――Có một người phụ nữ, lẻ loi đơn độc một mình.
Người phụ nữ ấy bị chà đạp tàn nhẫn; bởi chính gia đình mình, bởi chính bộ tộc mình, bởi chính cái giống loài đáng lẽ ra phải dành tình yêu thương cho cô. Bọn họ ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt, tất cả đều lạnh lùng hắt hủi cô.
Ngay từ trước khi chào đời, biết bao nhiêu kỳ vọng đã được đặt lên vai người phụ nữ ấy. Than ôi, sự hiện diện của cô trên cõi đời lại biến cô thành kẻ phản bội lại những kỳ vọng đó.
Những gì còn sót lại chỉ là sự chán chường và nỗi thất vọng tột cùng, những gì được ban phát cho cô chỉ toàn là những lời khinh miệt và sự chế nhạo châm biếm. Đó là những tài sản duy nhất mà người phụ nữ ấy có được.
Có một tâm nguyện cháy bỏng luôn tồn tại trong bộ tộc của cô. Rằng sẽ mang trở lại biểu tượng của thời kỳ hoàng kim và sự thịnh vượng thuở nào, sự giáng lâm lần thứ hai của vị tổ sư mà bọn họ luôn tôn thờ như một vị thần.
Đủ mọi loại tà thuật bí truyền và đủ mọi loại tội ác tày trời phi nhân tính, không thể nào đong đếm nổi, số lượng những điều cấm kỵ đã bị vi phạm, và kết tinh của tất cả những thứ đó, chính là người phụ nữ ấy.
Thế nhưng, sự chào đời của người phụ nữ ấy đã phản bội lại tâm nguyện cháy bỏng của bọn chúng, và bộ tộc đó đã tàn nhẫn vứt bỏ người phụ nữ ấy trong sự thất vọng và tuyệt vọng tột cùng.
"Hãy cút đi đâu đó mà sống rồi chết quách đi. Bởi vì đó chính là tội lỗi của ngươi."
Bị chính gia đình mình, chính giống loài của mình ruồng bỏ, cô bị vứt bỏ ra ngoài chốn đồng không mông quạnh khi vẫn còn là một đứa trẻ đỏ hỏn.
Bị vứt bỏ mà không có lấy một phương tiện sinh tồn nào, đứa trẻ đó đáng lẽ ra đã chẳng thể nào sống sót nổi.
Tuy nhiên, dẫu cho cô thiếu thốn mọi phương tiện sinh tồn, thì cô lại sở hữu sức mạnh để sinh tồn.
Trớ trêu thay, đó lại chính là bữa tiệc của thứ đã phản bội lại tâm nguyện cháy bỏng của bộ tộc, của những điều cấm kỵ và những tội ác mà bọn chúng đã vi phạm.
Chẳng hề biết đến ngôn từ, thiếu vắng mọi tri thức, chỉ đơn thuần hành động theo bản năng hoang dã, người phụ nữ ấy đã sống sót và tiếp tục sinh tồn một thời gian dài giữa chốn đồng hoang.
Giết chóc thú hoang, hút cạn máu tươi của chúng, lê lết trên mặt đất đầy bùn đất, nếm thử thứ nước đục ngầu.
Chẳng bao lâu sau, đứa trẻ đó đã trở thành một thiếu nữ, thiếu nữ đó đã trở thành một người phụ nữ, và việc sinh tồn giữa chốn đồng hoang cũng dần trở nên khó khăn hơn.
Nghe được những lời đồn đại về một người phụ nữ đang tàn phá những ngọn núi cứ như thể cô ta là một con dã thú, những gã đàn ông đã nhắm đến sinh mạng đó, và người phụ nữ ấy đã bị tóm gọn.
Người phụ nữ bị bắt giữ lại có một nhan sắc vô cùng kiều diễm, những gã đàn ông đó đã kiềm chế không tước đoạt mạng sống của cô, và người phụ nữ ấy tiếp tục bị bọn chúng giam cầm.
Trong lúc trở thành một kẻ bảo sao nghe vậy của những gã đàn ông, ý thức của người phụ nữ ấy cũng dần dần thích nghi với môi trường sống của con người, thoát khỏi kiếp sống hoang dã.
Đánh mất đi sự thiết yếu của việc phải vật lộn để sinh tồn, phơi mình trước những dục vọng thấp hèn của những gã đàn ông, những chuỗi ngày chỉ đơn thuần là tồn tại cứ thế trôi qua.
Dần dà, người phụ nữ ấy, ở ngay trên giường, đã bắt đầu tiếp thu được những thứ hoàn toàn lạ lẫm từ những gã đàn ông.
Ngôn từ, tri thức, lối sống, và cả những xúc cảm.
Dần dà, cách cô được đối xử cũng thay đổi, được ban tặng những món đồ để tô điểm cho cơ thể mình, người phụ nữ ấy được nâng niu như một viên ngọc quý giá.
Trong những tháng ngày đó, người phụ nữ ấy bắt đầu ấp ủ những suy nghĩ kỳ quái dành cho những gã đàn ông.
Liệu đó có phải là một thứ gì đó giống như lòng biết ơn hay là nghĩa vụ hay không, người phụ nữ khi ấy chẳng có cách nào để thấu hiểu được điều đó.
Trong khi vẫn đang ôm ấp những suy nghĩ ấy, người phụ nữ đã tự tay bẻ gãy cổ của toàn bộ những gã đàn ông đang sinh sống trong dinh thự đó.
Một cách vô cùng dễ dàng, chỉ trong một nhịp thở, không để cho bọn chúng phải chịu chút đau đớn nào, chỉ trong chớp mắt, gom tất cả bọn chúng lại với nhau, cô đã tiễn bọn chúng chìm vào sự lãng quên vĩnh hằng.
Lặng lẽ trốn khỏi dinh thự, tiến thẳng về phía những cánh đồng hoang, chẳng hề có chút do dự nào, người phụ nữ ấy đã quay trở lại với chính quê hương của mình.
Người phụ nữ ấy đã nảy sinh những suy nghĩ kỳ quái về cái giống loài đang sinh sống ở nơi đó, cái bộ tộc mang chung một dòng máu với cô, những kẻ sở hữu cơ thể to lớn hơn cô gấp nhiều lần.
Rằng đó là những cảm xúc chất chứa sự thù hận và khao khát trả thù, người phụ nữ khi ấy đã không hề nhận ra.
Chỉ là, những tiếng khóc than và gào thét của bọn chúng, những giọng nói khẩn thiết cầu xin sự tha thứ lại vô cùng thú vị. Lần đầu tiên trong đời, người phụ nữ ấy đã mỉm cười từ tận đáy lòng.
"Hãy vỡ vụn ra tại đây và chết một cái chết thật thảm hại đi. ーーBởi vì đó chính là tội lỗi của các người, thấy không."
Vì mục đích đạt được niềm hân hoan tột độ đó, lần lượt từng kẻ một, người phụ nữ ấy đã tự tay nghiền nát tâm nguyện cháy bỏng của giống loài mình, của những kẻ máu mủ ruột rà, của bộ tộc mình.
Một cách vô cùng nhã nhặn và lịch sự, không để sót lại một mống nào, không tha thứ cho bất kỳ kẻ nào, từ tốn dành thời gian, xử lý từng kẻ một, với sự chắc chắn tuyệt đối.
Chẳng bao lâu sau, khi toàn bộ giống loài của cô đã tuyệt diệt, khi mọi thứ và tất cả mọi điều đều đã đi đến hồi kết, người phụ nữ ấy lại quay trở về dinh thự nơi cô từng chung sống với những gã đàn ông.
Mặc dù cô đã vứt bỏ những xác chết của giống loài mình mặc cho dòi bọ rỉa rói, nhưng cô lại lịch sự chôn cất tử tế toàn bộ xác chết của những gã đàn ông.
Và khi chỉ còn lại một mình cô đơn độc trong dinh thự, người phụ nữ ấy đã hít một hơi thật sâu, thật sâu.
Đó là sự thư thái, sự tĩnh lặng, người phụ nữ ấy, lần đầu tiên trong đời, được nếm trải sự mãn nguyện tột cùng.
Sẽ chẳng còn ai can thiệp vào cuộc sống của cô nữa. Nghĩ ngợi hay hành động, cả hai đều là những điều vô bổ, thế nên cô sẽ chỉ đơn giản là chìm vào giấc ngủ.
