Tập 01: Lễ Trưởng Thành

Chương 11: Luận về sự hèn hạ, ta vẫn hơn ngươi một bậc.

2026-02-28

1

Chương 11: Luận về sự hèn hạ, ta vẫn hơn ngươi một bậc.

“Điện hạ chẳng lẽ cảm thấy ta là loại người sẽ bỏ thứ gì đó kỳ lạ vào trà sao?”

Nghe Cecilia nói vậy, Muen sững người một chút, rồi lập tức tỏ vẻ như thể chịu phải đả kích lớn, vẻ mặt buồn bã, chỉ thiếu nước đấm ngực dậm chân ngửa mặt lên trời gào khóc, tiếp đó trời đổ tuyết giữa tháng Sáu, để tỏ rõ nỗi oan khuất.

“Nếu Điện hạ đã không tin tôi đến vậy, thì tôi chỉ còn cách dùng hành động thực tế để chứng minh thôi! Tôi xin phép uống trước!”

Muen vội chộp lấy ly trà của mình, chuẩn bị ngửa cổ uống cạn.

“Khoan đã.”

Cecilia đột nhiên lên tiếng ngăn Muen lại.

“Thiếu gia Muen việc gì phải giận dỗi như thế, ta chỉ đùa mộtchút thôi mà.”

“Đùa ư…”

Cái gương mặt từ đầu đến cuối không thay đổi biểu cảm lấy một lần kia của cô, nhìn thế nào cũng chẳng giống như đang đùa cả“Là hôn thê của thiếu gia Muen, đương nhiên ta trước sau như một luôn tin tưởng ngài.”

Cecilia khẽ nhếch môi, đối với nàng, đây dường như đã là một nụ cười.

“Vừa nãy chỉ đùa thiếu gia Muen cho vui thôi, xin đừng bận tâm.”

“Thật ư?”

Muen đặt ly trà xuống, kín đáo thở phào nhẹ nhõm.

"Sau này xin Điện hạ đừng đùa như vậy nữa, dễ làm tổn hại đến sự tin tưởng giữa tôi và người.”

“Đương nhiên rồi, ta đã nhận ra lỗi của mình rồi.”

Cecilia vẫn chưa uống trà.

Cecilia cúi đầu, đôi tay không ngừng mân mê ly trà. Nhìn vào sắc đỏ sẫm của làn nước, nàng dường như đang đắm chìm trong hình ảnh  phản chiếu của chính mình.

“Thật ram, việc ta đùa như vậy cũng có nguyên nhân.”

“Hửm?”

“Thiếu gia Muen chắc biết rồi nhỉ, thực ra, tuổi thật của ta nhỏ hơn ngài vài tháng.”

“…Chuyện này ta có biết.”

Biết cái quỷ gì chứ!

Tôi bị dọa chết khiếp rồi đây này!

Là Hội trưởng Hội học sinh Học viện Saint Marika, Cecilia hơn Muen tận hai khóa, vậy mà tuổi thật lại còn nhỏ hơn mình sao?

Trong nguyên tác căn bản không hề nhắc đến!

Ơ?

Khoan đã, vậy có nghĩa là, Cecilia trước mắt, tuy bề ngoài là học tỷ của mình, nhưng thực chất lại là tiểu muội? Dù sao thì hoàng thất và quý tộc cũng ít nhiều có quan hệ huyết thống, gọi một tiếng muội muội chắc cũng không quá đáng.

Đây chẳng lẽ là sự giao thoa giữa vẻ ngoài ‘đại tỷ’ còn nội tâm ‘đáng yêu’ trong truyền thuyết sao? Một dạng biến thể mới chăng?

Không ổn rồi.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh học tỷ Cecilia vốn cao lãnh lạnh lùng, lại phải lén lút gọi mình là ‘ca ca’. Muen liền cảm thấy có gì đó sai sai, thực sự là không ổn chút nào.

