Duck: ?
Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D
Enjoy!!
--------------------------------------------------------
Tại vùng đất hoang, nơi những viên đạn lạc và lũ quái vật hung bạo cướp đi mạng sống con người còn nhanh hơn cả cái cách ánh nắng nóng như thiêu đốt rút cạn hơi ẩm từ mặt đất. Thế nhưng giữa vùng sa mạc hoang vu ấy, một chiếc xe chuyên dụng vẫn đang băng băng tiến về phía tàn tích Kuzusuhara. Trên xe là hai nữ Thợ săn.
Dù trang bị của họ chưa đủ để đi vào sâu bên trong tàn tích, nhưng nó vẫn cao cấp hơn hẳn so với những thứ cần thiết để thám hiểm vùng ngoại ô. Trừ một số ít ngoại lệ như những kẻ có thể đấm chết quái vật bằng tay không thì với một Thợ săn, trang bị chính là thước đo cho khả năng tài chính và trình độ sử dụng của họ. Nói ngắn gọn, trang bị chính là một bảo chứng cho năng lực. Xét theo tiêu chuẩn của những Thợ săn đang hoạt động tại Kuzusuhara thì hai người này tuy thuộc tầng lớp khá giả, nhưng họ vẫn chưa đạt tới tầm chuyên nghiệp thực thụ.
Người cầm lái tên Elena liếc nhìn người đồng đội ở ghế phụ:
“Chuẩn bị nhé, Sara. Chúng ta sắp tới nơi rồi.”
Sara nhìn về phía những bóng nhà đổ nát đằng xa với vẻ hoài nghi.
“Này Elena, dù tớ biết giờ hơi muộn để hỏi rồi, nhưng chúng ta có thực sự đến đúng chỗ không đấy?”
“Chẳng phải hôm qua chúng ta đã bàn rồi sao? Đây là tàn tích duy nhất mà một đứa trẻ đi bộ từ Thành phố Kugamayama có thể tới được.”
“Biết đâu đứa trẻ đó lén leo lên một chuyến xe vận tải định kỳ để đến nơi khác thì sao?”
“Hầu hết các tàn tích có tuyến vận tải thường xuyên của Văn phòng Thợ săn đều nguy hiểm hơn ngoại ô Kuzusuhara nhiều. Tin đồn đang lan truyền là có một đứa nhóc “vắt mũi chưa sạch” đã xuất hiện tại điểm giao dịch với những di vật giá trị. Người ta sẽ chẳng bàn tán nếu như đứa trẻ đó trông có vẻ đủ sức sinh tồn ở những nơi khác.”
“Ừ, cậu nói cũng có lý.”
“Tớ cũng không ngạc nhiên lắm nếu một đứa nhóc từ khu ổ chuột mò tới ngoại ô Kuzusuhara và may mắn vớ được một món hời lớn đâu. Tới nơi rồi.”
------
Tin đồn mới nhất trong giới Thợ săn ở Kugamayama đang truyền tai nhau là vẫn còn một khu vực chưa được khai phá ngay gần Thành phố, và ở đó đầy rẫy những di vật vô giá mà ngay cả một đứa trẻ non nớt cũng có thể tiếp cận. Như một lẽ dĩ nhiên, sinh tồn ở những tàn tích ít thử thách sẽ dễ dàng hơn nên đa số Thợ săn sẽ thích lùng sục những nơi này hơn là đối đầu với lũ quái vật hùng mạnh tại các điểm nóng nguy hiểm. Kết quả là những vùng đất chưa khai phá mà có khả năng chứa di vật thường sẽ không giữ được trạng thái đó lâu. Hầu hết Thợ săn đều tin rằng tất cả những khu vực tương đối an toàn gần Thành phố đã bị vét cạn di vật từ lâu rồi.
Thế nhưng tin đồn rằng họ đã lầm lại lan đi như cháy rừng. Người ta đã tận mắt thấy một đứa nhóc mang trang bị nghèo nàn bán những di vật khá đắt tiền tại trạm trao đổi ở Văn phòng Thợ săn. Và không chỉ một lần, đứa trẻ đó quay lại với di vật hết lần này đến lần khác. Những kẻ ở khu ổ chuột cũng đã bỏ mạng trong một cuộc ẩu đả vì chỗ tiền mà đứa trẻ ấy vừa kiếm được. Những Thợ săn bám theo thằng nhóc đó đã phát hiện ra một nơi chưa được khai phá và kiếm bộn tiền. Những lời đồn thổi cứ thế lớn dần sau mỗi lần kể, và giờ đây chúng đã mang một sự đáng tin cậy nhất định. Bởi vậy nên nhiều người cảm thấy hưng phấn muốn quay trở lại những tàn tích ít nguy hiểm này.
Elena và Sara là hai Thợ săn như thế. Với kỹ năng của họ, những di vật ở vùng ngoại ô Kuzusuhara thường không bõ công tìm kiếm, nhưng nếu tin đồn là thật thì lợi nhuận sẽ cực kỳ lớn — còn nếu không, rủi ro cũng chẳng đáng là bao. Vì lẽ đó, Elena đã rất ủng hộ chuyến đi. Sara đồng ý, dù cho cô vẫn là người ít hy vọng hơn trong cả hai.
“Nhưng chẳng phải chúng ta đã lùng sục nơi này kỹ đến từng chân tơ kẽ tóc rồi sao? Lần trước cũng chẳng tìm thấy gì mấy nên thành thực mà nói tớ không mong đợi gì thêm đâu.”
Elena đáp lại với vẻ lạc quan đầy chủ ý trước sự thận trọng của người đồng đội.
“Có đáng là bao đâu? Ta cứ đi kiểm tra xem sao. Biết đâu có gì đó đã thay đổi từ lần cuối chúng ta ở đây.”
Sara nở một nụ cười hơi gượng gạo.
“Chắc là vậy. Đi thám hiểm tàn tích mà cứ nghĩ đến thất bại thì còn nói chuyện gì nữa nhỉ? Phải giữ hy vọng thì mới có động lực được chứ!”
