[LN] Quyển 1 - Thượng - Hồn ma mời gọi [ON GOING]

Chương 04: Hồn ma mời gọi của Cựu thế giới

2026-01-18

3

Chương 04: Hồn ma mời gọi của Cựu thế giới

Duck: MU thắng rồi huhu :D 

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Sau một ngày dưỡng thương, Akira thức dậy vào sáng hôm sau và một lần nữa tiến vào tàn tích Thành phố Kuzusuhara. Lần này cậu tuân thủ tuyệt đối mọi chỉ dẫn của Alpha, và cậu sẽ không bao giờ lặp lại những sai lầm cũ nữa.

Alpha rạng rỡ hẳn lên khi quan sát thái độ và sự nghe lời của cậu.

[Trông thế này thì có vẻ như cơ thể cậu đã ổn hơn rồi nhỉ.]

“Ừ, mặc dù tôi cũng không hiểu tại sao. Dù mới nghỉ có một ngày nhưng tôi lại cảm thấy mình khỏe hơn cả trước khi bị bắn luôn. Nghĩ lại cũng thấy hơi đáng sợ.”

Akira cảm thấy bản thân đang ở trạng thái tốt nhất có thể. Sự mệt mỏi đã tan biến hoàn toàn, đi cùng với đó là các giác quan sắc bén hơn thường lệ. Nguồn năng lượng cuộn trào tới từng đầu ngón tay giúp cậu vượt qua tàn tích một cách dễ dàng, bất chấp việc cậu phải leo qua những núi gạch đá vụn nát. Thật khó tin khi chỉ mới đây thôi cậu còn mang trên mình một vết thương do đạn bắn.

Alpha thản nhiên nói.

[Đó rất có thể là tác dụng của thuốc đấy.]

“Cô nói vậy là sao? Đúng là tôi không thể tin được là vết đạn lại khép miệng nhanh đến thế, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc tôi thấy khỏe hơn trước chứ?”

[Để cho chắc chắn thì tôi đã tăng thêm liều lượng cho cậu. Tôi đoán là nó đã chữa lành nhiều thứ hơn chứ không chỉ có vết đạn đâu.]

“Nhiều thứ hơn ư? Đó là vết thương duy nhất tôi có mà.”

Akira càng lúc càng bối rối, nhưng Alpha vẫn nở nụ cười như mọi khi.

[Cậu còn nhớ tất cả những gì cậu kể về cuộc đời mình ngày hôm qua không? Dựa vào đó tôi có thể nói rằng từ những năm tháng sống khổ cực ấy, cậu đã phải gánh chịu rất nhiều căng thẳng tích tụ đến tận cấp độ tế bào.]

Ban đầu, Akira lộ rõ vẻ hoài nghi.

“Tôi biết cuộc sống trong mấy con hẻm đó rất khắc nghiệt, nhưng chắc cô đang thổi phồng nó lên thôi. Ý tôi là, trước đây tôi vẫn đi lại bình thường ấy chứ.”

Thế nhưng sau khi Alpha bắt đầu phân tích kỹ lưỡng về việc suy dinh dưỡng kéo dài và những điều kiện sống tồi tệ ở khu ổ chuột có thể hủy hoại cơ thể cậu đến mức nào, gương mặt Akira dần trở nên lo lắng.

“Ý cô là suốt bấy lâu nay tôi chỉ đang “thoi thóp” thôi ư?”

Alpha lộ vẻ hơi đắc ý.

[Và suốt thời gian đó, cậu lại nghĩ như thế là bình thường. Chẳng lẽ cậu không thấy mừng vì chuyện đó đã là quá khứ sao?]

Akira cau mày. Một mớ cảm xúc hỗn độn trào dâng trong cậu, cậu thấy bản thân không thể chỉ đơn giản là xua tay gạt bỏ những đắng cay của cuộc đời mình như cách Alpha đã làm. Nhưng hiện tại, cậu đành kìm nén những cảm giác đó đi. Mục tiêu bây giờ là nghe lệnh và tiến bước. Cậu tự nhủ rằng mọi thứ sẽ tốt hơn nếu bản thân gác những suy nghĩ rối bời chợt nảy sinh này qua một bên. Một khi đã bắt đầu để tâm đến chúng, cậu có thể sẽ bị vùi lấp dưới một trận lở tuyết của những nghi hoặc và bất an.

------

Chuyến đi vào tàn tích lần này dường như suôn sẻ hơn, ít nhất là theo quan điểm của Akira. Họ không chạm trán con quái nào, và các chỉ dẫn của Alpha cũng rất hợp lý. Chẳng có dấu hiệu gì cho thấy hiểm họa đang rình rập xung quanh. Và nhờ tuân theo mệnh lệnh của cô mà Akira bắt đầu cảm thấy an tâm hơn.

Dần dần, tâm trí cậu bắt đầu xao nhãng khỏi thế giới chết chóc xung quanh. Có một điều mà cậu đã thắc mắc bấy lâu. Tuy bình thường vẫn luôn giữ im lặng khi thám hiểm, nhưng cuối cùng Akira cũng lên tiếng.

“Này Alpha, tôi có thể hỏi cô một chuyện không?”

[Được chứ. Bất cứ điều gì cậu muốn.]

“Sao cô lại ăn mặc như vậy thế?”

Chiếc váy trắng muốt của Alpha bồng bềnh với những đường bèo nhún rực rỡ dọc theo ống tay và gấu áo.

[Ồ, bộ đồ này trông tệ với tôi lắm sao? Hay đấy là một lời mời gọi tôi nên thay thứ gì đó hợp “sở thích” của cậu hơn?]

Cô xoay người một cách đầy nghệ thuật cùng một nụ cười quyến rũ. Từng lớp vải tung bay, mái tóc dài óng ả lướt đi mềm mại thành một hình vòng cung. Trong phút chốc, tấm lưng trần của cô thoáng hiện ra cùng cổ áo xẻ sâu táo bạo kia hướng về phía cậu.

Điều Akira thực sự muốn biết là tại sao Alpha lại ăn mặc một cách hoàn toàn không phù hợp cho một chuyến đi vào tàn tích, nhưng vẻ mê hoặc của cô khiến cậu quên bẵng câu hỏi của mình mà lại buột miệng trả lời câu hỏi của cô.

“Không, tôi thấy cô mặc thế này rất tuyệt. Nhưng nếu cô hỏi vậy thì... tôi thích bộ đồ cậu mặc lúc chúng ta mới gặp nhau hơn.”

Những trang phục của Cựu thế giới luôn mang một vẻ huyền bí xa lạ, và cú sốc trong lần đầu gặp gỡ đã khiến Akira nảy sinh cảm tình với bộ trang phục đầu tiên mà cậu thấy cô mặc.

[Bộ đồ tôi mặc khi chúng ta mới gặp nhau ư?]

Alpha ngây thơ lặp lại, dù cho cô thừa hiểu ý Akira là gì.

[À, ý cậu là không mặc gì cả chứ gì!]

Lớp vải rực rỡ biến mất, những đường cong đầy nghệ thuật và mê đắm ẩn sâu chúng một lần nữa được phơi bày, trước sự kinh hoàng của Akira.

“Không! Là bộ đồ cậu mặc sau đó cơ! Đổi lại ngay đi! Cô có thù hằn gì với quần áo vậy hả?!”

Alpha tươi cười rồi quay trở lại với chiếc váy.

[Cậu thực sự vẫn là một đứa trẻ con nhỉ. Cơ thể được tính toán tỉ mỉ và thiết kế kỹ lưỡng của tôi còn không làm cậu hứng thú cơ mà. Tôi đoán ở tuổi của cậu, đồ ăn xem chừng còn hấp dẫn hơn con gái ha.]

Akira bướng bỉnh thừa nhận.

“Đúng thế. Tôi là trẻ con và tôi quan tâm đồ ăn hơn, vì nếu không kiếm sống tôi sẽ chết đói. Vậy rốt cuộc cô mặc thế này để làm gì?”

Vì Alpha đã giải thích lý do tại sao cô lại khỏa thân khi họ mới gặp nên cậu cho rằng bộ trang phục kỳ quặc hiện tại hẳn cũng phải có một nguyên nhân nào đó. Nhưng cậu cũng không quá tò mò và sẵn sàng bỏ qua nếu Alpha không định trả lời nghiêm túc.

Thế nhưng, Alpha thu lại vẻ trêu đùa, dù trên môi vẫn giữ nụ cười. cô bắt đầu bằng một giọng điệu đầy tính công việc.

[Cậu còn nhớ những gì tôi đã nói về sự hiện diện của mình không? Đó là một loại thực tế ảo tăng cường AR. Rất nhiều cơ sở của Cựu thế giới phát tín hiệu AR, và tôi chiếm quyền điều khiển hệ thống của họ để truyền tín hiệu của mình ra một vùng rộng lớn hơn.]

Akira không thể đoán được tại sao Alpha lại nói với mình điều này, nhưng cậu cũng điều chỉnh thái độ trở nên nghiêm túc hơn.

[Cậu có thể tiếp nhận dữ liệu đó trực tiếp, và thậm chí cậu còn trò chuyện với tôi. Nhưng bất kỳ ai có thiết bị phù hợp thì ít nhất họ cũng có thể nhìn thấy tôi. Vì vậy như tôi đã đề cập trước đây, tôi ăn mặc như thế này là để thu hút phản ứng từ bất cứ ai có thể nhìn thấy mình, từ đó giúp tôi có thể nhanh chóng nhận diện được họ.]

“Tôi nhớ chuyện đó rồi, nhưng sao bây giờ cô vẫn còn...?”

Akira ngưng lại, gương mặt đanh hẳn đi.

“Tức là có ai đấy mang thiết bị đó đang ở gần đây sao? Lại còn đang theo dõi chúng ta ư?”

Nụ cười hoàn toàn biến mất khỏi khuôn mặt Alpha.

[Đúng vậy. Đừng nhìn lại. Họ đã bám theo cậu suốt bấy lâu nay, và hiện tất cả vẫn đang quan sát từ một khoảng cách khá xa ở đằng sau.]

Nhìn thấy vẻ mặt của Alpha, Akira nhận ra tình cảnh của mình thảm hại đến mức nào. Mặt cậu tái đi vì kinh hãi.

