cháu mình có nhiều lợi thế nhất có thể để chiến đấu chống lại người Vesia và sống sót trở về.

Trong khi Ves lắng nghe đủ loại mưu kế mà gia đình cậu đã sử dụng để kết thân, hoặc thậm chí là hối lộ một vài sĩ quan cấp cao trong quân đội, cậu nhận ra rằng Quân Đoàn Chiến Cơ cũng chỉ toàn là mấy lão già chơi với nhau cùng một giuộc. Mỗi sĩ quan chỉ huy ở cấp sư đoàn, trung đoàn hay tiểu đoàn đều có phạm vi hoạt động độc lập rất lớn. Nếu mà lấy được thiện cảm từ những quân nhân cấp cao ấy, thì họ sẽ đảm bảo không đối xử tệ bạc với người nhà Larkinson đang phục vụ dưới trướng họ.

Sau nửa giờ nghe cái báo cáo khô khan ấy, ông nội cuối cùng mới nhắc đến một chủ đề liên quan trực tiếp tới Ves.

“Tôi chắc là mọi người ở đây cũng đã nghe ít nhiều về chàng trai thiết kế gia đầu tiên của gia đình chúng ta.” Ông Benjamin nói, và mọi ánh mắt liền đổ dồn về phía Ves. Lần này, cậu đón nhận cái ánh nhìn ấy như một người nổi tiếng thực thụ. “Một vài thành viên trong ủy ban đã cân nhắc một vài đề xuất liên quan tới tiềm năng hoạt động tương lai của Ves. Ông muốn biết ý kiến của cháu về những đề nghị sau đây.”

Và rồi ông nội liền thả một quả bom siêu to khổng lồ ngay trước mặt cậu. “Gia đình chúng ta muốn mua cổ phần trong các hoạt động kinh doanh của cháu. Nếu cháu không phản đối, thì gia đình sẽ sẵn sàng trích ra một phần từ quỹ tín thác để tài trợ và trở thành cổ đông sau khi cháu chính thức thành lập công ty cổ phần.”

Lời đề nghị đó khiến Ves sững cả người. “Vâng, bao nhiêu ạ?”

“Ông nghĩ là sẽ công bằng nhất cho cả đôi bên nếu cháu đồng ý bán 25% cổ phần công ty với giá 500 triệu hiện kim. Cháu nghĩ sao hả?”

Tim cậu hụt mất một nhịp khi nghe con số ấy. Gần như mọi thành viên ủy ban cũng choáng váng không kém. Không ai dám tưởng tượng rằng ông nội Ves, hoặc bất cứ ai đã đánh giá hoạt động kinh doanh của cậu, lại có thể định giá cái công ty khởi nghiệp nhỏ bé và đầy rủi ro ấy ở mức hai tỷ hiện kim.

Gia Tộc Larkinson thường dựa vào quỹ tín thác khổng lồ được tích lũy qua nhiều thế kỷ qua để chi trả lương hưu cho các thành viên trong gia đình. Năm trăm triệu hiện kim là một khoản tiền khổng lồ chiếm lấy phần lớn số tài sản chung của cả gia tộc.

Trong khi người nhà Larkinson khác có thể phản đối cái mức giá cao ngất ngưỡng ấy, thì Ves lại có suy nghĩ ngược lại. Nếu xét đến tốc độ thăng tiến trong sự nghiệp của Ves, thì cái doanh nghiệp của cậu có thể sẽ đáng giá hơn nhiều so với mấy tỷ hiện kim như hiện tại. Miễn là cậu vẫn còn sở hữu Hệ Thống, thì tương lai của cậu vẫn mãi xán lạn.

“Cháu đồng ý.” Ves quyết định rất nhanh. Tuy trong lòng cậu vẫn nghĩ công ty mình bị đánh giá quá thấp, nhưng cậu không muốn tỏ ra tham lam như cái ông chú khó ưa mà cậu mới gặp vài ngày trước. Cậu vẫn coi trọng gia đình của mình nhất và muốn họ cùng cậu phất lên trong tương lai. “Cháu vẫn chưa thành lập công ty cổ phần. Nhưng cũng đã đến lúc cháu phải tính đến chuyện này rồi. Cháu rất sẵn lòng bán 25% cổ phần cho gia đình mình. Cháu đảm bảo là cả nhà sẽ không hối hận đâu.”