“Đúng thế! Tinh thần phải như vậy chứ.”
Trên thực tế, họ thường không nói chuyện với nhau theo kiểu này. Bình thường Sara mới là người lạc quan, còn Elena mới là người thận trọng. Nhưng hoàn cảnh trớ trêu đã làm đảo lộn động lực thông thường của họ.
Ánh mắt Elena dời xuống ngực của Sara, và cô khẽ cau mày.
“Dù sao thì cậu cũng phải sớm bổ sung nanomachines đi. Tớ biết cậu đã thắt lưng buộc bụng khoản đó vì thu nhập gần đây không tốt lắm. Cậu vẫn ổn chứ?”
Sara cúi nhìn bộ ngực phẳng lỳ của mình, thứ vốn đã nhỏ đi rất nhiều so với kích thước ban đầu. Cả hai đều hiểu rõ điều đó có nghĩa là gì, bởi vậy nên Sara nở một nụ cười rạng rỡ để xoa dịu nỗi lo của Elena
“Ừm. Tớ đã bảo rồi mà, tớ vẫn còn nhiều thời gian lắm. Cậu đúng là đồ lo xa.”
Ngực của Sara đóng vai trò như một kho lưu trữ nanomachines, thứ mà cô có thể tiêu thụ để cường hóa khả năng thể chất của mình. Chiến đấu luôn song hành với thám hiểm, và lũ quái vật là loại đối thủ quá tầm đối với những con người chưa được cường hóa. Để chống lại các hậu duệ của vũ khí sinh học hay các hệ thống phòng thủ cơ khí từ Cựu Thế Giới, hầu hết Thợ săn đều tìm đến các biện pháp cường hóa cơ thể. Đồ gia cường, bộ phận cơ thể giả, cấy ghép cyborg — người phía Đông đã dùng chính công nghệ của Cựu Thế Giới để chống lại những tàn dư của thời đại đã mất đó, phân tích chúng và tạo ra những thứ tưởng chừng như phép màu.
Trị liệu bằng nanomachines là một trong những phát minh như vậy. Nó có thể tạo ra nhiều hiệu ứng khác nhau như tăng cường sức mạnh thông qua thao túng trường lực, cải thiện chức năng tế bào, thậm chí là tái tạo lại các chức năng cơ thể, bao gồm cả việc biến đổi gen. Một số phiên bản cực kỳ cao cấp còn thay thế toàn bộ tế bào trong cơ thể người nhận bằng các nanomachines tương đương, khiến họ khó lòng phân biệt được với một cyborg tiên tiến. Hiện nay công nghệ này cực kỳ phổ biến và nó có thể biến con người thành siêu nhân. Những người này có thể nâng và ném một chiếc xe hơi mà không cần mặc đồ gia cường, hay họ có thể dùng da để chặn đạn mà không hề hấn gì. Trong khi đó, vẻ ngoài của họ chẳng khác gì người bình thường.
Nhưng sức mạnh ấy luôn đi kèm với một cái giá.
Từng có lần đứng trước bờ vực cái chết, Sara đã phải trải qua đợt trị liệu nanomachines để sống sót. Ca phẫu thuật lúc đó đã thành công khi cô không chỉ bình phục mà còn nhận được các năng lực cường hóa. Mặt trái là những nanomachines đó đã trở thành hệ thống duy trì sự sống cốt yếu của cô. Ngay cả việc sinh hoạt hàng ngày cũng làm tiêu hao nguồn cung dự trữ, và cô còn đốt cháy chúng nhanh hơn nữa khi ép cơ thể hoạt động lúc săn tìm di vật. Tệ hơn là việc tái nạp nanomachines lại chẳng hề rẻ chút nào.
Có một quy trình khác có thể giúp Sara không chết khi nanomachines cạn kiệt, nhưng cái giá của nó thậm chí còn đắt đỏ hơn, đổi lại thì cô sẽ bị tước đi sức mạnh cường hóa của mình. Sau đó, tình trạng suy nhược cơ thể lại đòi hỏi một khoản tiền khổng lồ khác để chữa trị. Tiền có thể giải quyết mọi vấn đề của Sara, và cô vẫn đang phải cố gắng “vùng vẫy để không bị chìm” chỉ vì thiếu thốn tài chính.
Elena đã nắm bắt lấy tin đồn này một cách đầy nhiệt huyết, một phần cũng là vì lo lắng cho Sara. Một khu vực chỉ toàn quái vật yếu sẽ giảm bớt áp lực cho đồng đội của cô, người vốn là hỏa lực chính của nhóm. Khi Sara tiêu thụ các nanomachines đi khắp cơ thể thì chúng sẽ được bù đắp từ kho dự trữ ở ngực, và kết quả là kích cỡ của nó sẽ nhỏ dần đi. Hiểu rõ thứ kia vốn đầy đặn ra sao khi dự trữ đầy đủ, Elena xem tình trạng khiêm tốn hiện tại như một lời cảnh báo đỏ.
“Cậu là người hiểu rõ cơ thể mình nhất nên tớ không muốn ép cậu quá đâu. Nhưng nếu tình trạng của cậu không thay đổi thì tớ sẽ bắt cậu đi nạp lại nanomachines, dù có phải bán trang bị của tớ đi tớ cũng làm.”
Sara lườm cô:
“Thôi đi mà. Làm vậy chỉ khiến tình hình tài chính của chúng ta thảm hơn thôi. Cậu không nhớ chúng ta đã phải mất bao lâu mới sắm được bộ đồ đó cho cậu à?”
“Nó vẫn không đáng giá bằng mạng sống của cậu đâu, Sara. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ con số không nếu cần. Và nếu chuyến đi này thắng lợi thì toàn bộ tiền sẽ được dùng để chi trả tiền phí nạp nanomachines của cậu.”
