Đã là 5 ngày kể từ khi tôi gặp chị Chika lần cuối.
Trong một diễn biến không liên quan, trường của tôi bắt đầu vào kì kiểm tra. Như những thứ tôi hay làm vào mỗi tối thì tôi cứ chờ ở trạm xe buýt ấy, mẹ tôi cũng đã nhắc tôi sau cửa : " Đi cẩn thận nhé con." Chị Chika vẫn không có ở đó ngay khi tôi vừa mở cửa nơi trú ẩn. Nhưng ngay khi sự thất vọng đang cố gắng khiến tôi gục ngã trên ghế tựa thì có một thứ gì đó đang lấp ló ánh sáng ở góc nhìn của tôi. Tôi quay đầu để bắt gặp một ánh sáng mà tôi chờ đợi từ rất lâu.
"Chúng ta gặp lại nhau rồi đó, Kaya."
Tôi thật là mừng khi thấy chị ấy mở lời với cái giọng khàn khàn ấy. Nếu như mà tôi bỏ đi trước khi thấy được chị, tất cả sự chờ đợi trong người đã được tích tụ trong suốt mấy ngày qua có thể khiến giọng tôi kêu the thé.
Chị ấy vẫn ngồi trên ghế dài như thường lệ, thông thường thì ở bên phải tôi, ngay khi chị ấy vẫn đang không biết rằng tôi đang ở đây cùng với chị.
"Chị Chika, chị đang ngồi gần đây sao?" - Tôi hỏi chị bằng một câu bắt chuyện thường tình để che giấu sự hỗn loạn và một niềm vui quá sức tưởng tượng trong người, mặc dù thì tôi cũng khá là tò mò. Tôi cũng đang ngồi một chiếc ghế tựa dài được làm bằng gỗ, nhưng tôi vẫn hoài nghi chị ấy vẫn đang ngồi trên cái gì.
"Một cái xxxx."
"Xin lỗi chị, chị hồi nãy nói nhanh quá em không theo kịp."
"Ừ thì một cái ghế dài, kiểu vậy?"
"Em hiểu rồi, giống như em vậy."
Có lẽ việc ngôi nhà an toàn của Chika giống với nơi trú ẩn này có liên quan đến việc hai thế giới của chúng tôi hoàn có thể có sự đồng nhất với nhau.
"Cũng đã trải qua một khoảng thời gian rồi đó. Em đoán là không còn cuộc chiến tranh ở thế giới chị đúng không?"
Lần này thì tôi đã hỏi được một câu hỏi mà đã được dự định từ trước. Nếu như chị Chika nói có thì đó có nghĩa là tôi đã mong đợi cuộc chiến tranh đang diễn ra ở nơi khác, nhưng tôi cần tìm ra chân tướng về việc chia phối cuộc gặp của chúng tôi.
"Không, không phải như vậy đâu."
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi có thể sống đến lúc này bởi vì tôi đã cầu nguyên rằng không muốn Chika bị ép buộc sống giữa những điều bất hạnh mơ hồ. Biết được điều này giúp tôi không còn phải thừa nhận bản thân mình thật sự lạc lõng và nhỏ bé đến nhường nào.
"Một người họ hàng xa trong gia đình của chị đã qua đời đột ngột nên gia đình chị phải chạy qua đó phụ giúp tang gia. Chị cùng với mọi người cùng nhau sinh hoạt ở một ngôi nhà an toàn lớn hơn ở bên đó."
"Có phải họ chết vì chiến tranh hay không?"
"Không, bà ấy chết vì bệnh. Bà ấy cũng chỉ là xxxx của chị thôi. Cho nên là chị cũng chẳng hề nói chuyện với bà trước đó."
" Cái gì ... của chị cơ ?"
"Em gái của ông chị. Anh của chị là người trong nhà duy nhất ở trên chiến trường, cho nên là anh ấy có khả năng cao là chết vì lý do đó."
Thật là dễ dàng để nói với chị ấy những lời sáo rỗng như : 'Em ngạc nhiên là chị có thể giữ bình tình đến như thế.' Xét đến việc chị ấy có thể thản nhiên nói về việc thần chết đang rình rập một thành viên trong gia đình. Tuy nhiên, điều đó cũng thật vô cảm. Cho dù chị ấy có sống ở cùng hay khác thế giới thì cũng có vài khoảnh khắc mà con người tin tưởng lẫn nhau.
"Dù sao thì, cũng như chị đã đề cập trước đó, lần này thì chị muốn hỏi vài thứ về em đấy, Kaya à."
"Được chứ." - Tôi thản nhiên đáp lại. Thực ra thì tôi đã chuẩn bị việc này từ trước đó rồi. Không phải tôi muốn nói về bản thân mình, nhưng tôi nghĩ nếu tôi nói với chị Chika bất cứ điều gì cô ấy muốn biết thì tôi có thể hiểu nhiều thứ hơn về chị ấy. Kiểu như cho đi bấy nhiêu rồi nhận lại bấy nhiêu ấy. Nếu không thì đừng mong tôi sẽ có hứng thú trong việc tình nguyện cung cấp thông tin về bản thân đâu.
"Điều đầu tiên... "
Chắc là chị ấy có lẽ muốn thông tin về gia đình của tôi hoặc dự định của tôi sau này. Mấy thể loại câu hỏi đó thì thường cho biết người hỏi đang đối phó ai.
"Em thích thứ gì nhất ?" - Chị ấy lại hỏi câu này.
