Web Novel

Chương 97: Cống hiến trong trận chiến và đánh giá

Togami đang loay hoay với thiết bị thông tin của mình, cậu đang xem hồ sơ Thợ săn của Akira.

Akira là một Thợ săn Hạng 21. Sau khi biết Hạng của Akira thấp hơn mình, cậu đã khinh thường Akira. Nhưng bây giờ chính cậu đang mong rằng mình chỉ vừa làm mấy trò đùa tệ hại vào lúc đó thôi.

Togami đã trực tiếp thấy Akira hành động và cảm nhận được sự khác biệt về kỹ năng của hai người. Cậu đã tận mắt chứng kiến và hiểu ra rằng Akira quá mạnh so với một Thợ săn hạng 21. Nhưng đó không phải là vấn đề lớn nhất.

Vấn đề lớn nhất đó là Akira trông quá đỗi bình thường. Cậu ấy không hề có một chút vẻ kiêu ngạo, tự mãn hay tự tin vào kỹ năng của bản thân. Dù mạnh đến vậy nhưng cậu ấy không kiêu ngạo với kỹ năng của mình.

(...Đừng nói với mình Thợ săn hạng 21 mạnh như thế là chuyện bình thường nhé? Không, không thể nào là bình thường được! Cậu ta chắc chắn là trường hợp kỳ lạ! Cậu ta khác thường!! Không đời nào mà…)

Nếu một Thợ săn hạng 21 mạnh như Akira là chuyện bình thường thì sẽ không có vấn đề gì. Nhưng nếu sức mạnh của Akira được xem là bình thường thì có nghĩa là Togami quá yếu so với tiêu chuẩn đó. Đối với Togami - một người luôn nghĩ mình là một Thợ săn tài năng và tự hào về điều đó, thì đây chính là một liều thuốc đắng khó mà nuốt nổi.

Togami kiểm tra Hạng Thợ săn của Akira trong khi cầu mong. Nhưng biểu hiện của cậu nói rằng sự cầu mong của cậu không phải là câu trả lời. Theo ghi chép từ Văn phòng Thợ săn, Akira đúng là Thợ săn hạng 21.

Togami vẫn trong tình trạng sốc và hỏi Shikarabe.

“Uhmmm… Có điều tôi muốn hỏi.”

Dù Togami thuộc phe phái chống đối Katsuya nhưng cậu vẫn là một Thợ săn trẻ. Nói ngắn gọn, cậu là kiểu Thợ săn mà Shikarabe ghét. Vì Shikarabe vẫn chưa có một ấn tượng nào về Togami nên hắn ta vẫn xem Togami như những Thợ săn trẻ khác mà hắn ta không ưa.

Shikarabe tỏ vẻ khó chịu và nói.

“Gì hả?”

Nếu là Togami như thông thường, cậu sẽ đáp trả lại ngay khi bị Shikarabe nói như thế. Nhưng không phải là lần này, mặt cậu căng thẳng và tiếp tục nói.

“Về cậu Akira đó… Cậu ta thực ra là ai vậy?”

“Ý cậu là sao chứ? Cậu ta là một Thợ săn mà tôi thuê tham gia vào cuộc săn này. Tôi biết cậu ta không thuộc Drankam. Nhưng tôi không muốn nghe cậu cằn nhằn về việc đưa một Thợ săn không phải từ băng nhóm vào đâu nhé.”

Togami bối rối sửa lại khi thấy Shikarabe hiểu lầm.

“Ý tôi không phải thế! Cậu ta, tôi không chấp nhận một người như cậu ta ở Hạng 21 đâu?! Rất kỳ lạ!!”

Shikarabe hơi ngạc nhiên và nhanh chóng hiểu ra ý mà Togami muốn nói. Hắn cười tinh quái trong một khắc, rồi lập tức quay lại vẻ mặt như bình thường.

“Hạng Thợ săn là nhân tố chứng tỏ một Thợ săn làm tốt công việc của mình như thế nào, nhưng không có nghĩa là chứng tỏ họ mạnh như thế nào trong chiến đấu. Nếu cậu có khả năng lén lút tốt, cậu có thể né tránh quái vật và vẫn mang về từ tàn tích thế giới cũ một núi di vật. Và khi cậu mang di vật đáng giá về cho Văn phòng Thợ săn, cậu sẽ được thăng Hạng Thợ săn mặc dù không hề có kỹ năng chiến đấu. Ngược lại cũng vậy, nếu cậu có kỹ năng chiến đấu tuyệt vời nhưng gặp vấn đề trong việc mang di vật từ tàn tích về, Hạng Thợ săn của cậu sẽ rất thấp. Nhưng mà hiếm khi tìm ra kiểu Thợ săn như thế lắm. Dù sao thì cũng không thể tránh khỏi việc gặp phải quái vật khi đi vào tàn tích thế giới cũ. Vì thế học cách chiến đấu rất quan trọng. Đối với những Thợ săn có khả năng chiến đấu tốt nhưng kém về khả năng thăm dò tàn tích, họ sẽ tăng Hạng Thợ săn của mình bằng cách nhận những nhiệm vụ tiêu diệt quái vật. Đó là lý do cũng không sai khi thông qua Hạng Thợ săn chúng ta sẽ biết được kỹ năng của Thợ săn đó.”

Sau khi Shikarabe nói như thế, hắn nhếch mép với Togami.

