Vừa nghe thấy âm thanh từ chất giọng lạnh toát ấy của cô, Subaru thực sự cảm thấy trái tim mình như thể vừa bị đóng băng theo đúng nghĩa đen.
"――――"
Ngoái đầu nhìn lại phía trước căn phòng, cậu thấy Ram vẫn đang đứng sừng sững ngay tại lối vào, đôi đồng tử màu hồng nhạt của cô rực cháy, tĩnh lặng xoáy sâu ánh nhìn vào Subaru. Dẫu cho trước đây Subaru chỉ mới tiếp xúc với cô ấy vài lần, nhưng cậu hiếm khi nào, nếu không muốn nói là chưa từng, bắt gặp cô bộc lộ một luồng cảm xúc dữ dội đến thế trên khuôn mặt.
― Ở nơi Ram lúc này, tỏa ra một sự căm phẫn sục sôi dễ dàng phản bội lại cái ấn tượng băng lãnh thường ngày ấy.
"Nhh, ơ..."
"Ngươi đang cuống cuồng lúng túng vì cái quái gì thế hả? Ram ta vừa mới hỏi ngươi một câu đấy. Trả lời ta là bổn phận của Barusu... Không, trả lời ta là nghĩa vụ của ngươi."
"T- Tôi... chỉ là..."
"Chỉ là sao?"
Ngay lập tức, đầu óc Subaru bắt đầu xoay mòng mòng khi cậu cố vắt óc tìm cách bào chữa cho chính mình. Bằng một cách nào đó, cậu cần phải uốn lưỡi, nguyền rủa cái tâm trí đang trì trệ ngu đần của mình vì cái phản ứng chậm chạp ban đầu, và phải đối phó với cái tình cảnh ngặt nghèo này bằng một cái miệng lưỡi dẻo quẹo. Thế nhưng, cộng thêm việc bị quẳng thẳng vào cái mớ bòng bong hỗn loạn hoàn toàn nằm ngoài dự tính này, thì ngay từ đầu, trước cả khi chuyện này ập đến, Subaru vốn dĩ còn chưa...
― cậu ta thậm chí còn chưa kịp tiêu hóa nổi cái sự thật là thi thể của Meili đã bốc hơi bằng cách quái nào. Cậu hoàn toàn chưa hề chuẩn bị sẵn bất kỳ lời lẽ nào để có thể lấp liếm mở đường máu thoát thân, cậu thậm chí còn chẳng thể chuẩn bị tâm lý để đối mặt với những gì đang phơi bày rành rành ngay trước mắt mình.
Tất cả những gì Subaru có thể làm lúc này chỉ là há hốc miệng rồi lại ngậm chặt lại một cách đầy gượng gạo, trong khi đang tuyệt vọng cố gắng hết sức để không lỡ mồm thốt ra bất kỳ một điều gì ngu xuẩn mà thôi. Dẫu cho cái bộ dạng lấp liếm của Subaru lúc này đã tự thân nó gào thét lên cái hành vi mờ ám của cậu to tát hơn bất kỳ lời nói nào rồi.
"――――"
Ram khẽ nheo mắt lại trước sự im lặng chết chóc của Subaru. Sự lạnh lẽo chất chứa trong ánh nhìn của cô, thứ mà cậu vốn đã lầm tưởng là đã chạm đến ngưỡng độ không tuyệt đối, nay lại còn lao dốc xuống một tầng sâu thẳm hơn nữa. Cậu có cảm giác như thể mình vừa bị giáng một đòn chí mạng bởi một trận bão tuyết sắc lẹm, lạnh thấu tận xương tủy vậy.
Trong lúc đang tuyệt vọng cố gắng kìm hãm đôi đầu gối đang run bần bật của mình, Subaru bắt đầu chậm rãi ngộ ra một điều, nhưng đã quá ít ỏi và quá đỗi muộn màng rồi.
―Cậu đã bị gài bẫy sao?
Khi thi thể của Meili không được tìm thấy, thì cái cuộc họp quanh bàn ăn tối đó rốt cuộc chỉ là một vở kịch giăng bẫy. Khi bọn họ thông báo rằng không hề tìm thấy tung tích hay thi thể của Meili, Subaru đã thở phào nhẹ nhõm vì tưởng rằng mình đã thoát khỏi cái nguy cơ bị lôi ra đổ vỏ.
Tuyệt vọng lùng sục trong vô vọng, bọn họ lại chẳng thể tìm thấy thi thể của một cô bé vốn dĩ thậm chí còn chẳng được giấu giếm cho tử tế. Sự xui xẻo của cậu đã chiếm thế thượng phong ngay cả trong cái tình huống sặc mùi giả tạo này, Subaru đã dễ dãi nhắm mắt tin vào cái sự thật đầy tiện lợi đó, gạt phăng đi mọi mối hoài nghi nhỏ nhặt từng lởn vởn trong đầu cậu lúc bấy giờ. Và hậu quả nhãn tiền là cậu đã bị tóm gọn ngay tại trận trong cái hành vi bần tiện và thô thiển này.
Chẳng phải Subaru cũng đã nhẵn mặt với mấy cái kịch bản thối nát này trên các chương trình truyền hình vô số lần rồi sao? Ở phân cảnh hạ màn, tên hung thủ, kẻ đã tỉ mỉ dàn dựng nên một kế hoạch giết người hoàn hảo không tì vết, lại lò dò quay trở lại hiện trường vụ án và tự đào mồ chôn mình khi mà cảnh sát cùng các thám tử vẫn đang giăng lưới giám sát chặt chẽ hiện trường. Và chính bởi sự ngu xuẩn đó, bọn chúng đã tự tố cáo tội ác của mình bằng cách tự biến bản thân thành cái bằng chứng thép không thể chối cãi. Một cái khoảnh khắc sặc mùi hài hước rẻ tiền như vậy...
Ở một góc khuất nào đó trong tâm trí, Subaru đã từng tự mãn nghĩ rằng nếu đó là chính cậu, cậu sẽ chẳng đời nào phơi bày ra một sự ngu xuẩn nực cười đến thế. Bất kỳ một kẻ cuồng tiểu thuyết trinh thám nào cũng sẽ cười khẩy ghi chép lại cái sự ngu muội tột cùng của tên tội phạm đần độn đã trượt chân ngã sấp mặt ngay phút chót ấy. Ấy vậy mà cậu lại hành xử y hệt như một tên hề mạt hạng ― đúng hơn là, còn tồi tệ hơn thế nhiều, bởi lẽ cái cú sốc khi bị tóm gọn ngay tại trận thế này đã biến cậu thành một cái bộ dạng thảm hại vô cùng tận trong mắt người khác.
"―Đồ giả mạo."
Tiếng lầm bầm khe khẽ của Ram giáng thẳng vào cậu như một quả tạ, trong lúc cậu đang chết trân trước chính những hành động sai lầm ngu xuẩn của bản thân. Chỉ với một từ duy nhất ấy, trái tim vốn đã mỏng manh như pha lê của Subaru vỡ vụn và chìm nghỉm trong lồng ngực, cứ như thể cậu vừa bị dội bom chấn động bởi một đợt pháo kích sấm sét vậy. Ngay khi âm thanh ấy vừa lọt vào tai, khuôn mặt cậu lập tức trắng bệch như một tờ giấy lộn, đôi môi run rẩy không kiểm soát. Ram buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"Ra là vậy, ngươi chẳng có lấy nửa lời để tự bào chữa cho chính mình. Ta đoán đó chính là bằng chứng thép cho thấy ngay cả chính bản thân ngươi, cũng thừa nhận thức được cái màn kịch của ngươi, nó thảm hại và rác rưởi đến mức nào. Ngươi đã chuẩn bị chẳng đến nơi đến chốn khi cố tình ngụy trang thành hắn ta. Sự lười biếng và cẩu thả nào cũng phải có giới hạn của nó chứ, ngươi không nghĩ vậy sao?"
