Arc 6: Đại sảnh ký ức

Chương 38: Ngươi là ai.

2026-02-28

2

Chương 38: Ngươi là ai.

Subaru đờ đẫn đưa mắt đảo quanh một vòng căn phòng, hoàn toàn mù tịt về cái chuyện quái quỷ gì vừa mới xảy ra với mình. Cậu rõ ràng là không thể tiếp thu hay tiêu hóa nổi lấy một mẩu thông tin nào về cái tình cảnh bết bát hiện tại cả.

"...................................."

Đây rõ ràng là cái căn phòng mà cậu đã trở nên quá đỗi quen thuộc, ngay cả khi cậu có hơi chần chừ và ngần ngại để gắn cho nó cái mác "thân thuộc" đi chăng nữa. Từ những bức tường, sàn nhà cho đến trần nhà, tất thảy đều bị dây thường xuân bủa vây và che phủ kín mít, thậm chí ngay cả cái chiếc giường mà cậu vừa mới mở mắt tỉnh dậy lúc nãy cũng được đan bện chằng chịt từ mớ dây leo đó.

Đứng ngay trước mặt cậu lúc này là hai cô gái – một nàng thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần và một cô bé vô cùng đáng yêu – cả hai bọn họ đều đang rướn dài cổ ra để nhìn chằm chằm vào cậu. Một con thằn lằn khổng lồ thì đang ngoan ngoãn nằm rạp xuống ngay sát mép giường của cậu. Phía bên kia căn phòng, trên một chiếc giường khác, một cô gái với mái tóc màu xanh lam đang nằm im lìm say giấc với đôi mắt nhắm nghiền. Hoàn toàn chẳng có lấy một điểm gì bất thường hay kỳ quái nào đang hiện diện ở đây cả; nơi này rõ ràng chính là căn phòng xanh của tháp canh Pleiades.

"Nhưng mà... Hả? Rốt cuộc thì tại sao mình lại quay trở lại chỗ này cơ chứ?"

Subaru thậm chí còn chẳng dám đinh ninh xem liệu bản thân mình đã thực sự tỉnh dậy hay chưa nữa.

Đưa hai tay lên ôm riệt lấy đầu, Subaru bắt đầu vắt óc để bới móc lại toàn bộ những chuyện vừa mới diễn ra cách đây không lâu. Bọn họ đã nổ ra một cuộc tranh luận nảy lửa về cái việc lết xác lên khiêu chiến với thử thách ở tầng hai, trong khi cậu thì lại đang bận rộn vã mồ hôi để kiểm tra xem liệu bản thân có đang sở hữu lấy một cái loại sức mạnh gian lận đặc biệt nào hay không. Ngay sau khi đã giải quyết xong xuôi tất thảy cái đống việc nhảm nhí đó, Subaru đã cất bước đi lang thang khắp tòa tháp để hội quân lại với Emilia và những người khác ngay sau khi đã xác nhận mười mươi rằng bản thân mình rõ ràng là một cái thằng vô dụng trắng tay –

"Ế ế? Rốt cuộc thì có cái chuyện quái quỷ gì đã xảy ra sau cái lúc đó cơ chứ?"

Ký ức của cậu về những cái diễn biến chết tiệt nối tiếp ngay sau đó hoàn toàn mờ mịt và nhòe nhoẹt. Việc bản thân cậu bất thình lình thức dậy trên chiếc giường này rõ ràng là một cái dấu ấn quá đỗi sâu đậm. Và rồi, ngay trong cái lúc cậu vẫn đang phải chật vật loay hoay để dọn dẹp lại mớ bòng bong trong tâm trí mình, một giọng nói bất chợt vang lên và cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu.

"Này, Subaru, anh cảm thấy trong người đã ổn hơn chưa thế?"

"Uwa-aaah! Emilia-chan, cô đang ghé sát quá rồi đấy!"

Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Emilia bất thình lình phóng to ra ngay sát sàn sạt bên cạnh cậu; cô ấy ghé sát đến cái mức mà cậu hoàn toàn có thể cảm nhận rõ mồn một từng nhịp thở nhè nhẹ của cô ấy đang phả vào mặt mình. Ngay khi phải đối mặt với đôi mắt màu thạch anh tím tuyệt đẹp, được tô điểm bởi hai hàng lông mi dài cong vút, đang lù lù xuất hiện từ hư không và tiến sát lại gần, Subaru giật nảy mình và lật đật lùi tót về phía góc mép giường đối diện.

Đôi mắt của Emilia mở to ra vì sửng sốt trước cái phản ứng thái quá tồi tệ đó của cậu.

"Anh không cần thiết phải bày ra cái vẻ mặt kinh hoàng đến thế đâu... Hơn thế nữa, rõ ràng chính em mới là người đã phải hoảng hồn lúc nãy mà..."

"Kinh hoàng...?"

"Chắc chắn là như vậy rồi. Bọn ta đều đinh ninh rằng ngươi đã biến mất tăm. Bọn ta đã phải bới tung cả cái chỗ này lên để tìm kiếm ngươi và rốt cuộc lại moi ra được ngươi đang nằm bất tỉnh nhân sự ở đó đấy, ta cho là vậy. Việc bọn ta không lo sốt vó lên vì ngươi, rõ ràng mới là điều bất thường đấy, thật tình."

"Nghiêm túc đấy à? Tôi lại lăn ra ngất xỉu thêm một lần nữa á?"

Beatrice khoanh tay trước ngực và khẽ hừ lạnh một tiếng đầy chán nản. Subaru hoàn toàn bị đánh úp bởi những lời lẽ đó của con bé, rồi cậu lật đật bật dậy và tự vỗ vỗ lên khắp cơ thể mình để kiểm tra xem liệu có cái bộ phận nào bị hỏng hóc hay rơi rụng mất không. Dẫu vậy, cậu rõ ràng là không bới móc ra được bất kỳ một cái điểm bất thường tồi tệ nào cả. Mặc dù cái việc một cái thằng đang bị mất sạch trí nhớ như cậu có khả năng nhận ra được những cái sự thay đổi bất thường hay không rõ ràng là một điều vô cùng đáng ngờ, thế nhưng ít nhất thì cơ thể cậu cũng không có lấy một vết thương hở nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường cả.

"Mặc dù vậy, cái việc lăn ra ngất xỉu tận hai lần chỉ trong một cái khoảng thời gian ngắn ngủi ngủn quả thực là một cái điềm báo vô cùng tồi tệ và nguy hiểm đấy... dẫu cho mới chỉ có vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ trôi qua thôi, liệu tôi có nên thắp hương tạ ơn trời đất vì mớ ký ức chắp vá của mình đã không bị thổi bay đi mất thêm một lần nào nữa không nhỉ?"

"Rốt cuộc thì ngươi đang lẩm bẩm càu nhàu về cái thứ quái quỷ gì thế... Subaru rõ ràng là phải có cái lời giải thích đàng hoàng nào đó để thốt ra với Betty và Emilia chứ, ta cho là vậy."

"Lời giải thích nào đó...?"

Beatrice lạnh lùng ném thẳng những cái lời lẽ gai góc đó vào mặt cậu ngay trong lúc cậu vẫn đang đờ đẫn nhìn chằm chằm vào hai cánh tay đang vươn dài ra phía trước của mình. Subaru lật đật quay ngoắt người lại và bắt gặp cả Emilia lẫn Beatrice đều đang ném cho cậu những ánh nhìn đầy soi mói. Cậu bắt đầu lờ mờ cảm thấy hơi rợn tóc gáy và lo sốt vó lên khi phải vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc thì bản thân mình sẽ phải thốt ra cái thứ nhảm nhí gì để giải thích cho hai cái con người này đây.

"Chà, tôi thực sự xin lỗi. Tôi thành thật xin lỗi vì đã khiến cho tất cả mọi người phải lo lắng như vậy. Cả hai người lại một lần nữa ra tay cứu mạng tôi rồi."

"Ngươi vẫn đang thể hiện rất tốt cái thái độ biết điều của mình cho đến lúc này đấy."

"Hehe, anh không cần phải khách sáo thế đâu. Nhưng mà, em thực sự rất vui và nhẹ nhõm khi không có chuyện tồi tệ nào xảy ra với anh cả. Em thực sự đã lo lắng lắm đấy."

"À, vâng. Tôi thành thật xin lỗi Emilia-chan nhé, cái việc tôi lúc nào cũng rước thêm rắc rối về và báo hại cô phải giải quyết quả thực là một cái tội lỗi không thể nào tha thứ được."

Giơ một tay lên để thể hiện sự hối lỗi tột độ của mình, Subaru chân thành bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với Emilia. Tuy nhiên, ngay khi lọt tai những lời lẽ đó của Subaru, Emilia liền nhíu chặt đôi lông mày thanh tú của mình lại. Ẩn sâu bên trong đôi mắt màu thạch anh tím của cô ấy hiện lên rõ ràng một sự hoang mang và bối rối đến tột độ.

"Chà, có lẽ là, khoan đã... Subaru này, rốt cuộc thì có chuyện quái gì vừa mới xảy ra với anh thế?"

"Chuyện quái gì vừa mới xảy ra á... cô hỏi một câu chung chung mập mờ thế ai mà hiểu được. Rốt cuộc thì có vấn đề gì cơ chứ?"

"Chà, vừa rồi anh lại gọi em là Emilia-chan. Không hiểu sao, việc bị anh gọi bằng cái danh xưng đó lại mang đến cho em một cái cảm giác bất an và bồn chồn lạ thường."

Trong lúc thốt ra những lời đó, Emilia bắt đầu dùng ngón tay xoắn xoắn những lọn tóc dài màu bạch kim của mình, ánh mắt cô ấy lấm lét liếc nhìn Subaru một cách đầy căng thẳng. Cái ánh nhìn của cô ấy dường như đang bị bủa vây bởi một sự cô đơn tĩnh lặng, khiến cho Subaru bất giác thốt lên một tiếng kêu thất thanh đầy hoảng hốt ở trong lòng.

Cởi mở và thân thiện, vẻ bề ngoài rạng rỡ của cô ấy rõ ràng là một cú đánh trực diện vào cái gu thẩm mỹ của Subaru. Thế nhưng, khi soi xét đến cái thứ cảm xúc tồi tệ đang hiện diện trên khuôn mặt cô ấy lúc này, Subaru lại có một cái linh cảm vô cùng mãnh liệt rằng dường như đang tồn tại một cái hố sâu ngăn cách không thể nào san lấp được giữa hai người bọn họ.

"Mấy cái trò đùa dai ác ý của Subaru rõ ràng là đang bắt đầu tái diễn lại rồi đấy, ta cho là vậy. Nhưng mà cái vấn đề quan trọng hơn cả ở đây là..."

Tâm trạng của Beatrice bắt đầu trở nên tồi tệ và cáu bỉnh hơn hẳn ngay sau khi phải vểnh tai lên nghe trọn vẹn cái cuộc đối thoại nhạt nhẽo của hai người đó. Lắc mạnh cái mái tóc xoăn tít hình mũi khoan tuyệt đẹp của mình, con bé búng ngón tay đánh tách một cái về phía Subaru. Và rồi, phồng đôi má đỏ lựng lên vì tức giận, con bé gắt gỏng thốt lên:

"Ta yêu cầu ngươi phải lập tức khai báo thành khẩn mọi chuyện cho Betty và Emilia ngay và luôn. Rốt cuộc thì tại sao đêm hôm qua ngươi lại dám to gan lết xác đến cái thư viện 『Taygeta』 đó cơ chứ, ta cho là vậy? Và tại sao ngươi lại lăn ra bất tỉnh nhân sự ở cái chốn đó hả?"

"Khoan đã, khoan đã, đợi đã, đợi đã! Chờ đã nào, cái quái gì cơ, tôi lại lăn ra ngất xỉu ở Taygeta thêm một lần nữa á?"

"Thêm một lần nữa sao?"