“Mà, uh, nói sao nhỉ? Giả sử có người cho rằng Hạng Thợ săn là mức đo cho kỹ năng chiến đấu của người đó đi. Người đó luôn nhận những nhiệm vụ dễ dàng để tăng Hạng Thợ săn của mình, và khi hoạt động cùng với một Thợ săn tài năng khác, người đó mới nhận ra rằng mình đang ngáng chân đồng đội. Cứ cho rằng người đó hiểu lầm kỹ năng của mình vì người đó chỉ tập trung vào tăng Hạng Thợ săn, tôi đảm bảo người đó sẽ thấy sốc khi thấy người đồng đội của mình tài giỏi đến thế nào và rất khác so với người đó tưởng tượng. Còn hơn thế nữa khi cái tính cách tệ hại của người đó làm cho mình không hề tỏ vẻ nghi ngờ vào kỹ năng của bản thân mà còn khinh thường đồng đội của mình… À, tôi không có nói cậu đâu nhé, Togami. Dù sao thì đây hoàn toàn là vấn đề về tính cách thôi. Không phải là tôi muốn nói xấu băng nhóm mà mình đang tham gia, nhưng đúng là dạo gần đây có kiểu Thợ săn như thế đang dần tăng lên trong Drankam và khiến cho người ta bắt đầu nói những điều không tốt về Drankam. Mấy điều như những Thợ săn từ Drankam chỉ là lũ Thợ săn yếu đuối với trang bị mạnh mẽ. Nhưng tôi không có nghĩ cậu là một trong số những Thợ săn đó đâu biết chưa? Dù sao thì tôi cũng đã mời cậu tham gia vào săn tiền thưởng mà. Tôi không biết họ đã dùng yếu tố nào để chọn cậu, nhưng nếu những cấp trên đã chọn cậu thì có thể họ không sai đâu, có thể thôi.”

Togami không nói gì khi nghe Shikarabe nói. Nhưng mặt cậu nhợt nhạt và nói.

“...Tôi đi hít thở không khí một chút.”

Togami chỉ nói như thế và bỏ Shikarabe lại, cậu trông hơi chao đảo khi rời đi.

“Quay lại khi nhân viên Văn phòng Thợ săn tới nhé.”

Shikarabe nói như thế và tiễn Togami đi.

Sau khi Togami rời đi, Varga đang cố nhịn từ nãy giờ liền phá lên cười.

“Shikarabe, cậu xấu tính thật đấy. Cho dù có nghĩ như thế nào thì Akira mới là người khác thường. Cậu nhóc đó nói đúng mà, khá kỳ lạ khi một người mạnh như cậu ta lại ở hạng 21. Làm gì có Thợ săn hạng 21 nào đáng giá 100,000,000 Aurum chứ phải không?”

Shikarabe chỉ cười và đáp lại.

“Đừng có thô lỗ. Tôi không có nói dối cậu biết không? Tôi cũng đã nói đó không phải là trường hợp của Togami rồi mà không phải sao? Vì thế cậu ta đón nhận điều đó như thế nào cũng không liên quan đến tôi phải không? Nếu cậu ta đón nhận những lời đó theo đúng như ý tôi, vậy thì sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Yamanobe mỉm cười và nói thêm.

“Nhưng cậu ta thuộc phe phái chống đối Katsuya phải không? Không phải cậu nên thích cậu ta sao?”

“Không sao. Cậu ta chỉ không thích việc Katsuya có nhiều cô gái vây quanh thôi. Chưa kể đến là cậu ta đang nhận ưu đãi từ chương trình ưu ái Thợ săn trẻ nên vì thế mà cậu ta mới tự kiêu như vậy. Những người như cậu ta sẽ thay đổi ngay khi Katsuya công nhận thực lực ngay thôi ấy mà. Tôi đảm bảo luôn đấy. Nên từ góc nhìn đó, cậu ta cũng thuộc phe phái Katsuya thôi.”

“À, cậu nói phải. Kết quả đó hoàn toàn có thể xảy ra.”

Có vẻ cơn giận của Shikarabe với những Thợ săn trẻ của Drankam đã nguôi bớt, hắn ta cười đùa cùng với bạn của mình.

Varga quay lại bầu tâm trạng nghiêm túc và hỏi Shikarabe.

“Shikarabe, tôi muốn xác nhận kế hoạch của chúng ta sau chuyện này. Chúng ta sẽ đi săn con quái vật tiền thưởng tiếp theo chứ?”

“Tôi vẫn chưa quyết định. Còn tùy thuộc vào tình hình sẽ biến chuyển ra sao nữa. Dù chúng ta đã sử dụng gần hết đạn dự trữ, nhưng chúng ta vẫn có thể nạp lại tùy vào tuyến đường mà chúng ta sẽ đi. Điều đó cũng tùy thuộc vào việc chúng ta đi săn con quái vật tiền thưởng tiếp theo một cách riêng lẻ hay tham gia cùng với những đội khác nữa.”

“Vậy những thành viên khác thì thế nào nếu như chúng ta tham gia vào một đội Thợ săn khác? Chúng ta đã thuê họ mà không thông qua sự chấp thuận của Văn phòng Thợ săn, họ có thể sẽ gây ra rắc rối nếu chúng ta đưa theo họ khi tham gia vào một đội khác không phải sao?”

“Nói thật nhé, tôi muốn săn con quái vật tiền thưởng tiếp theo mà chỉ có mỗi chúng ta thôi. Nếu chúng ta tham gia vào đội khác, chúng ta sẽ không đưa họ theo. Đúng như Varga nói, việc đó chỉ tổ gây thêm rắc rối thôi. Vì thế tôi sẽ chỉ đưa theo Thợ săn từ Drankam, có nghĩa là ba chúng ta cộng thêm Togami. Chưa kể đến ghi chép trong Văn phòng Thợ săn chỉ hiện tên của chúng ta là những người đã tiêu diệt Tank Tarantula thôi.”