_*_*_*_

Từ phía xa, Kwahom và Hahya vẫn không rời mắt khỏi Akira. Hai gã Thợ săn này chẳng phải tay mơ, vì địa bàn hoạt động của chúng nằm xa hơn nhiều so với khu vực ngoại ô tàn tích Kuzusuhara. Cơ thể Hahya đã được cyborg hoá một phần với đôi mắt chẳng khác gì ống kính máy ảnh, trong khi Kwahom hoàn toàn là người thật, nhưng lại được trang bị tận răng các loại vũ khí chuyên dụng cho vùng đất hoang. Ở khoảng cách này, không một thợ săn nghiệp dư nào có thể phát hiện ra họ, nhưng hai gã lại nhìn thấy Akira rất rõ. Hahya quan sát qua chức năng viễn vọng của đôi mắt tăng cường, còn Kwahom cầm trên tay một chiếc ống nhòm quân sự.

“Thằng nhóc đấy dám đi sâu vào tận trong này, dù trên người nó gần như chẳng có vũ khí gì đáng giá.

Kwahom nhận xét với vẻ nghi ngại:

“Đó là tự sát rồi. Nó đang nghĩ cái quái gì vậy?”

Hahya cười khẩy trước sự nghi ngờ của cộng sự.

“Nghĩ ngợi gì đâu. Nó chỉ là một thằng đần thôi. Cũng chính vì đần nên nó mới tìm thấy mớ di vật đó, bởi Thợ săn nào quanh đây chẳng biết khu vực này hết sạch đồ ngon. Cứ xông ra bắt nó khai ra chỗ tìm được số hàng đó cho nhanh.”

Kwahom càu nhàu:

“Này, đó là ý của tao mà. Chính mày đã ngăn tao lại vì sợ tao lỡ tay kết liễu nó trước khi nó kịp hé răng còn gì, nhớ không hả?”

Hahya cười khềnh khệch:

“Thôi nào. Làm sao tao biết được nó lại dám mò vào tận trong tàn tích này chứ? Đừng có giả vờ là mày không mong đợi nó sẽ quanh quẩn đâu đó ở vùng ngoại ô hay chui vào mấy tòa nhà xập xệ phía ngoài đi.”

“Mày nói đúng. Ai mà ngờ được một thằng trẻ ranh ở khu ổ chuột lại có thể sống sót trở về khi đi sâu vào tàn tích như kia chứ? Khu vực này không phải chỗ để dạo chơi đâu, ngay cả tao và mày cũng sẽ gặp rắc rối nếu đi sâu thêm chút nữa.”

“Chính xác, nên mày cứ bình tĩnh đi.”

Không phải ngẫu nhiên mà chúng có mặt ở đây. Tin đồn về một đứa trẻ khu ổ chuột với trang bị nghèo nàn vừa xuất hiện tại trạm trao đổi cùng một lượng di vật giá trị đã lọt đến tai chúng. Hầu hết Thợ săn địa phương đều nghĩ di vật ở khu vực ngoại ô Kuzusuhara đã cạn kiệt, nhưng ai cũng hiểu rằng luôn có khả năng xuất hiện những phát hiện mới, những kho báu di vật có thể vẫn nằm ẩn khuất đâu đấy dưới đống đổ nát hoặc ở những nơi không thể tiếp cận. Đôi khi theo lời đồn, những cuộc tấn công của quái vật vô tình đục thủng tường của các kho chứa vốn bị che giấu bấy lâu, hoặc có người tình cờ vấp phải lối vào của những tòa nhà được che giấu kỹ lưỡng. Chuyện này không xảy ra thường xuyên đến mức có thể xem Thợ săn là một nghề kiếm sống, nhưng mỗi khi nó xảy ra, một làn sóng Thợ săn mới lại đổ xô về những tàn tích vốn đã bị bỏ hoang từ lâu

Nếu một kho di vật quá lớn để người tìm thấy có thể mang hết về trong một chuyến, thì phần còn lại dĩ nhiên sẽ thuộc về kẻ nào đến trước. Vì vậy nên không ít Thợ săn, bao gồm cả Kwahom và Hahya, luôn dỏng tai nghe ngóng mọi tin tức. Sau khi nghe về cuộc ẩu đả vì số tiền thanh toán của một đứa trẻ tại trạm trao đổi, cả hai đã đi hỏi thăm và thấy câu chuyện rất đáng tin. Điều đấy có nghĩa là có những di vật giá trị đang nằm đâu đó ở nơi mà ngay cả một đứa trẻ cũng có thể tiếp cận an toàn, và chúng đánh cược rằng vùng ngoại ô Kuzusuhara là điểm khả nghi duy nhất gần Kugamayama. Chúng cũng tin rằng nếu đứa trẻ đó tình cờ tìm thấy một kho chứa vẫn còn di vật thì nó chắc chắn sẽ quay lại đó trong tương lai gần. Vì vậy, cả hai quyết định nẫng tay trên phần còn lại của món hời ấy. Và sau khi mai phục sẵn trong tàn tích tích, mắt đảo như rang lạc để tìm kiếm trẻ con, chúng đã phát hiện ra Akira.

Kế hoạch của Kwahom là bắt sống Akira và buộc cậu phải khai ra vị trí, nhưng vì sợ cậu sẽ chống trả dẫn đến việc lỡ tay giết nên Kwahom đã phản đối và đề xuất bám đuôi. Thế nhưng bây giờ gã lại bắt đầu hối hận.

“Hahya. Vẫn chưa muộn để tóm thằng nhóc đó và bắt nó khai đâu. Nó thậm chí chẳng có vũ khí nào ra hồn, giữ cho nó sống dễ như trở bàn tay nếu chúng ta cẩn thận. Mày không muốn nhanh kết thúc chuyện này sao?”

Hahya không trả lời. Kwahom hỏi, đầy thắc mắc:

“Này, có chuyện gì vậy?”

Một lúc lâu sau, Hahya mới thì thầm:

“Thằng nhóc đó đi một mình đúng không?”

“Tất nhiên là một mình rồi, tao cũng chẳng thấy ai khác trốn quanh đây cả.”

Kwahom một lần nữa quét qua Akira và môi trường xung quanh bằng chiếc ống nhòm quân sự. Đó là một thiết bị hiệu suất cao có thể hiển thị vật thể ở khoảng cách xa với độ phân giải cực lớn, biến đêm đen thành giữa trưa, phát hiện bức xạ để xuyên qua các lớp ngụy trang chủ động cơ bản, và thậm chí là nhận diện và đánh dấu con người lẫn quái vật. Hầu hết ống nhòm phân khúc này còn có chức năng kết nối mạng để nhận và hiển thị dữ liệu AR từ tàn tích, nhưng chiếc này thì không. Có lần, Kwahom đã chạm trán một con quái vật cơ khí sử dụng tính năng mạng để xóa sổ chính nó khỏi màn hình hiển thị của gã, và lần thoát chết trong gang tấc ấy đã dạy gã bài học xương máu. Từ đó về sau chỉ dùng ống nhòm xử lý dữ liệu độc lập.

“Không có ai cả. Cũng không có quái vật. Chỉ có thằng nhóc đó thôi.”

Hahya đáp lời đầy ngập ngừng với một cái nhíu mày nhẹ.

“R-Ra là vậy. Nghe này, để tao nói rõ cho mày biết, tao không phê thuốc, cũng không say xỉn và tao tuyệt đối không đùa giỡn với mày đâu đấy.”

“Có gì thì nói mẹ ra đi. Sao mày cứ phải xoắn lên thế?”

“Tao thấy một người phụ nữ ngay bên cạnh thằng nhóc đó.”

“Một người phụ nữ sao?”

Kwahom lại đưa ống nhòm lên nhìn với vẻ hoài nghi.

“Không, chỉ có thằng nhóc thôi mà. Làm gì có người phụ nữ nào đâu.”

Mặt Hahya cắt không còn giọt máu.

“Mày không thấy cô ta sao? Tao thì có. Một em hàng cực phẩm đã dẫn đường cho thằng nhóc đó suốt từ nãy đến giờ.”

“Vậy mô tả ả trông thế nào đi. Đừng có bỏ sót chi tiết nào đấy.”

“Cô ta mặc một cái váy trắng. Trông có vẻ đắt tiền lắm.”

Kwahom không tin nổi vào tai mình:

“Một cái váy ư? Mày có biết là chúng ta vẫn đang ở trong tàn tích không đấy?”

Hahya hét lên, giọng điệu như đã mất hết sự bình tĩnh:

“Là sự thật! Tin tao đi! Tao không say, và tôi cũng không nhìn nhầm đâu! Ngay cả tao cũng đâu có ngu đến mức uống rượu hay phê pha trước khi mò tới chỗ này chứ!”

Kwahom tin chắc rằng cộng sự của mình không nói dối, nhưng gã vẫn chẳng thấy người phụ nữ nào, điều đó khiến gã vô cùng bối rối. Cuối cùng, gã chợt nảy ra một lời giải thích khả dĩ.

“Hahya. Mắt cấy ghép của mày có hỗ trợ AR đúng không?”

“Phải. Tao cấy chúng từ một gã từng khoe khoang là đã tốn cả đống tiền cho đôi mắt này. Hắn cứ lải nhải suốt về các tính năng mạng này kia, nhưng rồi nó cũng chẳng ngăn được hắn bỏ mạng trong tàn tích. Chúng là hàng cao cấp và khá tiện lợi, nhưng thỉnh thoảng lại tự ý bắt tín hiệu rồi hiện lên mấy lớp phủ màn hình.”

“Đó là cái giá của việc dùng đồ lậu đấy. Chắc chúng vốn là chiến lợi phẩm mày lấy từ một cái xác nào đó, và tao cá là tay chủ gần nhất đã nếm mùi đau thương vì chúng dở chứng làm nhiễu loạn tầm nhìn hay đại loại thế.”

“Thôi dẹp đi. Tôi lắp được chúng với giá rẻ, và chúng giúp ích rất nhiều trong việc tìm di vật. Chỉ là tao không thể bật tắt mọi thứ theo ý mình vì tay kia đã làm mất bộ phận điều khiển cùng với một mảng đầu của hắn rồi. Tao vẫn đang trì hoãn việc thay thế vì nó đắt quá. Mà sao tự nhiên mày lại muốn biết về chuyện này?”

