Địa điểm hẹn vẫn là căn hộ chung cư lần trước.
Tôi xách chiếc hộp đựng đàn Contrabass khổng lồ chỉ bằng một tay.
Dẫu sở hữu một cơ thể chẳng có lấy một tấc cơ bắp, nhưng chừng này trọng lượng cũng chẳng hề hấn gì.
Đó là nhờ Thưởng Toàn Bộ Chỉ Số mà tôi đã tích cóp đều đặn bấy lâu nay.
Lý do hiện tại tôi chỉ dùng một tay rất đơn giản.
Bởi vì ông chú môi giới này đinh ninh rằng tôi bị cụt mất một tay.
Người chết mà đội mồ sống dậy giữa đám tang thì chỉ tổ làm khó cả đôi bên mà thôi.
Thế nên tôi đã cẩn thận hóa bàn tay thành cát rồi giấu gọn vào trong túi từ trước.
Bính boong
Vừa nhấn chuông, một lát sau, cánh cửa sắt đã hé mở.
Phía sau cánh cửa, vẫn là ông chú môi giới với khuôn mặt bặm trợn.
Bờ vai thô kệch vạm vỡ, hình xăm vằn vện trên cánh tay. Thêm cả chiếc kính râm che khuất đôi mắt.
Vừa nhìn thấy tôi, ông chú môi giới liền nhíu mày.
“Vào đi.”
Một giọng nói lạnh lẽo và khô khốc.
Chẳng thấy tăm hơi cái bộ dạng người chú hiền từ xả biểu tượng cảm xúc vô tội vạ trên Telegram đâu cả.
Sự chênh lệch nhiệt độ rạch ròi này khiến tôi suýt chút nữa thì chóng mặt.
“Lần này lại vừa đi làm cái trò nguy hiểm gì về đấy?”
Cái giọng điệu lạnh lùng, sắt đá của ông ta cứ thế cất lên.
Rõ ràng mang cái bản mặt giang hồ, thế mà giọng điệu lại y hệt như cảnh sát đang thẩm vấn tội phạm vậy.
Tôi nhún vai.
“Có gì nguy hiểm đâu chứ.”
“Thế cái đó là gì.”
Ánh mắt của ông chú môi giới hất về phía chiếc hộp khổng lồ trên tay tôi.
Tôi mở hộp ra, phơi bày thứ bên trong cho ông chú xem.
“…”
Khoảnh khắc cây rìu chiến hiện nguyên hình, nét mặt ông chú môi giới cứng đờ lại.
Một luồng khí tức điềm gở mờ ảo tỏa ra.
Có vẻ ông chú cũng nhận ra ngay đây không phải là thứ đồ tầm thường.
...
‘Thứ này…’
Gã môi giới thầm tặc lưỡi trong bụng.
Cây rìu chiến tỏa ra từng luồng khí điềm gở cuồn cuộn.
Nghe con bé nói, quả không sai, đúng là trang bị Hạng độc nhất.
Rốt cuộc làm thế nào mà một con ranh con lại vớ được món đồ cỡ này cơ chứ?
Gã môi giới trầm ngâm một lát, rồi cất giọng trầm đục hơn hẳn ban nãy.
“Nhóc kiếm thứ này ở đâu ra?”
“Đập Boss Tầng 10 rồi rớt ra đấy. Sao thế?”
Cô bé trước mặt trả lời một cách cộc lốc, cứ như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.
Trước câu trả lời đó, gã chẳng buồn vặn vẹo thêm lời nào nữa.
‘Boss Tầng 10 sao…’
Theo suy tính của gã, việc đứa nhóc trước mặt tự thân lết vào tháp có vẻ đúng là sự thật.
Bởi vì món đồ cỡ này chẳng phải là thứ mọc cánh mà chôm chỉa được.
Thế nhưng, dẫu con bé có là thợ săn thứ thiệt đi chăng nữa thì vẫn có vấn đề.
Con bé này không đời nào có thể một mình hạ gục được Boss Tầng 10.
Không, cái trò đó thì bố ai mà làm nổi.
‘Thế nhưng làm quái gì có chuyện con bé này được ưu tiên chia chác vật phẩm trong tổ đội chứ…’
Những suy tính của gã môi giới lại càng thêm rắc rối.
Dù là tổ đội nào đi chăng nữa, tuyệt đối không ai sẵn lòng dâng trang bị Hạng độc nhất cho một đứa trẻ thế này.
