Vol 1

Chương 1

2022-09-20

19

Trans: Naofumi Iwatani

_____________________________

Tôi choàng tỉnh. Dường như tôi đang nằm ở trên giường. Bỗng nhiên đầu tôi ập đến một cảm giác khó tả như vừa gặp phải một tai nạn kinh khủng.

Tôi thử di chuyển cơ thể của mình, mũi chân tôi đập vào tường. 

“Ouch!”

Cơn đau đã đánh thức bộ não của tôi. 

Eh? Chờ đã, không phải mình vừa bị xe tải tông ngay trước trường sao? 

Rùng mình nhớ lại những chuyện đã xảy ra.  Tôi vô thức chạm vào cơ thể mình. Tôi không cảm thấy đau, chân tay cũng lành lặn. Nhẹ nhõm thật.

Nhưng làm gì có chuyện tôi thoát khỏi tai nạn đó mà không bị xây xát gì chứ? 

Tuy nhiên, chân tay tôi vẫn còn đây… 

Đừng nói là có một bác sĩ nửa tóc trắng đã phẫu thuật cho tôi đấy nhé? 

Hoặc là một người chưa từng thất bại?  

Nếu tôi đã Isekai, thì tôi phải nhận một kỹ năng gian lận hoặc bá đạo gì đó từ một nữ thần dễ thương đúng không? 

Hay đây chính là một New Game Plus! 

Với lòng tràn đầy hy vọng, tôi lật tấm chăn mà mình đang đắp ra. Một chiếc bàn, một cái ghế, và một giá sách xuất hiện trước mặt tôi.

Dù có nhìn thế nào đi nữa thì đây cũng chính là phòng của tôi. 

Tôi thậm chí còn không ở bệnh viện hay một thế giới khác. Cũng chẳng có nữ thần đáng yêu hay một y tá onee-chan nào cả. 

Tck, mình đã mong chờ vậy mà. 

“Eh...?” 

Tôi bối rối ngồi dậy. Rời khỏi giường và bước xuống sàn. Nhưng kì lạ, tôi chẳng thấy đau chỗ nào cả. Thậm chí còn chả có miếng dán nào ở trên người, chứ đừng nói là băng gạc. 

Vài tia nắng xuyên qua cửa sổ, vậy giờ đang là buổi sáng sao? Phải chăng đây là một giấc mơ? 

Tôi đảo mắt xung quanh phòng, có gì đó sai sai. Đồng phục tôi treo trên tường đã biến mất. Chỉ có một vài cuốn sách trên kệ. Một nửa số tiểu thuyết trên bàn đã không cánh mà bay. 

Để mà so sánh thì, có một cuốn sách khá cũ mà tôi đã đọc rất lâu về trước. Nó là một bộ romcom nói về câu lạc bộ nhảm nhí mà tôi từng rất thích đọc khi còn học sơ trung. Nhưng dạo gần đây tôi không nhớ mình có đọc thể loại này. 

Tôi với lấy chiếc điện thoại đang nằm trên bàn trong khi đầu óc còn đang trên mây. Bây giờ mới hơn bảy giờ sáng. Nhưng đó không phải là vấn đề. 

Tuy vậy, ngày giờ lại hiển thị sai. Đã hơn một tháng đã trôi qua theo những gì tôi vẫn còn nhớ. Liệu đây có phải là ký ức ảo gây ra bởi PTSD không? Tôi có từng đọc mấy cuốn tiểu thuyết kiểu đó rồi.  

Tôi vội vàng nhìn chằm chằm vào bàn và cánh cửa phòng của mình. Giả sử rằng đây là câu chuyện về tôi bị mất kí ức đi. Nếu thế thì, sẽ có các miếng ghi chú kiểu “Bạn bị mất trí nhớ” và “Nhìn vào cuốn ghi chú để trên bàn đi” có thể ở khắp nơi. Thậm chí có cả cảnh nam chính có những hình xăm trên cơ thể. 

Nhưng tôi nghĩ mình không thể làm được điều đó đâu dù có thế nào đi chăng nữa. Tôi sợ đau mà. Tôi đã kiểm tra khắp nơi. Nhưng không hề có tờ ghi chú nào cả. 

Tôi có một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn thất vọng. Nhìn vào chiếc điện thoại một lần nữa, tôi nhận ra có gì đó rất sai khi nhìn vào mặt sau của nó. 

Tôi đã mua chiếc điện thoại này trước khi vào cao trung. Tôi định sẽ thay cái mới sau khi tốt nghiệp. Tôi không xài ốp lưng, nên sẽ có vài vết trầy xước mặc dù tôi rất quý trọng đồ vật của mình. Dù gì cũng đã ba năm trôi qua rồi kia mà. 

Thế nhưng, điện thoại của tôi trông quá mới so với một sản phẩm đã ba tuổi đời. Trông như tôi vừa mới mua nó vài ngày trước vậy. 

Mang theo chút hi vọng khó tả, tôi xem lại thời gian hiển thị trên đó. Tôi biết giờ đang là tháng tư rồi. Nhưng phần quan trọng nhất là ‘năm’ chứ không phải là ‘tháng’. 

“...Đùa nhau à?” 

Thời gian đang hiện trên điện thoại của tôi chính xác là ba năm về trước. 

Năm mà tôi đỗ vào trường cao trung. 

* * * 

Tôi đi xuống tầng trệt trong khi cố trấn tĩnh lại bản thân. Bình tĩnh đi nào. Quay ngược thời gian đúng thật là ngớ ngẩn. Đây có phải tiểu thuyết đâu. Nhưng tôi không có cảm giác ba năm học cao trung đó chỉ là một giấc mơ. 

Về cơ bản thì, tôi thường quên đi giấc mơ của mình ngay khi thức dậy. Thế nhưng tôi lại nhớ rõ những tiểu thuyết mà tôi đã đọc và viết. Mà... gương mặt mấy người bạn cùng lớp thì có hơi mơ hồ vì tôi là một con sói đơn độc mà. 

Với lại tôi lại không có bất kì kí ức gì về những chuyện xảy ra vào ‘hôm qua’ trong thế giới này. Không phải hơi vô lý nếu ba năm đó chỉ là một giấc mơ sao. 

Tôi nhẹ nhàng đi quanh phòng khách và nhà bếp. Ngôi nhà đúng như những gì tôi vẫn nhớ. Vậy nên tôi có thể lập tức nhận ra nếu có gì đó thay đổi. Khi bước vào nhà tắm, tôi thấy mình trong tấm gương. 

“Hmmm... ơ, mình trông trẻ hơn này.” 

Khuôn mặt hiện lên trên tấm gương kia nhìn kiểu gì thì cũng trông như học sinh sơ trung. Hình như trông hơi giống tôi cách đây ba năm về trước. 

Khi tôi đang thì thầm với chính bản thân mình thì có một khuôn mặt đáng yêu lấp ló sau tấm gương. 

“Có chuyện gì thế, onii-chan? Sao cứ nhìn cái gương chằm chặp vậy… Có nhìn bao lâu đi nữa thì cũng không đẹp trai lên đâu.” 

“Ah, Satsuki.” 

Tôi quay lưng lại. Cô em gái trong bộ đồ ngủ đang nhìn chằm chằm về phía tôi. Mặc dù sáng nào em ấy cũng mắng tôi, nhưng chúng tôi vẫn khá thân thiết. 

“Nhân tiện thì đây là... em sao.” 

“Gì thế? Sao làm mặt nghiêm trọng vậy.” 

Quả thực em gái tôi trông cũng trẻ hơn ba tuổi. Em ấy cũng sẽ là học sinh trường cao trung Higashitani vào ba năm sau. Hiện giờ thì Satsuki trông khá ngây thơ, mặc dù chẳng bao lâu nữa em ấy cũng sẽ trông như là một nữ sinh trung học thôi. 

Nếu mình quay về ba năm trước, nghĩa là Satsuki đang là nữ sinh năm hai sơ trung. Nhân tiện thì không như onii-chan của em ấy, Satsuki thật sự rất đáng yêu. Đúng vậy, tôi không hề nhớ được rằng Satsuki ba năm trước lại trông nhỏ nhắn đến nhường này. Và ba năm nữa em ấy sẽ trở thành một cô thiếu nữ xinh đẹp... 

“C-chờ đã, sao anh lại khóc!? Anh làm em sợ đó!?” 

Chết tiệt, nghĩ về sự trưởng thành của em gái mình làm nước mắt tôi cứ thế trào ra.

“Hiya, anh không thể không nghĩ về tương lai của em được, Satsuki… Satsuki, em sẽ rất xinh đẹp cho coi.” 

“Không thể không nghĩ là sao? Anh có ổn không đó, onii-chan? Anh ghét lễ khai giảng đến mức đó à?” 

“Hả? Lễ khai giảng?” 

Khoảnh khắc những từ đó lọt vào tai, tôi bất giác thốt lên một tiếng nghe ngu ngốc không thể tả. Satsuki đặt tay lên eo và thở dài trong khi tôi vẫn còn rơm rớm nước mắt. 

“Phải! Rõ ràng hôm qua anh cứ luyên thuyên là lễ khai giảng anh sẽ kiếm bằng được một cô bạn gái mà?” 

“Chờ đã, kể cả có là ba năm trước anh cũng đâu có cao hứng như vậy chứ!

Có cái nịt anh đây nghĩ mình kiếm nổi một cô bạn gái nhá! Tối đa là kiếm đủ một trăm người bạn là anh mừng rơi nước mắt rồi.” 

“Bộ anh hứng quá thành học sinh tiểu học luôn rồi hả!?” 

Haiya, câu đùa của Satsuki khá đau đó. Mặc dù tôi cảm thấy chỉ tiêu hơi cao,... nó cũng đâu có tệ lắm nhỉ, phải không? Eh, tôi đang bắt đầu mất niềm tin vào bản thân rồi. 

“Nhân tiện thì ý anh là gì khi nói ba năm trước vậy, onii-chan?” 

“Ah- không, không có gì cả. Anh hơi lú một tí thôi.” 

“Anh đang gặp chuyện gì vui hay gì thế!? Có chuyện gì xảy ra với anh vậy? Lúc nãy anh còn đột nhiên bật khóc nữa cơ mà.” 

“Không, anh thật sự ổn mà.” 

Tôi trở về phòng sau khi an ủi đứa em gái đang hốt hoảng của mình. Cặp của tôi đã có sẵn tài liệu cho lễ khai giảng. Một bộ đồng phục mới tinh nằm trong tủ quần áo. Nhìn đống tài liệu đó, buổi lễ khai giảng thật sự là ngày hôm nay. 

“...Này, này, chờ đã.” 

Có vẻ như tôi phải bắt đầu lại từ lễ khai giải cao trung của mình. ...Không, chờ một chút, tôi vẫn chưa chấp nhận cái phần mở đầu kì lạ này, được chứ? 

Thật sự mình đang cần lắm một lời giải thích! 

* * *

Bố mẹ tôi lên tiếng chào tôi trong phòng khách. Họ chỉ đơn giản là chúc mừng tôi. “Ta cá con đã nhận ra mình đã du hành đến một thế giới ba năm trước.” 

Không có chuyện tôi được nghe mấy câu gây sốc vậy đâu ha. 

‘Con biết đấy, từ hôm nay bố của con sẽ đặt mục tiêu đi bộ 10,000 bước mỗi ngày.’

Ông ấy nói vậy được ba ngày rồi bỏ. Và trong suốt ba năm học cao trung của thằng con, ổng còn nhắc đi nhắc lại tận 5 lần? Nói cách khác, ‘Ông ấy đã thử nó những năm lần’, thì nghe còn giống thử thách thật sự hơn. Nhưng, chỉ ‘nghe’ giống thôi.

Tôi bồn chồn thay đồng phục rồi ăn sáng. Sau đó đi thẳng đến trường. Bãi đỗ xe đã đóng cửa vì lễ khai giảng. Vì quen với việc dùng xe đạp đi đến trường, nên giờ cuốc bộ thế này làm tôi thở không ra hơi.

Đoạn dốc từ nhà ga đến trường chật kín những học sinh năm nhất. Từ con mắt từng trải ba năm của tôi, mọi người trông thật nhỏ bé.

Nếu đã trở về quá khứ, thì tôi chắc sẽ thấy quanh cảnh tương tự trong buổi khai giảng đó. 

Ký ức ba năm về trước thật mơ hồ. 

Trong khi đang than vãn vì mình không thể có được cảm giác tươi mới như hồi năm nhất, thì tôi nhìn thấy một cục phân chó bên đường. Có lẽ như có một tên khốn kém may mắn nào đó đã dẫm lên nó. Dấu chân vẫn còn khá mới. 

Một phút mặc niệm. Tôi đang lẩm bẩm trong lòng mình- Bỗng một tia điện xẹt qua não tôi. 

“Đ-đây là...!? Ký ức từ ba năm trước...?” 

Đây là cậu thoại mà giống như một nhân vật chính sẽ nói, nhưng những gì tôi nhớ là về cục phân chó đó. 

Tôi nhớ là mình đã thấy đống phân chó đặc biệt này trên đoạn đường đến trường vào buổi sáng nhập học! Cái kí ức kinh tởm gì thế này!? 

Nếu tôi vẫn còn kí ức như thế này, nghĩa là tôi đã thực sự quay ngược thời gian. ...Không, cái quái gì thế này? Tại sao tôi lại phải xác nhận mình có quay ngược thời gian bằng một đống phân chó chứ!? Sẽ còn có… nhiều lý do khác nữa cơ mà?

Không, tôi thực sự đã hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện rồi, được chưa? Đây là kiểu cốt truyện cổ điển để tôi thực sự cảm thấy rằng “Mình đã quay ngược thời gian” sau một sự kiện nhỏ thôi. 

Nhưng, làm ơn đi, bất cứ thứ gì ngoài cái cục phân chó đấy được không. 

Ngoài ra, đống phân này đã gây ra một phản ứng dây chuyền bên trong não tôi (làm ơn đừng). Tôi thậm chí còn nhớ mình đã nói một câu kinh tởm, “Haa,... đây chính là giai đoạn thanh xuân của mình sao?” trên đoạn dốc này (làm ơn đừng có nhớ nó).

Ah, đủ lắm rồi. Điều này thật ngu ngốc. 

Chôn vùi cái cuộc sống cao trung năng động đó lại đi. Tại sao hồi đó tôi lại phấn khích như thế hả trời? 

Tôi rảo bước để xoá bỏ những kí ức đáng kinh tởm đó. Ngôi trường khó ưa đã nằm ngay phía trước. 

Lễ khai giảng giảng đã kết thúc êm đẹp. Có một nhóm người đang xếp hàng và đi đến lớp của họ như thể đang tham gia trò Dragon Quest vậy. Còn tôi thì đã biết mình học lớp nào trước cả khi lễ khai giảng bắt đầu. 

Trước khi vào lớp, tôi liếc nhìn tấm bảng “Lớp 1A” ở trên cùng. Nghĩ lại thì, tôi đã học trong lớp A trong suốt năm đầu của mình. Tôi vẫn còn nhớ rõ chuyện đó.

Khi bước vào lớp, các bạn trong lớp trông như đang cố nhảy vào họng nhau mà nói vậy. Đúng thế, năm nào cũng như thế này. Lớp học tràn ngập bầu không khí kỳ lạ. 

Nhìn xung quanh lớp học từ chỗ ngồi của mình, những kí ức cũng dần khơi dậy trong tâm trí tôi. Đúng thật mọi người trong lớp trông khá quen thuộc. Tôi thậm chí còn có thể nhớ tên của một vài người. Dù vẫn chưa thể dám chắc nhưng rất có thể tôi đã quay ngược thời gian. 

Sau khi ổn định trật tự, một buổi họp lớp bình thường cứ thế diễn ra cùng với màn tự giới thiệu của mọi người. 

Giới thiệu bản thân là một hoạt động rất quan trọng đối với cuộc sống cao trung của tôi sau này. 

Anh chàng hào hứng nhất, tên là Kuno thì phải, đứng lên và nói “Tớ vừa dẫm phải một bãi phân chó! Ai làm đó ơn hãy an ủi tớ đi!” 

Không, chờ đã, sau ngần ấy thời gian thì tới lúc này tôi mới chỉ nhận ra một người bạn á? Nhớ lại thì, trước đây cậu ta cũng đã giới thiệu mình theo cách này thì phải... 

Nhân tiện, những người hướng ngoại thật là tuyệt vời. Họ có thể biến câu chuyện dẫm phải bãi phân chó thành một câu chuyện cười.