"Nghiêm túc mà nói thì, cái chốn Taygeta đó rõ ràng là một cái nơi tồi tệ và rùng rợn đến mức kinh hoàng luôn đấy... Tôi hoàn toàn mù tịt về việc tại sao bản thân mình lại mò lên đó để làm cái gì nữa. Xét cho cùng thì, đó là một cái nơi chất chứa toàn những cái ký ức đen tối và thảm hại của tôi mà, tôi quả thực phải là một tên đần thối ruột ra để mà lại dám lết xác lên đó lần nữa đấy, tôi đoán chừng là vậy."

Subaru vừa mới bị giáng cho một đòn chí mạng khi nghe kể về một cái sự cố mà ngay cả bản thân cậu cũng hoàn toàn không có lấy một mẩu ký ức nào về nó; cậu thực sự hoang mang tột độ trước cái sự thật phũ phàng này và bắt đầu cảm thấy vô cùng lo lắng. Cậu dám cá mười mươi rằng bản thân hoàn toàn không thể bới móc ra được bất kỳ một cái ký ức nào trước và sau cái khoảnh khắc cậu đánh mất đi ý thức của mình cả. Dẫu vậy, cũng rõ ràng là không có lấy một cái lý do chính đáng nào để cậu phải vác xác quay trở lại Taygeta thêm một lần nào nữa cả. Trái lại, cái viễn cảnh một ai đó đã vô tình tìm thấy cậu đang nằm bất tỉnh nhân sự ở một chỗ xó xỉnh nào đó bên trong tòa tháp và đã cất công vác xác cậu lên Taygeta nghe có vẻ hợp lý và logic hơn rất nhiều. Mặc dù vậy, cậu lại hoàn toàn không hiểu nổi cái hành động nhảm nhí đấy của người đó rốt cuộc thì mang ý nghĩa gì.

"Khoan đã nào, ta cho là vậy. Subaru."

Thế nhưng, Beatrice lại bất thình lình yêu cầu cậu phải dừng lại ngay lập tức, ngay lúc mà cậu đang bắt đầu cảm thấy đầu óc mình rối tung rối mù lên vì hoang mang.

"Sao cơ?"

"Không hiểu sao, ta có một cái linh cảm vô cùng tồi tệ rằng chúng ta rõ ràng là đang không hề nói về cùng một cái chủ đề nào cả. Subaru, hãy khai báo lại mọi chuyện một cách chính xác và rõ ràng rành mạch cho bọn ta nghe xem nào, ta cho là vậy."

"Một cách chính xác á...? Rốt cuộc thì em đang ám chỉ về điều gì cơ?"

"Hãy thử miêu tả lại một cách tường tận cái hoàn cảnh bết bát mà ngươi đang vướng phải lúc này xem nào."

Bằng một sự kiên nhẫn hiếm có, Beatrice từ tốn đánh vần từng chữ một để giải thích cho Subaru hiểu. Cậu khẽ gật gù đầu mình khi cậu lờ mờ cảm nhận được một sự uy hiếp và đe dọa đáng sợ ẩn chứa đằng sau cái giọng điệu gai góc của con bé khi nó thốt ra những cái lời lẽ nặng tựa ngàn cân đó. Và, ngay trong lúc Emilia đang ném cho cậu một ánh nhìn tràn ngập sự lo âu và bồn chồn, Subaru bắt đầu nhăn trán lại để vắt kiệt trí óc của mình, cố gắng bới móc ra một chút manh mối nào đó.

"Chà, tôi đinh ninh là mình đã từng nói những lời này với mọi người rồi mà... ngay khi vừa mới mở mắt tỉnh dậy ấy, tôi đã bị mất trí nhớ. Dẫu cho điều đó không đồng nghĩa với việc bộ não của tôi hoàn toàn trở nên trống rỗng và không có lấy một mẩu kiến thức gì đi chăng nữa. Thì toàn bộ ký ức của tôi kể từ cái khoảnh khắc xui xẻo khi tôi bị triệu hồi đến cái thế giới song song này đều đã..."

"Khoan đã, khoan đã, đợi đã, chờ đã nào, dừng lại ngay lập tức!? Ký ức sao? Rốt cuộc thì tại sao ngươi lại đi lải nhải quái gì về đống ký ức chết tiệt đó vậy cơ chứ , ta cho là vậy!?"

"Hả?"

Phong thái trang nghiêm và trịch thượng thường ngày của Beatrice rõ ràng đã bị đập vỡ vụn ngay khi Subaru vừa mới bắt đầu lời giải thích của mình.

Cậu thực sự bị đánh úp bởi phản ứng bất thình lình đó của con bé.

Emilia đã vội vã đặt tay lên bờ vai đang run rẩy vì hoảng loạn của Beatrice để giúp con bé bình tĩnh lại. Thế nhưng, bản thân Emilia cũng chẳng giữ nổi sự bình tĩnh nữa.

Cô ấy cũng đang trố mắt nhìn chằm chằm vào Subaru trong một sự hoang mang tột độ.

"Subaru, em thành thật xin lỗi, nhưng em hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì cả..."

"Không, tôi sẽ cảm thấy vô cùng bứt rứt nếu như phải dừng lại ở đây, tôi đang có hai người ở đây mà..."

– Cậu đinh ninh rằng bản thân rõ ràng phải biết mình nên thốt ra cái thứ gì tiếp theo. Cậu đã cố gắng há miệng để tiếp tục, thế nhưng những lời lẽ đó lại cứ thế nghẹn ứ lại nơi cổ họng.

"........................"

Cả Emilia lẫn Beatrice đều đang dán chặt mắt vào Subaru với một sự hoang mang tột độ hằn rõ trong đôi đồng tử của họ.

Rõ ràng là họ hoàn toàn không hề giở trò diễn kịch.

Và chính vì cậu đinh ninh rằng bọn họ không hề diễn kịch, cái sự thật phũ phàng đó lại càng khiến cho mọi chuyện trở nên kinh hoàng và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Rốt cuộc thì tại sao bọn họ lại có thể quên béng đi mất cái khoảnh khắc mà cậu đã nói toẹt ra với họ về cái chứng mất trí nhớ của mình cơ chứ?

Chắc chắn là không có chuyện tòa tháp này lại đi hút rột sạch sành sanh ký ức của những người khác ngoại trừ Subaru đâu nhỉ.

Một luồng suy nghĩ tồi tệ rợn tóc gáy bất thình lình nảy lên trong tâm trí cậu.

Cụ thể là, cái tòa tháp chết tiệt này quả thực là một cái nơi tồi tệ đến mức vô phương cứu chữa. Nó đang hút cạn ký ức của tất thảy mọi người ở một cái mức độ khốn nạn nào đó, khiến cho mọi cuộc giao tiếp đều trở nên hoàn toàn vô nghĩa và bất khả thi.

Và rồi, Subaru bất chợt lờ mờ nhận ra một thứ.

"Ngay khi mình vừa mới tỉnh dậy, và ngay trong cái lúc đang nói chuyện với hai người họ..."

Và trên hết, có vẻ như cậu vừa mới bới móc ra được một thứ gì đó.

Không, không phải là "có vẻ như" nữa.

Cậu chắc chắn rằng là cậu đã nhớ ra được một thứ gì đó rồi.

Vào lần đầu tiên cậu chạm mặt Emilia và Beatrice. Vào lúc mà cậu đã thú nhận với họ rằng bản thân cậu đã bị mất trí nhớ... cuộc hội thoại cậu có với họ khi đó cũng y hệt như đúc với cái cuộc hội thoại đang diễn ra ngay lúc này đây.

Nói một cách dễ hiểu và trần trụi hơn thì..

Cái việc cậu thức dậy bên trong Căn phòng Xanh, nằm chễm chệ trên chiếc giường đan bằng dây thường xuân này... chẳng phải nó rõ ràng là một bản sao chép hoàn hảo của cái tình cảnh bết bát ban nãy, khi cậu vừa mới nhận ra bản thân bị mất trí nhớ hay sao?

"........................."

Ngay khi vừa mới xâu chuỗi lại được cái sự thật điên rồ này, Subaru liền khẽ nuốt nước bọt cái ực.

Nếu như cậu chịu khó quan sát kỹ Emilia và Beatrice, thì rõ ràng là thái độ và cách cư xử của cả hai người bọn họ hoàn toàn không có lấy một chút thay đổi nào cả.

Dẫu vậy, không phải vì bọn họ không tin tưởng cậu nên mới ném cho Subaru cái ánh nhìn chứa đựng sự hoang mang tột độ đó. Trái lại, nó xuất phát từ chính sự lo lắng đang cắm rễ sâu thẳm trong trái tim họ dành cho "Subaru".

Cái sự thật phũ phàng rằng hoàn toàn không có lấy một mẩu dối trá hay lừa lọc nào lẩn khuất bên trong ánh mắt của họ đã giúp cho trái tim đang đập thình thịch của Subaru phần nào được xoa dịu và bình tĩnh trở lại.

Thành thực mà nói, trái tim của Subaru nãy giờ vẫn đang không ngừng gào thét và đánh trống ngực liên hồi trong một sự hỗn loạn đến tột cùng. Thế nhưng, ngay sau khi đã thành công bới móc ra được cái luồng suy luận này về cái tình cảnh hiện tại –

(Mình lại đang phải chứng kiến những sự kiện y hệt như đúc thêm một lần nữa. Mình chắc mẩm rằng là mình đã trải qua một giấc mơ tiên tri rồi.)

Dựa trên cái tình cảnh tệ hại ngay lúc cậu vừa mới tỉnh dậy, chẳng phải cái suy nghĩ đó thật sự là vô cùng hợp lý và logic hay sao?

Nếu đã là như vậy, thì vào cái khoảnh khắc mà cậu đánh mất ý thức, liệu cậu có nên nói thẳng ra rằng thực chất là cậu vừa mới tỉnh dậy từ một giấc mơ không?

Vào đúng cái khoảnh khắc chớp nhoáng ngay trước khi cậu mở mắt ra, đống ký ức của cậu rõ ràng là mờ mịt và nhòe nhoẹt đến mức khó tin.

Những giấc mơ, vì một cái lý do khỉ gió nào đó, luôn luôn dễ dàng trượt qua những kẽ tay ngay trong lúc người ta đang vất vả cố gắng gom chúng lại với nhau thành một mớ.

Hoặc biết đâu đấy, cái năng lực nhìn thấy những giấc mơ tiên tri này lại chính là cái loại sức mạnh gian lận đặc biệt mà Subaru đã được ban tặng ngay khi cậu bị ném đến cái thế giới này thì sao –

(Mặc dù nó quả thực là hơi bị khó nhằn để có thể mang ra sử dụng một cách thành thạo, bởi đó là một thứ năng lực đòi hỏi sự chọn lọc khá là gắt gao đấy...)

Tuy nhiên, đúng thật là nếu như cậu có thể làm chủ được nó, thì đây chắc chắn sẽ là một thứ năng lực vô cùng đáng gờm và mạnh mẽ.

Suy cho cùng thì, một giấc mơ tiên tri rõ ràng là sẽ cho phép cậu được nhìn thấu tương lai trước một bước. Nó càng hiển thị cho cậu thấy được những hiện thực tàn nhẫn đó lâu bao nhiêu, thì cơ hội để cậu bới móc ra được một manh mối nào đó nhằm lật ngược được tình thế vô phương này lại càng lớn hơn bấy nhiêu.

Chỉ tiếc một nỗi là, cậu không chắc là bản thân mình đã cày xới và thu hoạch được nhiều thông tin hữu ích gì từ cái giấc mơ tiên tri vừa rồi cho lắm –

"– Hai người này, tôi cần cả hai người bình tĩnh lại một chút và vểnh tai lên nghe cho rõ những gì tôi sắp nói đây."

Ngồi thẳng lưng dậy, Subaru hiện tại giờ đây đã biết thêm được một chút hiểu biết cốt lõi về thứ năng lực mà bản thân cậu đang sở hữu.

Cậu quay ngoắt sang nhìn bọn họ và dõng dạc thốt ra những lời đó.

Cả Emilia lẫn Beatrice đều dán chặt mắt vào Subaru và khẽ gật đầu, với một biểu cảm vô cùng nghiêm túc và căng thẳng hằn rõ trên khuôn mặt.

