Tập 02 (Đang tiến hành)

Chương 02: Tinh Linh Bằng Giả Farathiana

2025-08-30

7

Norn đã bị giam cầm gần nửa năm trong kiếp nô lệ, dù đã được chữa trị vết thương nhưng thể lực đã suy giảm đáng kể, khiến việc bước đi trên con đường núi lởm chởm đá trở thành một cực hình. Carlos lặng lẽ đi bên cạnh, ban đầu chỉ dìu đỡ, rồi cuối cùng phải bế hẳn cô về Roguebelt. Dù nỗi sợ đàn ông vẫn còn hằn sâu trong tâm trí, nhưng phong thái điềm đạm và sự ân cần không ngơi nghỉ của Carlos đã khiến cô dần mở lòng.

Nằm gọn trong vòng tay ông, Norn chăm chú ngước nhìn gương mặt hằn nhiều nếp nhăn với bộ ria mép được cắt tỉa chỉnh chu.

“Xin lỗi vì đã làm phiền…” Cô khẽ nói.

Carlos mỉm cười hiền hòa.

“Phiền gì chứ? Chuyện này có gì đâu. Quan trọng hơn, chúng ta về tới rồi.”

Thị trấn Roguebelt hiện ra trước mắt họ, phía xa là màu xanh ngút ngàn của biển cả. Hương muối biển mằn mặn quen thuộc và tiếng chim hải âu ríu rít tràn ngập không gian.

Trước khung cảnh ngỡ như chẳng bao giờ còn được thấy lại, đôi mắt Norn rưng rưng lệ. Được Carlos đặt xuống, cô chậm rãi bước đi bằng chính đôi chân mình. Trong Roguebelt, dân làng đang tất bật dọn dẹp sau lễ hội tối qua.

Một người dân chợt nhận ra Norn đã trở về, y bất ngờ đến nỗi đánh rơi cả thùng gỗ đang khuân vác

“Này, chẳng phải Norn đó sao...?”

“Đúng rồi! Chính là Norn, người bị bắt cóc đó! Cô ấy trở về rồi!”

Tin tức nhanh chóng lan ra, dân làng từng người một kéo đến.

“Norn!”

Lách qua đám đông là Lilia, con gái chủ quán trọ. Cô lao đến, ôm chầm lấy Norn. Norn cũng vòng tay đáp lại.

“Đã lâu không gặp, Lilia.”

“Cậu không sao chứ? Bọn chúng có làm gì tệ hại với cậu không?”

“Rofus-san đã cứu tớ.”

“…Ra vậy. Nhưng cậu gầy đi nhiều quá.”

Norn không phủ nhận, và Lilia vô thức ôm chặt hơn. Giữa lúc ấy, dân làng đang vây quanh bỗng tách ra như thủy triều rút và nhường lối cho một người đang đứng đó – là Fol đang tròn mắt sững sờ.

***

Việc Norn, cô bạn thuở ấu thơ của Fol bị lính đánh thuê của Clinton bắt đi đã xảy ra khoảng nửa năm trước. Cùng thời gian ấy, lũ ma vật ngày một hung hãn và liên tục phá hỏng thuyền đánh cá khiến Fol cùng những thủy thủ trẻ cứng cỏi như Log phải gấp rút tập hợp để ứng phó.

Việc Norn bị bắt cóc diễn ra ngay trong lúc đó. Ở Roguebelt, vụ bắt cóc dân làng đầu tiên chính là cô. Khi dân không nộp nổi thuế do thiệt hại từ ma vật, bọn lính đánh thuê đã thẳng thừng ra tay. Fol trở về từ chuyến thảo phạt ma vật thì đã rất phẫn nộ. Cô còn gây náo loạn ở dinh thự của Clinton tại thị trấn cảng để đòi lại Norn. Thế nhưng, yêu cầu ấy tất nhiên chẳng bao giờ được chấp nhận. Và chỉ sau vài hôm, mấy ngôi nhà trong làng Roguebelt đã bị thiêu rụi

Fol hiểu rằng chỉ cần manh động thì người khác sẽ chịu họa thay mình. Chính sự thật phũ phàng đó cũng đủ để khiến Fol lực bất tòng tâm. Sau đó, bọn chúng vẫn tiếp tục nhắm vào những lúc thủy thủ trẻ vắng nhà để bắt cóc dân làng. Fol chẳng thể làm gì ngoài cắn răng chịu đựng. Chúng chủ yếu nhắm vào phụ nữ và trẻ con, khiến dân Roguebelt phải bỏ xứ mà đi. Trong quãng thời gian như địa ngục ấy, Fol chỉ có thể nguyền rủa sự bất lực của chính bản thân.

Norn đã bị bắt đi nửa năm, Fol đã nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại cô nữa. Thậm chí nói rằng Fol đã gần như từ bỏ hy vọng cứu được cô cũng không sai. Ấy vậy mà giờ đây, Norn đang đứng ngay trước mắt Fol. Vào buổi sáng sau ngày yến tiệc, cô đã trở về làng.

“Norn…?”

Fol thốt ra cái tên mà cô đã nghĩ sẽ chẳng bao giờ được gọi lại nữa. Nghe thế, đôi mắt Norn ngân ngấn nước nhưng vẫn nở nụ cười.

“...Tớ về rồi. Đã lâu không gặp, Fol.”

Fol chậm rãi tiến lại gần, bàn tay run run chạm lên gò má Norn. Cảm giác rất thật, không phải ảo ảnh và cũng chẳng phải mơ. Norn khẽ cười.

“Cái khăn buộc đầu gì thế kia? Nhìn như con trai ấy, chẳng hợp chút nào.”

Tiếng cười khẽ khàng ấy, giống hệt như ngày xưa. Thấy vậy, nước mắt Fol vô thức trào ra.

“Norn!”

Fol ôm chầm lấy, và Norn cũng dịu dàng đáp lại.

“Norn… Norn!”

Gọi đi gọi lại cái tên ấy, Fol bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Nước mắt tuôn trào như thể vỡ tung từ tận đáy linh hồn. Đó là nước mắt của câu chuyện, là nước mắt của Farathiana.

Trong câu chuyện ấy, Norn đã không được cứu. Hay đúng hơn, Fol đã chẳng thể cứu được cô. Ngay cả mối hận chất chứa tận đáy linh hồn với Rofus, giờ như đang được cuốn trôi đi cùng dòng lệ. Norn khẽ vuốt mái đầu đang nức nở của Fol, rồi thì thầm vào tai chỉ để một mình cô nghe thấy.

“Rofus-san đã cứu tớ.”

Cái tên đó vừa thốt ra, Fol ngẩng phắt đầu.

“Rofus…?”

“Ừ. Fol biết người đó à?”

Fol lảng ánh mắt đi, lúng túng trả lời.

“...Ừ. Là ân nhân của Roguebelt. Là quý tộc, nhưng không đến nỗi tệ lắm.”

“Thế à? Hay là, cậu ấy là người trong lòng của Fol?”

Norn nhớ lại câu “hôn thê tương lai” mà Carlos đã nói trước đó. Câu hỏi ấy khiến Fol hoảng hốt thấy rõ.

“H-Hả? Tên Rofus đó đã nói gì với cậu à…?”

Norn lắc đầu.

“Cậu ấy chẳng nói gì về Fol đâu. Chỉ mắng mình vì khóc lóc, bảo đừng yếu đuối, rằng có người vẫn đang chờ ở quê nhà. Cậu ấy nổi giận ghê lắm, rồi lúc đó mới nhắc tên cậu.”

“Tên khốn Rofus đó…”

Fol thở dài ngán ngẩm. Khi Norn được giải cứu và chuẩn bị trở về sau khi Yurika chữa trị, cô đã khóc lóc và không chịu đi. Cô thấy bản thân đã bị vấy bẩn, làm sao còn đủ can đảm đối diện với mọi người ở Roguebelt nữa.

Danh dự một con người đã bị xé nát, ngay cả khát vọng sống cũng chẳng còn, có lúc Norn chỉ muốn chết đi cho rồi. Thế nhưng Rofus chẳng hề dỗ dành hay an ủi, hắn chỉ lạnh lùng mắng thẳng vào mặt cô.

Dù giọng nói của Rofus có gay gắt đến đâu, chỉ cần nghe nhắc đến tên Fol thì lòng Norn vẫn lóe lên một tia hy vọng sống. Nghĩ đến viễn cảnh nếu ngày ấy không được cứu, bản thân sẽ chẳng bao giờ còn được thấy Roguebelt hay gặp lại Fol nữa... Cô bất chợt lạnh cả sống lưng.

“Rofus-san là người tốt đấy. Cậu ấy đã cứu tớ mà.”

“Không, hắn tuyệt đối không phải người tốt đâu...”

Fol nghiêm trọng, còn Norn chỉ khẽ cười. Lúc ấy, cô mới nhận ra đôi mắt của Fol đỏ hoe.

“Fol, mắt cậu sao thế? Trông như vừa khóc cả đêm vậy.”

Fol né tránh ánh nhìn.

“...Không có gì.”

“Đã xảy ra chuyện gì à? ...Có phải liên quan đến Rofus-san không?”

“Không có gì mà!”

Đúng lúc đó, Log đang đứng quan sát Fol và Norn cùng dân làng bỗng tròn mắt. Chẳng lẽ cuộc nói chuyện tối qua với Rofus đã bị nghe thấy? Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra như mưa.

“...Fol, về chuyện hôm qua—”

Trước khi Log kịp nói hết câu, Carlos đã quỳ xuống.