Nếu đó là tôi, thì tôi sẽ cố giấu hết sức có thể và đi ra vòi nước rửa giày. Tuy nhiên, nếu nó vẫn còn có mùi, tôi có thể tưởng tượng người bên cạnh tủ để giày của tôi hỏi, “Cậu có ngửi thấy mùi gì không?”, có lẽ tôi sẽ run lên vì sợ hãi. 

Tất nhiên là tôi đã không nói “Tớ đến từ tương lai ba năm sau”, tôi chỉ giới thiệu bản thân mình theo một cách đơn giản. Có nói ra thì cũng chả ai tin đâu mà. 

Lý do cũng như cách thức tôi quay ngược thời gian về thế giới của ba năm trước vẫn còn là một ẩn số. Bây giờ tôi không biết phải làm gì nữa. 

Điều tốt nhất lần này tôi có thể làm là đề phòng tai nạn giao thông. Có lẽ tôi nên đi xin một lá bùa từ ngôi đền gần đó. 

Sau khi hướng dẫn tờ ghi chú vừa phát cho học sinh, giáo viên mà với tôi rất đỗi quen thuộc đã cho lớp tan từ khá sớm. 

Vì bối rối nên họ bắt đầu quay xuống mà trò chuyện với những người bạn gần đó. Có lẽ họ muốn tìm cho mình một người bạn chí cốt càng sớm càng tốt để củng cố cho cuộc sống cao trung của họ. 

Ah- trẻ quá, tất cả các cậu đều rất trẻ. 

Tôi lẩm bẩm một mình khi quan sát lớp học như một senpai phiền phức. Trên thực tế, tuổi tinh thần của tôi lớn hơn họ gần ba năm. 

Tôi cũng từng giống như họ trong quá khứ. Tôi tin rằng có một tương lai huy hoàng đang chờ đón mình. Tôi cũng cố hết sức để kết bạn. Nhưng tất cả đều thất bại. 

Ít nhiều thì tôi cũng biết cách trò chuyện với mọi người. Tôi không có bị rối loạn giao tiếp đâu nhé. Tuy nhiên tôi lại không thể tiếp tục cuộc trò chuyện được. 

Trả lời các chủ đề của mọi người, cố nhận ra họ đang nghĩ gì, và thể hiện sự thích thú với thứ mà họ thích. Theo quan điểm của tôi, tất cả những thứ đó đều siêu khó chịu. 

Lần trước, tôi đã thất bại trong việc kết bạn và trở thành một con sói đơn độc ngay trong buổi sáng của tuần lễ vàng. 

Ban đầu, tôi đã cố gắng hết sức mình. Nhưng sau tất cả, tôi vẫn một thân một mình mà thôi.. 

Tôi cảm thấy trong những con sói đơn độc thì mình chắc là bi đát nhất luôn rồi. Thành thật mà nói, tôi cũng có quen biết với nhiều người mà tôi đã nói chuyện, nhưng tôi cũng không tiếp xúc với họ khá lâu rồi. 

Bằng cách đó, cả hai đều cảm thấy quá khó xử khi nói về chuyện của mình cho nhau. Mặc dù chúng tôi chưa tiếp xúc với nhau, nhưng chỉ một cuộc trò chuyện nhỏ cũng đủ để tôi nhớ lại việc cố gắng kết bạn hồi tháng tư. Nói trắng ra thì nó là một câu thần chú ác độc nhắc mọi người nhớ lại kí ức mà họ muốn quên đi. 

Nếu người đó cũng nói “Ah, nghĩ lại thì, anh chàng này chẳng phải hồi năm nhất đã cố gắng kết bạn với mình đó sao. ...Nhưng không phải bây giờ cậu ta lại đơn độc một mình sao?” Nếu đúng thế, thì làm ơn hãy giết tôi đi. 

Điều tồi tệ nhất là tôi luôn nghĩ, “Có lẽ lần này chúng tôi có thể mở lời” khi mọi người cố gắng bắt đầu một cuộc trò chuyện. Sau đó, khi cuộc hội thoại đã kết thúc hẳn, tôi lại suy ngẫm bản thân “Mình phải nói như này chứ sao lại nói như thế...” Đau đớn thật sự. 

Nhưng lần này thì tôi đã khác. Rốt cuộc thì tôi đã trải qua cuộc đời cao trung của mình một lần rồi. Đây là một lợi thế lớn. Con người là sinh vật có thể học hỏi. Tôi phải dùng những bài học trong cuộc sống cao trung của mình hồi đó để lần này gặt hái lấy thành công. 

Bài học lớn nhất mà tôi đã học được từ kiếp trước của mình là- Tôi vẫn không thể xây dựng được các mối quan hệ cá nhân. Dù có cố đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ cô đơn một mình thôi. 

Nói cách khác, từ bỏ việc kết bạn là chiến lược cuối cùng. Thật lãng phí thời gian khi ở trong lớp học. Hoho, thật hoàn hảo, hoàn hảo theo đúng nghĩa đen luôn. Chắc hẳn đây là New Game Plus của tôi rồi. 

Bằng cách này, tôi có thể tránh trở thành một con sói đơn độc kỳ lạ trong mắt người quen. Nếu lúc đầu tôi tự thăng cấp thành thằng cô độc, thì tôi sẽ không phải đối mặt với bất kì hi vọng kì lạ nào của mình. Một sự tiến bộ tuyệt vời. 

Đây chắc hẳn là cảm giác thành công trong một bộ phim romcom đời thường. Cảm giác đạt được thành tựu là có thật. Tôi thẳng lưng rời khỏi lớp, mang theo trái tim tràn đầy tự tin. 

Một học sinh năm nhất bình thường không thể làm điều gì đó tuyệt vời ngay khi rời khỏi lớp sau buổi học được. Trời, qua lần du hành thời gian đó tôi tiến bộ vượt bậc luôn.

Sau đó, tôi hướng đến cầu thang, bỗng có tiếng gọi “Chờ đã!” vang lên từ cô gái phía sau lưng tôi. Tất nhiên chẳng phải cô ấy gọi tôi đâu nhỉ? Giờ quay lại mà không phải thì chỉ có nước chui xuống đất thôi. Tôi sẽ không mắc sai lầm như thế này đâu. 

Khi tôi đang hài lòng với quyết định của mình, có ai đó đã nắm lấy cánh tay tôi. Ơ? 

“Này! Sao cậu lại lờ tớ đi?” 

Giọng nói này, chính là của người đã hét lên “Chờ đã!” hồi nãy. Cô gái ấy vừa lẩm bẩm nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ.

“...Chờ đã, chắc cậu nhầ-” 

“Đừng nói rằng, cậu quên tớ rồi nhé...” 

Trong khi khuôn mặt của cô ấy vẫn còn vương nét ngây thơ của học sinh sơ trung, nhưng tôi đã tin cô ấy ngay khi nghe câu nói đó. 

“Là Hanamitsuji sao?” 

“Ưm, Nanamura-kun. Hokada Nanamura-kun.” 

Đột nhiên Hanamitsuji nhìn xuống. Cô ấy cắn chặt môi mình như đang cố kìm nén. 

Sau một thoáng, Hanamitsuji cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Khóe mắt của cô ấy đỏ hoe. 

“C-cậu vẫn còn sống… Gặp lại cậu, tớ vui lắm. Tớ thật sự rất mừng, vì cậu vẫn còn ở đây...!” 

Hanamitsuji bật khóc trước mặt tôi. Đúng thế, và cô ấy cũng đã rơi nước mắt khi tôi bị xe tải tông trúng. 

Có lẽ là do tôi đã rời lớp hơi sớm nên không có ai xung quanh cả. Một học sinh năm nhất làm cho một cô gái bật khóc, tuyệt thật, ấn tượng không tốt chút nào. 

Nói chuyện ngoài hành lang ngay trước cửa phòng học không phải ý hay gì cho cam. Đó là lý do tại sao chúng tôi lại lên tầng năm của tòa nhà đặc biệt. Tôi đã học ở trường này ba năm rồi. Tất nhiên là tôi biết chỗ nào có ít người qua lại.  

Trong khi bước đi, Hanamitsuji dường như cũng đã bình tĩnh lại. Nhưng vừa mới mặt đối mặt thì cô ấy lại òa khóc. 

“Xin lỗi, hồi nãy tớ lo lắng quá...” 

“Không sao. Cậu không phải lo tới mức đấy đâu. Vậy, cậu thực sự đến từ ba năm sau sao, Hanamitsuji?” 

“Hmm, vâng. Nanamura-kun cũng có ký ức của ba năm sau nữa ha.” 

Hanamitsuji với thân hình trẻ hơn ba năm trong trí nhớ của tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi. Cô ấy nắm lấy tay tôi. 

Ah, ngón tay của con gái. Thật mảnh mai! Mềm mại! Ấm áp làm sao! Phải chăng đây là mơ? 

Tôi chưa bao giờ chạm vào con gái cả. Đâm ra tôi cố sống cố chết để nhìn ra chỗ khác. 

“Cảm ơn cậu rất nhiều. Nếu không có cậu thì tớ đã không đứng ở đây rồi.” 

Nghe thấy vậy, làm tim tôi ít nhiều cảm nhận được hơi ấm. 

Chỉ một lúc sau tôi đã có câu trả lời cho câu hỏi rằng ‘Tại sao mình lại có cảm giác này?’

“Tớ không phải là cố giúp cậu hay gì đâu. Nên không sao… Thật đó, cứ thế này là ổn rồi.” 

“Ý cậu là sao?” 

“À, không, không có gì cả.” 

Đó không phải là thứ mà tôi nên nói ra. Chỉ là vết thương của mình tôi thôi.

Hanamitsuji đã khóc và xin lỗi tôi ngay khi tôi bị tông trúng. Tôi cũng hiểu rõ cảm giác của cô ấy. Nếu tôi ở vị trí đó thì cũng sẽ làm điều tương tự thôi. 

Tuy nhiên, so với một lời xin lỗi, thì sự biết ơn thú vị hơn nhiều. 

Cuối cùng tôi cũng nghe thấy một thứ khác ngoài “xin lỗi” từ Hanamitsuji. 

Cô ấy vẫn ngạc nhiên một hồi, rồi nở một nụ cười dịu dàng. 

“Dù sao thì tớ cũng rất mừng vì Nanamura-kun vẫn ổn. Nỗ lực của tớ đã không hề lãng phí.” 

“Ể,...ý cậu là cậu đã gây ra chuyện này sao?” 

Khi nghe thấy cô ấy gọi tôi, đầu tôi như sáng lên một ý nghĩ. Nhưng tôi vẫn không hiểu làm cách nào mà cô ấy làm chúng tôi quay về ba năm trước được. 

“Ah, Chuyện dài lắm. Cậu muốn nghe không?” 

Tôi im lặng gật đầu. Sau đó, Hanamitsuji bắt đầu giải thích những chuyện đã xảy ra sau vụ tai nạn đó. 

* * *

Tôi nên nói rằng tôi đã mong đợi nó không? Tôi đã qua đời vì vụ tai nạn sau ngày hôm đó. 

Hanamitsuji muốn vị cứu tinh của mình sống lại

Nhưng mà tôi đã ra đi mất rồi. Điều duy nhất mà cô ấy có thể làm là cầu nguyện với thần linh mà thôi. 

Gia đình của Hanamitsuji đều là linh mục. Tôi nghĩ nhà của cô ấy là một ngôi đền khá lớn. 

Dù biết rằng mình chỉ tổ lãng phí công sức, nhưng Hanamitsuji vẫn tiếp tục cầu nguyện trong ngôi đền nằm sâu bên trong cánh rừng. 

Và rồi, cô ấy bật dậy, nhận ra mình đang nằm trên giường.

Cuối cùng, vào ngày đầu tiên của cả hai, cô ấy đã nhận ra mình đã quay về thời điểm ba năm về trước. 

Vì vậy, cô ấy đã lập tức chạy thẳng về phía lớp của tôi ngay sau khi buổi họp lớp kết thúc. 

* * *

“Tớ nghĩ tóm tắt vậy là đủ rồi. Nếu cậu vẫn chưa tin thì cũng không sao. Ngay cả tớ cũng chưa hoàn hồn mà. Lúc đó tớ chỉ biết cầu nguyện và cầu nguyện, tớ không ngờ chuyện này sẽ xảy ra… Mọi chuyện là vậy đó.” 

Hanamitsuji giải thích ngọn ngành mọi chuyện. Trong khi gương mặt vẫn còn chút bối rối. 

Tôi suy nghĩ một lúc về những gì Hanamitsuji đã nói. Mặc dù có rất nhiều thứ tôi muốn thốt lên... 

“Một thiếu nữ trong đền cầu nguyện với các vị thần để quay ngược thời gian sao, chúng ta đang ở trong một cuốn tiểu thiếu, hay là manga, hay là một bộ anime thế!?” 

“Đừng hỏi tớ chứ.” 

“Ừ.” 

Câu trả lời nửa vời đó làm tôi bất giác thở dài. Mặc dù nghe có hơi vô lý, nhưng bây giờ tôi cũng chỉ có thể chấp nhận lời giải thích của Hanamitsuji thôi. Ít nhất nó cũng thực tế hơn là chuyển sinh sang thế giới khác mà? Cuối cùng thì tôi cũng không rõ toàn bộ chuyện “quay về ba năm trước” xảy ra như thế nào nữa. Mặc dù trình tự xảy ra sự việc thì tôi nắm rõ. 

Tôi thở dài lần nữa, mặc dù vẫn còn vô số vấn đề ở phía trước, nhưng tôi cần phải nói những gì mình cần nói cái đã. 

Nhìn thẳng vào Hanamitsuji, tôi đang cố gắng kìm nén sự bối rối đang tràn trề trong người để thể hiện sự quyết tâm của bản thân. 

“Uh, ah. Ah,...thì, cảm ơn cậu.” 

Tôi chống tay lên đùi và cúi đầu thật sâu trước cô ấy. Không khác gì đang nhận bằng tốt tốt nghiệp. 

“K-không có gì đâu.” 

Hanamitsuji trả lời bằng một giọng có phần khó hiểu. Sau đó cô ấy cũng không nói gì thêm nữa.

Tôi ngẩng đầu lên. Ánh mắt của chúng tôi chạm nhau. Và rồi cả hai đều lúng túng ngoảnh mặt đi. Tôi đã cứu mạng Hanamitsuji, nhưng cô ấy cũng đã cứu mạng tôi. ...Chuyện này làm tim tôi có chút gì đó khó chịu. 

Mà, hình như có gì đó sai sai? 

“Tại sao lại là ba năm trước? Nếu cậu không muốn tớ chết thì tại sao không quay lại một ngày trước ngày tai nạn là được mà?” 

Tôi nghĩ Hanamitsuji muốn tôi được sống lại. Tuy nhiên, nếu muốn như thế thì chỉ cần quay lại trước vụ tai nạn một ngày hay một tuần là đủ rồi. Tại sao lại là lễ khai giảng ba năm trước chứ. 

“Sao tớ biết được? Hỏi thần linh đi.” 

Tôi lạnh lùng đáp lại. Nếu trả lời như vậy đỡ phiền hơn hẳn.. 

“Hmm… ah, đúng là thế. Hay là cậu đến đó và làm chúng ta trở lại thời điểm ba năm sau là được mà?” 

“Eh?” 

“Nghĩ thử xem. Không phải cậu đã cầu nguyện trong đền sao? Nếu ta thành tâm cầu nguyện có khả năng sẽ quay trở về được.” 

“A-ah, chắc vậy? Nhưng liệu họ có làm nữa không? Tớ nghĩ họ bắt đầu chán rồi đấy.” 

“Cậu biết được cả thời gian biểu của thần linh cơ à?” 

Không hiểu sao, Hanamitsuji khoanh tay lại mà ngoảnh mặt đi chỗ khác. Bầu không khí dần trở nên khó xử, nhưng đây không phải là lúc lo về nó. 

“Về lại bă năm trước khó khăn thật ha? Dù sao thì, sao chúng ta không đến thăm ngôi đền trước và thử cầu nguyện xem?” 

“Uh, haizz, không còn lựa chọn nào khác nhỉ...” 

Khuôn mặt của Hanamitsuji lại tỏ vẻ cưỡng ép, như thể cô ấy không hề muốn làm điều này. Ngôi đền nổi tiếng này tốn của cả hai một giờ đạp xe. 

...Đùa sao? Tôi không ngờ cô gái này cũng là một tiểu thư giàu có đấy. 

* * *

Tôi đã nói với bố mẹ mình rằng, “Hôm nay chỉ có lễ khai giảng thôi. Nên tầm trưa con sẽ về.” Đến đó rồi kiếm cớ sẽ rất mệt. Nên tôi và Hanamitsuji đi về nhà trước. Mẹ tôi cứ liên tục hỏi tôi về mọi chuyện ở trường ra sao, thành thử ra phải mất một lúc mới tách được bà ấy ra.

