ㄴ ㅇㅇ(D44.444): Dùng lệnh phong tỏa tháp để tóm tôi á? Tại sao lại làm cái trò ruồi bu này chứ?
ㄴ Bọ hung: Cậu từ trước đến giờ gần như ngày nào cũng cày tháp mà.
Trễ nhất là trong vòng 3 ngày kiểu gì cũng lòi ra kỷ lục qua ải tầng tiếp theo…
Thế nên, chắc bọn họ nảy ra sáng kiến là nếu phong tỏa tháp ở một khu vực nhất định mà bảng xếp hạng ngừng làm mới, thì chứng tỏ cậu đang ở khu vực đó.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Tôi từng thấy cái này trong truyện tranh rồi. Trong đó bọn họ cũng phát sóng lần lượt từng khu vực để tóm hung thủ đấy…
ㄴ Bọ hung: …;; Tóm lại là, tình hình hiện tại cực kỳ nguy hiểm. Nếu DemiGoD mà lùng ra cậu thì gã tuyệt đối không để yên đâu.
ㄴ ㅇㅇ(D44.444): Gã sẽ định giết tôi sao?
ㄴ Tủ Lạnh: Đời nào gã lại giết cậu chứ? Nhưng nếu mấy quốc gia khác mà biết được sự tồn tại của cậu, chắc chắn bọn họ sẽ tìm mọi cách lôi kéo cậu về phe mình. Bằng bất cứ giá nào.
Tất cả mọi người trên Gallery đều đồng tình với câu nói đó.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Đúng vậy. Trong mắt bọn họ, cậu chính là một ứng cử viên vũ khí hạt nhân di động.
Kiểu gì chúng cũng ra sức dụ dỗ, rồi cuối cùng là kiểm soát và lợi dụng cậu. Tuyệt đối không được sa lưới đâu nhé.
ㄴ Tủ Lạnh: Tôi cũng nhận được lời mời nhập tịch mỗi ngày đây. Nhưng vì điều kiện chưa thỏa đáng nên tôi vẫn chưa nhận lời.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cái gì? Ý cô là chỉ cần điều kiện ngon nghẻ là cô sẽ dứt áo ra đi sao? Không được đâu nhé.
ㄴ Tủ Lạnh: Quyền của tôi chứ bộ… Nhưng tạm thời tôi chưa có ý định định cư nước ngoài đâu nên đừng lo.
ㄴ pkkajju: Khoan đã! Không được phớt lờ ý kiến của newbie nhà chúng ta đâu đó! Cậu có ý định ra nước ngoài không thế?
ㄴ ㅇㅇ(D44.444): Hừm… Cũng đâu phải là không đi được nhỉ?
Câu trả lời mang tính trêu đùa của tôi lập tức làm cả Gallery nháo nhào.
Nói chính xác hơn thì có một người phản ứng dữ dội nhất.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Này, đừng làm vậy, tôi xin cậu đấy.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cần gì cứ nói. Tôi sẽ tìm cách lo liệu cho cậu. Làm ơn cứ ở lại Hàn Quốc đi.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cậu định đi đâu? Mỹ á? Sang Mỹ thì chỉ tổ làm trâu ngựa chịu khổ dưới trướng cái thằng điên DemiGoD đó thôi. Cứ ở lại đây đi.
Thấy dáng vẻ khẩn thiết của cô ấy, tôi phì cười rồi lạch cạch gõ phím.
ㄴ ㅇㅇ(D44.444): Không đi đâu, không đi. Đùa chút thôi. Làm gì có nước nào internet nhanh mà gà rán lại ngon như Hàn Quốc cơ chứ.
Hơn nữa tôi cũng mù tịt tiếng Anh. Có muốn đi cũng chịu thôi.
...
“Haizzz… Chẳng dễ dàng gì.”
Tôi buông một tiếng thở dài.
Nói tóm lại, nếu theo đúng kế hoạch của bọn họ thì tôi sẽ bị chôn chân, buộc phải ngừng cày Tháp suốt mấy tuần liền.
Dẫu cho Hàn Quốc có là lượt chốt sổ đi chăng nữa, thì cộng dồn toàn bộ thời gian lại cũng ngót nghét gần một tháng trời.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chờ đến lúc cậu lên Hạng S rồi thì bọn chúng có sủa thế nào cũng mặc xác… Nhưng từ giờ đến lúc đó, tốt nhất là cứ co vòi nấp kỹ đi.