Gã thừa hiểu rõ bản chất của cái đám tự xưng là thợ săn kia.
Một lũ giang hồ đội lốt siêu nhân, sẵn sàng làm mọi thứ bẩn thỉu vì tiền.
Nếu không có sức mạnh bảo vệ bản thân thì sao? Đừng nói đến chuyện chia chác trang bị, khéo bị cướp sạch rồi bỏ mạng lại chẳng là may mắn lắm rồi.
Bỏ mạng trong tháp thì đến cái xác cũng chẳng còn. Nơi hoàn hảo nhất để giết người diệt khẩu.
‘Hiểu lờ mờ rồi. Chắc hẳn là tình huống đó.’
Rất nhanh chóng, bộ não của gã tự đẻ ra một lời giải đáp.
Cô bé trước mặt, hẳn là vì may mắn, hoặc cũng có thể là xui xẻo, đã lọt vào một tổ đội chinh phục Tầng 10.
‘Ngay từ đầu bọn chúng đã chẳng có ý định chia chác phần thưởng rồi. Chắc mẩm định dùng con bé làm cái bia thịt che chắn đây mà.’
Thế nhưng, việc chinh phục tháp đâu phải lúc nào cũng êm xuôi theo kế hoạch.
Nhất là ở tầng có Boss.
‘Và rồi cái tổ đội đó chắc chắn đã bị quét sạch.’
Lý do tổ đội bị diệt vong thì có cả rổ.
Hoặc giả sử có nhọc nhằn qua ải xong xuôi, thì kiểu gì cũng lòi ra xích mích lúc chia chác đồ đạc rồi quay ra cắn xé lẫn nhau.
Trong thâm tâm, gã môi giới đồ rằng khả năng thứ hai cao hơn hẳn.
‘Đằng nào thì chuyện hạ gục được Boss cũng rành rành ra đó rồi… Có lẽ sau đó đã xảy ra nội chiến. Đúng thế, đây đích thị là câu trả lời.’
Trang bị Hạng độc nhất.
Đối với cái đám Thợ săn Hạng C, Hạng D tép riu thì có khác gì trúng độc đắc cơ chứ.
Cái thể loại tổ đội rước cả một đứa trẻ thế này vào làm bia đỡ đạn, liệu có chịu đàng hoàng chia phần không?
Gã môi giới lắc đầu.
Nhọc nhằn lắm mới lết qua được trận đánh Boss, thế mà thứ đón chờ lại là một viễn cảnh tàn sát lẫn nhau đẫm máu.
Giữa cái địa ngục trần gian đó, đứa trẻ này đã nghĩ gì và cảm thấy thế nào?
‘Chắc chắn con bé đã nghĩ phải sống sót bằng mọi giá.’
Một thước phim bi kịch đã được vẽ ra trọn vẹn trong đầu gã môi giới.
Một cuộc nội chiến lưỡng bại câu thương kết thúc trong cảnh đổ máu.
Đứa trẻ này cũng là thợ săn. Lết được đến tận Tầng 10 thì kiểu gì chẳng nếm đủ mọi đắng cay tủi nhục.
Khoảnh khắc chỉ còn lại một kẻ sống sót cuối cùng, hẳn con bé đã nhận ra con đường duy nhất để thoát thân.
Bằng cái bàn tay độc nhất còn sót lại, con bé lẩy bẩy nắm chặt thanh đoản kiếm, lén lút tiếp cận rồi đâm lén từ sau lưng kẻ đó.
Và rồi, nó lục lọi cái xác của đám đồng đội cũ, ôm lấy cây rìu này mang đi.
‘Thật là một câu chuyện kinh hoàng.’
Xuyên qua lớp kính râm, gã khẽ dò xét cô bé.
Quầng thâm đen kịt như thể đã thức trắng mấy đêm liền. Cái thái độ cộc lốc, lạnh tanh. Cùng sự liều lĩnh khi dám vác mặt đến tìm một kẻ dính líu đến thế giới ngầm như gã.
Chắc chắn tất cả đều là di chứng sau những biến cố kinh hoàng đó.
Giấu sau lớp kính râm, ánh mắt gã xẹt qua một tia xót xa và thương cảm.
Gã buông một tiếng thở dài rồi bẻ lái câu chuyện.
“Trước tiên để ta định giá đã.”
Gã môi giới cẩn thận bắt tay vào việc thẩm định cây rìu.