Gương mặt Kwahom trở nên nghiêm trọng.

“Người phụ nữ đó có thể là một hệ thống dẫn đường của tàn tích này. Nếu tao không thấy còn mày có, thì đấy là hiển thị AR rồi chứ không phải hình ảnh hologram. Có lẽ một phần của tàn tích này vẫn còn hoạt động và phát ra những tín hiệu kỳ lạ mà mắt cấy ghép của mày bắt được. Một trong những “hồn ma của Cựu thế giới”.”

Hahya giật mình và quan sát Alpha kỹ hơn. Cô trông thật đến mức gã định cười nhạo giả thuyết của Kwahom như một lời nói đùa, nếu cộng sự của gã không tỏ vẻ quả quyết đến vậy.

“Mày chắc chứ? Cô ta trông giống hệt người thật, thậm chí còn có bóng đổ nữa kìa. AR thường trông rất “ảo”, kiểu như hình ảnh thiếu bóng, phối cảnh lệch lạc, hay bị lún vào tường ấy, đại loại thế. Nhưng điểm bất thường duy nhất ở ả chỉ là bộ đồ kia thôi, dù cho như thế cũng đã đủ kỳ quặc rồi. Nếu người phụ nữ đó là một phần của hệ thống dẫn đường cho Thành phố Kuzusuhara thì công nghệ Cựu thế giới hiển thị cô ta hẳn phải rất tiên tiến để lộ ra những sơ hở rẻ tiền đó.”

“Ồ phải rồi, nghe có lý đấy. Vậy đó là một hồn ma của Cựu thế giới rồi. Tao chưa thấy chúng bao giờ, nhưng ả đằng kia thực sự là cực phẩm luôn.”

Hahya săm soi Alpha. Giờ đây, khi cộng sự đã đưa ra một lời giải thích thuyết phục, nỗi sợ hãi trong gã đã biến thành sự tò mò.

Kwahom xen vào:

“Chuyện này làm tao nhớ đến một giai thoại về tàn tích này. Hình như họ gọi là... “Hồn ma mời gọi”.”

“Tao nghe chuyện đó rồi. Hồn ma đấy mồi chài Thợ săn vào sâu bên trong tàn tích bằng các di vật rồi giết sạch họ đúng không? Nhiều kẻ đã sập bẫy rồi nhưng chẳng ai sống sót trở về, và vì những Thợ săn đã khuất lại muốn có bạn đồng hành nên họ quay lại để dụ dỗ người sống. Nghe nói hồn ma đó có thể biến hóa thành bất kỳ ai, nam hay nữ, già hay trẻ. Gần đây tao còn nghe nó biến thành cả chó, mèo, hoặc bất cứ thứ gì để lừa người ta.”

Kwahom gật đầu với vẻ đầy uyên bác:

“Thợ săn bỏ mạng vì đuổi theo di vật là chuyện thường ngày. Nhưng nếu không ai thấy hồn ma mà còn sống để kể lại thì làm sao có những giai thoại đó được chứ?”

Hahya cân nhắc.

“Tao chưa bao giờ nghĩ về chuyện đó. Sao cơ?”

“Bởi vì có những kẻ không đi theo chúng nên đó là những người không nhìn thấy nó. Chỉ có số ít kẻ thấy được mới đi theo, và chẳng ai khác biết phải hiểu những câu chuyện đó thế nào. Đó là lý do nó biến thành một câu chuyện ma.”

“Ý-Ý mày là đi theo người phụ nữ đó cũng sẽ khiến chúng ta mất mạng sao?”

Hahya đột nhiên thấy lạnh sống lưng. Kwahom nở một nụ cười ranh mãnh.

“Có lẽ, nhưng mày thử tự hỏi xem, là tại sao thằng nhóc đó lại tìm được những di vật giá trị? Bởi vì nó có thể thấy người phụ nữ kia giống hệt mày đấy. Cô ta là một phần của hệ thống quản lý Thành phố Cựu thế giới, thứ nhiều khả năng vẫn còn hoạt động, và ả dẫn đường cho bất cứ ai nhìn thấy mình. Thằng nhóc đã hỏi ả chỗ tìm di vật và ả dẫn nó đến đó mà không bị con quái vật nào phát hiện. Mày nghĩ sao? Hợp lý không?”

“Quá hợp lý luôn!”

Hahya reo lên, tinh thần phấn chấn trở lại. Nhưng rồi một ý nghĩ khác lại lóe lên.

“Đợi đã. Người ta sẽ chẳng kể chuyện ma về ả nếu những lộ trình mà ả chỉ đều an toàn.”

Kwahom dụ dỗ:

“Tao đoán ả chỉ giúp né tránh quái vật dễ dàng hơn thôi, và thỉnh thoảng chúng vẫn sẽ phát hiện ra. Với lại một vài Thợ săn biết về ả có thể đã tung tin đồn rằng ả dẫn dụ người ta đến cái chết để không ai khác bám đuôi theo. Sau khi thám hiểm đủ nhiều, họ sẽ vét sạch di vật khu vực bên ngoài và ả bắt đầu dẫn họ đi sâu hơn. Một vài kẻ trong số đó đen đủi đụng phải lũ quái vật sừng sỏ ở phía trong và bỏ mạng, đúng như những gì lời đồn đại nói. Khi chuyện đó xảy ra đủ nhiều thì những câu chuyện ma sẽ tự khắc xuất hiện thôi.”

Hahya cười đầy khoái chí.

“Hóa ra là vậy! Thế thì chúng ta sẽ ổn thôi! Chúng ta sẽ không chết ở nơi mà thằng nhóc đó có thể sống sót, miễn là chúng ta giữ cảnh giác!”

“Dù sao thì cũng không có gì đảm bảo những thứ tao nói là đúng, nhưng nếu quả thực là vậy thì chúng ta đã tình cờ tìm được một cách cực hời để định vị di vật. Nhưng đó vẫn là một tin đồn gắn liền với những xác chết nên cũng không hẳn là không có rủi ro đâu.”

Mọi nỗ lực kiềm chế sự phấn khích của Hahya từ Kwahom đều đổ sông đổ biển. Sự cám dỗ về một lối tắt an toàn dẫn đến kho báu di vật đủ sức mê hoặc bất kỳ gã Thợ săn nào.

“Mày lo xa thế! Chúng ta sẽ ổn thôi. Thôi nào, làm sao tao có thể bỏ qua một cơ hội tốt như này chứ!”

“Được rồi, nhưng cứ quan sát thêm một lát nữa đã.”

Kwahom nhìn cộng sự của mình một cách lạnh lùng.

(Cũng có khả năng các nhóm Thợ săn đã nảy sinh mâu thuẫn và giết hại lẫn nhau để độc chiếm bí mật. Sau đó kẻ sống sót, kẻ có thể thấy hồn ma đã đổ lỗi cho ả về cái chết của đồng đội mình. Tất nhiên là thằng khờ này sẽ chẳng gây rắc rối gì cho mình được, miễn là mình bịa ra lý do nào đó để bắt gã đi trước.)

Che giấu những toan tính khỏi Hahya, Kwahom quay sự chú ý trở lại phía Akira.

------

“Alpha, bọn chúng trông thế nào?”

Akira hỏi. Kể từ khi Alpha cảnh báo rằng có kẻ đang bám đuôi thì cậu đã chẳng thể nào giấu nổi sự lo lắng.

[Là hai gã đàn ông. Khả năng là Thợ săn. Trang bị rất đầy đủ.]

“Và cô có chắc là chúng đang theo đuôi tôi không? Có khi nào chúng chỉ tò mò xem một đứa con nít làm gì trong tàn tích thôi không? Hay là chúng vô tình đi cùng đường với tôi thôi?”

[Tuyệt đối không. Tôi đã quan sát cử động của chúng suốt một lúc rồi, chúng luôn giữ một khoảng cách cố định ngay cả khi tôi bảo cậu dừng lại một lát. Chắc chắn là chúng đang bám đuôi cậu.]

Akira nhăn mặt, nhưng cậu vẫn cố bám víu vào một tia hy vọng cuối cùng.

“Nhưng chúng làm vậy để làm gì chứ? Ngay cả khi định trấn lột tôi thì rõ ràng là tôi chẳng có lấy một xu dính túi mà.”

Alpha ép cậu phải rời bỏ những ảo tưởng hão huyền kia để đối mặt với thực tại:

[Chúng có thể đã quan sát trạm trao đổi, hoặc thậm chí là hối lộ tay nhân viên ở đó để hắn chỉ điểm.]

Những lời của cô, tuy cay đắng nhưng đầy thuyết phục, đã nghiền nát hy vọng của Akira. Mặt cậu đanh lại.

[Tôi đoán chúng định bám đuôi cậu đến tận nơi chứa di vật, sau đó giết cậu và chiếm lấy nơi đó cho riêng mình. Tôi có thể nghĩ ra hàng tá lý do để chúng trở thành kẻ thù của cậu, ít nhất là nhiều hơn hẳn những lý do để không phải như vậy. Akira, nếu cậu không mặc định rằng chúng là kẻ thù thì cậu sẽ chết đấy.]

Điều đó cuối cùng đã dập tắt hoàn toàn sự lạc quan của Akira. Đầu tiên là con Weapon Dog khổng lồ, rồi đến cỗ máy cơ khí đồ sộ, và bây giờ là Thợ săn. Cậu thở dài thườn thượt và nghiến răng chửi thề:

“Mẹ kiếp! Bây giờ tôi còn phải dè chừng cả bọn Thợ săn nữa sao?!”

Akira ôm lấy đầu mình bằng cả hai tay:

[Akira, trước mắt cậu hãy vào tòa nhà kia đi. Cố gắng hành động thật tự nhiên, và đừng có nhìn về phía chúng.]

“ Tôi hiểu rồi.”

Theo đúng chỉ dẫn, Akira bước vào một toà nhà bỏ hoang và đi theo Alpha vào một trong những căn phòng bên trong đó. Ở đó, cậu ngồi xuống tựa lưng lên tường, với biểu cảm ngày càng chán chường.

[Đừng lo. Trong này không có quái vật đâu.]

“Cảm ơn.”

