“Cách mời người khác? Ngài nói mơ hồ quá.”
Là một nhân vật phản diện chết yểu chỉ xuất hiện trong hai mươi chương, Muen hoàn toàn không biết trước kia mình mời người như thế nào.
Ký ức của nguyên chủ quá hỗn tạp, cậu căn bản không thể nhớ ra.
“Ta nhớ đó là buổi vũ hội của học viên lần trước thì phải.”
Không để ý đến sự đãng trí của Muen, Cecilia tự mình hồi tưởng lại.
“Lúc đó ngươi cũng muốn mời người khác khiêu vũ. Nếu ta nhớ không nhầm, đối tượng của ngươi là thiên kim nhà Tử tước nào đó thì phải.”
Cecilia ngước gương mặt thanh tú, đôi mày liễu khẽ chau lại.
Tuy rằng trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, nhưng có thể thấy, nàng đang cố gắng bắt chước dáng vẻ kiêu ngạo, hống hách.
“Ả đàn bà kia, hãy cảm thấy may mắn mà reo hò đi! Bỏn thiếu gia đây đang đại phát từ bi, ban cho cô vinh dự được khiêu vũ cùng ta một điệu đấy.”
“…..”
“Thế nào, ta bắt chước có giống không?”
“…..”
Nào chỉ là giống, tôi bây giờ chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống thôi, được không!
Muen Campbell, ngươi ngu ngốc thì thôi đi, sạo lại còn mắc bệnh ảo tưởng nặng thế hả.
Chết người nhất là ngươi còn thể hiện điều đó trước mặt bao nhiêu người, ngươi thì hay rồi, phủi mông một cái rồi chuồn thẳng.
Còn ta thì sao? Ngại muốn chết luôn rồi còn gì!
“Những chuyện đó chỉ là quá khứ không đáng nhắc lại thôi, mong Điện hạ hãy quên đi.”
Muen cười gượng gạo, rồi để xoa dịu sự lúng túng, lại tăng nhanh bước nhảy.
Nhưng Cecilia vẫn giữ vẻ tao nhã, vẫn điềm tĩnh, dù Muen cố tình tăng nhanh bước nhảy, thậm chí bỏ qua nhịp điệu của âm nhạc, nàng vẫn không hề mất đi quyền chủ động, ngược lại, về sau Muen còn hơi bị nàng dẫn dắt.
Cecilia Leopold, quả nhiên là thiên nga trắng mãi mãi cao quý, mãi mãi kiêu ngạo.
Không hổ danh là người phụ nữ khó chinh phục nhất trong nguyên tác.
Muen thầm thở dài trong lòng.
…..
Một khúc nhạc kết thúc, vũ điệu cũng theo đó hạ màn.
Xung quanh vang lên những tràng vỗ tay nhiệt liệt.
Muen lờ đi ánh mắt ghen tị như muốn giết người của một nhân vật chính nào đó, mỉm cười hành lễ với mọi người.
Trên trán cậu đã lấm tấm vài giọt mồ hôi, nhưng thần sắc của Cecilia lại vẫn không hề thay đổi.
“Điện hạ hình như cũng mệt rồi, chi bằng chúng ta tìm một nơi yên tĩnh uống một ly?”
Thừa dịp bầu không khí còn khá tốt, Muen lại tiếp tục đưa ra lời mời.
“Được.”
Lần này Cecilia thậm chí không hề do dự, trực tiếp gật đầu đồng ý.
Tuyệt vời!
Dù vẫn ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ điềm nhiên như không có gì, nhưng tiểu nhân trong lòng Muen đã nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Vạn sự khởi đầu nan, chỉ cần mời được nàng ra riêng một góc, thì coi như kế hoạch này đã thành công một nửa rồi.
….
“Xin lỗi, ta không uống rượu.”
“Hả? Chỉ là rượu vang đỏ thôi mà, uống một chút…”
“Rượu vang đỏ cũng không được.”
Cecilia vén lọn tóc bạc rủ xuống ra sau tai, rồi thản nhiên nói: “Thể chất của ta không thể uống rượu, một giọt cũng không được.”
“….”
Trong căn phòng đã chuẩn bị sẵn, Muen tay cầm chai rượu vang đỏ đã bị bỏ thuốc từ trước, không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc.
Không thể uống rượu?
Rượu vang đỏ cũng không được?
Vậy thì làm sao cậu hạ thuốc đây?
Nhưng nghĩ kỹ lại, trong nguyên tác quả thật không có đoạn nào miêu tả Cecilia uống rượu, việc nàng không thể uống rượu cũng là chuyện hợp lý.
Vả lại, trong nguyên tác, Muen Campbell cũng đã hạ dược vào trà, thành công khiến Cecilia trúng kế.
Muen vốn có thể làm theo như vậy.
Nhưng vấn đề duy nhất là, thuốc cậu mua lại có màu đỏ!
Đỏ như máu!
Cho vào trà thì chắc chắn sẽ bị phát hiện!
“Có vấn đề gì sao?”
“Không…không có, chỉ là Điện hạ không uống rượu, vậy người muốn uống gì?”
“Cà…”
“Chỉ có hồng trà.”