Sự quyết tâm trong mắt Elena không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. Cô đã quen biết Sara từ rất lâu, lâu hơn cả thời gian họ làm Thợ săn, và cả hai đều biết rõ ai trong số họ sẽ phải nhượng bộ trong tình huống này.
Sara mỉm cười đầu hàng.
“Được rồi. Thật tình, đúng là không có tiền thì không sống nổi mà.”
Elena cười đáp lại.
“Giờ mới than thở thì muộn rồi. Thợ săn là vậy mà.”
“Cậu nói đúng.”
Bất chấp những rắc rối đang bủa vây, cả hai người phụ nữ đều bật cười khi tiến vào tàn tích Thành phố Kuzusuhara.
-----
Sara bóp cò, loạt đạn trút xuống như mưa khiến con thú săn mồi lì lợm đang lảng vảng ở ngoại ô Kuzusuhara đổ gục trong tích tắc. Nhờ sự cảnh báo kịp thời từ khả năng trinh sát của Elena về một cuộc phục kích nên chiến thắng đã đến với họ một cách khá dễ dàng.
“Nhìn cậu thế này thì đúng là chẳng có vẻ gì là đáng lo ngại cả.”
Elena khẽ cười nói. Sara đáp lại với nụ cười tự mãn:
“Tớ đã bảo là tớ ổn mà. Cậu thực sự lo xa quá rồi đấy.”
Sara đang cố tỏ ra tự tin để trấn an người đồng đội của mình. Elena không hề bị lừa, nhưng cô cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy Sara trông có vẻ vẫn khỏe mạnh. Vì đã từng kinh qua những tàn tích nguy hiểm hơn nhiều nên họ không gặp mấy khó khăn khi di chuyển qua khu vực ngoại ô Kuzusuhara. Mỗi người đảm nhận một vai trò riêng biệt trong đội khi Elena là người thu thập thông tin, còn Sara là đầu ra hỏa lự, và trang bị của họ đã phản ánh chính xác nhiệm vụ đó.
Thiết bị của Elena là một tổ hợp gồm cảm biến chuyển động, bản đồ hóa dựa trên tiếng vang, kính ngắm hiệu suất cao cùng hàng loạt chức năng khác cho phép cô sơ đồ hóa cấu trúc tàn tích, định vị kẻ thù và thu thập dữ liệu đa dạng. Tuy cô có mang theo súng, nhưng hỏa lực của nó không thể sánh được với kho vũ khí hạng nặng của Sara. Cơ thể cường hóa cho phép Sara dễ dàng điều khiển những loại súng mà trọng lượng lẫn lực giật của chúng thường bắt buộc người dùng phải mặc giáp trợ lực. Cô cũng mặc lớp giáp thân dày để sẵn sàng che chắn cho Elena trong những tình huống khẩn cấp.
Elena tìm ra mối đe dọa, Sara tiêu diệt chúng, hoặc nếu cần thì Sara sẽ vác Elena lên và rút lui. Đó chính là cách họ đã cùng nhau vượt qua những tàn tích chết chóc nhất.
Cố gắng giữ vẻ vui tươi như thường lệ, Sara nở một nụ cười tinh quái:
“Dù sao thì Elena này, tớ đang làm tốt việc bắn phá của mình rồi, vậy còn việc thu thập dữ liệu thì sao?”
Elena cười đáp:
“Tớ đang cố hết sức đây.”
“Có vẻ cậu chưa tìm thấy gì nhiều nhỉ.”
“Nếu dễ ăn thế thì người khác đã tìm ra từ lâu rồi.”
“Ừ, cậu nói cũng phải.”
Họ mỉm cười với nhau. Cả hai đều thấy nhẹ lòng khi đối phương vẫn bình an.
“Thế Elena, kế hoạch cụ thể của cô là gì?”
“Trước mắt thì tớ đang quét tìm dấu chân trẻ con. Nếu một đứa nhóc thực sự tìm thấy khu vực chưa khai phá như lời đồn thì dấu chân của nó có thể dẫn chúng ta đến đó.”
“Ý tưởng hay đấy. Tớ sẽ chẳng bao giờ nghĩ ra được chi tiết như vậy đâu.”
“Tất nhiên là tớ vẫn chưa thấy dấu vết nào cả, mặc dù dấu chân người lớn thì nhiều tới mức không đếm xuể.”
Elena đáp lại lời khen của Sara bằng một nụ cười gượng gạo. Cô đang nỗ lực hết mình để đáp lại kỳ vọng của cộng sự, và kỹ năng của cô quả thực rất đáng nể. Không chỉ nhận dạng được dấu chân trên cát bụi rải rác giữa đồng đổ nát, mà cô còn xác định được chúng không thuộc về đứa trẻ trong tin đồn. Nhưng cô vẫn chưa hài lòng với kết quả này.
“À, suýt thì quên. Sara, mật độ sương mù không màu đang tăng dần đấy, nhớ cẩn thận.”
“Rõ rồi. Chúng ta sẽ rút lui nếu tình trạng nhiễu liên lạc trở nên quá tệ. Nhờ cậu chọn thời điểm nhé.”
Với sự cảnh giác tăng cao, cặp đôi tiếp tục dấn sâu vào cuộc thám hiểm.
------
Alpha giải thích rằng hiện tượng mà những người phía Đông gọi là “sương mù không màu” thực chất không hề khúc xạ ánh sáng, vì vậy nó không hiện ra sắc trắng như sương mù thông thường. Thực tế mắt thường gần như không thể nhìn thấy nó, mà chỉ sự mờ đục nhẹ của cảnh vật mới cho thấy sự hiện diện và mật độ của sương. Những thiết bị trinh sát hiệu suất cao có thể giúp cải thiện tầm nhìn bị hạn chế này, nhưng ở những nơi thứ sương mù này đậm đặc nhất, những hiện tượng khác sẽ xảy ra mà không dễ gì giải quyết được.