“Xin thứ lỗi vì đã chen ngang cuộc đoàn tụ này.”

“Khoan, ông là quản gia của...?”

Fol mở to mắt đầy kinh ngạc.

“Xin cứ gọi tôi là Carlos. Hân hạnh được gặp, Farathiana-sama.”

Bị gọi kèm “-sama” làm Fol thấy rất lúng túng, nhưng ánh mắt cô lại vô thức đảo quanh tìm kiếm một người.

“Carlos, Rofus đâu rồi? Sáng dậy thì biến mất, rồi lại nghe bảo Norn được hắn cứu. Tôi chẳng hiểu gì cả...”

Không thấy bóng Rofus đâu, Fol bực dọc cau mày. Carlos vẫn cúi đầu, trầm giọng nói.

“Cậu chủ... sẽ không quay lại nữa. Kể cả Roguebelt này, cậu ấy cũng sẽ không bao giờ đặt chân tới.”

“...Hả?”

Sắc mặt Fol bỗng tái nhợt.

***

Fol lao đi. Đôi chân theo bản năng rót đầy ma lực, di chuyển với tốc độ vượt xa người thường. Câu nói của Carlos lúc đoàn tụ với Norn cứ lặp đi lặp lại mãi trong đầu.

Rofus sẽ không quay lại nữa. Khi nghe tin ấy, điều đầu tiên trào lên trong Fol không phải buồn bã hay cô độc, mà là tức giận. Rofus đã cứu mạng cô, đã cứu cả Roguebelt, thậm chí còn cứu cả Norn – người bạn thuở nhỏ mà cô tưởng như chẳng bao giờ được gặp lại.

Ân tình sâu nặng đến cảm ơn cả ngàn lần cũng chẳng đủ. Ấy vậy mà Rufus lại bỏ đi, chẳng để cô có cơ hội nói lấy một lời cảm tạ hay công nhận. Ích kỷ đến mức nào mới làm vậy được chứ?

Dù trong thâm tâm, Fol biết rõ lý lẽ ấy chẳng khác nào dở hơi. Rõ ràng cô là kẻ được cứu, thế mà lại đi oán trách. Nhưng ý nghĩ sẽ phải chia xa, không kịp nói gì hay không kịp nhìn thấy mặt Rofus lần cuối, cô không tài nào chịu nổi.

Như thể tiếp thêm dũng khí, Norn mỉm cười và cất lời. “Fol, mau đuổi theo đi.”

Nghe vậy, Fol lập tức cất bước. Mặc kệ tiếng gọi với theo của Log và Craig, cô chạy thẳng ra khỏi làng. Cô cứ chạy và chạy, chạy mãi về phía trước mà không biết mỏi mệt.

Rofus đi đâu, Fol thậm chí cũng chẳng biết. Ấy vậy mà trong tim cô không chút ngờ vực, rằng Rofus đang ở phía trước. Như thể có thế lực vô hình nào đó dẫn lối.

Cô vượt núi đá, băng rừng thẳm, cuối cùng cũng đặt chân lên ngọn đồi trải rộng. Trên đồi là một cỗ xe ngựa đang lăn bánh. In hằn trên thành xe là gia huy của Lightless mà Rofus từng chỉ cho cô.

Người đánh xe là Yurika, nữ trị liệu sư tóc đen từng chữa thương cho Rofus hôm qua. Không còn nghi ngờ gì, Rofus đang ở trong đó. Mừng rỡ vì đã đuổi kịp, Fol thở hổn hển và lao về phía cỗ xe.

Nhưng Yurika đã nhanh chóng nhận ra và chặn cô lại.

“Dừng lại. Cô là người Roguebelt à... Có việc gì với thiếu gia?”

“Tôi cần gặp Rofus. Chi tôi qua đi.”

Yurika khẽ chau mày rồi lắc đầu.

“Xin lỗi, thiếu gia đã ra lệnh không cho ai tiến lại gần. Tôi không thể để cô qua được.”

“Xin cô... tôi còn chưa kịp nói lời cảm ơn nào...”

Thấy Fol cúi đầu cầu khẩn, Yurika xót xa ngoảnh mặt đi.

“Thành thật xin lỗi, nhưng tôi không thể. Tuy vậy, tôi sẽ truyền đạt lời cô đến thiếu gia.”

Hiển nhiên là sẽ bị từ chối. Cô thở hắt ra, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ quyết liệt. Fol rút cả vỏ lẫn lưỡi của thanh đoản đao từ bên hông ra rồi thủ thế

“Thế thì xin lỗi nhé, tôi chỉ còn cách xông qua thôi.”

Dù Fol chưa rút lưỡi khỏi vỏ, bị dí gươm vào người khiến Yurika chỉ biết thở dài. Trong lòng cô tự hỏi Carlos, đây thật sự là “hôn thê tương lai” của thiếu gia sao? Cái tính khí này xem chừng có hơi hung hăng rồi.

Yurika đưa tay rút chiếc trượng từ thắt lưng và sẵn sàng đáp trả.

“...Cô nghiêm túc đấy à? Chĩa vũ khí về phía một kỵ sĩ, bị xử ngay tại chỗ cũng chẳng oán được đâu.”

“Vậy thì tránh đường đi.”

“Đối thoại kiểu này vô ích rồi. Nếu bây giờ cô chịu quay lưng bỏ đi, tôi vẫn còn có thể bỏ qua.”

Fol không nói lời nào mà vung đao đáp lại. Yurika giơ trượng đỡ lấy, thế trận lập tức giằng co. Từ cú va chạm ấy, Yurika liền nhận ra Fol sở hữu ma lực.

Có lẽ thấy cuộc đọ sức này quá vô nghĩa, cô khéo léo gạt phăng thanh đao sang một bên.

“...”

Thanh đao bị hất đi dễ dàng mà Fol vẫn không nản, vẫn tiếp tục vung liên hồi nhưng lần nào cũng bị hóa giải nhẹ tựa lông hồng. Khoảng cách về thực lực và kỹ năng càng hiện rõ ràng sau từng nhịp giao đấu.

Thật ra Fol chỉ có kinh nghiệm chiến đấu với ma vật, còn với con người thì chẳng biết gì cả. Trái lại, Yurika vốn là Hắc Kỵ Sĩ chuyên về nhân đấu. Ngay từ đầu, trận này đã không cân kèo.

“Cô mạnh quá đấy... Không phải chỉ là trị liệu sư thôi à.”

“Tôi vốn là Hắc Kỵ Sĩ. Nếu muốn, tôi có thể một mình quét sạch cả bầy orc chỉ với cây trượng này. Dù thật lòng, tôi chẳng hề muốn lặp lại cảnh ấy nữa.”

Yurika vừa nói, vừa khéo léo hất văng thanh đao khỏi tay Fol. Thanh đao xoay tít trong không trung rồi rơi lăn lóc xuống đất. Cô giương trượng lên, chĩa thẳng vào Fol.

“Nếu định bỏ chạy, tôi sẽ không đuổi theo đâu.”

Trước sự lạnh lùng ấy, Fol vẫn lì lợm không lùi.

“Ai thèm chạy chứ.”

“...Đánh ngất một cô gái ở chỗ này có hơi ngại thật, nhưng xem ra chẳng còn cách khác.”

Cây trượng lạnh lùng vung lên.

“Tôi sẽ cố gắng để cô ít đau nhất có thể.”

Trong giọng nói thoáng chút dịu dàng của Yurika, đầu trượng liền vung xuống.

“...”

Đã chuẩn bị tinh thần sẵn, Fol nhắm nghiền mắt. Nhưng đòn đánh mãi chẳng đến. Khi mở mắt thì thấy Yurika bị giam trong một bức tường nước khiến trượng chẳng thể hạ xuống.

“Cái gì thế này...?”

Fol mở mắt to kinh ngạc. Nước bao quanh Yurika kết thành một chiếc lồng, bên trong có khắc những thuật thức ma pháp rất tinh vi.

“Cái gì thế này...?”

Ngay cả Yurika cũng sững sờ. Cô ngỡ có địch tập kích, liền đảo mắt nhìn quanh. Nhưng xung quanh chẳng hề có bóng người. Ngẩng nhìn lên trời, Fol bắt gặp một con cá ngựa quen thuộc đang lơ lửng trôi bồng bềnh.

Một con cá ngựa phát sáng xanh nhạt – Lunamarl, thủy tinh linh thượng cấp cai trị biển cả. Trong câu chuyện, nó vốn đồng hành cùng Farathiana.

“Sao mày lại ở đây...?”

Ngày trước, Lunamarl từng dẫn Fol và Rofus thoát khỏi biển dữ rồi biến mất. Kể từ đó chẳng thấy tăm hơi, vậy mà giờ nó lại hiện diện ngay trước mắt.

“Mày làm chuyện này sao...?”

Fol hỏi, chỉ tay về lồng nước đang giam Yurika. Lunamarl hờ hững quay đi, vươn cái đuôi cong tròn chỉ thẳng về phía cỗ xe có Rofus như muốn giục cô mau chóng đi.

“...! Được mày cứu rồi! Tao nợ lần này!”

Fol không hiểu vì sao lần này Lunamarl lại tiếp tục giúp mình, nhưng đây rõ ràng là cơ hội trời cho. Fol băng qua bên cạnh Yurika đang bị giam chặt trong lồng nước, tiến thẳng ra trước cỗ xe.

“Đứng lại!”