Tôi đã có được câu trả lời cho câu hỏi này, nhưng tôi lại cứng hết cả họng. Thứ mà tôi thích... Cái câu hỏi nó quá trừu tượng đi, và hơn thế nữa, mục đích chính của chị ấy là gì mà câu đầu tiên hỏi tôi lại là sở thích thay vì một hỏi một câu khác.
"Thứ mà em thích... hmm, ý chị có phải là món ăn yêu thích của em phải chứ?" - Tôi cố gắng thu gọn chủ đề hết mức có thể.
"Có phải ăn là việc em thích nhất không?"
Tôi không phải là tôi không thích điều đó, nhưng điều đó chẳng đủ để khẳng định tôi rằng thưởng thức được những món ăn ngon là niềm đam mê của tôi hoặc là những bữa ăn nào mà tôi thích nhất trong ngày. Cho nên là tôi lắc đầu.
"Không phải ý em muốn nói. Nếu như chị muốn nói về sở thích thì em đoán rằng chạy bộ mỗi ngày là thứ em thích nhất."
"Chạy bộ là khoảng thời gian ưa thích của em nhất ư?"
"Ừ thì... "
Tôi chắc chắn thì không thể nào gọi điều đó là sở thích của bản thân được. Tôi cứ cho rằng chị ấy muốn biết được sở thích của tôi. Điều đó thì chẳng qua chỉ là những thứ giúp tôi tiếp tục sống mỗi ngày bên cạnh những nhu cầu thiết yếu. Tôi không hề đồng ý với giả định của chị ấy bởi vì tôi muốn nói với chị rằng điều tôi thật sự xem là khoảnh khắc yêu thích nhất trong ngày, nhưng đầu tôi chẳng hề nảy số ra được bất cứ điều gì. Nếu như tôi thành thật với bản thân thì tôi chẳng có khoảnh khắc nào mà bản thân yêu thích trong ngày, thậm chí có một ngày mà tôi thật sự vui còn chẳng có. Hơn thế nữa, tôi nghi ngờ liệu có một khoảng thời gian đặc biệt để tồn tại trong cái cuộc đời vô vị này của bản thân.
Điều này thật sự đúng ở trong một vài khía cạnh nào đó. Thời gian mà tôi dành ra ở đây ( cùng chị ) thật sự rất đặc biệt với bản thân, nhưng tôi chẳng hề nói ra cho ai biết được. Tôi không muốn chị Chika nghĩ rằng tôi chính là một người tầm thường chỉ vui vẻ khi nói chuyện với người khác.
" Em thật sự không nghĩ được cái gì hết, nhưng chị có điều nào hay hơn không, chị Chika? Thời điểm nào trong ngày là quan trọng nhất với chị ?"
Đó sẽ là lời nói dối rằng tôi không hy vọng rằng mục tiêu của chúng tôi hoàn toàn giống nhau rằng chị ấy sẽ nói rằng đó là khoảng thời gian chị ấy ở đây. Cũng đúng thôi, tôi hy vọng chị ấy không phải thể loại người mà trả lời câu hỏi một cách đơn giản như vậy.
"Theo chị thì..." - Tôi có linh cảm rằng chị ấy sẽ nói một điều gì đó mà tôi chưa hề nghe bao giờ, nhưng điều đó không hề xảy ra - "Có lẽ là khoảng thời gian trước khi chị ngủ, khi mà chị ở một mình ở trong phòng."
Đó là một câu trả lời kinh điển của tụi con gái, thật sự đúng là như vậy. Một cảm giác ích kỉ của sự thất vọng đang dần chiếm lấy tôi, nhưng tôi đã gạt bỏ chúng. Tuy nhiên thì tôi chẳng thể nghe được chị ấy nói chi tiết về điều này. [note92757]
"Em có thể hỏi tại sao khoảng thời gian đó quan trọng đối với chị?"
"Bởi vì mọi thứ đều là của chị."
Chị không khác gì một kẻ xâm lược thế giới trong mấy câu truyện cổ tích vậy.
" Chị thích tất cả mọi thứ ở trong phòng chị lẫn ở trong đầu chị. Ở trong phòng thì chị có xxxx quan trọng, sách và nhạc của chị, và một cuốn nhật kí mà chị ghi thường xuyên. Ở trong đầu thì những suy nghĩ của chị không ai nghe thấy hết cả và bao gồm cảm xúc của chị. Nếu như có một ai đó vào phòng của chị thì họ chẳng bao giờ thấy được điều gì đang diễn ra ở trong đầu của chị. Chị yêu khoảng thời gian đó, khi chị có thể tồn tại khoảng thời gian dành riêng cho bản thân. Đó là thế giới thực, ít nhất là với bản thân chị."
Chị ấy lo lắng hỏi tôi rằng tôi đã nghe được những gì chị ấy vừa nói ra hay không. Tôi cũng hỏi thêm là chị thường làm gì ở trong phòng bên cạnh việc đọc sách và nghe nhạc và viết nhật kí.
"Làm sao chị diễn đạt được đây ... Đó chính là cách để trải nghiệm câu truyện thông qua mùi hương."
"Tương tự như nước hoa à?"
"Không hẳn. Đó là một thứ liên kết con người với một địa điểm. Một loạt mùi hương hòa quyện vào nhau tạo nên một câu chuyện. Chị đoán điều đó không hề tồn tại trong thế giới của em."
Không phải thứ mà tôi biết đến. Hoặc cũng có thể là điều này có tồn tại nhưng tôi không hề biết được. Tôi không có một chút ý tưởng nào để nói rằng tôi đang dùng trí thông minh của bản thân để sắp xếp chúng, nhưng tôi quyết định mình sẽ làm điều đó sau.