Ném ánh nhìn về phía bọn họ, Subaru lên tiếng với một chút chần chừ và ngập ngừng lẩn khuất trong giọng nói:

"Tôi hoàn toàn không biết liệu hai người có thể nuốt trôi được cái sự thật điên rồ này hay không, nhưng mà... có vẻ như tôi đã bị mất trí nhớ mất rồi."

※※※※※※※※※※※※

– Subaru đã tỉnh dậy tại Thư viện Taygeta và hoàn toàn đánh mất đi toàn bộ những ký ức của chính bản thân mình.

Phải mất một khoảng thời gian dài đằng đẵng y hệt như những gì đã diễn ra trong cái giấc mơ tiên tri đó để Emilia và Beatrice có thể lờ mờ tiêu hóa trọn vẹn được những lời thú nhận vừa rồi của cậu.

"Aieee!"

Cùng với một âm thanh vang lên xé toạc cả bầu không khí tĩnh lặng, cô gái ấy tự giáng mạnh hai lòng bàn tay vào má mình bằng tất thảy sức lực mà cô có. Đôi mắt đầy âu lo của cô ấy đột ngột mở to ra vì sự đau đớn và cú sốc vừa rồi, ngay khi cô ấy tự vực dậy tinh thần của chính mình bằng một tiếng "Được rồi".

Đó rõ ràng là một cách thức vô cùng dũng cảm, và gần như là cực kỳ nam tính để ép bản thân phải chấp nhận cái sự thật phũ phàng đó – một thứ hành động mà cậu cũng đã từng tận mắt chứng kiến bên trong cái giấc mơ tiên tri của mình.

"Tôi ổn. Cứ ủ rũ như thế này thì chẳng tốt chút nào đâu, đúng không? Làm sao chúng em có thể cứ bày ra cái vẻ mặt âu lo đó trong khi Subaru chắc chắn còn đang cảm thấy bối rối và tồi tệ hơn chúng em rất nhiều cơ chứ... nhìn xem, cả em nữa kìa, Beatrice!"

Ngay sau khi đã tự xốc lại tinh thần của mình bằng một bài phát biểu đầy mạnh mẽ, Emilia khẽ lay nhẹ bờ vai của Beatrice. Đứng trước một dáng vẻ đang tràn đầy quyết tâm đó của Emilia, Beatrice lấm lét nhìn cô ấy, hoàn toàn không thể che giấu nổi sự hoang mang đang hằn rõ trên nét mặt.

"Tôi cũng đang vô cùng sốc, và tôi cũng hoàn toàn thấu hiểu được cái sự đau buồn này... thế nhưng ngay lúc này đây, chúng ta thực sự phải nghĩ đến cái người đang phải hứng chịu cú sốc tồi tệ nhất. Chúng ta buộc phải làm một điều gì đó cho anh ấy, có đúng không em?"

"Be- Betty thì..."

"........................."

Subaru cố gắng kìm nén một cơn nhói đau đang dâng lên trong lồng ngực mình khi cậu phải đưa mắt đứng nhìn Beatrice đang vất vả chật vật để thốt ra từng chữ một. Subaru thừa biết rõ rốt cuộc thì Beatrice sắp sửa nói ra những lời lẽ gì, và con bé sẽ bày ra cái loại biểu cảm tồi tệ nào. Thế nhưng cậu rõ ràng đã hoàn toàn sai lầm khi tự đinh ninh rằng cái việc biết trước được những điều đó sẽ mang lại cho bản thân mình một chút thanh thản trong tâm hồn.

Cái việc phải tự tay chà đạp lên những cảm xúc và niềm hy vọng của một ai đó quả thực là một điều vô cùng khó khăn, hay đúng hơn là nó kinh hoàng đến mức đáng sợ. Bất kể là cậu đã phải làm cái điều tồi tệ đó bao nhiêu lần đi chăng nữa, dẫu cho đây rõ ràng là lần thứ hai cậu phải đối mặt với cùng một cái rắc rối y hệt, thì tất thảy mọi thứ vẫn mang lại một cái cảm giác thống khổ như nhau. Và hiện tại, Subaru đã thấu hiểu Beatrice hơn rất nhiều so với cái lần đầu tiên cậu chạm mặt con bé. Chính vì cái lẽ đó, mọi thứ lại càng trở nên vô cùng tồi tệ và khó khăn đối với Subaru hơn hẳn cái lần đầu tiên đó.

"Aaaauuggghhh, đúng là, thật tình! Subaru rõ ràng là cái tên Khế ước giả vô phương cứu chữa nhất trên cái thế giới này, ta cho là vậy!"

Cùng với những lời lẽ vừa được thốt ra đó, Beatrice đã thành công phá vỡ được sự bối rối của chính mình

– hoa văn hình đôi cánh bướm tuyệt đẹp điểm tô cho đôi đồng tử của con bé bắt đầu khẽ rung động lấp lánh trong đôi mắt ấy. Mặc dù bản thân cậu cảm thấy nhẹ nhõm phần nào vì cái sự thay đổi tích cực đó, thế nhưng Subaru lại đồng thời cảm nhận được một sự căm ghét chính bản thân mình đang dâng lên vô cùng mãnh liệt.

(Thế này liệu có đúng đắn không chứ. Liệu mình có thực sự cảm thấy thỏa mãn với cái tình cảnh này hay không? Phải rồi, Natsuki Subaru...)

(...Liệu mình có thực sự có thể tự tay bồi đắp lên một tòa lâu đài trên cát, chễm chệ ngay phía trên những sợi dây liên kết và niềm tin vô hình mà mình đã từng cất công gầy dựng lên hay không?)

"................................"

Subaru khẽ nghiến chặt hai hàm răng của mình lại ngay khi cậu bắt gặp được cái sự quyết tâm đầy đau đớn, dẫu cho nó vẫn vô cùng dịu dàng, đang hiện diện trên khuôn mặt của Emilia và Beatrice.

Subaru rõ ràng là đã không hề hé răng nửa lời với họ về cái việc bản thân cậu có khả năng trải nghiệm được những giấc mơ tiên tri. Trong suốt cuộc trò chuyện ngay sau khi vừa mới tỉnh giấc, và cùng với cái việc cậu vẫn còn nhớ mồn một tên của bọn họ, cậu đã khéo léo nhấn mạnh vào cái sự thật rằng không phải toàn bộ ký ức của cậu đều đã bị mất sạch. Thực tế thì, bên cạnh cái việc bản thân bị mất trí nhớ ra, lời tường thuật của Subaru cũng đã nhắm thẳng vào cái việc phân định rõ ràng xem những mảng ký ức nào của cậu đã thực sự bốc hơi. Cậu hoàn toàn không có đủ can đảm để buông lời nghi ngờ hai con người đang hiện diện cùng với cậu lúc này, và hơn thế nữa, chính bản thân Subaru cũng không hề muốn phải vướng vào bất kỳ một cái cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt nào cả.

Hơn tất thảy mọi thứ, cậu thực sự muốn bới móc ra xem rốt cuộc thì những cái giấc mơ tiên tri của mình có khả năng phơi bày được sự thật một cách chính xác cho đến tận cái mức độ nào. Chính vì cái lý do mấu chốt này, cậu hoàn toàn không muốn tự tay tạo ra một cái tình cảnh tồi tệ nào đó có khả năng đi chệch khỏi đường ray của những diễn biến mà cái giấc mơ tiên tri kia đã bày ra trước mắt cậu. Mặc dù đã có một vài sự thay đổi nhỏ lẻ phát sinh ngay từ lúc bắt đầu, thế nhưng bọn chúng hoàn toàn không phải là những cái biến cố gì quá đỗi to tát cả.

Tuy nhiên, đó rõ ràng không phải là cái lý do duy nhất cản bước cậu thốt ra những lời thú nhận về đống giấc mơ tiên tri của mình.

".............................."

Cả Emilia, Beatrice, Ram, Julius, Echidna hay thậm chí là bất kỳ một ai khác cũng đều chưa từng thốt ra lấy một lời giải thích nào cho Subaru về cái việc cậu đang sở hữu cái loại năng lực 『Giấc mơ Tiên tri』 này cả. Ngay cả Shaula và Meili cũng hoàn toàn im hơi lặng tiếng. Rất khó để có thể mường tượng ra được cái viễn cảnh bọn họ đang cố tình hợp sức lại để che giấu nhẹm đi cái sự thật đó khỏi mắt Subaru. Thậm chí ngay cả khi bị đặt dưới những tình huống tồi tệ trước đó, cũng thật khó để có thể tin được rằng tất thảy bọn họ đều đang ấp ủ chung một cái ý đồ mờ ám; cái điều đó hoàn toàn là vô lý và không có lấy một chút logic nào cả.

Thế thì, rõ ràng là chỉ có thể tồn tại một cái lý do duy nhất để giải thích cho cái việc tại sao bọn họ lại hoàn toàn mù tịt về cái năng lực 『Giấc mơ Tiên tri』 này của cậu – đó chính là, Natsuki Subaru chưa từng hé răng nửa lời về năng lực của mình cho bất kỳ một ai trong số họ biết.

"...Rốt cuộc thì mày đã tính toán cái quái gì thế, Natsuki Subaru."

Subaru lẩm bẩm gọi thẳng tên của mình ra cứ như thể là cậu đang ám chỉ đến một cái cá nhân hoàn toàn khác biệt vậy... Không, cái việc bảo rằng cậu đang nói về một người khác rõ ràng là sai bét. Đó thực sự là một con người hoàn toàn khác.

Đối với Subaru lúc này, "Natsuki Subaru" rõ ràng chỉ là một cái kẻ xa lạ vô danh và hoàn toàn không hề tồn tại trên cõi đời này. Cậu không tài nào có thể bới móc ra được xem rốt cuộc thì cái tên đó đang suy tính cái thứ quái quỷ gì, và cậu lại càng không thể tương tác hay giao tiếp gì được với hắn ta. Rõ ràng là hoàn toàn không có lấy một cái cơ hội nhỏ nhoi nào để cậu có thể thấu hiểu được con người của hắn ta cả.

Rốt cuộc thì tại sao "Subaru" lại không hề nói toẹt ra cho Emilia và những người khác biết về cái sức mạnh dị thường này của mình cơ chứ?

Có phải là vì hắn ta hoàn toàn không muốn làm chệch hướng diễn biến của những cái giấc mơ tiên tri này ở một cái mức độ tối đa có thể không? Dẫu cho đó thực sự là lý do đi chăng nữa, thì chắc chắn là ngay sau khi đã vượt qua được cái tình cảnh khốn cùng đó, thì hắn ta vẫn sẽ có thừa thời gian để thú nhận mọi thứ mà? Hay là đã có một cái lý do nào đó khiến cho hắn ta hoàn toàn không thể thốt ra được những lời đó?

Một sự hoài nghi sâu sắc nhắm thẳng vào cái tên "Subaru" cũ kỹ đó đang dần dần bám rễ và sinh sôi nảy nở ngày một lớn lao hơn ở sâu thẳm bên trong tâm trí cậu.

"Mày..."

... rốt cuộc thì mày đã suy tính cái thứ quái quỷ gì thế hả, "Natsuki Subaru".

※※※※※※※※※※

– Ngay sau đó, mọi sự kiện nối tiếp nhau diễn ra đúng như dự đoán, gần như theo sát những gì mà cậu đã nhìn thấy bên trong giấc mơ tiên tri của chính mình.

"Vậy nên, tôi đoán là mọi người đều đang khá sốc... Subaru hiện tại đang rơi vào một hoàn cảnh vô cùng trớ trêu. Thế nhưng, ngay cả trong tình huống như thế này... à không, chính xác là bởi vì tình hình đang trở nên tồi tệ như thế này, chúng ta càng phải ra sức hỗ trợ cho anh ấy."