Yamanobe có vẻ thất vọng và nói.

“Vậy à, thành thật mà nói, tôi mong có thể đưa theo Akira và Nergo nữa. Hai người đó đã đóng góp còn nhiều hơn tôi tưởng trong trận chiến lúc nãy.”

Đều là nhờ vào Shikarabe, Akira và Nergo đã thu hút hết sự chú ý từ Tank Tarantula nên Yamanobe và Varga mới có thể tiến lại gần Tank Tarantula mà không gặp rắc rối nào. Ban đầu, họ còn lập ra một chiêu trò để ép những Thợ săn khác tiến lại gần Tank Tarantula nếu họ từ chối chiến đấu.

Phương tiện mà những Thợ săn khác sử dụng đều được bọn Shikarabe chuẩn bị. Họ đã sắp đặt những chiếc xe đó để có thể điều khiển những chiếc xe đó từ chiếc APC của Shikarabe. Đương nhiên họ đã lập ra chiêu trò đó để ép những Thợ săn khác ra làm mồi nhử. Dù cuối cùng họ đã không dùng đến trò đó, nhưng họ đã chuẩn bị trước một việc như vậy.

Yamanobe suy nghĩ gì đó và nói ra ý kiến của mình.

“Vậy đưa theo những Thợ săn khác cùng với chúng ta thông qua một yêu cầu chính thức thì thế nào?”

Shikarabe lập tức đáp lại.

“Ý tưởng đó không hay đâu, việc đó sẽ gây ra thêm nhiều rắc rối trong việc thương lượng. Nếu cậu định làm như vậy, cậu cũng phải đảm bảo lo liệu được hậu họa về sau hiểu chứ? Tôi không giúp đâu nhé.”

“Cả tôi nữa. Tôi cũng nghĩ đó là một ý kiến không hay cậu biết không?”

Yamanobe lập tức từ bỏ mà không phản đối gì mấy. Về phần thưởng và độ khó, săn một con quái vật tiền thưởng là một chủ đề rất nhạy cảm. Nếu Yamanobe đưa theo Thợ săn không phải từ Drankam, có nghĩa là hắn sẽ phải thương lượng với những nhân tố khác nữa. Ngay cả Yamanobe cũng không muốn phải đối mặt với việc đó.

Không lâu sau, nhân viên Văn phòng Thợ săn cũng đã đến nơi.

Bọn Shikarabe hoàn tất các thủ tục và chất đống sắt vụn từ con Tank Tarantula mà họ đã thu thập từ lúc nãy lên xe tải của Văn phòng Thợ săn.

Sau khi hoàn tất công việc với Văn phòng Thợ săn, họ vẫn còn phải lo liệu thêm một vài thủ tục với Drankam. Shikarabe đã sử dụng thiết bị thông tin để liên lạc với người từ Drankam, nhưng cuộc trò chuyện của họ trông không vui vẻ gì.

“...Ra vậy… Được rồi, tôi sẽ gửi anh tọa độ gặp mặt… Ừ, tôi sẽ lo những Thợ săn ở phía đó, chúng tôi sẽ xuất phát một khi chuẩn bị… Hiểu rồi, được!! Đừng có giao quyền chỉ huy cho mấy người đó! Đừng!!”

Shikarabe ngắt cuộc gọi với Arabe. Varga nhìn Shikarabe và hỏi.

“Có chuyện gì thế?”

“Chỉ còn lại 1 con quái vật tiền thưởng thôi. Đội do Drankam gửi đi săn con Maimai Đại pháo đã thất bại rồi. Con Maimai Đại pháo đã bị tiêu diệt bởi một đội khác. Còn về con Rắn khổng lồ… có vẻ nó đã bị đội của Katsuya tiêu diệt.”

Shikarabe tỏ vẻ khó chịu và nói tiếp.

“Về con cuối cùng, họ nói chúng ta phải lập đội với những đội Drankam còn lại để săn con quái vật tiền thưởng cuối cùng - con Big Walker. Thu hồi lại hết trang bị mà chúng ta đã cho những Thợ săn kia mượn đi."

Yamanobe nghiêng đầu và hỏi Shikarabe.

“Được rồi, mà sao cậu lại cáu thế? Phe phái Katsuya đã vung rất nhiều tiền cho Katsuya để săn con rắn khổng lồ đó mà, vì vậy họ tiêu diệt được con quái tiền thưởng đó cũng đúng thôi không phải sao?”

Shikarabe tỏ ra vô cùng khó chịu và đáp lại.

“Theo cách chúng ta thành lập đội mới và đội mới này sẽ rất lớn, Katsuya có thể sẽ là chỉ huy của đội mới cậu biết không!? Các cấp trên đang tranh luận về vấn đề này rồi. Con Big Walker có trị giá 3,000,000,000 Aurum! Vì thế đội trưởng của đội đã tiêu diệt con quái vật tiền thưởng trị giá 3,000,000,000 Aurum sẽ nhận được rất nhiều danh tiếng đấy!! Tôi thà chết còn hơn hoạt động dưới trướng thằng nhóc đó!!”

Cả Yamanobe và Varga đều gật đầu chấp thuận. Cả hai người họ đều biết rõ Shikarabe ghét Katsuya đến mức nào.

************

Elena và Sara trông vô cùng kiệt sức khi đang nghỉ ngơi ở nơi hoang dã. Elena đang ngồi trên ghế lái trong khi Sara đang ngồi ở ghế lái phụ.

