1-50

22. Đấu Giá (2)

2026-02-27

2

22. Đấu Giá (2)

Mái tóc vàng óng ả. Cùng với những vết sẹo bỏng chằng chịt hoàn toàn không ăn nhập.

Một đặc điểm không thể nào quên bởi nó đã xuất hiện trên bản tin không biết bao nhiêu lần.

‘Người đó là Jung Taeyeon mà? Hỏa pháp… Những người như vậy cũng xuất hiện ở đây sao…’

Người phụ nữ trên màn hình chính là Bang chủ của bang hội Hwayeon, Jung Taeyeon.

Một trong năm pháp sư hiếm hoi của Hàn Quốc, đồng thời là kẻ thống trị Busan.

Tôi bỗng dưng nhìn nhận diện mạo của những người tham gia phiên đấu giá này bằng một con mắt khác.

Thế nhưng, phản ứng của những người khác lại trái ngược với tôi.

“Này, cô Jung Taeyeon. Cô chắc hẳn đã có áo choàng tốt hơn rồi, sao còn mua cái đó làm gì?”

“Đúng vậy. Thế này thì hơi quá đáng rồi đấy?”

Những lời kháng nghị tuôn ra xối xả. Nghe vậy, Jung Taeyeon liền quay đầu nhìn bọn họ.

“Tôi mua không phải để xài. Có người khác để tặng rồi.”

Trước câu trả lời dứt khoát của cô, cả hội trường lại một phen xôn xao.

“Có người để tặng cơ đấy, viện cớ cũng đủ kiểu thật.”

“Chắc là muốn đá bay thang của người khác tiện thể gom hàng cho bang hội mình chứ gì. Mấy người làm Bang chủ đúng là hết nói nổi…”

“Thì sao nào. Ngứa mắt thì vác thêm tiền tới đây mà mua.”

“…”

Mọi người ai nấy đều lầm bầm cằn nhằn, nhưng chẳng còn ai dám ho he thêm nửa lời với cô nữa.

Cứ thế, chiếc áo choàng đã thuộc về tay cô với cái giá khổng lồ 300 triệu won.

“Haizzz, phải chi mình cũng có một món đồ…”

Tôi cay đắng chép miệng.

Đúng lúc đó, tay đấu giá viên hắng giọng rồi hô to.

“Nào, thưa các quý vị. Tiết mục đinh của phiên đấu giá hôm nay! Món đồ mà tất cả mọi người đều ngóng chờ! Xin được phép công bố ngay bây giờ!”

Mọi tiếng ồn trong hội trường lập tức ngưng lặng.

Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía bục đấu giá.

Khi chuyên gia thẩm định cẩn thận vén tấm màn che lên, một cây rìu chiến khổng lồ cuối cùng cũng lộ diện.

Cả hội trường bắt đầu sục sôi.

“Đó là… Rìu Chiến Của Đại Tộc Trưởng Orc mà!”

“Trang bị Hạng Độc nhất chỉ rớt ra từ Boss Tầng 10 độ khó Khó đó sao?”

“Nghe đồn tỷ lệ rớt thê thảm lắm cơ mà, rốt cuộc là ai đã kiếm được vậy?”

Những lời cảm thán và trầm trồ tuôn ra không ngớt.

Mọi người đều tò mò tột độ về vị thợ săn vô danh đã đoạt được món đồ khủng cỡ này.

“Dạo gần đây có bang hội nào xuyên thủng Tầng 10 sao?”

“Ai mà biết. Chẳng phải vì vụ đình công nên ai nấy đều ngừng leo tháp rồi sao?”

“Cái đó là chuyện ở mấy tầng mới mở thôi, chứ mấy tầng thấp thì chắc vẫn cày cuốc đều. Tiền cả mà.”

“Nào nào, thưa các quý vị! Danh tính của người xuất xưởng món đồ này được giữ bí mật tuyệt đối! Xin hãy tập trung lại nào!”

Tay đấu giá viên điệu nghệ chặn đứng sự tò mò đầy hiểm họa của đám đông.

“Vâng, vậy thì phiên đấu giá xin phép được bắt đầu! Giá khởi điểm là 100 triệu won!”

Đám đông dẫu có phần tiếc nuối, nhưng vẫn không thèm giấu giếm sự tò mò hướng về vị thợ săn vô danh đã ẵm được cây rìu.

Cuộc đấu giá diễn ra khốc liệt đến mức những màn trước đó chẳng thể đem ra so sánh nổi.

Mức giá tăng vọt lên trong chớp mắt.

“180 triệu won!”

“200 triệu!”

Đúng lúc đó, Jung Taeyeon – người vừa chốt đơn chiếc áo choàng ban nãy – lại đứng bật dậy rồi hô khẽ.

"500 triệu.”

Sàn đấu giá chìm vào tĩnh lặng trong tíc tắc.

Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía cô.

Đám đông bắt đầu xì xầm bàn tán.

“Ơ hay, Bang chủ Jung Taeyeon mua cái đó làm gì nữa…?”

“Pháp sư thì rước cái rìu về làm cái quái gì?”

“Tham lam quá rồi đấy…”

Đúng lúc đó, một gã đàn ông đứng dậy rồi tiến lại gần cô.

Bang chủ của Đoàn Thiết Huyết, bang hội có trụ sở tại khu vực Daejeon. Chiến binh Hạng A, Jung Manho.

“Này, cô Taeyeon. Thế này thì hơi quá đáng rồi đấy. Pháp sư thì làm gì xài được cái này… Chi bằng cô nhường nó cho một người đang cực kỳ cần nó như tôi đi?”

Thế nhưng, Jung Taeyeon dứt khoát lắc đầu.

“Cái ngữ chẳng buồn vác mặt đi leo tháp thì mua trang bị về làm gì?”

Cô cong cớn đáp trả một cách sắc lẹm.

“Cây rìu này tôi sẽ giao cho thành viên trong bang hội của mình, những người không thèm tham gia mấy cái trò đình công vớ vẩn mà vẫn lầm lũi leo tháp.

Đó mới là những người thực sự cần trang bị. Không phải sao?”

“…Có vẻ cô nhiều tiền lắm nhỉ? Từ nãy tới giờ cứ vung tiền sắm đồ cho cấp dưới không chớp mắt thế cơ mà.”

“Ờ, nhiều chứ. Bởi vì bang hội của tôi vẫn đang liên tục cày tháp, khác hẳn với ai kia cơ mà.”

“…Ha, đúng là nói chuyện với cái người ngang như cua.”

“Lườm nguýt thế thì làm được gì nhau. Có ngon thì nhào vô?”

“…”

Hai người bọn họ gườm gườm trừng mắt nhìn nhau.

Một cuộc đấu trí căng như dây đàn.

Bầu không khí căng thẳng nghẹt thở bao trùm khắp sàn đấu giá.

Kẻ lùi bước trước là Jung Manho.

Như chưa nuốt trôi cục tức, gã trừng mắt nhìn Jung Taeyeon với ánh nhìn đầy oán hận rồi gằn giọng.

“Cô sẽ phải hối hận đấy, Bang chủ Jung Taeyeon.”

“Ờ, xin đấy, làm ơn khiến tôi phải hối hận xem nào.”

“…”

Jung Manho nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn rồi quay lưng bỏ đi.

...

Một lúc sau, điện thoại của tôi rung lên.

Là tin nhắn báo đã chuyển khoản từ ông chú môi giới.

[Ngân hàng Nara: Nhận 400,000,000 won. Người gửi: SSalDaPam]

Khoản tiền 500 triệu won sau khi đã trừ đi 50 triệu tiền cọc và 10% hoa hồng.

Chỉ với một cây rìu mà tôi đã hốt trọn hơn 400 triệu won.

“Gom thêm vài chục triệu nữa là tròn 500 triệu won…”

Số dư tài khoản của tôi chỉ trong chớp mắt đã cán mốc hàng trăm triệu.

Tôi thẫn thờ dán mắt vào những con số trên màn hình.

Với ai đó, đây có thể là thu nhập cả tháng, hoặc cũng có thể là số tiền quẹt thẻ trong một lần đi mua sắm.

Nhưng với một kẻ thất nghiệp như tôi, đây là một số tiền khổng lồ vượt quá sức tưởng tượng.

Phải làm gì với đống tiền kết xù này đây.

Ngẫm nghĩ một chốc, tôi ngay lập tức nảy ra việc thiết yếu nhất phải làm.

“Chủ quán ơi, gói cho cháu một phần gà rán Olive Vàng mang về ạ.”

Suy cho cùng, chân ái của cuộc đời vẫn là gà rán.

Và rồi như một thói quen, tôi truy cập vào Gallery Thợ Săn để lên bài.

[Tiêu đề: Thợ săn-er thành đạt… Bữa tối hôm nay…jpg]

...

Gà rán rất ngon.

Lớp vỏ chiên giòn rụm bên ngoài bao bọc lấy phần thịt mọng nước bên trong.

Thế nhưng, vẫn có chút gì đó thiêu thiếu. Mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện một bữa ăn tuyệt mỹ đã lặn mất tăm.

“Haizzz… Bia của mình…”

Tôi lôi lon nước ngọt từ tủ lạnh ra tu một ngụm rồi cay đắng chép miệng.

Ký ức về pha mua hụt bia ở cửa hàng tiện lợi ban nãy lại ùa về.

Căn cước công dân. Cái thẻ căn cước chết tiệt.