――『Phù thủy Lười biếng』 cứ thế tiếp tục đắm mình trong sự trì trệ vĩnh hằng, một sự bình yên chẳng biết đến mỏi mệt.
※※※※※※※※※※※※※
――Chiếc cầu thang dẫn lên Tầng 2 『Electra』 đáng lẽ ra phải được gọi là Đại Cầu thang, bởi sự hiện diện vô cùng đồ sộ của nó.
So với chiếc cầu thang xoắn ốc dùng để di chuyển từ Tầng 6 lên Tầng 5 và tiếp đó là lên Tầng 4, thì Đại Cầu thang này rộng rãi hơn rất, rất nhiều, và cũng dài hơn rất, rất nhiều.
Vì nó chiếm trọn không gian của cả một căn phòng, nên cảm giác choáng ngợp mà nó tỏa ra là một điều hiển nhiên.
Thứ đáng lẽ ra phải là một căn phòng trống không, giờ đây lại là Đại Cầu thang.
Đứng trước mặt nó, Subaru khoanh tay trước ngực và buông một tiếng thở dài. Sau đó――,
"Cảm giác cứ như thể đã rất lâu rồi kể từ lần cuối cùng chúng ta đến đây vậy."
"Eh? Chúng ta mới vừa tìm thấy cái cầu thang này thôi mà. Tự dưng anh bị sao vậy?"
Đôi mắt Emilia mở to đầy kinh ngạc trước lời nhận xét của Subaru.
Subaru khẽ lắc đầu và quay sang nhìn những người đồng đội của mình, những người đã cùng cậu nếm trải sự hiểm độc bao trùm mà kẻ kiến tạo nên ngọn Tháp này tỏa ra.
Cậu tìm lại được chút bình yên khi nhìn thấy những khuôn mặt chẳng hề thay đổi của họ.
"――? Subaru, sao ngươi lại đan những ngón tay của mình vào ngón tay Betty thế hả?"
"Chỉ là anh muốn cảm nhận rằng mình thực sự đang ở đây thôi... Ahem, anh ổn rồi. Lỗi anh."
Trước vẻ mặt ngày càng dâng cao sự hoài nghi của cô bé, Subaru gượng gạo nở một nụ cười với Beatrice, nhưng vẫn khư khư nắm lấy tay cô.
Sau đó, cậu quay người lại và chỉ tay về phía Đại Cầu thang.
"Giờ thì, quay trở lại vấn đề chính nào... Đại Cầu thang này vẫn luôn nằm ở đây, và chẳng có ai thực sự để ý thấy nó, chắc chắn không phải là trường hợp đó đâu, đúng không?"
"Tôi tin rằng việc không nhận ra một cảnh tượng rõ mười mươi như thế này là điều hoàn toàn không tưởng.―― Tuy nhiên, nếu chỉ giới hạn trong căn phòng này, thì tôi không thể phủ nhận khả năng đó."
"Anh vừa nói cái gì cơ?"
"Cái sự bất định giữa chừng trong lúc khám phá ấy hả? Tôi hiểu cảm giác đó."
Thản nhiên đón nhận sự hoài nghi của Subaru, cặp bài trùng Chủ - Tớ Anastasia và Julius gật gù đồng tình. Thấy vậy, Subaru khẽ nghiêng đầu, trong khi Emilia giơ tay lên,
"Về lúc Subaru vẫn còn đang ngủ li bì ấy, tất cả chúng em đều tập trung ở Tầng 4. Rem và Patrasche đang nghỉ ngơi trong Phòng Xanh, và chúng em thì đang đau đầu giải quyết câu đố ở Tầng 3, thế nên, chúng em đã đi loanh quanh để xem có thể cất hành lý ở đâu..."
"Tất cả chúng ta đều vô thức lảng tránh căn phòng này. Giờ nghĩ lại thì..."
"Có lẽ đã có một thứ gì đó giống như sự nhiễu loạn nhận thức luôn giữ chân chúng ta tránh xa khỏi nó, hai người đang định nói vậy đúng không?"
Những gì Emilia bắt đầu đã được Beatrice tiếp lời, trong khi Subaru đưa nó đến kết luận cuối cùng. Cả Emilia và Beatrice đều gật đầu tán thành giả thuyết đó, và Anastasia cùng Julius cũng đồng tình với nó.
Một khi Đại Cầu thang được phát hiện, mọi người đều hồi tưởng lại về căn phòng, và nhận ra sự nhiễu loạn nhận thức đó―― Nếu đúng là như vậy, thì có lẽ Đại Cầu thang vẫn luôn hiện diện trong căn phòng này, và đã có một loại ma thuật nào đó ngụy trang cho nó để nó không bị phát hiện.
"Chà, nếu không phải vì lý do đó, thì lúc chúng ta giải quyết xong câu đố về tảng cự thạch ở Tầng 3, nhỡ đâu có ai đang lảng vảng trong căn phòng này, có khi họ đã bị nghiền nát bét bởi sự xuất hiện đột ngột của cái cầu thang này rồi cũng nên."
"Subaru, nó không phải là một tảng cự thạch, mà là một khối Monolith. Hãy gọi nó theo cùng một cách đi. Tôi muốn tránh sự nhầm lẫn không đáng có."
"Monolith, Monolith, Monolith! Rồi đấy, hài lòng chưa? Tiếp tục nào."
Mặc dù Julius trông có vẻ không hài lòng chút nào với câu trả lời đầy thờ ơ của Subaru, nhưng Subaru đã chán ngấy chuyện đó rồi, nên cậu bơ đẹp anh ta luôn. Cậu quay sang hai người nãy giờ vẫn đứng ngoài rìa cuộc trò chuyện―― Shaula, người đang nhí nhảnh đùa nghịch bên cạnh cầu thang, và Meili, người đang nằm ườn trên lưng cô nàng.
"Mn? Có chuyện gì sao, Sư phụ? Ah! Không lẽ, đến lượt em được tỏa sáng rồi sao!? Em sẽ làm bất cứ điều gì vì Sư phụ! Em thậm chí sẽ trở thành người đồng bảo lãnh cho ngài luôn!"
"Cô, cô hoàn toàn đéo hiểu mình đang lảm nhảm cái gì đúng không! Đó không phải là thứ cô nên trở thành đâu, kể cả khi mẹ cô, cha cô, anh chị em hay thậm chí là bạn bè xúi giục cô làm thế đi chăng nữa. Hỏi để phòng hờ thôi, vậy là, cô có biết..."
"Chắc chắn rồi, em đã sống ở đây mấy trăm năm nay rồi, nhưng đây là lần đầu tiên em nhìn thấy cái cầu thang này đấy!"
"Meili, em cứ thoải mái đùa nghịch đi. Kéo thật mạnh cái đuôi bọ cạp đó cho anh."
"Em sẽ làm thế kể cả khi anh không bảo em đâu, onii-san."
"Đau, đau, đau quáaaa"
Như thường lệ, Shaula vẫn vô dụng một cách đáng kinh ngạc khi nhắc đến việc chinh phục ngọn Tháp. Giao lại việc trừng phạt cô ả cho Meili một cách thích đáng, Subaru lại ngước nhìn lên Đại Cầu thang.
Khác với cái cầu thang dẫn lên Tầng 4, Đại Cầu thang này không có hình xoắn ốc. Thông thường, một chiếc cầu thang sẽ là một lối đi duy nhất dẫn thẳng lên tầng tiếp theo. Tuy nhiên, đối với chiếc cầu thang đặc biệt cắt ngang Tầng 3, và dẫn thẳng lên Tầng 2 này, thì nó lại là một thứ trông vô cùng dị hợm đối với ngọn Tháp, xét theo hình dáng của nó. Người ta sẽ nghĩ rằng, hậu quả là, cấu trúc đó sẽ khiến tầng này lòi hẳn ra bên ngoài ngọn Tháp――
"Có khi nó đang bù đắp cho điều đó bằng sức mạnh của sự bí ẩn cũng nên..."
"Hoặc có thể nó chỉ trông như thể nó dẫn lên Tầng 2, nhưng thực chất lại dẫn đến một nơi hoàn toàn khác biệt... Như thế thì có quá đáng lắm không nhỉ?"
"Anh bắt đầu thấy sợ rằng sự ngây thơ trong sáng của Emilia-tan sẽ bị vấy bẩn bởi cái nhân cách tồi tệ của kẻ tạo ra ngọn Tháp này mất rồi. Anh muốn chinh phục cái chốn này nhanh hơn nữa cơ."
