Hồi Thứ Sáu: Hồng Liên Phù Thủy Và Ma Vương Bất Tử

Chương 144: Quyết Chiến Ở Rừng Quỷ Quyệt (Phần 5)

2023-03-16

28

(Tôi cảm thấy những cái lườm khủng khiếp  hướng vào mình…)  (Makoto)

Rosalie-san cùng với Maximilian-san.

Những elf khác cùng với Janet-san và đoàn nữ hiệp sĩ.

Thậm chí cả bọn Quái Vật Cấm Kỵ đang bao vây chúng tôi cũng đang chăm chăm về phía này.

…Eir-sama, tôi rất cảm kích vì người đã giúp tôi nhưng… người có cần phải làm tới thế này không?

Vào khoảnh khắc đó.

Mưa bắt đầu trút xuống.

(Là hỏa ma pháp của Rosalie-san đã tạo ra dòng đối lưu hình thành nên những đám mây sao…?) (Makoto)

Không? Làm sao mà tạo ra được mấy đám mây này dễ thế được?

Hay chỉ là trùng hợp đấy.

Cũng có khả năng là Eir-sama mang tới.

Mà dù sao, may là trời mưa rồi.

Thủy Tinh Linh đang dần dần tự tập quanh đây.

“Ơ, nhóc làm trò đó kiểu gì đấy?”  (Rosalie)

Ánh mắt của Rosalie-san trông sắc như muốn xuyên qua tôi vậy.

“Ờm… Cháu chỉ cầu nguyện tới Thủy Nữ Thần Eir-sama…”  (Makoto)

Tôi vội đảo mắt đi, lòng cảm thấy khó xử dù rằng chẳng phải tôi làm gì đó xấu cả.

Chắc là vì mặc dù là tín đồ của Noah-sama, tôi lại đi mượn sức mạnh của Eir-sama?

“A-anh…chẳng phải anh là Anh Hùng Chứng Nhận Quốc Gia thôi sao…? (Janet)

Janet-san hỏi với vẻ ngây ngô.

(Đúng rồi nhỉ…Anh Hùng Chứng Nhận Quốc Gia chẳng qua chỉ là mạo hiểm giả cấp cao được hoàng gia công nhận. Chẳng có cách nào họ có thể nhận được Chúc Phúc của Eir-sama như Anh Hùng của ngài ấy được. Thế nên việc này lạ là phải.) (Makoto)

Nhưng nếu tôi không thể hiện sức mạnh của mình, tôi nghĩ là họ sẽ ngăn tôi tham chiến.

“Đó…không phải là Chúc Phúc của Nữ Thần… nhóc đang nhận sự hỗ trợ trực tiếp từ một vị thần ư?... Chuyện này có thể xảy ra sao… ?”  (Rosalie)

Rosalie chống cằm, nhau mày và hứng thú nhìn con dao của tôi.

Maximilian-san và Hoàng tử Leonard tròn mắt và đứng đơ tại chỗ.

“Hơn nữa, chẳng phải đó là…Sát Thần Đao?  (Rosalie)

“Sát Thần Đao…?”  (Makoto)

Tôi nhớ là Setekh đã nói gì đó na ná thế?.

“Này Takatsuki-kun, Sát Thần Đao là gì thế?”  (Aya)

Sa-san nhô đầu lên từ một bên lưng tôi.

Sa-san thực ra là Lamia, nên có vẻ cô ấy không có vấn đề gì khi bị bao quanh bởi bọn Quái Vật Cấm Kỵ

“Chịu, tớ cũng chẳng biết nhiều nhặn gì”.  (Makoto)

“Aya… Sát Thần Đao là mảnh vỡ của thứ vũ khí đã được sử dụng trong cuộc chiến giữa các vị thần diễn ra cách đây rất lâu, Chiến Tranh Thần Giới.” (Lucy)

“Lucy, cậu không cần gắng quá sức đâu.”  (Makoto)

“Ổn thôi mà, tớ cũng dần quen rồi.” (Lucy)

Lucy loạng choạng khi cô ấy cố gắng đứng dậy

Liệu cô ấy có thật sự ổn chứ…?

“Makoto-niisan, anh lấy con dao đó từ đâu?”  (Leo)

“Ờm, thần có nó từ Nữ Thần của thần…”  (Makoto)

Mặc dù cô ấy được coi là một Tà Thần bởi mọi người, là chuyện mà tôi luôn ghi nhớ.