Buổi trưa, tôi đón xe buýt từ ga tàu gần trường cao trung. Ngôi đền nói đến đã ở ngay trước mắt. Khá to đấy chứ. Một cánh cổng torii lớn, dưới chân rải rác những tảng đá. Đầu năm mới chắc người đổ vào đây phải chật kín mấy cái bậc thang này nhỉ? 

...Mặc dù tôi sắp vào nhà của một cô gái nhưng tôi lại không quá phấn khích. Chắc hẳn vì đây là một ngôi đền. 

Hanamitsuji đang đợi ở trạm dừng gần đó. Cô ấy đưa tôi đến một khu rừng kế bên cạnh ngôi đền chính. Bước được vài bước trên những phiến đá, lọt vào mắt tôi là một ngôi đền đơn độc phủ đầy rêu. 

“Là đây à? Nhỏ hơn tớ nghĩ.” 

“Không chắc nữa, nhưng tớ nghĩ nó cũng có lý do cả đấy. Dù sao thì người thừa kế nó cũng là của anh trai tớ mà.” 

Chúng tôi ngồi xổm xuống trước ngôi đền giờ đang cao ngang đầu tôi. 

Hanamitsuji sau khi chăm chăm ngôi đền một lúc chuyển sang trừng mắt nhìn tôi. 

“Nè, cậu không cầu nguyện sao? Đây là ý tưởng của cậu mà?” 

“Eh? Ah, chờ đã. Có cần cúi đầu hai lần, sau đó vỗ tay hai lần, rồi cúi đầu một lần nữa không? Uh, có phải rửa tay không vậy?” 

“Cái đó tớ chưa làm bao giờ. Chỉ cần chấp tay lại như này nè.” 

Hanamitsuji vỗ hai tay vào nhau rồi nhắm mắt lại mà lẩm bẩm điều gì đó. Tưởng cô nàng nói gì, hóa ra chỉ là “Nam mô A Di Đà Phật”. 

“Này, cậu đang cầu Phật đó à? Bộ không có thứ gì thích hợp hơn sao?” 

“Tớ đâu phải dân chuyên hay gì đâu. Tại sao tớ lại cần biết điều đó nhỉ? Chỉ cần tiếp tục cầu nguyện và nói giống như hôm đó là được. Còn lại thì hy vọng thôi.” 

Thật á? Khó hiểu vậy, nhưng chắc cũng hợp lý thôi. 

Tôi vỗ hai tay lại rồi thầm ước. Xin hãy để con quay trở lại ba năm sau. Thật tuyệt nếu như ngài cho con một tài năng để viết tiểu thuyết. 

* * *

Đã gần một giờ trôi qua kể từ lúc chúng tôi bắt đầu cầu nguyện. Hiện giờ, chúng tôi đang ngồi trước đền, xoa xoa đôi chân của mình. 

Chân của chúng tôi tê đi vì đã ngồi xổm suốt thời gian đó. Tất nhiên là chúng tôi cũng không quay về ba năm sau. 

“Ugh, cầu nguyện lâu quá… ouch, ouch, ouch.” 

“Tớ đã nói với cậu rồi. Thần linh cũng phải bận chứ,... ugh.” 

Máu ở chân tôi cuối cùng cũng lưu thông lại bình thường. Tôi đứng dậy với hai cẳng chân run rẩy như con nai non. Mặc dù vậy Hanamitsuji vẫn giữ được bộ mặt lạnh như tiền của mình, và cũng phải mất lúc cô ấy mới đứng lên được. 

“Không được rồi.” 

“Hẳn là thần linh cũng chỉ muốn cho chúng ta một lần thôi.” 

Sau đó, Hanamitsuji đặt tay lên ngôi đền nhỏ và lẩm bẩm. 

“Hơn nữa, liệu Nanamura-kun quay về ba năm sao thì có ổn không?” 

“Hmm? Là sao?” 

“Uh, không phải cậu bị xe tải tông trúng hay sao? Nếu cậu cầu nguyện quay về ba năm sau, thì cậu có chắc mình trở về ngay trước lúc mình bị tai nạn không? Cậu không sợ mình quay lại ngay lúc sắp chết sao?” 

“.....” 

“.....” 

“...Được thôi, tớ sẽ tự thân vận động vậy. Giờ thì lại phải làm học sinh cao trung một lần nữa à, phiền thật.” 

Haizz, mọi thứ chỉ rắc rối hơn thôi. Tôi nghĩ cuộc sống trung học của mình đã kết thúc khi đến lễ tốt nghiệp. Nhưng tôi lại ở đây, dành thêm ba năm nữa để tiếp tục học hết cấp ba. 

“Xin lỗi nhé. Lại kéo cậu vào chuyện này.” 

Tôi cúi đầu mình và nói. Hanamitsuji nhanh chóng lắc đầu. 

“Đừng lo. Mọi người đều muốn cứu người đã chết vì mình mà. Tớ không hối tiếc đâu.” 

“T-thật sao?... C-cậu tốt bụng quá vậy.” 

Nhìn cô ấy đối xử tốt với tôi như vậy, chắc là không có gì đâu ha. Thường thì không có gì lạ nếu như người hướng ngoại đều rất tốt. Đó là lý do tại sao họ có rất nhiều bạn bè. 

“Ừm thì, mặc dù đó không phải là lý do duy nhất.””

“Eh?” 

Hanamitsuji đang lẩm bẩm điều gì đó, vì thế tôi đã hỏi cô ấy. Sau đó cô ấy quay sang chỗ khác mà từ chối trả lời tôi. 

Sao cũng được. Dù gì tôi cũng còn nhiều thứ để lo. 

“Hanamitsuji, cậu có muốn được trả ơn không? Cần điều kiện gì không?” 

“Điều kiện gì cơ?… Sao tớ phải nhận chứ? Chúng ta đều là cứu tinh của nhau mà.” 

Hanamitsuji sững sờ chỉ vào tôi rồi đến cô ấy. Hmmm, cô ấy nói cũng có lý.  

“Vậy thì chúng ta không nợ nhau gì nhỉ.” 

“Vậy à. Thế cũng được.” 

 Sau đó, Hanamitsuji gật đầu ra chiều hài lòng. 

“Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện như thế này ha.” 

Đúng là vậy. 

Kì lạ thật đấy. Kể cả suốt quãng đời cao trung cuối cùng của tôi, hôm nay là lần đầu tiên tôi có một cuộc trò chuyện bình thường với Hanamitsuji. Khổ nỗi cuộc trò chuyện của cả hai lại bị chiếc xe tải làm “gián đoạn” nữa chứ. Nhìn thấy Hanamitsuji khóc mà tôi không thể thốt lên một lời. 

“Thôi chuyện hôm nay bỏ qua đi. Quay trở lại năm nhất như thế này, tớ và Nakamura-kun còn nhiều thứ để tìm hiểu nhau lắm ha. Cùng chia sẻ nhé.” 

“Rõ rồi. Cậu thực sự giúp tôi đấy.” 

Tôi gật đầu, và rồi Hanamitsuji nở một nụ cười quyến rũ. Đừng làm thế. Con tim bé nhỏ của con sói cô độc này không chịu nổi đâu. Lỡ như tôi hiểu nhầm thì sao chứ? 

Thôi, quay lại trạm dừng xe buýt thôi. Đúng lúc đó, Hanamitsuji lấy điện thoại của cô ấy ra. 

“Dù gì thì chúng ta là bạn cùng du hành thời gian rồi ha, giúp đỡ tớ nhé. Trao đổi địa chỉ liên lạc nào.” 

“Eh? A-ah..” 

Ra là vậy. Đây là cách người bình thường trao đổi liên lạc à? Khó hiểu thật, tôi chưa trải nghiệm việc này bao giờ. 

Sau khi thêm cô ấy trên Line, tôi hỏi cô ấy bằng câu hỏi vừa chợt nảy ra trong đầu mình. 

“Phải rồi, tớ muốn hỏi cậu điều này.” 

“Sao thế?” 

“Ngôi đền này có bán bùa an toàn giao thông không?” 

* * *

Về đến nhà là tôi kiệt sức, để nguyên cả đồng phục mà nằm luôn xuống giường. Lá bùa an toàn giao thông đã nằm gọn trong túi của tôi. 

Tôi lướt xem danh bạ của mình trên chiếc điện thoại. 

Lướt qua thôi cũng khó mà nhìn được cả họ và tên. Trong khi nghĩ vẩn vơ, tôi nhìn chằm chằm vào cái tên “Sora Hanamitsuji”. 

* * * 

Đã mười ngày trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu sống cuộc sống trung học lần thứ hai của mình. Những ngày bình lặng và buồn tẻ cứ thế qua đi. 

Thật lòng mà nói, mặc dù vẫn còn bối rối, nhưng tôi vẫn có thể nhanh chóng hòa nhập. Có lẽ là do trước đó tôi đã đọc một vài cuốn tiểu thuyết du hành thời gian rồi. ...Huh, và đây là cách họ áp dụng vào cuộc sống thực của tôi chăng? 

Giả vờ như đang chú ý đến bài giảng, đọc tiểu thuyết suốt giờ nghỉ, về nhà ngay sau khi tan học. Lần này, tôi quyết định sẽ không kết bạn. Cho nên từ lúc nhập học tới giờ tôi vẫn cứ đơn thương độc mã. Cũng chẳng có sát thủ nào được gửi đến từ tương lai bởi vì mấy cái nghịch lý này. 

Tôi thậm chí còn không bị nghi ngờ là người đến từ tương lai ba năm sau nữa. Thú thực thì chẳng ai quan tâm đến tôi cả. Những con sói đơn độc thật là tuyệt vời, kỹ năng phòng thủ phải nói là thượng thừa. 

Mọi người có thể sẽ thắc mắc rằng, sống lại cuộc đời cao trung nhàm chán thêm lần nữa liệu có ổn không.

Nhưng hãy thử nghĩ xem. 

Nếu tôi bắt đầu lại từ lớp một tiểu học thì không nói, nhưng nếu chỉ quay lại từ năm ba thành năm nhất thì tôi không làm được gì cả,

Cốt truyện du hành đảo ngược thời gian cổ điển là để cứu nữ chính hoặc thế giới đang gặp nguy hiểm. Hoặc có lẽ nam chính có một nỗi luyến tiếc mạnh mẽ về một điều gì đó chẳng hạn. 

Tuy nhiên, không có chuyện tôi gánh vác cuộc sống của nữ chính hoặc thế giới trên vai mình. Và tôi cũng không có bất kỳ ai để mà hối hận vì đã không thổ lộ. 

Tóm lại, tôi không có bất kỳ điều gì muốn làm sau khi trở lại năm nhất. 

Tuy nhiên, nếu quan sát từ khía cạnh khác sẽ rất hợp lý. “Mình có lẽ nên nói điều này với bạn bè của mình!” Nghĩ vậy, chứ tiếc thay là tôi chả có mống bạn nào cả. 

Đó là lý do tại sao tôi lại đi hỏi em gái của tôi, Satsuki khi tôi khi trở về từ ngôi đền sau lễ khai giảng. 

“Satsuki. Giả sử anh đến từ tương lai ba năm sau. Thì em nghĩ anh nên làm gì?” 

“Hả? Bộ anh đọc tiểu thuyết quá 180 phút một ngày rồi à?” 

Satsuki đang khoác lên mình bộ đồng phục trong khi nằm dài ra ghế sofa. Em ấy nheo mắt nhìn tôi, miệng vẫn thưởng thức bát ngũ cốc của mình.  

Nếu không có đồ ăn nhẹ nào thì y rằng em gái tôi sẽ dùng ngũ cốc. Em ấy chỉ đổ thẳng vào bát mà chẳng cho sữa vào. Trông y hệt thức ăn cho chim, tôi nghĩ em ấy thậm chí còn không quan tâm đến chuyện đó. 

Đường đường là anh trai con bé, tôi nghĩ con bé nên ăn thứ gì đó nữ tính hơn một chút. Nhưng nếu hỏi tôi về mấy loại đồ ăn con gái hay ăn bây giờ thì tôi mù tịt. Macaroni chăng?   

“Cứ nghĩ đi nào. Điều tệ nhất là nó có thể ảnh hưởng đến mạng sống của onii-chan em đấy.” 

“Bộ em phải suy nghĩ nghiêm túc cái chuyện đấy hả!?” 

 Con bé ngồi thẳng dậy làm búi tóc đuôi ngựa đằng sau bay lên, rồi tiếp tục ăn bát ngũ cốc của mình. Mặc dù em ấy còn ưu tiên bát ngũ cốc hơn cả tôi, nhưng ít ra giờ em ấy trông như đang tập trung hơn trước. 

“Oh, anh không thể tin được rằng Satsuki lại nghĩ anh quan trọng đến vậy đấy. ...Anh thật sự rất hạnh phúc.” 

“Đó là vì em không muốn onii-chan thành một tên NEET mà thôi. Em không muốn sau này phải nhìn thấy thi thể cô đơn của onii-chan đâu, được chưa? Anh sẽ bốc mùi lên mất.” 

“Giờ em khỏi lo chuyện đó! Với lại, còn lâu anh mới rời khỏi nhà với cái danh thằng thất nghiệp nhá. Kể cả anh đây có chết trong cô đơn thì cũng không cần em đi ngó qua cái xác anh đâu.” 

“Anh đang lo lắng chuyện đó đấy à?” 

Satsuki than thở, mái tóc đen tung bay trong gió. Ngoài ra, thật sự thì, tôi hi vọng em ấy ít nhất có thể đến xác nhận thi thể của tôi nếu tôi chết ở một thị trấn xa xôi nào đó. 

Sau một lúc, Satsuki chốt bằng một câu rất đơn giản. 

“Haizzz, anh cứ cắm đầu vào học là được mà?” 

“Vậy ngoài việc học thì sao?” 

“Điểm tốt duy nhất của onii-chan là điểm số thôi. Nếu vứt nó đi thì anh còn giỏi thứ gì nữa à?” 

“Eh, không có gì khác sao? Ví dụ như, à thì,… không có gì đâu?” 

“Đừng có hỏi em.” 

Satsuki ném cho tôi ánh mắt khinh bỉ, nhưng tay vẫn đặt lên cằm ra chiều suy tư. 

“Ngoài việc học ra, onii-chan có thể,... em không biết nữa, nhặt rác trong thị trấn chẳng hạn?” 

“Bây giờ anh lại là tình nguyện viên của ủy ban khu phố à? Sao em toàn nghĩ anh chỉ làm được mấy việc linh tinh vậy?” 

“Đó là tại vì onii-chan không nổi tiếng, và anh không muốn nổi tiếng, kỳ quặc, còn chơi thể thao tệ nữa chứ. Tất cả là lỗi của anh.” 

“Này, Satsuki, em không thể thô lỗ với người khác ngoài anh được sao? Sống với em lâu rồi mà tại mấy lời em nói làm anh trằn trọc mãi không ngủ được đấy.” 

“Bộ nó đau đớn đến vậy luôn à?” 

Hiya, tôi muốn em gái tôi học hỏi từ một thương hiệu Panadol nào đó với độ dịu dàng 50% đi. Nhưng tôi nghĩ khẩu hiệu đó có nghĩa là ngăn chặn cơn đau đầu và bảo vệ dạ dày. Xui thay là ‘dịu dàng’ đó không là phải trong tâm lý.  

Satsuki thở dài rồi tiếp lời. 

“Nhưng em cũng nghĩ rồi, Kể cả khi anh đến từ ba năm sau hay gì đi nữa, onii-chan vẫn là onii-chan thôi.” 

“Ừ.” 

“Vậy, cuối cùng thì anh cũng chỉ làm được những gì anh có thể làm, phải không?” 

Tôi nhận ra. Phải, em ấy nói đúng. 

Du hành thời gian không có nghĩa tôi có năng lực tốt hơn hoặc có thể đối phó với mọi người. Trừ khi tôi được chuyển sinh tới thế giới khác với sức mạnh bá đạo từ một nữ thần dễ thương mà thôi. 

Nếu sức mạnh của tôi không được nâng lên, tất nhiên là tôi không thể làm được tất cả mọi thứ. 

Tiền đề về việc tôi vẫn là tôi là không thể thay đổi. Tôi đã không thực sự thay đổi trong 15 năm kể từ khi tôi thoát khỏi cái vỏ của mình hồi sơ trung. 

Vậy, tôi đoán cuộc sống này sẽ tượng tự như lần trước đó. Mọi chuyện sẽ yên bình thôi. 

