Tôi cúi xuống nhìn cây trượng khổng lồ trên tay mình.
Cảm giác hệt như rễ của Cây Thế Giới thực sự đã được nhổ lên để chế tác vậy.
Từng thớ gỗ hiện lên sống động, tràn đầy sinh khí.
“Cuối cùng thì…”
Tôi bất giác thốt lên một tiếng trầm trồ.
[Rễ Cây Thế Giới]
[Hạng: Huyền Thoại]
[Hiệu quả: Quyền Năng Của Đại Địa. Cho phép người sở hữu quyền năng điều khiển chính đại địa, vượt xa ranh giới của cát. Ma pháp thuộc tính Thổ được tiến hóa lên một đẳng cấp hoàn toàn mới.]
Mô tả vật phẩm vẫn kiệm lời như mọi khi, nhưng tôi chẳng bận tâm.
Huyền Thoại. Chỉ riêng từ đó thôi là đã quá đủ rồi.
Cái tên cũng cực kỳ kêu: “Rễ Cây Thế Giới”.
Khí chất ngời ngời, tỏa ra sự bá đạo không thể che giấu.
Tôi lập tức nôn nóng muốn thử nghiệm ngay sức mạnh của món bảo vật này.
Để xem nào, ma pháp thuộc tính Thổ… Có chiêu nào đại diện nhỉ?
Một cái tên lập tức nảy ra trong đầu tôi.
Tôi giơ cao cây trượng lên bầu trời và hét lớn:
“Thiên…”
“Dừng lại ngay!”
Tiếng thét hốt hoảng đã cắt ngang câu chú của tôi.
Quay đầu lại, tôi thấy Trưởng Lão Elf đang trưng ra bộ mặt kinh hồn bạt vía.
“N-Ngài định làm cái quái gì thế! Định hủy diệt Cây Thế Giới chúng tôi vừa mới khó khăn lắm mới hồi sinh được sao?”
Trước lời của cô, tôi chỉ biết nhún vai.
“Gì chứ, làm gì có chuyện đó. Tôi chỉ định nói thử thôi mà.”
Vả lại, làm gì có chuyện chỉ cần hét “Thiên Thạch” một cái là thiên thạch rơi xuống thật chứ?
Tôi còn chưa có kỹ năng đó mà…
Nghe câu trả lời tỉnh bơ của tôi, Trưởng Lão Elf cũng thở phào một hơi rồi đồng tình:
“Tất nhiên tôi biết vị ân nhân sẽ không thực sự thi triển loại ma pháp đó. Nhưng mà…”
Cô chỉ tay vào cây trượng trên tay tôi:
“Ngài có tiềm năng vô hạn, và quan trọng hơn hết, ngay khoảnh khắc Ngài đọc câu chú, tôi đã thấy toàn bộ ma lực xung quanh điên cuồng quy tụ vào cây trượng này…”
Giọng cô vẫn còn run rẩy, chưa hết bàng hoàng.
“Dù khả năng đó là cực thấp, nhưng lỡ như có chuyện gì xảy ra thì sao… Xin Ngài hãy cẩn trọng, hết sức cẩn trọng. Ngài thực sự sở hữu tiềm năng đến mức đó đấy.”
Ồ hô, tiềm năng của mình khủng khiếp đến thế cơ à?
Mũi tôi bỗng chốc vểnh lên.
Biết đâu một ngày nào đó mình có thể dùng được Thiên Thạch thật thì sao?
Nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích rồi.
“…Hừm hừm. Vậy thì tôi sẽ chú ý như lời cô nói.”
Tôi khẽ ho khan một tiếng rồi cầm chắc lại cây trượng.
Vừa nhận được trượng xịn, lại vừa được khen nức nở nên vẻ mặt khó đăm đăm của tôi ban nãy đã bay biến sạch sành sanh.
Giờ thì việc ở đây đã xong xuôi.
Tôi vẫy tay nhẹ với đám nhóc tì Elf vẫn đang bao vây và nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh.
“Thế nhé, tôi đi đây.”
Đám trẻ cũng vẫy những đôi bàn tay nhỏ xíu như để tiễn biệt tôi.
Ngay trước khi bị trục xuất khỏi tTháp, một thông báo hệ thống quen thuộc hiện ra.
[Đám Elf sẽ luôn nhớ về bạn.]
“Hả?”
Cái này trông quen quen.