Bỏ qua chuyện đó sang một bên, phụ thuộc vào góc nhìn của bạn vào chúng, thứ mà chị Chika đang nói quả thực tương tự như một người có một lối sống khép kín, giống như bị cô lập. Tuy vậy, tôi sớm nhận ra điều gì đó.
"Có phải chị thích ở trong phòng hơn vì chiến tranh đang diễn ra ở quê nhà của chị nên chị không cần phải đi ra ngoài nhiều hơn không?"
Tôi tự hỏi lý do tại sao mà chị làm thế. Bởi vì chị ấy đã được sinh ra ở một xã hội bất thường, nhưng điều đó chẳng phải lý do chính. Chị ấy đang lưỡng lự trong lúc tìm từ để miêu tả cho tôi hiểu, và sau đó chị ừm một cái và bắt đầu nói:
"Chị không nghĩ rằng những gì chị đang làm đều liên quan đến chiến tranh. Chị thích ở phòng của mình bởi vì không có thứ gì khiến chị bị ép buộc phải thích một thứ nào đó và chị phải được phép giữ nguyên chúng như vậy. Ở nơi ấy có những bài hát đã in sâu vào trong lòng chị hoặc những đồ vật như xxxx, những mùi hương mà chị đã đề cập trước đó, nhưng dù chị có gặp chúng như thế nào thì trong số đó là thứ mà chị thích không nhờ vào ai hết. Đó là lý do phòng của chị lại quan trọng như thế."
Tôi phần nào hiểu được điều chị ấy đang nói với tôi, nhưng chúng tôi đều có những giá trị nội tâm khác nhau về phòng ốc. Với tôi thì phòng mình chả khác gì một chiếc hộp đơn giản. Nó bảo vệ tôi khỏi những cơn mưa, tôi có thể ngủ ở đó và ít nhất là không ai thấy tôi ở đó được hết. Đổi lại thì bản thân bị mắc kẹt trong không gian đó khiến giá trị của sự nhàm chán của tôi vẫn còn ngự trị trong người.
Thật là ngột ngạt trong người.
"Nếu như em không thể nào nghĩ ra được điều gì quan trọng với bản thân thì đồng nghĩa là em có mọi thứ? Hoặc em không có gì hết?" - Chị ấy hỏi tôi.
Như thường lệ, tôi thoáng giật mình bởi giọng nói đột nhiên phát ra từ một cái miệng mà tôi chẳng tài nào thấy được, không hề chuyển động nào ăn khớp với lời nói. Tuy nhiên, riêng lần này, cho dù tôi có suy ngẫm về ý nghĩa của những âm thanh đó trong đầu. Tôi chẳng thể nào hiểu được mục đích của câu hỏi là gì. Tuy vậy, nếu tôi có khả năng trả lời một câu hỏi mà hoàn toàn phớt lờ ý định của người hỏi thì rõ ràng có hoặc là không có gì ở đó.
"Không có gì hết... Em đoán vậy. Tại sao chứ?"
"Chị nghĩ rằng em không thể nào nghĩ ra được một điều gì đó mà em đang trân trọng vì em đã được lấp này bởi một sắc màu đặc trưng nào đó hay là một thứ nào khác. Bản thân em đã đầy đủ hay chưa? Hay chỉ là đang cảm thấy bản thân mình trống rỗng? Em nói là không có gì hết cả nên em có thể cho chị biết được không?"
Tôi tự hỏi bản thân rằng chị ấy có hiểu lầm mình không. Tôi nhận ra là bản thân mình nên giải thích rõ ràng để tránh những sự thương hại không cần thiết.
"Ý em không phải là việc em không có gia đình hoặc là ngôi nhà hoặc bất cứ thứ gì hết. Đồng thời, em không muốn chị hiểu rằng em buồn chỉ vì em không có bạn hay người yêu. Chẳng qua là, không có gì ở cuộc đời khiến em phải bận tâm vào chúng hết."
Tôi không muốn thể hiện sự bất cẩn ở đây.
"Em không thường xuyên giả vờ phải không?"
Tôi không thể hiểu trọn vẹn hết câu của chị ấy.
"Giả vờ ư?"
"Ừ, sự giả vờ. Quan trọng hơn thế nữa, em cảm thấy như thế nào về một sự thật rằng không có điều gì đặc biệt xuyên suốt cuộc đời của em sao?"
Tôi phải thật lòng với bản thân mình.
"Nó thật nhàm chán. Vô cùng nhàm chán. Nhưng em cũng hơi bối rối vì nó không phải khoảng trống có thể lấp đầy bằng sách hay âm nhạc như chị đã đề cập trước đó ."
"Em thật sự không hề giả vờ chút nào."
Những đôi mắt sáng ngời ấy đang nhìn chẳm chẳm vào tôi, như thể chị ấy quên chớp mắt đi. Dần dần, ý nghĩa trong từng câu từ của chị ấy bắt đầu thấm vào người tôi.
" Về cơ bản thì chị thấy rằng mọi người - dù chị không chắc chị dùng từ 'con người' có ý nghĩa tương tự ở thế giới của em không - nhưng tất cả mọi người ở thế giới chị đều sống cả cuộc đời trong sự gian dối. Lời nói dối lớn nhất là khi chúng ta giả vờ hiểu nhau hoặc thích nhau."
"À vâng" - Tôi nói - "Em hiểu rồi."
