1-50

18. Quảng Cáo Trá Hình

2026-02-26

1

18. Quảng Cáo Trá Hình

“Pằng~.”

Tôi dùng ngón tay tạo thành hình khẩu súng rồi chĩa về phía con Orc.

Viên Đạn Cát xé toạc bầu không khí.

Con Orc theo bản năng cảm nhận được mối đe dọa liền giương chiếc khiên thép lên.

“Còn lâu nhé.”

Rắc!

Chiếc khiên thép bị xé toạc ra như một tờ giấy mỏng manh.

Viên đạn không hề giảm sút khí thế, cứ thế xuyên thủng đầu gã Orc.

Cùng với âm thanh hộp sọ vỡ vụn, thân hình đồ sộ của gã Orc đổ sụp xuống một cách bất lực.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng mình đã mạnh lên.

Đến mức không thể đem ra so sánh với trước khi nhận được kỹ năng Khai Nhãn nữa.

“Uooaaaaa!”

Đúng lúc đó, từ phía bên kia thảo nguyên lại vang lên tiếng rống của một con Orc khác.

Một tiếng thét xung trận ngập tràn sự phẫn nộ.

Có vẻ nó vừa chứng kiến cảnh đồng loại của mình ngã xuống.

Thế nhưng, con Orc đó lại chẳng thể lao đến chỗ tôi.

“Có làm cả ngày…”

“…tao cũng chiều.”

Hai cái Totem Cát mang dáng vẻ giống hệt tôi đang ôm chặt lấy thân hình con Orc từ hai phía và liều mạng chống đỡ.

Một sự thật mà tôi đã ngộ ra sau vài trận chiến.

Dùng phân thân cát để đánh xáp lá cà trực diện với Orc và giành chiến thắng là điều bất khả thi.

Với một đứa mà kinh nghiệm võ thuật chỉ dừng lại ở mấy đường Taekwondo học từ hồi tiểu học như tôi.

Đứa như tôi mà có điều khiển thì phân thân cũng chỉ biến thành cái bao cát mà thôi.

Thế nên tôi đã thay đổi chiến thuật.

Cứ ôm chặt lấy rồi nhây tới bến.

Cảnh tượng mấy con búp bê cát mang hình hài của tôi đang rên rỉ ôm chặt lấy con Orc trông khá là buồn cười.

Kể từ sau khi nhận được kỹ năng Hạng Bạch Kim, rất nhiều thứ đã thay đổi.

Không đơn thuần chỉ là uy lực của ma pháp trở nên mạnh mẽ hơn.

Mà bản thân tổng lượng mana đã phình to đến mức không thể so sánh được nữa.

Nhờ vậy, Totem Cát trước đây vốn chỉ nặn ra được một cái chật vật, giờ tôi đã có thể duy trì ổn định đến tận bốn cái.

Tất nhiên là cũng có nhược điểm.

Dùng càng nhiều kỹ năng cùng lúc thì lượng cát tiêu hao cũng tăng lên chóng mặt.

Lượng cát từ Vũng Lầy Cát mà tôi thi triển lúc đầu giờ đã cạn kiệt. Có vẻ chỉ còn lại chưa đến 10% tổng lượng.

Ngay lúc này cũng vậy, cát đã cạn sạch trước cả mana.

Nên tôi chỉ có thể triệu hồi được hai cái totem mà thôi.

Tôi búng tay một cái.

Hai cái Totem Cát đang ôm riết lấy con Orc phồng to lên theo ý chí của tôi, rồi ngay lập tức tạo ra một vụ nổ kinh hoàng.

Bùmmmm!

“Uooaaaa!”

Lãnh trọn vụ nổ ở cự ly gần, con Orc biến thành một mớ giẻ rách thê thảm rồi gục ngã xuống đất.

Ngay sau đó, thông báo quen thuộc lại hiện lên.

[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 9 Tháp (CỰC HẠN).]

[Thưởng hoàn thành lần đầu được áp dụng!]

[Thưởng hạng 1 được áp dụng!]

Sau khi nhận được kỹ năng mới, tôi đã càn quét một mạch từ Tầng 7 đến Tầng 9 không chút trở ngại.

Mọi thứ diễn ra quá đỗi dễ dàng.

“Tốt lắm. Ngày mai là Tầng 10 rồi.”

Thoáng cái đã lại đối mặt với trận chiến đánh Boss.

Bản thân con quái vật Boss thì chẳng có gì đáng sợ.

Bởi vì dù chưa bung hết sức mà tôi vẫn xuyên thủng đến tận Tầng 9 một cách trơn tru cơ mà.