Nếu tôi ăn nói thiếu cẩn trọng về Eir-sama với Hoàng tử Leonard, tôi có linh cảm rằng sau đó mọi thứ sẽ bị phát giác.

Cẩn thận chút nào.

“Ahahahahaha!”  (Rosalie)

Rosalie đột nhiên cười lớn.

“Rosalie-san?”  (Makoto)

“Nhóc quả là tuyệt nhất! Bạn trai Lucy! Nhóc dùng một vũ khí có thể giết cả thần chỉ để đánh bại Ma Vương luôn? Được lắm, còn hơn cả đủ và thậm chí thừa sức nữa cơ!”  (Rosalie)

“R-rosalie-sama? Vậy, ta sẽ chiến đấu Ma Vương cùng với Makoto-dono?”  (Maximilian)

Phong Thụ Dũng Giả nói với khuôn mặt hoảng hốt.

“Chà, càng đông càng tốt mà đúng không? Cả cô gái đằng kia có vẻ cũng ổn đấy chứ.”  (Rosalie)

Rosalie-san nói với Sa-san.

“Tất nhiên, tôi sẽ hỗ trợ Takatsuki-kun, được chứ?”  (Aya)

Cô ấy xoay chơi cái búa của cô (tầm 2 mét).

“Đó chẳng phải là… bảo khí từ ngàn năm trước, Quỷ Thần Chùy? Có ai đó thật sự dùng được nó ư?”  (Janet)

Tôi có thể nghe thấy âm thanh ngạc nhiên của Janet-san.

Chẳng ai trừ Sa-san ra dùng nổi đâu.

Thứ đó nặng khủng khiếp.

“Nhưng nhớ cẩn thận chuyện này, nếu đến quá gần Ma Vương Bất Tử đang trong quá trình tái sinh, cơ thể sẽ không chịu nổi chướng khí hắn tỏa ra đâu. Những người duy nhất ổn khi tiếp cận hắn là những Anh Hùng mang trên mình Chúc Phúc của Nữ Thần. Ngoài ra… Aya-chan cũng có thể chịu được.”  (Rosalie)

“Thật á?”  (Aya)

“Thật luôn sao?” (Makoto)

Cái nhìn của Rosalie tràn đẩy ẩn ý.

(Rosalie-san chắc nhận ra Sa-san là Lamia rồi.)  (Makoto)

Có vẻ cô ấy cũng không định tiết lộ bí mật này.

Thôi thì, có thêm càng nhiều đồng minh mạnh càng tốt.

“Nhóc Maxi có Chúc Phúc của Nữ Thần, Aya thì có ‘miễn nhiễm’ từ chủng tộc nên cô bé sẽ ổn thôi. Còn nhóc, Bạn Trai-kun có gì không?”  (Rosalie)

“...”

Tôi sẽ toang ngay nếu đến gần.

Với chỉ số thảm hại của tôi, chắc chắn tôi không thể…

(Khoan chút nào, Makoto! Sao cậu không nhờ ta?!”  (Noah)

(Noah-sama?)  (Makoto)

Nhưng ngài có thể làm gì cơ chứ?

(Ựa, phải chi mà ta không bị phong ấn ở Hải Đế Thần Điện!)  (Noah)

(Fufu, Mako-kun~, mị đáng tin hơn phải chứ? Thấy sao về việc cải đạo giờ luôn nào? Cậu sẽ chẳng mất cái gì khi đổi Nữ Thần mình phụng sự đâu.)  (Eir)

Tôi sẽ không cải đạo đâu.

Nhưng thần không nghĩ là thần nên nhờ người lúc này, Noah-sama…

(N-năm năm! nếu cậu đưa ta năm năm tuổi thọ, ta có thể phủ một lớp kết giới Thần Cấp lên cậu!)  (Noah)

(Với Hiến Tế?)  (Makoto)

Chẳng phải người nói thần tốt hơn không nên lạm dụng nó?

(Còn cách nào khác nữa đâu! Chẳng còn cách nào để ta cho cậu mượn sức mạnh cả!)  (Noah)

(Thần sẽ được duy trì kết giới Thần Cấp trong bao lâu với năm năm tuổi thọ?)  (Makoto)

(...Tầm nửa giờ?)  (Noah)

Ngắn quá!

Chà, tôi có thể để Ma Vương lại cho Maximilian xử lý.

“Rosalie-san, có vẻ là tôi có thể xử lý được.”  (Makoto)

“Hể? Bằng cách nào?”  (Rosalie)

Tôi nên làm thế nào đây, Noah-sama?

À rồi, chắc là làm thế.