ㄴ pkkajju: Nhưng mà cậu ấy có chắc cú lên được Hạng S không đó.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao? Cậu ấy mà không lên Hạng S thì ai lên? Cậu có làm được mấy cái trò đó không?
ㄴ pkkajju: Không làm được đâu á…
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Thế đấy. Hạng S là cái chắc. Chắc cú luôn.
ㄴ pkkajju: …Người lên Hạng S là newbie mà sao bà thím lại phấn khích hơn cả thế?
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: ? Ơ cáu rồi đấy nhé?
Như mọi khi, pkkajju và Ma Pháp Là Hỏa Lực lại bắt đầu chí chóe cãi nhau.
Tủ Lạnh phải nhảy vào dẹp loạn bằng một câu bình luận: ‘Hai người làm ơn bớt bớt lại đi’.
Bọ hung lại bẻ lái chủ đề về lại quỹ đạo.
ㄴ Bọ hung: Thế tóm lại là, còn bao nhiêu ngày nữa mới đến lượt phong tỏa Hàn Quốc?
ㄴ Tủ Lạnh: Tôi tính thử rồi, đại khái chắc còn tầm 1, 2 tuần gì đó.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Một tuần sao… Trong thời gian đó phải tìm ra cách giải quyết bằng mọi giá.
Ai nấy đều gạt tôi ra rìa để tự vắt óc bàn mưu tính kế.
Đúng lúc đó, Ma Pháp Là Hỏa Lực đột nhiên quăng ra một ý tưởng.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Newbie à. Hay là cậu xách mông đến Busan chỗ tôi đi?
ㄴ pkkajju: ? Đến Busan thì giải quyết được cái quái gì? Nhìn là biết có âm mưu nuốt trọn newbie rồi á.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Không phải thế đâu nhé? Chỉ là, tôi cũng có chút quà muốn tặng cậu ấy nên mới bảo thế thôi.
ㄴ pkkajju: Quà??? Bà thím này hoàn toàn lên kế hoạch giăng bẫy rồi á. Tuyệt đối không được đi đâu! Đi là chắc cú bị nhốt làm đồ hộp luôn đó!!!
Tôi ngồi yên theo dõi cuộc hội thoại của bọn họ, rồi buông ra cái suy nghĩ nãy giờ cứ lởn vởn trong đầu.
ㄴ ㅇㅇ(F66.666): Nhưng mà… cứ thế nhịn không vào tháp, nghỉ ngơi xả hơi một mạch là xong cơ mà?
Bình luận của tôi khiến Gallery chìm vào tĩnh lặng trong thoáng chốc.
ㄴ Tủ Lạnh: Chuẩn luôn.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Nghe cũng có lý. Cứ nấp kỹ từ giờ cho đến lúc lệnh phong tỏa kết thúc, thì bên kia cũng mù tịt chẳng làm gì được.
Nếu như tôi chưa biết tí gì về kế hoạch này thì còn đáng lo, chứ mọi thông tin đã rò rỉ sạch bách thế này rồi thì cái chiến dịch đó nghe có vẻ vô dụng thật.
ㄴ ㅇㅇ(F77.777): Nhưng sao bọn họ lại làm cái trò tốn công vô ích này nhỉ?
Cái danh DemiGoD não tàn thì ai cũng rành, nhưng chính phủ các nước đâu có ngu.
Thế mà họ lại gật đầu đồng ý với cái chiến dịch này á?
ㄴ pkkajju: Nghe đồn chỉ số IQ của DemiGoD ngang ngửa cá heo, chắc tại gã ngu ngục thật nên mới thế á.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Thành thật mà nói thì một khi DemiGoD đã kề dao vào cổ ép buộc, đố ai mà cản nổi…
ㄴ Bọ hung: Dù vậy thì chắc vẫn còn ẩn tình nào khác. Một lý do đủ sức nặng khiến chính phủ toàn thế giới phải đồng tình. Tôi sẽ đi thăm dò thêm xem sao.
Bọ hung nói với giọng điệu vô cùng nghiêm trọng. Nhưng tôi thì lại dửng dưng.
ㄴ ㅇㅇ(F88.888): Chịu thôi. Tôi thì biết cái quái gì về mấy cái âm mưu to tát đó chứ. Thà ngồi nhà nhai gà rán còn hơn.