Thế nhưng, vẫn có chút gì đó bất an hiện diện.

Bởi vì cơn ác mộng trong trận đánh Boss ở Tầng 5 lại ùa về.

Nhỡ đâu lần này lại đụng mặt cái lão Pháp sư điên khùng đó nữa thì…

Chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy rùng mình.

“Hay là lần này dù có Mảnh ghép ẩn thì mình cũng cứ thế chuồn luôn cho xong nhỉ…?”

Tất nhiên là cũng vớt vát được phần thưởng hời.

Một cái VPN làm kẻ phá đám vô địch.

Khuyến mãi thêm cả một cuốn Sách kỹ năng Hạng Vàng cực kỳ nhỏ bé nữa chứ.

Nhưng sợ thì vẫn là sợ thôi.

Hồi đó tôi thực sự tưởng mình tiêu đời rồi cơ mà.

“Ôi dào, có khi lão không xuất hiện đâu… Ngay từ đầu đã làm gì biết có Mảnh ghép ẩn hay không mà lo.”

Tôi lắc đầu, xua đi những suy nghĩ điềm gở.

Trước hết cứ vào kiểm tra Gallery đã.

Về đến nhà, tôi quen tay bật máy tính rồi truy cập vào Gallery.

Không biết có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên không.

Gallery Thợ Săn lại đang sục sôi vì chủ đề nóng về tôi.

[Tiêu đề: Dạo này cái đứa đang cày nát Bảng xếp hạng từ Tầng 1 đến Tầng 9 là đứa nào vậy?]

Từ hạng 1 đến hạng 9 toàn là cái nick ‘ㅇㅇ’ mà khoảng cách điểm số thì ảo ma vãi nồi.

Cách biệt với hạng 2 bèo nhất cũng gấp 3 lần, cái này là thực tế đấy à?

“Á, cái đó là mình mà.”

Sự thật là câu chuyện của tôi đang làm náo loạn Gallery khiến dopamine trong người tôi tuôn trào.

Tôi nở một nụ cười mãn nguyện rồi lướt chuột xuống.

Thế nhưng phản ứng của bọn họ lại có chút kỳ quặc.

ㄴ DemiGoD hôm nay lại đang gõ phím phẫn nộ trên mạng xã hội kìa ㅋㅋ

ㄴ Nhưng mà rốt cuộc là ai nhỉ? Thợ săn do chính phủ bí mật bồi dưỡng à?

ㄴ Đời nào lại là Hàn Quốc?

ㄴ Thật sự. Hàn Quốc lấy cái vẹo gì mà làm được cái chuyện Mẽo còn bó tay ㅋㅋ

ㄴ Nhưng mà là ㅇㅇ mà. Đéo phải người Hàn thì ai lại xài ㅇㅇ?

ㄴ Cái đó đéo phải ㅇ mà là o hay 0 đấy chứ? Bọn nước ngoài gọi là Double O.

“Double O á? Mình á?”

Chuyện chưa dừng lại ở đó.

[✪ Tiêu đề: Tin chuẩn từ Cục Tình báo Quốc gia) Hạng 1 Bảng xếp hạng là vũ khí bí mật hàng Tàu.]

Không phải tao chém gió đâu ㅇㅇ.

Gần đây động tĩnh của Đảng Cộng sản Trung Quốc có mùi lắm, người nào trong giới đều biết hết ㅇㅇ.

Cái gọi là Dự án Vạn Lý Trường Thành ấy, tầm cỡ quốc gia gom hết đám thiên tài độ tuổi 10x nhét vào tháp để quay xổ số lấy Thợ săn Hạng S.

Có khả năng rất cao là cái tên ‘00’ cày nát Bảng xếp hạng lần này cũng là sản phẩm của dự án đó.

ㄴ Đặc điểm của mấy thằng bảo không chém gió) Chém gió không có bằng chứng

ㄴ Trung Quốc đã từng ra lò Team China rồi bị DemiGoD đập cho ra bã, mày đang sủa xàm gì vậy

ㄴㄴ Nên cay cú lòng tự trọng mới bí mật nhào nặn thêm đó

ㄴ Vậy 00 là số hiệu vật thí nghiệm à?

ㄴㄴ Thế là vượt qua 99 rồi quay về thành số 00 à ㅋㅋ

ㄴㄴ Mày coi thường Trung Quốc à? Đéo phải 99 đâu mà là 999999 mạng đấy

“Cái gì? Trung Quốc? Tự dưng đâu ra Trung Quốc vậy?”

