Arc 01

Chương 09

2026-01-16

1

Chương 09

Kalia, đại tiểu thư của lãnh địa Zenonia, vừa mới trở về dinh thự và tiến thẳng tới phòng làm việc của Bá Tước. Trong đầu cô lúc này lại hiện lên hình ảnh người đàn ông mà bản thân cô đã không ngừng suy ngẫm suốt dọc đường.

Alon Palatio – kẻ vừa mới đây đã thanh trừng toàn bộ anh em trong gia tộc để độc chiếm vị trí ngôi vị người thừa kế.

“...’Nổi tiếng’, sao?”

Kalia nhớ lại ánh mắt của người đàn ông đó khi nhìn mình. Đôi mắt ấy không hé lộ bất cứ điều gì, sâu thẳm tựa như vực thẳm phương Bắc, hờ hững với vạn vật. Dù cô có nghĩ lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, ánh nhìn đó vẫn khiến sống lưng cô lạnh toát.

Qua đôi mắt ấy, Kalia đã nhận ra một điều: anh ta chính là "đồng loại" với cô.

Thực tế, nếu chỉ có là vậy, Kalia đã thôi bận tâm ngay khi anh ta từ chối lời đề nghị của cô.

Với hành động từ chối này đồng nghĩa với việc cả hai sẽ không thể trở thành đồng minh, và đương nhiên, họ trở thành đối trọng của nhau.

Thế nhưng, mặc cho điều đó xảy ra vẫn không ngăn cản nổi sự tò mò vẫn đeo bám dai dẳng Kalia, tất cả chỉ vì một câu nói của anh ta.

“...Anh ta nói mình ‘nổi tiếng’.”

Gia tộc Zenonia dĩ nhiên là rất nổi tiếng. Dù không trực tiếp tham gia những vấn đề liên quan đến Chính Trị, nhưng quyền lực tài chính và sức mạnh quân sự mà họ nắm giữ vẫn đủ sức làm đảo lộn vận mệnh vương quốc này ít nhất một lần.

Tuy nhiên, cái danh tiếng lẫy lừng đó vốn thuộc về Bá Tước Zenonia, chứ không phải của toàn bộ gia tộc, và chắc chắn một điều là nó cũng không phải dành cho cá nhân Kalia.

Ấy vậy mà Alon đã nói ra điều đó. Anh ta nhắc đến cô một cách rõ ràng và chắc nịch.

‘Ngay cả khi mình đã che giấu danh tính và hành tung bấy lâu nay...’

Trong một bối cảnh mà phần lớn giới quý tộc chưa từng một lần thấy mặt cô, và cô cũng chỉ mới xuất hiện tại các buổi dạ tiệc chỉ vỏn vẹn có đúng hai lần, vậy mà anh ta lại gọi cô là kẻ "nổi tiếng".

Không phải nói về Bá tước Zenonia, mà là nói về chính nàng.

Tất nhiên, Alon thốt ra điều đó mà chẳng hề mảy may suy nghĩ, anh chỉ đơn giản nhớ lại danh tiếng của cô với tư cách là một đại phản diện khi cốt truyện chính bắt đầu.

Nhưng đối với cô mà nói, những lời nói ấy lại mang một sức nặng ghê gớm.

Kalia khẽ nheo đôi mắt tuyệt đẹp của mình lại. Ở độ tuổi mười tám, cô đã nắm giữ thực quyền của gia tộc Zenonia trong bóng tối. Đó là một sự thật mà ngay cả những thành viên trong gia đình cũng không hề hay biết. Vậy mà một kẻ sống ở tận miền Đông xa xôi như Alon lại có thể thấu thị điều đó chỉ qua một lần gặp gỡ.

Nụ cười mê hoặc hiện lên trên môi Kalia.

“Thú vị thật.”

Sự tồn tại của Alon Palatio giờ đây đã trở thành một biến số không thể phớt lờ.

Kalia dời tầm mắt về phía vị Bá Tước đang ngồi trong phòng làm việc.

Ông ta vẫn lẳng lặng xử lý đống giấy tờ, đầu cúi thấp như thể cô không hề tồn tại, chỉ tập trung duy nhất vào công việc trước mắt.