Hmm, che giấu sự thật mình đến từ tương lai để sống một cuộc sống yên bình, không phải nó giống như tôi là một nam chính che giấu sức mạnh của mình sao? Ừ, nghe hay thật đấy. 

Nhưng, thành thật mà nói, thì tôi cũng đã nghĩ tới việc mua những cổ phiếu sẽ tăng giá và sống một cuộc sống NEET tự do thì sao? Thú thực, tôi cũng đã suy nghĩ về những cổ phiếu mà tôi nên mua rồi. 

Nhưng, tôi chợt nhận việc này có một lỗ hổng chết người. 

...Cuộc đời tôi, tôi chưa từng để mắt đến cổ phiếu hay gì cả. Vì vậy, tôi không biết mình nên đặt vào đâu cho phù hợp. 

Chết tiệt, nếu biết mình quay ngược thời gian thì tôi sẽ dán mặt vào cổ phiếu rồi. 

Mặc dù có thể nhớ được tên của những công ty nổi tiếng nhưng tôi không chắc mình có thể kiếm nhiều tiền hay không. Liệu nó sẽ phát triển chứ? Bất kể Internet có lớn đến đâu chăng nữa, không ai có thể nói cho tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra trong ba năm tới đây.” 

Một số cũng đã tuyên bố mình đến từ tương lai, nhưng tất cả điều là về thế chiến thứ 3 và thảm họa cả. Cho tôi biết giá cổ phiếu đi chứ. 

Tóm lại là kế hoạch đạt đến đỉnh cao cuộc đời của tôi bằng cổ phiếu đã chết từ trong trứng. 

Tuy nhiên, so với kiếp trước thì tôi cũng có vài điểm mạnh. Ví dụ như là điểm số. 

Vì mới vài tuần trước thôi, tôi còn đang chuẩn bị cho kì thi đầu tiên của năm ba. Nếu tôi trở lại năm nhất, tất cả bài học đều sẽ đơn giản đối với tôi một cách rất đỗi tự nhiên. Chắc là nên xem lại những cuốn sách tham khảo cho học sinh ôn thi khi có thời gian. 

Vì vậy, tôi quyết định sống một cuộc đời bình yên cho đến hết quãng đời cao trung của mình giống như trước. 

Ngoài ra, tôi cũng đã thấy Hanamitsuji một vài lần trên trường. Tôi rất ngạc nhiên về cách mà cô ấy luôn ở bên bạn bè của mình. Tôi thậm chí còn không nghĩ rằng chúng tôi cùng chung một loài nữa cơ. Cô ấy đem lại một cảm giác cao quý, thanh lịch. Tôi đã học cùng lớp với Hanamitsuji hồi năm hai và năm ba. Cô ấy lúc nào cũng đi chơi với một nhóm bạn như thế. 

Mặc dù không bao giờ nói chuyện ở trường, nhưng Hanamitsuji vẫn nhắn tin với tôi trên Line. 

Tôi được phen hốt hoảng vì cứ ngỡ cả hai sẽ chỉ chào nhau rồi thôi cho đến hết đời. Cái sự kiện một cô nàng cùng lứa đi nhắn tin cho mình quá nặng so với tôi. 

Và lần đầu tiên tôi nghĩ rằng “Mình có nên làm bánh gạo đậu đỏ không?” 

Nhưng tôi quá lười để trả lời đến hai lần. 

Phần khó nhất của mối quan hệ cá nhân là duy trì thay vì xây dựng chúng. 

Chắc hẳn đây là lý do tôi trở thành con sói đơn độc thì phải...? 

May mắn thay, tin nhắn của Hanamitsuji rất đơn giản và dễ hiểu. Tôi thật sự không muốn dính phải rắc rối. Tôi có thể vô tình đưa cô ấy vào danh sách đen nếu như cô ấy ném bom tôi bằng một loạt các biểu tượng cảm xúc và nhãn dán mất. 

Tuy nhiên, tôi không thích cách cô ấy nhắn tin cho tôi ngay khi có thời gian. Tôi gần như muốn đáp lại rằng “Vậy, cậu muốn gì ở tôi nào?” 

Giống như tối hôm qua, tin nhắn hiện lên trên điện thoại của tôi trong khi tôi đang nằm trên giường đọc tiểu thuyết. 

* * *

<Mọi việc thế nào rồi?> 

<Uh, chắc là vẫn ổn? 

<Thật không? Cậu có tìm cho mình một vị trí trong lớp chưa?> 

<Rồi, tôi thấy việc mình đang làm là ổn nhất rồi.> 

<Vậy thì tớ an tâm rồi. Tớ cứ lo một người như cậu sẽ có rất ít bạn trong lớp.> 

<Đừng có đánh giá thấp tôi. Không phải là rất ít, mà là con số không tròn trĩnh luôn.> 

<Đó là vấn đề lớn đó, và cuối cùng thì cậu cũng chỉ có một người bạn thôi. Tớ đã cố tỏ ra tế nhị về chuyện đó rồi đấy?> 

<Nếu cậu có thời gian để lo lắng, thì có vẻ như mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp với cậu nhỉ.> 

<Ừ. Tớ kết thân được với nhiều người lắm.> 

<Vậy được rồi.> 

<Giờ quen rồi, chúng ta gặp mặt nhau ở đâu đó nhé?> 

<Không, vì chuyện này mà đi gặp mặt trực tiếp, tôi từ chối> 

<Ý cậu nói khi gặp mặt tớ offline là sao?> 

<Cái việc đi tìm các tương tác đời thực thông qua nhắn tin trực tuyến thì bỏ đi nhé> 

<Chúng ta là bạn cùng lớp mà!? Còn quen nhau ngoài đời nữa!> 

<Cậu mà tham lam quá mọi người sẽ ghét đấy?> 

<Tại sao cậu lại làm như tớ đang ép buộc cậu vậy?> 

<Cái gì, đừng nói với tôi là cậu yêu tôi nhé?> 

<Không, không hề. Điều đó là không thể mà?> 

<Haizz, đó là lý do tại sao tôi nói với cậu rằng chúng ta sẽ tìm ra khi thời điểm đó đến. Hẹn gặp lại.> 

<Cậu đang cố nói cái gì vậy?> 

* * *

Tôi quyết định lờ đi câu trả lời cuối cùng. Không, không phải vì câu “Cái gì, đừng nói với tôi là cậu yêu tôi nhé?” mà tôi đã gửi đi trong lúc lo lắng đã bị bỏ qua một cách tình cờ. Tôi thậm chí còn không mong đợi nó đâu, được chưa? Có vẻ như giờ tôi không còn bất kì hiểu lầm kì lạ nào nữa rồi. 

Tất nhiên là tôi không nói dối khi nói rằng, “Tôi ổn với cách của mình đang làm hiện tại”. 

Ở một mình vì không muốn kết bạn của tôi đã được đảm bảo. Đương nhiên tôi cũng không cảm thấy gì ngoài sự công nhận và hài lòng từ điều đó. 

Nhân tiện tại sao Hanamitsuji lại quan tâm đến các mối quan hệ của tôi? Bộ cổ là mẹ tôi chắc? Haizz, mặc dù cha mẹ tôi không để ý đến điều này. Họ cũng không hề hỏi tôi, “Con có kết bạn với ai không?” 

* * *

Ngày hôm sau sau cuộc trò chuyện trên Line của chúng tôi vẫn diễn ra trầm lắng như bình thường. 

Không ai trong lớp nói chuyện với tôi, nhưng mặt tôi đủ dày nên không sao cả.. 

Bữa trưa cũng vậy. Tôi chỉ ngồi nhàn nhã ở đó mà dùng bữa. Mọi người trong lớp điều chia thành các nhóm nhỏ trong suốt giờ nghỉ trưa. Điều đó cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Hiện tại tôi đang đi mua trà ở cửa hàng tự động và chút bánh mì. 

Ah- bánh mì kẹp thịt heo này khá ngon đấy… Tôi nên nói thế nào đây nhỉ? Tôi thích thực tế rằng bắp cải và thịt đều được kẹp rất cẩu thả. Thật yên tâm khi thấy ổ bánh mì kẹp cũng yếu ớt giống tôi vậy. 

Sau khi xử xong bữa trưa một mình, các bạn trong lớp dường như đã nhận ra điều gì đó nên giữ khoảng cách với tôi. Thành thử ra không có ai ngồi xung quanh tôi cả. Giống như có một rào chắn không thể phá hủy đang bao lấy tôi. 

Tôi nhanh chóng kết thúc bữa ăn và bắt đầu đọc tiểu thuyết. Một nhóm các cô gái bật cười khi đi ngang qua tôi. Tôi không cần ngẩng đầu lên, chỉ cần nghe giọng cũng biết đó là nhóm gồm những người hướng ngoại quyến rũ nhất trong lớp. 

Trạng thái của học sinh được xếp dựa trên mức độ ồn ào của họ. 

Âm thanh càng lớn, thì họ càng có nhiều năng lượng. Một nhóm yếu ớt theo nghĩa đen sẽ không bao giờ lớn tiếng. Các cậu có phải là những con thú đang gào thét để bảo vệ lãnh thổ của mình không? Và lại, một con sói đơn độc không ai trò chuyện như tôi đây thậm chí cũng chả dám nói gì cả. 

Đôi lúc, cũng có những tên otaku to tiếng. Tuy nhiên, những người đó chỉ đang tận hưởng cuộc sống cao trung của họ một cách lành mạnh, chứ không như những con sói đơn độc nào đó. 

Tôi thật sự rất muốn quên đi kí ức này. Trong cuộc sống trung học lần trước của tôi, tôi cũng muốn tham gia vào một nhóm otaku trong lớp mình. Tôi nghĩ hồi đó chúng tôi có chung chí hướng. Nhưng cuối cùng, sau một vài cuộc trò chuyện, tôi nhận ra thị hiếu của họ về anime và manga hoàn toàn khác với tôi. Tôi còn chẳng biết những trò chơi mà họ chơi trên điện thoại. Thậm chí họ còn chẳng thèm ngó qua tiểu thuyết lấy một lần. 

Những nhóm như thế thường có anime, manga, và trò chơi di động được xem như ngôn ngữ chung cho tất cả mọi người. Thật khó để nói chuyện nếu như bạn không biết bất kỳ điều gì trong số đó. Tôi xem vì bạn bè tôi xem mà thôi. Tôi bắt đầu chơi game trên điện thoại di động vì chúng có thể chia sẻ niềm vui và nỗi buồn khi quay gacha. Và vì tôi không bao giờ có thể làm được điều đó, nên tôi nhanh chóng thành tách biệt hẳn với mọi người. Đó là lý do tại sao tôi dần lách mình ra khỏi họ. 

Họ không bỏ rơi tôi. Chính tôi là người giữ khoảng cách với họ. Sẽ có trong bài kiểm tra đấy, mọi người hãy ghi nhớ đi là vừa. 

Các otaku thường nói về việc đi xem phim vào ngày sau tuần lễ vàng. “Này, đợi đã, các cậu không rủ tớ sao?” Nên tôi đã nhận ra mọi thứ và rời bỏ họ. Không phải là một vụ bắt nạt đâu. 

Tiểu thuyết gia là những sinh vật thích ở một mình. Đó là lí do tại sao, với tư cách là một tiểu thuyết gia trong tương lai, tôi không cần bất kì người bạn nào. Hơn nữa, áp lực từ việc cố gắng theo kịp họ rất khủng khiếp. Nếu chúng tôi đi như một nhóm sẽ gây nhiều phiền phức. Tôi không thể đối phó với những loại người như họ. 

Tóm lại, tôi có nên gọi đó là sự phối hợp không? Tôi không thể vặn mình để phù hợp với cuộc trò chuyện của cả nhóm cho được. 

Với điều đó, tôi đi đến một kết luận. Tôi thích việc ở một mình. 

Nếu bản thân tôi chấp nhận điều đó một cách tự nhiên thì sẽ không có bất kì vấn đề nào. 

Sau khi suy nghĩ những điều đó một lúc, mắt tôi lại hướng về cuốn tiểu thuyết. Tuy nhiên, sự tập trung của tôi bị phá vỡ chỉ trong vài giây. 

Tôi nhận ra có một cô gái đứng kế bên mình. 

Ai vậy? Đừng có nói với tôi là cậu muốn abcxyz với tôi đó nhé. 

Đó là vì tôi nhận ra đó là một cô gái gal trong nhóm hướng ngoại vừa lướt qua chỗ tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì tên của cô ấy là Hoshigasaki. Mái tóc rối bù nhưng sáng chói của cô ấy được túm kiểu đuôi ngựa. Mặc dù cách ăn mặc của Hoshigasaki khá phóng khoáng, nhưng điều này chắc chắn sẽ khiến bạn như bước chân vào một ranh giới. 

Về lí do tại sao mà một trường cao trung nổi tiếng và quan trọng như thế này lại có một gyaru, thì tôi cũng không biết phải nói gì. Dù sao cũng sẽ có một số người hướng ngoại có chỉ số IQ là 200 và thông thạo mọi thứ mà thôi. Nhưng người chỉ giỏi về điểm số đều là những người hướng nội, giống như tôi vậy. Sự thật của thế giới này thật quá phũ phàng mà. 

Cô ấy có nhận ra tôi nhìn lén cô ấy hay không? Mắt tôi và Hoshigasaki chạm nhau. Cô ấy đang đứng, vì vậy tôi cảm thấy như mình đang bị khinh thường… Tôi không có cái fetish như thế đâu. Đôi mắt Hoshigasaki thường hếch lên mà. Cô ấy cứ nhìn tôi chằm chằm một cách đáng sợ. Bây giờ cô ấy đang cố gắng khủng bố tôi hay sao? 

Đúng lúc đó, Hoshigasaki lên tiếng. 

“...Thật kinh tởm.” 

Nói đoạn, cô ấy quay về nhóm của mình như không có chuyện gì xảy ra. Cô ấy đụng phải một cô gái khác và lẩm bẩm, “Uwah, xin lỗi”. Cô gái được xin lỗi (tôi nghĩ tên cô ấy là Sakado) cũng đáp lại lại, “Oh, không sao”. 

Xin lỗi, lol. Hoshigasaki cười nói với Sakado trước khi về lại nhóm. 

“Này, Ruri, cậu đang làm gì đó?” 

“Không gì cả.” 

“Nè, nè, xem thử video này đi. Buồn cười lắm đúng không?” 

Hoshigasaki hiện đang nói chuyện vui vẻ với bạn bè của mình. Dường như cô ấy đã quên hẳn tôi.

...Làm sao cô ấy có thể thay đổi giọng điệu một phát 180 độ luôn vậy? Chẳng nhẽ cô ấy có một cái dây thanh quản khác à? Đó có phải là một nguyên tắc giống với giọng cao khi nói chuyện với mẹ của mình không?” 

Mấy cô gái gal đáng sợ thật. 

Có những tưởng tượng về việc các cô gái gal dịu dàng với các otaku, nhưng có lẽ ngoài đời thì không. Tôi cực kỳ bị coi thường vì điều đó. 

Ah, có lẽ vì tôi là một con sói đơn đọc thay vì là một otaku. Người hướng ngoại có thái độ khinh thường đối với những con sói đơn độc và những người có rất ít bạn bè. Tại sao vậy? Bạn không biết chất lượng hơn số lượng sao? À, mấy người đâu cần có đầy đủ bạn bè đâu. 

Sigh, mặc dù theo lí thuyết này, những con sói đơn độc sẽ chết vì đói. 

Nghĩ lại thì, trong suốt quãng đời trung học trước của tôi, thì tôi không có bất kì kí ức nào về Hoshigasaki. Tôi học cùng với cô ấy trong năm nhất. Tôi nên ít nhất có kỉ niệm gì đó chứ nhỉ? Đừng có nói những gì như thế vì chẳng có gì đáng nhớ về cậu cả. Sigh, có vẻ như sự tương tác giữa nhau là rất nhỏ. 

“...Tch.” 

Tôi hoảng hồn khi nghe thấy ai đó tặc lưỡi. Đừng có nói với tôi là tôi đã bị ai đó ghét vì chỉ ngồi mình mình sao? 

Tôi nghĩ đó là từ Sadako. Có một chiếc kẹp tóc trên mái tóc đen dài ngang vai của cô ấy. Cô ấy quay đầu ra phía hành lang và nhìn chằm chằm vào Hoshigasaki. Có vẻ như cô ấy hướng về Hoshigasaki thay vì tôi. May mắn thật. 

Sakado cũng đi chơi với bạn của mình trong giờ nghỉ trưa. Trong mắt tôi, cô ấy là người hướng ngoại 100%. Tuy nhiên, cô ấy không chung nhóm với Hoshigasaki. Có vẻ như không phải tất cả những người hướng ngoại đều cùng một phe. 