Không xa so với họ, là xác của con rắn khổng lồ mà đội của Katsuya đã tiêu diệt. Nó trông như con rắn mà Elena và Sara đã gặp trong Tàn tích nhà ga Yonozuka ngày hôm kia nhưng ngoại trừ một điều là trông con này còn kinh khủng hơn.

Miệng nó lớn đến mức có thể nuốt trọn một bộ giáp hạng nặng hay một chiếc xe. Chiều rộng của nó ít nhiều gì cũng to ngang cỡ một tòa nhà cỡ nhỏ và nó có chiều dài cỡ vài chục cái xe kéo cộng lại.

Con rắn khổng lồ đó là tập hợp của tất cả những con quái vật mà nó đã ăn vào. Một phần da của nó có lông của quái vật sinh học, trong khi vài phần khác thì bao bọc trong tấm giáp từ một con quái vật cơ học. Còn có cả bánh xe trên đó nữa, có thể là từ những chiếc xe của Thợ săn mà nó đã ăn.

Những nhân viên Văn phòng Thợ săn đang cố gắng di chuyển xác của con rắn lớn bằng trang bị hạng nặng. Một nhóm Thợ săn trẻ đang tụ tập cách đó không xa so với họ, họ trông khá xúc động vì đã có thể tiêu diệt được con rắn. Nhưng một vài người trông buồn bã vì người bạn thân của họ bị thương hoặc đã bị giết trong trận chiến vừa nãy.

Một nhân viên Văn phòng Thợ săn đang nói chuyện với Katsuya ở điểm đó, cậu ta hẳn phải có nhiều điều để nói vì là đội trưởng của đội đã tiêu diệt con quái vật tiền thưởng. Đằng sau cậu ta, Mizuha, người phụ nữ đã hỗ trợ cho phe phái Katsuya, đang đứng đó lắng nghe cuộc trò chuyện.

Elena và Sara không thuộc Drankam, vì thế họ đã dùng cái cớ này để nghỉ ngơi ở một chỗ khác không xa so với đội của Katsuya. Nhưng thực ra đó cũng là lệnh của Mizuha.

Sara quay sang nhìn Elena đang ngồi ở ghế lái, cô trông vô cùng mệt mỏi và hỏi.

“...Elena, tớ cằn nhằn một chút được không?”

Elena trông cũng mệt mỏi không kém.

“...Được, cứ thoải mái, nhưng mà, tớ cảm giác như biết cậu chuẩn bị cằn nhằn về cái gì rồi.”

“...Vậy sao? Thôi, tớ chấp nhận đề nghị của cậu vậy…”

Sara hít vào một hơi dài và bắt đầu cằn nhằn.

“Nói thật đấy, công việc lần này chẳng xứng đáng để cố gắng tí nào…”

“Tớ hoàn toàn đồng ý với cậu… Đúng là sai lầm… Tớ phải cẩn thận hơn về thời hạn hợp đồng vào lần tới mới được…”

“Không sao… Không phải lỗi của cậu…”

“Cảm ơn… Thật vui vì cậu là đồng đội tớ…”

Elena và Sara vẫn trông vô cùng mệt mỏi khi tỏ ra biết ơn với nhau.

Elena và Sara đều đã kiệt sức về cả thể chất lẫn tinh thần. Đương nhiên là họ đã tiêu tốn thể lực khi chiến đấu với con quái vật tiền thưởng. Chính xác mà nói, đó là vì trận chiến đó có quá nhiều gánh nặng cho Elena và Sara.

Sự căng thẳng khi săn quái vật tiền thưởng, sự sợ hãi khi chạm mặt với quái vật tiền thưởng, và sự hỗn loạn xảy ra sau đó vì họ thiếu kinh nghiệm, gần như là không thể để những Thợ săn trẻ hoạt động theo đội trong một trận chiến như vậy.

Lệnh của Katsuya hay bị ngắt ở giữa chừng rất nhiều lần, vì cậu ta luôn chạy đi giúp đỡ đồng đội khi quái vật tiền thưởng phá hỏng phương tiện của họ.

Còn có một vài Thợ săn trẻ đứng bắn quái vật tiền thưởng ở cự ly gần dù Elena và Sara đã cảnh báo họ đã ở quá gần và cần phải rút về. Những Thợ săn trẻ đó đã không nghe theo Elena và Sara, họ nói rằng đó không phải là lệnh từ đội trưởng, Katsuya. Chỉ nghe lệnh của đội trưởng thì cũng đúng, nhưng kết quả là họ phải chịu chấn thương nặng vì chiến đấu với quái vật tiền thưởng ở khoảng cách quá gần.

Công việc của Elena và Sara là đảm bảo càng nhiều Thợ săn trẻ sống sót trở về càng tốt. Vì thế họ đã tích cực cố gắng bảo vệ những Thợ săn đó và đưa họ về nơi an toàn.

Elena và Sara đã cố gắng giúp đỡ họ trong trận chiến khi bọn họ bao vây lấy con quái vật tiền thưởng. Hai người thực ra còn thu thập thông tin về con quái vật tiền thưởng và còn giúp đỡ những Thợ săn khác nữa. Dù trông như công việc của hai người là một việc nhàm chán, nhưng thực ra lại là một công việc rất quan trọng.

Nhưng đối với một vài Thợ săn trẻ, trông như Elena và Sara chỉ chạy lòng vòng mà không làm được trò trống gì.