Cô bé yên vị trên ghế sofa, chờ đợi kết quả.
Chẳng bao lâu sau, gã lắc đầu cất tiếng.
“Quả nhiên là Hạng độc nhất. Chỉ số đính kèm cũng ngon nghẻ… Đây không phải là thứ ta có thể tùy tiện định giá ngay tại chỗ được.”
Cấp bậc của trang bị được phân chia theo thứ tự Thường, Hiếm, Độc nhất, Huyền thoại.
Dán mác Hạng Độc nhất thì ngay cả đám thợ săn sừng sỏ cũng phải thèm nhỏ dãi.
“Ý chú là không mua được sao?”
“Không, cứ giao phó cho ta. Đẩy vào sàn đấu giá thì nhóc sẽ bỏ túi được một vố khẳm hơn nhiều.”
Đấu giá.
Chắc mẩm làm cách đó thì sẽ được giá hời hơn hẳn.
Thế nhưng, cô bé lại không thể dứt khoát đưa ra câu trả lời.
Dựa vào đâu mà tin tưởng giao phó một món đồ bèo nhất cũng ngót nghét vài chục triệu won cho cái ông chú bặm trợn này cơ chứ.
Bắt gặp ánh mắt chất chứa đầy vẻ cảnh giác của cô bé, gã môi giới lại một lần nữa dâng lên cảm giác xót xa.
‘Mới chừng này tuổi đầu mà đã phải nếm trải chuyện gì kinh khủng đến mức… chẳng còn mảy may niềm tin vào con người như vậy chứ.’
Từ cái dáng vẻ trưởng thành trước tuổi ấy, gã đọc được những vết xước sâu hoắm của sự phản bội.
Gã cất giọng chân thành.
“Danh tính của nhóc sẽ được giấu kín tuyệt đối. Ta hứa đấy.
Thêm nữa, ta sẽ ứng trước một khoản. 50 triệu won. Thấy sao?”
“Hả? 50 triệu…?”
Vì con số vượt quá sức tưởng tượng chăng? Cô bé trợn tròn hai mắt.
Dẫu cố cắn răng làm bộ bình thản, nhưng khóe môi cứ thế cong lên mất kiểm soát.
Bắt được khoảnh khắc đó, gã môi giới thầm nở nụ cười.
‘Quả nhiên, trẻ con thì vẫn là trẻ con mà.’
Lỡ như gã mang dã tâm ép giá lật lọng thì biết tính sao?
Quả nhiên, bên cạnh lũ trẻ luôn cần một vòng tay người lớn che chở. Một người lớn đứng đắn, mẫu mực như gã chẳng hạn.
Gã môi giới lại một lần nữa củng cố thêm sứ mệnh thiêng liêng về vai trò của mình.
...
Ngày hôm sau, tại sàn đấu giá trang bị VIP.
Tôi theo dõi sát sao diễn biến phiên đấu giá qua luồng video trực tiếp mà ông chú môi giới gửi cho.
Xuyên qua màn hình, sàn đấu giá nhung nhúc toàn những thợ săn sừng sỏ và đám nhân vật cốt cán của các bang hội.
Chắc mẩm toàn là tai to mặt lớn, ai nấy đều khoác trên mình những bộ âu phục đắt đỏ cùng mớ trang sức lộng lẫy chói lòa.
Phiên đấu giá đã đến hồi gay cấn.
“Món đồ tiếp theo! Lõi Stone Golem, sinh vật chỉ cư ngụ ở khu vực Tầng 20! Nguyên liệu Hạng Hiếm! Khởi điểm 10 triệu won!”
Hòa cùng tiếng xướng của tay đấu giá viên, một tảng đá thô kệch được bê lên bục.
Ngay lập tức, những tấm bảng trả giá thi nhau giơ lên rào rào.
“12 triệu!”
“15 triệu!”
Tôi nhạt nhẽo nhìn ngắm khung cảnh hỗn độn đó.
Hiện tại tôi còn rỗng túi chẳng có nổi một món trang bị đàng hoàng nữa là.
Cái đống nguyên liệu chế tác kia đúng là câu chuyện còn xa tầm với đối với tôi.
Cuộc đấu giá trôi qua chóng vánh. Lõi Stone Golem cuối cùng thuộc về tay một gã tanker với mức giá chốt hạ 20 triệu won.
Nối tiếp sau đó là hàng tá món đồ đủ loại thay phiên nhau lên mâm.