Trở thành người hướng ngoại cũng không dễ dàng tí nào. Điện thoại tôi rung lên khi tôi nghĩ về điều đó. 

Màn hình hiển thị tên “Sora Hanamitsuji”. 

Tôi chưa bao giờ nhận thông báo Line ở trường trước đây. Tôi có một cảm giác tồi tệ về chuyện này, nên tôi muốn lờ nó đi. Nhưng, tôi cảm thấy mọi thứ sẽ tồi tệ hơn nếu tôi bỏ qua nó. 

Tôi miễn cưỡng mở cuộc trò chuyện. 

<Cậu có thể đến hành lang trong tòa nhà đặc biệt như lần trước được không?> 

<Vui lòng hãy đến trước khi giờ nghỉ trưa kết thúc nếu có thể.> 

Sau khi đọc hai dòng tin nhắn, tôi không thể không đặt tay giữa lông mày của mình. Mặc dù người gửi chúng là một cô gái xinh đẹp, nhưng sự thật nó là điều phiền phức vẫn không thay đổi. 

Tôi đã đọc tin nhắn rồi, tôi sẽ gặp rắc rối nếu tôi không đi. 

<Xin lỗi, tớ ngủ quên mất.> đó chỉ là cái cớ dành cho những cô gái dễ thương. 

<Chờ một chút.> . Sau khi trả lời lại, tôi cố kìm nén tiếng thở dài và đứng dậy. 

* * *

“Không phải cậu quá chậm hay sao?” 

“Ai mà biết được? Từ lớp tới đây xa lắm chứ bộ.” 

Khuôn mặt của Hanamitsuji lạnh băng. Cô ấy khoanh tay đứng với chân mở rộng ra trong hành lang tầng 5 của tòa nhà đặc biệt. Vì khuôn mặt của cô ấy khá đẹp, nên điều đó càng làm tăng thêm áp lực trước thái độ của cô. 

“Cậu biết tại sao tớ lại gọi cậu ra đây không?” 

“Không.” 

Câu trả lời của tôi khiến Hanamitsuji thở dài. Sau đó, cô ấy đột nhiên tiến gần tôi lại một bước và lầm bầm. 

“Tớ sẽ nói thẳng ngay tại đây. Đâu phải ai cũng có được cơ hội quay ngược thời gian như thế này đâu. Tại sao Nanamura-kun vẫn cứ một mình vậy?” 

Ah, ra là về điều này...? Sẽ rất khó để giải thích. Chỉ hi vọng cô ấy sẽ không đào quá sâu vào nó. 

Tôi cố gắng thay đổi chủ đề bằng cách đặt câu hỏi của mình. 

“Này, tại sao cậu lại quan tâm đến các mối quan hệ của tớ như vậy? Cậu là mẹ của tớ chắc?” 

“Tất nhiên phải vậy rồi. Cậu đã cứu mạng tớ.” 

“Không phải tớ đã nói là cậu đừng lo về việc đó sao?” 

Hanamitsuji ngắt lời tôi như không muốn cho tôi có cơ hội để đáp lại. 

“Kể cả khi để nó ở đó, tớ vẫn lo lắng về một người mà mình biết không thể kết bạn. Tớ muốn cậu đi gặp mọi người là chuyện bình thường mà?” 

Nó có bình thường không? Tôi không biết tâm trí của người hướng ngoại hay hướng nội ra sao nữa. Huh, tôi đoán mình nên đọc nhiều tiểu thuyết về nhân vật bình thường hơn. 

“Chờ đã, tại sao cậu lại biết tớ ở một mình? Chúng ta không cùng lớp mà.” 

“Một vài người bạn sơ trung của tớ ở trong lớp A. Sau khi tớ hỏi cô ấy một cách tinh tế về cậu, nhưng câu trả lời cuối cùng tớ nhận được là, ‘Ah, ý cậu là Nanamura-kun sao (cười)’, hoặc kiểu tương tự vậy.” 

“Tưởng tượng phản ứng thực của một cô gái đau lòng lắm đấy!” 

Uwah, đúng là một cú chí mạng mà. Điều cuối cùng là tôi muốn biết ý kiến của người khác về tôi từ một người khác. 

Tôi đại khái cũng có thể đoán được người bạn đó nói gì. Có thể là, “Cậu ta là một người luôn ngồi một mình và đọc tiểu thuyết”. Đúng vậy, đây hẳn là câu trả lời chính xác. 

“Không phải cậu đã nói ‘tớ ổn với cách của mình đang làm hiện tại’ khi tớ hỏi cậu Cậu có tìm cho mình một vị trí trong lớp chưa!?’ Tại sao cậu lại nói dối!?” 

“Không, tớ không nói dối. Tớ không có kế hoạch kết bạn với ai cả. Không phải hợp lý hơn khi tớ biến thành một con sói đơn độc không nói chuyện với ai là chỉ biết đọc tiểu thuyết sao?” 

Hanamitsuji đang cau mày trừng mắt nhìn tôi một cách hung bạo. 

“Tớ sẽ hỏi cậu một lần nữa. Tại sao cậu đã quay về ba năm trước rồi vẫn cô đơn lẻ loi một mình?” 

Tôi nhún vai. 

“Cậu biết chúng ta sẽ học cùng lớp năm hai và năm ba mà phải chứ? Tớ cũng chỉ có một mình vào thời điểm đó, vì vậy tớ cũng chỉ cố gắng giống như lần này.” 

“Nhưng, không phải bây giờ cậu đã có kinh nghiệm từ lần trước rồi sao? Ngay cả khi cậu ở một mình trước đó, cậu không muốn nhìn nhận lại bản thân mình và kết bạn sao?” 

Sigh, cô gái này không hiểu điều gì cả. Sao cũng được. Những người như Hanamitsuji không bao giờ hiểu được trái tim của một con sói đơn độc cả. 

“Hanamitsuji, cậu quên một điều quan trọng rồi.” 

Hanamitsuji kinh ngạc khi thấy sự nghiêm túc của tôi. 

“Điều quan trọng sao?” 

“Đúng vậy, cậu đã nói nó mà? ‘Kinh nghiệm từ lần trước’”. Nói cách khác, cậu đã tích lĩnh một số kinh nghiệm cho các mối quan hệ cá nhân vào kiếp trước.” 

“Phải, tớ đã biết mình có thể đi chơi với ai. Đó là lí do tại sao tớ kết bạn tốt hơn ở lần này.” 

Nó hẳn là sự thật, phải không? Tôi luôn có thể nhìn thấy cô ấy ở cùng với bạn bè của mình ở trường. Tôi không chú ý đến Hanamitsuji, nhưng dù sao thì cô ấy cũng là một cô gái xinh đẹp. Hào quang của cô ấy đang phát ra rất rõ ràng. 

“Nanamura-kun, không thể nào mà cậu không thể nhớ được bất cứ điều gì từ kiếp trước đâu nhỉ? Tớ cảm thấy mọi việc ít nhất sẽ dễ dàng hơn một chút cho cậu.” 

“Ngây thơ, cậu quá ngây thơ, Hanamitsuji. Lý thuyết này sẽ không phù hợp với một con sói đơn độc.” 

“T-tại sao cơ chứ?” 

Cái nhìn về sự vượt của tôi rõ ràng khiến Hanamitsuji bất ngờ. Vì hơi xấu hổ nên tôi ưỡn ngực mình lên và nói một cách dõng dạc. 

“Những con sói đơn độc không có bất kì mối quan hệ nào. Nói cách khác, nếu tớ ở một mình suốt quãng đời cao trung trước thì tớ không có bất kì kinh nghiệm nào để kết bạn cả.” 

Mặc dù sự táo bạo này phụ thuộc vào sức mạnh tinh thần của một người, nhưng nó không giúp bạn kết bạn được. 

“Vì vậy, tớ không thể kết bạn được!” 

“Sao cậu lại thẳng thắn về điều đó...?” 

Tôi đã làm cho Hanamitsuji không nói lên lời. 

Tôi không trách cô ấy. Sói đơn độc và những sinh vật tách biệt. Những người bình thường như cô ấy sẽ không thể hiểu được. 

“Ngoài ra, tớ cũng hạnh phúc khi ở một mình nữa. Tớ không cần quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Nó phù hợp với tớ hơn.” 

“Nếu cậu hạnh phúc về điều đó, chắc hẳn Nanamura-kun phải biết về sự khó khăn của bạn bè, phải không?” 

“Lần trước tớ cũng đã cố gắng kết bạn nhưng không thể. Tạo ra chủ đề chung của các cuộc trò chuyện, vui mừng cùng nhau mặc dù đó không phải thứ mà tớ muốn, và cười đùa trước những chủ đề nhàm chán. Đó là lý do tại sao tớ trở thành con sói đơn độc.” 

“...Nhưng ngay cả vậy, cậu có chắc là muốn lặp lại điều đó một lần nữa không? Ít nhất cậu cũng nên tránh mắc sai lầm tương tự nữa chứ?” 

“Không, tớ đã học được bài học rồi.” 

“Hmmp? Cậu đã học được bài học gì?” 

Có vẻ như sự tin tưởng của Hanamitsuji đối với tôi là bằng không. Cô ấy khá thất vọng khi nhìn vào tôi. 

Tôi hắng giọng trước khi lên tiếng để che đi sự khó xử của mình. 

“Có hai loại sói đơn độc. Loại đầu tiên là những người có quá khứ đau thương khiến bạn bè và bạn cùng lớp khó nói chuyện. Loại thứ hai là những người bắt đầu xa cách. Là trước tớ không kiểm soát được tham vọng kết bạn của mình. Tuy nhiên, bây giờ tớ đã từ bỏ ý nghĩ như vậy. Nên tớ sẽ không để lại bất kì lịch sử đen tối nào nữa.” 

“Tại sao cậu lại trốn tránh các mối quan hệ?” 

“Tớ không trốn tránh. Hãy gọi đây là đường vòng.” 

“Cậu có phải là một đội quân từ chối sử dụng từ rút lui?” 

Nhưng trên thực tế, tôi không nghĩ mình đang trốn tránh nó. 

 Trốn tránh là một quyết định tiêu cực được đưa ra dưới sự bất lực. Tuy nhiên, tớ chủ động quyết định rằng mình sẽ không kết bạn. Có thực sự gọi là trốn tránh khi tớ đang đi trên con đường mình thừa nhận không?” 

Tôi đứng trước suy luận của mình. Tuy nhiên, thật đáng tiếc là sự sững sờ của Hanamitsuji vẫn không thay đổi. 

Hiya, đó là lý do tại sao tôi không thích người theo ‘chủ nghĩa bạn bè’ như thế này. Còn một chặng đường dài để họ có thể hoàn thuận với những con sói đơn độc. 

“Nhưng, nếu cậu có thể nói chuyện trôi chảy với tớ, điều đó không phải có nghĩa là cậu không bị rối loạn giao tiếp sao?” 

“Có lẽ vậy. Tớ không có bất kỳ bệnh rối loạn giao tiếp nào. Em gái tớ có thể nói chuyện bình thường với nhau. Tớ có thể thể hiện thái độ thân thiện với những người mới gặp.” 

“Vậy, ít nhiều gì thì cậu cũng có thể kết bạn mà? Nếu cậu chỉ cần nỗ lực thêm một tí để kết bạn và tận hưởng cuộc sống cao trung của mình, thì sự thỏa hiệp này cũng không tệ đâu nhỉ?” 

Có bạn mà sẽ khiến bạn hạnh phúc. Ra là vậy. Tôi luôn nghe thấy điều đó, cho dù là ở đời thật hay tiểu thuyết. Nam chính trong tiểu thuyết luôn cố gắng hết sức để kết bạn cũng là một trong những mục yêu thích của tôi. 

Tuy nhiên, điều này không áp dụng cho tất cả mọi người. 

“Này, có những người không thể đối phó với các mối quan hệ kể cả khi họ không bị rối loạn giao tiếp. Xã giao tạm thời và tham gia vào một nhóm xã hội là hai điều hoàn toàn khác.” 

“C-cậu nói đúng...” 

“Ngay cả khi tớ có thể quen với người khác ngay lúc đầu, thì cuối cùng tớ cũng lộ ra bản thân mình là ai. Tớ nghĩ sẽ tốt hơn nếu không xây dựng mối quan hệ kiểu gì cũng rạn nứt sau này.” 

Người bạn mà bạn cuối cùng cũng sẽ nói lời chia tay là những quả bom hẹn giờ theo đúng nghĩa đen. Ở chung với những người đó không tạo ra hạnh phúc. Nó chỉ đem lại mệt mỏi. 

Hanamitsuji im lặng. Khuôn mặt cô ấy đầy bất mãn. 

Mặc dù cô ấy không nhận được bất cứ điều gì từ việc lo lắng cho tôi, nhưng cô ấy là một người tốt đến khó tin phải không? Tôi hy vọng trong tương lai cô ấy không bị những kẻ lừa đảo nhắm đến. 

“...Vậy, Nanamura-kun cũng nghĩ việc nói chuyện với tớ ở đây cũng khó chịu chứ? Cậu không muốn nói chuyện với tớ nữa sao?” 

Hanamitsuji nhìn sang chỗ khác và lầm bầm. 

“Không, với cậu thì ổn.” 

Tôi trả lời ngay lập tức. Đôi mắt hình quả hạnh của Hanamitsuji mở to ra. Cô ấy quay lại và hỏi tôi một lần nữa. 

“T-tại sao chứ? Tại sao lại ổn nếu đó là tớ?” 

“Đó là vì Hanamitsuji đặc biệt.” 

Tại sao cô ấy vẫn hỏi điều đó vào thời điểm này? Điều này không phải quá rõ ràng rồi sao? 

Trong khi tôi đang nghĩ về điều đó, Hanamitsuji còn đang nhìn chằm chằm tôi lúc nãy, đột ngột quay người đi. Cô gái này chắc chắn đang bận rộn xoay người. 

“Đ-đột nhiên nói những điều như thế, đúng là gian lận mà...” 

Cái gì? Cậu là người đã hỏi tớ mà. Tôi nuốt lời phàn nàn của mình. Không biết có phải là do tôi tưởng tượng hay không. Má của cô ấy nhìn hơi đỏ. Có phải do ánh sáng không? 

Sau đó, Hanamitsuji mỉm cười và nói một cách trang trọng. 

“C-có lẽ vậy? Rốt cuộc thì cậu cũng đã hy sinh mạng sống của mình để cứu tớ. Tớ không biết rõ về cảm xúc của Nanamura-kun. Tuy nhiên, chúng ta sẽ gặp rắc rối nếu đều này còn tiếp diễn.” 

Cô ấy đang nói về cái gì vậy? Tôi ngắt lời Hanamitsuji đang không ngừng ba hoa. 

“Đặc biệt mà tớ muốn nói là cậu là người duy nhất cũng đến từ ba năm sau. Theo lẽ tự nhiên thì chỉ có chúng ta đều đến từ tương lai, và cũng chỉ có những điều mà chúng ta có thể nói với nhau.” 

Hanamitsuji sững người khi nghe điều đó. Sau một vài giây, tôi có thể thấy cô ấy phồng má lên. Phản ứng này là sao? 

Cô ấy lắc đầu vài lần trước khi nhìn ra cửa sổ. Sau đó, cô ấy hắng giọng trả lời. 

“...Vâng, tớ biết. Cậu nói đúng. Chúng ta nên hợp tác với nhau vì cả hai đều đến từ ba năm sau. Phải, đó là những gì tớ nghĩ.” 

“O-Oh, thật mừng vì cuối cùng cậu cũng hiểu.” 

“Kể cả chúng ta là đối tác, thì cũng hiếm khi tớ nói chuyện với cậu ở lần trước. Sẽ là cả một vấn đề nếu chúng ta không biết rõ về nhau.” 

“Bình tĩnh đi, không chỉ mỗi cậu chưa bao giờ nói chuyện với tớ. Tớ không có nói dối lúc này đâu. Nhưng, ngoài những cuộc trò chuyện vì công việc hoặc những lúc bị giáo viên gọi, tớ không nhớ mình đã mở miệng trong năm ba.” 

“Điều này thực sự không đáng để nói dối.” 

“Mọi người đều có biệt danh trên áo thun trong suốt hội thể thao của năm ba. Tớ là người duy nhất có in chữ “Nanamura” trên lưng.” 

“Ugh,...này! Cậu bị cấm đề cập đến quá khứ đau buồn như thế này! Tớ sẽ không thể ngủ nếu nghĩ đến điều này mất.” 

Tôi nghĩ câu chuyện về con sói đơn độc của tôi được xem như là chuyện ma. 

Nhưng chuyện ma đó có thật. 