Trong màn sương không màu, cả sinh vật lẫn máy móc đều phải vật lộn để cảm nhận môi trường xung quanh. Giống như một mạng lưới các thiết bị gây nhiễu cực mạnh, sương mù này chặn đứng sóng vô tuyến, tín hiệu truyền dẫn, thậm chí là cả âm thanh và mùi vị ở bất kỳ khu vực nào nằm dưới tầm ảnh hưởng của nó. Nó khiến các loại ngụy trang chủ động trở nên kém hiệu quả hơn hẳn, và biến những hình thức che giấu khác gần như trở nên vô dụng. Hầu hết các hệ thống khóa mục tiêu, dù là quang học hay loại khác, đều không thể sử dụng được. Các kết nối không dây, và đôi khi ngay cả có dây cũng trở nên cực kỳ thiếu ổn định.
Nhiều loại hỏa lực cũng phải chịu chung số phận trong màn sương này. Nó làm giảm uy lực, rút ngắn tầm bắn, và thậm chí là khuếch đại sự sai lệch trong quỹ đạo đạn, khiến việc nhắm bắn trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Tại những nơi sương mù đủ dày, người ta thậm chí có thể theo dõi đường đi của đạn bằng mắt thường.
Tuy mật độ của màn sương không màu sẽ thay đổi tùy theo thời gian và địa điểm, nhưng nó không bao giờ biến mất hoàn toàn ở phía Đông. Thông thường thì nó quá loãng để có thể gây hại, nhưng ngay khoảnh khắc màn sương ấy bắt đầu dày lên thì các tác động của nó sẽ gia tăng một cách dữ dội. Bởi lẽ đó nên màn sương này có tầm ảnh hưởng mang tính quyết định đến mọi hoạt động của tất cả Thợ săn tại phía Đông.
------
“Tôi hiểu rồi. Cái thứ sương mù này sẽ là rắc rối lớn nếu như nó quá dày.”
Thực tế, cậu thiếu niên này còn quá thiếu kinh nghiệm để thấu hiểu hết những hệ lụy từ những gì Alpha vừa nói, và vẻ mặt của cậu như muốn phản bội lại lời nói đó.
Alpha nghiêm nghị lắc đầu.
[Cậu chẳng “hiểu” gì cả. Nếu không có màn sương không màu này thì ngay cả những con quái vật tận phía chân trời cũng có thể định vị được cậu. Cậu không thể hình dung nổi công nghệ của Cựu Thế Giới ưu việt đến mức nào trong việc khóa mục tiêu đâu. Và chính màn sương này đã cản trở chúng.]
“Ồ, vậy thì đúng là chuyện lớn thật.”
Akira gật đầu, vẻ mặt lộ rõ sự ấn tượng. Ít nhất thì cậu cũng đã hiểu được tầm quan trọng của việc không bị phát hiện. Alpha bồi thêm:
[Kết quả là con người, quái vật và máy móc đều sẽ gặp khó khăn trong việc phát hiện kẻ thù khi sương mù dày đặc. Nó thậm chí còn làm giảm khả năng trinh sát của chính tôi nữa.]
Lúc này nét mặt Akira bắt đầu trở nên lo lắng. Alpha kết luận:
[Trong trường hợp xấu nhất thì thậm chí cậu còn có thể nhận ra quái vật trước cả tôi. Bởi vậy nên tạm thời chúng ta sẽ ở lại Thành phố khi sương mù không màu quá dày. Đúng là tiếc thật, nhưng cậu hãy từ bỏ việc thám hiểm tàn tích nếu mật độ sương đột ngột tăng vọt đi.]
Mọi thứ cuối cùng cũng "khớp" lại trong đầu Akira, và sắc mặt cậu tái nhợt đi.
“Ý cô là ngay cả khi có cô giúp đỡ sao tôi sẽ dễ chạm trán với quái vật hơn khi sương mù dày lên sao?”
[Đúng vậy.]
“Vậy cô nghĩ khả năng tôi trụ vững trước một con quái vật lúc này là bao nhiêu?”
[Nếu sương mù dày đến mức các cảm biến của tôi không thể phát hiện ra nó? Cậu sẽ chẳng bao giờ thấy nó cho đến khi nó đứng lù lù ngay trước mặt. Cậu sẽ không có cửa sống sót trở về đâu.]
“Và cô vừa nói là màn sương đang dày lên ngay lúc này?”
[Tôi đã nói thế.]
Akira lập tức đưa ống nhòm lên và bắt đầu quét kỹ khu vực xung quanh để tìm kiếm kẻ thù mà không nói thêm lời nào. Alpha biết rõ rằng sương mù hiếm khi đạt đến mật độ nguy hiểm mà cô vừa cảnh báo, nhưng cô không nói gì thêm mà chỉ lẳng lặng mỉm cười một mình.
_*_*_*_
Elena và Sara cuối cùng cũng tình cờ tìm thấy những dấu chân có vẻ thuộc về đứa trẻ mà họ đang tìm kiếm. Giờ đây, họ đang bám theo dấu vết đó, háo hức tìm ra khu vực chưa khai phá mà những lời đồn đại hứa hẹn. Kỹ năng và sự tập trung của Elena điêu luyện đến mức cô có thể lọc ra những dấu vết mờ nhạt nhất mà chỉ cần một hơi thở nhẹ cũng đủ xóa nhòa. Thế nhưng, cô đang rơi vào ngõ cụt. Họ đã theo dấu vào một tòa nhà đổ nát, nhưng cuộc tìm kiếm ở đó chẳng thu về được bất kỳ di vật đáng giá nào. Tuy vậy, cặp đôi vẫn kiên trì bám đuổi dù màn sương không màu xung quanh đang ngày một dày đặc.
Sau một lúc, Sara bắt đầu lo lắng khi thấy cảnh vật xa xa trở nên mờ mịt. Cô quay sang hỏi người đồng đội của mình:
“Elena, sương mù đang tệ hơn nhiều rồi. Chúng ta vẫn ổn chứ?”