Cộp, cộp—

Khi Kalia tiến lại gần, đôi mắt ông ta tự nhiên ngước lên nhìn cô. Đó là một đôi mắt mang màu đỏ rực rỡ, giống hệt với đôi mắt của cô.

Dẫu không thốt lên một lời nào, nhưng khí sắc của vị Bá Tước vẫn toát lên một sức sống tràn trề.

Tách!

 

...Ít nhất là cho đến khi Kalia búng nhẹ ngón tay một cái.

Ngay khi tiếng động ấy vang lên, ánh sáng trong đôi mắt của vị Bá tước lập tức lụi tàn. Đôi mắt sắc sảo mới đó đã bỗng chốc trở nên đờ đẫn như một kẻ đần độn, khuôn miệng vốn ngậm chặt giờ trễ xuống, nước dãi bắt đầu chảy ra lòng thòng.

Rõ ràng, Vị Bá Tước trước mặt này đang ở trong một trạng thái hoàn toàn không bình thường.

Kalia lẩm bẩm trong khi nhìn chằm chằm vào "ông ta":

“Làm sao mà hắn có thể biết được? Lẽ ra không một ai được phép biết đến điều này.”

Gương mặt Kalia tràn đầy vẻ hiếu kỳ khi nghĩ về Alon – kẻ đã nói chuyện như thể hoàn toàn nắm rõ bí mật đen tối mà cô đã dày công che giấu suốt năm năm qua, kể từ ngày cô biến cha ruột của mình thành một con rối biết đi.

“Hay có lẽ hắn chỉ tình cờ nói bừa thôi?”

Với những nghi hoặc đó, Kalia rời khỏi phòng làm việc – nơi cô đã thủ vai một người con gái hiếu thảo suốt năm năm qua.

“Tiểu... Tiểu thư Kalia!”

 “Có chuyện gì?”

“Có... có một cái xác trong phòng của người...!!”

Trước lời báo cáo đột ngột đó, Kalia nhanh chóng rảo bước về căn phòng mình. Và tại đó—

“Haiz...”

Cô đã nhìn thấy.

Tên tình báo mà nàng cài cắm để theo dõi Alon từ hai tuần trước giờ đây đã là một cái xác không hồn. Đầu hắn bị vặn ngược tới hai vòng, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hãi, dường như đến chết cũng không thể nhắm mắt xuôi tay.

“Báo cáo tiểu thư, có vẻ như ấn chú chưa bị kích hoạt, vậy nên hắn ta không thể tiết lộ bất kỳ bí mật nào.”

Đó là lời báo cáo từ một trong những hiệp sĩ thân tín của nàng.

‘Tên tình báo không hề tiết lộ bí mật, vậy mà chúng lại mang xác hắn đặt ngay trong phòng mình...’

Suy ngẫm về điều này, Kalia khẽ buông một tiếng thở dài. Những nghi hoặc trong lòng cô giờ đây đã trở thành một sự khẳng định chắc chắn.

“... Xem ra hắn đã nắm được điểm yếu chí mạng của mình ngay từ lần đầu gặp mặt.”

Cô khẽ lẩm bẩm, đôi môi nở thành một nụ cười đầy ẩn ý.

******

Tại cửa mê cung, Evan cau mày nhìn những con Golem đang tỏa ra ánh đỏ rực rỡ trong màn đêm tĩnh mịch.

Với kinh nghiệm hơn 15 năm lăn lộn trên chiến trường từ thuở niên thiếu, đôi mắt anh đảo liên tục để tìm kiếm điểm yếu của đối thủ, nhưng vẫn không thể che giấu nổi sự lo âu đang bủa vây.

Anh khá tự tin vào kỹ năng của mình, nhưng chính sự tự tin đó lại khiến anh thêm phần thận trọng trước những thực thể mà bản thân chưa từng biết tới. Evan hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả khi đối đầu với những thứ nằm ngoài tầm hiểu biết.

Hơn nữa, vào lúc này anh còn phải bảo vệ cho một người.

Phải đối mặt với kẻ thù không rõ đặc tính, lại với số lượng áp đảo hơn hai mươi con, đây chính là kịch bản tồi tệ nhất nếu không muốn nói là nghàn cân treo sợi tóc.

Trong lúc Evan đang tính toán cách xoay sở, một giọng nói vang lên phá tan bầu không khí căng thẳng:

“Để ta xử lý chuyện này.”