“Thôi, quên chuyện đó đi. Hanamitsuji không thực sự phải lo lắng về chuyện của tớ, được chứ? Cậu chỉ nên bận tâm về công việc của mình thôi… Ho, đừng có nói với tớ là cậu yê-” 

“Cậu đang nghĩ quá nên rồi.” 

Cô ấy nhanh chóng từ chối trước khi tôi kịp hoàn thành câu nói của mình. Tôi chỉ nói ‘yê-’ . 

Mặc dù tôi biết điều này thật quá nhàm chán. Romcom là quá sức đối với con sói đơn độc như tôi. 

“Ahem, ah, tớ đã nghĩ đến việc lặp lại cuộc sống cao trung của mình một lần nữa. Nếu tớ cảm thấy không làm gì vẫn ổn, Hanamitsuji cậu không có tư cách để kêu tớ phải làm gì cả.” 

“Cậu nói đúng.” 

Có vẻ như cô ấy không thể bắt bẻ nữa. Hanamitsuji chằm chằm vào khoảng không. Tôi là người duy nhất có thể lo cho cuộc sống của mình. Xin lỗi, nhưng tớ sẽ không phản bội lý tưởng của mình một cách dễ dàng như vậy được. 

“Ngoài ra còn một điều cuối cùng, Hanamitsuji, cậu không có quyết tâm giúp tớ kết bạn, đúng không? Xin lỗi nếu đúng như thế, còn nếu cậu không thì hãy ngừng can thiệp vào công việc của tớ.” 

“Tớ hiểu rồi.” 

Hanamitsuji ngắt lời tôi với ánh mắt kiên quyết. Cô ấy giơ ngón trỏ lên. 

“Ha?” 

“Tớ sẽ cậu kết bạn. Không phàn nàn gì nữa chứ?” 

Thời gian ngừng trôi trong vài giây. 

Câu hỏi “Cô gái này đang nói gì vậy?” lặp lại trong đầu tôi một lúc. Tuy nhiên, tôi hơi bị thu hút bởi nụ cười tự tin của cô ấy. 

“Không phải cậu đã nói sao? Sẽ khác nếu tớ giúp cậu kết bạn. Tớ sẽ cho cậu thấy sự quyết tâm của tớ.” 

“N-này, Hanamitsuji. Đó chỉ là một cụm từ. Tớ thực sự ổn khi ở một mình.” 

“Im đi! Cậu thực sự không có gì tốt đối khi là một người đàn ông cả.” 

“Này, cậu không thể nói những câu như ‘-vì cậu là đàn ông’ hay ‘-vì cậu là con gái’ nữa. Chúng ta đang nói về sự đúng đắn về mặt chính trị ở đây. Cậu không thể tiến vào Hollywood với điều đó được.” 

“Hollywood cái gì? Ah, đủ rồi đó. Cậu đúng là một tên phiền phức. Một cô gái xinh đẹp đang nói rằng cô ấy sẽ giúp cậu kết bạn vậy mà. Hãy biết ơn tớ đi chứ!” 

 “Cậu chắc hẳn đang tự cao về bản thân mình.” 

Chuông reo đúng lúc tôi đang phàn nàn. Các buổi học chiều sẽ bắt đầu sau năm phút nữa. 

“*Sigh*, dù sao thì chúng ta sẽ nói về chuyện này sau.” 

“Tớ hi vọng rằng cậu sẽ quên đi việc giúp tớ kết bạn.” 

“Chúng ta sẽ họp mặt để bàn kế hoạch đó sau giờ học...” 

Cô ấy thật thật tràn đầy năng lượng. Thật là rắc rối... 

“Nó không chỉ giúp cậu kết bạn. Chúng ta là đối tác đến từ ba năm sau mà? Cậu không nghĩ chúng ta thỉnh thoảng nên gặp nhau để nói về những lo lắng và vấn đề của nhau sao? Không phải cậu mới nói tớ là người đặc biệt sao?” 

“Ah, đúng vậy.” 

Tôi lấy tay ôm đầu mình. Hanamitsuji liếc nhìn tôi và tiếp tục tranh luận. 

“Chúng ta lên sắp xếp lịch trình như thế nào đây? Hmmm,...rất tiếc, tớ rất bận nên không thể gặp cậu mỗi ngày.” 

“Đừng có cho là tớ luôn rảnh, được chứ?” 

“Heh, vậy lịch trình của cậu ra sao?” 

“Tớ hi vọng cậu đừng hỏi về việc này trong khi như biểu hiện lòng thương xót đối với một samurai.” 

“Cậu đang phục vụ ai thế?” 

Hanamitsuji dứt khoát thở dài. Cô ấy lấy điện thoại ra và nghĩ về nó. 

“Hmm, được rồi, hãy làm điều đó mỗi thứ hai sau giờ học. Chúng ta sẽ gặp nhau ở một nhà hàng gia đình cách xa trường học một chút để tránh bị người khác nhìn thấy. Tớ sẽ gửi địa chỉ cho cậu sau.” 

“Sao chúng ta không gặp nhau ở đây?” 

Hành lang trên tầng 5 của tòa nhà đặc biệt. Không hề có ai đến đây. 

“Cậu không thấy tồi tệ khi đưa một cô gái xinh đẹp đến đây sao?” 

Này, cô gái này cứ liên tục gọi mình là “xinh đẹp” mà không hề do dự. Không, à thì, ý tôi là, nó là sự thật, nhưng không phải cô ấy quá tự tin sao? 

“Hơn nữa, không có chỗ ngồi ở đây. Tớ hi vọng chúng ta chỉ gặp nhau ở trường trong trường hợp khẩn cấp. Chúng ta sẽ gặp rất rối khi bị ai đó nhìn thấy mất.” 

“À phải, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ đối với cậu.” 

Không ai quan tâm đến tôi trong lớp, nên tôi thực sự không bận tâm đến danh tiếng của mình. 

Tuy nhiên, Hanamitsuji đang thành công trong việc sống cuộc đời cao trung thứ hai của mình. Tôi không nghĩ cô ấy muốn người khác biết việc cô ấy gặp một con sói đơn độc như tôi. 

“Tớ sẽ không gặp vấn đề gì nếu cậu trở nên bình thường hơn.” 

Giọng của Hanamitsuji như đang lên cơn nổi giận. Vậy, cậu đang la tớ đó sao? À thì, đúng vậy, tôi mới là người đáng trách. 

“Sao cũng được. Tớ sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu kết bạn và sống một cuộc sống sinh viên bình thường.” 

“Cậu chắc hẳn rất thích can thiệp vào chuyện của người khác...” 

“Có ta đã có cơ hội để quay trở lại năm nhất có biết không hả? Thật là một mất mát nếu nhưng không cùng bạn bè vui vẻ. Tớ thấy thật tồi tệ nếu như để ân nhân mình sống một cuộc sống cao trung tẻ nhạt.” 

“Không phải tớ đã nói đừng có lo về chuyện đó rồi mà?” 

“Tớ sẽ quay về trước. Gặp lại cậu sau giờ học.” 

“Cậu thậm chí còn không thèm lắng nghe tớ sao?” 

Hanamitsuji hoàn toàn phớt lờ tôi và bước xuống cầu thang. Tôi không thể dõi theo cô ấy được nữa. Vì vậy, tôi giết thời gian một tí rồi lẻn vào lớp học ngay khi tiết học vừa bắt đầu. 

Chắc vì lớp học sắp bắt đầu phải không? Không có người lại nào ngồi trên ghế của tôi cả. Tôi thấy thật nhẹ nhõm. 

Sau cùng thì ghế của một con sói đơn độc bị chiếm dụng là chuyện bình thường mà. Tại sao điều đó lại xảy ra? 

* * * 

Sau khi tan học, tôi đến một quan ăn gia đình cạnh một xa lộ. Nó hơi xa trường của tôi. Hanamitsuji đi học bằng xe buýt nên thấy nơi này mỗi ngày. Còn đối với tôi, chỉ mất 15 phút để đạp xe từ trường. 

Hầu hết chúng tôi thường đi học bằng xe hoặc tàu điện. Không có nhiều người đi bằng xe buýt. Đó dường như là lý do tại sao Hanamitsuji không bao giờ nhìn thấy ai mặc đồng phục học sinh trong nhà hàng gia đình này. 

“Hãy nói về việc giúp Nanamura-kun kết bạn nào.” 

Hanamitsuji đang ngồi đối diện với tôi. Cô ấy trông rất nghiêm túc. Một ly trà ô long được đặt trước mặt của cô ấy, trong khi của tôi là cola. 

“Chúng ta thực sự nói về điều này sao...?” 

“Không cái búa. Đó là tại sao chúng ta ở đây.” 

Tôi biết, nhưng tôi không muốn vậy. Tôi cảm thấy như thể cô ấy đang cố gây rối với tôi. 

“Nhân tiện thì không phải tớ đã nói mình tình nguyện trở thành con sói đơn độc sao?” 

“Nhưng sống ba năm như một con sói đơn độc có phải là rất lãng phí không? Cậu đã có kinh nghiệm sống từ kiếp trước. Cậu nên sử dụng nó một cách hiệu quả.” 

“Tớ xin lỗi vì đã làm gián đoạn cậu khi cậu đang nỗ lực rất nhiều cho cuộc sống của tớ. Nhưng tớ không có bất kì kinh nghiệm nào mà? Lần trước tớ cũng không có bạn.” 

“Hmm, được rồi, hãy thay đổi suy nghĩ một chút. Cậu có muốn làm bạn với ai không?” 

“Không, tớ không thể đối phó được những người có nhiều bạn hơn mình.” 

“Không phải đó nghĩa là hầu hết tất cả mọi người sao?” 

Cô ấy sững sờ nhìn tôi. Tôi nhìn đi chỗ khác và uống cola của mình. 

“Không. Cấp độ sói đơn độc của tớ không chỉ không có bạn trong lớp. Mà còn không bao giờ nói chuyện trong lớp nữa. Tớ xa cách đến cùng cực.” 

“Điều đó chỉ khiến cậu càng thêm cô đơn thôi, phải chứ?” 

“Im đi.” 

“Này, cậu không cảm thấy bất tiện khi ở một mình sao? Như khi cậu không thể đến trường, quên sách, hoặc lập nhóm trong giờ thể dục.” 

“Không phải khoe khoang như tớ rất khỏe mạnh nên chưa bao giờ vắng mặt cả. Nhưng nếu tớ quên sách thì chắc hẳn sẽ bỏ cuộc.” 

“Đùa sao?” 

“Có hơi khó xử khi tớ phải đi theo nhóm, nhưng vẫn còn những người khác ngoài tớ. Giáo viên chỉ nói, ‘Vậy thì hãy đi với Nanamura.’ ” 

Nhưng nghĩ lại thì, điều này có chút vấn đề. Không phải chúng ta đều dư thừa sao? 

Tại sao tôi lại là người duy nhất bị đối xử như thể tôi phải cầu xin để được vào một nhóm? Điều này không thể chấp nhận được. 

“Mặc dù tớ không muốn tôn trọng cậu chút nào, nhưng tớ ngưỡng mộ sức mạnh tinh thần của cậu vì có thể chịu đựng được những điều như thế...” 

Này, đừng có thương hại tớ. Điều tồi tệ nhất cậu có thể làm là thương hại một con sói đơn độc. Ánh nhìn xung quanh còn đau hơn thực tế là một con sói đơn độc nữa. 

“Trường cao trung của chúng ta không phải là một mớ hỗn độn, nên tớ sẽ không bị bắt nạt chỉ vì là một con sói đơn độc đâu. Sẽ ổn thôi một khi đã quen với nó.” 

Sigh, mặc dù bị một gal nói rằng tôi thật kinh tởm, nó thật đau lòng mà. Chỉ là đôi khi tôi cảm thấy thật khó chịu khi mà nghĩ về điều này trước khi đi ngủ. 

“Sheesh, được thôi, tớ sẽ chơi theo cấp độ của cậu. Cậu có mở mắt khi ở trong lớp không?” 

“Đây có phải là lớp dạy bơi cho học sinh tiểu học không? Tiêu chuẩn của cậu đối với tớ quá thấp thì phải?” 

“Vậy sao, vậy là cậu sẽ không mở mắt chứ.” 

“Có chứ. Tất nhiên là tớ có mở mắt rồi! Tớ sẽ trả lời nếu được gọi. Tớ sẽ nói chuyện miễn là về công việc.” 

“Heh, với ai?” 

Đôi mắt Hanamitsuji lấp lánh đầy tò mò. Tôi lầm bầm với một chút bối rối. 

“Thì… là lớp trưởng.” 

Mặc dù vừa bị một gal nói rằng tôi thật kinh tởm, nhưng tôi không thể coi đó là một cuộc trò chuyện được. Những con sói cô độc cũng có bộ mã danh dự riêng của họ. 

Vẻ mặt của Hanamitsuji sáng lên một chút khi nghe thấy câu trả lời của tôi.  

“Lớp trưởng lớp A là một cô gái tên Mashiro Shiramine, đúng chứ?” 

“Làm sao cậu biết được? Hơn nữa, nếu cậu hỏi thì tớ cũng không biết họ của cô ấy.” 

Như những gì cô ấy nói, lớp trưởng lớp tôi là một cô gái tên Shiramine. Mái tóc thẳng đen dài của cô ấy đem lại ấn tượng sâu sắc. Cô ấy là một học sinh gương mẫu. 

Tôi đang ngồi đọc tiểu thuyết trên ghế của mình khi chúng tôi phải thay đổi lớp để học tiếng anh. Cô ấy đã nói, “Chúng ta sẽ thay đổi lớp vào tiết tiết theo.” với tôi. Tôi trả lời “O-oh, cảm ơn cậu.” Nghĩ lại thì, hơi miễn cưỡng khi coi đây là một cuộc trò chuyện, nhưng tôi còn lựa chọn nào khác đâu. 

Quên nó đi. Tại sao cô gái này lại biết về Shiramine? 

Đ-đừng nói với tôi là cô ấy lo về điều đó đến mức cô ấy hỏi những người bạn cùng lớp của tôi...? 

“Tớ đã từng là bạn của Mashiro ở lần trước.” 

“Thật sao? Ra vậy. Tớ nhém nữa nghĩ rằng Hanamitsuji là một kẻ rình rập.” 

“Tại sao đó lại là kết luận của cậu? Nhân tiện, ít nhất cậu cũng phải nên nhớ tên bạn cùng lớp của mình chứ?” 

“Bình thường mà nói thì tớ sẽ không ai nhớ một cái tên của bạn khác giới cả.” 

Mặc dù tôi cũng chả nhớ tên của các chàng trai. Thành thật mà nói, tôi nghĩ nên tuyên dương mình vì đã nhớ tên của họ. 

Lần trước tôi đã chung lớp với Shiramine năm nhất và năm hai. Tôi nghĩ chúng tôi có nói chuyện một vài lần. Tất nhiên, tất cả điều là vì công việc. Tuy nhiên, tôi có thể đếm số lần những người nói chuyện với con sói đơn độc như tôi bằng một tay. Thế nên ngay cả đều nhỏ nhặt cũng để lại ấn tượng trong tâm trí tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì lần trước Shiramine cũng là lớp trưởng. Có lẽ đó là lý do tại sao cô ấy lại nói chuyện với tôi. 

Hanamitsuji khúm núm gật đầu vì một lý do nào đó. Cô ấy chỉ vào tôi. 

“Hmm, đó là một điều tốt. Mashiro rất trung thực và tốt bụng. Cô ấy sẽ không phân biệt đối xử với bất kỳ ai, ngay cả khi đó là cậu.” 

“Đừng có mà chuyển sang chủ đề khác được không? Cậu đang nói cái gì vậy?” 

“Tất nhiên là đang nói về việc giúp cậu kết bạn rồi. Cậu đã quên rồi sao?” 

Không, nhưng tôi thật sự muốn quên nó. Nhân tiện, nếu cô ấy nói điều đó... 

“Mặc dù đó chỉ là về công việc, nhưng việc giao tiếp với người mà cậu đã nói chuyện trước đây sẽ dễ dàng hơn, phải chứ? Cậu nên bắt đầu bằng cách bắt đầu một cuộc trò chuyện với Mashiro.” 

“Không, không, khoan đã, không phải tớ nên bắt đầu trò chuyện với một chàng trai trước hay sao!? Thật quá khó khi mà bắt đầu bằng một cô gái!?” 

“Tớ cũng cảm thấy như cậu cũng khó nói chuyện với một chàng trai thì phải?” 

“Đó không phải là vấn đề.” 