Những người đã tiêu diệt quái vật tiền thưởng đúng là đội Katsuya, họ cũng là những người đã bắn rất nhiều tên lửa vào con rắn khổng lồ. Vì thế nhìn sơ qua thì trông như họ là những người đã cống hiến nhiều nhất trong trận chiến đó. Cứ như họ sẽ có thể tiêu diệt con quái vật tiền thưởng mà không cần đến Elena và Sara vậy. Nhưng đó là khi tên lửa của họ có thể bắn trúng con quái vật tiền thưởng mà không cần điều hướng mục tiêu từ Elena mà thôi.

Nhưng trên thực tế là điều đó vẫn có thể. Đội của Katsuya đã đem theo rất nhiều tên lửa, đủ để bù đắp cho độ thiếu chính xác bằng số lượng. Nếu không có Elena và Sara, độ chính xác sẽ rất thấp, nhưng như thế họ sẽ phải mất thêm nhiều thời gian để tiêu diệt quái vật tiền thưởng, trong tình huống đó thì họ sẽ phải chịu tổn thất nhiều hơn trong trận chiến.

Nhưng không phải ai cũng có suy nghĩ như vậy. Đặc biệt là những người muốn nâng cao thành tích và danh tiếng cá nhân.

Cả Elena và Sara trông vô cùng mệt mỏi.

“Elena… Kế hoạch tiếp theo là gì?”

“...Hiện tại thì chúng ta chỉ cần chờ đợi cho đến khi họ nói chuyện xong với Văn phòng Thợ săn về con quái vật tiền thưởng. Sau đó… Ừm, tùy vào tình hình thôi.”

“...Ra vậy.”

“...Muốn uống ít thuốc không?”

“Tớ đã uống vài viên rồi…”

“Vậy sao…”

Cho dù thuốc giúp họ hồi phục lại một chút thể lực, nhưng không thể hồi phục lại tinh thần cho họ. Họ vẫn có thể nhanh chóng phản ứng nếu một trận chiến đột ngột xảy ra, nhưng miễn là không còn quái vật ở xung quanh, họ muốn nghỉ ngơi tốt nhất có thể.

Hai người họ thấy Katsuya cùng bạn bè cậu ta đang tiến lại chỗ họ, có cả Mizuha đi cùng bọn họ nữa.

Vào lúc Elena thấy Mizuha, cô nhanh chóng dựng cái ghế ngồi đang để dài ra để nằm. Dù sao thì việc thương lượng cũng do cô đảm nhiệm. Trong khi đó, Sara đang ngồi ở ghế lái phụ vẫn để ghế nằm dài ra, cô ấy đã mệt đến như thế.

Mizuha thấy Sara vẫn nằm dài ra đó dù Sara đã biết cô đang đến, cô liền cảm thấy hơi bị xúc phạm. Nhưng cô vẫn nói chuyện với Elena mà không để lộ ra vẻ đó.

“Elena-san. Tôi muốn nói về đề nghị, bây giờ có được không?”

“Được chứ.”

Elena đã rất mệt mỏi, nhưng cô dùng hết sự tập trung còn lại để trả lời. Cô không thể thương lượng với trạng thái nửa tỉnh nửa mơ cũng vì Sara nữa.

Mizuha giải thích cho Elena về hậu họa sau cuộc chiến với con quái vật tiền thưởng, sau đó cô ta chuyển sang thảo luận về phần thưởng dựa vào tỷ lệ sống sót từ cuộc săn tiền thưởng. Cô ta nói rằng tỷ lệ sống sót thấp hơn so với cô ta mong đợi.

Mizuha hỏi Elena một câu.

“Về tỷ lệ sống sót, cô có phản biện nào không?”

“Không, cứ trừ từ phần thưởng ra như chúng ta đã thỏa thuận trước đó.”

Vẻ mặt Elena không thay đổi khi nói như thế, vẻ mặt Mizuha thì hơi căng lại.

“...Thế thôi sao?”

“...Ừ, nhưng nếu cô muốn tôi nói gì đó, về tỷ lệ sống sót, cô giải thích đi chứ?”

“Ý cô là sao?”

“Thì ý tôi như những gì mà tôi vừa hỏi thôi. Đừng nói với tôi là cô hỏi lại tôi cùng một câu hỏi mà không nhận ra ý nghĩa đằng sau nhé?”

Elena và Mizuha trừng mắt với nhau mà không nói gì thêm.

Elena nghĩ rằng cô và Sara đã làm tốt nghĩa vụ của mình. Cô tin rằng cả hai người đã cố hết sức để giúp đỡ trong việc tiêu diệt quái vật tiền thưởng. Hai người không nghĩ rằng họ đã gây ra mất mát không cần thiết do sự yếu kém của hai người. Đó chính là lý do Elena từ chối xin lỗi vì tỷ lệ sống sót thấp.

Vì thế cô đã âm thầm hỏi lại câu đó với Mizuha, để biết xem liệu Mizuha có nghĩ tỷ lệ sống sót thấp là do sự yếu kém của Drankam hay không.

Mizuha trả lời câu hỏi của Elena.

“Giải thích à. Không có gì cả.”

Mizuha đã chuẩn bị một số tiền lớn cho cuộc săn tiền thưởng. Cô ta đã mua trang bị đắt tiền và tập hợp lại những người sẽ sử dụng trang bị đó. Dù một vài người trong số đó có Hạng Thợ săn rất thấp để có thể tham gia cuộc săn, nhưng cô ta đã chuẩn bị đủ trang bị và phương tiện để bù đắp cho sự thiếu sót về kinh nghiệm và kỹ năng của họ.