Akira không đáp lại ngay, và khi lên tiếng, giọng cậu tràn đầy sự tuyệt vọng. Akira biết rõ những Thợ săn trang bị đầy đủ mạnh đến mức nào, và cậu đâu còn lạ gì sự tàn ác của chúng khi biến chất thành lũ cướp. Khi những gã Thợ săn như thế lộng hành ở khu ổ chuột, chúng hàng ngày tạo ra xác chết như một công xưởng tử thần. Cậu vắt óc tìm kiếm một kế hoạch, nhưng lại chẳng có gì hiện ra. Mọi khả năng cậu hình dung đều kết thúc bằng cảnh mình bị sát hại dã man, một kịch bản không có lối thoát.

[Akira.]

Alpha gọi dứt khoát, và khi cậu ngước lên, cô ghé sát mặt mình vào mặt cậu. Cậu giật mình lùi lại, va đầu vào tường và kêu lên một tiếng. May mắn thay, cơn đau và sự bất ngờ đã đánh bật nỗi sợ hãi đang lớn dần ra khỏi tâm trí. Khi đã bình tĩnh lại, đôi mắt của Akira tập trung vào Alpha, người đang dành cho cậu một nụ cười dịu dàng và trấn an.

[Hãy mạnh mẽ lên và đừng sợ hãi. Cậu có tôi hỗ trợ phía sau, và tôi hứa sẽ không để cậu phải chết đâu.]

“Chúng ta có thể chạy thoát không?”

Akira hỏi, giọng run rẩy nhưng đầy hy vọng.

[Chạy thoát sao? Chúng ta sẽ chiến đấu và lật ngược thế cờ.]

Hy vọng của Akira nhường chỗ cho sự kinh ngạc và bối rối.

“Chúng ta có thể làm được vậy sao?! Là hai chọi một và chúng là những Thợ săn được trang bị đầy đủ đấy!”

[Chuyện nhỏ. Cậu có tôi, và chỉ mình tôi là đủ để nghiêng cán cân lợi thế về phía cậu một cách tuyệt đối rồi. Cậu còn nhớ mình đã hạ con Weapon Dog khổng lồ đó chỉ với một khẩu súng lục không? Miễn là cậu làm theo chính xác những gì tôi bảo thì cậu sẽ ổn thôi.]

“C-Cô... nói thật chứ?”

Giọng điệu thản nhiên của cô suýt chút nữa đã thuyết phục được Akira, nhưng cậu vẫn ngập ngừng trước sự chênh lệch quá lớn về hỏa lực.

“Đợi đã. Đấu với người không giống đấu với quái vật đâu. Và nếu cô tự tin như thế thì chạy thoát chắc cũng chẳng có vấn đề gì đúng không? Đó chẳng phải là ý hay hơn sao?”

Akira lộ rõ vẻ sợ hãi, và Alpha nhìn cậu một cách nghiêm khắc.

[Không, không hề. Nếu cậu đi ra ngoài, cậu sẽ phải phó mặc mạng sống cho vũ khí có tầm bắn vượt trội của chúng, đặc biệt là khi cậu ra đến vùng đất hoang. Và ngay cả khi cậu trốn thoát được hôm nay thì ngày mai hay ngày kia thì sao? Cậu định chạy trốn đến bao giờ? Cậu nghĩ chúng sẽ đột nhiên trở nên thân thiện nếu cậu về tới Thành phố sao? Hay cậu cũng sẽ chạy trốn ở đó luôn? Cậu có thể cắt đuôi chúng hoàn toàn không, hay cậu sẽ cứ thế chạy cho đến khi bị chúng giết?]

Akira nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định của Alpha. Trong im lặng, gương mặt cậu dần trở nên cương quyết khi sự bất an tan biến. Cậu nhận ra và đứng dậy.

“Vậy là quay đầu bỏ chạy ở đây cũng chỉ dẫn đến cái chết thôi. Được. Tôi sẽ làm.”

Alpha nở một nụ cười dịu dàng nhưng đầy kiên định, nhằm củng cố thêm lòng dũng cảm của cậu.

[Sẵn sàng đi, Akira. Cậu sẽ chẳng bao giờ trở thành một Thợ săn vĩ đại được nếu đến cả chuyện này cũng làm khó được cậu đâu.]

Nụ cười đáp lại của Akira dù còn chút gượng gạo, nhưng đã thấp thoáng vẻ phấn chấn.

“Ồ, phải rồi. Ý chí, động lực và sự quyết tâm là việc của tôi mà.”

Đó là lời hứa của cậu với Alpha. Nó được khắc cốt ghi tâm sau khi việc không tuân lệnh cô đã suýt khiến cậu mất mạng. Cậu chẳng còn gì khác để đóng góp vào sự hợp tác này. Trong tình trạng không một xu dính túi và không có quyền lực nên nếu thất bại ở đây, sự cộng tác của họ sẽ chỉ là một trò cười. Khao khát giữ trọn lời hứa với cô đã thắp lên ngọn lửa quyết tâm trong cậu. Ý chí, động lực và sự quyết tâm. Cậu có thể làm được.

Alpha trấn an:

[Hãy để mọi thứ còn lại cho tôi. Hãy xem sự hỗ trợ tuyệt vời của tôi có thể làm được gì cho cậu đây!]

“Cảm ơn. Tôi đặt mạng sống của tôi vào tay cô đấy.”

Câu trả lời dứt khoát của Akira có vẻ đã làm Alpha hài lòng. Cô nở một nụ cười đầy châm biếm.

[Nhưng tôi cũng không ngờ là chuyện này lại xảy ra sớm vậy đâu. Cậu thực sự hẳn đã dùng hết vận may của đời mình để gặp được tôi rồi.]

Akira nhìn lại cô:

“Tôi cũng bắt đầu nghĩ vậy rồi đây.”

Alpha liền đáp với giọng nói hơi “lo lắng”:

[Đừng lo. Tôi chính là vận may duy nhất mà cậu cần.]

Akira cũng thản nhiên đáp lại:

“Cảm ơn nhé. Tôi nợ cô lần này.”

[Đừng có mà quên đấy nhé.]

Alpha nói với vẻ thản nhiên tương tự. Nụ cười của cô, dù chỉ là sản phẩm của vô số phép toán nhưng vẫn vô cùng mê hoặc; nó làm dịu đi nỗi sợ của Akira, củng cố ý chí và khôi phục lòng dũng cảm cho cậu — đúng như những gì cô đã dự tính.

_*_*_*_

Khi Akira bước vào tòa nhà, Kwahom cảm thấy có gì đó không ổn. Việc biết rằng có một “bóng ma” đang ở gần khiến gã trở nên thận trọng.

“Thằng nhóc bắt đầu di chuyển rồi. Hahya, còn người phụ nữ đó thì sao? Trông ả có như đang dẫn nó vào trong đó không?”

“Phải. Ả chỉ tay về phía tòa nhà rồi đi vào trước thằng nhóc. Có lẽ di vật nằm ở đó. Thế giờ sao? Bám theo chứ?”

Kwahom do dự.

“Không. Chờ một lát đã.”

“Mày chắc chứ? Lỡ mất dấu nó thì sao?”

“Không vấn đề gì. Chúng ta biết mặt mũi nó rồi nên dù có mất dấu ở đây thì vẫn có thể lùng ra nó ở khu ổ chuột thôi. Cẩn tắc vô ưu. Nếu nó bước ra khỏi đấy mà vẫn nguyên vẹn thì chúng ta sẽ biết là ở đó an toàn.”

“Thôi nào. Sao tự nhiên mày lại nhát thế?”

Hahya lộ vẻ ủ rũ trước sự thiếu nhiệt tình rõ rệt của Kwahom. Vì gã có thể nhìn thấy Alpha nên gã ít thấy bất an hơn, và gã tuyệt đối không muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.

Kwahom tìm cách khích bác:

“Mày không thích thì cứ một mình xông vào đó đi. Mày là người duy nhất thấy được “hồn ma mời dụ” cơ mà, và nếu mấy câu chuyện đó là thật thì tức là mày chính là kẻ phải bỏ mạng đấy.”

Hahya cười gạt đi.

“Đừng có doạ nhau vậy chứ. Tao biết quy tắc mà.”

Hai gã Thợ săn tiếp tục quan sát thêm một lúc, và thời gian ấy đủ lâu để Akira thực hiện một cuộc tìm kiếm cơ bản trong cấu trúc tòa nhà. Nhưng khi vẫn không thấy cậu xuất hiện trở lại, Kwahom cũng bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Vẫn chưa thấy tăm hơi thằng nhóc đâu. Chẳng lẽ nó chết rồi chăng? Hay là nó đang thong thả lục lọi chỗ đó?”

Hahya thì đang hừng hực khí thế.

“Thôi nào Kwahom. Vào tìm hiểu cho ra nhẽ đi. Nếu thằng nhóc chết rồi thì càng đợi lâu càng tổ phí thời gian thôi.”

“Được rồi, nhưng lũ quái vật quanh đây cũng không phải hạng vừa đâu. Mày đừng có lơ là chỉ vì sắp vớ được món hời.”

“Biết rồi khổ lắm. Tao biết mà.”

Hahya tiến lên dẫn đầu. Phía sau gã, Kwahom nhìn chằm chằm vào người đồng đội đang phấn khích của mình với vẻ khó chịu. Gã bực mình vì Hahya có vẻ muốn phớt lờ những lời cảnh báo nhưng sâu bên trong, sự lo lắng trong gã cũng đang lớn dần.

Kwahom dừng lại ngay phía trong lối vào.

“Hahya, tôi sẽ canh chừng ở đây để đảm bảo thằng nhóc không chuồn mất. Mày vào trong tìm kiếm đi, nếu thấy nó hay người phụ nữ đấy, hoặc đụng phải quái vật, hay có bất cứ chuyện gì xảy ra thì phải gọi tao ngay. Bất kể thế nào thì sau một tiếng nữa cũng phải quay lại.”

“Rõ rồi. Thế nếu thấy thằng nhóc thì sao? Lôi xác nó về đây à?”

“Tùy mày. Giết nó ngay lập tức hoặc tẩn cho một trận bắt nó khai, mày tự quyết đi. Nhưng hãy nhớ, tuyệt đối không được lơ là và phải giữ liên lạc liên tục. Nếu không câu chuyện ma đó sẽ có phần tiếp theo với mày là cái xác của nhân vật chính đấy. Nghe rõ chưa?”