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Thế tóm lại là, cậu không định tới Busan thật à? Gia nhập bang hội của tôi thì đảm bảo sẽ được đối đãi như VIP luôn…
Ở đây chỉ có tôi là Bang chủ thôi. Cậu cứ an tâm mà cày tháp, chẳng phải khép nép hay lẩn trốn ai cả.
ㄴ pkkajju: Cẩn thận đó nha. Rơi vào tay bà thím đó là bả không thả ra đâu, bắt ép ngày nào cũng phải leo tháp cho xem. Quá rõ ràng luôn!!!
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cậu bớt ồn ào đi. --;
Busan sao?
Tôi ngẫm nghĩ một chốc, nhưng rồi lập tức chốt hạ quyết định.
Vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì sao.
“Bây giờ mình vẫn chưa đủ sức bảo vệ bản thân trước đám Hạng A.”
Đằng nào thì hiện tại cũng không thể bước chân vào tháp được.
Chẳng có lý do gì phải dứt bỏ căn phòng quen thuộc để lặn lội xuống tận Busan cả.
...
Trong khi đó, cùng lúc tại phòng họp bí mật dưới tầng hầm Nhà Trắng.
Rầm!
DemiGoD giáng nắm đấm xuống chiếc bàn gỗ nguyên khối. Chiếc bàn rên rỉ rồi vỡ toác làm đôi.
“Vậy ý chúng mày là kế hoạch của tao đã thất bại sao, có đúng thế không hả?”
Tiếng gào thét ngập tràn sự phẫn nộ của gã khiến đám tham mưu và các nhà phân tích mặc vest đen đồng loạt rụt cổ lại.
Không khí trong phòng như đóng băng.
Một chuyên viên phân tích cấp cao cất giọng run rẩy, cố hết sức tránh ánh mắt của gã để báo cáo.
“Có vẻ mục tiêu đã đánh hơi được ý đồ của chúng ta. Kể từ khi khu vực tháp ở Châu Âu bị phong tỏa, kỷ lục Bảng xếp hạng của Double O đã hoàn toàn đóng băng.”
“Thêm vào đó, chính phủ các nước, đặc biệt là những khu vực sắp đến hạn chót sập tháp đang liên tục kháng nghị…”
“Câm miệng!”
DemiGoD lại một lần nữa gầm lên.
Lần này, chỉ riêng uy lực từ sóng âm đã làm vỡ vụn toàn bộ kính cường lực trong phòng họp.
“Cái lũ bất tài vô dụng các người đến một con chuột nhắt cũng không tóm được, sao lại dám đổ lỗi cho tao hả?
Kế hoạch của tao hoàn hảo không một tì vết! Chỉ tại cái đám sâu bọ bọn mày làm ăn như hạch thôi!”
DemiGoD đạp ghế đứng dậy, thở hồng hộc.
Trong từ điển của gã, kế hoạch do đích thân gã vạch ra thì không đời nào có hai chữ thất bại.
Nếu lỡ có hỏng bét thì 100% là do lỗi của đám tay sai.
“Cái gì? Chính phủ các nước kháng nghị á? Thế chúng nó thì làm được cái trò trống gì? Nếu có bất mãn thì…”
DemiGoD hờ hững vung tay đấm vào một mảng tường nứt nẻ.
Bức tường bê tông cốt thép lập tức đổ sụp xuống một cách bất lực.
“Bảo tụi nó gom hết đám Hạng S của nước chúng nó nộp mạng cho tao. Tao vặn cổ sạch là chúng nó câm mõm lại ngay.
Sao, đó chẳng phải là điều bọn mày đang hằng mong mỏi sao? Trông cậy tao khóa mõm cái đám rách việc đó lại?”
Một sự tĩnh lặng rợn người bao trùm lấy phòng họp.
Không một ai dám ho he nửa lời. Bởi vì gã thực sự sở hữu sức mạnh để làm điều đó.
“Tao sẽ chiều ý tụi mày. Đi mà truyền đạt lại cho bọn chúng. Khôn hồn thì liệu mà cư xử cho đàng hoàng, nếu không muốn chứng kiến cảnh cả một thành phố bốc hơi ngay trước mắt.”
Bỏ lại lời đe dọa sắc lạnh, DemiGoD hùng hổ quay lưng bước khỏi phòng họp.
Tiếng sập cửa vang lên, luồng sát khí ngột ngạt đè nặng lên cả căn phòng bỗng chốc tan biến như một phép màu.