Vì thế nếu tỷ lệ sống sót tệ hơn so với cô ta nghĩ, thì cô ta sẽ cho rằng đó không phải là do sự thiếu sót trong chuẩn bị của cô ta. Cơ bản mà nói, là do một yếu tố nào khác.

“Vậy sao.”

Elena chỉ đáp lại bằng một câu nói ngắn ngủn và tiếp tục trừng mắt với người kia mà không nói gì. Dù không giao tiếp qua lời nói, nhưng hai người ít nhất vẫn biết đối phương đang nghĩ gì.

Elena tin rằng tỷ lệ sống sót tệ hại đó là do Drankam đã cử những Thợ săn thiếu kinh nghiệm vào cuộc săn. Trong khi đó Mizuha thì nghĩ rằng là do Elena và Sara không làm tốt công việc của họ. Cả hai ít nhất đều biết rất rõ là họ đang đổ lỗi cho nhau.

Nhìn vào hai người mà bản thân luôn ngưỡng mộ đang trừng mắt với nhau mà không nói gì, Katsuya cảm thấy hơi khó chịu. Vì thế, là đội trưởng, cậu chen vào.

“U-ừm, chúng ta ở đây để bàn luận xem nên làm gì tiếp theo, có được không?”

Cả Elena và Mizuha đều quay sang Katsuya. Katsuya liền lùi bước khi ánh mắt mà họ đang dành cho nhau vừa chuyển sang cho cậu.

“U-ừm, uh, chúng ta sẽ chuẩn bị khởi hành sớm thôi, vì thế em nghĩ rằng đây là một nơi tốt để quyết định việc đó…”

Elena nhận ra rằng sự mệt mỏi đã khiến cô nóng tính hơn bình thường, vì thế cô hít thở một hơi để bình tĩnh lại. Mizuha cũng quyết định kìm nén cơn khó chịu lại để tôn trọng người đội trưởng vừa tiêu diệt quái vật tiền thưởng.

Mizuha mỉm cười với Katsuya.

“Em nói đúng. Được rồi, Katsuya, giải thích cho hai người họ đi.”

Elena chờ lời giải thích của Katsuya với vẻ mặt điềm tĩnh. Katsuya cảm thấy nhẹ nhõm và bắt đầu giải thích.

Chỉ còn lại một con quái vật tiền thưởng. Để săn con quái vật đó, họ sẽ tập hợp với những đội Drankam còn lại. Họ vẫn chưa biết ai sẽ là đội trưởng mới. Họ sẽ sớm di chuyển đến điểm gặp mặt, cậu ta muốn Elena và Sara đi cùng mình, nhưng tùy thuộc vào kết quả thì có khả năng có người khác sẽ là đội trưởng của đội mới.

“Cơ bản thì mấu chốt là như vậy. Elena-san và Sara-san, xin hãy đi cùng chúng em đến cuộc săn tiếp theo.”

Elena nghe lời giải thích của Katsuya mà không nói gì. Sau khi hiểu ra tình hình, cô nghĩ đến tất cả những khả năng có thể xảy ra ở trong đầu và đi đến kết luận.

Cô hỏi Mizuha.

“Mizuha-san, em ấy nói có đúng không?”

“Đúng, toàn bộ đội Drankam sẽ tập hợp lại và săn con quái vật tiền thưởng cuối cùng, Big Walker. Có vẻ những đội Thợ săn khác cũng đang tích lũy thêm hỏa lực để săn con Big Walker, vì thế chúng tôi đang vội.”

Elena hít thở một hơi và nói.

“Vậy sao. Nếu là vậy, như đã thỏa thuận trước đó, chúng tôi sẽ rút lui.”

Katsuya ngạc nhiên khi nghe câu trả lời của Elena, Mizuha cũng làm vẻ mặt tương tự.

Cậu bối rối hỏi.

“Elena-san?! Chờ một chút ạ, chị sẽ rút lui sao?”

Mizuha cố gắng che đi vẻ khó chịu và bình tĩnh hỏi Elena.

“Cô nói cho tôi lý do được không?”

Elena bình tĩnh đáp lại.

“Hợp đồng là chúng tôi sẽ đi cùng và hỗ trợ đội của Katsuya trong khi săn quái vật tiền thưởng. Trong trường hợp tình hình thay đổi, chúng ta sẽ phải có một cuộc thương lượng khác. Và khi chuyện này xảy ra trong lúc đang diễn ra trận chiến, chúng tôi sẽ hỗ trợ cho đến khi cuộc chiến kết thúc rồi mới thương lượng. Hiện tại đội săn sẽ được tổ chức lại đến mức đội trưởng có thể sẽ thay đổi, chưa kể đến hợp đội với những đội khác có thể gây ra nội chiến và dẫn đến những mâu thuẫn, tôi cho rằng lý do này đủ để xem như tình hình đã thay đổi và cần một cuộc thương lượng mới. Với điều đó, tôi đã quyết định sẽ rút lui tại đây như trong hợp đồng ban đầu.”

“Cô không nghĩ chúng tôi cũng có quyền để thương lượng sao?”

“Đương nhiên là có. Nếu cô muốn đưa ra một đề nghị sau khi tôi đã quyết định như thế, cô có thể thử. Đó là khi, nếu Drankam nghĩ rằng bỏ thời gian ra để thương lượng với chúng tôi là đáng mà thôi.”

Elena và Mizuha mỉm cười với nhau. Nhìn từ bên ngoài thì trông như hai người đang rất thân, nhưng nếu nhìn kỹ, ngoại trừ mấy người ngu lắm thì cũng rõ là hai người đang tỏ vẻ thù địch với nhau.