Tôi nuốt tiếng cười nhạt vào bụng rồi tiếp tục lướt chuột xuống.

[✪ Tiêu đề: Bang hội Pantheon bây giờ đang giấu giếm cái gì đó đúng không?]

Bọn mày cứ sủa vống lên là Trung Quốc này nọ, nhưng hàng thật giá thật ở chỗ khác cơ.

Bang hội top 1 thế giới, Pantheon biết chứ?

Chắc ai cũng biết lão Bang chủ Croft của bang đó đang tính bồi dưỡng con gái rượu làm người thừa kế.

Nhưng con nhỏ đó từ mấy tháng trước đã mất dạng khỏi mấy sự kiện chính thức rồi…

Vậy thì cái hạng 1 hiện tại là con gái Croft rành rành ra đó còn gì?

Dùng quyền lực của bang hội chống lưng đủ thứ, chắc là huấn luyện xong xuôi rồi mới lòi ra đấy.

Chắc lúc xuyên thủng Tầng 20 là kiểu gì cũng nhảy ra mấy cái tít báo ‘Công chúa Pantheon, ra mắt hoành tráng với Hạng S!’ cho xem.

Tao cá cái mạng cùi này luôn ㅇㅇ.

ㄴ Cái này nghe có vẻ hợp lý phết.

ㄴ Pantheon chẳng phải là bang hội của DemiGoD à? Lại đi đá bát cơm của người cùng bang sao?

ㄴㄴ Nói chính xác thì DemiGoD là trực thuộc chính phủ, còn Pantheon chỉ là quan hệ hợp tác thôi.

ㄴㄴ Nghĩ tới mối quan hệ sứt mẻ giữa Croft với DemiGoD, cái vụ Pantheon tính chơi khăm DemiGoD cũng nghe xuôi tai phết.

“Hợp lý cái củ chuối. Bộ đùa chắc.”

Vũ khí bí mật của Trung Quốc, công chúa của bang hội top 1 thế giới.

Ngoài ra còn cả rổ những bài đăng của mấy cái tên tự xưng là người trong cuộc, đi chỉ điểm những nhân vật tiềm năng ở cái vùng khỉ ho cò gáy nào đó chẳng liên quan mẹ gì tới tôi.

Đứa bọn mày đang săn lùng ngồi lù lù ở đây này!

Tôi gào thét trong lòng.

Một cảm xúc mâu thuẫn đến lạ lùng.

Rõ ràng là chẳng muốn bị bóc phốt thân phận, nhưng đồng thời lại có một thứ khao khát mãnh liệt muốn cho thiên hạ biết tôi mới chính là nhân vật chính của mọi vinh quang này.

‘Hay là mình hé lộ một xíu thông tin nhỉ?’

Tôi lén lút đặt tay lên bàn phím, định viết một bài ẩn danh.

[Tiêu đề: Cái đó thực ra không phải là người ở đây sao?]

Tác giả: ㅇㅇ(1A1.11E)

Chẳng biết bọn mày có nhớ không, ở đây hồi trước có người từng đăng Ảnh chứng thực Độ khó Cực hạn mà. Không chừng là người đó đấy?

“Á, mẹ kiếp! Cái IP!”

Thằng chó Makakno! Ít ra cũng phải có chức năng Bật/Tắt chứ!

Tôi nhấn xóa bài viết với tốc độ ánh sáng.

May mà chưa có bình luận nào bay vào.

Chắc chẳng có ma nào thấy đâu nhỉ?

Tôi cúp đuôi chuồn thẳng sang Gallery Pháp Sư.

Rồi hớt hải đăng đàn cầu cứu.

[Tiêu đề: Khẩn cấp) Tìm người đăng bài lên Gallery Thợ Săn hộ tôi]

Tác giả: ㅇㅇ(99L.99C)

Nội dung là thế này.

‘Cái đứa đang chễm chệ hạng 1 Bảng xếp hạng dạo này, chẳng phải là cái đứa hồi trước từng chứng thực Cực hạn sao?’

Mấy người ráng viết y chang thế này hộ tôi.

Xin nhờ vả đấy.

Cả Gallery chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát.

Ngay sau đó là một cơn mưa phản ứng đầy thảm hại trút xuống.

ㄴ Tủ Lạnh: (Icon liếc nhìn đầy khinh bỉ)

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: À cái này thì hơi… Khó nhằn nhỉ…

ㄴ Bọ hung: …Cứ nhịn đến tận Tầng 20 luôn thì sao? Thế cho an toàn mà.