Đến lúc đó, đám tham mưu mới đồng loạt thở hắt ra những nhịp nặng nhọc như thể đã hẹn trước.
‘Thằng chó điên…’
‘Đến bao giờ mới hết phải ngậm bồ hòn làm ngọt bợ đỡ cái thằng khốn đó đây…’
Ai nấy đều thầm chửi rủa trong bụng.
“Haizzz… Vậy giờ, chúng ta tính sao đây? Cục nợ đó bỏ đi rồi, còn kế hoạch thì thất bại thảm hại.”
Một nhà phân tích đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt rồi lên tiếng.
Người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng chính là gã tham mưu vừa báo cáo với DemiGoD ban nãy. Đôi mắt gã lóe lên một tia sắc lạnh.
“Không, khéo khi đây lại là một cơ hội vàng.”
“Cơ hội á?”
“Ngay từ đầu, kế hoạch của DemiGoD đã là một sự ép buộc viển vông rồi. Thế nhưng, nhờ gã tự tay dọn sẵn cỗ, chúng ta mới có cớ để đường hoàng thực thi mục đích thực sự của mình.”
Gã phẩy tay, một bản kế hoạch tác chiến mới tinh hiện lên trên màn hình ba chiều giữa phòng họp.
“Chúng ta sẽ giăng một cái bẫy kép.”
“Bẫy kép… ý anh là sao?”
“Đúng thế. Chiến dịch phong tỏa tháp vẫn tiếp tục được triển khai. Tuy nhiên, ngoài mặt chúng ta sẽ rỉ tai thiên hạ rằng đây hoàn toàn là hành động độc đoán của DemiGoD nhằm lùng sục tên ranker bí ẩn mang danh ‘Double O’. Và trong lúc toàn bộ thợ săn cùng giới truyền thông đang dán mắt vào vụ đó…”
Theo cái vẫy tay của gã tham mưu, nội dung trên màn hình lập tức thay đổi.
Bản vẽ thiết kế của những ma trận phức tạp và hệ thống trang thiết bị giám sát lấp đầy màn hình.
“Chúng ta sẽ đánh úp và hoàn thành mục đích thực sự. Nhân cơ hội này, thiết lập một mạng lưới giám sát hoàn toàn mới lên tất cả các tháp trên toàn cầu. Huy động toàn lực mọi phương tiện, từ vật lý cho đến sự theo dõi bằng ma pháp.”
Cả phòng họp bắt đầu xôn xao.
“Chuyện đó… chẳng phải là vấn đề mà các bang hội thợ săn của các nước đã từng biểu tình sống chết phản đối sao?”
“Chính xác. Một việc mà chính phủ các nước dẫu có thèm khát đến mấy cũng đành bất lực.
Sự trỗi dậy của những thợ săn chưa đăng ký bất hợp pháp không chỉ là nỗi khiếp sợ của riêng chúng ta, mà của bất kỳ chính quyền nào. Đặc biệt là nếu kẻ đó sở hữu tiềm năng của Hạng S thì lại càng đáng lo ngại hơn…”
Giọng nói của gã chất chứa một sự tự tin lạnh lùng.
“Nhưng nếu là bây giờ thì hoàn toàn khả thi. Nhân lúc DemiGoD đang lồng lộn đứng ra trấn áp sự bất mãn của giới thợ săn, chúng ta có thể đánh úp và giải quyết nhanh gọn lẹ.”
“Liệu có thực sự suôn sẻ không?”
“Mỹ và Trung Quốc sẽ cung cấp toàn bộ công nghệ và nhân lực. Đổi lại, dĩ nhiên bọn họ sẽ phải nôn ra một khoản ‘phí chia sẻ’ xứng đáng.
Chính phủ các nước sẽ có cái cớ hoàn hảo và chiếc vòng kim cô để kiểm soát thợ săn của họ, còn chúng ta thì vừa bành trướng được sức ảnh hưởng lại vừa vơ vét được lợi ích thực tế.”
“…”
“Một khi lệnh phong tỏa kết thúc, một hệ thống giám sát hoàn hảo không tì vết sẽ được hình thành. Kể từ giờ phút đó, mọi hành vi lén lút tích tụ sức mạnh, dù là cá nhân thợ săn hay bất kỳ quốc gia nào, đều trở nên bất khả thi.”
Cảm giác bất lực bao trùm phòng họp ban nãy đã bay biến, nhường chỗ cho những toan tính đầy máu lạnh.