Một chiếc áo choàng Hạng Hiếm có kèm chức năng tàng hình. Rồi cả thần dược giúp buff chỉ số trong thời gian ngắn.
Thậm chí còn lòi ra cả một bản khế ước hàng hiếm dùng để thu phục quái vật làm thú cưng nữa.
Thế nhưng, tuyệt nhiên chẳng có thứ gì níu nổi ánh mắt tôi.
“Đến lượt món đồ này thì các vị Pháp sư phải dán mắt vào đây rồi! ‘Áo Choàng Của Hiền Giả Tĩnh Lặng’!”
“Hả? Pháp sư á?”
Nghe tay đấu giá viên xướng lên, mắt tôi bỗng sáng rực.
Yên vị trên bục là một chiếc áo choàng lấp lánh ánh lam huyền ảo.
“Trang bị phòng ngự Hạng Hiếm! Được đính kèm một chỉ số cực kỳ quý giá giúp gia tăng chút đỉnh tốc độ phục hồi mana!”
‘Phục hồi mana sao…’
Vừa nhìn thấy là ruột gan đã cồn cào thèm khát.
Kể từ ngày được Khai Nhãn, bể Mana của tôi đã phình to gấp mấy lần.
Thế nhưng, trong cuộc tử chiến với Đại Tộc Trưởng Orc dạo trước, đòn chốt hạ cuối cùng đã vét sạch bách MP của tôi.
Nhỡ đâu con Đại Tộc Trưởng Orc đó mà lòi thêm Phase 2 thì sao?
Một đứa vắt kiệt cả sức để bỏ trốn như tôi khéo đã oẳng luôn tại trận mất.
Dắt túi một món đồ như vậy thì chắc cú thế trận sẽ mượt mà, ổn định hơn bội phần.
“À mà không, thực ra cái khoản chỉ số cũng chẳng quan trọng lắm…”
Phải thành thật với cõi lòng mình thôi.
Khéo khi sự thật phũ phàng là tôi chỉ đang thèm muốn một món đồ cộp mác pháp sư cũng nên.
Chẳng lẽ cứ lột trần thân xác phàm tục này cày tháp mãi sao?
Trót mang danh giấu nghề thì mặc thường phục là chân ái, nhưng nếu cứ vò nát rồi nhét bừa vào balo thì chắc chẳng ai nghi ngờ đâu nhỉ?
Tôi cũng muốn được khoác lên mình chiếc áo choàng xịn sò tung bay trong gió, tay vung vẩy cây quyền trượng khổng lồ cho ra dáng chút chứ.
…Đó là cả một bầu trời lãng mạn mà.
“Khởi điểm 50 triệu won!”
“55 triệu!”
“80 triệu!”
Thế nhưng, mức giá bị đẩy lên vọt xa khỏi trí tưởng tượng của tôi.
Chỉ trong nháy mắt, nó đã vượt qua toàn bộ gia tài hiện có của tôi.
Cạn lời hết sức, tôi lầm bầm phàn nàn.
“Quái lạ, cả nước nặn ra được có 5 pháp sư mà sao cạnh tranh khốc liệt dữ vậy…”
Tại nó hiếm quá chăng?
Tò mò mò mẫm trên mạng một hồi, tôi mới vỡ lẽ ra nguyên nhân sâu xa.
Bấy lâu nay, thiên hạ vẫn rỉ tai nhau một lời đồn đại mê tín rằng cứ diện đồ pháp sư thì xác suất thức tỉnh thành pháp sư sẽ tăng vọt.
“Kể ra thì cũng không phải là hoàn toàn bất khả thi…”
Xời, đến cái người nhai đất sét mà còn thức tỉnh được thì dăm ba cái lời đồn này có nhằm nhò gì.
Đúng lúc ngọn lửa cạnh tranh đang bùng cháy dữ dội, một người phụ nữ thản nhiên giơ bảng lên.
“300 triệu.”
Cú chốt hạ gọn lỏn của người phụ nữ tóc vàng lập tức khóa mõm toàn bộ đám đối thủ cạnh tranh.
Cuối cùng, chiếc áo choàng đã yên vị trong tay cô ta với cái giá trên trời 300 triệu won.
“Ơ? Cô ta cũng có mặt ở đó sao…?”
Khuôn mặt người phụ nữ lọt thỏm trong màn hình vô cùng quen thuộc. Tôi mở to hai mắt ngỡ ngàng.