Tôi cứa dao vào tay mình.

Máu chảy từ lòng bàn tay tôi và thấm vào con dao.

—Kẻ bề tôi nguyện dân hiến cho người, Noah-sama.

(Hự…!)  (Makoto)

Cái cảm giác mà sinh lực tôi bị bòn rút đi.

Đây là cảm giác mà tôi sẽ không thể quen được.

—Nhân danh Nữ thần Noah, hãy bảo vệ Makoto; [Thần Giáp].

Giọng nói thánh thiện đó vang vọng bên tai tôi.

Một luồng sáng yếu ớt nhẹ nhàng bao phủ tôi.

Đây là ma pháp Thần cấp?

Có vẻ nó đơn giản hơn tôi tưởng…

“Guoooooooohhh!!” “Uooooooooh!” Kaaaaaaaaah!!”

Tiếng gầm xung quanh dần lớn hơn.

Chà, bọn Quái Vật Cấm Kỵ phản ứng dữ dội thật đấy.

Đặc biệt là Ma Vương dị dạng kia đang nhìn về phía này với nhiều con mắt lớn trên cơ thể.  Nó tởm thật.

“Này nhóc…thứ vừa rồi, lẽ nào là…”  (Rosalie)

Mắt của Rosalie đang trông vô cùng đáng sợ.

“Thế, tôi cũng tham gia luôn, được chứ? Sa-san, đi nào, Maximilian-san, ta cũng đi luôn chứ?”  (Makoto)

“Đi thôi~.”  (Aya)

“Đ-được thôi…” (Maximilian)

Trước khi bị bao vây bởi vô vàn câu hỏi, chúng tôi quyết định xông lên và đánh bại Ma Vương

“Hự! Có cả núi thứ ta muốn hỏi nhóc. nhưng đây không phải lúc! Ta sẽ để lại Ma Vương cho Anh Hùng các ngươi, ta sẽ đi tiêu diệt bọn Quái Vật Cấm Kỵ này với Lucy!”  (Rosalie)

Rosalie-san vừa nói vừa túm lấy vai của Lucy.

“Ể? Mẹ ơi? Con á?”  (Lucy)

Dù rằng Lucy vẫn còn chóng mặt.

Nhưng nếu cô ấy chiến đấu bên mẹ mình thì sẽ ổn thôi.

“Ờ-ờm! Makoto-niisan! Em sẽ đi với anh!””  (Leo)

Hoàng tử Leonard cũng là một Anh Hùng.

Nhưng…

“Leo-kun, ở lại với cô.”  (Rosalie)

“Rosalie-sama…nhưng…”  (Leo)

“Nhóc chỉ có cản trở thôi.”  (Rosalie)

Rosalie nói thẳng ra.

Hoàng tử Leonard cúi đầu.

Tôi cũng sẽ cảm thấy yên tâm hơn nếu để em ấy ở cùng với mẹ con Lucy.

Tôi liếc sang Janet-san, cô ấy gật đầu nhẹ.

Tôi chắc rằng cô ấy cũng sẽ bảo vệ Hoàng Tử Leonard.

Cô ấy dường như vẫn chưa khôi phục được trạng thái tốt nhất của mình.

Sa-san, Phong Thụ Dũng Giả, và tôi vội vã thẳng tiến tới Ma Vương.

“Lucy, mẹ con ta cùng niệm được chứ, đã là lúc để con học cách sử dụng vài ba cái Ma Pháp Thánh Cấp rồi.”  (Rosalie)

“...Ể? Thánh Cấp? Con chỉ biết dùng Ma Pháp Vương Cấp thôi.”  (Rosalie)

“Con đang nói cái gì thế?! Con là con của mẹ và người đàn ông đó đấy! Dễ như ăn bánh thôi. Đây cũng là một cơ hội tốt để con học nó luôn.”  (Rosalie)

“Ý mẹ là sao khi nói ‘một cơ hội tốt’ thế?!”  (Lucy)

Sử dụng [Nghe lén], tôi có thể nghe thấy hai mẹ con họ đang trò chuyện đầy thân mật.

Lucy, cậu cuối cùng cũng sử dụng Ma Pháp Thánh Cấp nhỉ.

Cậu đã trưởng thành rồi.