Emilia cố gắng giải thích cho những người khác hiểu về việc Subaru đã mất đi ký ức ra sao. Mặc dù đó không hẳn là một lời giải thích hoàn hảo nhất, thế nhưng giờ đây việc bổ sung thêm bớt là điều hoàn toàn bất khả thi, phòng trường hợp cậu sẽ làm thay đổi đi cục diện của các sự kiện. Do đó, thay thế cho một Emilia vốn luôn vụng về trong việc dùng từ ngữ, Beatrice rốt cuộc lại là người phải đứng ra gánh vác lấy sự rắc rối này.

Và rồi –

"Đây là một trò đùa quái ác nào đó sao, Barusu?"

Ram đã nghi ngờ rằng tình trạng hiện tại của Subaru có lẽ chỉ là một trò đùa vô bổ –

"Này, Sư phụ... Ngài vẫn chưa chán việc đùa giỡn nhây như thế này saooo? Rốt cuộc ngài định sẽ quên mất em bao nhiêu lần nữa thì mới chịu dừng lại cái trò đó đâýyy?"

Cô ả Shaula thì lại thờ ơ chấp nhận sự thật rằng cậu đã mất đi ký ức, cứ làm như thể ả cho rằng đó là một chuyện bất khả kháng, chẳng có cách nào cứu vãn nổi vậy –

"Thật tình, anh trai trông có vẻ đang gặp rắc rối lớn đấy nhỉ, đúng không?"

Bất kể là có thấy hứng thú hay không, cô bé Meili vẫn tủm tỉm cười trước cái gọi là trò đùa ấy, dường như em ấy đang rất tận hưởng bầu không khí đầy hoang mang này –

"Chỉ là, mọi người hãy cho cậu ấy một chút thời gian yên tĩnh để bình tâm lại đã. Như vậy cũng ổn mà, phải không?"

Lo lắng cho Julius khi anh ta đã trở nên cực kỳ buồn bã và suy sụp ngay lúc nghe tin Subaru mất trí nhớ, ngay sau đó Echidna liền đề nghị mọi người nên có một khoảng nghỉ ngắn để thu thập lại dòng suy nghĩ của mình. Cậu đã chấp nhận lời mời của Ram và rời khỏi phòng để đi lấy chút nước. Thế rồi, khi chỉ còn lại hai người họ ở chốn riêng tư, Ram liền túm chặt lấy cổ áo Subaru và thô bạo đẩy mạnh cậu vào bức tường.

"……Làm ơn, hãy mau phun nó... ra đi."

Cậu dường như đã từ bỏ đi đôi chút sự thánh thiện vốn có của mình. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là bản thân cậu đã không bị chấn động đến tận tâm can. Sau khi vô tình nghe thấy những tiếng nức nở nghẹn ngào đầy lặng lẽ của Ram, Subaru quay trở lại nơi mọi người đang tập trung cùng với một niềm tin mãnh liệt này...

...(Mình nghĩ rằng, cái giấc mơ tiên tri này thực sự rất chính xác. Nó chính xác đến mức đáng sợ và hoàn toàn báo trước toàn bộ mọi sự kiện.)

Bản thân Subaru vốn không thể biết tường tận mọi điều mà bọn họ sẽ nói và làm, nhưng ấn tượng mà họ mang lại cho cậu thì gần như chẳng có chút thay đổi nào. Nếu thực sự có một vấn đề gì đó vướng mắc ở đây –

"Trông Natsuki-kun cậu có vẻ khá là điềm tĩnh bất chấp tình huống hỗn loạn hiện tại nhỉ."

Sau khi đã cất công giới thiệu lại bản thân với nhau, và cả hai bên đều tiết lộ những tin tức gây sốc của riêng mình, cùng với việc ý thức của Anastasia hiện tại đang bị ghi đè hoàn toàn bởi Echidna, cô ta liền cất lời nói điều đó với Subaru.

"…………………"

Subaru ngay lập tức cảm thấy miệng mình khô khốc cả lại sau khi nghe những lời sắc bén đó của Echidna. Thành thật mà nói, sự quan sát tỉ mỉ của Echidna là điều hoàn toàn có thể hiểu được. Chính bản thân Subaru cũng không thực sự có thể làm được gì nhiều để che đậy điều đó.

Mọi người đều vô cùng bàng hoàng và rơi vào một trạng thái hoảng loạn tột độ. Dẫu vậy, trong lúc lặng lẽ quan sát cô ta cố gắng xoa dịu đi cái tình huống vô lý đùng đùng này, tận sâu thẳm trong thâm tâm mình, cậu lại không thể nào cảm nhận được quá nhiều sự đồng cảm dành cho họ. Cảm giác đó giống hệt như khi bạn ngồi xem lại một bộ phim lần thứ hai vậy.

Những cảm xúc mà bạn trải qua chắc chắn không thể nào mãnh liệt và vẹn nguyên như ở lần xem đầu tiên được.

Thứ cảm xúc mà cậu thậm chí còn cảm nhận một cách mãnh liệt hơn cả, lại chính là một loạt những luồng suy nghĩ vô cùng tiêu cực, cụ thể là sự thương hại dành cho họ vì đã phải cố gắng phô ra một bộ mặt dũng cảm, sự tội lỗi bủa vây vì cậu đã bỏ mặc họ như vậy mặc dù thừa biết rõ mọi chuyện, và cuối cùng là một cảm giác ghê tởm tột độ hướng về chính bản thân “Subaru” – kẻ có lẽ vẫn sẽ tiếp tục làm những việc tồi tệ như vậy trong tương lai.

Thật chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi Subaru lại bị nói như thế, vì cậu đang mang một vẻ mặt vô cùng u ám, kết hợp cùng với một thái độ lầm lì, ít nói từ nãy tới giờ.

– mặc dù bọn họ đều đã đinh ninh rằng đó chỉ là do chính cậu đang cố giữ bình tĩnh mà thôi. Dù cho mọi chuyện có ra sao đi chăng nữa –

"Tôi rất vui vì mọi chuyện rốt cuộc cũng đã dần ổn định trở lại. Hồi trước, tôi vốn dĩ là kiểu học sinh luôn luôn bị giáo viên phê là “chẳng bao giờ chịu ngồi yên” vào trong sổ liên lạc đấy."

"Sổ liên lạchhh ư, tôi thực sự không hiểu từ đó có ý nghĩa là gì đâu... liệu đó có phải là một thứ gì đó thuộc về 'thế giới song song' không?"

"Đúng vậy."

Khẽ nheo đôi mắt lại, Subaru chậm rãi gật đầu trước câu hỏi tò mò của Echidna. Cách mà cậu trả lời cho bọn họ câu hỏi về ý nghĩa của cụm từ “Thế giới song song” một lần nữa lại không hề có một chút thay đổi nào.

Cậu đã tận tình giải thích về việc bản thân mình đã bị triệu hồi đến thế giới khác thường này ra sao và làm thế nào cậu lại vô tình thấy mình xuất hiện ở nơi này. Và một sự thấu hiểu tương tự cũng đến từ Emilia, Echidna cùng với những người khác, những người đã đưa ra kết luận rằng cậu có nguồn gốc từ phía bên kia ranh giới của Thác Nước vĩ đại.

Có lẽ, ngay cả khi cậu hoàn toàn không thể tái hiện lại vẹn nguyên các sự kiện trong những giấc mơ tiên tri của mình, thì những sự kiện mang một ý nghĩa quan trọng cốt lõi nào đó vẫn sẽ xảy ra với một vài sự thay đổi nho nhỏ trong đó. Đó vốn là một điều rất đỗi điển hình, thường xuyên được tìm thấy trong các dòng game và manga về thể loại dự đoán tương lai của Subaru.

Mặc dù phản ứng của một người đối với một tình huống bất ngờ có thể thay đổi, thế nhưng những gì mà người đó đã thực sự quyết định làm thì lại không dễ dàng biến mất đến thế.

Một người đã cất công quyết định mời ai đó đi hẹn hò thì sẽ tiến hành và ngỏ lời mời người đó theo một cách hoàn toàn khác biệt so với trước đây, nơi mà giờ đây đã xuất hiện thêm một số trở ngại đáng kể ngáng đường, đó chính xác là cái cảm giác mà cậu đang cảm nhận được từ chuyện này.

Nói một cách khác, Echidna chắn chắn vẫn sẽ hỏi han cậu về cái thế giới khác đó, bất kể cậu có bị mất trí nhớ hay không.

"Mặc dù cho đến tận bây giờ mình vẫn chưa giải thích cặn kẽ về nó, thế nhưng liệu có phải mình đã quá bất cẩn khi vô tình nhắc đến từ 'Thế giới song song' hay không đây... Mình thực sự không còn biết là mình nên nghĩ cái gì nữa."

Do chính bản chất phức tạp của khả năng giấc mơ tiên tri này, việc cậu thổ lộ ra năng lực thực sự của mình quả là một điều vô cùng khó khăn, và hơn thế nữa, thật sự rất kỳ lạ khi bản thân cậu trước kia lại chưa từng hé răng nửa lời về cái thế giới khác ấy cho họ nghe . Điều đó diễn ra gần như thể là cậu ta đã chỉ đơn giản là bỏ cuộc, và coi việc chia sẻ nó ra là một điều hoàn toàn vô nghĩa.

Cứ như thể bản thân cậu ta đang thực sự e sợ điều đó vậy.

"Rốt cuộc thì, cái việc cậu lại là kẻ nghe có vẻ ít hoang mang nhất trong số tất thảy chúng tôi ở đây quả thực rất đỗi kỳ lạ đấy. Tất cả chúng tôi đều đang dần trở nên bất an, vắt óc suy nghĩ xem liệu chúng tôi buộc phải làm một điều gì đó để giải quyết cái mớ bòng bong này."

"Có lẽ đây chính xác là cái ý nghĩa đằng sau việc người ta thường hay truyền tai nhau rằng khi tất cả mọi người xung quanh đều đang cuống cuồng hoảng loạn lên, thì cái kẻ đang nằm ở vị trí trung tâm của rắc rối thay vào đó lại trở nên điềm tĩnh lạ thường. Ngay cả bản thân tôi cũng đang lo lắng muốn chết đi được đây này, và vẫn luôn đinh ninh rằng chúng ta cần phải xắn tay áo lên làm một điều gì đó để khắc phục tình hình. Thế nên, cô cứ yên tâm về cái khoản đó đi nhé."

"Em có cảm giác như là chúng ta hoàn toàn không thể nào cảm thấy an tâm nổi với cái điều đó đâu…"

Cả Echidna và Subaru đều cùng lúc nhún vai nhìn nhau. Dáng vẻ của Emilia trông vô cùng rầu rĩ ủ rũ khi cô thốt ra những lời lẽ đó, và cái bầu không khí chung dường như bằng một cách nào đó vẫn đang cắm đầu rơi tự do xuống tận cùng của sự tồi tệ.

Rốt cuộc thì, cái thái độ của Subaru đang ngày một lộ rõ sự gượng gạo. Cậu đã cố gắng hết sức bình sinh để bắt chước y xì đúc những gì diễn ra trong cái giấc mơ tiên tri của mình; thế nhưng, nỗ lực mô phỏng lại cái thái độ đó quả thực lại quá đỗi nghèo nàn và thảm hại. Thật sự vô cùng khó nhằn để có thể diễn lại trọn vẹn cái bản ngã hoang mang hoảng loạn mà cậu đã chứng kiến trong cái giấc mơ đó. Thế nên, ngay trước khi bản thân vô tình tuôn ra thêm bất kỳ một lời nói nhảm nhí ngu ngốc nào nữa –

"Tóm lại thì, tôi đã hoàn toàn nắm bắt được cái tình cảnh bết bát mà chúng ta đang bị mắc kẹt vào hiện tại rồi. Tôi thừa biết rằng vẫn còn đó vô vàn những sự hoang mang lộn xộn, nhưng hãy cùng nhau hợp sức vượt qua cái rào cản này. Hãy cùng nhau làm một điều gì đó để giải quyết nó nào."

Vỗ mạnh hai bàn tay vào nhau, Subaru nỗ lực đẩy cuộc trò chuyện tiến về phía trước. Beatrice gật đầu đáp lại, và cứ như thể đang phục tùng tuyệt đối theo đúng trình tự của cái giấc mơ tiên tri nọ, em ấy lên tiếng:

"Ngươi sẽ muốn đi kiểm tra cái thư viện『Taygeta』đó đấy, ta cho là vậy."