Chẳng thèm che giấu sự khinh miệt tột độ đang rỉ ra từ giọng điệu của mình, Ram bắt đầu vạch trần cho Subaru nghe lý do tại sao cô lại chĩa mũi dùi nghi ngờ vào cậu. Sự giả tạo tởm lợm, tài diễn xuất nghèo nàn rẻ tiền, và việc phơi bày ra một sự thấu hiểu nông cạn, hời hợt đối với cái tên『Natsuki Subaru』ấy, tất thảy đều bị cô bóc mẽ không trượt phát nào. Không chỉ bị á khẩu chẳng thốt lên lời, mà trái tim Subaru lúc này còn có cảm giác như thể nó sắp sửa nứt toác ra, và dòng máu chảy trong huyết quản cứ nhói lên từng cơn đau đớn theo mỗi nhịp đập. Trên thực tế, Subaru đã cắn chặt môi dưới của mình đến bật máu, máu bắt đầu rỉ ra, kéo theo cho cậu một cơn đau nhói buốt óc.
Một thứ hàng giả mạo giả mạo giả mạo giả mạo giả mạo giả mạo giả mạo giả mạo giả mạo giả mạo― Một bản sao chép lỗi rẻ tiền của 『Natsuki Subaru』, Một kẻ giả mạo―.
Dòng suy nghĩ tăm tối ấy đọng lại dưới đáy dạ dày cậu, đặc quánh và nhơ nhuốc như một bãi bùn lầy đen kịt. Một thứ bùn lầy kinh tởm bao trùm lấy cậu từ đầu đến chân; một sức nặng kinh hoàng ép đôi đầu gối cậu ngừng run lẩy bẩy. Thay vào đó, tại nơi sâu thẳm tận đáy mắt cậu; nơi vốn dĩ đã cháy âm ỉ, một ngọn lửa lại một lần nữa rực sáng lên, nhảy múa điên cuồng trên ngòi nổ của những xúc cảm đen tối nhất bên trong cậu. Người ta có thể gọi nó là sự thù địch, ác ý, dã tâm.
― hoặc có lẽ, người ta gọi nó là Sát ý.
"Chẳng đời nào một chuỗi những hành vi mờ ám, thiếu tự nhiên đến thế của ngươi, lại có thể lọt qua kẽ tay bọn ta mà không bị phát giác, ái chà, ngoại trừ với những kẻ vốn chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến những thứ đó. Điều đó có thể đúng với Julius, với Anastasia-sama... à nhầm, với cái ả Echidna kia nữa."
"... Cô phán xét giỏi lắm đấy. Trong khi tôi đứng đây nhẫn nhục kiên nhẫn lắng nghe cô thao thao bất tuyệt mà chẳng thèm chen vào nửa lời."
"――――"
"Một kẻ giả mạo sao!? Tôi nghĩ cô đang đi quá giới hạn của cái sự vu khống trắng trợn rồi đấy. Cô nghĩ cô là cái thá gì cơ chứ!?"
"Vu khống nhỉ?"
Subaru cố gắng gân cổ lên buông ra những lời phản bác, dẫu cho điều đó có đau đớn và chật vật đến mức nào đi chăng nữa, để đáp trả lại cái miệng lưỡi sắc như dao cạo chẳng hề nao núng của Ram. Tất nhiên, cái luận điểm mà cô đưa ra là hoàn toàn chuẩn xác không chệch đi đâu được. Ngay cả khi cậu chẳng hề cam tâm với việc bị cô gán cho cái mác『Thứ Rác Rưởi Chẳng Ra Gì』một cách cay nghiệt đến vậy, thì cái khoảng trống vô hình chẳng thể nào lấp đầy giữa Subaru và『Natsuki Subaru』vẫn luôn hiện hữu ở đó. Tuy nhiên, cô ta đáng lý ra không thể nào nhận ra được chuyện đó mới phải. Nếu như cô ta đã thấu tỏ được điều này, thì cậu sẽ vĩnh viễn không còn cửa để luồn lách chuồn khỏi cái tình cảnh này nữa. Cậu không thể cứ thế bỏ cuộc tại đây, ngay giữa chừng thế này được―
"Hết vu khống này lại chồng chất lên vu khống khác. Lỗ tai tôi điếc đặc với mấy cái thứ nhảm nhí đó rồi, cô biết đấy, tôi cóc thèm nghe bất cứ chữ nào từ cái miệng của cô đâu."
Nhún vai một cách xấc xược, hai gò má co rúm lại thành một cái trừng mắt dữ tợn, Subaru vừa lầm bầm vừa gườm gườm lườm Ram. Cứ như thể cậu đang cố tình thổi phồng hóa sự thật và dối trá, thứ mà ngay cả chính bản thân cậu cũng cảm thấy trơ trẽn đến tột cùng, để biến nó thành chân lý của thế giới này vậy.
"Dù sao đi nữa, cái quái gì khiến cô cứ phải sồn sồn lên về cái chuyện tôi muốn đi dạo quanh quẩn giữa đêm hôm khuya khoắt thế hả. Tôi chỉ muốn duỗi chân duỗi cẳng và tản bộ suy nghĩ một chút trong lúc chẳng có ma nào ở quanh đây thôi mà. Đó là lý do tại sao tôi đã chủ đích đi đến một nơi mà tôi sẽ không phải lảng vảng quanh cô em gái... Rem đang say ngủ của cô, hay là sự hiện diện của Patrasche đấy."
"―Ngươi thực sự ngây thơ nghĩ rằng chẳng có một ai nhìn thấy bất cứ thứ gì sao?"
Ram bình thản buông một câu hỏi vỗ mặt Subaru khi cậu đang cố gắng tuôn ra một tràng những lời bào chữa nhanh như súng liên thanh. Lời lẽ của cô vô cùng ngắn gọn, nhưng lại sắc như một lưỡi kiếm, được vung ra chỉ để đâm xuyên qua những điểm yếu chí mạng nhất của cậu.
"――――"
Trước câu hỏi đó, Subaru nín bặt nhịp thở, tự dằn vặt vắt óc suy nghĩ để moi móc cho bằng được cái ẩn ý thực sự đằng sau những lời lẽ ấy.
Nhìn thấy, bị nhìn thấy, không bị nhìn thấy, tuyệt đối không được phép bị nhìn thấy.
(――Từ 『nhìn thấy』 của cô ta rốt cuộc là đang ám chỉ cái quái gì cơ chứ. Lời nói đó rốt cuộc mang cái ý nghĩa chết tiệt gì.)
(Là cái xác của Meili sao? Hay là Meili trước khi con bé hóa thành một cái xác vô hồn? Hay là cái hành vi phi tang nhơ nhuốc, tàn nhẫn mà mình đã làm với thi thể của Meili? Hay có lẽ nào là――,)
"Dẫu cho ngươi có đinh ninh rằng chẳng có bất cứ thứ gì, hay bất cứ một ai nhìn thấy đi chăng nữa, thì con địa long đó vẫn luôn thu vào tầm mắt mọi hành vi mờ ám của ngươi. Và, Ram ta đây cũng đã 『nhìn thấu』tất thảy những thứ dơ bẩn đó y hệt như vậy đấy."
Khẽ đặt một ngón tay lên môi, Ram phô diễn cho Subaru thấy một cử chỉ hoàn toàn trật nhịp với cái hoàn cảnh hiện tại.
"……Cô đang nói cái quái gì vậy hả?"
Chẳng thể nào tiêu hóa nổi ý nghĩa đằng sau hành động khang khác ấy, Subaru chỉ còn cách thốt ra những lời lẽ hoang mang tột độ.
Thế nhưng, dạo gần đây cậu lại có ấn tượng vô cùng sâu đậm với chính cái cử chỉ đó. Bởi lẽ, đó không gì khác chính là cái hành động mà bản thân Subaru đã làm với Patrasche ngay trước khi cậu rời khỏi căn phòng tinh linh.
Tại sao ngay lúc này, ngay tại chốn này, nó lại trùng khớp hoàn toàn với hành động của Ram, cậu hoàn toàn mù tịt về ý nghĩa thực sự của nó, thế nhưng――,
"Sự ngu muội và cẩu thả của ngươi, rốt cuộc đã chạm đến giới hạn tận cùng rồi đấy, hỡi cái 『Thứ Rác Rưởi Chẳng Ra Gì』――"
Lời phán xét chẳng thèm giấu giếm lấy nửa tia thất vọng ấy của Ram, Subaru thừa hiểu rằng, đó chính là một tối hậu thư dồn cậu vào chỗ chết.