"――?"
Emilia nghiêng đầu sang một bên, vẫn chưa hiểu rõ ý cậu lắm. Tuy nhiên, chính Emilia là người đã tìm ra Đại Cầu thang này, và cũng chính cô là người đã khám phá ra một manh mối vô cùng quan trọng trong việc giải mã bí ẩn của Tầng 3.
Cái tòa nhà được gọi là Tháp canh Pleiades, hay đúng hơn là Đại Thư viện Pleiades này, có chứa vô số những mánh khóe cực kỳ khốn nạn phản ánh rõ nét nhân cách của kẻ thiết kế ra nó.
Trong khi bản thân cậu lại là một người vô cùng đáng tin cậy khi liên tiếp tháo gỡ từng chướng ngại vật một, Subaru, người luôn mong muốn được trải qua những tháng ngày bình yên bên cạnh cô, lại lo sợ rằng nhân cách của cô có thể sẽ bị vặn vẹo đi vì chuyện này.
"Nói vậy thôi chứ, nhịp độ của chúng ta từ trước đến giờ vẫn khá là ngon lành. Anh đã vượt qua 『Thử thách』 của Tầng 3 ngay trong lần thử đầu tiên, và chúng ta cũng đã hoàn thành được 1/3 chặng đường chinh phục ngọn Tháp chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày rồi."
"So với việc chẳng có chút tiến triển nào trong suốt 400 năm qua, thì nhịp độ này quả thực là quá tuyệt vời rồi, ta nghĩ thế."
"Nghĩ theo hướng đó thì cũng đỉnh của chóp đấy... Nhưng mà, anh lại là cái gã tuyệt vời đang đẩy lịch sử vốn đã trì trệ suốt mấy trăm năm qua tiến lên phía trước cơ mà. Với tư cách là một kẻ thúc đẩy bánh xe lịch sử, thì sức mạnh ngôn từ của anh cũng không phải dạng vừa đâu."
Trong quá khứ gần đây, cậu đã tập hợp những người tham gia vào chiến dịch thảo phạt 『Cá voi Trắng』, nghiền nát Tổng giám mục Tội lỗi 『Lười biếng』 của Giáo phái Phù thủy và tiêu diệt 『Thỏ khổng lồ』, góp một phần công sức trong việc vượt qua 『Thử thách』 tại lăng mộ của 『Phù thủy Tham lam』, đánh bại Tổng giám mục Tội lỗi 『Tham lam』, và cuối cùng, đặt chân đến Tháp canh Pleiades chưa từng được khám phá, vượt qua một trong những 『Thử thách』 chưa từng bị khiêu chiến của nó và giờ đây đang trên đường đối mặt với 『Thử thách』 thứ hai trong số đó――.
"Nếu anh chỉ liệt kê toàn bộ những thành tựu của mình mà bỏ qua quá trình, anh sẽ chỉ trông giống một thằng ngốc mà thôi..."
Cậu đã phải bỏ mạng không biết bao nhiêu lần mới có thể đạt được tất cả những điều đó, thế nên cùng lúc đó, cậu cũng không thể nào ưỡn ngực tự hào thái quá được. Mặc dù vậy, lịch sử quả thực đã tiến lên hơi quá xa trong năm vừa qua.
Cậu không hề cố ý làm điều này, nhưng ít nhất thì, cậu cũng phải giải quyết dứt điểm ân oán với đám Tổng giám mục 『Phàm ăn』 và 『Dâm dục』, thế nên thế giới tốt nhất là nên chuẩn bị tinh thần cho chuyện đó đi―― Cậu cảm thấy như vậy về vấn đề này.
"Whe― gì vậy? Sao thế, Emilia-tan, tự dưng lại nắm tay anh. Có chuyện gì không ổn sao?"
"...Không, không có gì. Chỉ là, em nghĩ Subaru nên đối xử tốt với bản thân mình hơn một chút, một chút xíu nữa thôi."
"Yeah, không đâu, em sẽ khó mà tìm được ai dễ dãi với bản thân mình như anh lắm đấy. Có Emilia-tan và Beako là quá đủ rồi, thêm nữa thì lại thành ra thừa thãi mất."
Rem sẽ được bổ sung vào danh sách đó, bất cứ khi nào em ấy tỉnh lại. Em ấy sẽ có chút nghiêm khắc, nhưng vẫn vô cùng dịu dàng.
Và nếu thêm cả Petra, Patrasche, Garfiel và thậm chí là Otto vào đó nữa thì Subaru sẽ chẳng còn chỗ nào để mà khoan nhượng với chính mình nữa.
"――――"
Đôi môi Emilia khẽ run lên, như thể đang cố gắng tìm kiếm một cách nào đó để hồi đáp lại cậu, nhưng cô chỉ tiếp tục đăm đắm nhìn Subaru.
Nới lỏng cái nắm tay với cô ra một chút, Subaru khẽ nghiêng đầu.
Tuy nhiên――,
"Đến nước này rồi, tôi nghĩ đây là một vấn đề ăn sâu vào gốc rễ sự tồn tại của Natsuki-kun rồi đấy. Nó không phải là thứ sẽ thuyên giảm trong một sớm một chiều đâu. Mặc dù tôi nghĩ điều đó còn phụ thuộc vào cách Emilia-san giải quyết nó nữa."
Chen ngang vào cuộc trò chuyện bằng một tiếng vỗ tay, Anastasia liếc mắt về phía Emilia. Emilia nhìn lại, vẻ mặt của cô vô cùng nghiêm túc, nhưng có vẻ như đó không phải là phản ứng mà cô dự tính, thế nên,
"――Chà, tôi có cảm giác như cơ hội cho chuyện đó là vô cùng mong manh. Không phải là nó sẽ hợp với cô đâu."
"――? Tôi không nghĩ là mình hiểu ý cô, nhưng nếu cô chỉ cho tôi cách làm, tôi sẽ cố gắng hết sức?"
"Tôi e rằng mình sẽ phải từ chối thôi... Tôi không hứng thú lắm với việc bị một con Địa long đá tung đít đâu."
"Bị một con Địa long đá tung đít... Không biết nó có nghĩa tương tự như việc bị ngựa đá không nhỉ." [1]
Gác lại mấy cái cụm từ kỳ quái của Garfiel sang một bên, Subaru bồi thêm một cụm từ mới có thể khá phổ biến trong cái thế giới isekai này.
Dù sao đi nữa, đối với Subaru, đó chưa phải là hồi kết của mớ thông tin lộn xộn đang bị ném qua ném lại trong cuộc trò chuyện giữa Emilia và Anastasia. Có một lúc, cả cậu và Emilia đều liên tục nghiêng đầu ở mỗi câu nói khác nhau, đến mức Anastasia phải buông tiếng thở dài thườn thượt, rồi chỉ tay về phía Đại Cầu thang.
"Nàyyy, chừng nào chúng ta mới thôi cái trò chần chừ này và đi lên đây? Bất cứ thứ gì đang chờ đợi trên đó có thể còn khó nhằn hơn cả Tầng 3 đấy... Hoặc biết đâu Natsuki-kun lại giải quyết xong nó trong chớp mắt cũng nên."
"Nói thật với cô, nếu nó mà phiền phức như cái câu đố ở Tầng 3, thì tôi chẳng mặn mà gì với nó cho lắm đâu."
Thành thật mà nói, lý do duy nhất giúp Subaru có thể vượt qua 『Thử thách』 của Tầng 3 『Taygeta』 là vì kiến thức về các vì sao và chòm sao đóng vai trò vô cùng thiết yếu để giải mã nó.
Các chòm sao―― Đó cũng là những kiến thức đến từ thế giới gốc của Subaru, thứ cần thiết để giải quyết câu đố. Trên thực tế, Subaru tin rằng kẻ kiến thiết nên ngọn Tháp này đến từ một thế giới khác, cũng ở thời hiện đại, y hệt như cậu vậy.
Về phương diện đó, rất có khả năng 『Thử thách』 của Tầng 2 cũng đòi hỏi những kiến thức hiện đại, nơi mà sự hiện diện của Subaru sẽ chứng minh được giá trị của mình, nhưng――
"Mọi chuyện có thể sẽ khác so với Tầng 3, ý tôi là, tôi cũng chẳng thể làm gì nhiều nếu đó là thứ mà tôi không biết. Cái tên Flugel nghe đậm chất Đức, mà dù sao thì tôi cũng mù tịt về lịch sử của nước Đức."