※※※※※※※※※※※※※

"Ueeeh~"

Nở một nụ cười hờ hững trên môi, người phụ nữ vô cùng quyến rũ và xinh đẹp ấy cất tiếng kêu đầy nũng nịu. Giá như cô ả chịu chấn chỉnh lại dáng vẻ của bản thân đôi chút và tỏ ra đoan trang hơn, thì chắc chắn nhan sắc kiều diễm ấy dư sức cướp đi trái tim của biết bao đấng mày râu. Thế nhưng, nét mặt của cô ả lại dãn ra rạng rỡ, trong lúc cứ cố tình ngọ nguậy, rúc sâu vào người Subaru.

"Sư phụ ơi, Sư phụ à. Em thấy hạnh phúc quá đi mất~. Em thề là em sẽ làm cho Ngài thật hạnh phúcccc!"

"Này, đừng có nói mấy lời như thế chứ. Và cũng đừng có ôm khư khư lấy cánh tay tôi nữa. Người cô mềm đến mức đáng sợ luôn đấy!"

"A! Em chỉ muốn đè bẹp những phần thô cứng chán ngắt đó của Ngài thôi mà."

Subaru cứ liên tục dùng tay đẩy trán cô ả ra, trong khi Shaula lại tuyệt vọng tìm mọi cách đu bám lấy cánh tay cậu. Thành thực mà nói, việc bị một người phụ nữ xinh đẹp, kẻ ngay từ đầu đã luôn mang một vẻ ngoài đầy cám dỗ, bám riết lấy như thế này quả là một khoảng cách mà cậu rất muốn kiềm chế lại, cả về mặt giới hạn sức chịu đựng của một con người lẫn bản ngã của một thằng con trai.

Lúc này, Subaru và những người khác đã đặt chân lên tầng thứ ba của tòa tháp canh, nơi tọa lạc của Thư viện 『Taygeta』. Đúng y như những gì đã diễn ra trong giấc mơ của cậu, bọn họ sẽ tiến hành lục soát thư viện với nỗ lực tìm ra nguyên nhân tại sao Subaru lại đánh mất đi những ký ức của mình, và nếu có thể, thì giúp cậu lấy lại chúng.

Tuy nhiên, bản thân Subaru thừa biết rằng cuộc tìm kiếm của bọn họ rồi sẽ chẳng đi đến đâu, và chắc chắn sẽ không thu về được bất cứ một kết quả khả quan nào cả. Giờ đây sẽ là một khoảng thời gian vô cùng bức bối đối với cậu, bởi lẽ cậu hoàn toàn không được phép tham gia vào quá trình tìm kiếm ấy. Thế nhưng, đối với cậu mà nói, có vẻ như Shaula đang hành xử một cách quá đỗi thân mật so với những gì mà giấc mơ của cậu đã dự báo –

"Rốt cuộc thì, Sư phụ, Ngài đã chọn ở lại đây với em thay vì đi cùng với con nhóc lùn tịt kia, đúng không nàoooo?"

"Làm gì có chuyện tôi đặc biệt lựa chọn như thế chứ! Chỉ là do tình hình bắt buộc, nên tôi mới đành phải kẹt lại đây cùng với cô thôi!"

Shaula thốt lên những lời đó với một vẻ mặt ngốc nghếch lạ lùng, khi đang bàn về cách mà họ tiếp cận 『Taygeta』.

Mặc dù quãng đường dẫn tới thư viện vốn dĩ chẳng hề dài, nhưng Subaru đã cố tình sắp xếp mọi chuyện để cậu không phải nắm tay Emilia và Beatrice.

Động cơ sâu xa đằng sau hành động ấy của cậu vốn xuất phát từ những cắn rứt sâu sắc trong lương tâm đối với Beatrice và Emilia.

Xét đến việc cậu đã biết trước được chuyện gì sẽ xảy ra nhờ vào giấc mơ tiên tri nọ, cậu đã không hề tiết lộ một sự thật rằng bấy nhiêu nỗ lực đó rất có thể chỉ là một sự lãng phí thời gian vô ích. Và cứ thế, với một góc nhìn bao quát toàn cảnh về tình hình hiện tại, Subaru đã đối xử với hai người con gái ấy theo cách như vậy đấy.

Do đó, cậu bây giờ chỉ đang ngồi cạnh cô ả Shaula với cái đầu rỗng tuếch nọ, trong lúc chờ đợi nhóm người kia kết thúc việc lục soát 『Taygeta』.

"Cuối cùng thì Sư phụ cũng đã nhận ra em quyến rũ và hấp dẫn đến nhường nào rồi! Em đã phải chờ đợi tận 400 năm cho khoảnh khắc này đấy! Em vui lắm, em thực sự rất vui luôn! Em sẽ trao cho Ngài một nụ hôn thật nồng cháyyyy!"

"Ý tôi nào phải như vậy đâu chứ! Đáng sợ quá đi mất! Thật đấy, dừng lại ngay đi!"

Shaula cứ thế đè nghiến thân hình bốc lửa của cô ả lên người cậu; Subaru đã tuyệt vọng cố sức đẩy văng cô ả ra, thế nhưng sức mạnh của cô ả lại phi thường một cách kỳ lạ, và hậu quả là cậu thấy mình bị ép chặt vào một bức tường. Cái này thậm chí còn chẳng phải là ép tường lãng mạn nữa rồi, đây rõ ràng là một cú tông tường bạo lực luôn ấy chứ! Mức độ dữ dội của nó là như vậy đấy!

Và rồi, ngay khoảnh khắc trước khi sự trong trắng trên đôi môi của Subaru, thứ vốn chưa từng một lần được nếm trải tình yêu của một người phụ nữ, bị cướp đi một cách đầy thô bạo –

"Này, này, anh trai có vẻ như không hề thích chuyện này đâu. Chị bớt làm trò khùng điên lại đi."

"Á, a, á, a, đau!"

Hóa ra chính Meili là người đã tóm lấy phần đuôi tóc buộc cao của Shaula và lôi tuột cô ả ra khỏi người cậu.

Shaula vặn vẹo cái cổ của mình, giật lại chỏm tóc đuôi ngựa từ tay em ấy, rồi vô cùng cẩn thận nâng niu mái tóc đen dài rũ xuống trước ngực.

"Nhóc vừa làm cái quái gì với tóc của tui thế hả!? Nhóc vừa làm gì mái tóc quý giá của tui vậy, cái con nhóc chanh chua nàaaaaay!"

"Em chỉ không muốn chị gái tóc bạch kim hay bé Beatrice phải nổi giận thôi. Em đang làm nhiệm vụ canh gác để đảm bảo rằng cái bà chị nửa khỏa thân này không làm điều gì bậy bạ với anh trai của em đấy."

"Gừüü! Thật là chướng tai gai mắt quá đi! Sư phụ, xin Ngài hãy làm gì đó đi mờ!"

"Shaula, cô đừng có mà dám bén mảng đến gần tôi trong bán kính hai mét nữa. Cô thật sự quá đáng sợ rồi đấy."

"Sư phụ đúng là một đồ ngốccccccc mà."

Shaula vùng vằng quay lưng lại với Subaru, giả vờ sụt sùi như thể sắp vỡ òa trong nước mắt.

Subaru bối rối gãi gãi má khi nhìn chằm chằm vào tấm lưng trần đang phơi ra của cô ả, sau đó cậu quay người lại để đối mặt với Meili, người đang chắp hai tay giấu gọn ra sau lưng.

"A, em đã giúp anh một vố lớn đấy… mà, nói câu đó với một sát thủ thì nghe có vẻ hơi kỳ cục nhỉ."

"Anh đừng lo. Cô sát thủ này đã giải nghệ mất rồi, bây giờ em chỉ làm những gì mà anh trai, chị gái và bạn bè của chị ấy bảo em làm thôi. Anh trai và những người khác có thể tận dụng em thật tốt mà, giống như khi em ra tay giúp đỡ mấy bầy ma thú hiểm ác ấy."

"……………………………"

Em ấy cất lời mà không hề mang theo chút ác ý hay động cơ mờ ám nào, đó cũng chính là lý do tại sao Subaru chẳng hề đưa ra bất cứ phản ứng gì trước những lời nói ấy của ẻm. Meili dường như chẳng hề bị ảnh hưởng bởi bất kỳ một sự cắn rứt lương tâm đặc biệt nào khi thốt ra những lời đó cả. Đó chính là những khác biệt về giá trị quan giữa thế giới của cậu và cái thế giới này.

"………………………………"

Em ấy không nói thêm một lời nào để đáp lại sự im lặng bấy giờ của Subaru. Cô bé chỉ lẳng lặng nhìn cậu với một biểu cảm sâu thẳm vô phương dò đoán trên gương mặt. Giờ đây, Meili đã quay sang hờ hững đưa mắt nhìn về phía hướng mà Emilia đang tìm kiếm trong thư viện. Em ấy có vóc dáng khá nhỏ bé, mang một khuôn mặt vô cùng non nớt, tay chân của em vẫn còn nhỏ xíu, và vẫn còn một chặng đường khá dài phía trước trước khi em ấy thực sự bước vào tuổi thiếu nữ. Suy cho cùng, ẻm vẫn chỉ là một đứa trẻ. Thật quá sức chịu đựng đối với cậu khi nhận ra em ấy lại ôm giữ những giá trị quan méo mó đến vỡ nát về chính bản thân mình như vậy.

"Có lẽ, ngay cả ở bên trong em, vẫn còn rất nhiều thứ mà bọn anh có thể nương tựa vào, vậy nên anh trông cậy hết vào em đấy!"

"…? Ể, vậy ra đây là ý mà anh đang muốn nói đó hả? Rằng hãy 'tận dụng em thật tốt' á."

"Không, không phải là tận dụng. Là nương tựa. Chúng ta đâu phải là những công cụ chỉ để lôi ra dùng rồi vứt xó đâu, hãy cứ coi nó giống như là một… tình bạn được không?"

"… Hứ."

Trong một giây lát ngắn ngủi, Meili đã tỏ ra vô cùng kinh ngạc trước những lời nói ấy của Subaru. Dẫu cho sự ngỡ ngàng đó chỉ hiện diện trong một khoảnh khắc thoáng qua, thì ngay sau đó, em ấy cũng đã vội vã đánh mắt quay đi chỗ khác mất rồi. Trái lại, Subaru bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi khi thấy ẻm không hề phản ứng lại bằng một thái độ bài xích hay khó chịu; đúng hơn là, dường như vừa có một tia an ủi mờ nhạt khẽ lướt qua trên gương mặt non nớt của em ấy thì phải. Rốt cuộc thì, ngay cả khi tận sâu trong thâm tâm mình, em ấy vẫn đang ôm giữ những giá trị quan méo mó đến vỡ nát về chính bản thân, thì điều đó cũng chẳng hề đồng nghĩa với việc mọi xúc cảm của em ấy đều sẽ hoàn toàn trật nhịp với những lẽ thường mà Subaru từng biết tới.

Sự thật rằng cả hai người bọn họ đều có thể tìm thấy một điểm chung để thỏa hiệp giữa hoàn cảnh mờ mịt chưa rõ thực hư này đã khiến cho cõi lòng Subaru cảm thấy khá hơn đôi chút.

"… Anh trai thực sự không còn nhớ được chút gì hết trơn luôn sao?"

"Ừm? Thật đáng tiếc là vậy đó. Em đang bận tâm chuyện gì à?"

Cậu dường như đã vô tình khơi gợi lại được một mảnh ký ức nào đó từ những lời của Meili. Subaru liền cố gắng gặng hỏi xem ý của em ấy thực sự là gì. Thế nhưng, khi vừa nghe thấy câu hỏi từ cậu, Meili chỉ điệu đà đặt ngón tay lên bờ môi chúm chím và nở một nụ cười ngọt ngào khôn tả: "À thì..."

"Bé Petra mà nghe được chuyện này thì chắc chắn là cậu ấy sẽ khóc ré lên cho xem."