"――――"
Cho đến tận phút chốc này, dẫu cho có lạnh lẽo đến đâu đi chăng nữa, thì ít ra Ram vẫn luôn duy trì cái thái độ sẵn sàng đối thoại. Ấy vậy mà giờ đây, ngay cả cái ý định trao đổi lấy nửa lời với Subaru cũng đã hoàn toàn bị cạo sạch khỏi tâm trí cô.
Ngay cái khoảnh khắc chạm phải sắc màu rực cháy trong đôi đồng tử ấy, Subaru lập tức ngộ ra một chân lý tuyệt đối rằng, mọi lời ngụy biện lúc này đều là vô nghĩa.
Bất luận Subaru có cố gắng uốn lưỡi tìm đường thoái thác tồi tệ đến mức nào đi chăng nữa, thì Ram cũng đã triệt để phong bế đôi tai của mình rồi.
Đã đến cơ sự này, thì Subaru chẳng còn lấy một sự lựa chọn nào khác ngoài việc dùng vũ lực đẫm máu để chọc thủng cái bế tắc này.
(――Trong một tích tắc, dẫu cho mọi thứ đang dần trượt khỏi quỹ đạo, nhưng bên trong hộp sọ của mình, mình đã bắt đầu lạnh lùng mổ xẻ các phương thức để đoạt mạng Ram.)
"――――"
(Mình đang vạch kế hoạch sát nhân. Cảm giác bài xích với thứ tội ác đó... nay đã chẳng còn sót lại lấy một giọt.)
(Mình vốn dĩ đã tự tay tước đoạt đi một sinh mạng rồi. Thêm một người hay hai người, thì cục diện cũng có khác chó gì nhau đâu. Xa hơn nữa, cái bản thể mang tên 『tôi』 kia, vốn dĩ đã sở hữu một bề dày kinh nghiệm nhuốm máu trong việc bóp nghẹt mạng sống của vô vàn kẻ khác rồi.)
(Vậy thì bắt đầu từ ngay giây phút này, dẫu cho có trực tiếp đưa cái kế hoạch『Cuốn sách của Người Chết』vào thực tiễn, thì cũng chẳng có lấy một cản trở nào nữa.)
"――Về cái bà chị đó á nhaa~"
Vô vàn những ngã rẽ lựa chọn bên trong tâm trí Subaru thi nhau vỡ vụn loảng xoảng, và ngay khi chốn tâm can ấy chỉ còn đọng lại độc những mưu đồ tanh tưởi và nguy hiểm chết người, thì cái ảo ảnh của cô bé nãy giờ vẫn luôn giữ im lặng bỗng nhiên chen ngang.
Một ảo giác vô hình vô ảnh, nhưng lại chân thực đến mức cậu gần như có thể cảm nhận được từng hơi thở phả ra ngay sát bên mình. Nó vòng tay ôm chầm lấy cơ thể Subaru từ phía sau, nhẹ nhàng kề môi sát rạt vào tai cậu mà thầm thì những lời cám dỗ rợn người.
Và, cái nội dung ẩn chứa bên trong sự cám dỗ ngọt ngào ma mị đó chính là――,
"――Chắc chắn là do thể trạng của bả đang cực kỳ tồi tệ đí~. Trọng tâm nghiêng hẳn sang bên trái, mất thăng bằng trầm trọ~ng luôn."
Thứ mà lời thì thầm ngọt tựa mật đường ấy mang lại, không gì khác chính là điểm yếu chí mạng của người thiếu nữ đầy oai phong và hung bạo kia―― nói toạc móng heo ra, thì đó chính là một cẩm nang hướng dẫn cách để giết người.
Thua kém hoàn toàn về mặt thể hình, lép vế tuyệt đối về sức mạnh cơ bắp, và càng thảm hại hơn khi đọ về kinh nghiệm chém giết.
(Thế nhưng, nếu áp dụng triệt để mớ kiến thức của 『tôi』, kẻ đã từng chung đụng một quãng thời gian dài đằng đẵng với con ác quỷ tàn sát trong bộ đồ đen kịt kia, thì việc đoạt mạng một ả đàn bà chỉ dễ như trở bàn tay mà thôi.)
"Anh chỉ việc lao tới từ phía bên trái của bả, rồi nện thẳng cái đầu đó đập mạnh vào tường. Chỉ cần nhiêu đó thô~i."
Đã cân đo đong đếm cẩn thận sự chênh lệch thể lực giữa hai bên, những lời cố vấn vô cùng chuẩn xác cứ thế tuôn trào từ cái bóng ma mang danh 『tôi』.
Chỉ cần nhất nhất tuân theo cái chỉ thị đẫm máu ấy, hộp sọ của cô gái kia chắc chắn sẽ nứt toác ra, nở rộ thành một đóa hoa đỏ thẫm vấy bẩn lên bức tường đá lạnh lẽo.
Một đóa tử đằng đỏ tươi nhuốm máu, thứ vô cùng xứng đôi vừa lứa với một thiếu nữ kiều diễm trong sắc hồng nhạt――.
"――hk"
Chẳng cần một tín hiệu cảnh báo, cũng chẳng cần bất kỳ một cái cớ nào, Subaru rướn người lao tới, khớp chuẩn xác vào cái khoảnh khắc đối phương vừa chớp mắt.
Hứng trọn tiếng vỗ tay tán thưởng vang dội của ảo ảnh từ phía sau lưng, Subaru chẳng hề mảy may do dự mà xông thẳng về phía Ram, người vừa mới khẽ căng cứng cơ thể. Cậu nhắm thẳng vào phía bên 『phải』 của cô.
Cứ theo cái đà điên cuồng đó, cậu định húc văng cơ thể Ram găm thẳng vào bức tường――,
"Cứ hễ á khẩu là lại cắn càn dùng đến bạo lực. Quả là một cái kết luận sặc mùi man rợ và tẻ nhạt đến phát ngán."
Giao tranh nổ ra chỉ trong tích tắc, nhưng ngay trước khi móng vuốt của Subaru kịp chạm tới mục tiêu, đôi môi Ram đã điềm nhiên thốt lên những lời mỉa mai cay độc.
Hai luồng ánh nhìn giao nhau tóe lửa, nhưng Subaru bỗng chốc nghẹn ứ cả nhịp thở trước sự lạnh lẽo tột độ ngự trị trong đôi mắt của Ram.
"――Ngươi thực sự ngây thơ đến mức nghĩ rằng, một cô gái yếu đuối liễu yếu đào tơ như Ram ta đây lại dại dột đi đối đầu đơn thương độc mã với một gã đàn ông sặc mùi man rợ như ngươi sao?"
Thay vì là một lời giễu cợt, những lời lẽ của Ram lại mang đầy vẻ thương hại xót xa, hòa quyện cùng với thứ âm thanh nứt toác đến chói tai của không khí bị xé rách.
Thực chất, đó hoàn toàn không phải là ảo giác của thính giác, mà đó chính là tiếng thét gào tuyệt vọng của bầu không khí khi lượng hơi ẩm xung quanh bị ngưng tụ một cách chớp nhoáng, bị cưỡng ép chuyển hóa từ thể khí sang thể rắn một cách thô bạo.
"Cá……"
Thứ âm thanh gai người ấy bất thình lình bộc phát ngay dưới gót chân mà Subaru vừa mới dẫm xuống, một cọc băng trắng toát lạnh buốt đâm tủa lên trên, thô bạo tóm gọn lấy đà lao tới của cậu, và tàn nhẫn ghim cậu đứng khựng lại cùng với một cơn đau nhức nhối.
"B-Băng sao……!?"
Bị dội ngược lại bởi một chấn động lạnh lẽo và cứng ngắc, Subaru gần như không dám tin vào chính đôi mắt của mình.
Thế nhưng, cơn ác mộng vẫn chưa dừng lại ở đó. Chẳng riêng gì cái cọc băng vừa mới mọc rễ ngay dưới chân cậu, mà từ dưới nền đá, hết cái này đến cái khác không ngừng trồi lên vươn cao tủa tủa―― biến hóa thành một cái lồng giam bằng băng giá, nhốt chặt Subaru vào bên trong.
"Đùa tao chắc……ッ. Không lẽ, cái thứ quái quỷ này, là Ma thuật sao……!?"