“Tuyệt vời. Quyết định bẻ lái sang hướng đó đi.”
...
Đã một tuần trôi qua kể từ khi việc leo tháp bị chặn đứng.
“Thế giờ mình phải làm cái quái gì đây…”
Tôi buông tiếng thở dài.
Nói tóm lại, nếu theo đúng kế hoạch của bọn họ, thì tôi sẽ phải chôn chân ở nhà, nhịn cày tháp ròng rã gần một tháng trời.
Khoảng thời gian trống rỗng của một kẻ thất nghiệp không được bước chân vào tháp cứ thế trôi đi một cách vô nghĩa.
“A, chán muốn chết đi được…”
Tôi phải tìm việc gì đó để làm trong suốt một tháng trời bị cấm túc này.
Mà việc của tôi thì vốn dĩ mười phần là đã được định sẵn rồi.
Đăng bài rác rưởi lên Gallery chứ sao.
[Tiêu đề: Dạo này cái Gallery Thợ Săn này, thấy hơi bị nhạt nhẽo rồi đấy?]
Tác giả: ㅇㅇ(A11.111)
Nói sao nhỉ…
Cái không khí ấm áp, thân tình ngày xưa chẳng thấy tăm hơi đâu nữa… sao ta?
(…)
A~ Mình đúng là nói nhảm quá đi.
Tóm lại là, mấy người tỉnh táo lại giùm cái.
Đồ ngốc.
[Tiêu đề: Thợ săn-er, vào xem ngực đi.jpg]
Tác giả: ㅇㅇ(A11.111)
Thợ săn-er à, lại đây ngồi xuống chút xem nào.
(Hình vẽ một con thú mỏ vịt đang khoanh tay trừng mắt)
Tôi rải rác đan xen mấy bài thả thính với mấy bài viết nghiêm túc.
Cốt là để thiên hạ không hắt hủi bài của tôi, vẫn le lói hy vọng mà bấm vào xem.
Thế nhưng.
“Aaa… Thiếu thốn quá. Thiếu hụt dopamine quá đi…”
Chán muốn phát điên lên được.
Không leo tháp thì đào đâu ra thành tích để mà lên Gallery khoe khoang cơ chứ.
Ngày xưa chỉ cần quăng bừa mấy bài thả thính câu view rồi ngồi vểnh râu hóng phản ứng của thiên hạ là đã thấy sướng rân người rồi.
Nhưng giờ cái trò đó đã không còn đủ đô nữa.
Vì sao ư? Tại sao lướt Gallery lại chẳng còn thú vị như ngày xưa nữa?
Đúng lúc tôi đang chán nản ấn F5 liên hồi.
[Tiêu đề: Lương Healer cỡ này đã chuẩn chưa?]
Tác giả: ㅇㅇ(119.204)
(Ảnh chụp màn hình ứng dụng ngân hàng.)
(Ảnh chứng thực số dư 3 tỷ won.)
(Ảnh chứng thực chuyển khoản 320 triệu won.)
Dạo này dính lệnh phong tỏa với bãi công nên đói việc quá, khổ tâm ghê…
Tháng này lại phải thắt lưng buộc bụng mới lay lắt qua ngày…
“Cái thằng chó này?”
Vừa đọc xong bài viết, nụ cười trên môi tôi vụt tắt ngấm.
Phần bình luận đã biến thành một bãi chiến trường rực lửa.
ㄴ Vãi cả l*n…
ㄴ Phải cỡ hạng mấy thì mới bú được chừng này tiền?
ㄴㄴ Tác giả: Tôi chỉ là Hạng B tép riu thôi, so với mấy ông Hạng A thì số này chỉ là hạt muối bỏ bể…
ㄴㄴ Cái điệu bộ giả vờ khiêm tốn dìm hàng bản thân nhìn ngứa mắt vãi, muốn đấm cho một phát.
ㄴ Đụ má đây mà là Hạng B á? Có vô lý quá không?
ㄴㄴ Xời, vốn dĩ Healer với Pháp sư là mấy nghề hốt bạc mà. ㅋㅋ
ㄴ Má nó biết thế hồi đó Thức tỉnh thành cái nghề nhàn hạ cho xong. Đụ má class Chiến binh như hạch…
ㄴㄴ Sự thật 1) DemiGoD dùng cái class Monk phế vật tận cùng để leo lên top 1 Bảng xếp hạng. Lỗi không ở class. Lỗi ở mày ấy.