Giọng Yurika vang lên phía sau, nhưng Fol chẳng đoái hoài mà đặt tay lên cửa xe. Cô hít một hơi để trấn tĩnh, cô đẩy cửa mở ra và bước vào trong.

***

Bị giam trong lồng nước, Yurika chỉ biết bực bội tặc lưỡi khi thấy Fol đã chui vào xe. Cô liên tục vung trượng đánh vào lồng nước, nhưng những thuật thức tinh vi kia lập tức triệt tiêu hết mọi xung lực và chẳng hề suy chuyển.

Ánh mắt Yurika hướng lên con cá ngựa đang lơ lửng giữa không trung và cũng là thủ phạm tạo ra lồng nước, Lunamarl.

“Tinh linh...”

Ngay cả nhìn bằng mắt thường thì Yurika cũng nhận ra, nó có sức mạnh quá lớn. Trong lồng nước không hề có nước, chứng tỏ nó không có ý định giết cô.

Vì cớ gì mà một tinh linh mạnh như vậy lại ra tay giúp Fol chứ? Ai cũng biết tinh linh vốn thất thường, lúc thì giúp người, lúc thì quay sang hại người chẳng ai lường trước được. Nhưng chuyện này lại quá khác thường. Trong đầu Yurika chỉ toàn nghi hoặc. Tinh linh này đặc biệt bảo vệ Fol. Cho là ngẫu hứng đi nữa thì cũng quá kỳ lạ, thủy tinh linh đáng lẽ phải ở gần biển hay sông hồ, sao lại lạc đến nơi khô cằn này.

“Chẳng lẽ... cô ấy là [Tinh Linh Bằng Giả]?” [note79563]

Nghi ngờ về Fol bắt đầu dấy lên trong cô. [Tinh Linh Bằng Giả] là những người được tinh linh ưu ái và bám theo. Nhưng khi ở Roguebelt, cô đâu hề cảm nhận được chút khí tức tinh linh nào từ Fol.

Chẳng lẽ nó không bám theo suốt? Yurika càng nghĩ càng rối.

“...Thật khó hiểu.”

Thấy nghĩ mãi cũng vô ích, cô dồn ma lực vào cây trượng. Rồi không chút do dự mà giáng xuống một đòn toàn lực, đủ sức nghiền nát cả vảy rồng.

Cú đánh không bị thuật thức triệt tiêu hết, khiến cả chiếc lồng nước rung lên bần bật. Nhưng rốt cuộc, vẫn không tài nào phá vỡ được.

“Ngay cả thế này cũng vô dụng sao...?”

Dù tung toàn lực mà lồng nước cũng chẳng rạn nứt, Yurika chán chường ngẩng mặt lên trời. Cô rút thêm một cây trượng khác từ hông, cầm chắc hai tay rồi bắt đầu dồn ma lực vào.

“Ta vốn ghét hao sức, nhưng chẳng còn cách nào khác. Nếu cứ giáng liên tiếp cả ngàn đòn, kiểu gì cũng phải vỡ thôi.”

Lần đầu tiên Lunamarl trừng mắt về phía Yurika. Ngay sau đó, những chấn động khủng khiếp dội liên hồi vào lồng nước.

***

“Rofus...?”

Trong khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Fol bắt gặp Rofus đang ngồi trên ghế, an nhiên chìm trong giấc ngủ. Cô toan đưa tay lay vai hắn, nhưng chợt khựng lại và lặng lẽ rút tay về.

Hắn đã không chợp mắt suốt cả đêm qua. Norn vừa mới được Rofus cứu về làng cách đây không lâu. Vậy nghĩa là sau yến tiệc tối qua, hắn đưa Fol về tận nhà xong thì liền đi ngay để cứu Norn.

Nghĩ tới việc Rofus đã thức thâu đêm. Fol chẳng còn cớ nào để đánh thức hắn nữa. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chống cằm và lặng lẽ nhìn Rofus đang say ngủ.

“Tại sao...”

Nhưng lời lại nghẹn, chẳng thể bật ra tiếp được. Có quá nhiều điều muốn hỏi và muốn nói, nhưng chẳng thể gói gọn trong một câu.

Tại sao hắn lại vì Roguebelt mà làm đến mức này? Tại sao hắn hi sinh cả cánh tay trái để cứu cô? Tại sao hắn còn liều mình cứu cả Norn? Và tại sao hắn lại bỏ đi, chẳng nói với ai lấy một lời? Tại sao, tại sao...

“...”

Cô muốn nói chuyện với hắn thôi. Khi ý niệm ấy dâng tràn trong tâm trí, thì chiếc xe bỗng rung lên bần bật vì chấn động.

“Ể...?”

Fol nghiêng người, ghé sát cửa sổ xe ngó ra ngoài. May thay chiếc lồng nước vẫn chưa vỡ, nhưng cú chấn động vừa rồi khủng khiếp thật. Chắc hẳn Yurika vẫn đang cố thoát ra.

“Quả nhiên, nữ kỵ sĩ ấy chẳng phải hạng xoàng...” Fol rùng mình, nhưng chợt nhận ra tiếng thở đều của Rofus đã biến mất.

“Ah...”

Hóa ra cú chấn động đã khiến hắn thức giấc. Rofus nhìn Fol bằng ánh mắt khó tả và ánh nhìn chạm nhau.

“...Ch-Chào buổi sáng.”

Fol buột miệng thốt ra câu chào ngớ ngẩn, Rofus chỉ biết thở dài đáp lại.

“...Sao ngươi lại ở đây? Yurika đâu rồi?”

“Cô ấy còn ở ngoài, lo... vài việc lặt vặt.”

Thấy Fol lơ đãng liếc ra ngoài cửa sổ, Rofus cũng nghiêng đầu nhìn theo. Hắn thấy Yurika bị nhốt trong lồng nước đang giận dữ vung trượng, và con cá ngựa xanh nhạt lơ lửng trên không.

Rofus lập tức nắm rõ tình hình, khẽ thở dài lần nữa.

“Lunamarl... Ra vậy.”

Thấy Rofus nhìn Yurika đầy ái ngại, Fol nghiêng đầu khó hiểu.

“Cậu biết nó sao?”

“Thế tại sao ngươi lại không biết?”

“Thôi nào, làm sao tôi biết được cái con cá ngựa kỳ cục ấy chứ!”

Rofas bất lực nhìn Fol, còn Fol thì nhăn mặt khó chịu. Dẫu khó chịu, nhưng mấy câu đối đáp vặt vãnh kia lại khiến cô thấy vui và bất giác mỉm cười. Thế nhưng Rofus nhanh chóng dập tắt bầu không khí ấy.

“Thế, ngươi đến đây làm gì?”

“Còn hỏi nữa à? Tại sao cậu lại bỏ đi mà chẳng nói lấy một lời?”

“Ngươi lặn lội tới tận đây chỉ để hỏi điều đó thôi à?”

“Đừng có vòng vo. Trả lời đi.”

“...”

Rofus im lặng hồi lâu như cân nhắc từng câu chữ, rồi mới cất lời.

“Bởi ta chẳng thấy có lý do gì phải gặp ngươi cả.”

Fol nghiến răng trước lời cự tuyệt lạnh lùng ấy. Cô cố nuốt nước mắt dâng trào, gườm gườm nhìn Rofus.

“...Cậu ghét tôi đến vậy sao?”

“Ghét chứ... Cực kỳ ghét.”

Đáp lại cô chỉ là những lời vô tâm và vô cảm của Rofus. Fol không kìm được mà túm lấy ngực áo hắn, trừng mắt nhìn với giọt lệ lăn dài trên má. Rồi cô vùi mặt vào lồng ngực Rofus, cố che đi gương mặt chan chứa nước mắt và thì thầm với giọng run rẩy.

“...Tôi thích cậu, Rofus... Rất thích cậu.”

“—!”

Bất ngờ trước lời tỏ tình ấy, Rofus bối rối quay mặt đi.

“Đừng nói nhảm... Chúng ta mới quen nhau có hai ngày thôi.”

“Không quan trọng.”

“Ta mới mười hai tuổi.”

“Không quan trọng.”

“Ta là quý tộc, còn ngươi chỉ là thường dân...”

“Không quan trọng.”

“Ta với ngươi vốn thuộc hai thế giới khác nhau.”

“Không quan trọng!”

Fol ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào hắn. Hai bàn tay cô khẽ nâng gương mặt Rofus.

“Chỉ cần đưa tay ra là chạm được. Thấy chưa, tôi với Rofus đang ở cùng một thế giới. Chẳng có cái gọi là thế giới khác nhau nào hết.”

Rofus vẫn cất lời bằng giọng đều đều, như thể cố gắng dập tắt cảm xúc trong lòng.

“Ý ta không phải thế.”

“Tôi biết chứ...”

Fol lại vùi mặt vào ngực hắn, vòng tay qua lưng mà siết chặt lấy.

“Nhưng tôi vẫn thích cậu. Dù có bị ghét bỏ đi nữa, tôi vẫn thích Rofus. Dù thế giới có khác nhau, điều đó cũng chẳng thay đổi.”

Cảm xúc chân thành của cô khiến lòng Rofus lay động. Hắn khẽ đặt tay lên vai Fol, người đang ôm chặt mình.

“Fol, ta...”

Ngay khoảnh khắc Rofus định nói tiếp, cửa xe ngựa bất ngờ bật tung ra. Và rồi Yurika bước vào, dáng vẻ mệt mỏi kiệt quệ.