"Ư... Anh thậm chí còn chẳng biết người đó là ai nữa kìa."

"Bé Petra là một cô bé rất mực yêu quý anh trai đó nha. Cậu ấy đã vô cùng lo lắng khi thấy anh lặn lội đi suốt một chặng đường dài tới tận nơi này đấy; Thậm chí em có thể mường tượng ra cảnh cậu ấy sẽ bĩu môi mà nói rằng: 'Thấy chưa, em biết ngay mà' luôn ấy chứ."

"Chết tiệt cái thằng 'tôi' của ngày hôm qua thật chứ, rốt cuộc thì gã đó đã làm ra ba cái trò vô ý vô tứ gì vậy hả trời..."

Subaru cay đắng đưa mắt nhìn ra xa, trong lòng không khỏi phiền muộn khi nghĩ về cô gái nhỏ mang tên Petra mà bản thân cậu thậm chí còn chưa một lần vinh hạnh diện kiến ấy. Rốt cuộc thì, cậu sẽ còn phải khám phá thêm bao nhiêu điều nữa về những dấu chân mà cái gã "Subaru" hoàn toàn xa lạ kia đã lưu lại trên thế giới này đây?

"Thật luôn đấy, em cũng thành thực cho rằng anh trai của ngày hôm qua là một người khá bất cẩn đó nha."

Meili vừa nói vừa uể oải vươn vai một cái, hoàn toàn phớt lờ đi mớ cảm xúc hỗn độn mà em ấy vừa nhẫn tâm vứt lại trong thâm tâm Subaru. Trong suy nghĩ của cậu lúc này, dường như những lời mà em ấy vừa thốt ra lại được đính kèm cùng với một loại cảm xúc vô cùng kỳ lạ thì phải.

Dù sao đi chăng nữa, Emilia cùng với những người khác chắc chắn sẽ quay trở lại trước khi cậu kịp xác minh nhanh chuyện đó. Nếu như bọn họ thực sự chẳng tìm thấy manh mối nào cả, thì điều đó sẽ chỉ càng củng cố thêm độ chính xác tuyệt đối cho giấc mơ tiên tri của cậu mà thôi.

※※※※※※※※※※※※※

Bởi lẽ cuộc tìm kiếm tại thư viện 『Taygeta』 đã kết thúc mà không thu về được bất cứ kết quả nào, nên giờ đây cả bọn sẽ rục rịch chuẩn bị tiến lên tầng thứ hai.

Suy cho cùng thì, bắt đầu từ thời điểm này trở đi, phạm vi bao quát của giấc mơ tiên tri nọ cũng sẽ chỉ dừng lại ở khoảng này mà thôi – Cho đến tận bây giờ, Subaru vẫn chưa từng một lần mảy may nghi ngờ về độ chính xác trong năng lực dự đoán tương lai của chính mình.

Chuỗi sự kiện cứ thế tiếp diễn y hệt như những gì mà Subaru đã từng trải qua trước đó. Nếu như có bất kỳ một biến cố nào bất ngờ ập đến vào ngay lúc này, thì cậu chắc chắn sẽ chẳng thể nào phản ứng lại kịp bằng cách sử dụng lượng kiến thức về tương lai mà giấc mơ tiên tri của cậu đã từng hé lộ nữa.

"Mình thực sự có thể dự đoán được tương lai cơ đấy, việc mình có thể xoay sở xác nhận được tính chân thực của nó chẳng phải là quá đỗi điên rồ rồi hay sao?"

Dẫu vậy, chuyện này xét cho cùng cũng thật kỳ lạ. Ngay từ đầu, Subaru vốn dĩ đã chẳng hề biết được những điều kiện cần thiết nào mới có thể kích hoạt được những giấc mơ tiên tri ấy. Liệu chỉ cần cậu chìm vào giấc ngủ thì nó sẽ tự động kích hoạt chăng, hay là nó vẫn cần tới một loại tác nhân kích thích nào đó – hoặc giả, mọi thứ chỉ đơn thuần là hoàn toàn ngẫu nhiên? Đánh giá theo tính chất cấp bách của tình hình hiện tại, thì việc có đủ thời gian để tìm một chỗ ngả lưng ngủ một giấc e rằng là điều không thể nào xảy ra. Tuy nhiên, cậu lại rất muốn nương tựa vào sức mạnh viễn kiến này của bản thân – chắc chắn rồi, cậu sẽ cần phải tìm hiểu thêm thật nhiều chi tiết xoay quanh vấn đề này. Cậu nhất định phải điều tra thật cặn kẽ xem bản thân rốt cuộc có thể làm được những gì với năng lực thấu thị tương lai ấy.

"Tạm thời thì, y hệt như những gì đã diễn ra trong giấc mơ, mình đã xoay sở ép buộc được Beatrice phải để mình lại một mình, thế nhưng mà..."

Subaru đã yêu cầu Beatrice để cậu lại một mình trong khi cậu đang nỗ lực thử nghiệm hết lần này đến lần khác mấy cái tư thế biến hình kỳ quặc nọ. Dường như Beatrice đã cố gắng bám riết lấy cậu nhiều hơn so với những gì mà cậu từng thấy trong giấc mơ thì phải. Rất có thể, đó chính là hệ quả của việc cậu đã dành ít thời gian ở cạnh em ấy hơn so với trong mơ, tỷ như lúc ở trên đường đi tới 『Taygeta』 chẳng hạn. Trong bất cứ trường hợp nào đi chăng nữa, cậu vẫn có lý do chính đáng để ở một mình cơ mà.

"Mình bắt buộc phải tìm ra lý do tại sao bản thân lại tỉnh giấc, cũng như chuyện quái gì đã xảy đến với mình ngay trước khi mình choàng tỉnh mới được."

Có lẽ, chỉ đơn thuần là cậu tình cờ tỉnh dậy một cách bình thường mà thôi. Tuy nhiên, cũng rất có thể đã có một thứ gì đó xuất hiện bên trong giấc mơ và ép buộc cậu phải bừng tỉnh. Một thứ gì đó tựa như việc phải chạm trán với một trải nghiệm vô cùng kinh hoàng, hoặc cực kỳ đau đớn chẳng hạn.

"Ngay lúc này đây mình cảm thấy hơi sởn gai ốc rồi đấy... lỡ như mình bắt đầu rơi vào chuỗi mộng mị tiên tri lồng trong giấc mơ thì sao trời; thế thì rùng rợn quá đi mất, chuyện này cứ y như thể mình đang mơ thấy bản thân hóa thành một con bướm vậy."

Việc mơ thấy bản thân hóa thành một con bướm chính là tình huống mà ở đó, bạn chiêm bao thấy thể xác mình thực sự là một con bướm, thế nhưng khi bừng tỉnh giấc, bạn lại chẳng thể nào biết chắc được liệu bản thân đang là một con bướm mơ thấy mình hóa thành người, hay là một con người vừa mơ thấy mình hóa thành bướm nữa. Cảm giác ấy tựa như nó sẽ biến thành một vòng lặp luẩn quẩn vô tận chẳng có lấy một hồi kết, giống như một lời tiên tri tự ứng nghiệm sẽ dồn ép chính những nền tảng về bản ngã của cậu vào một góc khuất chứa đầy sự hoang mang bất định, như thể một thứ gì đó vô cùng phù phiếm không đáng tin cậy.

"... để có thể né tránh viễn cảnh tồi tệ này, mình nhất định phải vượt qua được cái cột mốc nơi mà giấc mơ của mình đã kết thúc. Nếu mình có thể làm được điều đó, thì mình chắc chắn sẽ có thể thẳng thắn kể cho Emilia và những người khác nghe về giấc mơ tiên tri này của bản thân."

Cái gã "Subaru" của cái thời điểm trước khi bị mất trí nhớ thật không may đã luôn lảng tránh việc thú nhận toàn bộ sự thật về cái năng lực đặc biệt của bản thân với nhóm của Emilia. Thế nhưng, phiên bản Subaru của hiện tại lại đang nôn nóng muốn chết đi được cái việc phá vỡ cái sự bế tắc này và khai sạch sành sanh mọi thứ bản thân có thể làm được cho tất cả mọi người cùng biết.

Cậu vốn dĩ chẳng hề biết được chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo, nếu như bản thân cậu thực sự làm ra một chuyện bất cẩn nhường ấy. Dẫu cho đang vô cùng khiếp sợ trước nỗi bất an vô hình này, cậu vẫn chẳng hề muốn tự đẩy mình vào một tình thế mà bản thân lại phải tiếp tục trì hoãn việc đó thêm một chút nào nữa.

"… Mình quyết định rồi."

Dõi mắt nhìn lại để tự đánh giá lại vị thế của chính mình, Subaru cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm rằng cậu chắc chắn sẽ kể cho bọn họ nghe về những giấc mơ tiên tri nọ. Dẫu vậy, những gì đang chờ đợi ở phía trước rốt cuộc vẫn là một ẩn số vô định đối với cậu. Kể từ thời điểm mà Beatrice rời đi, những ký ức của cậu, bao gồm cả mấy cái tư thế biến hình kỳ quặc mà cậu đã trót thực hiện, đều trở nên khá là mờ nhạt. Do đó, việc đưa ra được một bằng chứng xác đáng để chứng minh rằng cậu thực sự có thể trải nghiệm những giấc mơ tiên tri e là sẽ vô cùng khó khăn đây. Thêm vào đó, cậu hoàn toàn chẳng biết làm cách nào để kích hoạt được chúng. Chắc chắn là cậu sẽ vô cùng cần tới sự hợp tác của bọn họ một khi cậu cố gắng giải thích về cái năng lực này của bản thân.

Nếu như có thể hoàn toàn làm chủ được những giấc mơ của mình, thì nó chắc chắn sẽ trở thành một thứ vũ khí vô cùng đắc lực trong tay cậu. Hoặc giả, có lẽ đó chính là một thứ vũ khí thiết yếu sẽ cho phép bọn họ chinh phục hoàn toàn tháp canh Pleiades này. Ôm trọn lấy những dòng suy nghĩ ấy trong tâm trí –

"– Về phần của Natsuki-kun, chẳng phải sẽ rất nguy hiểm hay sao nếu cứ để cậu ta đồng hành cùng với chúng ta trong cái trạng thái điên loạn như hiện tại?"

"………………………"

Vừa mới đặt chân tới ngay trước cửa sảnh chính, với ý định sẽ tiến vào để nhập hội cùng với mọi người, Subaru chợt nín bặt hơi thở khi vô tình nghe được những lời lẽ ấy.

Cái chất giọng mang đầy vẻ thông thái mà cậu vừa nghe thấy ấy không ai khác chính là của Echidna. Vì một lý do nào đó hiện lên trong tâm trí, Subaru bỗng cảm thấy do dự không muốn lên tiếng báo hiệu về sự hiện diện của mình nữa, và cậu đã quyết định lẳng lặng nấp mình vào sau bức tường. Cuộc trò chuyện bên trong sảnh vẫn cứ thế tiếp diễn.

"Echidna, cô nói nguy hiểm như vậy rốt cuộc là có ý gì chứ?"

"Đâu còn gì khác để bàn cãi nữa, đúng chứ? Xét đến cái tình trạng của cậu ta lúc này, thì việc cậu ta đã đánh mất đi toàn bộ ký ức là điều chắc chắn. Tuy nhiên, những gì mà cậu ta thốt ra ngay sau đó quả thực vô cùng điên rồ. Cái cách mà cậu ta cố gắng giải thích về cái cụm từ 'Thế giới song song' ấy chính là bằng chứng rõ ràng nhất đấy."

"Thế giới… song song ư…"

"Cô thực sự không tin rằng cậu ấy đã đến đây từ phía bên kia của Thác Nước Vĩ đại sao?"