"Chị không nghĩ đến việc giả vờ là tốt hay xấu đến mức thành một phần của cuộc sống, nhưng chị bất ngờ là em không hề làm thế. Có phải mọi người lúc nào cũng gian dối ở thế giới của em hay không?"
"Không, mọi người ở đây cũng đều sống trong sự gian dối. Không phải là bản thân em không làm thế đâu."
Tôi cũng đã có nhiều lúc phải gian dối trong đời. Tôi chưa từng nghĩ đến những khoảnh khắc mà tôi giả vờ ở thời điểm đó, nhưng nhìn lại có thể là vậy. Chính vì mọi thứ đều chỉ là sự dối trá nên tôi bắt đầu nghĩ: Liệu chỉ có thế thôi sao? Mượn lời của chị Chika, ngay cả khi tôi không giả vờ, tôi có thể sống cả đời chỉ để chờ đợi để cảm nhận một điều gì đó thật đặc biệt.
"Em chắc chắn rằng em dành ra ít thời gian để giả vờ hơn người khác, nhưng em cũng làm điều đó chứ. Chỉ là em không cảm thấy mình làm vậy chỉ để tồn tại."
Nếu như mà tôi làm thế để tồn tại thì tôi cũng chẳng bao giờ trở thành tâm điểm của sự chú ý của những kẻ cặn bã ở dưới đáy xã hội, những kẻ bịa ra lý do chỉ để hành hạ người khác, giống như tôi đã từng bị ở những năm tiểu học.
"Em chỉ đang nghĩ rằng bản thân mình đang giả vờ chỉ để tìm một thứ để bản thân không còn giả vờ nữa." Thật khó hiểu nếu như tôi tự nói với bản thân như thế này. "Vậy thì, chị nói rằng những cảm xúc của chị đối với âm nhạc và sách là sự giả vờ sao?"
"Không, chị thật sự thích chúng, nhưng khi chị rời khỏi phòng thì chị sẽ giả vờ như chị có nhiều sở thích vậy. Chị chỉ thích bản thân ở trong phòng của mình hơn bởi vì nó đã được lắp đầy những thứ chị thật sự thích mà không cần phải làm cái vẻ mặt dối trá của bản thân."
Điều này nghe có vẻ hợp lý. Tôi hiểu được ý của chị ấy muốn truyền đạt khi nói về việc thích phòng riêng của bản thân. Dẫu vậy, tôi không hề nghĩ rằng việc chị ấy nhận ra những cảm xúc hứng thú với những thứ trong phòng cũng đều là sự giả tạo. Chị ấy đang cố gắng lấp đấy những khoảng trống trong cuộc sống của mình bằng những thứ do người khác tạo ra.
"Dù sao thì..."
Nghe có vẻ là một cách diễn đạt một cách kỳ lạ đối với sinh vật mà chỉ được tạo thành từ mắt và móng tay, móng chân. Tôi cho rằng những suy nghĩ và cảm xúc của con người thường bị chi phối bởi thị giác nhiều hơn ta tưởng.
"Dạ?"
"Chị biết về tình cảm bạn bè và gia đình." - Chị Chika nói với giọng tò mò - "Nhưng ngườii yêu là gì?" [note92762]
"Ờ khoan, chị không biết ư? Ừ thì làm như thế nào để giải thích cho chị hiểu đây... Hai người đều có chung một tình yêu dành cho nhau, em đoán vậy."
"Hmm, chị cũng chưa từng nghe đến tìnhh cảm bao giờ." [note92763]
Đây là lần đầu tiên mà trong cuộc trò chuyện của chúng tôi có một điều gì đó mà tôi biết còn chị Chika thì không biết. Mình có nên nói cho chị ấy nghe theo một cách khác không? Còn từ đồng nghĩa để nói về "tình yêu" hay không?
"Ừ thì... Em không dám chắc là em có thể khiến cho chị hiểu hay không. Đó chính là khi hai người đều thích nhau và đều đi ra ngoài cùng nhau."
"Và điều đó khác gì tình bạn?"
"Cũng là nó, hoặc hơn thế nữa. Em không chắc chắn ranh giới giữa hai khái niệm đó nằm ở đâu, nhưng nó có nghĩa là một điều gì đó khác biệt."
Những từ ngữ liên quan đến cưới hỏi và gia đình đang nảy số ở trong đầu của tôi, nhưng điều đó chẳng hề có chút liên quan đến chuyện này. Tôi cũng nghĩ đến một khả năng về việc giải thích về việc "đối lập giới tính", nhưng chắc chắn có vài trường hợp tôi không thể áp dụng được.
"Sự khác nhau giữa tình yêu và tình bạn rằng tình yêu thông thường xảy ra với những người khác giới, và mối quan hệ thường xoay quanh sự hấp dẫn về mặt tình dục."
"Chị cảm thấy rằng tình bạn đôi lúc cần điều đó rất nhiều và đôi khi thì không cần."
"Ừ thì, đúng, chắc vậy."
Tôi phải giải thích điều này như thế nào đây? Khi tôi dùng tiếng Nhật để giải thích từ tiếng Nhật, tôi cảm thấy như mình đang bộc lộ nhận thức chung của bản thân về khái niệm này và giá trị của một con người tiêu biểu của tôi cũng sẽ được đánh giá thông qua quá trình đó. Cũng chính điều này khiến tôi tự ti nhiều đi.