Có lẽ sau những đòn liên tiếp, cô đã phá được lồng nước. Vừa bước vào trong xe, Yurika cúi đầu thật thấp.

083a456b-00ac-4961-b080-274a34300522.jpg

“Xin thứ lỗi vì đã chậm trễ! Thưa thiếu...”

Ngẩng đầu lên, Yurika sững người. Trong xe, Fol đang ôm chặt lấy Rofus. Còn Rofus thì chẳng có vẻ gì là phản kháng cả. Fol đỏ bừng mặt, còn ánh mắt Rofus dành cho Yurika chỉ toàn sự thất vọng. Yurika hoảng hốt quay đi.

“...Tôi đã làm phiền sao...?”

Trước câu nói của Yurika, Rofus chỉ thở dài một tiếng thật nặng nề.

“Đúng, phiền lắm. Ra ngoài chờ đi.”

“...Tuân lệnh.”

Sau một hồi im lặng, Yurika thất vọng hẳn ra mặt rồi bước ra ngoài. Cánh cửa khép lại khẽ khàng. Vậy là trong xe chỉ còn mỗi Fol và Rofus.

Lúc này Fol mới ý thức được mình đang làm gì, nhưng gương mặt đỏ bừng vẫn chưa hạ nhiệt. Rofus liền đưa tay nhéo má trái của Fol rồi kéo dài ra.

“Á đau đau đau! Rofus!?!”

“Cũng đàn hồi quá nhỉ.”

Rofus buông tay rồi bật cười. Fol thì xoa má trái đỏ ửng, mắt rớm nước mà lườm hắn.

“Cậu làm cái gì vậy! Tôi đang nghiêm túc mà...”

Rofus chán chường nhún vai.

“Ôm người ta, rồi lặp đi lặp lại chuyện thích với chả yêu. Thế mà gọi là nghiêm túc à?”

“N-Nghiêm túc thật mà! À mà, khi nãy cậu còn đang nói dở gì đó... Rốt cuộc định nói gì vậy?”

Fol lúng túng chẳng dám nhìn thẳng, còn Rofus chỉ nghiêng đầu làm ra vẻ.

“Ai mà biết. Ta quên rồi.”

“Quên á? Không được, mau nhớ lại đi chứ!”

“Trước hết phải nói cho rõ. Ta là người thừa kế của một gia tộc hầu tước. Dù thế nào đi nữa, ta cũng không thể đáp lại tình cảm của một thường dân như ngươi được.”

“Thế thì tình cảm này của tôi phải làm sao đây?”

“Tốt nhất là dứt khoát từ bỏ đi—”

“Cái đó thì tôi không chịu.”

“...Vậy thì chỉ còn cách ngươi ngoi lên làm quý tộc thôi.”

Fol chớp mắt kinh ngạc.

“Quý tộc?”

Cô lặp lại như để chắc mình không nghe nhầm, khiến Rofus nhếch môi cười.

“Không thích trở thành cái hạng quý tộc mà ngươi ghét sao? Thế thì bỏ đi. Với thân phận dân thường, ngươi dẫu có giãy giụa thế nào cũng chẳng thể nào thành hôn thê của người thừa kế gia tộc hầu tước được.”

“Không, tôi sẽ làm.”

“Hả?”

“Tôi sẽ trở thành quý tộc.”

“Ngươi... có hiểu mình đang nói cái gì không đấy?”

“Biết chứ. Nếu tôi trở thành quý tộc, thì Rofus sẽ đáp lại tình cảm của tôi đúng không?”

“Hả...? Không. Không không, khoan đã. Giả sử ngươi có trở thành quý tộc đi nữa, thì việc ta có đáp lại tình cảm của ngươi hay không lại là chuyện khác—”

“Không! Cậu vừa nói rồi nhé! Rằng nếu tôi trở thành quý tộc thì cậu sẽ đáp lại! Nói thì phải giữ lời chứ! Cậu là quý tộc cơ mà?”

“Fol, ngươi...”

Rofus bất lực ngẩng mặt lên trời, trong khi Fol lại nở nụ cười đắc thắng.

“Với lại, cậu có biết không? Thời ông nội tôi ấy, ổng đâu phải thủy thủ bình thường đâu, mà làm hẳn hải tặc cơ. Một tên hải tặc có tiếng, tung hoành trên biển Roguebelt đấy.”

“...Tự dưng lôi chuyện này ra làm gì?”

“Ý là trong người tôi cũng có dòng máu hải tặc. Mà hải tặc thì sao? Thích gì là cướp lấy, bất chấp mọi cách.”

Fol nhìn chằm chằm vào Rofus.

“Nên là Rofus này, đừng hòng thoát được. Tôi nhất định sẽ dùng mọi cách để có được cậu.”

Mặt Rofus khẽ co giật trước ánh nhìn nghiêm túc bất thường ấy.

“Ngươi dừng lại giùm ta! Nghe cứ như dọa bắt cóc vậy.”

“Còn nữa...”

Fol khẽ nắm lấy tay Rofus, ôm trọn trong cả hai bàn tay.

“Cảm ơn nhé.”

“Cái gì nữa đây?”

Rofus cau mày khó hiểu, nhưng Fol không để ý mà nói tiếp.

“Cảm ơn cậu đã cứu lấy Roguebelt. Cảm ơn vì đã nhận lời đi diệt trừ ma vật. Cảm ơn vì đã cứu bọn thủy thủ. Cảm ơn vì đã cứu mạng tôi. Cảm ơn vì đã hạ gục con cá voi ấy. Cảm ơn vì đã giải cứu Norn.”

Từng lời cảm tạ tuôn ra không ngớt. Đến khi dứt lời, cô khẽ tựa đầu vào ngực Rofus.

“Cảm ơn vì đã lắng nghe. Tôi muốn nói điều này từ lâu rồi nhưng chẳng dám.”

“...Ra vậy.”

Rofus ngẩng lên bầu trời như để khắc ghi từng lời ấy, rồi dịu dàng đặt tay lên mái tóc cô mà vuốt. Hắn như gom góp hết can đảm để cất tiếng.

“...Vào hôm bị trôi dạt giữa Ma hải vực, nếu không có Fol thì ta đã chết rồi. Nhờ có ngươi đi cùng mà ta... mới được cứu.” [note79564]

Đôi mắt Fol mở to kinh ngạc trước lời cảm ơn ngoài dự liệu. Khuôn mặt đỏ ửng, xúc động dâng trào, và cô lại rướn người về phía Rofus.

“Rofus...”

“Gì thế?”

“...Tôi hôn cậu được không?”

“Đương nhiên là không!”

Rofus lạnh lùng từ chối. Nhưng Fol chẳng thèm nghe mà vẫn đặt tay lên cổ và kéo hắn lại. Mặt hai người áp sát, gần như kề nhau.

Ngay khoảnh khắc ấy môi hai người sắp chạm thì một lớp màng mờ chặn lại. Đó là lá chắn ma pháp của Rofus, được dệt bằng ma lực dày đặc.

Fol chậm rãi lùi lại, cô như vừa hiểu ra chuyện gì đó rồi bật cười tự giễu và cuối cùng hét toáng.

“Không thể tin được!!!”

Vì chỉ còn một tay, Rofus đưa tay che lấy tai phải. Ở ngoài xe ngựa, Yurika giật mình run vai. Còn trong xe, tiếng gào giận dữ của Fol vang dội không dứt.

“Trong tình huống đó mà còn dừng à, Rofus là kiểu thần kinh gì vậy hả?!”

“Ngươi thì sao hả, tính làm gì quý tộc thế!? Rõ ràng là phạm tội đấy!”

“Im đi! Đây là lần thứ hai rồi, có sao đâu chứ! Mất mát gì mà sợ!”

“Lần thứ hai?? Cái quái gì thế?!”

“Bởi vì, cậu đã thấy tôi trần truồng rồi thì phải chịu trách nhiệm chứ!”

“Chuyện đó rõ ràng chỉ là cấp cứu thôi mà!!!”

Cuộc cãi vã ầm ĩ vang dội khắp khoang xe. Nội dung thì quá nhạy cảm, Yurika liền trợn mắt chết lặng và khẽ lấy tay bịt tai lại. Tiếng họ còn vang vọng khắp cánh đồng bên ngoài xe ngựa một hồi lâu.

Sau đó, Rofus giải thích với dân làng Roguebelt rằng những người được giải cứu khỏi kiếp nô lệ hiện đang được bảo hộ tại nhà thờ ở thị trấn cảng. Carlos vốn theo sát bọn họ, đã nói bản thân sẽ đứng ra hòa giải. Rồi sau khi chia tay Fol, Rofus quay lại vương đô nhưng không hiểu sao lại có chút buồn bã. [note79566]

***

Tại dinh thự chính của Lightless, Rofus được triệu đến thư phòng của phụ thân. Trước mặt Rofas đang cau có bất mãn là một người đàn ông với ánh mắt lạnh lẽo đủ khiến bất kỳ ai chùn bước.

Người đàn ông ấy có mái tóc đen và mắt đen như Rofus, ông khoác trên mình y phục đen thẫm tượng trưng của gia tộc Lightless. Đó chính là gia chủ Hầu tước Lightless và là phụ thân của Rofus, Rudens Ray Lightless.

“Đã lâu rồi nhỉ, Rofus.”

Dù giọng điệu vẫn bình thản, nhưng khí chất lạnh buốt tỏa ra từ Rudens có thể đông cứng mọi thứ nó chạm vào. Rofus chau mày, tránh ánh mắt của phụ thân rồi cất lời chào hỏi lấy lệ.