Chỉ trong vỏn vẹn một giây đồng hồ ngắn ngủi, đúng bằng một cái chớp mắt, chiếc lồng băng đã được hoàn thiện, và mọi cử động phản kháng của Subaru đều bị phong ấn triệt để.
Bấu chặt đôi bàn tay vào những chấn song bằng băng tảng, Subaru ra sức lay giật hòng đập nát chúng, nhưng cậu lại bị câm nín hoàn toàn trước độ cứng kinh hoàng của thứ băng giá này. Nó chẳng hề nhúc nhích lấy một ly. Dẫu cho cậu có tung cước hay đấm đá điên cuồng bằng tất cả sức bình sinh đi chăng nữa, thì cậu cũng chẳng đào đâu ra nổi dù chỉ là một chút tự tin rằng mình có thể phá vỡ được nó.
Và rồi, chằm chằm nhìn vào một Subaru đang bị giam cầm ngắc ngoải bên trong chiếc lồng băng lạnh giá ấy――,
"――Giá như tất thảy những chuyện này, chỉ là một sự hiểu lầm của Ram thôi thì tốt biết mấy."
Bước ra từ khoảng khuất ngay phía sau lưng Ram, Emilia đang đau đáu nhìn thẳng vào cậu bằng đôi đồng tử màu thạch anh tím ngập ngụa trong một nỗi bi ai khôn tả.
※※※※※※※※※※※※
Đối mặt với một kết cục dẫu có nói là hiển nhiên thì cũng hoàn toàn hợp lý này, Subaru bàng hoàng sửng sốt hệt như một con khỉ đột nhiên bị nhốt chặt trong lồng.
"――――"
Việc Ram và Emilia bắt tay liên minh với nhau vốn dĩ là một chuyện quá đỗi hiển nhiên. Khác biệt hoàn toàn với Subaru, bọn họ sở hữu cái đặc quyền mang tên "lựa chọn hợp tác". Cái điều kiện của bọn họ rõ ràng là một trời một vực so với kẻ đang bị ép phải đơn thương độc mã vật lộn ở phía bên này. Ngay từ lúc bắt đầu, cái ý nghĩ điên rồ là phải tự mình đơn độc đối đầu với một phần tử nguy hiểm có lẽ thậm chí còn chẳng thèm nảy số trong đầu bọn họ nữa cơ. Suy cho cùng, trong mọi diễn biến từ trước đến nay, Subaru vẫn luôn chỉ là một con rối bị bọn họ xoay mòng mòng trong lòng bàn tay mà thôi.
"Ngay cả tại cái tình cảnh này, ngươi thậm chí còn chẳng thể khoác lên mình một lớp vỏ bọc cợt nhả, hay đủ bản lĩnh để thốt ra vài lời khoác lác rỗng tuếch nữa ha. Xét trên tư cách là một diễn viên, ta chỉ có thể nói rằng ngươi thậm chí không những không phải hạng hai, mà còn là một thứ rác rưởi dưới cả hạng ba nữa kìa."
Chằm chằm nhìn vào một Subaru đang bị nhốt gọn trong lồng băng, Ram vừa khoanh hai tay trước ngực vừa lạnh lùng nhổ toẹt ra những lời lẽ đầy khinh miệt ấy. Nhìn kỹ lại mà xem, kể từ cái khoảnh khắc xuất hiện đầu tiên, vị trí của cô ta thậm chí còn chưa từng xê dịch lấy nửa bước. Hơn thế nữa, cậu còn chẳng thể ép cô ta phải mảy may thay đổi tư thế phòng ngự của mình. Chỉ nội bấy nhiêu thôi cũng đã đủ để chứng minh đẳng cấp giữa Subaru và cô ta vốn dĩ chênh lệch một trời một vực đến mức nào, chính là như vậy đấy.
"Với cái thứ kỹ năng diễn xuất rẻ tiền đó, ngươi chỉ có thể qua mặt được những kẻ chẳng còn lấy một chút tỉnh táo nào trong đầu mà thôi. Vậy thì, trong số chúng ta, ai mới là kẻ sở hữu một tinh thần thép cứng cỏi nhất, chuyện đó ta thiết nghĩ ngươi chẳng cần phải tốn công suy đoán làm gì nữa."
"Cái cách nói đó, là em đang khen ngợi tôi đấy phải không? Cảm ơn em nhé."
"……Không có chi, thưa ngài."
Ngay sát bên cạnh một Ram vừa mới để lộ ra một phản ứng có chút đắng ngắt và gượng gạo, Emilia, với mái tóc bạch kim khẽ tung bay, chậm rãi bước lên phía trước. Phán đoán từ thái độ và những lời lẽ của Ram, cái lồng giam bằng băng giá này chính là một kiệt tác do đích thân Emilia nhào nặn nên―― nói cách khác, đây chính là một trong những loại ma thuật mà cô ấy có thể sử dụng.
Nếu như không phải đang bị dồn vào cái tình cảnh éo le này, Subaru hẳn đã phải trầm trồ cảm thán rằng, thứ ma thuật băng giá đầy mộng ảo ấy thực sự quá đỗi tương xứng với một Emilia sở hữu nhan sắc diễm lệ và bí ẩn. Thế nhưng, khi thực sự nếm trải cái cảm giác trở thành một con cá nằm trên thớt bị giam cầm bên trong chiếc lồng băng này, thì chỉ cần liếc mắt qua một cái, cậu cũng thừa sức hiểu được nó sở hữu uy lực kinh hoàng đến mức nào, và bản thân cậu đang nằm ở một thế hạ phong thảm hại ra sao trước sự chênh lệch sức mạnh áp đảo này.
Mức độ khó khăn để thực thi cái kế hoạch『Cuốn sách của Người Chết』, cũng như thứ tự ưu tiên của các chướng ngại vật ngáng đường, bỗng chốc đảo lộn một cách dữ dội. Thế nhưng, trước khi bận tâm đến chuyện đó――,
"――Subaru, anh đang tính làm cái gì vào giờ này vậy? Chẳng phải đáng lý ra anh nên nghỉ ngơi cho đàng hoàng ở trong phòng hay sao?"
"Chuyện đó là……"
Một Emilia với nét mặt ngập tràn sự lo âu, dẫu cho sự tình đã vỡ lở đến tận nước này, vẫn đang cố chấp dò hỏi những ý đồ thực sự của Subaru. Thứ đang ngự trị trong đôi mắt cô ấy quả thực là một nỗi xót xa và lo lắng vô cùng chân thành, thế nhưng, khi mọi chuyện đã bị đẩy đến cái hoàn cảnh này, thì sự chân thành đó chỉ có thể được coi là một sự ngu ngơ ngốc nghếch chỉ cách ranh giới của sự ngu xuẩn đúng một tờ giấy mỏng mà thôi. Cô ấy vẫn đang lầm tưởng một cách mù quáng rằng mọi hành động trên đời này đều được dẫn dắt bởi một lý do logic và hợp lý nào đó.
Thực chất, Subaru cũng có những lý lẽ để tự bào chữa cho riêng mình. Cái lý do khiến mọi chuyện lại đâm sầm vào cái kết cục tồi tệ này, chắc chắn là có tồn tại. Thế nhưng, nếu cậu thốt ra một câu chuyện hão huyền hệt như đang mò trăng đáy nước như thế, thì rốt cuộc, trên cái thế gian này sẽ có ai sẵn lòng tin vào những lời của Subaru cơ chứ.
"Thưa Emilia-sama, người có gặng hỏi cũng bằng thừa thôi. Tôi không nghĩ cái thứ đó sẽ đưa ra một câu trả lời tử tế cho những câu hỏi của chúng ta đâu. Việc ngài cứ cố chấp đối xử với nó như thể nó là Barusu, tôi cũng bắt đầu cảm thấy vô cùng hoài nghi rồi đấy."
"Thế nhưng, Subaru vẫn là Subaru mà. Cả em nữa Ram, chẳng phải em cũng hiểu rõ điều đó hay sao?"
"Cùng lắm thì, nó cũng chỉ là một thứ hàng giả mạo rác rưởi mang cái vỏ bọc bên ngoài y hệt mà thôi…… Ram tôi đây đã phán quyết như vậy đấy."