Chị ấy dường như hiểu được định nghĩa của tình bạn rồi. Tôi đã đưa ra nhiều từ khóa như "thích" và "thu hút", cho nên là nếu có một khái niệm tương tự như tình yêu mà chị ấy biết thì có khả năng rất cao chị sẽ biết điều đó. Cũng không ngoại trừ trường hợp chị ấy nói một từ mà tôi chẳng tài nào nghe được.
Hoặc là không có từ nào tương tự ở thế giới của chị chăng?
"Chị Chika, chị biết gì về việc cưới hỏi?"
"Cái này thì chị biết. Đó là một bước trong việc tạo nên gia đình."
"Thì tình yêu thông thường chỉ là một trong những yếu tố để đạt được việc cưới hỏi ở thế giới của em."
"Hửm, đoán là chúng ta khác nhau rồi. Bên đây thông thường tụi chị sẽ cưới một ai đó mà tụi chị làm bạn mà không hề căm ghét họ, miễn sao thuận lợi cho đôi bên."
"Thuận lợi ư?"
"Giống như về công việc hoặc khoảng cách giữa hai nhà. Chị đoán là mọi người chỉ nên thêm tình yêu vào trong khái niệm của thế giới này. Nó như thế nào? Quá trình của nó diễn ra sao?"
"Chị đang hỏi những gì tụi em làm ư?"
"Em có bao giờ làm những thứ mà em chưa làm với bạn em chưa?"
Tôi hồi tưởng lại lần mà bản thân tôi thử đắm chìm vào chuyện tình cảm - để trải nghiệm - nhưng tôi nhanh chóng nhận ra mình chỉ đang giả vờ. Cùng lúc đó, một cái tên chợt lóe lên trong đầu, nhưng trước mắt thì vẫn ổn. Vì tôi cũng đã từng có những người tôi gọi là bạn bè, nên tôi biết những điều không được làm với họ. Một số việc hiện lên trong đầu và tôi đã chọn những điều mà tôi biết hoàn toàn bình thường khi giao tiếp với nhiều người khác nhau.
"Giống như kiểu, đụng chạm lẫn nhau, chẳng hạn vậy."
"À khoan, khi chị chạm tay em, thì điều đó không thể hiện tình cảm của chúng ta ở trong thế giới của em chăng? Chị xin lỗi rem rất nhiều."
Chị ấy nháy mắt lâu hơn mọi khi, ánh sáng từ mắt chị mờ từ từ rồi tắt hẳn - có lẽ là một thói quen của chị mỗi khi xin lỗi. Dường như đã có sự hiểu lầm kì lạ nên tôi cần nhanh chóng sửa lỗi lại.
"Không, không phải ý em như vậy. Có vài người bạn thi thoảng nắm tay nhau mà, chắc vậy. Ý em như kiểu... hôn nhau ."
"Đó là gì vậy?"
Bản thân mình muốn chôn mình xuống đất khi bản thân lại thốt ra từ đó, nhưng bây giờ chị ấy lại muốn mình diễn tả hành động đó à?
"Có tương tự như việc tạo ra em bé không?"
Nếu như chị ấy biết về điều này, liệu có khi nào trẻ em được sinh ra theo cách tương tự trong thế giới của chị ấy hay không? Tôi không biết phản ứng của bản thân như thế nào khi chị ấy nói rằng trẻ em được mọc thẳng từ dưới đất lên.
"Không, không phải như vậy. Hai người chạm vào nhau. Bằng môi ấy."
Tại sao tôi lại nói ra một cách ngượng ngùng như thế này vậy?
"Bằng môi...?"
"Ừ, hai người chạm môi vào nhau."
"Tại sao chứ ? Có phải kiểu như là một thể loại để đánh dấu à?"
"Không, nó không có để lại một dấu vết hay bất cứ thứ gì hết."
Nhưng tại sao phải làm như thế? Tôi chẳng biết chút gì về sinh học. Đồng thời tôi cũng chẳng tài nào giải thích điều này bằng cảm xúc vì đến cả bản thân tôi cũng chẳng có chút kiến thức gì về tình yêu.
"Dạo gần đây, ở một số nước ngoại trừ đất nước của em dùng hành động ấy để chào hỏi lẫn nhau. Nhưng riêng trong đất nước của em, đó là cách thể hiện tình yêu. Em đoán là ở thế giới của chị chưa ai làm thế chứ?"
"Ở thế giới của chị thì không. Tụi chị không làm như thế khi thể hiện tình cảm gia đình và bạn bè luôn."
Được rồi, vậy là chị ấy cũng biết một số khái niệm về tình yêu. Chị ấy nói rằng tình bạn đôi khi bao gồm cả sự hấp dẫn về mặt tình dục, nên có lẽ phạm vi của khái niệm "tình bạn" rộng hơn của chúng tôi. Có lẽ thế giới của tôi chỉ đang tự gây rắc rối cho chính mình bằng cách chia rẽ các mối quan hệ của con người thành rất nhiều từ ngữ và phạm trù riêng biệt.
"Kaya ơi, em đã có ai mà em xem là ngườii yêu của em chưa?"
Giọng chị Chika đột ngột vang lên, cắt đứt những suy nghĩ đang chạy trong đầu tôi. Tuy nhiên, từ "Hả?" vô tình thốt ra từ miệng tôi không phải bởi vì tôi không nghe được câu hỏi của chị mà bởi vì tôi đang bị phân tâm. Và trong lúc tôi đang định hình lại vấn đề về một sự thật rằng bản thân đang sốc, tôi đang bị phân tâm bởi những kí ức của quá khứ và lời của Tanaka vài ngày trước đó.