“Đã lâu không gặp. Con mừng là phụ thân vẫn mạnh khỏe.”

Rudens không trách cứ vì thái độ ấy. Không khí căng lạnh thế này vốn đã quen thuộc giữa hai cha con.

“Ta nghe nói ngươi đã xuống vùng quê hẻo lánh nào đó. Báo cáo của Carlos ta đã xem qua rồi.” [note79567]

“Vậy sao. Thế thì con cũng chẳng còn gì để giải thích thêm.”

“Nhưng ta muốn nghe trực tiếp từ miệng ngươi.”

Áp lực từ Rudens càng lúc càng nặng nề.

“Nghe nói ngươi đã mất cánh tay trái. Cả thị lực mắt trái nữa. Việc chữa trị hẳn là rất khó khăn nhỉ.”

“Vâng, cũng tạm...”

Trước câu trả lời ngắn gọn của Rofus, lông mày Rudens khẽ nhíu lại.

“...Có chữa được không?”

“Con sẽ tìm cách, còn nếu không có thì sẽ dùng tay giả.”

“Ngươi có hiểu bản thân mình là ai không? Là đích tử của nhà Lightless, mà chẳng có chút ý thức nào. Quá ư khinh suất.”

Tuy giọng không cao, nhưng cơn giận vẫn lồ lộ trong từng chữ.

“...Từ nay con sẽ cẩn trọng hơn.”

Song Rudens vẫn tiếp tục chất vấn.

“Chưa hết đâu, Rofus. Ngươi đã dùng ma pháp cấm kỵ giữa vùng biển biên cương. Ngoài ra con cóa đơn khổng lồ từ thương hội thị trấn cảng ghi toàn tàu thuyền, đại bác và hàng loạt dược phẩm. Cả từ lãnh địa Steria nữa, có thương nhân danh tiếng gửi đơn kiện rằng bị ngươi tập kích. Còn việc tự tiện lạm dụng Hắc Kỵ Sĩ ta phái đi đón ngươi cũng là vấn đề lớn đấy. Còn nữa—”

Trước một tràng mắng mỏ của Rudens, Rofus chỉ thở dài chán chường. Rudens ngừng lời, trừng mắt lạnh lùng nhìn Rofus.

“Rofus...”

“Nếu còn muốn nói gì nữa, xin cứ viết ra thành văn bản rồi đưa cho Carlos.”

Rofus quay gót bước thẳng ra cửa thư phòng. Rudens thì tức tối bật dậy.

“Quay lại đây, Rofus. Ta vẫn chưa nói xong.”

“...Vậy con cũng có vài điều muốn nói.”

Bị Rudens gọi lại, Rofus trừng mắt nhìn trả như thể muốn chống đối lại cha mình.

“Cái gì...?”

“Quan lại vùng biên thì tham nhũng... Thuế nặng bất hợp pháp, dân cư bị bắt cóc, bọn buôn nô hoành hành. Ngay cả quan giám sát cũng bị hối lộ. Chắc hẳn phụ thân đã thấy rõ trong các báo cáo rồi.”

“Ta đã nghe báo cáo chuyện đó rồi. Ngươi định ám chỉ điều gì?”

“Xin người hãy cai trị tử tế hơn một chút. Dân chúng mới là người chịu khổ đấy.”

Trước lời nói đó, Rudens bất giác trợn mắt.

“Rofus...”

“Vậy con xin phép cáo từ. Con không muốn nấn ná lâu để rồi làm mẫu thân và thằng em ngốc kia hoảng sợ.”

“Khoan đã, Rofus!”

Phớt lờ tiếng gọi, Rofus rời khỏi thư phòng. Cánh cửa lạnh lùng khép lại sau lưng. Rudens ngồi sụp xuống ghế, buông một tiếng thở dài nặng nề.

“...Không ngờ thằng Rofus đó lại biết nghĩ cho dân. Đây là sự thay đổi mà Carlos từng nói sao?”

Chẳng ai có mặt để đáp lại lời lẩm bẩm ấy.

***

“Khi đó ta chỉ nói ‘dân chúng mới là người chịu khổ đấy'. Cái vẻ mặt của phụ thân ta lúc đó mới đáng xem làm sao. Ta cũng muốn cho ngươi thấy lắm, Carlos à.”

Tại biệt phủ của gia tộc Lightless. Rofas ngồi một mình trên chiếc bàn dài bày đầy món ăn thịnh soạn, thoải mái cất tiếng. Cạnh bên là Carlos đang mỉm cười đứng hầu.

“Chắc hẳn ngài gia chủ cũng bất ngờ trước sự trưởng thành của cậu rồi.”

“Trưởng thành? Ông nói gì vậy?”

“Trước đây cậu chưa từng quan tâm đến dân chúng. Nhưng ở Roguebelt thì khác, tuy đã xảy ra nhiều chuyện nhưng cũng coi như một trải nghiệm quý giá...”

“Ta chỉ nói đến thường dân vì biết cha sẽ cứng họng thôi. Ai mà rỗi hơi để lo cho bọn thường dân kia chứ?”

Carlos đưa tay chùi mắt như thể cảm động lắm, còn Rofas thì cười khẩy. Nhìn phản ứng đó, Carlos chỉ bất lực nhún vai.

“Cậu đúng là chẳng chịu thẳng thắn gì cả. Farathiana-sama vẫn là thường dân đấy thôi.”

Việc nhắc đến cái tên ấy khiến bóng tối trong căn phòng rực sáng càng thêm đậm đặc. Rofus lặng lẽ đặt dao nĩa xuống, đôi mắt đen lẫn lục bảo khẽ hằn tia nhìn sắc lạnh về phía Carlos.

“…Ông chưa hé môi với phụ thân về chuyện của Fol đấy chứ?”

“Chưa đâu ạ. Nhưng tôi đã ghi lại đầy đủ những sự việc ở Roguebelt trong báo cáo. Tất nhiên, chuyện liên quan đến Farathiana-sama cũng nằm trong đó.”

“…Ông không viết mấy thứ linh tinh thừa thãi vào đó đấy chứ?”

“Tôi có mang bản sao đây, cậu chủ muốn xem không?”

Carlos như đã chờ sẵn khoảnh khắc này, rút từ túi áo ra một xấp giấy. Rofus giật phắt lấy rồi đọc lướt qua, và gân xanh đã nổi đầy thái dương.

“...Chuyện tiêu diệt ma vật và tham nhũng của Clinton được ghi chép rất chi tiết. Quả là một bản báo cáo không chê vào đâu được.”

“Đa tạ cậu chủ đã khen.”

“Trừ cái đoạn cuối viết về Fol ra! Đây là cái quái gì vậy hả!?!? Báo cáo gì mà biến thành tiểu thuyết tình cảm thế này!?”

Rofus quát thẳng vào Carlos đang cúi đầu. Phần cuối miêu tả tỉ mỉ, thậm chí có chút nồng nàn về những lần Rofus và Farathiana gặp gỡ, rồi kết thúc bằng một câu sướt mướt “Ngọn lửa tình yêu vượt qua rào cản giai cấp! Liệu số phận họ sẽ đi về đâu?” Rofus chỉ vào đó, giận dữ gầm lên.

“Đó là kiệt tác đấy ạ.” Carlos đáp lại, ông ưỡn ngực tự hào và vênh váo ra mặt. Rofus chỉ biết ôm đầu bất lực.

“...Đáng lẽ ta phải kiểm tra trước khi nó tới tay phụ thân.”

“Vâng, đúng là hơi bất cẩn thật.”

“Ông còn dám nói thế à!”

Rofus giận dữ ném xấp giấy xuống, còn Carlos thì mặt tỉnh bơ như chẳng quan tâm gì.

“Phụ thân thực sự đã đọc cái này sao...?”

Rofus thở dài một hơi nặng nề, rồi gác cằm lên tay với vẻ mặt cực kỳ khó ở.

“...Thôi kệ, dù sao đó cũng chẳng phải điều khiến ta đau đầu nhất bây giờ.”

“Vâng. Rắc rối thực sự vẫn còn nguyên đây.”

Carlos gật đầu phụ họa với tiếng than của Rofus. Bên cạnh bàn ăn bày đầy món ngon, có hai tập giấy tờ đặt sẵn.

Một là hóa đơn khổng lồ từ thương hội của thị trấn cảng, tập còn lại đề tiêu đề “Khiếu nại từ Gilan, Giám đốc thương hội Steria”.

***

Tại Roguebelt. Trong quán ăn phía sau nhà trọ, cô con gái chủ quán Lilia đang đứng quầy. Nói vậy chứ bên trong chẳng có bóng khách nào. Buổi trưa thì còn rôm rả với đám thủy thủ vừa đi đánh cá về, nhưng khi bọn họ lại ra khơi buổi chiều thì chốn này trở nên yên ắng lạ thường.

Trong khoảng không tĩnh mịch ấy, ngoài Lilia còn có Norn và Fol. Từ khi được giải cứu, nhờ sự giúp đỡ của Lilia và Fol mà Norn đã ra ngoài nhiều hơn. Ban ngày cô thường phụ Lilia trông coi quán ăn.

Thể lực từng suy sụp vì bị giam cầm, giờ cũng dần hồi phục từng chút một. Ngoài ra còn một người khác cũng thường lui tới. Là Fol, cứ lúc rảnh giữa mấy chuyến đánh cá là lại chạy đến đây. Và giờ cô đang lăn lộn dưới sàn, phát ra những tiếng kêu quái dị.