ㄴㄴ Sự thật 2) Trừ DemiGoD ra thì toàn bộ Monk đã mồ yên mả đẹp ở Tầng 1 hết rồi.
ㄴㄴ Thế chứng tỏ class không phải là vấn đề chứ sao. Mày bị thiểu năng à?
ㄴㄴ Sự thật 3) Thằng thiểu năng IQ hai con số chính là DemiGoD.
Những lời mỉa mai, ghen ăn tức ở ném đá giấu tay tuôn ra xối xả.
Thế nhưng, kẻ đăng bài chắc chắn chẳng mảy may hề hấn gì.
Khéo khi hắn còn đang ngồi vểnh râu tận hưởng mấy cái phản ứng này cũng nên.
Đến lúc đó, tôi mới vỡ lẽ.
Vì sao tôi lại thấy lướt Gallery chán ngắt.
Là bởi vì tôi đéo có gì để khoe khoang cả!
Cái sự trống rỗng này làm sao dăm ba cái trò thả thính câu view rẻ tiền có thể lấp đầy được cơ chứ.
Tôi đã khao khát một thứ gì đó lớn lao hơn thế nhiều.
Một khi đã nếm thử cái khoái cảm lâng lâng của thói khoe khoang làm màu, thì khó mà cai được.
“Mẹ kiếp… Giờ lấy cái gì ra để khoe đây?”
Rằng tôi là pháp sư thứ năm của Hàn Quốc á?
Hay chuyện tôi là kẻ duy nhất trên thế giới đang cày nát Độ khó Cực hạn?
Hoặc là mớ Mảnh ghép ẩn độc nhất vô nhị mà chỉ mình tôi nắm thóp?
“Nhịn, phải nhịn…”
Dây thần kinh lý trí cuối cùng đã kịp thời kéo tôi lại.
Vẫn phải nằm im thở khẽ.
Đặc biệt là khi đã tường tận cái sự thật rằng cả thế giới đang ráo riết săn lùng tôi.
Dẫu có dắt túi cái VPN mà lão già Makakno đã ếm cho, thì cẩn tắc vẫn vô áy náy.
Tôi mò sang Gallery Pháp Sư thả thính thăm dò thử xem sao.
[Tiêu đề: Về cái vụ phong tỏa tháp ấy]
Tác giả: ㅇㅇ(C44.444)
Hiện tại vẫn đang tiếp tục sao? Có tin tức gì mới không?
ㄴ Bọ hung: Ừm. Vẫn đang phong tỏa. Nghe bảo bên Châu Âu sắp dỡ lệnh rồi. Chắc loanh quanh một chút nữa là đến lượt Hàn Quốc.
ㄴ pkkajju: Newbie cuồng chân cuồng tay ngứa ngáy quá rồi chứ gì á?
ㄴ ㅇㅇ(C44.444): Đâu có?
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chịu khó ráng thêm vài ngày nữa đi. Sắp xong rồi. Trước lúc đó, tuyệt đối không được bô bô ra bên ngoài đâu đấy.
Đúng y như lời cô ấy nói. Lúc này phải ngoan ngoãn thu mình lại.
“A thật sự không có trò gì tiêu khiển à?”
Chán chường, tôi quẹt đại mấy cái video YouTube Shorts một cách vô hồn để giết thời gian.
Cả rổ video với nội dung giật gân, nhảm nhí thi nhau lướt qua cái vèo.
Từ mèo, chó, mấy điệu nhảy nghiệp dư, cho đến dăm ba cái meme chả hiểu mô tê gì.
Cho đến khi lướt tới một video nọ, ngón tay tôi bỗng khựng lại.
Một sáng kiến vừa xẹt ngang qua não bộ tôi tựa như một tia sét.
Đúng rồi, chính là nó.
“Cái này thì mình cũng dư sức làm được mà.”
Không, tôi còn có thể làm xuất sắc hơn cái tên trong video đó gấp vạn lần.
Hoành tráng hơn, lộng lẫy hơn.
Và quan trọng hơn cả, có thể xóa sổ mọi dấu vết một cách hoàn mỹ.
Cứ như thể từ đầu đến cuối chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi đứng bật dậy khỏi ghế.
Bước chân ra khỏi nhà để hiện thực hóa kế hoạch vĩ đại của mình.