1-50

40. Tầng 19

2026-03-02

2

40. Tầng 19

Ngày hôm sau, tôi lập tức mở cánh cửa tiến thẳng lên Tầng 19.

Ngay khi vừa bước qua cánh cổng, một luồng không khí nặng nề xộc thẳng vào phổi.

Cảm giác nồng độ độc hại đã tăng lên gấp mấy lần so với các tầng trước đó.

“U uệ…”

Luồng không khí tanh tưởi đến mức khiến tôi bất giác buồn nôn.

Nếu là người bình thường, có lẽ ngay khoảnh khắc đặt chân vào đây đã ngã quỵ vì khó thở rồi.

Tôi chưa từng nghe ai kể rằng Tầng 19 lại khắc nghiệt đến nhường này, xem ra đây lại là một “đặc sản” khác của Độ khó Cực hạn.

Thế nhưng, cảm giác khó chịu đó nhanh chóng tan biến.

Bởi lẽ Hạt Giống Cây Thế Giới đang tỏa ra luồng ánh sáng xanh lam mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Cái hạt giống tham lam nuốt chửng mọi độc khí xung quanh, rồi từ chính chỗ đó, nó nhả ra luồng ma lực trong lành và tinh khiết.

Nhờ vậy, bầu không khí quanh tôi lúc nào cũng thanh mát, hệt như đang bật máy lọc không khí công suất tối đa vậy.

Công suất của hạt giống đang mạnh lên từng ngày.

Dù cái giá phải trả là căn nhà của tôi đang biến thành một cái chuồng lợn đúng nghĩa…

Tôi thận trọng thi triển Sa Mạc Hóa.

Rút kinh nghiệm từ những manh mối tìm được ở Tầng 18, lần này tôi cũng chỉ định thu thập một lượng cát tối thiểu.

Đúng lúc đó, một chuyện kỳ lạ xảy ra.

Mặt dây chuyền trên cổ tôi chợt rung lên, tỏa ra ánh sáng xanh lục nhạt.

Chiếc Lá Khô Héo Của Cây Thế Giới – vật phẩm tôi nhặt được ở Tầng 18.

Vì là vật phẩm tăng trưởng nên tôi cứ đeo trên người cho chắc ăn, không ngờ nó lại phản ứng.

Nó rung lên bần bật như đang cộng hưởng với Hạt Giống Cây Thế Giới đang lơ lửng trên đầu tôi.

Hạt giống cũng như để đáp lại, bùng lên luồng sáng rực rỡ hơn hẳn lúc nãy.

Và rồi, một khung cảnh không tưởng hiện ra ngay trước mắt.

Khu rừng rậm rạp vốn đang chắn lối bỗng tự động rẽ sang hai bên, mở ra một con đường thênh thang tựa như phép màu rẽ nước biển của Moses vậy.

“Cái quái gì thế này…?”

Tôi căng nhãn lực lên mức tối đa.

Và rồi tôi đã thấy.

Một sợi chỉ ma lực màu xanh lục thanh mảnh phát ra từ mặt dây chuyền, vươn dài vào tận sâu trong rừng rậm như đang chỉ đường dẫn lối.

Nhìn qua là biết chắc chắn có biến rồi.

“Kèo này thì sao mà nhịn cho nổi.”

Không kìm được sự tò mò, tôi dấn bước vào con đường vừa mới lộ ra.

Dĩ nhiên, tôi vẫn không hề lơ là cảnh giác.

Tôi triệu hồi hai phân thân cát đi tiên phong.

Một là Unit-01, đứa còn lại là Phân thân 1.

Càng đi sâu theo con đường, cảnh vật xung quanh càng trở nên quái dị.

Chẳng bao lâu sau, xác của lũ Lizardman bắt đầu xuất hiện dày đặc.

Đứa nào đứa nấy đều bị xuyên thủng hoặc bị chém ngọt bởi một thứ gì đó cực kỳ sắc lẹm.

“Lại là tay nghề của bọn Dark Elf sao…?”