“Mẹ ơi, nó nóng quá! Nó nóng!”  (Lucy)

“Fufufu, mana của con thật sự rất chất lượng đấy, Lucy. Thậm chí thiên phú dùng Hỏa Ma Pháp của con còn hơn cả mẹ nữa cơ. Aah, mẹ cảm thấy vui lắm~!”  (Rosalie)

“Mẹ ơi, chẳng phải Ma Pháp đang dần mất kiểm soát à?! Nó trông đáng sợ lắm đấy! Mẹ tự dưng định niệm cái gì đấy?!”  (Lucy)

“Xong rồi~. Chúng ta bắt đầu chuyển từ quá trình đồng bộ hóa sang Thánh Cấp Ma Pháp-Bậc 7 nào.”  (Rosalie)

“Ơ không, đột ngột thế?! Khoan mẹ ơi, con chưa chuẩn bị tâm lý.”  (Lucy)

“Đếm ngược nào~. 3, 2…”  (Rosalie)

Có vẻ hai mẹ con họ đang có khoảng thời gian vui vẻ.

Tôi chỉ cầu cho họ không vui quá mà làm mất kiểm soát Ma Pháp.

Có vẻ đám Quái Vật Cấm Kỵ đang chú ý tới Rosalie vì cô ấy đang hăng máu.

Gần tới nơi diễn ra trận đấu quyết định rồi.

Một thứ ngay cả giữa đám Quái Vật Cấm Kỵ vẫn nổi bật.

Nó to cỡ tòa nhà 7-8 tầng nhỉ.

Bao bọc bởi những cây xúc tu đen và đang dần thay đổi hình dạng.

–Cái bóng của Ma Vương Bất Tử Bifrons đang cố tái sinh thành Tân Ma Vương.

Khi chúng tôi tới gần hơn, tôi có thể nói rằng những xúc tu trên cơ thể của Ma Vương có hình dạng của cánh tay.

“Hửm? Bọn quái đang bị bắt đi?”  (Aya)

Tôi nhìn về hướng Sa-san đang chỉ và…

Những xúc tu từ thứ dị hợm đó đang cố phình ra và bắt bọn Quái Vật Cấm Kỵ.

“Aaah!!”

Con Quái Vật Cấm Kỵ kêu gào thảm thương khi bị nuốt vào trong cơ thể của Ma Vương.

“Nó bị ăn sao..” (Aya)

“Nếu chúng ta đến quá gần, chúng ta cũng sẽ bị ăn sao?” (Makoto)

Chướng khí không phải vấn đề ở đây, Rosalie-san.

“Takatsuki-san, bọn quái đang tới!”  (Aya)

Hơn nữa, một lượng lớn Quái Vật Cấm Kỵ đang hướng thẳng về đây.

“Hãy tiêu diệt lũ này trước nào.”  (Makoto)

“Được thôi,  Makoto-dono”  (Maximilian)

Ngay sau khi Maximilian-san nói thế, anh ấy vung thanh đại kiếm xuống.

“[Bạo Phong Đao]!” (Maximilian)

Một cơn lốc lớn nuốt chửng bọn quái vật và xé xác chúng.

“Uria!”  (Aya)

Sa-san tiễn một con Quái Vật Cấm Kỵ thăng thiên với chùy của cô ấy.

Những con quái nhanh nhẹn đang được Sa-san xử lý.

Và tôi…

“To thế…”

Một con quái lợn to bằng 3 con voi bụi cỏ Châu Phi bước đi phía trước.

Sẽ không đáng nói nếu nó chỉ giống như một con lợn bình thường, nhưng bằng cách nào đó, nó có khuôn mặt của con người.

(Thật luôn, rén quá.)  (Makoto)

“XXXXXX (Oooi, Tinh Linh-san).” (Makoto)

“““XXX (Có đây~).”””

–Thủy Tinh Linh tập hợp lại.

Tôi bọc Thủy Tinh Linh vào con dao, và vung ra một nhát chém ma pháp.

Nhát chém ma pháp cắt vào con quái vật khổng lồ.

Con Quái Vật Cấm Kỵ bị thổi bay sau khi nhận đòn từ nhát chém đó.

Nhưng có vẻ nhát chém ma pháp của tôi bị thiếu hụt sức mạnh. Nó không đủ sức để giết con Quái Vật Cấm Kỵ.

Tôi sẽ để việc kết liễu nó cho Sa-san và Maximilian-san.

Trong lúc bọn tôi đang tiêu diệt bọn Quái Vật Cấm Kỵ tấn công.

“Cẩn thận!”

Đột nhiên tôi bị tóm bởi một cánh tay lớn.

Cứ như thế, tôi bị ném đi với một lực cực mạnh.