Một nỗi bất an mơ hồ cuộn xoáy trong cậu, nhưng cậu không thể nói ra, cốt để giữ vững kỳ vọng của mọi người. Trong mắt cả Emilia lẫn Beatrice, Subaru vẫn còn rất yếu đuối.
Thế nên, cậu muốn làm bất cứ điều gì có thể bằng cách lôi tuột ra chút kiến thức ít ỏi mà cậu có về nước Đức.
"Hết cách rồi. Cái cầu thang đi lên nằm lù lù ngay trước mắt rồi đây. Tôi không thể tự nhận mình là đàn ông nếu bây giờ lại chùn bước. Cứ thế mà lao thẳng lên đó rồi nhẹ nhàng thổi bay cái thử thách thôi."
"Thật không may, ngoại trừ cậu và tôi ra, thì ở đây toàn là phụ nữ thôi."
"Chỉ là một cách nói thôi mà, đừng có phá đám chứ, cái tên này! Được rồi, đi thôi, Beako!"
"Ngyah- thật tình!"
Julius dội một gáo nước lạnh vào ngọn lửa nhiệt huyết đang bùng cháy trong nắm đấm xiết chặt của Subaru, nhưng Subaru chỉ lè lưỡi trêu tức anh ta rồi ôm gọn Beatrice vào lòng và chạy thẳng lên cầu thang.
"Ah, Subaru, đợi đã!"
Nhìn thấy cậu hào hứng lao lên, Emilia cũng vội vã bám theo sau, trong khi Julius và Anastasia đồng loạt buông thõng vai, rồi lục đục nối gót theo sau.
"Onee-san ăn mặc hở hang ơi? Chị không đi à?"
"Bớt lảm nhảm cái từ ăn mặc hở hang đi, con nhóc hỉ mũi chưa sạch số hai. Chị đây ăn mặc đàng hoàng nhé, thấy không. Chị đang theo đuổi phong cách ero-kawaii đấy, thấy không. Sư phụ đã đích thân chọn nó cho chị, thế nên bớt càm ràm đi."
"Em đâu có càm ràm gì đâu~ Nhanh lên đi, nhanh lên, nhanh lên, không là chúng ta bị bỏ lại phía sau bây giờ."
"Nhóc hách dịch gớm nhỉ dù nhóc chỉ đang nằm ườn trên lưng chị đây, nhóc con. Tí nữa chị sẽ mách Sư phụ cho mà xem! Thực ra, chị muốn tự tay dạy cho nhóc một bài học về lễ nghi quá đi mất~!"
Shaula đặt chân lên cầu thang trong lúc lắc mạnh cái khuôn mặt đang ửng đỏ, cái đuôi bọ cạp đung đưa dữ dội. Bằng một luồng sinh khí không hề giống với một người đang cõng người khác trên lưng chút nào, cô nhảy vọt từ bậc đầu tiên của Đại Cầu thang lên tận bậc thứ năm, rồi cứ thế cắm cổ chạy.
"Dadadadadadadadada–!"
Bỏ ngoài tai mọi thứ đang diễn ra phía sau, Subaru cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy lên cầu thang với Beatrice trong vòng tay. Đi được nửa đường, Beatrice đã khéo léo đổi tư thế sang kiểu bế công chúa và nheo đôi mắt xanh lam lại nhìn Subaru.
"Đúng như ta nghĩ, có một thứ gì đó đang bóp méo cảm nhận về không gian ở đây, ta nghĩ thế. Dù đã đi một đường thẳng xa đến thế này rồi mà chúng ta vẫn chưa ra khỏi ngọn Tháp, thật tình."
"Có thể nhìn từ bên ngoài chúng ta không nhận ra, nhưng biết đâu ngọn Tháp này cũng thực sự có hình dáng giống như vậy thì sao."
"Chỉ riêng cái cầu thang này lại lòi hẳn ra ngoài sao? Nếu đúng là thế, thì cần phải có thứ gì đó làm cho ngọn Tháp trông giống như một ngọn tháp chứ. Nếu không, thì việc che giấu cái cầu thang này cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, thật tình."
"Anh đoán vậy. Anh chỉ cảm thấy muốn nói toạc nó ra thôi."
Subaru buông tiếng thở dài khi đồng ý với suy luận của Beatrice và ngước nhìn lên phía trên.
Kỳ lạ thay, dẫu cho cậu có cắm cúi chạy lên cầu thang đến đâu, thì tầng trên dường như vẫn chẳng hề xích lại gần hơn chút nào so với ban đầu. Bất kể cậu có dốc sức chạy nhanh đến mức nào, cảm giác cứ như thể cậu đang cố đi lên bằng một chiếc thang cuốn đang đi xuống vậy.
"Không đời nào, không ngờ cái mánh khóe chơi khăm mà Emilia vừa nói lại thực sự xảy ra cơ đấy..."
Rằng nơi đây chỉ có duy nhất một cái cầu thang được chuẩn bị sẵn, và nó thực chất lại chẳng hề kết nối với Tầng 2―― Ngay khi Subaru vừa nghiền ngẫm sâu hơn về cái giả thuyết đó, thì không gian phía trên đỉnh đầu bỗng chốc mở toang ra.
"Ồ, ồ ồ――!?"
"Hya"
Đối mặt với thứ ánh sáng chói lòa đột ngột ập đến trong con đường cầu thang đẽo từ đá vốn dĩ tăm tối mù mịt, Subaru và Beatrice đồng thanh hét lên.
Vào một khoảnh khắc nào đó, trong lúc vẫn đang không ngừng tiến về phía trước, những bậc thang đã đi đến hồi kết, và họ đã đặt chân lên một tầng hoàn toàn mới.
Và nơi đó chính là――,
"Lại là một căn phòng trắng toát... nữa hả."
"Ta cho là vậy."
Cậu dừng bước và cẩn thận đặt Beatrice xuống khỏi vòng tay mình.
Đó quả là một chặng leo cầu thang dài đằng đẵng đến kinh ngạc. Mặc dù thể lực đã được cải thiện đáng kể, cậu vẫn không thể ngăn bản thân khom người chống tay lên đầu gối và thở hổn hển từng nhịp nặng nhọc.
Vừa vuốt ve tấm lưng của cậu, Beatrice vừa dùng mũi chân gõ gõ xuống sàn nhà và đảo mắt quan sát khắp căn phòng. Subaru nuốt nước bọt cái ực rồi cũng làm y như vậy.
Đối với hai người vừa đặt chân lên đến đỉnh cầu thang đầu tiên, căn phòng này quả thực là một bản sao giống hệt như đúc với 『Thử thách』 của Tầng 3 『Taygeta』, một không gian trắng xóa bao la vô tận. Một cấu trúc vô cùng bí ẩn, nơi mà cả sàn nhà lẫn trần nhà đều trải dài vượt quá tầm mắt của con người, và bản thân cái nền tảng cơ bản của khoảng cách dường như cũng đã bị bóp méo hoàn toàn.
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, lý do duy nhất khiến cái không gian trắng xóa này được công nhận là một địa điểm chỉ là vì cái khoảng không nhỏ bé chứa lối mở của chiếc cầu thang trên mặt đất dẫn xuống tầng dưới, y hệt như những gì đã diễn ra ở Tầng 3.
"Ah, lại là căn phòng này nữa sao?"
Và từ ngay chính cái khoảng không mở toang đó, Emilia cùng những người khác lục đục trồi lên, ai nấy đều mang chung một phản ứng chán chường trước khung cảnh trắng xóa này, và tất cả đều buông thõng vai trong sự thất vọng tràn trề.
Với cái màn chào sân như thế này, rõ mười mươi là một 『Thử thách』 nữa lại chuẩn bị bắt đầu rồi.
"Có khi nào chúng ta lại nhầm đường mà chui tọt lại vào Tầng 3 không nhỉ?"
"Em không nghĩ vậy đâu. Có tổng cộng 54 bậc thang ở cái cầu thang nối giữa Tầng 4 và Tầng 3. Còn cái cầu thang này lại có đến 444 bậc. Thế có nghĩa là chúng ta đã phải leo số bậc thang nhiều gấp gần mười lần mới lên được đến đây, đúng chứ?"