Dường như mang trong mình một luồng suy nghĩ vô tình lại trùng khớp với những hoài nghi của chính Subaru, Ram lạnh lùng buông lời quở trách sự ảo tưởng của Emilia. Có lẽ, kẻ đã đánh hơi thấy sự khả nghi bốc lên từ Subaru, cũng như kẻ đã đề xuất việc rình rập giám sát hành tung của cậu giữa đêm hôm khuya khoắt, không ai khác chính là Ram. Emilia chắc chắn chỉ đóng vai trò như một lực lượng hậu phương túc trực ở phía sau, sẵn sàng ứng phó trong trường hợp khẩn cấp mà thôi.
Nói tóm lại, trong tâm trí của Ram, cái phương án để xử lý một Subaru vốn dĩ đã không còn là cái tên『Natsuki Subaru』kia, đã được cô ta chốt hạ từ đời nảo đời nào rồi. Phần việc còn lại lúc này, chỉ là bước vào cái giai đoạn tiến hành một bài kiểm tra xác nhận đầy rẫy sự đau đớn mà thôi.
"Nhờ có Emilia-sama, chúng ta mới có thể tóm gọn được nó mà chẳng phải chịu bất kỳ tổn thất nào thế này. Nếu như để nó nếm trải một chút mùi vị đau đớn, liệu nó có ngoan ngoãn ói ra những thứ mà chúng ta đang khao khát muốn nghe hay không đây, ta tự hỏi?"
"Nếm mùi đau đớn á…… Đừng nói là cô định tra tấn tôi đấy nhé? Chẳng phải ai cũng biết thừa cái trò đó không những đòi hỏi cô phải là một con ả bạo dâm máu lạnh, mà còn cần cả một nền tảng kiến thức trình độ cao nữa hay sao."
"Nếu hoàn cảnh bắt buộc, ta sẽ làm thế. Hơn thế nữa, dẫu cho ta chẳng lấy gì làm thích thú với cái việc hành hạ người khác―― nhưng ta lại vô cùng rành rọt và có nghề trong chuyện đó đấy."
Bị nhốt chặt trong một cái lồng chỉ lớn cỡ một tấm chiếu tatami, Ram hoàn toàn không biểu lộ lấy một tia khoan nhượng nào trước một Subaru vẫn đang cố gân cổ lên già mồm. Dẫu cho những ngón tay của cô ta có trắng trẻo và thon thả đến nhường nào, thì cái lời tự xưng đầy khiêm tốn rằng "có nghề trong việc hành hạ người khác" ấy, đối với Subaru lúc này lại mang một sức thuyết phục đến đáng sợ.
Nếu như cậu cứ bó tay chịu trói mà chẳng thể làm được gì, nếu như cậu không thể nặn ra nổi một phương sách nào để phản công, thì cái đáy dạ dày vốn dĩ đã cạn kiệt mưu hèn kế bẩn của cậu sẽ bị bọn họ lôi ra bới móc sạch sành sanh, và thứ duy nhất bị lột trần ra ánh sáng sẽ chỉ là một sự thảm hại nhục nhã, vô nghĩa và thê thảm tột cùng mà thôi.
"――Đợi đã. Hành hạ anh ấy là không được đâu. Tôi sẽ không để em làm cái chuyện tồi tệ đó đâu."
Tuy nhiên, người đã ra mặt ngăn cản Ram khi cô ta toan tung ra đòn kết liễu tàn nhẫn ấy, lại chính là Emilia, người vừa tự tay giam cầm Subaru bên trong chiếc lồng băng này.
Cô ấy lùi lại, dùng thân mình che chắn cho cái lồng giam giam giữ Subaru ở phía sau, và trực diện đối đầu với một Ram đang hừng hực sát khí ở ngay trước mặt.
"...Chẳng phải Emilia-sama đã đồng tình với Ram rồi hay sao?"
"Tôi có đồng ý với ý kiến rằng Subaru đang cư xử rất kỳ lạ, và chúng ta cần phải chất vấn anh ấy cho ra lẽ. Hơn nữa, tôi cũng đã lờ mờ dự cảm được chuyện này có thể sẽ xảy ra... chính vì thế, tôi mới nghĩ rằng mình bắt buộc phải có mặt ở đây."
"Chính vì sợ cái cảnh tượng này xảy ra, nên Ram mới cất công nhờ ngài Beatrice giữ chân đám người Julius lại. Đến cả Emilia-sama cũng cứng đầu không chịu nghe lời... Ngài suy nghĩ quá đỗi ngây thơ rồi đấy."
Chẳng thèm che giấu sự bực dọc trước những bất đồng quan điểm, Ram vung tay chỉ thẳng mặt Subaru, kẻ đang co rúm ở phía sau lưng Emilia. Cứ thế, cô ta buông ra những lời lẽ gai góc sắc lẹm "Nghe cho rõ đây", và rồi tiếp tục:
"Kẻ đó rành rành đã đánh mất quá nhiều thứ vốn dĩ tạo nên bản chất thực sự của Barusu rồi. Câu chuyện ở Thủy Môn Thành... Pristella, tôi đã được nghe kể lại toàn bộ rồi. Nghe nói ở nơi đó, có một tên Tổng giám mục Tội lỗi sở hữu khả năng biến hóa hình dạng, đúng chứ."
"...Đúng vậy. Việc khôi phục lại hình dáng ban đầu cho những người đã bị tên Tổng giám mục Tội lỗi đó biến đổi hình dạng, cũng chính là một trong những lý do khiến chúng ta phải cất công lặn lội đến tận nơi này mà."
"Nếu đã vậy, liệu có tồn tại cái khả năng tên Tổng giám mục Tội lỗi đó đang đội lốt một ai đó trong số chúng ta không?"
"――――"
"Dẫu cho kẻ đó không phải là chính bản thân tên Tổng giám mục Tội lỗi đi chăng nữa, thì nếu hắn có thể tùy ý biến hóa nhân dạng, cái vỏ bọc bề ngoài hoàn toàn chẳng thể tin tưởng được. Từ những hành vi cử chỉ thường ngày, cho đến cái cảm giác khi giao tiếp với hắn, nếu mọi thứ đều đã sai lệch đến mức độ này thì..."
Trước một Emilia đang dùng thứ tình cảm thuần túy để phản kháng, Ram cố nuốt cơn giận vào trong và đáp trả bằng những lập luận logic sắc bén đến gai người.
Thành thật mà nói, đối với Subaru lúc này, những suy luận đó chỉ là những lời buộc tội vô căn cứ, thế nhưng, trong tay cậu lại chẳng bói ra nổi lấy một bằng chứng nào để phản bác lại chúng.
Và tồi tệ hơn cả, Subaru―― không, chính xác hơn là 『tôi』, đang nảy sinh một thứ cảm giác bài xích buồn nôn tột độ đối với cái chủ đề đang được lôi ra mổ xẻ này.
"――hk"
Một luồng ký ức trắng xóa bất chợt lóe lên, ập đến cậu như một cơn bão.
Đó hoàn toàn không phải là những ký ức thuộc về Natsuki Subaru, mà là những mảnh vỡ ký ức chắp vá mà cậu vô tình nhìn lén được bên trong『Cuốn sách của Người Chết』, những ký ức thuộc về cái thời kỳ mà 『tôi』 vẫn còn là 『tôi』.
――Sự trừng phạt, hay đúng hơn là những đòn tra tấn tàn bạo giáng xuống đầu『tôi』dưới cái mác hoa mỹ là "Dạy dỗ".
Vô vàn những nỗi kinh hoàng đã bị khắc sâu vào tận xương tủy, nhưng thứ ám ảnh tột cùng nhất, chính là cái khoảnh khắc cơ thể của bản thân『tôi』 bị nhào nặn, bóp méo thành vô số những con『Ếch』nhầy nhụa gớm ghiếc.
Rõ ràng ý thức của bản thân chỉ tồn tại duy nhất ở một bản thể, thế nhưng, vô số những phiên bản bị chia năm xẻ bảy của chính mình lại bắt đầu nhảy chồm chồm loạn xạ, tìm đủ mọi cách để trốn chạy khỏi thực tại.