Thế nhưng, để lại những vết thương sâu hoắm và tàn bạo thế này thì có vẻ không giống phong cách của đám Dark Elf mà tôi từng biết.

Cứ như thể có một con mãnh thú khổng lồ vừa mới cào xé qua đây vậy.

Càng tiến sâu, mức độ hư hại của các cái xác càng thảm khốc.

Thậm chí về sau, tôi còn phát hiện ra cả xác của Dark Elf bị xé xác không còn nguyên vẹn.

Rõ ràng là có thứ gì đó ở đây đã thảm sát tất thảy bọn chúng.

Cuối cùng, tôi cũng đi đến tận cùng của con đường ánh sáng.

Trước mắt tôi là một thác nước vĩ đại đang đổ xuống từ vách đá dựng đứng.

Xung quanh thác nước, những cây cổ thụ khổng lồ bị bật gốc nằm la liệt.

Và ngay lưng chừng vách đá.

Thấp thoáng sau màn nước đổ là một ngôi đền bằng đá hiện ra.

Dấu ấn thời gian hằn rõ trên từng phiến đá, ngôi đền bị rêu phong và dây leo bao phủ, trông cũ kỹ đến mức cảm giác như có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào.

Một di tích cổ đại. Và canh giữ lối vào di tích đó chính là những vệ binh.

Lũ này khác hoàn toàn với đám Dark Elf tôi từng chạm trán.

Cơ thể bọn chúng vặn vẹo đến dị dạng.

Nhìn chúng hệt như một sự chắp vá khiên cưỡng giữa Treant và Elf, với những cành cây và dây leo mọc tua tủa ra từ khắp cơ thể.

Đôi mắt bọn chúng rực lên những tia sáng cuồng loạn.

“Khèeee!”

Vừa thấy tôi, bọn chúng đồng loạt rống lên những tiếng kêu quái dị.

Một con trong số đó quất mạnh cánh tay dây leo về phía tôi.

Đòn tấn công làm tôi nhớ ngay đến mấy cái xúc tu của Slime ở Tầng 15.

Keng!

Chẳng đợi tôi phải ra tay, Chướng Ngại Cát quanh người đã tự động dựng lên, hất văng đòn tấn công đó đi.

Tôi ra lệnh cho đám phân thân.

“Đừng làm quá sức, thử thịt một con xem sao.”

Unit-01 và Phân thân 1 lao vào vây hãm một con quái.

Tôi đứng phía sau nã Đạn Cát để dọn dẹp bớt mấy con khác đang định xông tới.

Bùm!

Đầu của con quái gần nhất nổ tung chỉ sau một phát đạn.

Tôi lùi lại một bước, quan sát trận chiến của Unit-01.

Con quái vật dùng tay trần chộp lấy ngọn giáo mà Unit-01 vừa đâm tới.

Rắc rắc.

Cánh tay của nó đột ngột dài ra, xuyên thẳng qua lồng ngực Unit-01.

Cát chảy ra ào ạt từ vết thương trên người Unit-01.

Tôi bất giác cắn môi lo lắng.

“Bản thể mà bị thương là không xong đâu…”

Unit-01 hiện tại có hạt nhân là mẩu thịt bản thể của tôi nằm ở trung tâm, cát chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài để tăng kích cỡ.

Nếu hạt nhân bị xuyên thủng thì coi như Unit-01 đi đời nhà ma.

Mớ kiến thức mà tôi dày công nhồi nhét cho nó mấy ngày nay cũng sẽ theo đó mà bay sạch.

Thế nhưng, Unit-01 không hề lùi bước.

Trái lại, nó còn nhân cơ hội bị đâm mà lao tới ôm chặt lấy cơ thể con quái vật.

Phân thân 1 không bỏ lỡ thời cơ ngàn vàng đó. Nó áp sát từ bên hông, đâm thẳng ngọn giáo vào đầu con quái vật.

“Ặc…”

Thứ sinh vật lai tạp giữa Elf và Treant rú lên một tiếng ngắn ngủi rồi đổ gục.