“Ugaaaaaah!”

Lilia đứng quầy, lạnh lùng liếc nhìn.

“…Lại lên cơn nữa rồi. Từ khi Rofas-sama rời đi là cậu ấy cứ thế này suốt.”

Norn chỉ cười khổ.

“Chắc là nặng rồi đây.”

Lilia thở dài ngao ngán.

“Nếu đã thích đến thế, sao không đè người ta xuống luôn cho xong?”

“Hình như cũng gần gần thế rồi còn gì. Tỏ tình xong còn định hôn, rồi thì…”

Norn ngập ngừng, Lilia gật gù như thể đã hiểu hết.

“À, thế là bị đá rồi ha.”

“Tớ không có bị đá nhé!”

Fol bật dậy gào lên phản đối, khiến Norn chỉ khúc khích cười.

“Nhưng Rofus-san mới có mười hai tuổi thôi nhỉ? Đáp lại tình cảm của Fol cũng khó mà ha?”

“Ừ, đúng rồi đó... Tớ tỏ tình với một thằng nhóc mười hai tuổi, rồi còn định cưỡng hôn người ta... Aaaaaa! Tớ đang làm cái trò gì thế này? Aaaaaa!?”

Fol xìu xuống, rồi ngay sau đó lại gào thét như điên. Lilia chỉ nhún vai ngán ngẩm.

“Đừng có lên cơn nữa. Khách đến mà thấy cảnh này thì hết muốn ăn mất.”

“Fol mười bốn rồi, chênh hai tuổi đâu có sao...”

Norn lên tiếng bênh vực, nhưng Lilia vẫn nói thẳng ra không chút nể nang.

“Nhưng mà cuối cùng cũng bị đá đấy thôi?”

“Đã bảo là tớ không bị đá mà!”

Tiếng hét của Fol vang vọng khắp quán ăn trống trơn. Roguebelt hôm nay cũng lại náo nhiệt theo một kiểu khác.

***

Đã gần ba tháng kể từ khi Rofus rời Roguebelt trở về vương đô. Trong một nhà ngục dưới lòng đất tại lãnh địa Steria. Một thiếu niên tóc vàng bị giam cầm, tứ chi trói bằng xích nặng. Trong câu chuyện, hắn được xem là kẻ mạnh nhất trong Tứ Thiên Vương và còn được gọi là [Kẻ Cưỡi Rồng] – Valm Rio Draconis. Nhà ngục xứ tuyết lạnh đến mức hơi thở phả ra cũng lập tức đóng băng.

“Xin lỗi, Rofus, ta làm hỏng mất rồi...”

Tiếng thì thầm đầy cay đắng của Valm tan biến trong màn tối lạnh lẽo của ngục tù.

***

Ánh nắng mai len qua cửa sổ, soi sáng tách cà phê sáng đen đặc. Một ngày mới lại bắt đầu. Đứng bên cạnh, Carlos cúi người chào nhã nhặn.

“Chào buổi sáng, cậu chủ Rofus. Có một vị khách mong được diện kiến, hiện đã chờ sẵn trong phòng tiếp khách.”

“...Đuổi đi. Họ không biết bây giờ là mấy giờ à?”

Trong giọng còn vương vẻ cáu kỉnh, tôi bắt gặp ánh mắt Carlos thoáng liếc đồng hồ bỏ túi.

“Bây giờ đã quá chín giờ rồi. Hôm nay cậu dậy hơi muộn đấy ạ.”

“...Lại là bọn thương hội cảng sao?”

“Vâng, lần này còn là mấy vị chóp bu.”

Nếu vậy thì cũng không thể không tiếp. Tôi lại thở dài. Gần đây, hình như tôi thở dài nhiều hơn trước.

“...Ăn sáng để sau buổi gặp.”

“Vâng.”

Tôi mặc vào bộ lễ phục đen dùng để tiếp khách, rời phòng ngủ và tiến về phòng khách.

Đã ba tháng trôi qua kể từ khi tôi trở về từ Roguebelt. Những vấn đề ở thị trấn cảng và rộng hơn là cả vùng lân cận vẫn chưa hề được giải quyết triệt để.

Do chính sách tăng thuế phi pháp của Clinton, nhiều thị trấn và ngôi làng đã lâm vào cảnh khốn cùng. Những cư dân bị bắt cóc bán làm nô lệ đến nay vẫn chưa được cứu hết. Dù hai đường dây buôn nô đã bị triệt phá, chợ đen vẫn còn ăn sâu bén rễ. Mà sau cái chết của Clinton lại chẳng có ai thay mặt quản lý, nên mọi việc theo sau cũng đình trệ.

Nếu bản thân tôi được ngồi vào ghế viên quan thì mọi việc đã dễ dàng hơn nhiều. Nhưng với cái tuổi mười hai, tất nhiên phụ thân đã thẳng thừng bác bỏ. Trước mắt, tôi đành cầm dây dẫn dắt tên viên quan lâm thời, biến hắn thành con rối trung thành nghe theo chỉ đạo rồi xử lý dần những việc còn tồn đọng.

Nhưng viễn cảnh giải quyết tình trạng bần cùng của các thị trấn, ngôi làng thì vẫn chưa thấy đâu. Mà tiến độ giải cứu nô lệ cũng quá chậm chạp. Nếu có thể điều động quân cờ lợi hại là Hắc Kỵ Sĩ thì đã khác, nhưng bọn họ nằm dưới quyền trực tiếp của phụ thân nên tôi không thể tùy tiện sai khiến được.

Tôi ban lệnh miễn thuế cho vài vùng nghèo như giải pháp tạm thời, nhưng chừng ấy chỉ như muối bỏ biển. Thuế miễn rồi thì dân có nhẹ gánh đôi chút, song căn nguyên của đói nghèo vẫn còn đó, đâu thể giải quyết tận gốc chỉ bằng vài ưu đãi nhất thời.

Ngân khố của lãnh địa Lightless cũng có hạn, tôi chẳng thể miễn thuế mãi được. Phải sớm đề ra đối sách, nhưng tên viên quan bù nhìn kia chẳng có lấy một kế sách nào ra hồn.

Rồi lại đến hóa đơn từ thương hội thị trấn cảng. Tên Clinton khốn kiếp kia, khi chuẩn bị vật tư cho chiến dịch diệt ma thú như tàu thuyền, đại bác và dược phẩm, tất cả hắn đều để ghi nợ rồi chỉ định thẳng tên người trả là tôi, Rofus Ray Lightless.

Bình thường, thương hội chẳng bao giờ chấp nhận bán chịu những thứ như thế. Nhưng cái danh viên quan của Clinton đã cho hắn đủ uy tín để khiến mọi người tin tưởng. Hắn đã để lại một món quà lưu niệm thật phiền phức.

Nhờ vậy mà suốt ba tháng nay, tôi bị vùi trong đống giấy tờ xử lý hậu quả và những cuộc họp bất tận với bọn thương hội, chẳng được ngơi nghỉ một khắc. Các cuộc thương lượng với thương hội cảng biển ban đầu chỉ giậm chân tại chỗ. Chúng yêu cầu phải trả đúng như hóa đơn, không bớt một đồng. Phía chúng tôi thì khẳng định bị hại, bởi mọi giao dịch đều do Clinton tự ý nên cớ gì phải chịu trách nhiệm.

Xét cho cùng, hợp đồng không có chữ ký của tôi thì mặc nhiên vô hiệu. Thế nhưng, tên Clinton đã dùng một bản hợp đồng in sẵn gia huy của Lightless. Chính điều này mới khiến mọi chuyện rối tung lên.

Bởi ngay cả khi không có chữ ký, chỉ riêng gia huy cũng có thể được coi là bằng chứng ràng buộc hợp đồng. Mà quyền được sử dụng gia huy Lightless chỉ thuộc về người nhà Lightless, họ hàng trực hệ hoặc những kẻ tham gia trực tiếp vào việc cai quản lãnh địa. Tên Clinton với tư cách là viên quan, đúng chuẩn thuộc nhóm được phép dùng gia huy. Nhờ vậy mà các cuộc đàm phán cứ mãi bế tắc.

Chỉ là gần đây tôi có tiện miệng tung ra một câu chuyện, không hẳn là nhượng bộ nhưng cũng đủ để bọn thương hội vểnh tai nghe. Tôi kể rằng trong chuyến hải hành vừa rồi, tôi đã diệt trừ và thuần phục được ác ma ăn tàu trú ngụ tại Ma hải vực – chướng ngại ngáng đường thương mại biển. Thực tế thì tôi giết nó rồi biến thành sử ma, nhưng kể như vậy thì cũng không khác gì mấy.

Khi nói thêm rằng con ác ma ấy chỉ nghe lệnh tôi, và sẽ không động đến bất kỳ con tàu nào mà tôi đã cho phép. Ngay khoảnh khắc tôi nói thế, mắt bọn lái buôn sáng rực như lửa.

Cũng phải thôi. Điều đó đồng nghĩa họ có thể giao thương với lãnh địa Steria bằng đường ngắn nhất. Mà lãnh địa Steria cũng là vùng khí hậu lạnh, nên có vô số ma vật đặc hữu sinh sống bao gồm cả phi long. Dĩ nhiên, da lông và ma thạch từ chúng được bán với giá cắt cổ ở những nơi khác. Chưa kể đồ thủ công tinh xảo và bảo vật chỉ có ở Steria, chính là thứ lợi nhuận béo bở cho bọn lái buôn. Làm sao chúng bỏ qua được. Thế là từ đó họ chẳng buồn đòi nợ nữa, mà quay sang bàn về giao thương với Steria.