"Em, em rảnh rỗi ngồi đếm luôn đó hả, Emilia-tan?"
"Fufu~, sự thật là, đếm số bậc thang là một sở thích bí mật mà em mới tậu được gần đây đấy... Sao anh lại xoa đầu em thế?"
Subaru và những người khác lần lượt thay nhau xoa đầu Emilia sau khi cô nàng khoe khoang về cái sở thích kỳ quặc của mình. Ngay cả Julius và Meili, những người đã kiềm chế không làm vậy, cũng nhìn cô bằng một ánh mắt chan chứa sự thương hại đầy tinh tế.
"Cảm giác nó cứ, cựựực kỳ kỳ quặc làm sao ấy, mọi người biết đấy..."
"B-bọn anh thực sự không thể làm được chuyện này nếu thiếu Emilia-tan đâu. Nhờ có em, chúng ta mới biết chắc rằng mình đã leo lên một nơi cao gấp mười lần so với Tầng 3 đấy. Có chút khiến người ta phải đắn đo xem liệu chúng ta có vừa phóng thẳng một mạch lên Tầng 1 hay không. Anh cũng muốn nghĩ theo hướng đó lắm, nhưng, tạm thời thì, anh nghĩ chúng ta cứ nên coi như đây là Tầng 2 cái đã...."
"『Thử thách』 sắp sửa bắt đầu rồi, thật tình. Cái thứ đằng kia rất có thể là cách thức để khởi động nó, ta nghĩ thế."
Gác lại những hoài nghi của Emilia sang một bên cho sau này, Subaru ném ánh nhìn về phía nơi Beatrice đang chỉ―― Nằm thẳng tắp về phía trước so với hướng đi lên từ cầu thang, có một cảnh tượng lập tức thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Ngay cả ở Tầng 3 『Taygeta』, cũng có một thứ tương tự nằm chễm chệ ngay chính giữa căn phòng. Và chỉ cần chạm nhẹ vào nó, 『Thử thách』 sẽ được kích hoạt. Nếu như mọi chuyện ở đây cũng diễn ra y hệt như vậy, thì――,
"Nó không phải là một phiến đá nguyên khối, mà là――― Một thanh kiếm."
Khẽ nheo đôi mắt màu vàng kim lại, Julius cất giọng trong khi đăm đắm nhìn vào 『Thứ đó』, thứ đang cắm phập xuống mặt đất.
Đúng y như những gì anh ta vừa tuyên bố, nằm chễm chệ ngay giữa không gian trắng xóa bao la ấy không phải là một phiến đá nguyên khối giống như ở Tầng 3, mà là 『Thứ đó』.
―――『Thứ đó』 là một thanh kiếm.
Không có vỏ bao che chở, nó cắm thẳng đứng hiên ngang, với mũi kiếm xuyên thủng qua cả lớp sàn nhà trắng xóa.
Cái cách nó cắm thẳng đứng một cách tuyệt đối như vậy với chuôi kiếm hướng thẳng lên trời cao, toát lên một vẻ đẹp vô cùng đáng sợ được phản chiếu trọn vẹn lại trong đôi mắt của Subaru.
Nó không hề mang trên mình những họa tiết trang trí lộng lẫy xa hoa, Subaru cũng chẳng hề biết liệu chất liệu làm nên nó có phải là loại thượng hạng hay không.
Chỉ là, trong cái vẻ giản đơn không chút màu mè hoa mỹ đó, trong cái cấu trúc sử dụng lượng thép ở mức tối giản nhất có thể đó, lại tồn tại một vẻ đẹp gì đó vô cùng kỳ lạ.
"Nhìn cái bộ dạng này, chắc mẩm nó được thiết kế để hoạt động giống như kiểu 『Thanh kiếm của Sự Lựa chọn』 rồi...."
"―――"
"Phải, phải rồi, anh thực sự đã rất biết kiên nhẫn đấy. Ngoan lắm, Ngoan lắm~."
Julius đành phải nuốt ngược những lời định nói vào trong khi anh tình cờ chứng kiến cái cảnh tượng vô cùng đẹp đẽ của một Subaru đang thì thầm to nhỏ với một thanh kiếm. Gác lại sự tán dương trong câm lặng của Anastasia dành cho một Julius đang chằm chằm quan sát cảnh đó sang một bên, Subaru dán chặt ánh mắt vào Shaula. Cô ả đang khoanh tay trước ngực, ưỡn bộ ngực đồ sộ ra một cách đầy tự hào, khuôn mặt thì tràn trề sự tự tin.
Cái kiểu tự tin cứ như thể đang gào lên rằng, 'Mọi người cứ việc hỏi em bất cứ thứ gì mọi người muốn, em đã hoàn toàn sẵn sàng để tuyên bố rằng em đéo biết một cái mẹ gì cả!' Thế nên, Subaru, dù chưa thốt ra một lời hỏi han nào, đành phải ngậm ngùi bước thẳng về phía thanh kiếm.
"Subaru."
"Anh nghĩ chắc sẽ ổn thôi. Nó không phải là một cái bẫy mang hiệu ứng Tử-Vong-Tức-Thì đâu, nếu nó cũng tương tự như Tầng 3."
Gật đầu trấn an một Emilia đang đầy vẻ âu lo, Subaru sải một bước tiến về phía Thanh kiếm của Sự Lựa chọn. Đương nhiên, Emilia và Beatrice cũng thuận thế bám theo sát gót. Những người còn lại vẫn ở tư thế sẵn sàng chờ lệnh tại miệng cầu thang, chuẩn bị phản ứng kịp thời trong trường hợp có bất trắc xảy ra.
"Nhớ cẩn thận dọn sẵn một con đường thoát thân cho Anastasia đấy. Quãng đường từ đây xuống dưới đó khá là dài đấy, thế nên nếu cô ấy mà trượt chân, cô ấy sẽ cứ thế mà lăn lông lốc cho đến chết luôn đó."
"Tôi sẽ ghi nhớ kỹ điều đó. Thay vào đó, cậu mới là người nên chú tâm hơn vào những lời cảnh báo của ngài Emilia và ngài Beatrice thì hơn."
"Không sao đâu. Em sẽ bảo vệ cho Subaru mà."
"Ahh, được rồi, anh sẽ ngoan ngoãn để cho em bảo vệ vậy."
Quan sát cảnh tượng Subaru giơ ngón cái lên ra hiệu với một Emilia đang vô cùng hăng hái, Julius khẽ buông tiếng thở dài. Sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc, Subaru quay mặt lại đối diện thẳng với Thanh kiếm của Sự Lựa chọn trước mặt.
Một khoảng cách mà chỉ cần cậu vươn tay ra, là cậu có thể chạm ngay vào nó. Vào chính khoảnh khắc đó, sự hiện diện của thanh kiếm bỗng chốc mang đến một cảm giác vô cùng chân thực. Rằng, cũng giống như Tảng đá nguyên khối, nó chẳng mang trên mình một chút cảm giác bí ẩn nào.
"Nói vậy chứ, đây là thanh kiếm đã cắm ở đây từ lúc cái tháp này được xây dựng. Việc nó không có lấy một vết gỉ sét nào, bản thân chuyện đó đã đủ kỳ quặc rồi."
Subaru thì thầm ngay trước Thanh kiếm của Sự Lựa chọn, rồi khẽ hít một hơi thật sâu―― thở ra―― sau đó vươn tay về phía chuôi kiếm.
Ngay khi những ngón tay của cậu quấn chặt lấy nó, cậu có thể cảm nhận thấy nó đang chống cự lại cậu một chút, nhưng cậu vẫn dồn sức để cố gắng nhổ nó lên.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia hoài nghi xẹt qua tâm trí của tất cả mọi người về việc liệu Subaru có thực sự nhổ được nó lên hay không, nếu nó quả thực là 『Thanh kiếm của Sự Lựa chọn』――thế nhưng, suy nghĩ đó rốt cuộc lại trở thành một điều hoàn toàn vô nghĩa.
"―――"
Chỉ bằng một lực kéo vô cùng nhỏ bé được tung ra, phần lưỡi kiếm sắc bén đang cắm phập vào sàn nhà đã dễ dàng tuột ra khỏi đó.
Nó thực sự toát lên một vẻ tao nhã vốn có của một thanh kiếm, hệt như khi nó được rút ra khỏi vỏ vậy.