Nỗi sợ hãi tột độ khi nhận ra bản thân có thể sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể trở lại nguyên trạng, hòa quyện cùng cái cảm giác bản ngã 『gốc』 đang dần bị bào mòn và chìm vào quên lãng, đã kéo theo sự sụp đổ thảm hại của cái giá trị tồn tại mang tên sinh mệnh. Chính vì lẽ đó, ngay cái khoảnh khắc được hoàn nguyên trở lại hình hài cũ, con tim cô bé ấy đã không ngừng gào thét những lời cảm tạ tận đáy lòng gửi tới 『Mẹ』.
Đồng thời, một mệnh lệnh tuyệt đối cũng được ghim chặt vào sâu thẳm linh hồn cô: Tuyệt đối, vĩnh viễn không bao giờ được phép làm trái lời dạy bảo.
"――ư"
Phải trực tiếp nếm trải lại cái nỗi kinh hoàng đó cứ như thể đó chính là nỗi đau của bản thân mình, tầm nhìn của Subaru bắt đầu chớp nháy điên cuồng.
Hình hài và vóc dáng của một người, vốn dĩ được liên kết chặt chẽ với cốt lõi nhân dạng của chính người đó. Việc có thể tự tung tự tác, tùy ý bóp méo và nhào nặn nó như một thứ đồ chơi, chính là một sự báng bổ tột cùng đối với sự tồn tại của sinh mệnh ấy.
Đó rõ ràng là một trong những hành vi đáng khinh bỉ và tởm lợm nhất trần đời――.
"Cái lập luận cực đoan đó, chẳng giống với phong cách thường ngày của em chút nào cả, Ram! Cái cách nói chuyện như thể đang dồn người ta vào chân tường đó nữa!"
"Người dám chắc chắn một trăm phần trăm là không có chuyện đó sao? Đứng trước mặt cái gã đàn ông đang nấp sau lưng người lúc này mà người vẫn dám mạnh miệng như vậy ư..."
Vứt bỏ mặc một Subaru đang quằn quại chống chọi với cái cảm giác lộn mửa như thể toàn bộ dạ dày đang bị lộn ngược ra ngoài, cuộc khẩu chiến giữa Emilia và Ram vẫn cứ thế tiếp diễn một cách gay gắt.
Thế nhưng, cái lý lẽ mà Ram đưa ra chẳng khác nào một phiên bản của『Bằng chứng của Ác quỷ』. Người ta có thể dễ dàng chứng minh sự tồn tại của một thứ gì đó, nhưng lại chẳng có một ai đủ sức để chứng minh sự vắng mặt hoàn toàn của nó cả.
Cái sự thật rõ ràng rằng cái tên Natsuki Subaru này, vốn dĩ không phải là cái tên 『Natsuki Subaru』 mà bọn họ hằng mong đợi.
Để hợp thức hóa cho cái logic đó, thì năng lực biến hóa nhân dạng của một kẻ giấu mặt nào đó quả thực là một công cụ quá đỗi hữu dụng và dễ hiểu―― nhưng đồng thời, đối với Subaru lúc này, nó lại là một cực hình tàn nhẫn đâm thấu tận tâm can mà cậu chẳng thể nào gánh vác nổi.
Không thể kiểm soát nổi thứ cảm xúc đang gào thét chống đối lại chính mình, Subaru quằn quại thở dốc từng nhịp đứt quãng――,
"Ngay lập tức, chúng ta phải cạy miệng nó ra! Để moi cho bằng được tung tích của Barusu hàng thật, và cả chỗ giấu xác của Meili nữa."
"――hả?"
Lời buộc tội bất thình lình như một đòn đánh lén của Ram đã tóm gọn ý thức của Subaru lôi tuột sang một hướng hoàn toàn khác.
Đó là một câu nói nằm ngoài sức tưởng tượng, tựa như một tia sét nổ ngang tai giữa bầu trời quang đãng.
"――――"
Subaru ngẩng phắt đầu lên, trân trân nhìn Ram và Emilia vẫn đang không ngừng lời qua tiếng lại. Từ góc khuất phía sau lưng, cậu chẳng thể nào nhìn thấu được nét mặt của Emilia, nhưng bù lại, khuôn mặt của Ram lại hiện lên rõ mồn một.
Trong đôi đồng tử đang bùng cháy ngọn lửa phẫn nộ của cô ta, cậu chẳng hề bắt gặp lấy nửa tia manh mối nào cho thấy cô ta đang bày mưu tính kế hòng gài bẫy Subaru bằng những lời dối trá. Ít nhất thì, cô ta đang hoàn toàn nghiêm túc khi thốt ra những lời lẽ đó.
Nói cách khác, thi thể của Meili, thực sự vẫn chưa hề bị nhóm của Ram phát hiện.
Cái cớ khiến bọn họ phục kích chờ sẵn ở đây để dồn Subaru vào chân tường, rốt cuộc chỉ xoay quanh những hành tung mờ ám của một kẻ không đủ sức để diễn tròn vai『Natsuki Subaru』, chỉ có vậy mà thôi.
Cuối cùng thì cậu cũng đã lờ mờ chắp vá được nguyên do đằng sau sự truy ép có phần chệch choạc của Ram. Thế nhưng, cùng lúc đó, một câu hỏi khổng lồ khác lại giáng xuống đầu cậu.
Nếu không phải là Ram hay Emilia, thì rốt cuộc cái kẻ đã tự tiện di dời thi thể của Meili là ai.
Chắc chắn đang có một âm mưu tăm tối nào đó, không thuộc về Subaru, cũng chẳng thuộc về nhóm của Ram, đang ngấm ngầm giật dây ở đây――.
"Hàng thật hay hàng giả, em không được phép võ đoán như vậy! Bởi vì, anh Subaru đang đứng ở đây là..."
"――TÔI ĐÃ BỊ MẤT TRÍ NHỚ RỒI!!"
"Hả……?"
Bấu chặt lấy những chấn song băng giá, Subaru gào lên thảm thiết như muốn xé toạc cuộc cãi vã của hai người bọn họ.
Và kẻ phải trợn tròn mắt, đứng đực mặt ra vì kinh ngạc khi hứng trọn tiếng gào thét ấy, chính là Ram. Nhận lấy một đòn đánh chí mạng từ một góc độ hoàn toàn mù tịt và nằm ngoài mọi dự tính, tâm trí của Ram thực sự đã bị đánh bật đến mức tạo ra một khoảng trống rỗng.
Nếu như đây là một mưu hèn kế bẩn hòng làm xáo trộn tâm trí cô ta, để rồi chớp lấy thời cơ phản công, thì đó quả là một nước đi thành công rực rỡ. Nhưng sự thật lại chẳng phải như vậy. Đây hoàn toàn không phải là diễn kịch, mà là tiếng gào thét đứt ruột đứt gan từ tận đáy lòng Subaru.
"――ッ"
Ngay cả chính bản thân Subaru sau khi gào lên xong, cũng chẳng thể nào lý giải nổi tại sao mình lại chọn đúng cái thời khắc sinh tử này để thốt ra sự thật đó.
Xuyên suốt vòng lặp này, Subaru đã vắt kiệt mọi nỗ lực để che giấu đi cái sự thật rằng bản thân đã đánh mất trí nhớ, cậu đã diễn một màn kịch hoàn hảo để chứng minh rằng mình vẫn là một『Natsuki Subaru』vẹn nguyên như ngày nào. Và nhờ có những nỗ lực ấy, cái viễn cảnh mạng sống của Subaru bị tước đoạt trong vòng lặp này vẫn chưa hề xảy ra.
Chưa hề xảy ra, thế nhưng, chẳng phải những biến cố kinh hoàng với mức độ tàn khốc tương đương, hay thậm chí là kinh khủng hơn thế vạn lần, vẫn đang lũ lượt kéo đến giày vò và dồn Natsuki Subaru vào bước đường cùng hay sao.
Đúng là như vậy, chính việc cậu cố tình che đậy sự mất trí nhớ của mình đã khiến cho mọi thứ trong vòng lặp này trở nên rối rắm và bế tắc đến mức này.
Nhưng dẫu có là vậy, thì cái việc thú nhận tất cả vào lúc này rốt cuộc sẽ cứu vãn được cái quái gì cơ chứ.
"Đã đến nước này rồi, mà ngươi vẫn còn tâm trí để thốt ra mấy cái lời rác rưởi trơ trẽn đó sao……!"
Đúng như dự đoán, ngay cái khoảnh khắc dòng suy nghĩ vừa bị đóng băng bất chợt hoạt động trở lại, khuôn mặt của Ram lập tức bị nhuộm đen bởi sự phẫn nộ tột cùng.