Dù chỉ là một cuộc đụng độ nhỏ, nhưng nó khiến tôi thót tim không ít.

“…Từ giờ trở đi, ưu tiên phòng thủ là trên hết nghe chưa.”

Tôi vừa nói vừa dùng cát phục hồi lại cơ thể bị tàn phá của Unit-01.

Chỉ loáng một cái, Unit-01 đã lành lặn như mới.

Mặc cho tôi có cằn nhằn thế nào, cái nhóc tì này có vẻ vẫn đang đắm chìm trong dư vị của chiến thắng.

Vừa mới phục hồi xong là nó lại tràn trề sinh lực ngay.

Unit-01 và Phân thân 1 nhìn nhau rồi vụng về đập tay high-five một cái, sau đó nhảy cẫng lên như không kiềm chế nổi niềm vui sướng.

“Thật là…”

Nhìn cái điệu bộ đó, tôi bất giác bật cười.

Dù sao thì giờ đây chẳng còn gì chắn lối tôi nữa rồi.

Dĩ nhiên, tôi quyết định tiến vào bên trong di tích.

Ở một nơi thế này mà không có Mảnh ghép ẩn thì đúng là chuyện lạ đời.

“Sẽ có gì trong này đây ta… Sách kỹ năng? Hay là vật phẩm? Cơ mà mình vẫn khoái vật phẩm hơn.”

Mang theo sự kỳ vọng tràn trề, tôi bước chân vào ngôi đền cổ.

Bên trong di tích chìm trong bóng tối mịt mù.

Một màu đen đặc quánh đến mức không nhìn rõ được bàn tay mình.

Nhưng ngay khoảnh khắc tôi tiến vào sâu hơn.

Mặt dây chuyền trên cổ lại tỏa ra luồng sáng xanh lục nhạt thêm lần nữa.

Như để phản ứng lại luồng sáng đó, những hoa văn khắc trên tường và trần nhà lần lượt rực lên sắc xanh lam, soi sáng cả không gian.

“Ồ…”

Tôi không kìm được tiếng trầm trồ.

Bóng tối bị đẩy lùi, để lộ ra diện mạo thực sự của di tích.

Những bức bích họa khổng lồ phủ kín các mặt tường.

Cảm giác hệt như tôi đang lạc bước vào một viện bảo tàng vậy.

“Mấy chỗ này thường là cấm quay phim chụp ảnh nhỉ.”

Tôi lẩm bẩm rồi lôi điện thoại ra.

Đèn flash nháy liên hồi, tôi chụp lại toàn bộ các bức bích họa.

Đồ quý giá thế này, đời nào lại chỉ đứng nhìn bằng mắt rồi đi về cho phí.

Thậm chí tôi còn định để lại một dòng chữ ‘Đã đến đây’ bằng tiếng Hàn lên góc bức họa, nhưng rồi lại thôi.

Có tổng cộng bốn bức bích họa lớn.

Bức thứ nhất vẽ một Cây Thế Giới khổng lồ tỏa sáng rực rỡ.

Dưới tán cây, vô số Elf đang chung sống trong cảnh thái bình.

Những gương mặt Elf hiền hòa và xinh đẹp.

Nhưng từ bức thứ hai, bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn.

Một Tháp Đen từ dưới lòng đất trồi lên.

Chịu ảnh hưởng từ đó, Cây Thế Giới rực rỡ bắt đầu héo rũ một cách thảm hại.

Thân cây hóa đen, khu rừng xanh tươi bị độc khí nhuốm màu, biến thành rừng rậm và đầm lầy chết chóc.

Đám Elf gào khóc trong đau đớn và tuyệt vọng, ngửa mặt lên trời than vãn.

Bức bích họa thứ ba khắc họa sự chia rẽ.

Dưới gốc Cây Thế Giới héo úa, tộc Elf bị chia làm hai phe.

Một bên làn da đã biến thành đen kịt và bắt đầu tha hóa.

Chính là diện mạo của đám Dark Elf mà tôi biết hiện nay.

Bọn chúng đang chĩa vũ khí vào những đồng tộc vẫn chưa bị biến đổi của mình.