Ý tôi là, phải, có những tình tiết như vậy trong tiểu thuyết! Nhưng theo nghĩa đen mà nói thì một con sói độc không thể bắt chuyện với một cô gái vì cậu ta muốn kết bạn với cô ấy. Tôi có thể đối phó với Hanamitsuji, vì cô ấy tình nguyện nói chuyện với tôi, nhưng cái này thì hơi quá đối với tôi khi phải chủ động. 

“Ngoài ra, điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy kiện tớ sau khi nói chuyện với cô ấy?” 

“Cậu định nói gì để cô ấy phải kiện cậu?” 

Uh, hmm, một số chủ đề tôi có thể nói chuyện với một cô gái tôi vừa mới gặp là gì...? 

“Để tớ nghĩ. ‘Shiramine, tóc cậu thơm quá. Cậu dùng loại dầu gội nào vậy?’ Kiểu thế chăng?” 

“Ừ, tớ sẽ không bất ngờ nếu như cậu bị kiện đâu...” 

Đôi mắt Hanamitsuji có hơi lạnh. Cô ấy ngả người về sau một chút như thể muốn tạo khoảng cách với tôi. Này, đau lòng đấy. Dừng lại đi. Mặc dù đó là lỗi của tôi khi nói những điều kì lạ đó. 

“Quên nó đi. Tớ từ chối để Shiramine làm bàn đạp để kết bạn. Tớ cảm thấy hơi tệ cho cô ấy. Hơn nữa, cuộc sống học đường của tớ sẽ bị hủy hoại nếu bị cô ấy ghét.” 

“Tớ cảm thấy đó là 100% là lỗi của Nanamura-kun nếu cậu bị Mashiro ghét… Sao cũng được. Vậy thì có chàng trai nào không? Hmmm, chàng trai bên lớp A, ...Kuno-kun từ câu lạc bộ bóng chày cùng lớp của cậu phải không? Không phải chúng ta cũng học cùng lớp năm ba sao?” 

“Tại sao tớ lại phải nhớ điều gì xảy ra ở năm ba? Nhưng, cũng có một chàng trai tên Kuno trong lớp tớ. Cậu ta ồn ào và phiền phức.” 

“Ai ồn ào và phiền phức?” 

Kuno là anh chàng dẫm phải phân chó vào ngày nhập học. Cậu ta luôn quậy phá với các chàng trai từ câu lạc bộ bóng đá và bóng chày. Tất nhiên là cậu ta cũng là một người hướng ngoại. 

Nhóm đó ồn ào tới mức tôi không thể đối phó với họ,... đặc biệt là những người nhấn mạnh sự tồn tại của họ mặc dù chẳng có ai xung quanh cả. Một con sói đơn độc sẽ không bị nhìn thấy ngay cả khi nó trước mặt mọi người. 

“Tớ không thể đối phó với những người hướng ngoại. Bước sóng của chúng ta không khớp nhau.” 

“Tớ thà cắn lưỡi còn hơn nói ‘hãy làm bạn với tớ’ với loại người như thế.” 

“Cậu có cần đi xa như vậy sao!? Uh,... a, thế còn Tashiro thì sao? Cậu ấy học chung lớp với chúng ta trong năm hai. Tớ nghĩ cậu ấy thích anime, manga và những thứ khác. Cậu có thể làm quen với cậu ta.” 

Tashiro là một anh chàng đeo kính mang lại cảm giác là một người thông minh. Cậu ta là một phần của giới otaku trong lớp. 

“Tớ cũng đã nói chuyện với cậu ta lần trước. Tớ nghĩ chúng tớ cùng sở thích.” 

“Heh, vậy sao cậu không làm bạn với cậu ấy?” 

Hanamitsuji nghiêng người về trước, nhưng tôi lắc đầu. Mặc dù tiền đề tốt, nhưng vẫn có một hẻm núi khổng lồ giữa tôi mà Tashiro. 

“Không, anh chàng đó chỉ là người hâm mộ anime isekai, còn tớ là người thích tiểu thuyết romcom hiện đại. Những người chơi chung với Tashiro cũng tương tự vậy. Chúng tớ sẽ không nói chuyện vui vẻ với nhau.” 

“Tớ cảm thấy như nó sẽ giống nhau nó cả hai cậu đều yêu anime và tiểu thuyết.” 

“Otaku là những sinh vật không đoàn kết.” 

Không phải otaku trên thế giới đều đọc tiểu thuyết. Hầu hết mọi người chỉ tập trung vào anime và game di động. Những người mua nó chỉ với mục đích chuyển thể anime. Những người mua bản phát hành mới nhất trong một vài tập như tôi là một thiểu số. 

Ngoài ra, tôi không thực sự xem anime hay chơi những game nổi tiếng. Đừng có hiểu sai ý tôi. Tôi nghĩ rằng các nhân vật trên trò chơi di động rất dễ thương, nhưng phần chơi game thì khá nhàm chán. Tôi cảm thấy tốt hơn là để tôi đọc phần cốt truyện. Đọc manga và tiểu thuyết thì dễ dàng hơn rất nhiều chỉ chỉ cần lật trang. 

Từ quan điểm của Tashiro, thì chắc hẳn là, “Anh chàng này, cậu ta không biết gì anime và game di động cả mặc dù trông cậu ấy như một otaku u ám...?” Nó chắc hẳn là như thế. 

Họ luôn nói về các anime thịnh hành. Nếu tôi dám nói rằng, “Xin lỗi, tớ không xem nó”, họ chắc sẽ nói, “Này, này, cậu đang đùa đấy sao!?”, “Đây là bộ hay nhất trong mùa đó!”, “Những người không xem nó không có quyền gọi mình là otaku” những điều đó thật sang trọng. Tôi không thể đối phó với họ. Dù gì tôi cũng không gọi mình là otaku. 

Cuối cùng, tôi đã không thể kết bạn với Tashiro và nhóm otaku của cậu ấy lần trước. 

Rõ ràng là kết quả cũng sẽ tương tự nếu tôi cố rằng làm thế. 

“Dù sao đi nữa, tớ cũng không muốn nói chuyện với Tashira và nhóm của cậu ta. Tớ thà seppuku tại chỗ còn hơn.” 

“Cậu có thể ngừng ý nghĩ khó chịu như vậy được không?” 

Hanamitsuji thở dài. Mặt của cô ấy có vẻ mệt mỏi. 

“Vậy thì bắt đầu kế hoạch A và nói chuyện với Mashiro thôi. Hãy cố gắng hết sức.” 

“Oh, cứ để cho tớ… Hmmm?” 

Ehh? Có gì đó sai sai. Từ khi nào chúng tôi quyết định để tôi nói chuyện với Shiramine thế!? 

Chuyện gì đã xảy ra? Tôi nhớ mình lúc đầu đã từ chối kế hoạch nói chuyện với Shiramine rồi mà. Sau đó, chuyển sang nói chuyện với con trai thì cũng không. ...Chết tiệt, liệu đây có phải là cái bẫy của thiên tài không? 

“Khi nào cậu sẽ làm? Tớ cảm thấy như nếu tớ không cắt kế hoạch tẩu thoát của cậu, cậu sẽ tiếp tục lê bước.” 

“Cậu vừa nói ‘cắt đứt kế hoạch tẩu thoát’ sao?” 

“Được rồi, được rồi, đừng có lạc chủ đề nữa. Hãy quyết tâm đi.” 

Cô ấy hoàn toàn quyết định rằng tôi sẽ đi nói chuyện với Shiramine ấy! Chiến lược đàm phán bất bại của Hanamitsuji thật sự gây sốc. 

Cô gái này, có lẽ cô ấy có tài bán những bức tranh và bình cổ. Tôi có lẽ sẽ là nạn nhân của cô ấy. 

“Chuyện tốt không nên bị trì hoãn. Cậu nên nói chuyện với cô ấy vào ngày mai.” 

“Liệu nó có phải là chuyện tốt hay còn vẫn còn phải bàn mà. Sao cũng được. Nếu tớ đi nói chuyện với cô ấy, chắc thời gian tốt nhất là vào buổi trưa.” 

“Hmmp, thật là một anh hùng.” 

“Eh?” 

“Không có gì, chỉ cần cậu đồng ý là được. Hãy làm trong bữa trưa ngày mai. Tớ sẽ lẻn vào lớp A để kiểm tra cậu.”  

Hanamitsuji khoanh tay mỉm cười khích khích như đã hài lòng. 

Tôi nhấp một ngụm cola đã hết ga, nhưng ly đã cạn. Khi tôi đứng dậy, Hanamitsuji đưa tôi chiếc ly rỗng của cô ấy. 

“Tớ muốn trà đen không đá.” 

“Này, đừng có bắt tớ làm mấy việc vặt cho cậu một cách tự nhiên như vậy.” 

* * * 

Đây là ngày thứ hai. Mong ước của tôi về việc những con voi và hươu cao cổ xổng ra khỏi sở thú và làm mọi thứ rối tung lên không thành hiện thực. Giờ nghỉ trưa đến trong nháy mắt. Mặc dù tôi cũng sẽ gặp rắc rối nếu như điều ước của tôi thành hiện thực. 

Hôm nay tôi không có cảm giác thèm ăn. Tôi mất 10 phút để ăn xong chiếc bánh mà kẹp mà bình thường chỉ mất 5 phút. Không, không phải vì tôi ăn cô đơn một mình, được chứ? 

Tôi lặng lẽ đứng dậy. Với ánh mắt quyết tâm đầy bi thương tôi tìm kiếm Shiramine. 

Shiramine ngồi phía bên trái bảng đen, cạnh cửa sổ. Tuy nhiên, có một vài cô gái đã xếp bàn của họ cạnh với nhau. Họ có vẻ đang trò chuyện vui vẻ. 

Tất nhiên vì đây là giờ nghỉ trưa. 

Bây giờ đã là cuối tháng tư. Các nhóm trong lớp gắn kết khá chặt với nhau. Lớp học trong giờ nghỉ trưa có rất nhiều cộng đồng trên đảo. Tôi là người duy nhất ăn trưa một mình. Ah, Tôi chắc hẳn đã rèn luyện được rất nhiều trí lực từ việc ăn trưa. 

Tuy nhiên, có một vấn đề. Quá khó để bất ngờ tấn công Shiramine khi cô ấy đang vui vẻ ăn trưa cùng bạn bè của mình. Mọi người chắc chắn sẽ cho tôi cái nhìn kiểu, “Eh, cậu ta bị sao vậy.” Tôi không sao khi bị coi là kẻ lập dị, nhưng tôi không muốn gây rắc rối cho Shiramine. 

Cuối cùng thì tại sao tôi lại chọn giờ nghỉ trưa cơ chứ!? Không phải mọi người thường dành thời gian với bạn bè của mình trong suốt giờ nghỉ trưa sao!? Đây chính là một thời điểm khó khăn nhất để bắt chuyện với một ai đó! 

Không, tôi hẳn là biết lí do. Đó là bởi vì một người cô độc như tôi không nghĩ rằng mọi người ăn trưa với bạn bè của họ. Tôi chỉ nghĩ, “Huh, nói chuyện trong giờ nghỉ trưa sẽ dễ dàng hơn vì nó dài mà.” Phải, tôi đúng là một thằng ngu. 

Nhưng quên tôi đi. Chắc hẳn Hanamitsuji đã nhận ra điều đó, phải chứ? 

Cô gái đó không nói bất cứ điều gì vì cô ấy muốn thấy tôi... 

Không, đợi đã. Tôi đã cố gắng nói chuyện nhưng không thành công. Cô ấy sẽ không biết tôi nói dối khi tôi báo cáo như vậy phải không? 

Phải rồi, tôi không cần phải ép mình nói chuyện với cô ấy như một thằng ngốc. Dù sao thì tôi cũng không định kết bạn. 

Trái tim tôi nhẹ nhàng hơn khi nghĩ về điều đó. Sheesh, tôi không phải lo lắng về điều này chút nào. 

Thật là ngu ngốc. Hãy đi mua một ít nước trái cây từ máy bán hàng tự động thôi. Vừa ngay khi tôi nghĩ điều đó, có một cô gái trừng mắt nhìn tôi từ hành lang khi tôi vừa bước ra ngoài. 

Đó là Hanamitsuji. 

Cô ấy đang kịch liệt cảnh báo tôi bằng mắt. “Này, đừng có mà chạy trốn.” Thật kinh khủng. Cậu đang nhìn vào tâm hồn tớ theo đúng nghĩa đen đó. Đừng có nhìn nữa!” 

Tại sao cô gái này lại ở trước của lớp A? Điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy biết tôi đã thực sự chạy trốn...? Nỗi lo lắng này chợt nảy lên trong đầu tôi. Tuy nhiên, nếu nhìn kĩ hơn thì có một cô gái lớp A đang đứng cạnh Hanamitsuji. Tôi nghĩ họ đang nói gì đó. 

Nghĩ lại, Hanamitsuji có nói rằng bạn sơ trung của cô học lớp A. Đây là lý do biết nhiều người là tốt sao? Nó được sử dụng ở những nơi không mong đợi như thế này. 

Sau khi đường thoát tôi bị chặn, tôi không còn cách nào khác ngoài nói chuyện với Shiramine. Shiramine ở phía trước tôi, trong khi Hanamitsuji thì gank đằng sau. Tôi phải làm điều này, mặc dù tôi không muốn làm nó. Đây chắc hẳn là tình tiết mà tôi phải thất bại một lần trước khi tiến bộ. 

Shiramine có vẻ đã phát hiện tôi đang run rẩy đi về phía cô ấy. Mái tóc đen thẳng dài của cô ấy nhẹ nhàng lắc lư. Khuôn mặt xinh đẹp không cần trang điểm của cô ấy nghiêng một chút. Cùng với đôi mắt tuyệt đẹp và đôi môi mỏng, cô ấy tỏa ra một khí chất thu hút các cô gái. 

“Này, Shiramine?” 

“Ah, Nanamura-kun. Tớ có thể giúp gì cho cậu?” 

Giọng điệu sâu sắc và tài trí của Shiramine hoàn toàn phù hợp với biểu cảm của cô ấy. Tôi không thể không ca ngợi cô ấy… Chờ đã, bây giờ không phải lúc làm điều đó. 

Uh, chủ đề tán gẫu, để tôi nghĩ cái đã. 

...Tại thời điểm này, tôi cuối cùng cũng nhận ra những con sói đơn độc không có nhưng thứ như này. T-tôi nên làm gì đây? Mồ hôi lạnh chảy ròng trên lưng tôi. Tôi cố vắt óc để nghĩ vài câu. 

“A-Ah, ...tớ xin lỗi vì đã làm phiền khi cậu đang bận. Tớ có thể xin cậu chút thời gian được không?” 

“Tớ không bận. Nhân tiện, sao cậu không nói chuyện theo kiểu email công việc?” 

“Ah! Tớ đang cố hỏi cậu chúng ta sẽ học lớp nào vào buổi chiều?” 

“Cậu chỉ đang tìm một cái gì đó nói chuyện phải không? Tớ có thể biết nó từ “Ah!” của cậu… Quên điều đó đi. Chúng ta không cần đổi lớp cho bất kỳ buổi học buổi chiều nào.” 

“Ah, tớ hiểu. Ai đó đã chơi khăm tớ.” 

“Tớ không làm gì cả. Ai đó chơi khăm cậu?... Đó là tất cả những gì cậu muốn nói sao?” 

“Ah, vâng. Tớ rất cảm kích. Cảm ơn về việc làm của cậu.” 

“Tại sao giờ cậu lại nghe giống như một kouhai trong câu lạc bộ thể thao vậy?” 

Shiramine và bạn của cô nhìn tôi đầy khó hiểu. Tôi rút lui một cách nhanh chóng. 

Phew, mình thật tuyệt vời. Tôi cá rằng máy đo tình cảm của cô ấy dành cho tôi chắc hẳn đang bùng nổ. 

Khi tôi đang run lên vì thỏa mãn, điện thoại của tôi đột nhiên rung lên. 

<Hành lang, tầng 5, tòa nhà đặc biệt. Nhấc cái mông đi ngay.> 

Mệnh lệnh rõ ràng và đơn giản. Tôi không cần phải nói tên người gửi là ai, phải chứ? 

Tôi quay ra hành lang như một cái máy không được bôi trơn. Hanamitsuji nhìn thoáng qua tôi trước khi đi về phía cầu thang. Khuôn mặt cô ấy rạng rỡ với một nụ cười. 

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy một nụ cười đáng sợ như vậy. Tôi thực sự không muốn đi đến đó đâu...! 

* * * 

“Cậu biết tại sao tớ lại gọi cậu ra đây không?” 

“Tớ nghĩ mình đã nghe điều tương tự như này ngày hôm qua. Tớ đã quay ngược thời gian một lần nữa sao?” 