"Em ... Em chưa."
Dựa trên những gì tôi thấy thông qua ánh mắt và ngón tay của chị Chika thì chị ấy chẳng hề bận tâm đến câu trả lời cộc lốc của tôi. Ngược lại, một loạt câu hỏi được thốt từ miệng chị ấy ra sau đó, nên tôi giải thích với chị rằng việc có nhiều bạn tình là điều không được hoan nghênh, hầu hết mọi người đều là bạn bè trước khi tiến thêm một bước thành người yêu và thật sự việc có nhiều hơn một mối tình không phải chuyện hiếm gặp.
"Em đã từng có một mối tình trước đó, nhưng bây giờ tụi em chia tay rồi."
Tôi đưa ra chút thông tin về bản thân mình nhằm để không bị khó chịu khi gặp một hỏi khác từ chị.
"Khi cả hai người đều không còn là ngườii yêu thì họ trở thành bạn bè không?"
"Điều đó diễn ra trong một vài trường hợp, và một số thì không."
Điều này tất nhiên là không trong trường hợp của tôi.
Chẳng có chút lợi ích gì khi bàn luận về chuyện tình cảm của tôi nhiều hơn những gì mình đã trải qua. Điều khiến tôi thất vọng là chị Chika cứ tò mò về khái niệm lãng mạn này - thứ mà chị ấy chưa có.
"Thật là kỳ lạ khi em phải chia sẻ một mối quan hệ mơ hồ chỉ với một người khác."
"Em không biết. Ý em là, em đoán chúng ta đều muốn trở nên đặc biệt, có lẽ vậy "
Mọi người thường nói về chuyện tình cảm một cách cuốn hút đến mức bạn nghĩ họ là người quan trọng nhất thế giới.
"Cho nên là việc trở thành một người yêu nhất khiến họ trở nên đặc biệt hơn."
"Đã có nhiều người đã trải nghiệm cảm xúc như vậy. Nó không có chỉ có phần lãng mạn, nhưng đôi lúc có pha thêm chút tình bạn."
"Chị hiểu rồi. Chị không biết nếu như em cứ gọi mối quan hệ giữa hai chúng ta là bạn, nhưng khi chúng ta xuất hiện ở đây, em chính là người duy nhất chị thấy ở nơi này."
Tuy câu câu nói có pha chút đùa giỡn, nhưng tôi nghĩ chị ấy chỉ muốn khiến tôi vui hơn mà thôi. Tôi trân trọng sự cố gắng của chị ấy, nhưng đáng tiếc là tôi không phải kiểu người mà cứ nghĩ bản thân mình đặc biệt chỉ ví có ai đó nói về chính bản thân mình đặc biệt như thế nào.
"Cảm ơn chị nhe."
Cho dù chị ấy có thiếu những kiến thức liên quan đến chuyện tình cảm thì tôi không thể nói cho chị ấy biết được rằng trong đầu tôi chỉ có nghĩ về chị Chika cả ngày lẫn đêm.
Ngày hôm nay thì chúng tôi đã có khoảng thời gian trò chuyện lâu hơn thường ngày trước khi tiếng còi báo động vang lên. Tôi hỏi chị Chika về lịch sinh hoạt thường ngày của chị vì đó chính là điều mà bản thân tôi tò mò dạo gần đây. Chị ấy nói với tôi về việc một ngày của chị diễn ra như thế nào và thỉnh thoảng sẽ giải thích cho tôi những từ mà tôi không thể nào nghe được.
Vào buổi sáng thì chị ấy thức dậy, sau đó thì đi một nơi mà chúng tôi đều hiểu là chợ trước khi về nhà ăn cùng gia đình, một thứ mà bản thân tôi không tài nào hiểu được dù cho chị ấy có giải thích cỡ nào đi chăng nữa. Sau đó thì phụ thuộc vào ngày. Nếu như mà là "ngày phòng thủ" thì chị ấy sẽ ở trong boong ke trong một khoảng thời gian nhất định. Cuộc chiến thông thường sẽ diễn ra trước giờ ăn hay sau giờ ăn trong buổi trưa của họ. Cái nơi mà tôi thường gặp chị Chika thì chị ấy định nghĩa là ngôi nhà an toàn gần nhà chị ấy nhất. Ngay sau khi cuộc chiến kết thúc, nếu như xung quanh ngôi nhà của chị ấy bị đột nhập thì chị ấy sẽ cất công dọn dẹp. Nhưng may mắn là ngôi nhà của chị Chika thì xa mấy điểm trọng tâm của cuộc chiến nên hiếm khi nào bị thiệt hại. Khi chiến tranh kết thúc hay ở trong ngày mà không có chiến tranh thì thông thường chị hay giúp bố - nhân viên trông coi ở thư viện quốc gia. Sau dó thì chị ấy đi thẳng về nhà, ăn tối và đi ngủ. Ở trước đó thì chị từng đi học nhưng mà chị ấy đã tốt nghiệp ở tuổi 16.
Tôi tự hỏi chị Chika cảm thấy như thế nào về cuộc sống của chị.
"Em thấy thế nào cũng vậy."
"Ý em là sao?"
Theo định nghĩa của tôi thì "thế nào cũng vậy" đồng nghĩa với "chán."