Tôi lục lại ký ức một chút.
Đúng rồi. Lúc phá đảo Tầng 10 cũng có cái này.
Lúc đó cũng có thông báo Đại Tộc Trưởng Orc nhớ về tôi.
Tất nhiên từ đó đến giờ tôi chẳng gặp lại gã Orc đó lần nào.
Gã đã chết ngắc rồi thì nhớ tôi kiểu gì được, đúng là chuyện nực cười.
“Chắc cũng chẳng có chuyện gì đâu nhỉ?”
Tôi cũng chẳng để tâm đến thông báo này lắm.
Đằng nào thì chắc cũng chẳng có ngày gặp lại. Nhớ hay không thì liên quan gì đến tôi.
Mà kể cả sau này có gặp lại ở tầng cao hơn, chắc đám Elf cũng chẳng có ấn tượng xấu gì về tôi đâu.
Bước ra khỏi tháp, bầu không khí trong lành của thế giới bên ngoài xộc vào phổi.
Nào, giờ thì phải làm gì đây?
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
“Dĩ nhiên là phải lên Gallery khoe khoang cái đã.”
Tôi hớn hở hướng về nhà.
Cây trượng mới nhận dài hơn cả chiều cao của tôi, cái ba lô chẳng thể nào nhét vừa.
Cuối cùng, tôi đành phải vác nó lên vai mà đi.
“Phải nhanh chóng kiếm căn nhà ở khu Thợ săn gần Tháp thôi.”
Cứ vác cái thứ này đi ngoài đường hằng ngày thế này thì trước sau gì cũng bị cư dân chú ý.
Nếu ở trong mấy căn nhà thuộc Khu Đất Vàng Gần Tháp, chỉ mất 5 phút đi bộ thì chẳng phải lo mấy chuyện này.
Hy vọng gã môi giới sẽ làm việc ra hồn.
Vừa về đến nhà, tôi dựng ngay cây trượng vào tường.
Tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Ngay sau đó, tôi chẳng chút do dự mà nhấn nút nguồn máy tính.
Thời gian chờ máy khởi động ngắn ngủi mà cảm giác dài như cả thiên niên kỷ.
Tôi phải nhanh chóng chia sẻ cái cảm xúc thăng hoa này với mọi người.
Dĩ nhiên, tôi chẳng định chia sẻ hết sự thật.
Trước khi chụp ảnh cây trượng, tôi khựng lại suy nghĩ một chút.
‘Liệu có nên đăng thẳng là đồ Hạng Huyền Thoại không nhỉ?’
Không, thế thì nguy hiểm quá.
Đồ Hạng Huyền Thoại là thứ cực kỳ quý hiếm.
Đến cả các Thợ săn Hạng S cũng chỉ sở hữu vài món thôi.
Dù thiên hạ chẳng có cách nào truy lùng ra tôi, nhưng cũng chẳng cần thiết phải khơi gợi lòng tham của lũ người đó làm gì.
“Làm thói khoe khoang cũng phải biết giữ chừng mực.”
Tôi đưa ra một quyết định sáng suốt.
Độc Nhất.
Đúng rồi, cứ bảo là Hạng Độc Nhất đi.
Chừng đó là đủ để thu hút đống gạch đá và sự chú ý của bọn họ rồi.
Tôi chọn góc chụp sao cho cây trượng trông huyền bí nhất rồi bấm máy.
Sau đó, tôi đăng nhập vào Gallery Thợ Săn như một thói quen và soạn bài viết mới.
[Tiêu đề: !!!Bugeoji lại phát quà đây!!!] [note91131]
Tác giả: ㅇㅇ(B99.9C9)
(Ảnh_trượng.jpg)
X-xin lỗi.
Thật ra chẳng có quà cáp gì đâu.
Chỉ là tôi muốn cho mọi người xem món đồ Hạng Độc Nhất với các chỉ số cực cháy mà tôi vừa mới kiếm được thôi…
Hả? Mọi người không giận à?
Quả nhiên là ai cũng yêu quý tôi mà!
Chỉ một lát sau, phần bình luận nổ tung.
Tôi hào hứng nhấn F5 liên tục để đọc từng dòng một.
ㄴ A cái thằng Bugeoji của tôi đâu rồi!!!
ㄴ Đm cái gì thế kia?
ㄴ Cạn lời luôn, đúng là đời lên hương chỉ sau một đêm.