Cả Julius lẫn Emilia dường như đều tỏ ra vô cùng sững sờ khi nghe thấy những lời vừa rồi của Echidna. Trái tim Subaru bất chợt thắt lại, rốt cuộc thì những lời nhận xét nọ của Echidna lúc này mang ý nghĩa gì cơ chứ? Cậu đã rất muốn lao ngay ra khỏi chỗ nấp của mình và vặn hỏi cô ta cho ra nhẽ, thế nhưng tạm thời thì cậu vẫn cố gắng đè nén cái thứ cảm xúc bốc đồng ấy xuống. Dẫu cho Subaru không trực tiếp lên tiếng hỏi đi chăng nữa, thì chắc chắn sẽ có một ai đó làm điều này thay cậu –

"Đó rõ ràng là một lời giải thích vô cùng hoang đường."

"Ram…, ngay cả em cũng nghi ngờ những lời mà Subaru nói sao?"

Emilia đã phản ứng lại bằng một vẻ vô cùng kinh ngạc trước cái chất giọng lạnh lùng và thờ ơ ấy của Ram. Đáp lại câu hỏi của cô, Ram cất lời: "Thưa Emilia-sama."

"Không hẳn là tôi nghi ngờ lập luận của Barusu ngay từ đầu đâu. Quả thực, mớ kiến thức, cách hành xử cũng như mấy cái phong tục kỳ quặc của Barusu vốn dĩ là những thứ hoàn toàn vô danh đối với tất cả chúng ta. Rõ ràng là hắn ta rất có thể thực sự xuất thân từ một nơi nào đó mà chẳng một ai trong số chúng ta ở đây từng biết tới."

"Vậy thì, nếu đã là như vậy–"

"Thế nhưng, cái nơi mà hắn ta đã sinh ra ấy, nó vốn chỉ được giới hạn ở ngay trong lòng thế giới này mà thôi. Tôi dám chắc rằng cái khái niệm đến từ bên kia Thác nước Vĩ đại hoàn toàn có thể được nhào nặn lại để ám chỉ cái cụm từ: 'Thế giới song song' của Barusu, nhưng tôi lại chẳng thể nào tin nổi vào sự tồn tại của một nơi chốn như vậy... giờ đây tôi hoàn toàn chẳng còn bất cứ lý do nào để tin tưởng hắn ta thêm một chút nào nữa cả."

"Ram…"

Giọng nói của Emilia cứ thế nhạt dần rồi lịm đi khi lắng nghe lời giải thích của Ram, thứ mang lại cảm giác hệt như thể cô đang phải cắn răng kìm nén một nỗi cay đắng dâng trào ở bên trong vậy. Thế nhưng, chẳng hề có lấy một lời hồi đáp nào vang lên cả; Emilia chỉ lặng lẽ hắng giọng một cái,

"Tôi vẫn luôn tin tưởng ở Subaru, và cả Beatrice cũng vậy, cho nên là, làm ơn, xin mọi người hãy cố gắng tin vào những gì mà Subaru đã nói đi."

"… Thưa Emilia-sama, Echidna không hề có ý ám chỉ rằng Subaru đang cố tình đánh lừa chúng ta đâu. Cô ấy chỉ đang muốn nói rằng cậu ấy hiện đang bị mắc kẹt trong một trạng thái hoang mang tột độ mà thôi."

"Với cái thứ lập luận đó, ngươi rốt cuộc vẫn đang hùa theo phe của con tinh linh kia, đúng chứ hả!?"

Julius đã nỗ lực giải thích một cách thật lý trí về những luồng suy nghĩ của bọn họ cho Emilia hiểu. Tuy nhiên, Beatrice lại chẳng hề mảy may lọt tai một chữ nào cả, bởi lẽ em ấy đã kiên quyết giữ vững lập trường là sẽ đứng về phía Subaru trong cái vấn đề này. Cơn thịnh nộ của em ấy đã thực sự bùng nổ một cách đáng kể rồi. Vào ngay chính khoảnh khắc ấy, một sự im lặng đến rợn người bất chợt bao trùm lấy toàn bộ căn phòng; những giọt mồ hôi lạnh toát đã bắt đầu lấm tấm tuôn rơi trên trán Subaru.

"Nàaaaaay, tốt nhất là tất cả mấy người nên ngừng ngay cái màn đấu khẩu này lại và bình tĩnh lại giùm tui một cái điiii. Dẫu cho mấy người có gân cổ lên mà cãi vã ỏm tỏi ở đây đi chăng nữa, thì ngay lúc này Sư phụ cũng đâu có ở đây, thế nên chẳng đời nào Ngài ấy lại cảm thấy vui vẻ nổi đâu."

"Em thì không nghĩ rằng đây là một cuộc tranh luận ở cái quy mô đó đâu... cơ mà, sao cũng được, phải rồi ha."

Cậu có thể nghe thấy rõ ràng tiếng lanh lảnh của Shaula cùng với Meili, những người dường như vẫn chỉ đang đứng ngoài cuộc với tư cách là những kẻ bàng quan. Khẽ bật ra một tiếng cười đầy vẻ khinh khỉnh trong chốc lát, Meili liền tiếp tục câu chuyện bằng một lời mỉa mai: "Đang phát điên sao,"

"Tại sao mọi người không trực tiếp hỏi anh ấy cho ra nhẽ luôn đi nhỉ? Bảo rằng: 'Onii-san ơi, có phải anh đang dần phát điên lên rồi không,' vậy á?"

"………………hk"

Subaru cay đắng nghiến chặt răng trước những lời lẽ tẩm độc chết người đó. Cậu vẫn duy trì được một sự điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc trong suốt khoảng thời gian tựa lưng vào tường; rồi cậu vô cùng cẩn trọng rời khỏi căn phòng mà không hề để lọt ra bất cứ một tiếng bước chân nào.

"……………………………….."

Sau khi đã tạo ra được một khoảng cách nhất định với bọn họ, những bước chân vốn đang vô cùng thận trọng của cậu chợt tăng nhanh tốc độ, để rồi chuyển hẳn sang trạng thái chạy thục mạng. Sau đó, khi vừa tới được một lối đi hành lang vắng lặng chẳng có lấy một bóng người, cậu liền áp chặt trán mình vào bức tường lạnh lẽo.

"Chết tiệt thật chứ..."

Chẳng biết bản thân nên nói điều gì và nói với ai nữa, Subaru bực tức đấm mạnh một cú vào tường, giải phóng toàn bộ những cảm xúc tồi tệ đang âm ỉ thiêu đốt tận sâu bên trong mình. Cuộc thảo luận vừa mới diễn ra khi không có sự góp mặt của Subaru quả thực là một cú sốc hoàn toàn nằm ngoài dự kiến đối với cậu. Cậu vốn dĩ chẳng hề tự phụ đến mức hoang tưởng rằng bản thân đã có được toàn bộ sự tin tưởng từ bọn họ. Đúng hơn là, cậu có thể chắc chắn một điều rằng cái suy nghĩ vĩ cuồng ấy thậm chí còn chưa từng mảy may xuất hiện trong đầu cậu cơ.

Subaru đã luôn đinh ninh rằng lòng tin là một thứ nguyên tắc tiền đề vô cùng cơ bản. Emilia và Beatrice đã tỏ ra quá đỗi tốt bụng và ân cần đối với Subaru. Mặc dù vẫn luôn tự nhủ với bản thân rằng cái cảm giác ấy thực sự quá mức khiên cưỡng và khó chịu, nhưng cậu rốt cuộc lại tự lừa dối chính mình để rồi nhẹ dạ tin rằng đó hoàn toàn là sự thật. Chẳng còn chút nghi ngờ nào nữa, việc bản thân đến từ một nơi chốn hoàn toàn khác biệt đáng lý ra sẽ có thể giúp bọn họ chinh phục được tòa tháp này cơ mà.

Ấy vậy mà, với cái bất lợi chí mạng là việc đánh mất đi toàn bộ ký ức cùng với những dòng suy nghĩ điềm tĩnh và thấu đáo, cậu giờ đây đã hoàn toàn đánh mất đi mọi giá trị lợi dụng của bản thân mất rồi. Đánh giá một cách khách quan mà nói, cậu mới lờ mờ nhận ra bản thân mình thực chất vô liêm sỉ đến nhường nào. Lòng tin rốt cuộc là cái thá gì bên trong cái tòa tháp nằm trơ trọi giữa vùng sa mạc hoang vu này cơ chứ? Chính bản thân cậu cũng chẳng thể nào thấu hiểu nổi nó cho cam. Cậu không khỏi băn khoăn tự hỏi liệu bản thân cậu có bao giờ đủ sức gánh vác nổi những gì mà cái gã "Natsuki Subaru" kia đã từng gây dựng được hay không.

"Với cái tình trạng khốn đốn này, có kể cho bọn họ nghe về mấy cái giấc mơ tiên tri của mình thì cũng chẳng mang lại chút tác dụng nào cả."

Việc bọn họ chịu tin vào cái chuyện cậu bị mất trí nhớ vốn dĩ đã là minh chứng rõ ràng nhất cho phẩm hạnh cao đẹp của những con người này rồi. Tuy nhiên, đồng thời bọn họ cũng đều là những con người cực kỳ lý trí, những kẻ tuyệt nhiên không bao giờ tin vào cái khái niệm gọi là "Một thế giới khác". Vì lẽ đó, cậu thậm chí còn chẳng cần phải vắt óc suy nghĩ xem một lời giải thích lố bịch về những giấc mơ tiên tri của bản thân sẽ kích động nên những loại phản ứng nào từ bọn họ nữa.

"Ngay từ lúc bắt đầu, mình đã phá hỏng bét mọi thứ mất rồi..."

Thất bại thật rồi, cậu thực sự đã làm hỏng bét mọi chuyện mất rồi.

Trong lúc này, Subaru phải làm cách nào để có thể lật ngược lại được những đánh giá tệ hại của bọn họ về cậu, làm sao để chứng minh rằng cậu vẫn là một kẻ có thể tin cậy được vào ngay thời điểm hiện tại đây. Thứ mà bọn họ đang ráo riết tìm kiếm lúc này, thứ mà bọn họ đang thực sự cần tới ngay lúc này đây chính là gã "Natsuki Subaru" kiên cường kia. Chứ hoàn toàn không phải là một Natsuki Subaru vô dụng của hiện tại.

Liệu có ổn không nếu như cậu cứ giả vờ ngu ngơ như chẳng biết gì và ngoan ngoãn quay trở xuống để tìm gặp bọn họ đây? Hơn nữa, trong cái tình cảnh mà bản thân thậm chí còn chẳng mường tượng được chuyện quái gì vừa mới diễn ra trong cuộc trò chuyện đó, liệu sẽ ổn thỏa chứ nếu cậu cứ mặt dày vô liêm sỉ mà tham gia vào cuộc chinh phạt tầng thứ hai này? Hay là, Emilia cùng với Beatrice sẽ thẳng thừng phủ quyết chuyện đó, và rồi nhẫn tâm bỏ mặc cậu lại phía sau.

Và rồi, sẽ có ai chịu ở lại đó để trông chừng cậu cơ chứ.

Ít nhất thì cậu cũng rất muốn hy vọng rằng người đó sẽ là cô ả Shaula hay là cô bé Meili, xét trên khía cạnh việc trò chuyện cùng với hai người bọn họ vốn dĩ chẳng đem lại rắc rối gì to tát với cậu cho cam.

"...Khốn kiếp, mình đúng là một thằng đại ngốc mà."

Ngay trong lúc buông những lời tự mắng mỏ ấy thành tiếng, Subaru bất chợt đi ra khỏi cái lối đi hành lang mà cậu vẫn luôn rảo bước nãy giờ. Cậu đã đi ngang qua khu vực cầu thang xoắn ốc vĩ đại vốn dùng để kết nối tầng thứ tư với những tầng nằm tít bên dưới – một cái hố sâu hoắm khổng lồ há hốc mồm trải dài từ ngay chính giữa tháp canh xuống tận nửa dưới của nó. Chỗ đó quả thực kỳ vĩ đến mức không tưởng.

"Cầu thang... xoắn ốc sao..."