Sau khi cố gắng bình tĩnh lại, Hanamitsuji đập tay vào bức tường sau lưng tôi. Ohh, là kabedon! Tôi không mong đợi bản thân nhận được kết quả gì từ nó… Tuy nhiên, tôi nghĩ nhiều khả năng mọi người sẽ làm điều đó lên tôi thay vì ngược lại. Cô gái có thể sẽ kiện tôi nếu tôi cố gắng kabedon cô ấy. 

“Na-na-mu-ra-kun?” 

“Vâng, madam! Chúng ta đang phản ánh về màn trình diễn của tớ. Tớ biết điều đó.” 

“Tớ biết điều này là không thể, nhưng đừng có nói rằng cậu nghĩ mình đã cố hết sức ở đó?” 

Mặc dù đó đúng là những gì tôi đã nghĩ, nhưng tôi đâu dám trả lời “vâng” trong tâm trạng này. 

“Không, tớ thậm chí nghĩ điều đó khá là tệ… Nhưng, Hanamitsuji-san, cậu có thể nghe tớ nói không?” 

“Tớ đang nghe đây.” 

“Cuối cùng thì bắt đầu một cuộc trò chuyện chỉ vì muốn kết bạn là động cơ không trong sáng. Mà, điều quan trọng nhất của bạn bè là tình cảm lẫn nhau, phải chứ?” 

“Đây có phải là một trò đùa khi một người không kết bạn nói về tình bạn không?” 

“Nó không phải là một trò đùa! Tuy nhiên, con đường này thật sự tồi tệ đối với tớ. Vui lòng cho phép tớ rút lui. Uh, phải rồi, đó là bởi vì có một thứ quan trọng hơn bạn bè. Tớ không muốn lãng phí thời gian cao trung của mình bằng việc kết bạn.” 

“Điều gì quan trọng hơn bạn bè? Hơn nữa, cậu thực sự chẳng có bạn bè nào cả. Ai cho cậu can đảm để đưa ra tuyên bố trơ tráo như vậy?” 

“Chúng ta không thể nói chuyện nếu cậu cứ tiếp tục làm như vậy! Ah, làm ơn đừng hỏi tớ nữa!… Uh, tớ nhìn cuộc sống từ một góc độ khác lớn hơn.” 

“Quan điểm sống lớn hơn của cậu là gì?” 

“Tất nhiên là tớ sẽ trở thành một tiểu thuyết gia… Ah!” 

Chết tiệt, mình lỡ miệng nói ra mất rồi. Đôi mắt của Hanamitsuji sáng bừng lên khi cô ấy hỏi tôi với vẻ mặt phấn khích. 

“Heh, cậu đang viết tiểu thuyết sao?” 

“Ugh,... ah, ah,... vâng.” 

“Vậy sao. Tớ không biết cậu có sở thích như vậy.” 

Hanamitsuji đặt tay lên cằm. Môi cô ấy cong lên. 

“Này, đừng có cười.” 

“Tớ không có cười cậu. Tớ chỉ không biết rằng Nanamura-kun lần trước có viết tiểu thuyết.” 

“Ha? Uh, rốt cuộc thì chúng ta không nói chuyện với nhau… Không thể nào mà cậu biết điều đó được.” 

Tôi không hiểu những gì cô ấy cố nói. Tôi cảm thấy như Hanamitsuji đang mỉm cười vui vẻ. 

Phản ứng này là sao? Đừng nói cô ấy sẽ tống tiền tôi sao? 

“Tớ sẽ nói điều này trước. Tớ khuyên cậu không nên cố gắng tống tiền tớ bằng cách này. Không ai thèm quan tâm bí mật này của tớ theo nghĩa đen luôn. Phản ứng duy nhất của họ sẽ là ‘Nanamura là ai?’ khi phát tán nó ra.” 

“Cậu không cảm thấy thảm hại khi tự nói ra điều đó sao? Ngoài ra, tớ không định tống tiền cậu.” 

Sau lời cảnh báo phủ đầu của tôi, biểu hiện của Hanamitsuji lập tức xẹp xuống khi cô ấy cau mày. 

“Quên nó đi. Cuộc trò chuyện của cậu vừa nãy thế nào rồi? Mặc dù cậu có thể nói chuyện với tớ một cách bình thường, nhưng tại sao cậu không thể nói một lời khi đối mặt với Mashiro?” 

“Tớ có thể nói chuyện bình thường nếu có lí do và động cơ chính đáng. Đối với Hanamitsuji, đó là bởi vì chúng ta đã vượt qua cái rào cản rắc rối đó khi chúng ta lần đầu gặp nhau ở thế giới này.” 

Sau khi đột ngột trở về ba năm trước, cô ấy đột ngột nắm lấy tay tôi khi cô ấy khóc và giải thích về vụ tai nạn. 

Sẽ thật kì lạ nếu tôi không quen với nó. 

Hanamitsuji dường như chưa bị thuyết phục. Cô ấy thở dài và chỉ vào tôi. 

“*Sigh*,... Chúng ta sẽ tạm thời bỏ qua nó, nhưng tớ sẽ không bỏ cuộc đâu! Từ nay về sau cậu phải cố gắng kết bạn!” 

“Không, tớ không muốn thử chút nào.” 

Hanamitsuji có vẻ như rất nỗ lực vì lí do nào đó. Tôi nhẹ nhàng thở dài. 

* * *

Đã vài ngày trôi qua sau thất bại chớp nhoáng của tôi trong việc kết bạn với Shiramine. 

Bị cô lập với hầu hết lớp học, tôi vẫn ăn một mình trong giờ nghỉ trưa. Tôi chỉ mất vài phút để ăn xong ổ bánh mì dài. Mọi người đều đang nói chuyện với bạn của mình trong giờ nghỉ trưa. Tuy nhiên, vì là con sói đơn độc không có ai, nên tôi tự chuẩn bị bữa trưa cho mình. 

Vẫn còn một lúc nữa. Tôi dự định đến thư viện trong hôm nay. 

Tôi cũng có độc tiểu thuyết bình thường, chứ không mỗi “light” trong đó. Có rất nhiều mà bạn có thể mượn trong thư viện. 

Bàn mượn và trả sách của thư viện trường cao trung Higashitani nằm ở phía bên phải lối vào. Phòng phía trước là phòng đọc sách. Trong cùng là giá sách. Phòng đọc sách có rất nhiều ngăn sách và tiểu thuyết mới phát hành. Có bàn dài và ghế nữa. 

Thư viện thật tuyệt. Tôi tự nhủ. 

Sau khi ngẫu nhiên đi đến một giá sách và dò qua các tên trên đó. Sau khi chọn một vài cuốn mà tôi chỉ nghe tên, tôi định quay trở về. 

Từ điểm mù phía sau giá sách, tôi nhìn thấy một người quen thuộc. Tôi nhanh chóng nấp đi. 

T-tại sao Hanamitsuji lại ở đây? 

Tôi phải giả vờ mình đang tìm sách trong khi chờ cô ấy rời đi. Mặc dù không có lí do gì để trốn, nhưng tôi luôn cảm thấy kì lạ khi gặp Hanamitsuji ở trường. 

Cô gái ở đằng sau bàn có vẻ như là bạn của Hanamitsuji. Hai người họ đang nói chuyện một cách vô tư. 

“Xin lỗi cậu, Sora. Cậu đã giúp tớ rồi.” 

“Sheesh, gói gọn cái này lại đi.” 

“Được thôi!” 

Ngay cả giọng nói trầm lắng nhất cũng trở nên rõ ràng trong thư viện. Tôi thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng sột soạt và tiếng va chạm. Họ hẳn đang sắp xếp sách. 

Huh, Hanamitsuji là thủ thư sao? Tôi chưa bao giờ nghe về điều đó. 

Cánh cửa mở ra ngay khi tôi nghĩ về nó. Sau đó tôi có thể nghe thấy sensei phụ trách nói, “Hiya, cảm ơn em vì đã làm việc chăm chỉ.” Phòng quản lý nằm sau bàn làm việc. Nó được kết nối với thư viện. 

“Eh, Okada-kun học năm hai không ở đây sao?” 

“Vâng, em không nghĩ hôm nay anh ấy sẽ đến đây,... nhưng bạn trong lớp của em đã đến giúp ạ.” 

“Ah, chào cô. Em là Hanamitsuji từ lớp 1F.” 

“Hiya, thật sao? Cảm ơn em. Em đã giúp cô nhiều lắm đó.” 

Họ dường như đang sắp xếp lại kho sách. Tôi đoán Hanamitsuji không phải là thủ thư. Cô ấy được một người bạn của mình nhờ vì anh chàng khác làm việc này vắng mặt. 

“Tớ xin lỗi, mặc dù đang trong thời gian nghỉ của Sora.”  

“Tớ đã nói nó ổn rồi mà. Không phải là lỗi của cậu đâu.” 

“Uwah! Yêu cậu nhiều lắm!” 

“Sheesh, đừng có ôm tớ.” 

Tôi có thể nghe thấy họ thân thiết như thế nào khi nghe cuộc trò chuyện bằng giọng của họ. Bây giờ còn khó xử hơn nếu tôi bước ra. Hãy nhỏ tiếng thôi, các cô gái. 

Tuy nhiên, nhân tiện thì Hanamitsuji thật sự rất tốt bụng với bạn của cô. Cô ấy luôn nói những điều mình nghĩ, nhưng đó không áp dụng cho tất cả mọi người. Những người có nhiều bạn bè có lẽ sẽ rất cân bằng trong việc như thế nào. Hãy đối xử tốt hơn đối với tớ đi chứ. 

“Ah, đưa cuốn sách đó cho tớ.” 

“Đây. Cảm ơn cậu rất nh-” 

Họ sắp xếp sách khi trò chuyện. Còn tôi thì chỉ có thể lật mở cuốn tiểu thuyết này trên tay. Tôi đoán là mình phải giết thời gian với nó cho đến khi Hanamitsuji rời đi. 

Bây giờ, tôi thực sự có thể cảm nhận sự khác biệt giữa tôi và Hanamitsuji trong tâm trí. Tôi vừa đọc vừa lẩm nhẩm những dòng chữ trên cuốn tiểu thuyết. Chúng tôi sẽ đi trên con đường riêng nếu đó là một ban nhạc. 

* * * 

“Oh, cậu đến sớm.” 

Hôm nay là thứ hai tuần sau. Tôi bước vào nhà hàng gia đình để gặp Hanamitsuji. Cô ấy đã ngồi vào chỗ rồi. 

“Cậu có kết bạn với ai chưa?” 

“Đó là điều đầu tiên cậu hỏi sao?” 

Tôi thở dài nặng nề. Sau đó, tôi ngồi chéo về phía Hanamitsuji. Tôi thực sự không quen ngồi đối diện ai đó. Lựa chọn ngồi chéo có thể được cho là do thói quen bệnh hoạn của con sói đơn độc. 

“Thế giới không còn chiến tranh và đói nghèo nếu tớ có thể kết bạn đơn giản như vậy.” 

“Những thứ đó còn chẳng liên quan đến mà? Tại sao cậu lại hành động như thể nó là một vấn đề nghiêm trọng vậy?” 

Hanamitsuji chết lặng. Cô ấy đưa ly nước lên môi của mình rồi đưa cho tôi tờ menu. 

Tôi lắc tay và không lấy tờ menu. Thay vào đó, tôi yêu cầu đồ uống tự phục vụ từ một người phục vụ đi ngang qua. Tôi rất tiếc vì chúng tôi chỉ yêu cầu một mình như vậy. 

Sau khi quay trở lại với cốc cola trên tay, tôi đột nhiên nhớ lại những điều xảy ra ngày hôm trước. 

“Nhân tiện, cậu đã làm gì trong thư viện thế?” 

“Gì? Sao lại đột ngột hỏi như thế.” 

“Uh, không phải cậu đã giúp thủ thư trong suốt giờ nghỉ trưa sao?” 

“Oh, về nó sao. Chúng tớ chỉ phân loại các tạp chí lỗi thời của câu lạc bộ văn học. Rất nhiều trong số chúng đã bị đặt nhầm chỗ. Nó rất rắc rối… Hah, sao cậu lại biết?” 

“Ah, tình cờ thì tớ cũng ở trong thư viện.” 

“Thật sao? Tớ không nhìn thấy cậu.” 

“Tớ ở đằng sau giá sách.” 

“Theo dõi sao?” 

“Đương nhiên là không rồi. Cậu đến đó khi tớ đang cố gắng mượn sách. Thật khó xử khi đến bàn làm việc vào lúc đó. Mọi thứ sẽ tồi tệ nếu cậu nhìn thấy tớ trong trường, phải chứ?” 

“Tại sao cậu lại giả vờ như không biết tớ?” 

“Cậu nói phải.” 

Cô ấy nói phải, nhưng sẽ hơn đau nếu cô ấy phớt lờ tôi nếu tôi ở trước mặt cô ấy. Trái tim của con sói đơn độc rất mong manh. 

Sau khi nhấp một ngụm cola, tôi hỏi một câu mà tôi khá tò mò kể từ lúc đó. 

“Tớ nghĩ thái độ của cậu đối với bạn bè và tớ rất khác nhau. Cậu không thể đối xử với tớ tốt hơn sao?” 

Hanamitsuji khom người khoanh tay lên bàn. 

“Tớ cảm thấy Nanamura-kun có trách nhiệm khi khiến tớ tức giận như vậy, phải chứ?” 

“Tại sao cậu lại trách tớ? Tớ thực sự là định nghĩa của sự ngoan ngoãn.” 

“Liệu có ai đó thực sự mô tả bản thân theo cách này không?” 

“Sẽ không ai nói nếu tớ không nói. Đó là những con sói đơn độc đó, cô gái ạ.” 

Nhưng tôi thực sự không hiểu. Đó là chỉ vì tôi không quan tâm đến lời đề nghị giúp tôi kết bạn của cô ấy, không trả lời tin nhắn Line của cô, và tranh cãi khi tôi nhìn thấy cô ấy. Eh? Tôi đột nhiên biết tại sao. 

“Hơn nữa, tất nhiên là tớ khá tốt với bạn bè của mình. Tuy nhiên, Nanamura-kun, cậu có thực sự là bạn bè của tớ hay không?” 

Tôi đột nhiên suy nghĩ câu nói cô nàng vừa thốt lên. Mối quan hệ giữa tôi và Hanamitsuji là gì? 

Dù cho nó phức tạp, nhưng ít nhất chúng tôi không phải là bạn. 

“...Không.” 

“Thấy chưa? Thái độ của tớ tùy vào từng người mà.” 

“Cậu dám nói điều đó trước mặt người được đề cập đến sao?” 

“Có sao đâu. Với bạn bè của mình tớ không có nói điều đó đâu mà.” 

“Fufu” cô nàng nở nụ cười châm chọc tôi. Từ quan điểm của cô ấy, tôi là người duy nhất được đối xử đặc biệt, nhưng tôi cảm thấy như cô ấy chỉ đang coi thường tôi. 

“Haizzz, nhìn mấy người đối xử đặc biệt với một vài người mà ghen tị lây.” 

Tôi sẽ không bao giờ làm được điều đó. Tôi thật sự không thể nói dối hay để cảm xúc dẫn lối hay gì. 

Hanamitsuji đặt tay lên má. Mắt cô ấy mở to ra. “Heh”. Cổ ném cho tôi một ánh nhìn thú vị.

“Tớ không ngờ cậu lại ghen tị với tớ đó.” 

“Tôi không phải là không thích có bạn. Nếu sở hữu tính cách của cậu thì tôi sẽ ngay lập tức đi kiếm bạn đấy.” 

Cô ấy dường như đã hiểu lầm. Tôi không thích đi chơi với bạn bè. Kể cả khi chỉ ở bề nổi. Tôi nghĩ những người có tài kết bạn với người khác hãy dùng cho đúng mục đích của mình. 

Chỉ là tôi không có cái tài năng đó. 

“Tớ sẽ xem xét đề xuất của cậu nếu tớ tìm thấy ai đó có cùng bước sóng với mình.” 

“Ừ, tớ cá là sẽ có ai đó phù hợp với cậu… cuối cùng,... chắc vậy… T-tớ không thể nói là không thể,... có lẽ vậy.” 

“Không, Tớ hi vọng cậu có thể tự tin hơn ở phần này.” 

Liệu có khó cho tôi để tìm kiếm một người như vậy không? Tôi thật sự là một loài quý hiếm. Tôi có nên nằm trong sự bảo vệ của hiệp ước Washington không? 

-OoO-

Tham gia BNO Discord tại BNO Discord

Theo dõi BNO Fanpage tại fb.me/Hotavn.english