ㄴ Vũ khí pháp sư Hạng Độc Nhất ㅋㅋㅋㅋ Cái này bán đi thì được bao nhiêu tiền nhỉ?
ㄴㄴ Ít nhất là loại như mày có làm cả đời cũng chẳng mua nổi đâu.
ㄴ Đại ca ẩn danh Tháp ơi, em vẫn luôn tin tưởng đại ca… Cho em xin một cái kẹo dẻo giun khổng lồ đi…
Đó là những kẻ chỉ đơn thuần là ghen tị với tôi.
ㄴ Cơ mà nhìn lạ nhỉ? Trên mấy trang công lược chẳng thấy cái nào giống thế này.
ㄴㄴ Thế nghĩa là Mảnh ghép ẩn à?
ㄴ Thế thì chỉ cần bán thông tin thôi cũng kiếm bộn tiền rồi ㄷㄷ.
Những kẻ bắt đầu phân tích.
ㄴ Nhìn là biết kiểu chỉ được cái thiết kế màu mè chứ chỉ số chắc như hạch?
ㄴ Chuẩn rồi, kích thước to quá khổ thế kia thì thực dụng chẳng đâu. Vác cái đó đi bộ kiểu gì.
ㄴㄴ Là pháp sư thì bay đi chứ đi bộ làm gì?
ㄴ Hừ, đằng nào cũng là đồ pháp sư nên tôi chẳng cần~ Chẳng thèm ghen tị đâu nhé~
ㄴㄴ Đừng có khóc, nói chuyện tử tế xem nào.
Và cả những kẻ đang cố diễn trò “nho còn xanh”.
Bất kể là phản ứng gì thì tôi cũng thấy sướng.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhâm nhi từng bình luận đang nhảy số liên tục.
Phải rồi, chính là cái cảm giác này đây.
Đây chính là lý do vì sao tôi phải leo tháp.
Sự ghen tị và ngưỡng mộ lộ liễu của thiên hạ khiến tâm trạng tôi tốt hơn bao giờ hết.
Tôi đang nghiêm túc cân nhắc xem có nên đi lấy túi bắp rang bơ ra không, rồi thong thả kéo chuột xuống dưới.
“A, hạnh phúc quá…”
Ngay khoảnh khắc này, tôi chẳng thèm ghen tị với bất cứ ai trên đời.
...
Trong khi đó, tại văn phòng Bang hội Hwayeon ở Busan.
Jung Taeyeon đang chống cằm nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
Thứ cô đang nhìn không phải là cái Gallery Thợ Săn vẫn còn đang ồn ào náo nhiệt kia.
Mà là không gian bí mật chỉ dành riêng cho năm pháp sư, Gallery Pháp Sư.
Nơi đó vừa mới xuất hiện một bài viết mới từ địa chỉ IP quen thuộc.
[Tiêu đề: Bên Gallery Thợ Săn tôi nói điêu là đồ Độc Nhất đấy]
Tác giả: ㅇㅇ(I55.555)
Cái này thật ra là Hạng Huyền Thoại cơ.
Làm từ Cây Thế Giới, đám Elf biết ơn nên tặng tôi đấy.
Đặc biệt tiết lộ cho mấy người biết thôi nhé.
Jung Taeyeon bất giác bật cười thành tiếng.
Khuấy đảo cả cái Gallery Thợ Săn xong rồi mới vác mặt về đây nói sự thật sao.
Đúng là phong cách chẳng lẫn đi đâu được của cậu ta.
ㄴ pkkajju: Không công bằng! Tôi leo tháp mãi mà còn chưa được cầm đồ Hạng Độc Nhất lần nào! Càng nhìn càng thấy uất ức á. Thật lòng thì Newbie nên cho tôi mượn dùng thử một lần đi á.
ㄴ Tủ Lạnh: Tôi thì muốn nghe thêm về chuyện đám Elf cơ… Ở Tầng 20 đã xảy ra chuyện gì vậy?
Vẫn là một pkkajju hừng hực lửa ghen tị.
Và một Tủ Lạnh luôn tò mò về mặt học thuật.
“Lúc nào cũng vậy nhỉ…”
Jung Taeyeon nhìn bình luận của họ và nở một nụ cười mờ nhạt.
Nhưng nụ cười đó không duy trì được lâu.
Ánh mắt cô tự nhiên hướng về chiếc hộp dài sang trọng đặt ở góc phòng.