Dưới góc nhìn của cô ta, lời phát ngôn vừa rồi của Subaru rốt cuộc chỉ là một lời nói dối vụng về được nặn ra trong cơn tuyệt vọng―― nó thậm chí còn chẳng đạt đủ tiêu chuẩn của một lời nói dối, mà chỉ đơn thuần là một mớ ngôn từ nhảm nhí đến buồn nôn.
Nhưng, dẫu cho Ram có nhìn nhận nó như thế nào đi chăng nữa――,
"Ram! Subaru đã nói như vậy rồi kìa! Quả nhiên là, anh ấy chắc chắn có nỗi khổ tâm riêng mà!"
"Người đang nghiêm túc đấy ư, Emilia-sama!? Những cái lời lẽ dối trá rác rưởi này, hoàn toàn chẳng có lấy một giá trị nào để đặt niềm tin vào đâu……!"
Dang rộng hai cánh tay, Emilia hiên ngang chắn trước mặt Ram, chọn cách đứng về phía những lời lẽ của Subaru.
Nếu như người ta chỉ coi đó là hành động bấu víu vào một cái cớ vô lý và nực cười như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng, thì có lẽ Subaru đã triệt để từ bỏ cái ý định tiếp tục thốt ra thêm bất kỳ một lời nào nữa rồi.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với một Ram đang lạnh lùng gạt phăng mọi thứ, Emilia lại kiên định hướng ánh mắt thẳng tắp về phía trước, và dõng dạc tuyên bố,
"Chắc chắn là có giá trị để tin tưởng chứ! Khoảng thời gian mà chúng ta đã từng gắn bó và sát cánh bên nhau từ trước đến nay, chẳng lẽ lại không đáng giá hay sao!?"
"――ッ"
Trước lời cầu khẩn tha thiết của Emilia, gò má của Ram khẽ căng lên, cứng đờ lại.
Trong một thoáng chốc, một tia do dự thoáng xẹt qua đôi đồng tử màu hồng nhạt ấy. Cậu thừa biết rằng, bên trong bộ não vô cùng nhạy bén của Ram lúc này, vô số những toan tính đang điên cuồng va đập vào nhau. Và rồi, cô ta chậm rãi hé mở đôi môi vốn đang mím chặt, và thốt lên,
"Ram này, chúng ta hãy cùng nhau lắng nghe những gì anh Subaru nói..."
"――Vậy còn Rem thì sao, con bé sẽ ra sao đây?"
"――a"
Chỉ trong một cái chớp mắt, nhắm nghiền đôi mắt đang rơm rớm lệ, Ram xoay người, vung cái cơ thể nhỏ nhắn của mình lao thẳng về phía Emilia như một cơn lốc.
Phản ứng bằng bản năng, Emilia lập tức lùi lại một bước, nhanh chóng thủ thế hòng khống chế Ram. Thế nhưng, tốc độ lao tới của Ram lại nhỉnh hơn một bậc, và bàn tay trái của Emilia đã bị tay phải của Ram tóm gọn.
"Đừng có, NGÁNG ĐƯỜNG TA!"
"Kyaa!"
Vừa gầm lên, Ram vừa tung ra một đòn thế kết hợp hoàn hảo giữa bước chân và chuyển động cơ thể, chỉ dùng một lực tối thiểu tác động lên các khớp cổ tay và vai, nhưng lại tạo ra một hiệu quả tối đa để quật ngã cơ thể Emilia đi.
Nhẹ tựa lông hồng, Emilia bị ném bay đi với một tư thế hệt như đang lộn nhào sang một bên. Mặc dù vô cùng bàng hoàng trước tầm nhìn đang lộn nhào điên đảo, nhưng cô ấy vẫn ngay lập tức nắm bắt được tình hình, vươn cặp chân dài chạm xuống sàn nhà để cố gắng tiếp đất an toàn.
"――hk"
Thế nhưng, ngay tại cái vị trí mà bàn chân Emilia chuẩn bị tiếp đất, lại lù lù xuất hiện chiếc giày mà Ram vừa mới đá văng ra. Đạp phải nó, Emilia hoàn toàn mất thăng bằng, đổ gục xuống sàn với hai bàn tay chống đỡ trong một tư thế thảm hại.
Đánh bại Emilia trong một cuộc chiến giáp lá cà chỉ bằng kỹ thuật và sự nhạy bén, Ram trượt người vào khoảng trống vừa được tạo ra.
Cô ta chĩa thẳng mũi cây gậy phép nhỏ bé và mỏng manh xuyên qua khe hở của lồng băng, gí sát sạt vào tận mũi của một Subaru đang trợn tròn mắt vì kinh hãi.
"Thử thốt ra cái từ 'quên' đó thêm một lần nữa xem nào."
"Kh, không, không phải thế đâu……"
"Dùng chính cái khuôn mặt đó, và cái giọng nói đó. Rằng ngươi đã lãng quên Rem, thử thốt ra cái câu đó thêm một lần nữa xem nào……"
Nghiến chặt răng hàm, cậu có thể nhìn thấy rõ rành rành Ram đang tập trung một thứ gì đó ở ngay đầu mũi gậy đang run lẩy bẩy kia.
Thứ sức mạnh vô hình vô ảnh ấy, thứ mà có lẽ người ta gọi là Mana, đang ngày một tích tụ dày đặc trước mắt cậu, khiến Subaru hoàn toàn á khẩu chẳng thể nặn ra nổi nửa lời.
Cậu chẳng thể tìm ra nổi một từ ngữ nào để có thể kìm hãm lại một Ram, kìm hãm lại cô gái nhỏ đang chực trào nước mắt ngay trước mặt cậu lúc này.
Nếu như cậu không phải là Natsuki Subaru, mà là một 『Natsuki Subaru』 hàng thật giá thật, thì liệu cậu có thể làm được điều đó hay không.
"Không được đâu, Ram! Dừng lại ngay đi!!"
Vừa lấy lại thăng bằng, Emilia gào lên thảm thiết, lao tới hòng ngăn cản Ram.
Nhưng, mọi thứ đã quá muộn màng.
"――――"
Một luồng sáng trắng xóa lóe lên chói lòa ngay phía bên kia chấn song băng giá, và rồi một chấn động kinh hoàng nuốt trọn lấy Subaru.
Cứ thế, cơ thể cậu bị thổi bay về phía sau, đập mạnh vào bức tường băng của chiếc lồng giam, khiến phần gáy chịu một cú va đập chí mạng.
"――hk"
Đầu óc cậu chao đảo dữ dội, và ý thức bắt đầu mờ dần đi.
Thậm chí còn chưa kịp thốt ra lấy nửa lời bào chữa, ý thức của Natsuki Subaru đã bị băm nát và đứt đoạn ngay tại khoảnh khắc ấy.
※※※※※※※※※※※※
・
"――ư?"
Bật ra một tiếng rên rỉ yếu ớt và mỏng manh, ý thức của cậu dần dà bị kéo ngược trở lại với thực tại.
Chậm rãi, vô cùng chậm rãi, thứ ý thức ấy ngoi lên từ một vùng tăm tối đặc quánh như bùn lầy. Một thứ cảm giác mơ hồ, mông lung nào đó đang dần dần, từng chút một tăng tốc, khoác lên mình lớp vỏ bọc của thực tại, và rồi cuối cùng――.
"――Á, đau!? Đau quá!?"
Ngay cái khoảnh khắc ý thức vừa chạm ngõ sự tỉnh táo, cậu cảm giác như thể có ai đó đang túm lấy gáy mình mà lôi tuột lên một cách thô bạo, một cơn đau buốt óc và nóng bỏng như thiêu như đốt xé toạc lấy bộ não Subaru.
Cơ thể nảy cẫng lên, Subaru rên la thảm thiết trong đau đớn, cậu choàng tỉnh giấc trên một mặt sàn cứng ngắc và lạnh lẽo.
"Đau quá, đau, đau đau đau đau, cái quái gì thế này, rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra thế này……?"