Tôi thuận tay rút ví đưa thẻ căn cước của mình ra, nhưng cậu nhân viên làm thêm lại dứt khoát đuổi tôi đi, phán một câu xanh rờn rằng dù có đem thẻ của phụ huynh ra thì trẻ vị thành niên cũng không được phép mua.

“Mẹ kiếp, combo gà bia của tôi…”

Nỗi uất hận dâng trào.

Làm pháp sư thì được cái nước gì? Tiền tỷ trong tài khoản thì để làm gì cơ chứ?

Đến dăm ba miếng gà tu ngụm bia cho bõ thèm cũng đéo được.

“Nghĩ kỹ lại thì, đây chẳng phải là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng sao?”

Vượt xa nỗi tiếc nuối cỏn con, một mối lo ngại mới đã manh nha hình thành.

Tôi vốn định xuyên thủng Tầng 20 xong sẽ xách xác đến Hiệp Hội Thợ Săn để đường hoàng nhận chứng thực Hạng A.

Đằng nào một khi đã lên Hạng A thì đến chính phủ cũng chẳng dám đụng vào, nỗi lo phải tòng quân thêm lần nữa cũng bốc hơi theo gió.

Tiếp đó là sống một cuộc đời quang minh chính đại, vơ vét mọi quyền lợi rồi nằm ườn ra tận hưởng thú vui lướt Gallery. Đó chính là mục tiêu đời tôi.

Nhưng với cái cơ thể này thì việc xác minh danh tính là hoàn toàn bất khả thi.

Chắc chắn sẽ bị bảo vệ bế ra ngay từ cửa tòa nhà Đăng ký Thợ săn.

Đúng là một bài toán nan giải.

Tôi vò đầu bứt tai ngẫm nghĩ một hồi.

Thế nhưng, với một công dân tuân thủ pháp luật như tôi thì làm quái gì nặn ra được cái giải pháp đột phá nào.

Cuối cùng, tôi quyết định tạm gác chuyện đó sang một bên.

Cứ thả trôi thời gian rồi thong thả suy nghĩ, kiểu gì cũng nảy ra sáng kiến hay ho thôi.

Dù sao thì đường tới Tầng 20 vẫn còn xa xôi chán.

...

Ngày hôm sau, tôi lại lết xác vào tháp.

Tầng 11. Sự khởi đầu của một khu vực hoàn toàn mới.

Theo thông tin thu thập được trên Gallery, từ Tầng 11 đến Tầng 20 là địa hình rừng rậm và đầm lầy.

Nơi đây nổi danh là tử địa khiến vô số thợ săn phải gục ngã trong tuyệt vọng.

Hay còn được gọi là Bức tường Hạng A.

Những lùm cây um tùm che khuất tầm nhìn, cùng vùng đầm lầy khiến đôi chân lún sâu xuống bùn lầy.

Khu vực tầng 10 trở đi chính là sân khấu hoàn hảo dành riêng cho lũ Quái vật.

Những con Goblin ngụy trang bằng màu sắc bảo vệ, nấp sẵn rồi phóng độc tiễn từ phía sau.

Cả đám Goblin ném đá từ trên những tán cây khuất dạng.

Đám lén lút đào hầm rồi rải bẫy khắp nơi.

Dẫu chỉ là lũ Goblin tạp nham rẻ tiền, nhưng một khi được hưởng sái hiệu ứng địa hình thế này thì bọn chúng cũng có thể tiến hóa thành loài quái vật tồi tệ nhất.

Đã vậy lại còn thêm cái thời tiết nóng nực ngột ngạt, cùng lũ muỗi và đỉa cứ chực chờ bám riết lấy cơ thể nữa chứ.

Một khu vực được sinh ra để bào mòn sự kiên nhẫn của con người theo mọi nghĩa.

Thế nên, giáo án chuẩn mực để càn quét nơi đây chính là lập tổ đội: Tanker đi đầu mở đường, cung thủ lùng sục bẫy rập cùng đám quái vật ngụy trang, và kẹp thêm Healer để đề phòng rủi ro ập đến bất ngờ.

Thế nhưng, hôm nay tôi vẫn kiên định với lối chơi đơn.

[Bạn tiến vào Tầng 11 Tháp (CỰC HẠN).]

Vừa mở mắt ra, một luồng không khí nóng bức, ẩm ướt đã nhớp nháp bám dính lấy da thịt.

Mùi ngai ngái xa lạ của cỏ cây xen lẫn mùi ngai ngái của bùn đất sau cơn mưa xộc thẳng vào mũi.

Từ bốn bề vọng lại tiếng vỗ cánh vo ve của những loài bọ không rõ danh tính.

Biết đâu chỉ bước thêm một bước nữa là rơi tõm xuống đầm lầy hay đạp trúng bẫy rập cũng nên.

Nhưng với tôi thì đó là câu chuyện hoàn toàn vô nghĩa.

“Vũng Lầy Cát.”