“Rồi, tao đã bảo là biết rồi mà.”

Hahya dành cho Kwahom một nụ cười tự mãn, rồi gần như nhảy chân sáo tiến sâu vào bên trong tòa nhà. Kwahom nghĩ thầm với một nụ cười gượng gạo khi nhìn bóng lưng đồng đội khuất dần.

(Xin lỗi nhé. Nhưng tao không thể rũ bỏ cảm giác rằng đây là một cái bẫy, và tao cũng không chắc liệu mày có phản bội tao nếu tìm thấy một kho di vật khổng lồ hay không. Với lại, người ta sẽ chẳng rảnh hơi đâu mà kể về hồn ma mời gọi nếu không có đống xác chết làm chứng phía sau. Chúc may mắn, nhưng tạm thời tao sẽ đứng đây quan sát, chờ đợi và cầu nguyện rằng những nỗi lo của tao là thừa thãi.)

_*_*_*_

Nhờ những lời mắng mỏ và khích lệ của Alpha, nỗi sợ hãi trong Akira đã nhường chỗ cho sự quyết tâm. Để chuẩn bị cho cuộc chiến, cậu gạt bỏ mọi ý nghĩ về việc tháo chạy và tập trung hoàn toàn vào việc tấn công. Akira hít thở sâu để trấn tĩnh thần kinh và làm chủ tâm trí.

Alpha đã vạch ra kế hoạch, và cô tự tin khẳng định rằng cậu sẽ thắng miễn là làm đúng theo những gì cô bảo. Akira tin cô, và niềm tin đó không phải là vô căn cứ. Ký ức về lần chạm trán con Weapon Dog khổng lồ và lời hứa tin tưởng vào sự dẫn dắt của Alpha vẫn còn nguyên trong tâm trí cậu.

[Akira, chúng đã vào trong tòa nhà rồi. Một tên đang chốt giữ lối vào, tên còn lại đang tìm kiếm bên trong. Chúng đang muốn tìm cậu lắm đấy nên đừng có nương tay nhé.]

“Ừ.”

Akira đáp. Cậu thoáng thắc mắc làm sao Alpha biết được kế hoạch của chúng. Nhưng cậu nhanh chóng gạt bỏ câu hỏi đó. Những suy nghĩ thừa thãi chỉ dẫn đến hành động thừa thãi, và điều đó sẽ khiến tỉ lệ tử vong của cậu tăng vọt. Cậu quyết định rằng điều duy nhất cần nghĩ lúc này là bám sát kế hoạch.

Alpha nở một nụ cười đầy lôi cuốn, một tính toán để thúc đẩy tinh thần của cậu.

[Bắt đầu thôi. Cậu sẵn sàng chưa?]

“Rồi.”

Akira dứt khoát gật đầu. Trông cậu giờ đây thật bình tĩnh và kiên định.

Alpha mỉm cười hài lòng và biến mất khỏi tầm mắt của Akira, đúng như kế hoạch. Akira thở hắt ra một hơi dài, lấy hết can đảm và lao về phía vị trí mà cô đã chỉ định.

_*_*_*_

Khi Hahya đang rón rén đầy cảnh giác dọc theo hành lang, gã chợt thấy bóng dáng một người phụ nữ trong bộ váy trắng vừa vụt qua góc cua. Đó chính là Alpha. Ngay lập tức, sự cảnh giác của gã giảm sút, gã suýt nữa đã đuổi theo cô một cách vô thức. Nhưng nhớ lại những lời cảnh báo gay gắt của Kwahom, gã kìm lại và bật thiết bị liên lạc.

“Kwahom. Tao vừa thấy người phụ nữ đó rồi.”

“Thằng nhóc có đi cùng cô ta không?”

“Không, cô ta đứng một mình ở cuối hành lang này. Tao định bám theo đây.”

“Cẩn thận thằng nhóc đấy. Nó có thể đang ở gần đâu đó.”

“Biết rồi, biết rồi.”

Hahya đuổi theo Alpha. Gã vẫn để mắt dè chừng Akira, nhưng Alpha đi rất nhanh, và gã dường như không thể bắt kịp cô. Dù vậy, gã vẫn giữ được bóng lưng cô trong tầm mắt. Thỉnh thoảng, gã lại dừng lại để quét qua môi trường xung quanh một cách cẩn thận, chỉ khi chắc chắn an toàn mới tiếp tục đi theo Alpha, rồi lại dừng lại sau một quãng ngắn. Nhưng gã bắt đầu thấy chán nản, rồi thả lỏng và dần mất đi sự thận trọng.

Mỗi khi nhìn vào Alpha, ánh mắt gã lại nán lại lâu hơn trên thân hình quyến rũ của cô, và ít chú ý hơn đến môi trường xung quanh. Vẻ đẹp ngoại hạng và gu thời trang của cô đã hoàn toàn mê hoặc gã. Chiếc váy trắng rực rỡ, làn da mịn màng trên tấm lưng trần táo bạo, mái tóc óng ả, vòng một khiêu gợi và góc nghiêng duyên dáng mỗi khi cô rẽ qua một góc cua đã nhanh chóng chiếm trọn tâm trí Hahya. Không mảy may suy nghĩ, gã quăng sự thận trọng ra sau đầu và tăng tốc khi nóng lòng muốn nhìn cô ở khoảng cách gần hơn. Ánh mắt gã giờ chỉ dán chặt vào tấm lưng và vòng ba đầy lôi cuốn, gương mặt gã vặn vẹo trong một nụ cười thô thiển, và sự cảnh giác đã bị lãng quên hoàn toàn.

Khi Hahya cuối cùng cũng đuổi kịp Alpha, người đang dừng lại tựa lưng vào tường hành lang, cô chào đón gã bằng một nụ cười thân thiện. Miệng cô mấp máy như thể đang nói chuyện với gã, gã cố dỏng tai lên để nghe nhưng chẳng nghe thấy gì cả. Gã nhíu mày, có chút nghi ngờ, nhưng cô vẫn tiếp tục mấp máy môi với vẻ mặt rạng rỡ đó.

Đột nhiên, Alpha quay sang một bên như thể có thứ gì đó thu hút sự chú ý của cô. Hahya nhìn theo hướng đó nhưng chẳng thấy gì đặc biệt, chỉ là một khung cửa sổ đã mất kính, và sự nghi ngờ trong gã càng sâu sắc hơn.

Rồi tiếng súng vang lên.

Từ chỗ ẩn nấp, Akira đã lao ra phía sau Hahya. Phát súng đầu tiên sượt qua bên hông gã, nhưng gã Thợ săn — lúc này vẫn đang bị xao nhãng bởi Alpha không hề phản ứng. Phát thứ hai trúng vào sàn nhà dưới chân Hahya. Gã thợ săn dày dạn kinh nghiệm chuẩn bị bắn trả nhưng lại do dự. Những viên đạn chuyên dụng diệt quái vật của gã sẽ kết liễu Akira ngay tức khắc, và điều đó đồng nghĩa với việc mất đi cơ hội tra khảo. Phát súng thứ ba trúng vào người Hahya nhưng không thể xuyên qua bộ giáp bảo hộ. Đến lúc này, Hahya mới thực sự đáp trả, gã xả đạn điên cuồng về phía Akira bằng loại đạn yếu hơn dành cho quái vật cấp thấp và mục tiêu là con người. Tiếng súng nổ rền vang dọc hành lang khi những viên đạn găm vào sàn, tường và trần nhà.

Akira vừa vặn thoát được, cậu rút lui ngay lập tức sau phát súng thứ ba, nhưng lại để lại những vệt máu trên sàn. Hahya nhìn thấy chúng và nhe răng cười. Gã định đuổi theo thì giọng nói của Kwahom vang lên ngăn gã lại.

“Hahya. Chuyện gì vừa xảy ra thế?”

“Không có gì. Tao vừa thấy thằng nhóc đó nên bắn mấy phát, nhưng nó chuồn mất rồi.”

“Nhưng mấy tiếng súng đầu tiên tao nghe không giống như từ súng của mày.”

“Ồ, thì ra vậy. Cũng không có gì to tát đâu. Quên nó đi.”

“Nói rõ cho tao mau!”

Hahya miễn cưỡng tuân lệnh, và gã nghe thấy tiếng gầm rống đầy giận dữ của Kwahom qua thiết bị liên lạc.

“Nó bắt thóp được mày trong khi cậu đang mải đuổi theo cái mông của con mụ đó sao?! Mày đang đùa tôi đấy à?!”

“K-Không! Ả thực sự nóng bỏng đến mức đó đấy mày!”

Kwahom hừ mũi khinh bỉ.

“Vậy ra ả đúng nghĩa là một “hồn ma mời gọi” à? Chẳng trách sao người ta lại thêu dệt lên đống chuyện ma đó.”

Gã gạt phắt những lời bào chữa cuống cuồng của Hahya và quay lại vấn đề chính.

“Thế người phụ nữ đó vẫn còn ở đấy chứ?”

“Phải, ả vẫn đang đứng đây. Ồ, và trông ả như thể đang nói gì đó, nhưng tao không nghe thấy gì cả.”

“Có vẻ như mắt mày chỉ bắt được tín hiệu hình ảnh chứ không có dữ liệu âm thanh. Để cho chắc, thử kiểm tra xem mày có chạm vào cô ta được không. Ả có thể là thực thể vật lý nhưng lại vô hình đối với tao, kiểu như một loại người máy tự động có ngụy trang chủ động mà mày có thể nhìn thấy nhờ kết nối mạng.”

Hahya đưa tay định chạm vào khuôn ngực đầy đặn của Alpha, nhưng gã chẳng cảm thấy gì cả. Bàn tay gã xuyên thấu qua hình ảnh đó.

“Tao không chạm vào được.”

Gã báo cáo với vẻ thất vọng ra mặt.

“Hóa ra ả chỉ là hình ảnh thôi. Có một bộ ngực tuyệt phẩm thế này ngay trong tầm tay mà không thể sờ được đúng là cực hình mà. Đợi đã, người ta sẽ trả bộn tiền dù chỉ để xem video về một em hàng nóng bỏng thế này. Vì tao có thể nhìn thấy ả rồi nên nếu chúng ta bỏ qua phần video mà chuyển sang—”

“Dẹp cái trò nhảm nhí đó đi! Tao phải chịu đựng đống rác rưởi của mày đủ rồi. Bảo cô ta giơ tay phải lên.”