Trong một khoảnh khắc, Elena do dự, sự ngập ngừng ngắn ngủi đến mức Sara không kịp nhận ra.
“Chúng ta vẫn ổn. Tuy thiết bị của tớ có bị ảnh hưởng, nhưng chưa đến mức phải rút lui đâu.”
“Thật sao? Mong là cậu đúng.”
“Cậu vẫn ổn chứ, Sara?”
Elena hỏi với một chút nghi hoặc trong giọng nói.
“Nếu sương mù ảnh hưởng đến các nanomachines của cậu thì chúng ta phải rút lui ngay lập tức. Nếu thấy không khỏe thì phải nói cho tớ biết. Đừng có cố giấu.”
“Tớ ổn mà. Tớ không phủ nhận là mình có bị ảnh hưởng đôi chút, nhưng thế này thì tớ vẫn chịu được, không vấn đề gì.”
“Được rồi, nhưng đừng có cố quá đấy.”
“Đã bảo là tớ ổn mà! Tớ đang dành sẵn chỗ sức dự phòng để nhỡ có phải vác cậu lên vai mà chạy khỏi đây đây này.”
Sara cười lớn, cô hy vọng câu đùa ấy có thể xua tan nỗi lo của Elena.
“Ồ vậy sao? Cậu vừa đá đểu cân nặng của tớ đấy à?”
Elena vặn lại với nụ cười rạng rỡ. Cô đã lấy lại được tinh thần.
“Chỉ là sức nặng từ đống trang bị của cậu thôi. Thật đấy. Ý tớ là vậy.”
Những lời đùa giỡn nhẹ nhàng khiến mỗi Thợ săn đều cảm thấy yên tâm rằng đối phương vẫn ổn, dù sâu thẳm trong lòng, mỗi người đều giữ những nỗi niềm riêng. Elena đã nói thật, rằng tác động của màn sương này lên thiết bị của cô chưa quá nghiêm trọng. Nhưng họ sẽ gặp nguy hiểm nếu sương dày thêm nữa, một khả năng mà cô cho là rất cao. Trong hoàn cảnh bình thường thì lẽ ra cô đã phải rút lui từ lúc này. Nhưng hiện tại Elena đang ở thế tiến thoãi lưỡng nan. Nếu rút lui thì họ sẽ chẳng được trả một xu nếu trở về tay trắng, và nếu không có tiền, Sara có lẽ sẽ còn trì hoãn việc nạp lại nanomachines lâu hơn nữa, từ đó làm tăng nguy cơ tử vong. Elena không thể để điều đó xảy ra, bởi vậy nên cô cố gắng kéo dài cuộc tìm kiếm lâu nhất có thể, dù cho chính cô cũng không hoàn toàn nhận thức được rằng bản thân đang làm vậy.
Sara cũng nói thật, nhưng giống như thiết bị của Elena, tình trạng thể chất của cô sẽ bị đe dọa nếu màn sương tệ hơn. Thế nhưng, nếu Sara đề nghị rời đi khi sương vẫn còn mỏng, Elena có lẽ sẽ cố thám hiểm một mình, và nếu thiếu sự bảo vệ của Sara thì cô chắc chắn sẽ mất mạng. Vì vậy nên Sara muốn làm mọi thứ trong khả năng để Elena không phải lo lắng.
Dạo gần đây, cuộc sống của họ trở nên khó khăn hơn. Đã có lúc họ kiếm bộn tiền từ những tàn tích nguy hiểm và màu mỡ, cho đến khi một chuỗi những chuyến đi thất bát rút cạn tài chính của cả hai. Ngân sách eo hẹp đồng nghĩa với việc các chuyến viễn chinh trở nên kém hiệu quả hơn và làm thu nhập của họ ngày càng sụt giảm. Đó là một vòng xoáy luẩn quẩn đầy độc hại, nhất là khi nó khiến Sara phải thắt lưng buộc bụng với những nanomachines sống còn của mình.
Giữa cơn bĩ cực đó, họ nghe được những lời đồn. Để đảo ngược bánh xe vận mệnh, một Thợ săn đang chật vật cần hoặc là một sự tình cờ may mắn, hoặc là một canh bạc đầy rủi ro. Nếu vụ đặt cược thành công, họ có thể trở lại vị thế của những Thợ săn có năng lực và thu nhập ổn định. Tất nhiên, thất bại có thể khiến mọi chuyện tồi tệ hơn gấp bội.
Bất chấp tất cả, Elena và Sara đã chọn đặt cược. Nỗi lo âu của cả hai sâu sắc đến mức họ sẵn sàng bám víu vào những tin đồn, đánh cược tương lai vào những khả năng mà trước đây mà họ thậm chí còn chẳng thèm để tâm tới.
Hầu hết những Thợ săn đi theo tin đồn đến tàn tích Thành phố Kuzusuhara vào thời điểm này đã cắt lỗ và trở về Thành phố. Màn sương đang dày lên là lời cảnh báo cho những kẻ vẫn còn đang tìm kiếm như họ hãy làm điều tương tự. Nhưng vẫn còn một số ít cố bám trụ lại, tuyệt vọng tìm kiếm một cơ hội để đổi đời.
Khi những di vật trong lời đồn không xuất hiện, đơn giản vì chúng không hề tồn tại, những Thợ săn đang hậm hực này từ chối trở về tay trắng. Thay vào đó, họ hướng mắt về những con mồi khác, những thứ dễ dàng đoạt lấy hơn.
------
Elena nghiến răng. Cô biết mình đã thất bại trên cương vị là một người điều tra và trinh sát. Màn sương không màu bao phủ tàn tích đã dày đặc nhanh hơn dự tính, và phạm vi quét bị thu hẹp đáng kể đã đẩy cô cùng người đồng đội vào rủi ro bị phục kích cực cao.
[Tình hình không ổn rồi. Không thể tin nổi nó lại tệ đi nhanh thế này. Đúng là một sai lầm chết người.]