“Hả.”

Evan thốt lên một cách vô thức trước giọng nói có phần bất ngờ đó. Anh sững sờ , ánh mắt không rời khỏi bóng lưng Alon đã bước lên phía trước từ lúc nào không hay.

Gương mặt Thiếu Gia vẫn thản nhiên, hờ hững đến cực điểm hệt như lúc họ mới bước chân vào mê cung.

Một lần nữa, Evan lại cảm thấy thiếu gia của mình thật huyền bí và đầy lôi cuốn.

Anh thực sự không hiểu nổi làm cách nào mà chủ nhân của mình lại có thể giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ như vậy trong tình cảnh này.

Ít nhất thì đối với Evan mà nói, tình huống trước mặt đây là một cuộc ngặt nghèo thực sự. Trước mắt họ là hơn hai mươi con Golem hình người đang chờ sẵn và rõ ràng là họ phải loại bỏ được chúng thì mới có thể rời khỏi nơi đây, nhưng mà mỗi con trong số chúng chắc chắn đều sở hữu sức mạnh chiến đấu không thể xem thường.

Ấy vậy mà, kể cả trong hiểm cảnh hiện tại, Alon vẫn bước tới, tuyên bố sẽ tự tay giải quyết tất cả.

Để mà nói thành thật những suy nghĩ lúc này ở tận đáy lòng thì Evan không tin là Alon có thể chống lại những thực thể đá tảng đang lù lù trước mắt này . Dĩ nhiên anh biết chủ nhân của mình không phải là một kẻ tầm thường,  và thiên phú về ma pháp của ngài ấy là một điều không cần bàn cãi.

Việc  Ngài ấy có thể tự mình mày mò nghiên cứu và học hỏi ma pháp mà không cần sư phụ dẫn dắt để đạt đến cảnh giới Ma pháp sư Bậc 2 đã là một thành tựu đáng nể phục.

Thế nhưng, dù xuất sắc đến đâu nếu so với tiêu chuẩn thông thường, bấy nhiêu đó vẫn là quá ít ỏi để xoay chuyển cục diện lúc này.

Dẫu cho Alon đã chạm tới Bậc 2 bằng chính nỗ lực của mình khi còn rất trẻ, thì chỉ riêng một con Golem đơn lẻ ở đây thôi cũng đã là đối thủ quá tầm so với mức ma lực ấy, chứ đừng nói đến cả một binh đoàn đang vây khốn

Thình thịch!

Ngay khi những suy nghĩ đó vừa lướt qua tâm trí Evan, lũ Golem vốn đang đứng yên quan sát mục tiêu bỗng đồng loạt chuyển động, lao vút về phía Alon.

Và rồi,

“Ta kích hoạt Sự Kiềm Tỏa.”

Giọng nói của Alon vang lên, dõng dạc như một lời tuyên cáo.

******

Ngay khi Alon vừa dứt lời chú, thế giới xung quanh dường như ngưng đọng lại. Tầm nhìn của anh chuyển sang hai màu đen trắng, và chuyển động của lũ Golem đang lao tới bỗng chậm lại như thể đang được ghi lại bởi một máy quay siêu tốc.

Và rồi—

[Hỡi mảnh linh hồn kế thừa ý chí vĩ đại của Niacula, hãy nêu ra hai Sự Kiềm Tỏa mà ngươi muốn áp đặt.]

Một giọng nói uy nghiêm, rung chuyển cả không gian vang vọng trong tâm trí anh. Nó vừa giống tiếng đàn ông, vừa giống đàn bà; vừa như tiếng trẻ con, lại vừa như tiếng của một bậc trưởng lão. Nghe thấy thanh âm đó, một dòng mồ hôi lạnh chảy dài trên mặt Alon.

‘Quả nhiên, thực tế khác xa với trong game.’

Tạo tác ma pháp với tên gọi "Sự Kiềm Tỏa" mà Alon lấy được từ Mê Cung của sự Thì Thầm đúng như với tên gọi của bản thân: nó áp đặt những hạn chế lên người dùng để đổi lấy một phần thưởng tương xứng.

Trong game, một cửa sổ thông báo sẽ hiện ra để người chơi có thể lựa chọn – ví dụ như loại hạn chế nào sẽ được áp dụng và loại phần thưởng nào sẽ được nhận lại.