“Quả nhiên chơi cái trò này thì ngu ngốc quá rồi sao…?”

Nỗi nhục nhã ê chề muộn màng ập đến khiến tôi định bụng xóa luôn bài viết.

Thế nhưng đúng lúc đó, một bình luận đã nhảy lên.

Là pkkajju.

ㄴ pkkajju: ㅋㅋㅋㅋㅋ Vui rồi đây. Tính chơi trò bịa đặt dư luận trên Gallery thật à! Để tôi viết cho!

Một chút, thực sự chỉ là một chút cảm giác tội lỗi và nhục nhã lóe lên.

Thế nhưng cảm xúc đó đã tan biến cái vèo trước sự kỳ vọng đang dâng trào.

Đúng vậy, nhục nhã chỉ là nhất thời nhưng vinh quang mới là mãi mãi.

“Sống trên đời cuối cùng cũng có ngày đi nhờ vả seeding bên Gallery khác cơ đấy.”

Một lát sau, trên Gallery Thợ Săn quả thực đã lòi ra bài viết của pkkajju.

Tinh ý phết, còn biết dùng nick ẩn danh thay vì nick cố định để đăng đàn.

[Tiêu đề: Cái đứa top 1 Bảng xếp hạng đó, chẳng lẽ là cái đứa đăng chứng thực Cực hạn hồi trước sao?]

Tác giả: ㅇㅇ(211.47)

Chẳng phải mấy hôm trước có người từng chớp nhoáng đăng chứng thực rồi lặn mất tăm sao.

Hồi đó rõ ràng cũng ẵm luôn top 1 Bảng xếp hạng cơ mà.

Còn chễm chệ leo lên bài viết nổi bật mấy bài luôn cơ đấy.

ㄴ Có ma nào như vậy à?

ㄴ À, hình như cũng có. Mơ hồ quá.

ㄴ Tính lục lại xem sao thì thấy bài bay sạch rồi? Cái gì vậy?

ㄴ Cái đó là bài bịa đặt chứ gì?

“Mẹ kiếp, đám này não có vấn đề thật à?”

Tức hộc máu, tôi đấm thùm thụp vào lồng ngực.

Rõ ràng chuyện mới rành rành ra đó cách đây có vài ngày mà quên sạch thế á?

Dẫu biết mấy bài rác trên Gallery cứ 10 giây là bay màu khỏi não, nhưng thế này thì có quá đáng lắm không?

Lúc đó mấy cái bài viết nổi bật liên quan cũng lên sóng ầm ầm cơ mà?

Phản ứng của đám đông nhạt nhẽo đến mức thảm thương.

Cảm giác lạc lõng, dị biệt vãi chưởng.

Cứ như thể cả đám bị ếm bùa lú vậy…

Cái miếng mồi cất công quăng ra chỉ thu về lèo tèo vài cái bình luận rồi lặn ngụp cmn giữa rổ bài viết rác rưởi khác.

“Tại thiếu hỏa lực đấy. Hỏa lực của đợt Quảng Cáo Trá Hình này yếu quá…”

Tôi vò đầu bứt tai trước màn hình máy tính.

“Á, điên mất thôi…”

Phải có đứa nào ngoạm cái chủ đề nóng đó thì tôi mới có cớ mà nhảy ra làm màu ‘À, thực ra cái đó là tôi đấy.’ chứ.

Sao chẳng có đứa nào chịu vắt óc suy luận vậy?

Là tôi! Là tôi cơ mà!

Bị thiếu hụt dopamine trầm trọng, triệu chứng vật vã bắt đầu xuất hiện.

Toàn thân bứt rứt ngứa ngáy, đầu óc trống rỗng.

Khả năng phán đoán đúng sai bay màu sạch.

Như một con nghiện đang lên cơn, tôi gõ phím với đôi bàn tay run lẩy bẩy.

[Tiêu đề: Hạng 1 cái đó thực ra là tôi đấy…]

“Hự! Mình vừa làm cái trò gì vậy!”

Tôi hoảng hồn bấm nút Backspace xóa vội.

Phải nhịn. Nhịn đi nào.

Hít thở sâu và lấy lại bình tĩnh thôi.

“Hắt… Phù…”

Đúng thế, phá đảo Tầng 20 xong rồi Chứng thực cũng chưa muộn mà.

Đành chờ vậy. Cho đến khi có người nào đó chắp vá được mảnh ghép suy luận đầu tiên…

“Làm ơn, đứa nào đó tinh ý nhận ra trước đi mà…”

Tôi tha thiết chắp tay cầu nguyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!