Và ngay khoảnh khắc đó, âm thanh ấy vang vọng.
『――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm.』
"―――tch!"
Một giọng nói chói tai đâm xuyên qua màng nhĩ và vang vọng trực tiếp ngay trong hộp sọ của họ đã truyền đạt những chi tiết của 『Thử thách』.
Đó là một diễn biến đã nằm trong dự tính, thế nên cậu đã không làm cái trò đáng xấu hổ như vô tình đánh rơi thanh kiếm, tuy nhiên đó vẫn là một trải nghiệm chẳng mấy dễ chịu chút nào.
Rốt cuộc thì, cái giọng nói vừa vang vọng trong đầu cậu nghe cứ y hệt như chính 『Bản thân』 cậu vậy.
"Cảm giác giống hệt như say xe ấy... Mình đoán là mọi người cũng cảm thấy y như vậy nhỉ..."
Liệu có phải tất cả mọi người đều nghe thấy nó, hay nó chỉ giới hạn ở một mình Subaru, người đã tự tay nhổ thanh kiếm lên? Lần trước, mọi người đều nghe thấy tiếng nói khi có ai đó chạm vào Tảng đá nguyên khối.
Thế nên, lần này cũng vậy―― Subaru quay ngoắt người lại với suy nghĩ đó trong đầu, và rồi cậu nhận ra.
"―――"
――Rằng nhịp thở của tất cả mọi người đều đã ngừng bặt, và tất cả bọn họ đều đang chằm chằm nhìn vào cùng một điểm.
"――――"
Hướng mắt theo tầm nhìn của họ, Subaru cũng ném ánh nhìn về phía đó. Cái nơi mà tất cả bọn họ đều đang đăm đắm nhìn vào là một điểm nằm ở tít phía trước Thanh kiếm của Sự Lựa chọn―― Tại một vị trí tình cờ lại bằng đúng khoảng cách giữa thanh kiếm và cầu thang.
Và ngay tại vị trí đó, hình bóng mờ ảo của một con người đã lù lù xuất hiện.
"――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm."
Một giọng nói đáng lẽ ra chỉ là tiếng thì thầm, giờ đây lại vang lên vô cùng đinh tai nhức óc đối với Subaru.
Một giọng nói lặp đi lặp lại những lời y hệt như những gì cậu đã nghe thấy khi rút thanh kiếm ra. Tuy nhiên, nó chẳng hề giống với giọng nói của chính cậu đang vang vọng trong đầu, mà chắc chắn là được thốt ra từ hình bóng đó với một âm sắc hoàn toàn khác biệt.
"――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm."
Giọng nói đó, cứ như thể một cỗ máy ngu ngốc chỉ được lập trình để lặp đi lặp lại đúng một câu duy nhất, lại tiếp tục nhả ra những lời y hệt.
Liệu cái giọng nói đó có vẻ như máy móc, tự động hay thậm chí là mang tính bản năng hay không, thì chẳng ai có thể xác định được.
Sự run rẩy tinh tế ẩn chứa trong giọng nói ấy được thể hiện rõ ràng qua việc lặp đi lặp lại những từ ngữ rùng rợn đó. Chúng vô cùng trực diện, cứ như thể lưỡi kiếm sắc bén đang cù ghẹo trái tim của hình bóng ấy vậy.
"―――"
Liệu sự run rẩy đó bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, hay từ sự cuồng nhiệt, hay từ khoái cảm, hay từ sự bi thương, cũng là điều chẳng thể nào xác định được. Cái cách nó đùa giỡn với cảm xúc của người khác một cách vô cùng điêu luyện, chính là minh chứng cho thấy có một khoảng cách rạch ròi giữa nó, và một sinh vật sống.
Chỉ bằng một giọng nói cất lên từ khoảng cách này, nó đã dễ dàng đùa giỡn với cả những sinh mệnh.
"――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm."
――Đó là một gã đàn ông mang trên mình một mái tóc dài màu đỏ rực vô cùng giản đơn, xõa dài xuống tận lưng.
Gã khá là cao lớn. Cao hơn Subaru đến hẳn một cái đầu, cơ thể gã được đắp lên bởi những khối cơ bắp cuồn cuộn hoàn toàn tương xứng với chiều cao của gã.
Gã không khoác trên mình lớp áo giáp nào, mà chỉ diện một chiếc áo choàng màu đỏ thẫm bình thường chẳng mang lại chút tác dụng bảo vệ nào―― Từ phần bên phải kéo dài xuống tận cánh tay, bộ ngực trần của gã phơi bày hoàn toàn ra ngoài, và vòng eo của gã được siết chặt bằng một dải thắt lưng màu trắng.
Mái tóc màu đỏ rực như lửa của gã dài đến tận giữa lưng, và con mắt trái của gã bị che khuất bởi một miếng bịt mắt màu đen rẻ tiền. Cuối cùng, con mắt phải duy nhất còn sót lại, lại là một sự phản chiếu màu xanh lam của một bầu trời mà chẳng ai có thể với tới.
Chắc chắn rồi, đó là một vẻ đẹp quá đỗi hoàn mĩ có thể khiến bất kỳ ai cũng phải ngoái nhìn lại, một cảnh tượng đẹp tựa như một bức tranh vẽ―― Nhưng cái nụ cười tàn bạo, độc ác ngập ngụa trong sự điên loạn đó, đã phá hỏng tất cả.
Đó là một con ác thú xinh đẹp và hung hãn đến tột cùng.
Con ác thú xinh đẹp nhất từng tồn tại trên cõi đời này―― Đến mức Subaru dường như quên béng cả việc thở khi phải đối mặt với sự hiện diện của nó.
"Hii..."
Ảo ảnh về sự ngưng đọng của thời gian đã bị phá vỡ bởi một tiếng thì thầm nhỏ nhẹ.
Ngay tức khắc cậu nghe thấy giọng nói của một cô gái ré lên một tiếng "Kyaa-". Nơi khóe mắt, cậu nhìn thấy bóng dáng của cô gái có mái tóc đen xõa dài chấm mông, đang đứng sát ngay cạnh cậu―― Shaula gục ngã xuống sàn nhà, trong khi Meili đảo mắt nhìn quanh quất, vô cùng hoang mang.
"Hii, hiii...."
Nếu có gì đáng nói, thì Shaula đang hoảng loạn đến mức dường như sắp mất kiểm soát bàng quang luôn rồi.
Đôi mắt mở to tròn, khuôn mặt vặn vẹo đi một cách tồi tệ hoàn toàn không tương xứng với một cô gái xinh đẹp như cô, chiều sâu của sự kinh hãi, của sự hoảng loạn tột độ mà cô đang nếm trải, được phơi bày một cách rõ nét nhất.
Nếu có cơ hội, hẳn là cô ả đã ba chân bốn cẳng bỏ chạy khỏi căn phòng này theo đúng bản năng của mình rồi.
Chỉ có điều, đôi chân đang run lên bần bật của cô không hề cho phép điều đó xảy ra.
――Chính cái cô Shaula đã nghiền nát con quái vật Nhân mã ra bã đó, giờ đây lại đang cứng đờ người ra vì sợ hãi ư?
"――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm."
Thậm chí khi đã nhìn thấy một Shaula đang vô cùng hoảng loạn ngay trước mắt, cái giọng nói đó vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại những lời ấy.
Thoạt nhìn, đó có vẻ như là một tình huống đang ngày càng gia tăng mức độ rùng rợn―― Tuy nhiên, cậu lại nhận ra một điều gì đó khác thường.
Gã đàn ông không hề nhúc nhích dù chỉ nửa bước, chỉ liên tục tỏa ra một áp lực nặng nề từ ngay tại vị trí gã đang đứng. ――Không, gã đàn ông thậm chí còn chẳng buồn cố gắng tạo ra áp lực. Gã chỉ đơn thuần là đứng yên bất động ở đó.
Chỉ cần hiện diện ở đó thôi, sự tồn tại của gã đã tỏa ra một khí chất giống hệt như một 『Phù thủy』 thực thụ rồi.
"―――tch."
Nín thở, cậu ép đôi mí mắt đang mải mê mở trừng trừng đến mức quên cả chớp phải nhắm lại và dành một khoảnh khắc để lấy lại bình tĩnh.