Elena và Sara rời khỏi đội cũng có nghĩa là hỏa lực của đội sẽ bị giảm đi. Với tư cách cá nhân lẫn là đội trưởng của đội, Katsuya vẫn không muốn điều đó xảy ra.

Katsuya làm vẻ mặt cầu xin và hỏi Elena.

“Elena-san, chị thật sự sẽ rút lui cho dù có thế nào sao?”

Elena tỏ vẻ hối lỗi.

“Chị xin lỗi, nhưng đúng là vậy. Chị nghĩ em cũng đã thấy rõ, bọn chị đã rất mệt rồi. Bọn chị không còn ở trong tình trạng có thể đưa ra hỗ trợ hữu ích. Bọn chị có thể khiến em bị chậm lại. Vì thế theo nguyên tắc Thợ săn của bọn chị, thật không đúng khi chấp nhận đề nghị trong trạng thái này.”

“Vậy sao…”

Katsuya tỏ ra vô cùng thất vọng.

Mizuha cũng đã xác nhận rằng thương lượng cũng không có tác dụng gì, vì thế cô ta từ bỏ việc đưa theo Elena và Sara. Vẻ mặt cô ta quay trở lại như bình thường, mỉm cười và nói với Elena.

“Tôi hiểu rồi. Dù có hơi khác một chút, nhưng đề nghị của chúng ta kết thúc tại đây. Chúng tôi mong sẽ được hợp tác với cô vào lần tới nếu chúng tôi cần sự giúp đỡ. Xin đừng quên trả lại trang bị mà chúng tôi đã cho mượn nhé.”

“Chúng tôi đã trả hết trang bị mà chúng tôi đã mượn bao gồm cả phần đạn chưa sử dụng rồi… Sara, chúng ta sẽ rút lui, ít nhất cũng chào tạm biệt người ta đi.”

Elena lắc Sara để cô ấy tỉnh lại, Sara từ từ chỉnh lại tư thế.

Dù cô không định ngủ ở đây, nhưng cô đã mệt đến mức đầu óc mơ hồ, thực ra cô có thể ngủ ngay nếu muốn. Cô xác nhận lại những gì mà mình vừa nghe.

“...Chúng ta rút lui sao?”

“Ừ.”

“...Được rồi.”

Elena mỉm cười với Katsuya.

“Thế nhé, chúng ta sẽ chia tay ngay tại đây. Katsuya, chị biết làm đội trưởng không dễ dàng gì, nhưng hãy đảm bảo phải bình tĩnh và cố hết sức đấy.”

Sara cũng mỉm cười với Katsuya, dù trông rất mệt mỏi.

“...Katsuya, chúc may mắn. Ngoài ra cũng cẩn thận nữa nhé. Sống sót trở về chính là chiến thắng lớn nhất đối với Thợ săn.”

Katsuya mỉm cười và nói.

“Vâng. Cả Elena-san và Sara-san nữa, hãy cẩn thận trên đường về nhé. Dù sao thì chúng ta cũng đang ở nơi hoang dã mà.”

Elena khởi động xe lên, nhưng đột nhiên có người quát vào cô cứ như muốn ngăn cô lại.

“Cô không có quyền nói như thế!!”

Ai ai ở nơi đó cũng tập trung vào nguồn gốc của tiếng quát. Đó là Lilina. Lilina đang đứng sau lưng Katsuya, cô ấy bước lên và đẩy hết mọi người sang một bên cho đến khi đứng trước mặt Elena.

Sara trông có vẻ khó chịu, cô nhìn Elena và hỏi.

“Elena, tớ đã nói gì đó lạ lắm sao?”

“Có thể là do tớ. Nhưng tớ không nghĩ chúng ta đã nói gì đó kỳ lạ.”

Elena cũng không dấu vẻ khó chịu khi trả lời Sara.

Lilina trút giận và quát lên cứ như sắp bùng nổ đến nơi.

“Cả hai người đấy!!”

Sara và Elena nhìn Lilina - người đang trừng mắt với hai người họ.

“Tôi biết rõ đấy!! Nghĩa vụ của hai người là bảo vệ chúng tôi!! Phần thưởng của hai người phụ thuộc vào số lượng người sống sót trở về trong trận chiến đó!! Giá như hai người làm tốt công việc của mình thì họ đã không đến mức phải bỏ mạng rồi!!”

“Về chi tiết hợp đồng của chúng tôi, do thỏa thuận không tiết lộ, nên hai chúng tôi không thể nói ra được…”

Elena liếc sang nhìn Mizuha khi nói như thế, vì thế Mizuha đáp lại thế chỗ cho Lilina.

“Họ được thuê để tăng tỷ lệ sống sót của cả đội và đúng thực là trong hợp đồng, phần thưởng của họ phụ thuộc vào tỷ lệ sống sót thực tế so với mức tỷ lệ sống sót tiêu chuẩn.”

“Thế có nghĩa là tôi nói đúng rồi không phải sao?!”

Sau khi nghe lời giải thích của Mizuha, Lilia tiếp tục quát Elena.

“Bỏ qua việc diễn giải như thế nào, nhưng là người hộ tống, chúng tôi đã cố hết sức để tăng tỷ lệ sống sót trong trận chiến rồi em biết không?”

“Câm mồm đi!! 8 người đã chết trong trận chiến đó rồi!! Mặc dù vậy mà cô vẫn nói là đã cố hết sức sao?! Giờ cô còn nói rằng sẽ rời đội ngay giữa chừng nữa?! Đầu cô thực ra đang nghĩ cái gì vậy hả?!”