“Sara. Chúng ta không thể đi tiếp được rồi. Rút lui thôi.”
“Rõ.”
“Xin lỗi nhé. Phạm vi dò tìm của tớ bị giảm mạnh quá. Lẽ ra tớ nên báo sớm hơn mới phải.”
Sara có thể thấy Elena đang tự dằn vặt.
“Đừng lo. Ở vùng ngoại ô này không có quá nhiều quái vật đâu. Chúng ta chỉ cần cẩn thận trên đường về là được.”
Sara mỉm cười, vì cô không muốn đổ lỗi cho bất kỳ ai. Elena cười đáp lại một cách yếu ớt và tập trung tìm đường về. Giờ hối hận cũng chẳng giải quyết được gì.
Cả hai thận trọng tiến về rìa tàn tích, nơi họ đỗ xe. Thông thường thì khu vực ngoại ô mang lại cảm giác an toàn hơn nhiều so với bên trong tàn tích, nhưng giờ đây màn sương dày đặc đã khiến khu vực này trở nên đầy rẫy hiểm họa. Các Thợ săn thường dựa vào tầm bắn của vũ khí để sinh tồn, nhưng việc khó phát hiện quái vật trong sương mù đồng nghĩa với việc họ dễ phải đối mặt với những cuộc cận chiến sinh tử.
Vì vậy khi nghe thấy tiếng súng, cả hai lập tức nấp sau một đống đổ nát. Tiếng ồn xuyên qua được màn sương chứng tỏ những người nổ súng đang ở rất gần. Sara siết chặt khẩu súng, cảnh giác nhìn về phía phát ra âm thanh, trong khi Elena tập trung các thiết bị dò tìm vào cùng hướng đó.
“Elena, cô có thấy gì không?”
“Đợi một chút. Tớ bắt được tín hiệu rồi. Có tám Thợ săn và một con quái vật. Tớ đoán vậy. Bọn họ đang lao về phía này.”
Đó là một nhóm Thợ săn đang tháo chạy trước một con quái vật khổng lồ. Họ vừa chạy vừa bắn trả rải rác, nhưng con quái dường như không hề hấn gì. Elena đưa ra phân tích:
“Có vẻ đó là loại quái vật cận chiến, và lớp da quá dày so với vũ khí của họ. Nếu cứ ngồi đây chúng ta sẽ bị cuốn vào, còn nếu chạy thì tớ đoán con quái ấy cuối cùng cũng sẽ đuổi kịp thôi. Cách tốt nhất là tự tay kết liễu nó.”
“Được rồi.”
Sara nhắm khẩu súng cỡ nòng lớn vào con quái vật.
“Tránh ra mau!”
Elena hét lớn về phía những Thợ săn đang lao tới.
Nhóm Thợ săn nghe thấy tiếng gọi. Họ ngừng bắn và né khỏi đường đạn của Sara, nhưng tất cả vẫn không ngừng chạy về phía hai người phụ nữ. Khi con quái vật đã sát nút, Elena và Sara giờ có thể nhìn rõ nó bằng mắt thường bất chấp màn sương. Những thớ cơ cuồn cuộn dưới lớp lông, nó nhe ra những chiếc răng nanh sắc lẹm và khao khát ngấu nghiến con mồi. Khi Sara điều chỉnh thước ngắm, cô cảm thấy có gì đó sai sai vì khi nhìn qua kính ngắm, con quái vật trông vẫn hoàn toàn lành lặn. Trước đó cô cứ ngỡ vì lớp da nó quá dày, nhưng hóa ra bọn họ đã bắn trượt toàn bộ.
(Nó dùng lông để hất văng đạn, hay là bọn họ đang dùng súng đồ chơi vậy? Chắc khó có thể vừa chạy vừa bắn. Nhưng giờ đấy là việc của mình rồi.)
Gạt bỏ những thắc mắc, Sara bóp cò. Một viên đạn xuyên thủng đầu con quái vật, sinh vật khổng lồ đổ gục trong một cơn mưa máu. Thế nhưng ngay cả khi nó đã ngã xuống, nhóm Thợ săn vẫn tiếp tục chạy như điên. Khi họ lướt qua hai người phụ nữ, Elena nhận ra một điều kỳ lạ.
Gương mặt họ không hề có vẻ gì là tuyệt vọng để sinh tồn hay vui mừng vì được cứu. Ngay khi cô nhận ra điều đó, mọi thứ đã quá muộn để cô hay Sara kịp phản ứng: màn sương và con quái vật đã đánh lạc hướng họ. Nhóm Thợ săn chạy vụt qua mà không một lời cảm ơn.
Đúng lúc đó, một tên trong số chúng ném một thứ gì đó dưới chân Elena và Sara. Cả hai nhìn xuống, bàng hoàng.
Một quả lựu đạn.
Sara chộp lấy Elena và cố gắng phóng đi. Một khoảnh khắc sau, cả hai bị hất tung bởi vụ nổ.
Sara đã kịp dùng thân mình che chắn cho Elena khỏi tâm nổ, nhưng lực tác động đã khiến cô tuột tay khỏi người đồng đội và bị hất văng trên mặt đất. Sau khoảnh khắc hoảng loạn, Sara lấy lại ý thức và nhận ra mình đang nằm giữa nơi trống trải. Theo bản năng, cô bật dậy và tìm chỗ ẩn nấp sau một mảnh vỡ gần đó. Lo lắng cho sự an toàn của Elena, cô liếc nhìn xung quanh và cau mày kinh hãi. Elena biến mất không dấu vết. Khi Sara vừa định gọi tên cô thì một giọng đàn ông vang lên từ một khoảng cách ngắn.
“Con nhãi kia! Trừ khi mày muốn con đàn bà này chết, nếu không thì vứt vũ khí và bước ra đây!”
Tiếng Elena thét lên từ cùng hướng đó.
“Sara! Mặc kệ tớ! Cậu hãy chạy hoặc tấn công bọn chúng đi!”