Thế nhưng, thực tại nghiệt ngã đã dội một gáo nước lạnh vào anh. Trước mắt anh không hề có bất cứ bảng thông báo ma pháp nào cả, mà chỉ có một giọng nói — một thanh âm mà chỉ cần nghe thôi đã khiến đầu óc anh quay cuồng, trái tim đập liên hồi như muốn vỡ tung vì nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Hít một hơi thật sâu để nén lại sự sợ hãi đang dâng trào, Alon cưỡng ép trái tim đang run rẩy của mình bình tĩnh lại, rồi dõng dạc nêu lên những ràng buộc mà anh đã tính toán từ trước:

“Thứ nhất.”

[Hãy nêu ra sự kiềm tỏa của ngươi.]

“Việc sử dụng ma pháp đòi hỏi sự thực thi tuyệt đối của các thủ ấn Babylon.” (Nghĩa : Tôi sẽ luôn sử dụng thủ ấn Babylon khi sử dụng ma pháp)

 

[Ngươi mong cầu điều gì từ sự đánh đổi này?]

“Sức mạnh để có thể bẻ cong các quy luật của thế giới.”

[Chấp thuận.]

“Và một điều nữa.”

 

[Hãy nêu ra sự kiềm tỏa thứ hai.]

“Việc sử dụng ma pháp đòi hỏi sự thi triển giới hạn của các đại chú ngữ Babylon.” (Nghĩa : Việc sử dụng ma pháp phải chịu sự ràng buộc từ các đại chú ngữ Babylon cổ xưa.)

 

[Ngươi mong cầu điều gì từ sự đánh đổi này?]

“Tương tự như điều trước đó.”

[…]

Sau những lời nói đó của anh , giọng nói kia bỗng im bặt trong thoáng chốc.

Trong không gian ngưng đọng, bàn chân của một con Golem đang nhấc dở chậm chạp hạ xuống mặt đất. Sự tĩnh lặng kéo dài khiến Alon bất chợt tự hỏi liệu mình có phạm phải sai lầm nào không.

[Ta chấp thuận.]

Như muốn xua tan nỗi lo âu của anh, giọng nói uy nghiêm từ hư không vang lên lời khẳng định.

[Gửi tới ngươi, kẻ vẫn còn ghi nhớ những thủ ấn và bí thuật của một vị thần vĩ đại đã bị lãng quên, ta gửi lời cảm tạ chân thành vì đã kế thừa ý chí ấy.]

Thanh âm đó rót vào tai Alon một thông điệp đầy ẩn ý.

“...?”

Alon thoáng hiện vẻ ngơ ngác. Dù gương mặt bên ngoài vẫn duy trì sự lãnh đạm, nhưng đôi mắt anh đã tràn ngập những dấu hỏi chấm.

‘Kế thừa ý chí ư? Điều đó nghĩa là sao cơ?’

Lẽ dĩ nhiên, Alon chẳng có một chút manh mối nào về chuyện đó cả. Lý do anh chọn "Thủ ấn" và "Chú ngữ Babylon" làm Sự Kiềm Tỏa cho mình thực chất vô cùng đơn giản: Trong game, hai lựa chọn này mang lại chỉ số tấn công ma pháp có thể nhận được (Magic ATK) là thuộc hàng cao nhất.

Hơn nữa, vì đã chọn chúng quá nhiều lần trong vô số lượt chơi trước, anh đã vô tình học thuộc lòng các tư thế tay và lời chú từ lúc nào không hay.

Dĩ nhiên anh cũng chẳng phải thiên tài để nhớ sạch sành sanh mọi thứ từng thấy trong game, nhưng Alon cũng không cảm thấy quá áp lực.

Bởi lẽ, anh biết chính xác nơi nào trong thế giới này có ghi chép lại toàn bộ các Thủ Ấn đó.

Vì vậy, dù lời nói của thực thể kia có khiến Alon bối rối, thì sự bối rối đó cũng chỉ tồn tại trong tích tắc.

[Ta sẽ luôn dõi theo ngươi. Kẻ kế thừa ý chí.]

Khi Alon nhận ra thế giới đen trắng đang dần phai nhạt, anh hiểu rằng thực tại đã bắt đầu vận hành trở lại.