"Cuộc sống đó chính là thứ mà em sống nên là em có thể tiếp tục những dòng suy nghĩ và cảm nhận chúng. Chúng cần một cơ thể và một cuộc đời để có thể tạo ra những suy nghĩ có thể xuất hiện chỉ ở trong đầu của em để cảm thụ sách và âm nhạc hay thậm chí là những thứ tương tự thế. Đó chính là lý do mà em sống đến ngày nay. Cơ thế em chính là nguồn động lực để cho trái tim có thể đập và em có thể sống qua ngày để có thể giữ cho cơ thể của mình tiếp tục sự sống. Cho nên là thế nào cũng vậy."
Điều này nó khác hoàn toàn so với việc mỗi ngày là mỗi nỗi buồn chán. Mỗi ngày đều là sự vô nghĩa ngay từ đầu, thật sự không có lý gì khi đối xử thời gian như thế chúng quan trọng hay tỏ ra một thái độ bi quan với chúng. Đó chính là con người tôi.
"Ý chị là định nghĩa của cuộc sống, chính bản thân nó là một sự vô nghĩa không?"
"Nếu như em cứ tiếp tục chuỗi suy nghĩ và những cảm nhận của em sau khi chết đi, thì có, nó phải như vậy. Nhưng nếu mà chị qua đời, chị thật sự không biết rằng bản thân có thể tự tay mở một cuốn sách được hay không, hoặc sự tồn tại của bản thân bị phai dần đi, cho nên là chị phải tiếp tục sự sống của chính mình. Chị cá rằng phòng của chính mình sẽ còn đó. Chiến tranh và bệnh tật đều là những điều không thể chấp nhận được vì chúng đã cướp đi khả năng suy nghĩ và cảm nhận của một con người."
Tôi cũng khá là ấn tượng sau khi chị Chika nói xong. Đây là lần đầu tiên mà nghe được một góc nhìn hoàn toàn mới như vậy. Nguyên nhân duy nhất mà tôi thật sự không hề ấn tượng sâu đậm về chúng là bởi vì là tôi không thể nào biết được những suy nghĩ hoàn toàn tầm thường ấy đến từ đâu ra. Có lẽ đó chính là những lời nói mang tính khẳng định mang tính thường tình của chị ấy.
"Đường lối tư tưởng của chị có được xem là dị biệt ở thế giới của em không?" - Chị ấy hỏi tôi.
"Đây là lần đầu tiên mà em nghe được có người nói như vậy. Nó thật sự hợp lý nên em nghĩ điều này hoàn toàn bình thường."
Tôi ghét những người cho rằng họ là những người hoàn toàn khác biệt so với xung quanh.
"Vậy thì tốt rồi. Nhiều người đã từng tức giận với chị ở quá khứ khi chị xxxx những thứ tương tự như thế này. Ở thế giới này, không có gì đáng giá hơn cuộc sống của chính bản thân mình. Cho dù không có thay đổi nào xảy ra ở thế giới này, nhưng vẫn thật tuyệt vời khi nói chuyện với một người như em - người mà hiểu được con người chị."
Đôi mắt của chị ấy nheo lại.
"Có điều gì mà những người bình thường không muốn đề cập đến không? Chị muốn biết thêm về chúng nếu như em không thấy phiền."
Thật sự không có gì để nhận lại sau khi để ai đó biết trong mình như thế nào. Cho dù có biết được như thế nào đi chăng nữa, tôi cũng thấy ấp úng trước lời đề nghị của chị ấy. Tôi không hề tìm kiếm bất kì sự trắc ẩn nào - chỉ là tôi không muốn người khác biết bên trong tôi thấy háo hức như thế nào. Nếu như đó chính là nguyên do chính đến nơi trú ẩn này thì tôi cũng nên đắn đo suy nghĩ công khai cho người khác biết những thứ mà bản thân tôi đã giấu kín trong lòng bấy lâu nay.
"Em thật sự không nghĩ ra được điều gì hết."
"Hiểu rồi! Thật sự thì không có gì để chị có thể đề nghị em được, nhưng hãy ghi nhớ trong lòng rằng nếu như có một điều gì đó mà chúng tôi muốn chia sẻ cùng nhau thì chắc chắn trong chúng ta sẽ có người phù hợp để lắng nghe chúng - ví dụ dễ thấy nhất đó chính là chúng ta."
Tôi không hề đồng ý với điều này sau tất cả những thứ đã nói ở trước đó. Tôi không hề có chút hứng thú với chị ấy. Nhưng tôi không thể nào khoanh tay đứng nhìn được. Tôi phải cho chị ấy cái thứ gì đó để tôi có thể nhận lại được mảnh thông tin của chị ấy như một phần của sự trao đổi. Cùng lúc đó, tôi nhận ra sự phủ nhận này lại khiến tôi trở nên nhẹ nhõm hơn. Tại sao chứ? Có lẽ là do bản thân vô trách nghiệm khiến cho bản thân mình trở nên vô tâm hơn với mọi thứ xung quanh.
"Để trao đổi thì, chị muốn em kể những gì đã diễn ra trong cuộc sống của em dạo gần đây được không?" - Chị ấy hỏi. "Cho dù đó là những điều nhỏ nhặt thì cũng không quan trọng lắm đâu."
"Tất nhiên rồi, nhưng ý em là, thật sự là không có gì để kể chi chị nghe hết ấy. Cố gắng hết sức thì em chỉ có thể cho chị biết về thời tiết dạo gần đây. Và em đoán là một cái cây gần đó đã bị sét đánh vào mấy ngày gần đây."
"Quào, ở đây cũng có một cái cây ở gần nhà chị thì cũng vừa mới bị sét đánh trùng gần đây. Cái cây đó cũng là lớn lên cùng chị từ thuở thơ bé cho nên là chị đi đến xxxx."