Hahya làm theo. Ngay lập tức, Alpha ngừng mấp máy môi và thực hiện theo yêu cầu.

“Hả? Cô ta giơ tay lên đúng như tao bảo kìa.”

“Bây giờ bảo cô ta chỉ về hướng người gần nhất, ngoại trừ mày và thằng nhóc.”

“Để làm gì?”

“Cứ làm đi!”

Hahya ra lệnh cho Alpha một lần nữa, và lần này cô chỉ tay theo hướng chéo xuống sàn nhà.

“Đ-Được rồi.”

“Hahya. Kết quả thế nào? Ả có chỉ về hướng tao đang đứng không?”

“Đợi tao một giây. Bản đồ tự động hiển thị mày ở đây, còn tao ở đây, vậy thì...”

Hahya giật mình đầy ấn tượng.

“Phải! Ả chỉ thẳng về hướng cậu! Đúng là điên thật đấy?!”

Ngược lại, Kwahom đáp trả bằng một câu chửi thề đầy giận dữ.

“Mẹ kiếp!”

“C-Có chuyện gì vậy?”

“Đó là một cái bẫy! Thằng nhóc đã phát hiện ra chúng ta rồi! Nó chắc chắn đã ra lệnh cho cô ta chỉ ra bất kỳ ai khác ngoài nó! Và ả chỉ là mồi nhử thôi! Nó đã ra lệnh cho ả đi quanh tòa nhà rồi di chuyển đến một vị trí cụ thể sau khi mày phát hiện ra ả! Cô ta đã dụ cậu vào vị trí để nó có thể đánh úp!”

Hahya gầm lên, giọng run rẩy vì giận dữ:

“Th-Thằng ranh con đó! Nó đụng nhầm người rồi! Tao sẽ giết chết nó!”

“Người phụ nữ đó hẳn là một hệ thống dẫn đường cho khu tàn tích này hoặc đại loại vậy. Cô ta nghe lời cậu nên có lẽ ả sẽ nhận lệnh từ bất kỳ ai. Hãy bảo ả dẫn cậu đến chỗ thằng nhóc rồi kết liễu nó. Mày cần hỗ trợ không?”

“Tao lo được! Thằng nhóc kia chỉ có mỗi khẩu súng lục và bắn còn chẳng ra hồn nữa là. Tao có thể xử đẹp luôn!”

“Cẩn thận đấy. Mày chắc chắn đã không thể sống sót sau vụ phục kích vừa nãy nếu nó có một khẩu súng tử tế và biết cách sử dụng đâu.”

“Tao biết rồi. Cứ tập trung canh chừng đi, đừng để nó chạy thoát.”

Hahya sau đó quát lên một mệnh lệnh với Alpha.

“Dẫn ta đến chỗ thằng nhóc!”

Alpha bắt đầu bước đi và gã bám sát theo sau. Lần này, thân hình của cô không còn mê hoặc được gã nữa, vì cơn giận trong gã đang bùng cháy dữ dội hơn cả dục vọng.

_*_*_*_

Akira nhăn mặt và áp một tay lên vết thương. Cuộc rút lui chớp nhoáng đã giúp cậu tránh được những tổn thương nghiêm trọng hơn, nhưng một phát đạn bình thường của Hahya là đủ để khiến một đứa trẻ phải khựng lại. May mắn thay, Akira đã uống một liều thuốc lớn ngay trước khi tấn công tay thợ săn kỳ cựu; thuốc vẫn tiếp tục chữa lành cho cậu trong lúc chạy trốn, giúp cậu có thể làm nhiều việc hơn là chỉ loạng choạng bước đi. Khi cậu cố gắng tiến lên theo chỉ dẫn của Alpha, máu cậu vương vãi khắp các hành lang, cơn đau nhức nhối gào thét đòi cậu phải dừng lại. Cậu kiên quyết phớt lờ nó và tiếp tục bước đi.

Nhờ thuốc mà cơn đau của cậu dịu đi nhanh chóng. Tuy nhiên, bản thân vết thương thì còn lâu mới lành hẳn. Cau mày, Akira lấy một nắm bột từ trong túi ra. Đó là các nanomachines trị liệu siêu nhỏ — chiến lợi phẩm thu được từ chuyến đi trước và được dành riêng cho những trường hợp khẩn cấp. Người ta có thể uống chúng, nhưng chúng sẽ hiệu quả hơn nhiều nếu được bôi trực tiếp vào vết thương — dù cái giá phải trả là sự đau đớn tột cùng. Akira đã từng dùng chúng sau khi bị bắn ở khu ổ chuột, và sự đau đớn lúc đó dữ dội đến mức giờ đây cậu vẫn còn do dự, ngay cả khi tính mạng đang bị đe dọa.

Nhăn mặt vì sợ hãi, cậu vẫn ấn nắm bột đó vào vết thương. Cơn đau còn tệ hơn cả những gì cậu tưởng tượng, nhưng cậu vẫn nghiến chặt răng và dán vết thương lại bằng băng y tế màu trắng. Cậu nói với một nụ cười gượng gạo:

“Đúng là công nghệ Cựu thế giới có khác. Chẳng trách sao di vật lại bán được giá cao đến thế.”

Ngay lúc đó, giọng nói của Alpha vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

[Tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi nên bảo cậu rút lui sau hai phát chứ không phải ba.]

Akira lắc đầu.

“Không, là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi phải bắn trúng hắn mới đúng.”

Dù Alpha đang vô hình, nhưng giọng nói của cô đã dẫn dắt cậu trước, trong và sau cuộc tấn công. Cô đã chỉ cho cậu cách ẩn nấp vào góc khuất của kẻ thù, khi nào cần lao ra hành lang, nên bắn bao nhiêu phát, ưu tiên tốc độ hơn độ chính xác và phải rút lui ngay lập tức. Akira đã tuân thủ hết sức bình sinh và thành công trong việc nã súng vào kẻ thù đang không chút phòng bị từ phía sau — một cuộc phục kích hoàn hảo. Bất chấp vết thương, cậu không có lý do gì để nghi ngờ mệnh lệnh của cô.

Sai lầm của họ là gì? Alpha đã yêu cầu Akira bắn trúng Hahya ít nhất một phát trước khi rút lui, để giúp cô đánh giá hiệu quả của khẩu súng lục đối với tay thợ săn. Thế nên Akira đã vô thức cố gắng ngắm bắn — một sự chậm trễ khó lòng nhận ra. Nếu cậu bắn ba phát không suy nghĩ rồi chạy ngay, cậu đã tránh được thương tích. Vết thương nghiêm trọng này chứng minh rằng chỉ một sai sót nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến cái chết, và tinh thần của cậu cũng vì thế mà sa sút.

Alpha gọi cậu, giọng cô dịu dàng và đầy trấn an:

[Akira. Mục tiêu của cậu vượt xa cậu về mọi mặt, vậy mà cậu đã phục kích được hắn và sống sót. Hãy tự hào lên! Hãy ngẩng cao đầu! Những gì cậu thiếu sót về kỹ năng, tôi sẽ bù đắp bằng việc huấn luyện. Cứ tin ở tôi, tôi sẽ rèn giũa cậu cho đến khi cậu phải cầu xin tôi dừng lại mới thôi!]

Cô nói như thể việc Akira sống sót là điều hiển nhiên, và cậu bắt đầu cảm thấy tự tin trở lại. Akira gượng cười để khích lệ bản thân.

“Chắc cô nói đúng. Nhờ cả vào cô đấy.”

[Cậu sẽ không hối hận đâu. Và bởi vì cậu đã bắn trúng một phát rồi nên công tác chuẩn bị của chúng ta đã hoàn tất. Tôi đã phân tích đầy đủ trang bị và thói quen di chuyển của hắn, nên lần tới chúng ta sẽ kết liễu được hắn thôi.]

“Thật sao? Cô đúng là lợi hại thật đấy, Alpha!”

[Tôi đã bảo tôi là hàng cao cấp mà, nhớ không? Nhưng cậu sẽ cần phải áp sát hắn ở khoảng cách cực gần, nên hãy chuẩn bị tinh thần đi.]

“Hiểu rồi. Đừng lo, tôi đã sẵn sàng.”

Nghiến chặt răng, Akira quyết tâm nắm bắt cơ hội. Cậu không còn cảm thấy nỗi đau từ vết đạn bắn nữa.

_*_*_*_

Hahya hừng hực lửa giận khi lùng sục khắp tòa nhà, mắt đảo liên hồi tìm kiếm Akira và chẳng thèm liếc nhìn Alpha lấy một cái. Nhưng khi không có gì để nuôi dưỡng cơn giận, cảm xúc của gã bắt đầu tan biến, và chẳng bao lâu sau gã lại bắt đầu buông lỏng cảnh giác. Việc đi theo Alpha đồng nghĩa với việc gã không thể tránh khỏi việc nhìn thấy cô, và gã nhận ra ánh mắt mình lại quay về phía tấm lưng quyến rũ đó. Gã buộc mình phải nhìn đi chỗ khác, nhưng điều đó chỉ khiến gã càng nhận thức rõ hơn về sự hiện diện của cô, làm gã xao nhãng khỏi môi trường xung quanh và đặc biệt là khỏi bất kỳ mối nguy hiểm nào rình rập phía trước.

Ngay cả Hahya cũng nhận ra vấn đề. Gã nỗ lực duy trì sự tỉnh táo, gạt bỏ Alpha khỏi tâm trí và rà soát khu vực xung quanh. Khi nhìn về phía trước lần nữa, gã thấy Alpha đã dừng lại ở một ngã ba chữ T cách đó một quãng ngắn và đang chỉ tay về phía một trong các góc hành lang.

(Hoá ra thằng nhóc ở đó!)

Tính toán từ cử chỉ của Alpha nơi Akira đang ẩn nấp, Hahya dừng lại ngay trước ngã rẽ. Nghĩ mình sẽ đứng ở góc khuất an toàn, gã vươn một tay qua góc tường và nã đạn bừa. Nếu xả đủ lượng đạn thì gã chắc chắn sẽ bắn trúng Akira ngay cả khi không biết chính xác vị trí của cậu.