Đột nhiên, khi vừa lia mắt thu trọn lấy cái khung cảnh ấy vào tầm nhìn, Subaru bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ. Nếu tính cả những diễn biến trong giấc mơ của mình, thì đây đã là lần thứ hai cậu đặt chân tới nơi này rồi. Cả ở trong mộng mị lẫn ngoài đời thực, Emilia và tất thảy mọi người đều đã đích thân dẫn đường cho một Subaru mất trí nhớ đi tham quan xung quanh tòa tháp. Vậy nên, việc cậu dễ dàng nhận ra được cái nơi này hoàn toàn chẳng phải là một sự nhầm lẫn nào cả, thế nhưng―

"Không, gạt chuyện đó sang một bên đã, mình lại cảm thấy có một thứ gì đó cực kỳ kỳ lạ..."

Những cơn nổi da gà sởn gai ốc bắt đầu chạy rần rần khắp toàn bộ cơ thể cậu, cậu có thể cảm nhận rõ ràng từng sợi lông măng trên lưng mình hiện đang dựng đứng hết cả lên. Dòng máu đang chảy dọc khắp toàn thân thì bỗng chốc trở nên lạnh toát, và những tiếng ù ù inh ỏi vang lên bên màng nhĩ lấn át mọi thứ một cách khủng khiếp. Nhịp tim của cậu tăng tốc đập liên hồi, hơi thở cậu cũng dần trở nên gấp gáp và thô bạo, đến cả đôi đầu gối của cậu cũng bỗng dưng run lẩy bẩy vì một lý do vô hình nào đó.

Hai hàm răng của cậu đã bắt đầu đánh bò cạp vào nhau, tạo ra những tiếng lập cập chẳng thể nào kiểm soát nổi. Mãi một lúc sau, Subaru mới lờ mờ nhận thức được những hiện tượng bất thường này.

Tuy nhiên, bọn chúng hoàn toàn không phải được gây ra bởi bất kỳ một sự thay đổi nhiệt độ nào hay do bất cứ một nguyên nhân ngoại cảnh nào cả. Cái sự bất thường này, cái hiện tượng kỳ lạ này, thực chất lại được sinh ra từ ngay chính cơ thể của Subaru. Nói một cách chính xác hơn thì, thứ sức mạnh đang thao túng cơ thể cậu lúc này đây cho cậu một cảm giác giống hệt như thể nó chính là linh hồn của Subaru hay là một thứ gì đó xuất phát từ một nơi sâu thẳm hơn rất nhiều vậy –

"– a."

56646a8d-3175-483b-9b94-4039be24e15f.jpg

Cùng với một tiếng lách cách rất khẽ vang lên, Subaru chợt cảm nhận được một lực tác động nhẹ hẫng sau lưng mình ngay khi cậu vừa mới bước chân lên phía trước.

―Không, hoàn toàn không thể nói rằng cậu đã bước chân lên phía trước được.

Việc "bước chân lên phía trước" rốt cuộc vốn dĩ là một cụm từ nhằm ám chỉ việc phải có một mảnh đất vững chãi nào đó tồn tại để người ta có thể giẫm chân lên cơ mà.

Dấn bước tới trước, chân của cậu đã bước hẳn ra ngoài.

Và rồi, bàn chân ấy của cậu vừa vặn cào sượt qua khoảng không vô định.

Và thế là, cậu cứ thế,

"A,

A

A

A

A

A

A

A

A

A

-!?"

Cậu đang rơi, đang rơi xuống tự do, cậu đang lao mình thẳng xuống dưới.

Toàn bộ cơ thể của cậu bỗng chốc bị nhấn chìm bởi một cảm giác lơ lửng không trọng lượng; cậu đang rơi thẳng xuống giữa không trung, hoàn toàn mất đi nhận thức về việc đâu là trên đâu là dưới nữa rồi. Một luồng gió khổng lồ rít lên từng hồi đang tàn nhẫn đập thẳng vào màng nhĩ cậu. Subaru cuối cùng cũng đã thấu hiểu được chuyện quái quỷ gì đang diễn ra rồi. Cậu đang rơi.

Không, rõ ràng là vừa mới có một lực tác động nhẹ hẫng xảy ra ngay lúc đó cơ mà. Nhưng mà, điều đó chưa chắc đã có thể chứng minh được một cách tuyệt đối rằng cậu đã bị rơi xuống đâu ha.

Cậu đã rơi xuống.

Không những thế, điều này xảy ra là do đã có ai đó đẩy ngã cậu xuố—

"Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á–!!"

Gào thét đến rách cả buồng phổi, Subaru tuyệt vọng vươn dài đôi bàn tay ra giữa không trung— điên cuồng tìm kiếm một nơi nào đó, bất cứ thứ gì có thể để bám víu vào. Nhưng chẳng có lấy một thứ gì cả. Tuyệt nhiên chẳng có lấy một nơi nào để cậu có thể bám vào. Thế giới xung quanh cậu đang quay cuồng lộn nhào dữ dội đến mức, cậu hoàn toàn chẳng thể nào nhận thức nổi khung cảnh xung quanh mình nữa rồi.

Một cảm giác buồn nôn tột độ ập tới lấn át hoàn toàn tâm trí cậu khi mà toàn bộ lục phủ ngũ tạng bên trong cơ thể tựa như đang bị lộn ngược từ dưới lên trên. Từng bãi nôn màu vàng khè trào ngược ra khỏi miệng cậu, vương vãi văng tung tóe ngay giữa khoảng không trung mù mịt xung quanh.

Cái thứ cảm giác này… cậu nhớ ra nó rồi. Ngay giữa cơn đau đớn tột cùng và buồn nôn quặn thắt ấy, những ký ức vốn dĩ từng vô cùng mơ hồ trước kia bỗng chốc trở nên sắc nét đến lạ thường.

Đúng rồi, phải rồi, chính là nó đấy. Ngay trước khi cậu bừng tỉnh giấc, ở ngay tại cái kết cục của giấc mơ tiên tri nọ, Subaru đã phải trải qua một chuyện y hệt như thế này cơ mà.

Cậu đã rơi xuống, than khóc thảm thiết cho cái tình cảnh vô vọng của bản thân, và rồi cậu hoàn toàn mất đi ý thức. Và ngay sau đó, cậu đã choàng tỉnh lại từ giấc mộng tiên tri ấy và thấy bản thân đang nằm gọn trong Căn Phòng Xanh –

Đột nhiên, Subaru hứng trọn một lực va đập kinh hoàng giáng thẳng vào nửa thân phải của mình, nghiền nát bấy những mảnh xương của cậu thành từng mảnh vụn.

RẮC

Âm thanh rợn người của một thứ gì đó vừa bị bẻ gãy vụn vang lên xé toạc cả không gian, nửa thân phải của cậu mang lại một cảm giác hệt như thể vừa bị sét đánh trúng vậy – những tiếng la hét thất thanh của Subaru bỗng chốc im bặt. Và, ngay sau đó, dẫu cho có hơi độ trễ đôi chút, thì một cơn đau thấu trời xanh đã chạy dọc khắp toàn bộ cơ thể cậu.

"GYÁ Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á!!"

Cánh tay phải của cậu đang thò ra ngoài ở một góc độ vô cùng kỳ dị, gãy gập hoàn toàn ngay tại phần khuỷu tay với đoạn xương trắng ởn đâm toạc cả ra ngoài lớp da tứa máu. Khắp người cậu giờ đây bê bết những máu là máu, chiếc áo khoác thì rách bươm, và cậu thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ mồn một cả những bó cơ màu hồng nhạt cùng với phần xương trắng hếu lòi ra từ ngay bên dưới lớp da thịt rách nát của chính mình.

Cậu đã va chạm thật rồi. Thân xác của Subaru cứ thế va đập dữ dội vào những bậc cầu thang xoắn ốc trong khi cậu vẫn đang không ngừng rơi tự do xuống tận cùng đáy tháp. Với cái đà này, cú rơi xoắn ốc hoàn toàn mất kiểm soát ấy chắc chắn sẽ kết thúc bằng việc hủy hoại hoàn toàn cơ thể của Subaru, ấy vậy mà cậu vẫn chẳng thể nào dừng lại được.

Không, mọi chuyện thậm chí còn tồi tệ hơn thế rất nhiều.

"Khụ! Khẹc! Khực!"

Cơ thể không ngừng lộn nhào xuống dưới của cậu lại một lần nữa đập mạnh vào một trong những bậc thang nằm phía dưới của cầu thang xoắn ốc, khiến máu tươi phun trào tung tóe khắp mọi nơi. Thật xui xẻo làm sao khi phần đầu của cậu lại đập thẳng vào cái bậc thang ngay tiếp theo đó. Trán cậu nứt toác ra. Cậu có thể cảm nhận rõ rệt hệt như thể có thứ gì đó đang nhầy nhụa trào ra từ tận sâu bên trong hộp sọ của mình vậy.

Ngay tắp lự, cậu hoàn toàn mất đi ý thức – ngay tại cái khoảnh khắc mà tưởng chừng như mọi thứ đã kết thúc ấy, cơ thể cậu lại tiếp tục va chạm vào một bậc thang khác, và chính cơn đau xé lấp từ cánh tay phải gãy nát nọ đã một lần nữa đánh thức cậu dậy trong khi thân xác cậu vẫn đang tiếp tục bị biến dạng một cách thảm hại.

"Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á!!! GYÁ Á Á Á Á Á!!"

Đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá đi mất thôi.

Đau đớn, quằn quại, nôn mửa, bỏng rát, một Natsuki Subaru đang dần bị nghiền nát thành từng mảnh vụn nhỏ nhoi.

Cánh tay, đôi bàn chân, gương mặt, từng bộ phận trên cơ thể cậu cứ thế bị quăng quật và chà xát đẫm máu xuống những bậc thang bằng đá lạnh lẽo, gãy vụn, nát bấy, khiến cho cậu giờ đây chẳng còn mang lấy hình hài của một con người nữa. Chẳng còn là một con người nữa, cậu đã hóa thành một mớ bùng nhùng dị dạng hoàn toàn không còn là "Natsuki Subaru" nữa rồi.

– Ký ức chính là thứ định hình nên con người.

"Khục..."

Giữa lúc đang không ngừng hộc ra một lượng máu tươi khổng lồ, Subaru chợt nghe thấy cái giọng nói ấy vang lên văng vẳng bên tai.

Rốt cuộc thì kẻ nào lại đi thốt ra một điều ngớ ngẩn đến như vậy, lại còn nói bằng cái giọng điệu hệt như thể bọn họ thấu hiểu cậu lắm vậy chứ? Nhưng mà, đó quả thực là một câu nói rất hay. Ký ức chính là thứ định hình nên con người kia mà.

Quả là một câu nói rất đáng suy ngẫm đấy chứ.

Nếu đã là như vậy thì, rốt cuộc một kẻ đã đánh mất đi toàn bộ ký ức của mình, và chẳng còn là chính bản thân mình của ngày xưa nữa, thì được coi là cái quái gì cơ chứ?

"…………………………"

Máu tươi đang không ngừng ộc ra từ khóe miệng cậu; theo đúng nghĩa đen luôn, một tiếng gào thét nặc mùi máu tươi, cổ họng của cậu đã bị nghiền nát hoàn toàn mất rồi. Natsuki Subaru đang dần tan đàn xẻ nghé, vỡ vụn ra thành từng mảnh cho đến khi cậu chạm tới được mặt đất xa xôi, mịt mù tận phía dưới kia.

Hoàn toàn chẳng có chuyện sẽ được bừng tỉnh lại từ giấc mơ này đâu. Natsuki Subaru đã thực sự thất bại mất rồi.

Chắc chắn sẽ chẳng còn bất cứ một cơ hội thứ hai nào để thử lại nữa đâu. Dấu chấm hết đã thực sự cận kề rồi.

Chậm rãi, tăm tối, một màu tăm tối bủa vây… thế giới xung quanh cậu đang dần bị nhuộm thành một màu đen kịt.

– Ngươi là ai.

Và cuối cùng, sau tất thảy những nỗi thống khổ tột cùng cùng với dòng máu nóng rực tuôn rơi, sự tồn tại mang tên Natsuki Subaru ấy đã vỡ vụn thành cát bụi, hoàn toàn tan biến vào cõi hư vô.

※※※※※※※※※※※※※

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!