Anh bình thản giơ tay lên, vừa quan sát lũ Golem đang lao đến từ phía xa, vừa bắt đầu thử nghiệm những Kiềm Tỏa mà mình vừa thiết lập.

******

Cùng lúc đó, ma lực bắt đầu tuôn chảy từ cơ thể Alon, len lỏi qua từng mạch máu rồi hội tụ về nơi đầu ngón tay đang giơ cao.

Lượng ma lực ấy thật mỏng manh.

Dẫu anh đã dốc cạn toàn bộ chút sức mạnh ít ỏi mà cơ thể này sở hữu, thì khối cầu lôi điện – thứ đáng lẽ phải tỏa sáng rực rỡ theo như mô tả trong sách – lúc này cũng chỉ phát ra những tia sáng leo lét, tàn tạ như ngọn nến trước gió của một kẻ sắp lìa đời.

Thế nhưng, Alon chẳng hề cảm thấy thất vọng hay ngạc nhiên. Anh biết rõ hơn ai hết, đây chính là giới hạn của cơ thể Alon, tam thiếu gia phế vật nhà Palatio.

Dẫu vậy...

“Chiết Quang.”( Refraction)

Ngay khi anh thốt ra lời chú, tương ứng với âm tiết vừa vang lên—

“Phản chấn.” (Rebound)

Khối cầu nhỏ bé bỗng chốc méo mó, biến dạng thành những đường kẻ hỗn loạn.

“Lam Quang.” (Blue Light)

 

Rắc... rắc...

Cùng với những tiếng nổ lách tách, ánh xanh bắt đầu bùng phát rực rỡ. Khối cầu ban nãy biến ảo thành hàng trăm, hàng ngàn tia sáng phi tuyến tính, đan xen và nhảy múa trong không gian.

Thứ ánh sáng xanh ấy tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến mức khiến người ta cảm thấy đau buốt khi nhìn vào.

Cùng lúc đó, Alon kết ấn.

Ngón cái đè lên ngón giữa, một tư thế trông như chuẩn bị búng vào trán ai đó.

Thế nhưng, anh lập tức lật ngược bàn tay lại, tạo thành một ấn pháp thần bí tựa như Pháp Luân Ấn của Đức Phật.

Với tư thế ấy, anh nhìn thẳng vào con Golem đã áp sát ngay trước mặt và đọc lời chú ngữ cuối cùng:

“Thiên Tuyến Xạ Ảnh.” (Linear Diffraction)

Khi luồng ánh sáng xanh xua tan màn đêm trong tích tắc—

Tách!

Anh búng nhẹ ngón tay, một tia chớp chói lòa được giải phóng.

 

Vút—!

Hoàn toàn không có tiếng nổ long trời lở đất.

Chỉ có tiếng gió rít nhẹ theo sau tia sáng. Những gì hiện ra sau đó là cảnh tượng lũ Golem đứng chôn chân tại chỗ như thể thời gian đã ngừng trôi ngay khi luồng sáng ấy quét qua hẻm núi.

Và rồi—

 

Rắc... rầm rầm!

Hàng chục con Golem sụp đổ mà không chút kháng cự, vỡ tan tành thành những đống đá vụn. Evan, người đang lao đến định giải vây cho Alon, đứng sững lại, há hốc mồm kinh ngạc.

“Cái... cái quái gì thế này...?”

Anh lẩm bẩm, giọng nói không giấu nổi vẻ bàng hoàng đến tột độ không tin vào mắt mình trước sức mạnh hủy diệt vừa rồi.

[Góc của Translator] ☕

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Alon đến tận chương này. Để duy trì động lực thức đêm trau chuốt từng câu chữ và ra chương đều đặn, nếu yêu quý bản dịch, các bạn có thể mời mình một ly cà phê qua:

Vietcombank: 1018732695

Chủ TK: Vu Minh Hieu

Một chút "mana" từ các bạn là nguồn động viên vô giá để mình tiếp tục hành trình này. Cảm ơn cả nhà rất nhiều! ❤️

(Ủng hộ hoàn toàn tự nguyện, truyện vẫn sẽ miễn phí mãi mãi nha mọi người!) 

Edit chap này khó phết :)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!