Trái tim Sara thắt lại. Bọn chúng đã bắt được Elena.
------
Tại Khu vực phía Đông, vô số Thợ săn di vật đã bỏ mạng dưới nanh vuốt của lũ quái vật ẩn mình trong bóng tối. Theo luật bất thành văn, trang bị bỏ lại của họ sẽ thuộc về bất kỳ ai tìm thấy chúng. Đôi khi người chết để lại di thư yêu cầu được chôn cất hoặc để lại kỷ vật cho người thân, nhưng ngoại trừ trường hợp đó thì tất cả đều thuộc về kẻ nhặt được chúng.
Tuy nhiên, tồn tại những kẻ không thỏa mãn với đồ đạc của người chết mà bắt đầu săn đuổi cả những người đang sống. Những băng nhóm cướp bóc như vậy thường có "tuổi nghề" rất ngắn. Cuộc đời chúng sẽ kết thúc bằng việc bị các Thợ săn khác tiêu diệt để lĩnh tiền thưởng treo trên đầu chúng.
Elena và Sara đã sa vào tay một băng nhóm như thế. Ngày hôm đó, lũ đàn ông đã nhìn trúng trang bị của hai cô gái và quyết định chọn con đường cướp giật thay vì săn di vật. Bằng cách giả vờ tháo chạy, chúng đã dẫn dụ con quái vật về phía hai người phụ nữ để đánh lạc hướng. Có vẻ như vận may của họ đã cạn kiệt.
Elena nghiến răng, cố trừng mắt nhìn lũ đàn ông phía sau, nhưng cô cảm nhận rõ họng súng đang dí chặt vào gáy mình. Điều này hạn chế mọi lựa chọn của cô. Gã đàn ông gằn giọng và thúc mạnh nòng súng vào đầu cô.
“Câm mồm. Mày muốn chết à?”
Nhưng Elena không hề tỏ ra sợ hãi.
“Bắn đi, rồi đó sẽ là việc cuối cùng mày còn làm được trên đời này đấy. Sara! Đừng nghe lời hắn!”
“Tao bảo là câm mồm lại cơ mà!”
Gã đứng sau Elena nện mạnh báng súng vào đầu cô. Elena không nén nổi một tiếng rên đau đớn.
Nấp sau đống đổ nát, Sara nghiến chặt răng vì xót xa. Cô có thể tự tay hạ gục tất cả bọn chúng, nhưng Elena gần như chắc chắn cũng sẽ phải chết. Còn nếu cô tuân lệnh, bước ra mà không có vũ khí thì cô có thể cứu mạng Elena — miễn là lũ đàn ông đó chỉ thỏa mãn với việc biến cả hai thành đồ chơi của chúng. Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó. Sara không thể ép mình chọn một trong hai phương án.
Một gã khác hét lên đủ to để Sara nghe thấy.
“Dẹp đi! Giết con đàn bà này đi! Rồi tất cả chúng ta sẽ hội đồng con kia!”
“Đợi đã!”
Sara gần như thét lên, cô không thể kiềm chế được nữa. Giờ họ đã không còn đường lui. Cô vứt vũ khí xuống và bước ra khỏi đống đổ nát với hai tay giơ cao. Elena lắc đầu điên cuồng, nhưng Sara chỉ mỉm cười buồn bã rồi tiến về phía lũ đàn ông, bước đi chậm rãi và giữ biểu cảm trung lập để tránh kích động chúng.
Lũ đàn ông nhìn Sara tiến lại gần mà không có vũ khí bằng ánh mắt thèm khát. Một vài tên hạ súng xuống và thả lỏng, thấy cô đã chịu hợp tác. Tuy nhiên, họng súng dí vào đầu Elena vẫn không rời.
Sara đo đạc khoảng cách trong lúc bước tiếp.
(Sẽ ổn thôi. Bọn chúng đang lơ là, nhưng mình vẫn còn quá xa. Sẽ ổn thôi. Chỉ cần tiếp cận được và dùng nắm đấm là đủ.)
Cận chiến không phải sở trường của Sara, nhưng cô có thể dễ dàng áp đảo lũ đàn ông này — nếu cô chấp nhận phớt lờ lượng nanomachines ít ỏi còn lại và ép cơ thể cường hóa của mình vượt qua giới hạn. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc tiêu hao nanomachines chính là tuổi thọ bị rút ngắn hoặc thậm chí là tử vong ngay lập tức. Đó là cái giá của việc bỏ lại súng. Nhưng nếu không thì cái giá cô phải trả sẽ là mạng sống của Elena.
Sara đã hạ quyết tâm. Chỉ còn vài bước chân nữa là đến chiến thắng.
“Đứng lại đó! Đứng lại và cởi bộ đồ gia cường ra!”
Hắn cười khẩy khi Sara làm theo.
“Tao không muốn bị mấy cái cơ bắp cường hóa đó đấm chết đâu. Bọn tao đã giảm uy lực vụ nổ để không làm hỏng trang bị rồi, nhưng bộ đồ kia chắc phải thuộc hàng cao cấp lắm nên mày mới đi lại bình thường mà không có lấy một vết xước thế kia. Bọn tao sẽ tận dụng đống đồ của mày thật tốt. Nào, cởi ra, từ từ thôi.”
“Được rồi.”
Sara lo lắng đáp. Cô nhìn hắn chằm chằm, giả vờ sợ hãi để khiến hắn mất cảnh giác trong khi tháo bỏ bộ đồ. Chỉ còn lại lớp nội y trên người, Sara phải chịu đựng những nụ cười dung tục của lũ đàn ông khi chúng ngày càng lộ rõ vẻ ghê tởm. Giờ cô chỉ cần thời điểm chín muồi đến.
(Nếu chúng nhầm giáp thân của mình thành giáp trợ lực, chắc chắn chúng không nhận ra mình có cơ thể cường hóa. Sẽ ổn thôi. Kế hoạch này sẽ thành công.)