Và bức bích họa cuối cùng chính là đoạn kết của câu chuyện.

Những Elf chưa bị tha hóa nằm la liệt trên vũng máu.

Cây Thế Giới giờ đây đã hóa đen hoàn toàn, trở thành một cái cây tai ương không còn một chút sinh khí.

Trong khung cảnh đó, vài Elf còn sống sót đang lấy ra một thứ gì đó từ tâm của Cây Thế Giới.

Đó là một hạt giống nhỏ.

Tôi nhận ra nó ngay lập tức.

Chính là Hạt Giống Cây Thế Giới đang lơ lửng trên đầu tôi lúc này.

Họ nâng niu hạt giống trong tay, quay lưng rời bỏ quê hương đã thành đống đổ nát, tiến về phương xa.

Tất cả các mảnh ghép đã khớp lại với nhau.

Đây chính là nguồn gốc của tộc Dark Elf.

Tháp xuất hiện, và Cây Thế Giới – vị thần cũng như nơi trú ngụ của họ – bị ô nhiễm.

Trong quá trình đó, một bộ phận bị tha hóa bởi sự ô nhiễm, bộ phận còn lại kiên quyết chống trả đến cùng.

Cuối cùng, phe kháng chiến đã mang theo hạt giống rời khỏi nơi này, còn những kẻ ở lại chính là tiền thân của tộc Dark Elf hiện giờ.

Tôi cũng hiểu ra lý do vì sao đám Dark Elf lại luôn nhắm vào tôi để tập kích.

“Nghĩa là đám Dark Elf chỉ xuất hiện quanh mình là vì cái hạt giống này sao?”

Khu rừng này vốn là đất của họ, và hạt giống chính là hy vọng cuối cùng của họ.

Thế nhưng, tôi cũng chỉ mủi lòng được đôi chút.

Rất nhanh sau đó, tôi đã lấy lại sự tỉnh táo.

“Chuyện đó là chuyện đó, còn chuyện này là chuyện này.”

Tôi bắt đầu sục sạo khắp ngôi đền.

Ở một nơi hoành tráng thế này mà chỉ có mấy bức bích họa thì vô lý hết sức.

Chắc chắn phải có vật phẩm hoặc sách kỹ năng giấu ở xó xỉnh nào đó.

“Cái quái gì vậy, sao chẳng thấy gì hết?”

Nhưng dù có lùng sục bao lâu, tôi vẫn trắng tay.

Tôi huy động cả Unit-01 và Phân thân 1 để rà soát từng ngóc ngách của di tích.

Từ kẽ hở giữa các viên gạch đến tận dưới chân bệ thờ bám đầy bụi bặm.

Nhưng thật sự là chẳng có một mống đồ nào.

Không lẽ nào?

Một địa điểm đặc biệt thế này thì đáng ra phải có đồ Hạng Huyền thoại đặt chình ình ở đó chứ?

Trong game lúc nào chẳng vậy.

À đúng rồi. Game sao?

“À, mấy chỗ này thường là cứ đập phá hết đi thì đồ mới lòi ra…”

Tôi vỗ tay. Một sự giác ngộ muộn màng.

Tôi bắt đầu thi triển kỹ năng Phong Hóa.

Cẩn thận biến các bức tường thành cát bụi.

Một kiểu công trình đào bới di tích.

Thế nhưng kết quả vẫn y như cũ.

Vẫn chẳng thấy tăm hơi món đồ nào.

“Không có thật à?”

Chẳng mấy chốc, ngôi đền đã bị tôi đập cho tan nát gần hết.

Những bức bích họa xinh đẹp cũng đã tan thành mây khói từ lâu.

Nhưng tôi chẳng quan tâm. Cái lịch sử bi thương của đám Elf chết tiệt đó thì liên quan gì đến tôi chứ…

Đám Elf trong tháp có phải người thật ngoài đời đâu mà lo…

Ngay khi tôi biến toàn bộ vách đá bao gồm cả ngôi đền thành cát bụi, một luồng ánh sáng bất chợt bao phủ lấy cơ thể tôi.