Cái thuộc tính tương phản này đúng là đánh trúng tim đen rồi còn gì!

“Dù sao ta cũng là thiên tài nhảy hai lớp mà, xuất hiện tình huống này cũng không có gì lạ.”

“Nhưng cũng chính vì vậy, ta thường xuyên cảm thấy rất mệt mỏi, bởi vì những người xung quanh ta, đều không phải là người đồng trang lứa, vậy mà ta lại phải ép mình phải trưởng thành như họ, thậm chí, còn phải trưởng thành hơn.”

“Cho nên, con người ta, mỗi khi ở chỗ riêng tư, đến nơi mình cảm thấy an toàn, lại thường bộc lộ chút tính trẻ con.”

“Tính trẻ con?” Muen sững sở, cậu thực sự không nghĩ tới, tính trẻ con ba chữ này, vậy mà lại phát ra từ miệng của Cecilia.

“Đúng vậy, như vừa rồi chẳng hạn.”

Hàng mi trắng như tuyết cùa Cecilia khẽ lay động, nàng khẽ cất tiếng hỏi”

“Thiếu gia Muen, chắc sẽ không giận chứ.”

“Đương nhiên là không rồi.”

Cậu không kìm được mà nở nụ cười, không cần suy nghĩ mà đáp:“Nếu là Điện hạ, dù trẻ con đến đâu tôi cũng có thể chấp nhận, nói đúng hơn, một Điện hạ như vậy, mới khiến người khác cảm thấy gần gũi.”

“Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi.”

Cecilia đột nhiên ngẩng đầu lên.

“Vừa hay, ta lại có một yêu cầu vô cùng trẻ con, cần thiếu gia Muen đáp ứng đây.”

“Hả?”

“Thiếu gia Muen, trà của ngài hình như ngon hơn một chút. Cho nên … chúng ta đổi ly trà được không?”

“Hả?”

Khóe miệng Muen, bỗng chốc cứng đờ.

Cậu nhìn Cecilia, tay chân lạnh toát.

Đôi mắt nàng vẫn mang vẻ lạnh lùng xa cách ngàn dặm, nhưng xuyên qua lớp băng giá ngưng đọng trên bề mặt, Muen dường như thấy được sự giảo hoạt … và cả sự mỉa mai ẩn sâu bên trong.

Chết tiệt, chỉ sơ sẩy một chút, lại bị nữ nhân này nắm thótrồi!

Cái gọi là tính trẻ con đều là giả dối, cô ta quả nhiên nghi ngờ trà của mình có vấn đề!

Nhưng cô ta chắc không ngờ mình lại to gan đến mức dám trực tiếp bỏ thuốc, nếu không thứ chào đón mình, lẽ ra phải là hàn băng lạnh thấu xương rồi.

“Chuyện này, có chút… không hay cho lắm.”

“Có gì không hay chứ, chẳng phải ngài đã nói có thể chấp nhận mọi sự trẻ con của ta sao? Hay là…”

Cecilia nghiêng đầu, từng chữ từng chữ hỏi:

“Ngài đang sợ gì sao, thiếu gia Muen?”

“Sao… Sao có thể như vậy, tôi có làm gì trái với lương tâm đâu, sao lại phải sợ?”

Muen cố gắng giữ cho nụ cười của mình không lộ ra sơ hở nào.

“Vậy tại sao…”

“Bởi vì…cốc trà này tôi đã uống rồi!”

Cậu siết chặt ly trà, giọng run run nói:

“Điện hạ mà uống, thì đó… thì đó chẳng phải là… hôn gián tiếp rồi!”

“Ồ, vậy sao?”

Cecilia vẫn không hề dao động chút nào, tiếp tục hỏi.

“Đúng vậy, là như thế đấy.”

Muen hơi mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Cecilia.

Thế nào, Công chúa điện hạ.