"Chị đi đến đó để làm gì?"
"Ừ thì chị đến cưa cây ra và chặt ra thành từng khúc và đốt chúng cháy ở trong xxxx ở nhà. Ở đây ai cũng làm vậy khi cây đã bị đốt cháy ở giữa cuộc chiến. Chị không hiểu tại sao ai cũng làm vậy nhưng mà đó là phong tục truyền thống ở nơi này rồi."
Tôi không hề hỏi về cái thứ bí ẩn ở nhà của chị ấy, không hề muốn cuộc trò chuyện lại kết thúc nhanh đến như vậy. Tôi dám chắc rằng sẽ có một nơi trong nhà để làm lò sưởi hay tương tự chúng. Tôi đoán là mọi nơi đều sẽ có những truyền thống kì lạ mà chẳng ai hiểu chúng hết cả.
"Lúc đó trời không hề mưa khi mà sét đánh, nhưng em nghĩ đó chính báo hiệu cho trời mưa vào ngày hôm sau."
"Chị nghĩ là mọi chuyện rõ ràng hơn kể từ đây."
"Oh, em hiểu rồi. Xin lỗi chị. Em chỉ là đột nhiên cảm thấy chúng ta bằng một cách nào vẫn đứng yên tại chỗ."
Tôi không hề muốn phá hủy bầu không khí ấm cúng một cách tuyệt vời rằng tiếng cười dè dặt của chị ấy đã được phát ra, nhưng tôi vẫn còn sự tò mò ở trong lòng.
"Có chiến tranh diễn ra trong những ngày mưa không?"
"Có khá là nhiều thời điểm họ đình chiến khi trời mưa vì tụi chị không thể nào trốn trong boong ke được nữa."
Tôi hiểu được sự bất bình của chị ấy về chiến tranh - nếu như họ thật sự lo lắng cho thường dân thì họ đã không nên phát động cuộc chiến ngay từ lúc đầu. Mỗi ngày ở trên phương diện truyền thông thì họ cứ nói về việc chuẩn bị cho chiến tranh ở phía trước, nhưng điều đó thật sự vô lý. Chỉ là họ không thể nào phát động cuộc chiến tranh để có thể thực hiện được sự chuẩn bị ấy.
Bản thân tôi không biết mình còn bao nhiêu thời gian cho đến khi nghe được tiếng còi báo động. Tôi hỏi chị Chika nhưng chị ấy trả lời là nó ngẫu nhiên. Cho rằng chúng tôi không biết thời gian cho nhau là bao lâu, hoặc nếu như lần sau không có cơ hội để được trò chuyện như vậy nữa. Tôi phải cố gắng tiếp thu những thông tin hữu ích từ chị Chika nhiều nhất có thể, nhưng thật sự rất khó để có thể nhận biết được những điều thật sự có ích cho bản thân mình.
Trong vòng những phút cuối cùng mà chúng tôi có được, tôi lắng nghe chị Chika nói về sở thích của chị và những đồ chơi cho bạn biết những câu chuyện mà món đồ đó trải qua thông qua mùi hương của chúng. Nếu như chúng thật sự không tồn tại ở trong thế giới của tôi thì tôi có thể sử dụng trí thông minh thông qua ứng dụng thực tế của chúng hoặc cống hiến bản thân mình để có thể tạo ra chúng. Tuy nhiên thì điều này thật sự khó để có thể tưởng tượng và hiểu được một thể loại giải trí mà nó khác hoàn toàn dựa trên nhận thức của từng người khi cho họ nghe lời giải thích thông qua lời nói.
"Chị có nên mang theo chúng vào dịp sau không?"
"Điều đó có thật sự vi phạm điều luật không?"
"Chị nghĩ là mọi thứ sẽ ổn thôi. Chúng thật sự không tỏa ra một mùi hương nó... mạnh."
Giữa lời nói thì ngón tay của chị Chika bắt đầu đưa lên mặt. Tiếng còi báo động đã vang lên.
"Hẹn gặp em lại", chị ấy nói lời chào đơn giản trước khi bản thân dần biến mất vào trong màn đêm như thường lệ.
Chỉ với bốn tiếng như vậy, chúng tôi đã hứa rằng chúng tôi sẽ còn gặp lại nhau một lần nữa và chúng tôi cũng biết được rằng chúng tôi sẽ có thể sống hết quãng đời còn lại ở những nơi khác nhau. Có lẽ đó là điều tốt khi cả hai đều hứa hẹn nhau trong ngắn hạn. Lời hứa đó thật sự là một gánh nặng. Tôi cũng đã đặt gánh nặng đó lên vai của chị ấy và cũng như chị ấy đặt lên vai tôi chính cái gánh nặng đấy.
Dù vậy, tôi vẫn có thể lo lắng như thế nào bản thân mình muốn, nhưng tôi không thể nào làm gì được ngoại trừ việc mong đợi ngày mà hai chúng ta gặp lại nhau và khả năng trải nghiệm thế giới của nhau ở trong tương lai.
Tôi đứng dậy và đi ra ngoài thì tôi đột nhiên nhận ra một điều gì đó.
Tôi bắt đầu tin rằng chị Chika không phải là ma hay là một sản phẩm của trí tưởng tượng do chính bản thân tạo ra, mà chị ấy là một con người có thật, sống được và thở được.
Cho đến hiện tại. Tôi không hề biết điều này có thật sự tốt hay không.