Đa phần xoay quanh quyền lợi và thuế thương mại sẽ áp dụng. Suốt mấy ngày liền, bọn lái buôn tham lam ấy gần như ăn dầm nằm dề ở dinh thự Lightless dù quãng đường hai ngày xe ngựa cũng chẳng phải ngắn. Lợi nhuận ắt hẳn rất lớn, nhưng mà cái tần suất mò đến thì quá lố.

“Hôm nay quả là một buổi bàn bạc có ích. Xin hẹn tái ngộ sớm, Rofus-sama.”

“Không phải sớm. Các ngươi bớt bớt cái tần suất vác mặt đến đi, lũ ngu.”

Thế là hôm nay cũng kết thúc êm đẹp, bọn tai to mặt lớn của thương hội rạng rỡ mặt mày mà rút lui. Kết quả là hóa đơn tàu thuyền và các vật phẩm khác được tính là khoản vay của thương hội cho gia tộc Lightless. Một khoản nợ không lãi, không kỳ hạn, thực chất chẳng cần trả. Đổi lại, tôi phải nhường cho thương hội ít nhiều ưu đãi về quyền lợi.

Sau mấy tiếng thương lượng dài dằng dặc, tôi kiệt sức và ngả người phịch xuống sofa trong phòng khách mà lũ thương nhân vừa đi. Lát sau, Carlos tiễn bọn họ xong thì quay trở lại.

Trông tay ông bưng khay bữa sáng mà tôi đã dặn gồm cà phê nóng kèm sandwich kẹp trứng và thịt nguội.

“Ôi chà, trông cậu chủ có vẻ kiệt sức lắm rồi.” Ông nói.

“Ta chẳng có lấy một phút nghỉ ngơi. Nếu có thể, ta đã ném hết mọi chuyện đi cho rồi.”

“Từ đầu những việc này vốn không phải phần của cậu chủ. Sao không giao lại hết cho gia chủ đi ạ?”

Giao cho phụ thân ư? Chính vì phụ thân ta đã dung túng cho thằng Clinton nên mới lâm vào cái tình cảnh “cực kỳ thú vị” thế này đấy. Có giao nữa thì cũng sẽ chỉ lặp lại bi kịch y như cũ thôi.

“Không đâu. Hẳn phụ thân cũng mệt mỏi lắm với việc quản lý lãnh thổ rộng lớn, nhất là khi từng thản nhiên thả rông thằng rác rưởi như Clinton kia mà.”

Tôi buông lời mỉa mai, khiến Carlos cụp mắt xuống đầy ái ngại.

“Chuyện đó... là vì viên giám sát được cử đi đã bị mua chuộc...”

“Những lời ngụy biện đó chẳng có chút ý nghĩa nào với những dân lành đang chịu khổ cả.”

Và cả kẻ đã phải chết đi sống lại bao lần vì cái kết quả ấy như tôi nữa. Carlos im lặng, không sao đáp lại. Tôi khịt mũi khinh bỉ, vừa nhai chiếc sandwich ông mang tới vừa trầm ngâm.

Ma hải vực, chi bằng cứ để cái mối đe dọa ấy tồn tại thì hơn. Cứ để cho con ác ma ăn tàu rình rập, nhưng chỉ những tàu được Lightless cho phép mới an toàn qua lại. Khi ấy, lợi nhuận từ giao thương với Steria sẽ nằm trọn trong tay tôi.

Nghĩa là tôi cần quay lại Roguebelt để giải phóng Strath. Nhưng giấy tờ còn chồng chất, tên viên quan bù nhìn kia ngày nào tôi cũng phải cầm tay chỉ việc. Thời gian thì chẳng có. Hay là dẹp luôn, dời hẳn căn cứ từ biệt dịnh vương đô về cảng thị một thời gian thì mọi chuyện sẽ nhẹ gánh hơn nhỉ?

…Nhưng nếu làm thế, e rằng phụ thân lại sai Hắc Kỵ Sĩ đến lôi tôi về. Chẳng dễ dàng chút nào. Đúng lúc ấy, Carlos lên tiếng như sực nhớ ra điều gì.

“Nhân tiện, cậu khắp phải khởi hành rồi đấy ạ. Tuần tới phải đi rồi.”

“…Hả?”

Tuần tới? Khởi hành? Ta có lỡ mất chuyện gì sao?

“Ô kìa, cậu quên rồi sao? Rõ ràng cậu còn háo hức tới mức nôn mửa cơ mà. Là buổi tiệc do công tước Galeon tổ chức đó ạ.”

“À, ừ....”

À, đúng là có chuyện đó. Hình như thiệp mời gửi tới từ ba tháng trước thì phải. Tôi đâu có quên, đó chính là cái ngày tôi mơ thấy ác mộng bị giết đến hàng ngàn lần. Chẳng phải vì vui mừng mà nôn đâu.

Gia tộc Công tước Galleon là chủ tiệc lần này, cũng chính là gia tộc của [Đệ Nhị Ma Vương] Raymond – trùm cuối chương hai của câu chuyện. Tham dự buổi tiệc đồng nghĩa đối mặt trực diện với hắn. Có lẽ đây sẽ là lần chạm trán đầu tiên trong mạch truyện. Nói thật thì tôi chẳng hứng thú, mà đúng hơn là cực kỳ không muốn. Bởi chính nhờ dính líu tới Raymond mà sau này tôi mới trở thành một trong Tứ Thiên Vương, để rồi chết thảm.

Nếu tôi dứt khoát không tham dự buổi tiệc, có lẽ tương lai bị trói buộc vào vai tùy tùng của hắn sẽ đổi khác. Khi ấy, tất nhiên tôi sẽ không trở thành Tứ Thiên Vương và cũng chẳng phải chết nữa.

Chưa kể, đường tới lãnh địa Galeon rất xa. Gia tộc Galeon thì chiếm lãnh thổ rộng lớn tận phía tây, hoàn toàn đối nghịch với lãnh địa Lightless ở phía đông vương quốc.

Chỉ riêng quãng đường thôi, đi xe ngựa cũng mất cả tuần trời một lượt. Có đi nhờ tuyến tàu qua vương đô thì cũng rút ngắn được đôi chút, nhưng với một kẻ đang bận xử lý hậu quả và đối phó thương hội như tôi mà vắng mặt hơn một tuần thì... Có lẽ thôi, dẹp cái tiệc ấy đi thì hơn.

“Carlos, báo lại với Công tước Galleon rằng ta sẽ không dự tiệc.”

“Hả?? Sao tự dưng thế này, bây giờ mà lại nói không tham gia ư…?”

Trước sự ngạc nhiên của Carlos, tôi chỉ việc đưa cánh tay trái bị cụt ra lắc lư cho ông thấy.

“Thời gian quý giá lắm. Tay trái của ta vẫn chưa hồi phục nữa, cứ lấy bệnh làm cớ là xong.”

“Chuyện đó… e rằng khó đấy.” Carlos đáp.

“Tại sao?”

“Bởi vì thư xác nhận tham dự đã được gửi đi rồi. Hơn nữa, ngài gia chủ cũng sẽ có mặt…”

Carlos tránh ánh nhìn của tôi, trông khó xử ra mặt. Phụ thân cũng đi sao? Nghĩ lại thì cũng hợp lý thôi. Mời riêng một đứa con chưa trưởng thành đi dự tiệc mới là bất thường. Vậy nên, việc phụ thân tôi với tư cách đương kim gia chủ tham gia là chuyện đương nhiên. Nếu vậy thì…

“Carlos này.”

“Vâng, có chuyện gì ạ?”

Tôi nheo mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Tuần sau ta sẽ giả bộ bị đau bụng.”

Carlos thở dài bất lực.

“…Mong cậu có thể lừa nổi ngài gia chủ.”

Đó mới là vấn đề.

***

Kết cục thì tôi không thể từ chối tham dự. Tờ mờ sáng, ba cỗ xe ngựa đã chờ sẵn trước dinh thự. Tôi khoác áo choàng, được dẫn ra trước xe.

“Thưa phụ thân, con thấy không khỏe…”

“Im đi. Mau lên xe.”

“Lần này, con xin phép không tham gia…”

“Ngươi định bôi tro trát trấu lên gia tộc Lightless sao?”

“….”

Ánh mắt sát khí của phụ thân đủ khiến tôi hiểu rằng mình chẳng còn quyền từ chối. Đúng là hủy tham dự vào phút chót sau khi đã xác nhận chẳng khác nào hành vi vô lễ, không chỉ với tư cách quý tộc mà ngay cả với tư cách con người.

Trong giới quý tộc vốn đặt nặng lễ nghi, hành động ấy sẽ chẳng bao giờ được chấp nhận trừ khi có đại sự khẩn cấp. Nếu cố làm thế, hình ảnh nhà Lightless trong mắt công tước Galleon chắc chắn sẽ xấu đi. Làm mất thiện cảm với công tước chẳng khác nào chuốc lấy bất lợi cho hầu tước Lightless. Tôi đành ngoan ngoãn lên xe ngựa.