Tiếng súng nổ rền vang khắp tòa nhà. Cơn mưa đạn xé toạc sàn, tường và trần hành lang. Vô số phát đạn nảy ngược theo mọi hướng và triệt tiêu mọi góc khuất. Khi Hahya đứng đó chuẩn bị thay băng đạn trống bằng một băng đầy, gã thấy Alpha thôi không chỉ tay về phía hành lang nữa. Gã thả lỏng, kết luận rằng con mồi chắc chắn đã chết.

“Tốt. Chắc là mình xử xong nó rồi.”

Khi rẽ qua góc tường để xác nhận kết quả, gã chỉ thấy một hành lang lỗ chỗ vết đạn. Gương mặt gã lập tức đông cứng lại. Hahya gầm lên, quay người lại và sải bước tới chỗ Alpha.

“Này! Thằng ranh đó biến đâu mất rồi hả?!”

Alpha chỉ mỉm cười và mấp máy môi. Nhớ ra mình không thể nghe thấy cô nói, gã quát lớn:

“Thằng nhóc! Chỉ vào thằng nhóc đó đi!”

Alpha chỉ tay ra phía sau lưng Hahya, gã nhìn lại nhưng vẫn chẳng thấy ai.

Một tiếng súng nổ. Gã cảm nhận được cơn đau nhói ở bụng báo hiệu mình đã trúng đạn. Trong lúc còn đang đứng hình vì sốc, thêm vài viên đạn nữa găm vào người gã. Không có phát nào chí mạng. Tuy không thể xuyên qua bộ giáp bảo hộ rẻ tiền của gã, nhưng chúng đủ lực để khiến gã ngã nhào. Hahya đổ sụp xuống sàn với một tiếng kêu đau đớn và nằm đó trong cơn vật vã, tự hỏi chuyện quái gì vừa xảy ra.

(Mình bị bắn sao?! Từ đâu chứ?! Chẳng có kẻ thù nào quanh đây cả, chỉ có người phụ nữ đó thôi! Khoản đã, chẳng lẽ cô ta bắn mình sao?! Không, điên rồ thật! Ả chỉ là một ảo ảnh thôi mà! Làm sao ả làm vậy được chứ!)

Hahya càng lúc càng trở nên bối rối, cho đến khi đột nhiên câu trả lời hiện ra trước mắt gã. Akira bước ra từ bên trong Alpha.

(Ả đã đứng chồng lên nhau thằng nhãi nên mình không thấy được nó sao?!)

Akira tiến lại gần Hahya, nắm chặt khẩu súng bằng cả hai tay và nhắm thẳng vào trán tay Thợ săn kỳ cựu. Bất chấp cơn đau xé ruột, Hahya vẫn cố gắng chĩa vũ khí của mình về phía Akira và bóp cò trước. Nhưng không có viên đạn nào thoát ra — băng đạn đã trống rỗng.

Hahya hiếm khi phải động não suy nghĩ về bất cứ điều gì, nhưng giờ đây, với cái chết cận kề trước mắt và mạng sống đang treo trên sợi tóc, gã không thể không đặt câu hỏi. Thế giới xung quanh dường như chậm lại khi gã nằm bên bờ vực cái chết, và sự thật dần hé lộ trong tâm trí gã:

(Tất cả... là một cái bẫy sao?)

Trong tâm trí Hahya, mọi chuyện hiện ra một lần nữa nhưng với một sự hợp lý đến rợn người. Alpha đã ngoảnh mặt đi ngay trước cuộc phục kích của Akira để đánh lạc hướng gã khỏi cậu. Cô dừng lại ở một vị trí kỳ lạ và chỉ tay xuống hành lang để lừa gã xả sạch đạn một cách vô ích. Cô thôi không chỉ tay nữa chính là để ngắt quãng gã ngay trước khi gã kịp thay băng đạn mới. Cô ta mỉm cười với gã, dùng vẻ đẹp lộng lẫy để khiến gã xao nhãng. Phải chăng tất cả — từ bộ trang phục, lộ trình dẫn đến đây, tốc độ bước đi, cho đến hàng loạt chi tiết vụn vặt khác — đều đã được thiết kế chỉ để dẫn dụ gã đến chỗ chết?

Những câu hỏi đó chẳng giúp ích gì cho sự sinh tồn của gã nữa, và thế là Hahya đã lãng phí những giây phút quý giá cuối cùng vào sự nghi ngờ vô nghĩa — và chút vận may cuối cùng của gã cũng cạn kiệt.

“Hồn ma mời gọi...”

Gã lẩm bẩm với một nụ cười vặn vẹo vì sợ hãi.

Ngay sau đó, Hahya bỏ mạng bởi phát súng của Akira găm thẳng vào giữa hai mắt. Thứ cuối cùng gã nhìn thấy chính là nụ cười tàn nhẫn của Alpha khi cô nép sát vào bên cạnh Akira.

 5cdb23ef-502c-42bf-ac05-b214d5b1e194.jpg

Giọng nói của Kwahom vang lên dữ dội từ thiết bị liên lạc của Hahya:

“Hahya! Có chuyện gì thế? Mày đã tóm được thằng nhóc chưa?”

Alpha cảnh báo Akira.

(Đừng trả lời hắn. Việc đó sẽ làm lộ quá nhiều thông tin.)

Akira lặng lẽ gật đầu.

[Bây giờ cậu hãy nhanh chóng thu dọn trang bị của hắn đi. Chúng ta sẽ bổ sung chúng vào kho vũ khí của mình.]

Mớ trang bị của Hahya trông có vẻ quá khổ và lỉnh kỉnh trên người Akira, nhưng dù sao thì nó vẫn tốt hơn nhiều so với việc chỉ có một khẩu súng lục trong tay.

[Tiếp đến hãy ném xác hắn ra ngoài cửa sổ kia.]

Akira sững người kinh ngạc, nhưng Alpha vẫn giữ nụ cười bình thản không chút dao động.

_*_*_*_

Dưới tầng một, Kwahom đang căng thẳng vắt óc suy nghĩ xem chuyện gì đang diễn ra.

(Hẳn là hắn đã giao chiến với thằng nhóc, mình có nghe thấy tiếng súng, nhưng từ lúc đó đến giờ hắn chẳng hử một tiếng nào. Đừng nói là hắn chết rồi nhé. Chẳng lẽ gã lại sơ suất đến mức rơi vào một cuộc phục kích khác sao? Không đời nào, ngay cả hắn cũng không thể ngu đến thế được.)

Kwahom do dự khi bị giằng xé giữa việc đi lên kiểm tra hay rút lui ngay lập tức.

(Nếu đây là một cái bẫy thì sao? Nó đã bắt đầu từ lúc nào? Nếu việc dẫn chúng ta đến tòa nhà này hoàn toàn nằm trong kế hoạch của chúng thì sao? Hoặc nếu mớ di vật trong lời đồn đại chưa từng tồn tại? Có lẽ nơi này chính là địa bàn đi săn của thằng nhóc đó, và nó chỉ đơn giản là đang dụ dỗ những Thợ săn có thể nhìn thấy người phụ nữ kia vào đây để giết sạch rồi cướp trang bị. Nếu đúng là vậy thì mình không thể xem thường nó được. Hay là mình chỉ đang nghĩ quá lên thôi?)

Những câu chuyện ma về khu tàn tích càng làm tăng thêm sự cảnh giác của Kwahom, và gã bắt đầu nghiêng về phương án rút lui. Một cách vô thức, ánh mắt gã đảo về phía lối ra của tòa nhà và khung cảnh ngay phía ngoài đó.

Gã nhìn thấy xác của Hahya rơi xuống. Cái xác đập xuống đất với một tiếng “bịch” đầy khô khốc. Kwahom theo bản năng định chạy về phía đồng đội, nhưng hắn đã kịp dừng lại ngay trước lối ra vào.

“Hahya?!”

(Trang bị của hắn bị lấy mất rồi. Thằng nhóc đó còn sống, và nó cố tình vứt xác Hahya ra ngoài ư. Nếu vứt ngay tại đây thì nghĩa là nó biết rõ mình đang ở đâu.)

Kwahom ngước lên, biểu cảm đầy tức giận. Tuy chỉ nhìn thấy trần nhà, nhưng trong đầu gã đang hình dung ra Akira ở phía trên và đang sẵn sàng nổ súng ngay khi gã chạy ra kiểm tra Hahya.

“Mày không biết mình đang động vào ai đâu!”

Nếu trước đó Kwahom còn chút chủ quan hay khinh miệt vì đối thủ chỉ là một đứa trẻ, thì giờ đây cảm giác đó đã tan biến hoàn toàn. Tâm trí gã lúc này chỉ tập trung vào một việc duy nhất là giết chết Akira. Gã rút thiết bị đầu cuối ra và hiển thị vị trí của Hahya trên màn hình. Tín hiệu đang di chuyển, chứng tỏ Akira đang mang theo thiết bị đó trên người.

Biết ngay mà. Nó đang ở trên lầu. Và nếu nó nghĩ rằng nó là kẻ duy nhất nắm được vị trí của đối phương, thì nó nhầm to rồi.

Nở một nụ cười nhạt, Kwahom lao vào bên trong tòa nhà.

_*_*_*_

Sau khi hạ gục được một kẻ thù, Akira chuẩn bị để dứt điểm kẻ còn lại. Alpha chỉ dẫn khi cậu đến vị trí phục kích tiếp theo.

[Akira, lấy con dao đó ra đi. Con dao mà tôi đã bảo cậu đừng bán ấy.]

“Thứ này sao?”

Đó là con dao cậu tìm thấy trong tàn tích Thành phố Kuzusuhara. Mặc dù lưỡi dao tròn trịa của nó trông có vẻ rất cùn, nhưng Alpha từng nói với cậu rằng nó có thể cắt xuyên qua nhiều loại vật liệu một cách dễ dàng nếu được sử dụng đúng cách.

[Chính là nó. Cậu có thấy phần hơi nhô ra ở dưới đáy chuôi dao không? Hãy dùng súng lục bắn vào chỗ đó.]