Sara nói và trừng mắt nhìn lũ đàn ông.
“Tôi cởi xong rồi.”
“Tao thấy rồi.”
Một khoảnh khắc sau, Sara đổ gục xuống đất. Mỗi bên đùi cô là một lỗ đạn. Chẳng còn để tâm tới họng súng vừa dí vào đầu mình, Elena hét lên và lao về phía cô.

Gã đàn ông vừa bắn Sara tên là Bubaha. Khi thấy cô không còn là mối đe dọa nữa, gã bèn quay sang đám đàn em. Hắn chỉ vào cô và nói:
“Con nhỏ này có cường hóa nanomachines. Dù lột sạch đồ thì nó vẫn mạnh ngang một đứa mặc đồ gia cường như chúng ta đấy. Đống đồ nó vừa cởi ra kia hả? Chỉ là giáp ngoài thân thôi. Tao khuyên chúng mày đừng có dại mà động vào nó, trừ khi muốn bị nó xé xác ra từng mảnh.”
Đám đàn em nhìn Bubaha với vẻ sùng bái. Một tên khác hỏi:
“Sao đại ca biết hay thế?”
“Nhìn cách nó di chuyển và trang bị của nó là biết chứ sao, đồ ngu.”
Giọng Bubaha đầy vẻ bực dọc và khinh miệt:
“Nhìn như thế rồi mà cũng không biết à? Bảo sao chúng mày chẳng bao giờ khá lên được. Nghe đây, nanomachines cường hóa thường ưu tiên xử lý vết thương trước. Nó sẽ không làm được gì nhiều cho đến khi hồi phục thêm, nhưng nó vẫn mạnh hơn người thường đấy. Muốn vui vẻ thì cứ nhắm con mụ kia kìa.”
Bubaha chỉ tay về phía Elena.
Đám đàn em lập tức dồn sự chú ý vào cô.
Trong khi đó, Elena ôm lấy Sara đang quằn quại đau đớn trên mặt đất. Sara nở nụ cười yếu ớt. Các nanomachines bên trong cơ thể đang bận rộn chữa trị vết thương và duy trì sự sống nên Sara không còn sức để chiến đấu nữa. Cả hai đã rơi vào đường cùng. Cô rên rỉ:
“Xin lỗi. Tớ sơ hở quá.”
“Sao cậu không chạy đi?”
Elena hỏi, dù cô không mong đợi một câu trả lời. Ít nhất nếu làm vậy thì Sara đã được an toàn.
“Xin lỗi.”
Chỉ một từ duy nhất của Sara, dù không giải thích gì thêm, nhưng lại chứa đựng cả cả một nỗi niềm.
Cả hai người phụ nữ cùng ngoảnh mặt đi, vì họ không muốn nhìn đám đàn ông đang tiến lại gần với nụ cười nham hiểm kia.
Đúng lúc đó, một viên đạn găm thẳng vào giữa hai mắt Bubaha và giết hắn ngay tức khắc. Những tiếng súng tiếp theo vang lên liên tiếp, ít nhất là một tá phát đạn trước khi đám đàn ông đang sững sờ kịp phản ứng. Chúng không có cơ hội để phòng thủ, định vị tay súng bắn tỉa hay bắn trả. Một tên thét lên rồi ngã gục với những viên đạn găm vào bụng và chân phải. Một tên khác thì bị trúng đạn ở cánh tay, vai và ngực rồi ngã xuống đất với một tiếng hét thất thanh.
Một tên may mắn thoát nạn đã lãng phí cơ hội bỏ chạy để gào lên với Elena và Sara.
“Lũ khốn! Đừng nói là chúng mày vẫn còn đồng bọn—”
Elena ngắt lời hắn bằng một phát đạn ngay giữa trán. Cô và Sara cũng bị bất ngờ, nhưng họ không mất nhiều thời gian để lấy lại bình tĩnh. Elena nhanh chóng chộp lấy khẩu súng từ cái xác gần đó và nổ súng vào những tên còn đứng vững. Để chắc chắn, cô bồi thêm hai viên đạn vào đầu một tên còn đang thoi thóp.
Bị hoảng loạn và trúng đạn liên tiếp, đám cướp không còn tâm trí đâu để để ý đến Elena và Sara nữa. Trong khi bọn chúng điên cuồng tìm chỗ ẩn nấp khỏi tay súng bắn tỉa, Elena vật lộn kéo Sara đến nơi an toàn.
“Sara! Cậu đi được không?”
Sara thậm chí không thể đứng dậy. Elena kêu lên khi vớ lấy một khẩu súng gần đó:
“Dừng lại đi, Elena! Chạy đi!”
“Không! Đừng có đùa kiểu đấy!”
Lúc này, vài tên trong nhóm cướp cố bắn về phía hai cô gái, nhưng tay súng bắn tỉa đã kìm chân chúng. Dưới làn mưa đạn dồn dập, Elena vội vã kéo Sara vào một tòa nhà gần đó.
Bên trong, Sara gượng dậy, lăm lăm họng súng quét qua xung quanh, cảnh giác kiểm tra môi trường.
“Elena. Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?”
“Tớ cũng không biết nữa,”
Elena đáp, mắt không ngừng tìm kiếm kẻ thù.
“Nhưng có vẻ ai đó không ưa lũ này lắm. Có thể chúng ta được cứu, hoặc cũng có thể bọn chúng chỉ muốn chiếm lấy chúng ta cho riêng mình thôi. Vết thương của cậu sao rồi?”
“Cho tớ một giờ. Tớ sẽ đi lại được.”
“Được rồi. Cậu cứ ở yên đó và tập trung nanomachines để chữa trị đi. Trước mắt thì hãy cứ cố thủ ở đây xem chuyện gì xảy ra. Chưa chắc là chúng ta đã an toàn đâu.”
Hai người phụ nữ nép sát vào nhau chờ đợi, trong lòng chẳng dám hy vọng gì quá nhiều.