(Geh!)  (Makoto)

Một con quái vật màu đen khổng lồ có ngoại hình gớm ghiếc đang đứng ở nơi tôi vừa đứng.

Xung kích của nó đã tạo ra một miệng hố và hủy diệt mọi thứ xung quanh.

Suýt soát thật.

Ngay cả khi đang có kết giới của Noah-sama, tôi cũng không muốn dính phải đòn đó.

“A-anh cứu tôi rồi, Maximilian-san”  (Makoto)

“Ừm, nhớ cẩn thận, Makoto-dono.”  (Maximilian)

Hình bóng một long nhân dũng cảm lườm bọn quái vật.

Ngầu thật.

“Cậu ổn không takatsuki-kun”  (Aya)

Sa-san bước tới.

Có vẻ cô ấy đã diệt sạch bọn Quái Vật Cấm Kỵ rồi.

“Xem kìa, con quái vật đó đang đi về vị trí của Rosalie-san”  (Maximilian)

Con quái vật màu đen vừa mới tấn công bọn tôi.

3 đầu, 8 chân và hơn 10 cánh tay; Một con ngựa đen to lớn với tỉ lệ cơ thể tệ hết chỗ nói.

“Hm? Đó chẳng phải là tên Jinbara thuộc hạ của Thú Vương sao, tên mà Rosalie đánh bại giờ đã trở thành Quái Vật Cấm Kỵ…?”  (Makoto)

“Xét trên ngoại hình thì, có thể lắm”  (Maximilian)

Có ổn không vậy?

Nếu hắn đã mạnh lên sau khi biến thành Quái Vật Cấm Kỵ…

Hơn nữa, cô ấy cũng đang vừa chiến đấu vừa bảo vệ các elf và Hoàng tử Leonard.

“Sa-san, bọn mình tự lo liệu được, cậu qua bên kia tiếp viện Lucy và Hoàng tử Leonard được không?”  (Makoto)

“Hm? Được thì được nhưng, cậu sẽ ở lại à Takatsuki-kun? Liệu có nguy hiểm không?”  (Aya)

“Ổn thôi, kết giới vẫn còn 20 phút nữa”  (Makoto)

Kết giới của Noah-sama vẫn đang còn hiệu lực.

“Thế mình đi nhé.”  (Aya)

Cô ấy phóng đi với tốc độ khó tin.

“Sa-san! Cứ để cho Rosalie-san lo liệu mấy con mạnh, đừng cố quá sức!”  (Makoto)

Tôi hét với cô ấy.

“Tuân lệnh~!”  (Aya)

Có vẻ cô ấy đã nghe tôi nói.

Dù sao thì ta cũng đang nói về Sa-san cơ mà, cô ấy sẽ ổn thôi.

Cô ấy có ‘Hồi Sinh’ mà.

“Được rồi Maximilian-san, tôi sẽ canh chừng ở đây, anh đối đầu Ma Vương đi.” (Makoto)

“Đã rõ”  (Maximilian) 

Maximilian tạo thế đứng với thanh Thánh Kiếm.

Cơ thể anh được bao phủ bởi một lớp mana dày đặc.

Gió biếc đang thổi và thánh kiếm đang phát sáng.

Đồng thời tôi cũng đang đề phòng bọn Quái Vật Cấm Kỵ.

Những con ở gần Ma Vương đã bị tiêu diệt gần hết, lực lượng chính của chúng thì đang ở bên phía Rosalie-san.

Thỉnh thoảng tôi lại thấy một cột lửa hình chữ thập xuất hiện.

Tôi tin rằng đó là dấu hiệu cho thấy rằng họ vẫn ổn.

Trong khi chúng tôi đang chiến đấu, mana tích tụ trên thánh kiếm.

Tôi liếc qua và đoán xem anh ấy sẽ dùng loại đòn tất sát nào. Nhưng…

Gió chợt ngừng.

(Hả?) (Makoto)

Mana cùng với cơn gió đang dâng trào tự dưng tan biến.

“Maximilian-san?”  (Makoto)

… Không có phản hồi.

“Có vấn đề gì không thế?”  (Makoto)

Khi mà tôi quay người lại… Phong Thụ Dũng Giả đã hóa thành tượng đá.

“Chào đằng ấy, nhân loại! Và vĩnh biệt!”

Tên xuất hiện là thân tín của Ma Vương mà Rosalie-san lẽ ra đã đánh bại, Setekh.

-OoO-

Tham gia BNO Discord tại BNO Discord

Theo dõi BNO Fanpage tại fb.me/Hotavn.english