Dẫu cho cô có là ”Nữ thần cao lãnh’ hay ‘Công chúa băng giá’ đi chăng nữa, liệu cô có thể chống đỡ nổi ba chữ ‘hôn gián tiếp’ đầy uy lực này không?

Cô chắc thuần khiến đến mức nghe ba chữ này sẽ xấu hổ đến mức má đỏ bừng mất thôi.

“Không sao, ta không để ý.”

Nhưng Cecilia căn bản không có chút xấu hổ nào.

“Dù sao cũng là hôn thê của ngươi, mức độ này, ta vẫn có thểchấp nhận được.”

Dường như đã thật sự chấp nhận thân phận vị hôn thê này, Cecilia còn chủ động đặt bàn tay mềm mại của mình lên bàn tay to lớn của Muen.

Nhưng cậu lại không thấy rung động chút nào, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh như rơi xuống hâm băng.

Bởi vì Cecilia đang gỡ từng ngón tay của cậu ra, dứt khoát giật lấy ly trà từ trong tay cậu.

Nhưng sự việc đã đến nước này, cậu đã không thể làm gì được nữa, chỉ có thẻ lặng lẽ, yên lặng, tuyệt vọng nhìn.

Giống như đang nhìn đồng hồ đếm ngược đến cái chết của mình.

“Nhắc mới nhớ, ta cũng khá mong chờ trà do thiếu gia Muen tự tay pha đấy.”

Cecilia hoàn toàn không để lộ bất kỳ biểu cảm nào gọi là mong chờ, nhưng cô ấy quả thật đã đưa ly trà vốn thuộc về Muen lên môi. Rồi nhìn cậu, nghi hoặc hỏi:

“Ngươi không uống sao, thiếu gia Muen?”

“Uống, tôi uống.”

Cậu gượng gạo nhếch môi, nụ cười cứng đờ như của một ngườichết.

Cậu cũng cầm ly trà lên, từ từ đưa ly trà vốn thuộc về Cecilia lên môi.

Quá trình này cậu làm rất chậm, dường như muốn nó kéo dài đến vĩnh cửu, nhưng dưới ánh mắt chăm chú của Cecilia, dù chậm đến đâu, mọi việc cũng phải đi đến hồi kết.

Muen bất lực nhắm mắt, ngửa cổ, dốc cạn ly trà vào miệng.

Chứng kiến cảnh này, Cecilia khẽ nheo mắt lại.

Cô lại liếc nhìn ly trà trong tay, rồi hơi nghiêng đầu, hướng mắt ra ngoài.

Tiếng chạm ly lanh lảnh hòa cùng giai điệu khiêu vũ du dương. Chỉ cách căn phòng này một bức tường, một buổi đại tiệc xa hoa đang diễn ra với sự góp mặt của hầu hết giới quý tộc vùng Beland.

Dù là con trai của Công tước, cũng không dám làm chuyện gì dại đột vào lúc này chứ?

Cuối cùng, Cecilia cũng khẽ nhấp một ngụm hồng trà trong ly.

Hà?

Sao vị trà lại kỳ là thế này?

Cecilia nhíu mày, cúi đầu nhìn vào ly trà.

Nước trà trong ly lay động, đỏ tươi như máu.

Cecilia đột nhiên ngẩng đầu lên.

Từ nãy đến giờ, Muen vẫn luôn im lặng.

Còn bây giờ, cậu đang cười.

Là kiểu cười mà khóe miệng gần như lên đến tận mang tai, nhưng môi vẫn mím chặt, trông vô cùng quỷ dị.

“Ngươi!”

Trong mắt Cecilia lần đầu tiên hiện lên vẻ hoảng loạn.

Nhưng đã muộn rồi, cô cảm thấy toàn thân bắt đầu mềm nhũn.

Còn Muen, cuối cùng cũng há miệng.

Một tiếng “ọe” vang lên.

Cậu nôn hết tất cả trà ra ngoài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!