Sau đó, không hề rời mắt khỏi gã đàn ông dẫu chỉ một giây, Subaru lùi lại một bước về phía sau. Bàn tay phải nắm chặt Thanh kiếm của Sự Lựa chọn, bàn tay trái nắm chặt lấy tay Beatrice, cậu kéo cái thân hình đang cứng đờ của cô bé lùi lại.
"Eh, Emilia..."
"E, em biết rồi."
Biết rằng mình không thể nào bỏ mặc cô lại phía sau, Subaru cất tiếng gọi tên Emilia, thừa hiểu rằng cô vẫn đang hóa đá vì sợ hãi. Mặc dù vậy, Emilia vẫn khẽ gật đầu đáp lại. Cố gắng bắt nhịp chuyển động của mình với đôi đầu gối đang run bần bật của cô, Subaru chậm rãi co rúm người lại.
"――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm."
Khoảng cách dần được kéo giãn ra. Dù vậy, gã đàn ông vẫn bất động. Gã chỉ lặp đi lặp lại y hệt những lời đó.
"――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm."
Cậu dồn toàn bộ sự tập trung vào từng dây thần kinh của mình, và cuối cùng cũng lùi được đến chỗ Shaula đang nằm bẹp. Khuôn mặt Shaula vẫn cứng đờ vì sợ hãi như mọi khi, còn Meili thì đã bám chặt lấy cánh tay cô, chẳng thể nào nhúc nhích nổi.
Để đưa mấy cô gái này rút lui khỏi nơi đây. Liệu điều đó có khả thi không cơ chứ? Đôi tay của Subaru, cả bàn tay đang cầm kiếm lẫn bàn tay đang nắm chặt tay Beatrice, đều đã cứng đờ, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy có thể cử động được chúng. Cậu thậm chí còn chẳng thể tưởng tượng nổi việc phải dùng sức để kéo Shaula và Meili dậy bằng cách túm lấy cánh tay của họ. Ngay từ đầu, liệu gã đàn ông đó có cho phép chuyện đó xảy ra hay không? Mục đích thực sự của gã đàn ông đó là gì? Thử thách này được sinh ra để làm gì, và thanh kiếm đó mang ý nghĩa gì cơ chứ――,
"―――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm."
Những lời đang được lặp đi lặp lại đó, cái câu nói đó, chính là đề bài của 『Thử thách』 thuộc Tầng 2 『Electra』.
Có ý nghĩa gì trong việc gã đàn ông liên tục lặp lại những lời đó cơ chứ. Nội dung của 『Thử thách』 mà cậu đã được nghe ngay khoảnh khắc rút thanh kiếm ra, gã đàn ông đang lặp lại những lời đó, kẻ ngốc, và sự tha thứ, rốt cuộc thì――
"――đoạt lấy, sự tha thứ... thiên kiếm... kẻ ngốc..."
"―――huh?"
Đẩy nhanh tốc độ suy nghĩ, cái cảm giác như sắp có một chuyện gì đó cực kỳ tồi tệ xảy ra cứ không ngừng trào dâng trong lòng Subaru, và cùng lúc đó, gã đàn ông có giọng nói cứ vang vọng không ngừng nãy giờ, bỗng đột ngột im bặt.
Subaru chót buông một tiếng rên rỉ theo bản năng, một hành động bất cẩn khiến Emilia và Beatrice càng trở nên lo lắng hơn, nhưng điều đó lại chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến sự thay đổi đang diễn ra.
―――Hơn thế nữa, những thay đổi đang diễn ra trên cơ thể gã đàn ông ngày càng trở nên rõ rệt hơn.
"Thiên kiếm, kẻ ngốc... sự tha thứ của hắn... o, ooh, oooh, oh―, oh―"
"Cái-cái gì thế? Gì cơ gì cơ, chuyện quái gì sắp xảy ra vậy?"
"Ah, ah, aaaaahh――!!"
"Pigyiii!"
"Dowaaa!?"
Nói là im bặt thì hoàn toàn sai lệch.
Đúng hơn là, có một chuỗi những âm thanh kỳ quái phát ra ở cuối những lời của gã đàn ông đang đứng đó, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, gã đàn ông ôm đầu, bắt đầu điên cuồng cào cấu, và gào lên một tiếng thét chói tai như sấm nổ.
Bất ngờ không thể chịu đựng nổi nữa, Shaula kêu ré lên như một con lợn bị chọc tiết rồi nhảy bổ vào người Subaru. Đương nhiên, cậu chẳng thể nào đứng vững được nữa. Vòng tay cô ả quấn chặt lấy cậu bằng toàn bộ sức lực, và không thể nào thực hiện hành động né tránh, Subaru đành phải ngã nhào xuống sàn cùng với cô ả.
"――――tch!"
Ngay khoảnh khắc bùng nổ ấy, những tia lửa xẹt qua đôi mắt cậu, trong khi cả tiếng thét của gã đàn ông lẫn tiếng khóc nức nở không ngớt của Shaula, kẻ vẫn đang đu bám chặt lấy thắt lưng cậu, thi nhau nện thùm thụp vào màng nhĩ cậu.
"Aaaaaaaaa―――!!"
"Hyaaaaa! Sưphụsưphụsưphụ cứuuuu em vớii! Em không muốnnn đâ uuu! Cứu em vớiii!"
"C-cô bị cái quái gì trong suốt mấy phút vừa qua thế hả――"
"――Câm mồm lại hết đi!! Đầu tao đang đau như búa bổ đây này! Ngừng gào thét ngay đi!"
"Afuu...."

Ngay trước khi những lời an ủi của cậu kịp chạm đến tai cô nàng, tinh thần của Shaula đã vỡ vụn hoàn toàn.
Mặc dù vừa nãy vẫn còn đang vùng vẫy loạn xạ vì một lý do nào đó, cô ả bỗng ngoan ngoãn dính chặt lấy thắt lưng Subaru và ngừng hẳn mọi cử động, và sau đó mất luôn ý thức, ngã gục xuống sàn nhà.
"Không đời nào, cô...."
"Bukubukubuku...."
Shaula đã vô cùng nhanh nhẹn và duyên dáng rút lui khỏi chiến trường thông qua phương thức ngất xỉu. Mặc dù sự trợ giúp từ cô ả trong việc chinh phục ngọn Tháp này gần như bằng không, nhưng ngay cả từ góc nhìn của kẻ ra đề, thì đây đáng lẽ ra phải là một biến số hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
Đối với một người phụ nữ, người sở hữu sức mạnh trâu bò vô song đáng lẽ ra phải được cấp cả giấy chứng nhận, nếu không có gì khác――― Lại có thể sợ hãi cái gã đàn ông này đến mức độ như thế này, mọi chuyện chắc chắn sẽ trở nên cực kỳ bấp bênh,
"Tôi mạn phép cho rằng, ông hoàn toàn không phải là một sự tồn tại đơn giản đâu nhỉ."
"Aahn?"
Gã đàn ông gầm gừ tỏ vẻ khó chịu khi một tiếng bước chân vang lên.
Cùng với tiếng lạch cạch phát ra từ đôi giày trắng tinh của mình, vị Kỵ sĩ Ưu tú sải bước tiến lên phía trước―― Julius xoay một vòng điệu nghệ rồi nhặt thanh kiếm mà Subaru vừa đánh rơi lên.
Đăm đắm nhìn anh ta, đôi môi gã đàn ông cong xuống, một nụ cười nhăn nhó in hằn trên khuôn mặt gã.
"Cái đéo gì đây, tụi bay. Cái chốn này là cái quái gì thế hả? Tụi bay đang làm cái trò ruồi bu gì ở đây thế hả, lũ kia?"
"Không, chúng tôi hoàn toàn không làm bất cứ chuyện gì giống như vậy cả. Chúng tôi đây, cũng đang rơi vào một tình cảnh bối rối y hệt như ông thôi. Ông đột ngột xuất hiện ở đây―― Chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc phải cảnh giác cao độ, đó là những gì tôi muốn truyền đạt lại."
"Cái đéo gì với mày thế hả. Đừng có ăn nói kì cục như thế, thằng kia. Đừng có nói chuyện như cái thằng đệ tử của ông mày thế chứ. Mày là đệ tử của tao hả? Đéo phải, đúng không? Đã đéo phải thì đừng có nói bằng giọng giống nó, làm mọi chuyện rối tung rối mù hết cả lên."
Tâm trạng của gã đàn ông liên tục trở nên tồi tệ hơn mỗi khi Julius cất lời bằng một tông giọng tôn trọng nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng vốn có.