Thế nhưng phụ thân hôm nay có vẻ căng thẳng và thiếu kiên nhẫn, chẳng còn dáng vẻ ung dung thường ngày. Có lẽ ánh mắt gay gắt của phụ thân dành cho tôi là do vẫn còn để bụng chuyện tôi nói hôm trước trong thư phòng. Bởi tôi đã thẳng thừng nói: “Xin người hãy cai trị tử tế hơn một chút. Dân chúng mới là người chịu khổ đấy.” Nên hẳn đã để lại ấn tượng rất tệ. Rồi phụ thân cũng bước lên xe, ngồi xuống đối diện tôi.

Khi chạm mắt nhau, tôi khẽ đứng lên thì lập tức bị ánh mắt sắc bén của phụ thân ghim chặt.

“Ngươi định đi đâu?”

“…Sang xe phía sau.”

Có ba đoàn xe đi tới lãnh địa Galleon. Xe đầu chở tôi và phụ thân, xe thứ hai dành cho tùy tùng, và xe cuối cùng chở lễ vật dâng lên Công tước Galleon.

Carlos ngồi ở xe thứ hai. Dù không tiện nghi bằng xe này nhưng thế là đủ. Ngồi lì cả tuần đối diện phụ thân thì khác nào cực hình. Song, câu trả lời của phụ thân lạnh lùng dập tắt ý định ấy.

“Không được.”

“Nhưng mà, con muốn đi với Carlos…”

“Còn nhiều gia nhân khác. Carlos thì không sao, nhưng ngươi mà sang thì tất cả sẽ áp lực. Chuyện đơn giản thế cũng không hiểu à?”

Lời của phụ thân khiến máu tôi sôi lên. Suýt chút nữa tôi đã bật lưỡi tỏ ý khinh bỉ, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại được. Ông ta nói không sai nên tôi chẳng thể phản bác. Dù cực kỳ khó chịu, tôi vẫn im lặng ngồi xuống.

“Lên đường.”

Mệnh lệnh lạnh lẽo của phụ thân vang khắp khoang xe. Bánh xe lăn đi, đoàn ngựa hướng thẳng về lãnh địa Galleon. Vậy là chuyến hành trình dài lê thê như địa ngục đã bắt đầu.

***

Trên xe ngựa hướng đến lãnh địa Galeon. Giữa tôi và phụ thân chỉ có sự im lặng nặng nề. Cha con ta vốn chẳng thân thiết để mà chuyện trò vui vẻ, nên thành ra thế này cũng dễ đoán thôi.

Bầu không khí căng thẳng, u ám như địa ngục. Bình thường vẫn vậy, nhưng ở chung một không gian lâu thế này thì là lần đầu. Tâm trạng thì không thể nào tệ hơn.

Tôi quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ để tránh ánh mắt của phụ thân. Sau một hồi lắc lư vô tận, phụ thân bất ngờ cất tiếng.

“…Có thật là ngươi đang để ý một cô gái thường dân không?”

“…”

Một câu hỏi đường đột từ phụ thân. Tôi suýt bật cười, nhưng cố giữ bình tĩnh mà đáp lại.

“…Báo cáo à? Đó chỉ là ảo tưởng của Carlos thôi.”

Phụ thân nheo mắt sắc như dao, dường như muốn moi hết sự thật.

“…Đối phương là một cô gái làng chài. Hình như tên là Farathiana thì phải.”

Nghe phụ thân thốt ra cái tên ấy, một cơn bực bội khó tả ập đến.

“Xin phụ thân dừng lại cho. Con không có hứng thú với mấy chuyện vớ vẩn ấy.”

“Ta cũng đã nhận được báo cáo tương tự từ Alba.”

“…Thế à?”

Cái tên đội trưởng kỵ sĩ Alba đó… xem ra cũng nhiều chuyện quá nhỉ. Cái đầu bạc ấy, ta sẽ nhớ kĩ.

“Xem ra cả con lẫn phụ thân đều có thuộc hạ thích mơ mộng nhảm nhí.”

“Ngươi chối sao? Vậy thì hãy đưa cô gái đó đến đây…”

Tôi giải phóng một luồng ma lực dữ dội, nghiền nát câu nói chưa kịp thốt hết của phụ thân. Dù bị ma lực đầy sát khí bủa vây, phụ thân chỉ ngậm miệng nhưng gương mặt vẫn bình thản.

“Rofus… thế thì chẳng khác nào thừa nhận cả.”

Tôi lườm phụ thân, người trông có phần bất lực pha chán nản.

“Vậy thì, giả sử như đó là sự thật đi. Chỉ là giả sử thôi. Thế thì sẽ ra sao?”

“Đừng cảnh giác thế. Chẳng sao cả, ta cũng chẳng can thiệp. Ngươi chưa có hôn ước, chuyện với Vermei cũng tùy. Cứ làm điều ngươi muốn.”

Gia tộc tôi có giao kèo với Vermei, rằng nếu bên kia sinh được con gái trước khi tôi trưởng thành thì sẽ đính hôn. Đó là thỏa thuận mà hai nhà tự ý đặt ra sau khi tôi chào đời. Mà hôn ước kiểu quý tộc thì vốn dĩ đều vậy cả.

“Vậy thì phụ thân nêu ra chuyện này làm gì?”

Trước ánh nhìn dò hỏi của tôi, phụ thân khẽ nhún vai.

“Ta chợt nhận ra đã lâu rồi cha con chưa có một cuộc trò chuyện tử tế, nên nghĩ nói chút chuyện phiếm thôi.”

Nghe vậy, tôi không nhịn được mà bật cười nhạt.

“Một cuộc trò chuyện tử tế ư? Lạ thật, con không ngờ lại nghe câu đó từ miệng người.”

“Có gì buồn cười sao? Mà này, khi nào ngươi định quay lại bản dinh?”

“Về bản dinh? Con sao? Người đùa chắc. Chẳng lẽ người không biết mẹ và thằng em vô dụng kia sợ con đến mức nào à? Chính người đã ra lệnh chuyển con sang biệt dinh kia còn gì.”

Phụ thân đã ra lệnh cho tôi dọn sang biệt dinh từ khi mười tuổi. Từ khi con bé, tôi hoàn toàn không thể kiểm soát nổi ma lực và ma pháp ngùn ngụt trong người. Chỉ một lần sơ sẩy, ma pháp tôi phóng đã mất khống chế và kéo cả thằng em trai vào. Mẫu thân lao đến che chắn nó, còn phụ thân phải ra tay chặn đứng ma pháp đang bùng phát của tôi.

Đó là thất bại đầu tiên trong đời, sau khi tôi từng được ca tụng nào là ma lực mạnh nhất lịch sử dòng tộc Lightless, nào là kẻ tái sinh của Thủy tổ. Từ khoảnh khắc ấy, tôi cắm đầu vào việc luyện tập kiểm soát ma lực. Ngày này qua ngày khác, bất kể là đêm thì tôi chẳng tiếc cả giấc ngủ để rèn luyện.

Kết quả là tôi đã hoàn toàn làm chủ được ma lực vào năm mười tuổi, nhưng phụ thân vẫn chuyển tôi sang biệt dinh. Bởi mẫu thân và thằng em quá khiếp sợ tôi, khiến sinh hoạt thường ngày không thể diễn ra bình thường. Việc bị chuyển sang biệt dinh, tôi không hề oán hận. Dù từng có một giai đoạn bướng bỉnh khi nỗ lực của tôi chẳng ai công nhận và bị nghi ngờ, giờ nghĩ lại thì tôi cũng thấy tất cả chẳng còn quan trọng nữa.

Phụ thân khẽ ngoảnh đi.

“…Đã hai năm rồi nhỉ. Chắc giờ ngươi đã kiểm soát được ma lực. Nhưng sống tách biệt mãi thì quan hệ gia đình sẽ chẳng thay đổi.”

“Bây giờ lại muốn hàn gắn quan hệ sao?”

“Khi ta bảo ngươi trở về bản dinh vào một năm trước, vì sao ngươi lại không về?”

“Con sẽ không về. Con cũng chẳng có ý định quay về trong tương lai.”

Tôi không còn thấy bất kỳ lý do nào để quay về nữa.

“Rofus…”

Tôi lảng tránh ánh mắt của phụ thân khi ông ta khẽ gọi tên mình.

“Thế là đủ rồi. Con sẽ nghỉ một lát, khỏi bận tâm.”

Tôi nhắm mắt, không muốn tiếp chuyện thêm nữa. Suốt quãng đường tới thị trấn mà xe ngựa dừng chân, cả hai chúng tôi đều không hé môi lấy một lời.

Ghi chú

[Lên trên]
Raw là 精霊憑き (Seirei tsuki) nghĩa là Người bị tinh linh nhập/ám.
Raw là 精霊憑き (Seirei tsuki) nghĩa là Người bị tinh linh nhập/ám.
[Lên trên]
Lúc trước mình hay dịch Rofus là trưởng nam hoặc người thừa kế, nhưng trong raw là 嫡男 (chakunan) = đích tử (con trai trưởng chính thất) sẽ chuẩn hơn
Lúc trước mình hay dịch Rofus là trưởng nam hoặc người thừa kế, nhưng trong raw là 嫡男 (chakunan) = đích tử (con trai trưởng chính thất) sẽ chuẩn hơn
[Lên trên]
Từ giờ đổi vùng biển ma thành Hải ma vực cho chuẩn hơn nhé.
Từ giờ đổi vùng biển ma thành Hải ma vực cho chuẩn hơn nhé.
[Lên trên]
Đổi kinh đô thành vương đô nhé
Đổi kinh đô thành vương đô nhé
[Lên trên]
Ở đây cha gọi Rofus là kisama
Ở đây cha gọi Rofus là kisama