Akira đặt con dao xuống sàn, đưa họng súng lại gần phần nhô ra mà Alpha chỉ định, rồi cẩn thận ngắm bắn. Cậu ngập ngừng.

“Để tôi hỏi cho rõ nhé. Nếu tôi bắn vào đây thì nó sẽ hỏng luôn đúng không?”

[Phải, nó sẽ hỏng. Hay chính xác hơn là chỉ có cơ chế an toàn của nó bị hỏng thôi.]

“Có vẻ hơi lãng phí nhỉ. Ý tôi là, nó là một di vật Cựu thế giới mà. Chẳng phải nó sẽ bán được rất nhiều tiền nếu—?”

[Hãy xem đó là một khoản chi phí cần thiết đi. Trừ khi cậu thích một phương án thay thế khác có thể đẩy cậu vào tình thế nguy hiểm đến tính mạng ba lần liên tiếp.]

Akira nhìn vào nụ cười không chút nao núng của Alpha, nụ cười dường như cho thấy cô đang khá tận hưởng chuyện này, và rồi cậu bóp cò.

_*_*_*_

Kwahom kiểm tra vị trí thiết bị đầu cuối của Hahya, nó đã không hề di chuyển trong ít nhất mười phút. Thằng nhóc đang đợi ở đó, hay đây là một loại bẫy? Gã Thợ săn vẫn lưu tâm đến cả hai khả năng khi thận trọng tiến bước.

Gã tìm thấy thiết bị nằm chơ vơ giữa hành lang. Kwahom nhặt nó lên và xem xét với ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Nó vứt lại đây vì nhận ra mình đang bị theo dấu sao?”

Nếu thằng nhóc không biết rằng Kwahom có thể dùng thiết bị này để định vị, gã Thợ săn sẽ có thể tung ra một cuộc tấn công bất ngờ. Nhưng nếu Akira đã nhận ra gã đang tiến thẳng tới chỗ thiết bị của Hahya, thì Kwahom dự đoán rằng Akira sẽ dùng nó làm mồi nhử cho một cuộc phục kích của cậu. Ngược lại, gã Thợ săn dày dặn kinh nghiệm đã lên kế hoạch để phát hiện cuộc phục kích và lật ngược thế cờ trước đối thủ đang quá tự tin của mình.

Việc chỉ tìm thấy chiếc máy đơn độc đã làm đảo lộn kế hoạch của gã. Kwahom cau mày. Sẽ rất khó để bắn tỉa gã từ một góc cua hành lang hay từ một chỗ ẩn nấp nào đó, nhưng gã vẫn không thể rũ bỏ cảm giác có gì đó không ổn. Thậm chí, sự an toàn rõ rệt này càng làm gã lo lắng hơn. Bản năng của gã đang gào thét báo hiệu một cuộc phục kích.

Ngay khoảnh khắc sau đó, nỗi sợ hãi của gã đã được chứng minh là có cơ sở.

Một thứ gì đó đã chém đôi thân người Kwahom bất chấp bộ giáp bảo hộ. Phần thân trên và thân dưới của gã đổ rạp xuống sàn trong khi nội tạng trào ra từ vết cắt. Giữa cú sốc và nỗi đau của những giây phút cuối đời ngắn ngủi, gã Thợ săn nhận thấy một vết nứt dài nằm ngang trên bức tường gần đó, và ý thức đang mờ nhạt dần giúp gã nhận ra rằng có thứ gì đó đã chém xuyên qua tường để kết liễu gã.

Rồi, trong khi vẫn còn thắc mắc điều gì đã gây ra tất cả chuyện này, gã bỏ mạng.

_*_*_*_

Ở phía bên kia bức tường bị chém đứt, Akira đứng sững sờ, cùng bàn tay đưa ra vẫn nắm chặt chuôi dao — lưỡi của nó đã vỡ vụn thành bụi sau một lần sử dụng duy nhất. Sau khi bắn nát phần nhô ra trên chuôi, cậu đã vung nó theo đúng chỉ dẫn của Alpha. Một tia sáng xanh trắng lóe lên từ lưỡi dao đã chém đôi Kwahom và để lại một vết rạch dài năm mét trên bức tường chắn giữa, dù cho lưỡi dao thực tế không thể chạm tới bất kỳ đâu từ vị trí Akira đứng. Cậu có thể nhìn thấu vào hành lang qua kẽ hở đang bốc khói, vết cắt chỉ cao khoảng một centimet và tỏa ra mùi khét lẹt. Alpha đứng bên cạnh mỉm cười và gật đầu.

[Làm tốt lắm. Cậu đã giết được hắn rồi. Giờ thì an toàn rồi đấy.]

Giọng cô thản nhiên như thể cậu vừa hoàn thành xong một việc vặt nào đó.

“Hả? À ừ. Đúng thế.”

Akira cảm thấy choáng váng vì không tài nào hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra, và tại sao cô lại có thể bình tĩnh đến thế. Với biểu cảm đầy bối rối, cậu nhìn lại chiếc chuôi dao đã mất lưỡi một lần nữa.

“Alpha, con dao này rốt cuộc là sao vậy?”

[Tôi không rõ ý cậu là gì. Đó chỉ là một con dao Cựu thế giới được sản xuất và bán cho công chúng sử dụng rộng rãi thôi. Giọng điệu của Alpha như thể chẳng có gì đáng kinh ngạc về chuyện đó cả, nhưng Akira trông lại càng tò mò hơn.]

“Vậy hoá ra người bình thường ở Cựu thế giới cần những con dao có thể chém xuyên tường sao?”

[Đó không phải mục đích chính của họ. Cư dân Cựu thế giới chỉ muốn lưỡi dao sắc hơn và dùng được lâu hơn, kết quả là họ đã tạo ra những con dao thậm chí có thể cắt xuyên qua tường. Những gì cậu vừa làm sẽ không thể thực hiện được trừ khi cậu phá hủy cơ chế an toàn.]

“Cơ chế an toàn ư? Tôi biết là tôi đã phá nó, nhưng nó thực sự tạo ra sự khác biệt lớn đến thế sao?”

[Năng lượng trong con dao thông thường dùng để bảo quản lưỡi dao và độ sắc bén của nó. Việc loại bỏ chốt an toàn cho phép nó giải phóng toàn bộ năng lượng đó cùng một lúc, bất chấp giới hạn vật lý của lưỡi dao. Nếu không làm thế, ngay cả một con dao Cựu thế giới cũng không thể chém xuyên qua một bức tường và kẻ ở phía bên kia cùng toàn bộ trang bị của hắn như vậy đâu.]

Alpha nói một cách hờ hững, suýt chút nữa cô đã thuyết phục được cậu rằng đây là chuyện hoàn toàn bình thường.

“Chẳng phải như thế vẫn là cực kỳ nguy hiểm sao?”

Cậu hỏi với vẻ đầy mâu thuẫn.

[À, đúng vậy. Cực kỳ nguy hiểm. Nhưng thì sao chứ? Nó sẽ an toàn nếu được dùng đúng cách. Còn cậu đã cố tình dùng nó theo cách không an toàn mà.]

“À thì, có lẽ vậy.”

Akira không thực sự có lý do gì để tranh cãi hay nghi ngờ lời giải thích của Alpha. Tuy nhiên, cậu vẫn không thể rũ bỏ ý nghĩ rằng con dao đó quá nguy hiểm. Và điều đó nói lên gì về toàn bộ Cựu thế giới, nơi mà những công cụ như vậy từng là vật dụng phổ thông?

Alpha nở một nụ cười vừa tự hào vừa tinh quái.

[Giờ thì cậu đã thấy hài lòng với sự hỗ trợ của tôi chưa? Cậu từng nghĩ mình không có cửa trước những Thợ săn đó, vậy mà giờ cậu đã hạ gục cả hai rồi. Tuy là chúng ta có làm hỏng một di vật trong quá trình đó, nhưng tôi không phiền nếu như cậu thể hiện chút lòng biết ơn đâu nhé.]

Akira cúi đầu, vẻ mặt nghiêm nghị của cậu đối lập hoàn toàn với sự bông đùa của Alpha.

“Cảm ơn cô. Tôi đã chết chắc nếu không có cậu rồi. Và tôi nghĩ... một phần nào đó trong tôi đã không hoàn toàn tin tưởng cô cho đến tận vừa rồi. Xin lỗi nhé.”

Alpha trút bỏ vẻ trêu chọc và mỉm cười dịu dàng:

[Đừng lo. Nếu cuối cùng tôi đã giành được sự tin tưởng của cậu thì tôi rất vui. Vậy giờ chúng ta nên làm gì tiếp theo đây? Tiếp tục kế hoạch ban đầu là tìm kiếm di vật, hay là quay về và nghỉ ngơi? Chắc hẳn cậu cũng mệt rồi, và việc vắt kiệt sức lực thì chẳng hiệu quả chút nào nên cậu không cần phải gượng ép bản thân đâu.]

Akira lộ rõ vẻ lo lắng:

“Thật lòng thì tôi mệt rồi và cũng muốn về lắm, nhưng hôm nay chúng ta vẫn chưa tìm được gì cả. Tôi cần phải mang về thứ gì đó nếu muốn lấy nốt số tiền còn lại từ trạm trao đổi.”

[Vậy thì ta hãy kiểm tra tòa nhà này thôi. Với sự giúp đỡ của tôi, cậu sẽ dễ dàng phát hiện ra những di vật mà hầu hết các Thợ săn khác đều bỏ lỡ.]

Akira đồng ý. Cuộc tìm kiếm của họ đã thu được vài chiếc khăn tay cực kỳ bẩn thỉu, thứ mà chẳng có Thợ săn bình thường nào thèm liếc mắt tới, và Akira cũng vậy nếu như Alpha không nói rằng chúng là hàng do Cựu thế giới sản xuất. Dù sao thì có còn hơn không và với chỗ đó, cậu kết thúc cuộc tìm kiếm và quay trở về Thành phố với tất cả trang bị của Kwahom và Hahya mà cậu có thể mang theo.

Chỉ còn lại hai cái xác nằm lại trong tòa nhà — những Thợ săn đã bỏ mạng trong một cuộc tấn công thất bại nhắm vào chính đồng nghiệp của mình, một cảnh tượng quá đỗi bình thường ở Khu vực phía Đông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!