Cắn răng chịu đựng những cơn đau giật thót từng hồi để gượng người ngồi dậy, Subaru đưa tay với về phía vai trái của mình. Ngay khoảnh khắc ngón tay cậu vừa chạm vào, một cơn đau xé thịt xé xương lại tiếp tục nướng khét bộ não cậu. Cánh tay trái, hoàn toàn tê liệt chẳng thể nhúc nhích.
"Cái này, khớp vai bị trật rồi sao……? Trật khớp á? Mình chưa từng bị cái này bao giờ luôn ấy……"
Lủng lẳng và vô lực, phần cơ thể từ vai trở xuống của cậu hoàn toàn cự tuyệt việc tuân theo mệnh lệnh của não bộ. Chỉ cần hơi nhúc nhích, hoặc lỡ tay chạm nhẹ vào, một cơn đau thấu trời xanh sẽ lập tức chạy dọc cơ thể, thế nên Subaru đành phải vô cùng rón rén và cẩn trọng hết mức có thể để gượng đứng lên.
Cậu đảo mắt nhìn quanh. Chẳng có một bóng người. Và, cái nơi khỉ ho cò gáy này là――,
"Căn phòng, nơi mình đã giấu xác Meili……"
Nói tóm lại, đó chẳng phải nơi nào khác ngoài chính cái căn phòng mà cậu vẫn còn giữ được ý thức ngay trước khi bị đánh ngất.
Bằng chứng rành rành là, ngay phía sau lưng Subaru, chiếc lồng giam bằng băng giá do ma thuật của Emilia tạo ra vẫn còn nằm chình ình nguyên vẹn ở đó. Điều kỳ quái ở đây là, bản thân Subaru lại đang nằm lăn lóc ở bên ngoài cái lồng đó. Đảo mắt qua một lượt, chiếc lồng hoàn toàn không có dấu hiệu bị phá vỡ hay cạy mở, và về lý thuyết thì cậu tuyệt đối không thể nào sử dụng những phương thức thông thường để thoát ra khỏi đó được, thế nhưng――,
"――Vậy là, cái vai, là do chuyện đó sao?"
Nghĩ đến đó, Subaru lờ mờ chắp vá được mối liên hệ giữa cái khớp vai bị trật của mình và việc tẩu thoát khỏi chiếc lồng băng.
Khe hở giữa các chấn song băng của chiếc lồng giam, nếu xét về mặt kích thước, thì một đứa trẻ con có lẽ vẫn có thể chui lọt qua được dẫu cho có hơi chật vật một chút. Nếu như sử dụng bạo lực, ví dụ như tự bẻ trật khớp vai của chính mình, thì việc lách người qua đó là hoàn toàn có khả năng.
Vấn đề cốt lõi ở đây là, bằng một cách thần kỳ quái quỷ nào đó, một Natsuki Subaru đang trong tình trạng bất tỉnh nhân sự lại có thể thực hiện được một chuỗi hành động điên rồ đến nhường ấy.
Và thêm một chuyện nữa――,
"――Emilia và, Ram rốt cuộc đã biến đi đằng nào rồi?"
Đưa mắt nhìn quanh, bên trong căn phòng này, hình bóng của những người thiếu nữ vừa mới đây thôi còn đang gay gắt cãi vã, hay thậm chí là suýt chút nữa đã lao vào chém giết lẫn nhau, nay hoàn toàn chẳng thấy tăm hơi đâu cả.
Đó quả thực là một tình trạng quá đỗi dị thường.
――Không, hơn cả dị thường, phải nói rằng đó là một cảnh tượng rợn tóc gáy mới đúng.
Ý thức của Subaru bị đánh bật đi, cái khớp vai bị trật một cách đầy bí ẩn mà bản thân cậu chẳng hề có lấy một chút ký ức nào, và rồi hình bóng của những người đáng lý ra phải ở đây như Emilia lại hoàn toàn bốc hơi.
(Rốt cuộc thì, trong cái khoảng thời gian mà mình bất tỉnh nhân sự, chuyện quái quỷ gì đã xảy ra, liệu có biến cố điên rồ nào ập tới hay không...) Subaru hoang mang đảo mắt nhìn quanh căn phòng―― và rồi, cậu nhận ra.
『Natsuki Subaru đã ở đây』
"――――"
Ngay trên bức tường, cái dòng chữ mà cậu đã từng nhìn thấy đó, đang được khắc sâu vào.
Cày xới bề mặt vách đá, một cách thô bạo và cuồng loạn, cứ như thể đang vạch những nét cào xé lên một bức tranh sơn dầu trống rỗng, những dòng chữ ấy bị cạo tróc ra.
Thứ đã gây ra chuyện này, có lẽ là mảnh đá vỡ vụn đang nằm lăn lóc ngay sát chân tường kia. Theo như những gì cậu thấy, thì dường như nó chính là tàn tích còn sót lại của khối đá nằm tít sâu trong góc phòng, thứ mà cậu đã từng dùng để che đậy thi thể của Meili.
Sử dụng chính cái mảnh đá đó, dòng chữ『Natsuki Subaru đã ở đây』bị khắc hằn lên bức tường. ――Nếu chỉ dừng lại ở đó, thì cái tác động tâm lý mà nó mang lại cũng chẳng thể nào sánh ngang với thứ được khắc sâu vào da thịt trên cánh tay cậu được.
(Mình đáng lý ra đã có thể cười xòa mà gạt phăng nó đi, bởi lẽ sự kinh ngạc mà một trò xào nấu lại mang tới cũng chẳng có gì to tát cho cam.)
Thế nhưng, ác mộng thay――,
『Natsuki Subaru đã ở đây』
『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』
『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』
『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』『Natsuki Subaru đã ở đây』――.
"――ư, a"
Như thể muốn nuốt chửng toàn bộ những bức tường bên trong căn phòng, chi chít, đặc quánh, và bệnh hoạn tột cùng, những dòng chữ ấy bị khắc nhằng nhịt lên đó.
Việc Subaru không thể ngay lập tức nhận ra sự dị thường ấy âu cũng là điều hiển nhiên. Bởi lẽ, chúng được khắc sâu một cách bệnh hoạn và dai dẳng đến mức khiến người ta lầm tưởng rằng đó vốn dĩ là hoa văn trang trí nguyên bản của bức tường.
(Khắc những dòng chữ này, chi chít khắp cả căn phòng, rốt cuộc là vì cái mục đích quái quỷ gì cơ chứ――.)
"――Hảả? Cái quái gì thế này, đúng là một căn phòng tởm lợm mà, này. Cớ làm sao mày lại đi bày biện cái trò trang trí kinh tởm này hả, thằng ranh?"
"――――"
Lạnh toát sống lưng, Subaru đang đứng đực ra đó bỗng chốc cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân trước giọng nói phát ra từ phía sau.
Sự sợ hãi ấy không phải xuất phát từ việc cậu không cảm nhận được khí tức của kẻ đó. Vốn dĩ, toàn bộ tâm trí của Subaru lúc này đã bị những dòng chữ điên loạn trên bức tường kia đoạt lấy. Dẫu cho có là ai tiếp cận đi chăng nữa, cậu cũng chẳng thể nào nhận ra nổi.
Chính vì lẽ đó, sự kinh hoàng đang ập đến không phải được sinh ra từ lý do đó.
Nỗi bàng hoàng của Subaru lúc này, là bởi vì, cái chất giọng thô thiển, cộc cằn và đầy xấc xược đó, là một thứ âm thanh mà cậu đã quá đỗi quen thuộc.
Hơn thế nữa, nó còn gắn liền với một đoạn ký ức tồi tệ, kinh tởm đến mức cậu chỉ muốn móc não ra để vứt bỏ nó ngay lập tức――,
"Mày, đang đứng đực cái mặt ra làm trò khỉ gió gì ở cái chốn này hả, con cá nhép. Cái thứ cá nhép lạc bầy như mày á, thì việc biến thành mồi ngon cho cá lớn vốn đã là luật bất thành văn rồi, có biết không hả, thằng nhãi."
Vừa buông những lời lẽ đó, ngay phía sau lưng một Subaru thậm chí còn chẳng dám ngoái đầu nhìn lại, gã đàn ông tóc đỏ với nụ cười tựa như một con cá mập khát máu đang bật cười.
Hắn ta, kẻ đáng lý ra tuyệt đối không thể nào xuất hiện ở nơi này, quả thực là, đang nhếch mép cười nhạo cậu.