“?”
“Tôi nói là chỉ có hồng trà.”
Nhìn thẳng vào mắt của Cecilia, Muen nghiêm túc nói:
“Vì một lý do bất khả kháng nào đó, tối nay ở đây, ngoài rượu vang đỏ và hồng trà ra, không phục vụ đồ uống nào khác.”
“Chỉ có…hồng trà?”
Biểu cảm vốn dĩ bất biến như băng sơn vạn năm của Cecilia cũng không khỏi lộ ra chút nghi hoặc. Tuy nhiên, cô tạm thời cũng không nghĩ theo hướng xấu, chỉ cho rằng Muen chưa chuẩn bị kỹ lưỡng.
“Vậy thì hồng trà đi.”
“Cảm ơn.”
Cậu lau mồ hôi lạnh, vội vàng đứng dậy đi chuẩn bị.
“Khoan đã.”
Cecilia đột nhiên gọi cậu lại, đôi mắt lạnh nhạt thoáng hiện một tia nghi hoặc:
“Chính ngươi đi chuẩn bị?”
“Ùm, có vấn đề gì sao?”
“..Không có.”
Cecilia lắc đầu: “Ta chỉ thấy rất ngạc nhiên, thiếu gia Muen lại làm những việc mà chỉ người hầu mới làm.”
Chết rồi, cô ấy nghi ngờ rồi!
Tim Muen hẵng đi một nhịp, nhưng ngoài mặt cậu vẫn tỏ ra bình thản, mỉm cười đáp:
“Không có cách nào, hầu gái của phủ Công tước tối nay đều rất bận, ngay cả hầu gái riêng của tôi lúc này cũng không rảnh tay, nên chuyện này chỉ có thể tự mình làm thôi.”
“Cũng phải.”
Cecilia khẽ gật đầu, dường như tán thành.
“Vậy thì ta rất mong chờ đấy, trà do thiếu gia Muen tự tay pha.”
…..
“Quả không hổ danh là Cecilia, không thể xem thường cô ấy được.”
Bên ngoài phòng, Muen nhìn ly hồng trà tự mình pha, lòng vẫn còn sợ hãi lau mồ hôi lạnh.
Vừa rồi nếu tâm lý cậu kém hơn một chút, e rằng đã bị lộ tẩy rồi.
“Ai bảo bước này đơn giản chứ, rõ ràng những phần không được miêu tả trong nguyên tác mới là khó khăn nhất!”
Cậu không khỏi nghiến răng nghiến lợi. Cậu ta nào biết cái gọi là quỹ đạo của câu chuyện đối với nhân vật phụ như cậu không có tác dụng gì, thậm chí còn suýt làm hỏng đại sự chỉ vì một tình tiết đột nhiên xuất hiện về Cecilia!
“Nhưng đến nước này, chỉ có thể liều thôi!”
Muen lấy ra hai lọ thuốc từ trong lòng.
“Hồng trà cũng có màu đỏ, chắc sẽ không bị phát hiện. Còn về cái gọi là ‘món quà nhỏ’ này…”
Cậu mở lọ “quà đi kèm’ mà tên chủ tiệm vô lương tâm kia tặng cho, bên trong là bột màu trắng, chắc chỉ là loại có thể hòa tan trong nước.
“Tuy không biết công dụng là gì, nhưng vì chủ tiệm nói dùng chung sẽ có hiệu quả kỳ diệu, chắc là loại có thể tăng thêm hiệu quả đi.”
“Không lo được nhiều thế nữa, cho hết vào!”
“Chỉ hy vọng Cecilia sẽ uống hết trước khi nhận ra có gì đó không ổn.”
“Ha ha, ai bảo Điện hạ thông minh quá làm gì, đừng trách ta ra tay độc ác!”
Bưng cốc hồng trà đã bỏ thuốc, Muen lộ ra nụ cười tà ác đặc trưng của kẻ phản diện mà chính cậu cũng không nhận ra.
….
“Điện hạ, trà của ngươi đây.”
Muen tựa như một người phục vụ chuyên nghiệp, tư thái tao nhã dâng lên cho Cecilia cốc hồng trà do chính tay cậu pha chế.
“Cảm ơn.”
Cecilia lịch sự nhận lấy tách hồng trà, nhưng cô không vội uống mà cẩn thận quan sát nước trà.
“Thiếu gia Muen, cốc hồng tà này của ngươi…đỏ thật đấy.”
“Hồng trà chẳng phải có màu đỏ sao?” Cậu mỉm cười nói.
“Thế ư, nhưng hồng trà ta thường uống, đều có màu đỏ nhạt thôi.”
“Vậy có lẽ do giống trà khác nhau chăng, giống như cam ở vùng Beidun so với cam ở lãnh địa Nanxi, tuy nhỏ hơn nhưng lại ngọt hơn vậy. Hồng trà ở các vùng khác nhau, màu sắc cũng có chút khác biệt nhỏ.”
“Ngươi nói cũng có lý.”
Cecilia vẫn không uống, mà ngước đôi mắt xanh lạnh giá, nhìn thẳng vào Cecilia.
“Vậy…hay là thiếu gia Cecilia, ngươi uống trước đi?”