Mặc dù ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy gã đàn ông này là con người, nhưng liệu có thể thiết lập được một cuộc trò chuyện đàng hoàng với gã hay không, lại là một vấn đề hoàn toàn khác.
"――― một con bé xinh xẻo, thêm một con bé xinh xẻo khác, một con hàng ngon, một con nhãi ranh, thêm một con nhãi ranh khác, một thằng đệ tử và ruồi nhặng.""
"Thật đáng tiếc, tôi không phải là đệ tử của ông đâu."
"Hừ! Cái cách mày nói chuyện, y hệt cái cách thằng đệ tử của tao nói. Ngừng bắt chước nó đi."
Gã đàn ông buông một tràng cười khoái trá trước lời phản bác của Julius.
Kết hợp hàm răng trắng bóc đến bất thường cùng một khuôn mặt đẹp trai kỳ lạ, nụ cười hệt như cá mập của gã nồng nặc mùi điên loạn.
"――――"
Cuối cùng, một chút ít tính người cũng đã được tìm thấy ở người đàn ông đang mỉm cười kia. Hay đúng hơn là, việc phát hiện ra rằng gã đàn ông này là một sinh vật có trí tuệ hoàn toàn có khả năng giao tiếp, sẽ là một cách nói chính xác hơn.
"Này, thằng kia. Giải thích chuyện gì đang xảy ra ở đây coi. Tụi bay đang làm cái quái gì ở đây với ông mày thế hả. Đừng có mà giấu giếm tao đấy nhá. Khai ra mau, thằng kia."
"Ông đột ngột xuất hiện từ chỗ trời ơi đất hỡi nào, rồi cứ làm như mình là bố thiên hạ ấy, ông kia.... Cái thái độ đó là sao hả."
"Aahn?"
Gã đàn ông thọc tay vào phần ngực trần đang phanh ra của mình và gãi một cách vô cùng thô lỗ. Subaru, người cuối cùng cũng đã nhấc nổi cơ thể mình lên, vắt kiệt những từ ngữ cậu có thể tập hợp lại được và nhổ thẳng vào mặt gã.
Gã chỉ đơn giản là trừng mắt nhìn Subaru bằng con mắt phải của mình, người vẫn đang nằm bẹp dưới sàn và, nói.
"Cái đéo gì với mày thế. Sao mày lại nằm ngủ thế kia. Chẳng phải đó là một chỗ nằm sướng vãi ra sao. Kiếm được con đàn bà ngon nghẻ như thế làm đệm thịt cho mày cơ mà. Đổi chỗ với ông mày đi, thằng kia."
"Thật đáng buồn thay, để bày tỏ sự tôn trọng với chính người trong cuộc, tôi xin từ chối..."
Cố gắng kiềm chế đôi chân đang run rẩy, Subaru đứng thẳng dậy.
Đồng thời, cậu nạy ả Shaula đang bám chặt lấy mình ra. Đó là một hành động bất cẩn khiến ả ta ngã dập mặt xuống sàn, nhưng bây giờ không phải là lúc để bận tâm đến chuyện đó.
Thế nhưng――,
"Anh-, anh-, aahn? Gì, là mày à. Mày làm cái trò đó hả? Giỡn mặt với ông hả mày?"
"...cái đéo gì mà lão lại lôi cái trò thô lỗ đó ra hả, lão già."
"Kah!"
Gã đàn ông nghiến chặt hàm răng cấm của mình lại và gầm lên một tràng cười sảng khoái nhưng lại sặc mùi bạo lực.
Mặc kệ một Subaru đang rõ ràng vô cùng bối rối, gã đàn ông đưa mắt nhìn quanh căn phòng trắng xóa rồi tự gật gù với chính mình,
"Oh- ohh- chuẩn rồi, chuẩn rồi," sau đó lại cất giọng nói.
"Hiểu rồi. ――Vậy thì, bắt đầu thôi."
"Bắt đầu... Khoan đã! Tại sao ông cứ tự biên tự diễn cái cuộc trò chuyện này một mình thế hả!? Thật sự là quá đáng lắm rồi đấy!"
"Câm mõm lại đi, thằng kia. Cứ lải nhải õng ẹo như đàn bà mãi thế, chả phải ông mày đã giải thích trong lúc nói mớ rồi còn gì, không phải sao? Chú ý vào những gì tao nói đi, thằng kia."
"Cái quái gì vừa diễn ra suốt mấy phút vừa rồi thế này..."
"Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm."
Không thể bắt kịp với diễn biến tình hình, đôi mắt Subaru đảo quanh loạn xạ, trong khi Emilia liên tục thì thầm cái câu nói đó, từng từ từng chữ một, với chính bản thân mình.
Chậm rãi, cô gái bắt đầu thoát khỏi trạng thái hóa đá. Nối gót Julius và Subaru, Emilia và Beatrice dần bước ra khỏi sự ngưng đọng của thời gian, và ngay sau đó là Anastasia cùng Meili.
Chỉ duy nhất Shaula là vẫn còn đang bất tỉnh nhân sự, tuy nhiên―――,
"Kah! Con bé xinh đẹp đằng kia khác hẳn với lũ ruồi nhặng ở đây ha. Nếu ông mày còn sống, tối nay ông đã lôi mày lên giường rồi đấy, cưng à.... Nhìn kỹ thì, trông mày ngọt nước thật đấy. Cái vẻ mặt gì thế kia. Mày làm tao nứng vãi cứt~."
"Nứng―...?"
"Này, cái gã kia! Là lão đúng không! Lão chính là giám khảo ở tầng này, đúng không?"
Chỉ từ việc liếc nhìn Emilia, một sự thèm khát dục vọng đã bừng lên trong đôi mắt gã. Lao mình vào giữa hai người bọn họ, Subaru đứng chắn ngang và chỉ thẳng tay vào mặt gã đàn ông.
Gã đàn ông nở nụ cười tựa như cá mập trước lời tuyên bố đó và hét trả lại.
"――Đéo biết. Tao đéo rảnh quan tâm đến ba cái chức danh hão huyền do đứa ất ơ nào đó tự phong cho mình. Tao là tao, mày là mày. Chẳng có mẹ gì hơn thế cả. Mày muốn nói chuyện đàng hoàng với tao hả? Làm tao lùi bước dù chỉ nửa bước khỏi chỗ này đi, thằng kia."
"――――"
Đó là những lời lẽ thốt ra từ miệng một gã đàn ông đang đứng đó với một tư thế hoàn toàn không phòng bị, vô cùng bình thản.
Còn về lý do tại sao anh ta lại không cười cợt cho qua chuyện, thì đó chính là điều kiện tiên quyết cần phải được thỏa mãn để có thể vượt qua 『Thử thách』. Do đó, đây là một nhiệm vụ hoàn toàn xứng đáng được gọi là như vậy.
――Đoạt lấy sự tha thứ của hắn, bởi chính bàn tay của kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm.
Nếu như gã đàn ông đang đứng sừng sững ngay trước mặt đây chính là 『kẻ Ngốc đã chạm đến Thiên kiếm』 đó, thì cách thức để đạt được nó đã quá đỗi rõ ràng.
Điều còn lại chỉ là xem liệu cái phương pháp đó có thực sự khả thi hay không mà thôi.
"Kỵ sĩ trực thuộc đội cận vệ Hoàng gia của Vương quốc Lugunica, Julius Euculius."
Trước khi trận chiến――― à không, 『Thử thách』 bắt đầu, Julius đã xưng danh mình như một hành động thể hiện sự lịch thiệp.
Đó là một hành động mang tính vinh dự tột cùng, tuyên bố đối phương hoàn toàn ngang hàng với mình, bất kể địa vị hay giới tính.
Đáp lại, con mắt xanh lam duy nhất của gã đàn ông khẽ nheo lại vì phấn khích, rồi gã bộc phát ra một luồng kiếm khí khác thường và nghênh ngang tuyên bố.
"Tao đéo có cái tên nào đáng để nôn ra cho mày nghe cả, thằng đần kia, tao chỉ là một kẻ『Múa Gậy』 quèn mà thôi."
Thử thách của Tầng 2 『Electra』 thuộc Đại Thư viện Pleiades:
Giới hạn thời gian: “Không hạn chế”.
Số lần thử: “Không hạn chế”.
Người thách thức: “Không hạn chế”.
――Thử thách, bắt đầu.