Đó là nơi đựng cây trượng Hạng Độc Nhất mà cô đã bỏ ra một số tiền khổng lồ để mua làm quà tặng cho newbie cách đây không lâu.
Tách, Jung Taeyeon định búng tay một cái nhưng rồi lại khựng lại.
Một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biến thứ đó thành một nắm tro tàn trào dâng trong lòng cô.
Nhưng cô đã cố gắng kìm nén lại.
Ngón tay của Jung Taeyeon khẽ run rẩy.
Cái này chẳng giống với chiếc áo choàng Hạng Hiếm lần trước.
Đồ Hạng Độc Nhất đắt đến mức chẳng thể cứ thế mà đốt sạch vì chút giận hờn được.
Nó thực sự, thực sự rất đắt…
Ngay cả với tài sản cá nhân của Jung Taeyeon, việc mua nó cũng là một sự hy sinh không hề nhỏ.
Xét về tài sản của Bang hội, đây cũng là một vật phẩm có giá trị không thể ngó lơ.
“Giờ thì phải làm gì với cái này đây?”
Jung Taeyeon lầm bầm một mình.
Cô đã có một cây trượng Hạng Độc Nhất thuận tay cho riêng mình rồi.
Cô đứng dậy và mở chiếc hộp ra.
Cây trượng xanh tỏa ra hơi lạnh thấu xương lộ diện.
Jung Taeyeon lặng im nhìn nó một hồi, rồi bỗng nhiên một ý tưởng kỳ quái lóe lên.
Cô cầm cây trượng của mình và cây trượng mới mua lên mỗi tay một cái.
“…Liệu có dùng cả hai cái cùng lúc được không nhỉ?”
Jung Taeyeon lẩm bẩm với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
...
Tôi tiếp tục đọc đi đọc lại những bình luận đó.
Thật sự là cái trò này chẳng bao giờ thấy chán.
Nhưng tôi chẳng thể cứ đắm chìm mãi trong cái cảm giác này được.
“Đến lúc phải làm việc rồi…”
Đã đến lúc gạt bỏ sự phấn khích để quay về với thực tại.
Vấn đề đầu tiên cần giải quyết chính là thân phận.
Tôi cầm điện thoại lên và mở Telegram như một thói quen.
[SSalDapam]
[Thế cái vụ chứng minh nhân dân sao rồi chú?]
Ngay khi tin nhắn được gửi đi, con số 1 lập tức biến mất.
Cứ như thể ông ta chỉ chực chờ liên lạc của tôi vậy, tin nhắn phản hồi bay tới ngay tức khắc.
[SSalDapam : Chú là ai chứ! Dĩ nhiên là chuẩn bị xong xuôi hết rồi~ hì hì]
[SSalDapam : Ngày mai là cháu có thể nhận được rồi. Nhưng mà thật sự không sao chứ? ㅠ_ㅠ Chú lo lắng cho cháu lắm…]
“…”
Tôi chẳng thể nào thích nghi nổi với cái nhân cách online này của ông già đó.
Tôi gạt phắt cái sự lo lắng sướt mướt của ông sang một bên và gõ nhanh nội dung chính.
[Ok xác nhận.]
Vấn đề thứ nhất đã xong.
Tiếp theo là vấn đề thứ hai. Đăng ký Thợ săn Hạng A.
Tôi quay lại Gallery Pháp Sư.
ㄴ ㅇㅇ(55G.555): @Bọ hung Thế vụ đăng ký Hạng A thì tính sao? Chắc ngày kia là tôi làm được rồi đấy.
ㄴ Bọ hung: Ngày kia à?
ㄴ Bọ hung: Tôi sẽ dựng kết giới quanh địa điểm hẹn trong vài giờ. Bên ngoài sẽ chẳng thấy hay nghe được gì hết. Nên cứ yên tâm mà đến đi.
ㄴ Bọ hung: 2 giờ chiều. Đến quán cafe Ham Ham Cheese gần Tháp nhé.
“Kết giới sao…”
Một kết giới do đích thân Thợ săn Hạng S dựng lên.
Chắc chắn chẳng còn nơi nào an toàn hơn thế.
Tôi chẳng chút ngần ngại mà gõ phím.
ㄴ ㅇㅇ(55G.555): Vậy chốt ngày kia nhé.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Tôi lập tức hướng về phía tháp để chinh phục Tầng 20.