Elena bắt đầu thấy hơi đau đầu khi cố gắng hiểu những gì mà Lilina muốn nói. Cô càng xoáy sâu vào cách suy nghĩ của Lilina thì cô càng đau đầu hơn trước khi có thể rút ra kết luận và đối chiếu với Lilina.

“Vậy nói ngắn gọn, em cho rằng sống sót trở về là điều quan trọng của Thợ săn, em nghĩ rằng chúng tôi đã không quan tâm đến nghĩa vụ của mình hoặc là làm công việc của mình một cách không nghiêm túc vì chúng tôi chỉ biết ưu tiên mạng sống của mình đúng chứ? Em muốn nói rằng giá như chúng tôi nghe theo lệnh của Katsuya và làm tốt công việc của mình, thì không ai sẽ phải chết trong trận chiến đó đúng không?”

“Đúng thế đấy!! Hai người định chịu trách nhiệm như thế nào hả?!”

Tiếng quát của Lilina còn to hơn trước.

Elena và Sara trông vô cùng mệt mỏi, thở dài một hơi rõ to. Elena đáp lại vì là người đại diện.

“Nếu em muốn phàn nàn, thì hãy phàn nàn với người đã thuê chúng tôi. Tôi đảm bảo ít nhất họ cũng sẽ cho em câu trả lời. Thế nhé.”

Elena chỉ nói như thế rồi nhấn ga.

Lilina thấy hai người họ rời đi, cô liền lớn tiếng.

“Chờ đã!! Hai người bỏ chạy sao?!”

Elena không chậm lại, thực ra cô còn chạy nhanh hơn.

Lilina đi đến chỗ Mizuha. Vẻ mặt cô vừa tỏ ra tức giận lẫn buồn bã vì đã mất đi bạn bè.

“Mizuha-san!! Sao chị lại đi thuê mấy người đó làm gì?!”

Mizuha tỏ vẻ hối lỗi và nói với Lilina.

“Bọn chị thuê họ vì Katsuya đã giới thiệu hai người họ mà. Em ấy nói hai người họ là những Thợ săn tài giỏi, nhưng có vẻ chị đã đặt quá nhiều niềm tin vào hai người họ rồi. Chị sẽ lo phần còn lại, em bình tĩnh lại đi nhé?”

Mizuha cố gắng giúp Lilina bình tĩnh lại bằng giọng nói dịu dàng. Lilina cũng đã bình tĩnh lại một chút, nhưng cô trông vẫn còn hơi khó chịu và nói.

“...Được rồi, em tin chị.”

Lilina cúi nhẹ đầu và quay trở lại chuẩn bị để khởi hành.

Katsuya trông vẫn còn mâu thuẫn khi thấy Elena và Sara rời đi. Cậu đã ngạc nhiên đến mức bỏ mất cơ hội để nói đôi lời trước khi Elena và Sara rời đi.

Mizuha nhìn vào biểu hiện của cậu và chau mày. Vẻ mặt mâu thuẫn của Katsuya đã bộc lộ những cảm xúc sâu bên trong con tim cậu, bao gồm cả lòng yêu mến từ lâu đối với Elena và Sara.

Mizuha cố gắng mỉm cười và nói với Katsuya.

“Katsuya, em nên đi hoàn tất chuẩn bị để còn khởi hành nữa.”

“...Em hiểu rồi.”

Khi Mizuha nói như thế, Katsuya sực nhớ mình vẫn còn là đội trưởng của đội. Dù đầu cậu đang suy nghĩ rất nhiều thứ, nhưng hiện tại cậu vẫn phải làm tròn nghĩa vụ của đội trưởng.

Katsuya quay người và bắt đầu bước về phía đội của mình.

************

Nhân viên Văn phòng Thợ săn đã kiểm tra xong xác chết của con Rắn khổng lồ. Làm vậy cũng để có thể vận chuyển con rắn, bởi vì rất khó để vận chuyển con rắn nếu không biết trọng lượng của nó.

Người nhân viên tỏ ra bối rối khi thấy kết quả trên máy quét. Người đồng nghiệp nhận thấy và hỏi một câu.

“Có chuyện gì sao?”

“Về cái này, nhìn vào phần mặt cắt ngang ở bên trong xem.”

“Cái này… Trống trơn… sao?”

Bên trong con rắn là một cái hốc lớn rỗng dài. Hai người nhân viên đều tỏ ra bối rối.

“Trông chẳng giống đường tiêu hóa tí nào, cũng chẳng giống như có ai đó đã moi hết nội tạng của nó ra. Là sao nhỉ, có thứ gì đã từng ở bên trong cái hốc đó à?”

“Tôi không biết, nhưng đảm bảo một điều là đây không phải phần cơ thể bỏ lại sau quá trình lột xác.”

Người nhân viên kia bật cười để đáp lại câu đùa và nói.

“Vậy ý cậu nguyên cái thứ này chỉ là da thôi sao? Không thể nào đâu. Hơn nữa, nó được gọi là “rắn” vì trông nó như một con rắn, chứ không phải nó là một con rắn thật sự cậu biết không?”

“Ừ, nếu tôi không lầm, thì đây là con quái vật sẽ tiến hóa tùy vào thứ mà nó ăn vào phải không? Mà, dù sao thì việc kiểm tra kỹ lưỡng hơn sẽ do mấy tên nghiên cứu làm sau khi chúng ta đưa cái thứ khổng lồ này về phòng lab.”

Họ cười với nhau và tiếp tục làm công việc của mình.

-OoO-

Tham gia Hako Discord tại https://discord.com/invite/kkYTqHE

Ủng hộ bản dịch tại docln.net