Tôi đứng yên tại chỗ và thi triển kỹ năng.

Chẳng cần phải thắc mắc hay đắn đo, nền đất nhão nhoét ngay tức khắc đã hóa thành một bãi cát khô khốc.

Cái này, nghĩ kiểu gì cũng đâu phải là một kỹ năng rác rưởi cơ chứ?

Chẳng thể nào hiểu nổi tại sao thiên hạ lại đi đánh giá thấp nó đến vậy.

Tôi không dừng lại ở đó. Lập tức tung ra kỹ năng Hạng Cầu Vồng vừa lượm được dạo nọ, Phong Hóa.

[Sử dụng Kỹ năng: Phong Hóa.]

[Kết hợp với Kỹ năng: Vũng Lầy Cát để thi triển một kỹ năng mới.]

[Sa Mạc Hóa được kích hoạt.]

Vũng Lầy Cát trước mặt tôi rùng mình chuyển động rồi bắt đầu vươn dài lãnh thổ.

Bất cứ thứ gì chạm vào rìa của Vũng Lầy Cát đều ngay lập tức vỡ vụn thành bột rồi bay lả tả.

Cây cổ thụ khổng lồ, vũng lầy lép nhép, hay những lùm cây rậm rạp che khuất tầm nhìn.

Tất thảy đều bình đẳng hóa kiếp thành cát bụi.

Phạm vi vào khoảng bán kính 20 mét. To xấp xỉ phân nửa một sân bóng đá.

Chỉ trong tích tắc, cảnh vật xung quanh tôi đã lột xác thành một bãi cát phẳng lì, quang đãng chẳng còn lấy một vật cản.

“Bởi vì mục tiêu là thực vật sao? Lượng mana bị rút đúng là khủng khiếp thật…”

Nhờ kỹ năng Khai Nhãn mà bình mana của tôi đã phình to tới mức không thể đem ra so sánh với trước kia, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã bay hơi gần một nửa.

Có vẻ vì phải xử lý thực vật sống nên hiệu suất của kỹ năng bị tụt dốc thảm hại.

Nếu đây là địa hình đá tảng thì chỉ cần xài một mẩu mana cỏn con cũng đủ để phù phép một vùng rộng lớn hơn thành sa mạc rồi…

Nghe phong phanh thì khu vực tiếp theo là địa hình núi lửa. Chắc đến lúc đó sẽ tận dụng được ngon nghẻ hơn.

“Mấy người cứ chống mắt lên mà xem…”

Dù sao thì tiếc cũng chỉ là tiếc mà thôi.

Tôi thong dong sải bước tiến về phía trước.

Mỗi bước chân tôi đi qua, thế giới lại biến thành sa mạc.

Đầm lầy, thực vật khổng lồ, tất thảy đều tan biến thành cát.

Giữa quá trình đó, đám quái vật đang lẩn khuất tinh vi trong bụi rậm đành phải trơ trọi ló mặt ra.

“Bắt được mày rồi nhé.”

Nhân tiện, tôi thử luôn cái chiêu Sa Mạc Hóa lên đám quái vật xem sao.

Vừa thi triển Totem Cát xong, tôi liền cho phân thân tóm gọn lấy con Goblin rồi đè nghiến nó xuống.

Từ Vũng Lầy Cát, dòng cát từ từ trườn tới phủ lên người con Goblin.

Tôi thử tập trung để biến hóa con Goblin thành cát bắt đầu từ đầu ngón chân.

Á, quá sức rồi. Việc này là bất khả thi.

Vừa mới mon men thử nghiệm mà cảm giác ma lực trong toàn thân bị bòn rút đến cạn kiệt khiến tôi vội vã cắt ngang kỹ năng.

Tôi lập tức rũ bỏ lòng tham.

Tiện tay búng ngón tay một cái, phóng Đạn Cát bay đi.

Hàng chục viên Đạn Cát xé gió lao thẳng về phía lũ quái vật đang phơi mình bất lực giữa bãi đất trống.

Cuộc thảm sát khép lại chỉ trong chớp mắt.

Trái ngược hoàn toàn với những lời cảnh báo sặc mùi chết chóc trên Gallery, một màn qua ải nhàn hạ đến lạ lùng.

[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 11 Tháp (CỰC HẠN).]

Khoảnh khắc bốc quà đầy hồi hộp đã điểm.

Liệu lần này vẫn là Thưởng Toàn Bộ Chỉ Số kẹp thêm ma thạch chứ?

Hay là thăng cấp? Sách kỹ năng?

[Thưởng hoàn thành lần đầu được áp dụng!]

[Thưởng hạng 1 được áp dụng!]

“Ơ? Cái gì đây?”

Thế nhưng, phần thưởng lòi ra trước mắt lại đi chệch hoàn toàn so với những gì tôi dự tính.

Một món đồ mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!