Cảm giác lơ lửng quen thuộc kèm theo sự trục xuất cưỡng chế khỏi tháp.

Trước mắt tôi, thông báo hoàn thành tầng hiện lên như thường lệ.

[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 19 Tháp (CỰC HẠN).]

[Thưởng hoàn thành lần đầu…]

“Trời cao có mắt không vậy hả!!”

Tôi gào lên một tiếng đầy uất ức giữa không trung.

Cơn thịnh nộ không có chỗ xả, vừa về đến nhà là tôi bật máy tính lên ngay.

Tôi truy cập thẳng vào Gallery Pháp Sư để xả hết mớ bực dọc của ngày hôm nay.

[Tiêu đề: Có lý nào ở một nơi như vậy lại không có Mảnh ghép ẩn không?]

Tác giả: ㅇㅇ(H33.333)

Vừa mới tìm thấy một di tích cổ đại ở Tầng 19.

(Ảnh bích họa.jpg)

Nhìn kiểu gì thì đây chẳng phải là cái góc chắc chắn có Mảnh ghép ẩn sao?

Vậy mà nó chẳng cho tôi cái gì hết.

Á, uất ức chết đi được, cảm giác sắp hóa ác đến nơi rồi đây này.

Trước bài viết than vãn của tôi, đám thần dân trên Gallery Pháp Sư phản ứng theo kiểu không thể hiểu nổi.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Thì mấy cái bích họa đó chính là Mảnh ghép ẩn rồi còn gì… Chắc chắn từ trước đến giờ chưa có ai tìm ra đâu.

ㄴ pkkajju: Làm gì có chuyện tầng nào cũng lượm được đồ chứ hả ㅋㅋㅋ Tham lam vừa thôi á.

Giữa lúc đó, Tủ Lạnh lại quan tâm đến những thứ chẳng đâu vào đâu.

ㄴ Tủ Lạnh: Bích họa về nguồn gốc Dark Elf sao?

ㄴ Tủ Lạnh: Bọn chúng cũng xuất hiện ở Tầng 30 cơ mà, sao lại có di tích ở đó được? Thế lũ ở Tầng 30 là cái giống gì?

ㄴ Tủ Lạnh: Và cái việc Tháp Đen xuất hiện trong bích họa trông cũng khá là điềm gở đấy.

Tôi đáp lại những dòng suy luận nghiêm túc của cô ta bằng một giọng điệu cụt ngủn.

ㄴ ㅇㅇ(H33.333): Mấy cái đó không quan trọng. Có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng ra đâu. Tôi chẳng thèm quan tâm.

ㄴ ㅇㅇ(H33.333): Quan trọng là tôi không có cái Mảnh ghép ẩn nào để mang sang Gallery Thợ Săn mà flex cả…

ㄴ ㅇㅇ(H33.333): Mấy cái ảnh bích họa này thì vác sang đó khoe thế nào được. Uất ức quá đi thôi.

ㄴ Tủ Lạnh: Ủa, vậy là cậu không điên tiết vì không có đồ hay sách kỹ năng, mà là vì mất cơ hội được khoe khoang trá hình hả?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Sao cái điểm G của cậu nó lại nằm ở chỗ đó vậy.

Đám pháp sư đồng loạt tỏ thái độ cạn lời.

Sao mấy người này không hiểu cho nỗi lòng của tôi vậy chứ?

pkkajju, chắc chỉ có cô là hiểu tôi thôi đúng không.

Nhưng sự kỳ vọng của tôi đã bị dội một gáo nước lạnh.

ㄴ pkkajju: Cái nết tham lam nó ngấm vào máu rồi á. Cá là mai lên Tầng 20 cậu lại vác về một mình mấy cái thứ ảo ma cho xem á.

“Chậc…”

Đúng quá nên tôi chẳng cãi lại được câu nào.

Dù sao thì, Tầng 20 sao.

Ngày tôi đường hoàng Đăng ký Thợ săn đã ở ngay trước mắt rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!