Cũng đã bốn ngày kể từ hôm Tanaka-kun trả lại chiếc kẹp sách đã sửa cho tôi. Quán cà phê nơi tôi làm thêm hôm nay cũng vừa mở lại sau kì nghỉ năm mới. Vì có ca làm buổi trưa nên tôi chuẩn bị sửa soạn ra khỏi nhà.
Bên ngoài, thời tiết mùa đông trong trẻo đến lạ thường. Bầu trời xanh ngắt trải dài mênh mông, chẳng có lấy một gợn gió. Ánh nắng ấm áp dịu dàng ôm lấy làn da, làm tôi cũng thở ra một hơi đón lấy bầu không khí dễ chịu ấy.
Tôi quả thật vẫn không thể tin được .
Cho đến tận giây phút này tôi vẫn không hoàn toàn có thể tin được rằng chiếc kẹp sách đã được sửa và quay trở lại với vòng tay của tôi. Tôi thực sự đã hoàn toàn từ bỏ rồi, đã đinh ninh rằng nó đã hỏng đến mức không thể cứu vãn được nữa. Ấy vậy mà giờ đây, nó lại đang ngoan ngoãn nằm yên vị giữa những trang sách, tiếp tục được tôi ân cần sử dụng.
Tanaka-kun nói thì vẫn cứ trả lời thờ ơ như mọi khi, nhưng làm sao có chuyện sửa một món đồ như thế lại dễ dàng cơ chứ. Cậu ấy chắc hẳn đã phải bỏ thời gian nghiên cứu và tìm hiểu rất nhiều để sửa nó cho tôi. Lúc cậu ấy nhắn tin nói muốn hẹn tôi đột xuất, tôi còn tưởng là do bầu không khí ngượng ngùng của hai đứa. Ai mà đoán được là để đưa chiếc kẹp sách để sửa cho tôi.
Cậu ấy lúc nào cũng giúp đỡ tôi. Thế nên tôi rung động với cậu ấy cũng phải thôi. Thật tình, đúng là một người rắc rối mà.
Mang theo nụ cười gượng gạo do hình bóng Tanaka-kun vụt qua tâm trí, tôi rảo bước đến chỗ làm.
Tới nơi, tôi lập tức bắt tay vào ca làm, bắt đầu lại vòng quay công việc quen thuộc. Dù đang là dịp đầu năm, công việc vẫn chẳng có gì thay đổi—chào hỏi khách, bưng bê đồ ăn, dọn dẹp bàn ghế. Tôi cứ thế nhanh chóng hoàn thành công việc mà chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Thi thoảng, tôi lại lén liếc nhìn Tanaka-kun. Bộ dạng cải trang của cậu ấy, như thường lệ, hoàn toàn trái ngược với ngoại hình bình thường của cậu ấy— nhưng cậu ấy trông thực sự rất ngầu. Cả Mai-chan cũng nhận xét tương tự mà, nên chắc không phải mỗi tôi nghĩ thế đâu. Khách quan mà nói thì cậu ấy đẹp trai mà.
Tôi không khỏi thắc mắc tại sao cậu ấy phải cất công cải trang kỹ lưỡng đến thế. Dù cũng tò mò, nhưng tôi quyết định là cứ để yên đấy đã, tạm thời cứ tận hưởng cái cảm giác độc chiếm một chút, chỉ mình tôi biết được mặt này của cậu ấy thôi mà.
Đến giữa trưa, lượng khách cũng bắt đầu đông dần. Nhưng nhờ dư âm của kỳ nghỉ lễ nên quán không đến mức quá tải, chúng tôi vẫn xoay xở khá nhẹ nhàng. Đúng lúc đó thì có một vị khách mới bước vào—một nam sinh cao ráo cùng mái tóc vàng óng mượt và đôi mắt hai mí vô cùng sắc sảo. Từ cậu ta toát ra một sức hút tự nhiên kết hợp với nụ cười dịu dàng thu hút ánh nhìn của tất cả những người xung quanh.
Bình thường thì tôi sẽ không mấy để tâm. Nhưng cậu ta thì là người tôi không lạ lẫm gì—Ichinose, một trong những trai đẹp nổi đình đám ở trường.
Tanaka-kun có vẻ cũng đã chú ý tới cậu ta và tiến lại gần.
"Mày tới thật luôn..." Tanaka làu bàu, giọng cậu ấy cũng không mấy vui vẻ.
"Sao lại không nhỉ? Mà này, bộ đồng phục này nhìn hợp với mày ra phết đấy, Minato," Ichinose bật cười thích thú.
Nhìn Tanaka-kun nhăn nhó trong khi bị Ichinose trêu chọc, tôi nhận ra là kiểu gì Ichinose cũng biết việc cậu ấy cải trang rồi. Cứ tưởng là có mỗi mình tôi biết thôi chứ, giờ tự dụng biết thế lại làm tôi hơi bực dọc một chút.
Dù cũng muốn hóng hớt xem hai người họ nói chuyện gì lắm, nhưng tôi bị khách hàng khác gọi rồi. Đành phải quanh lại làm việc thôi, tôi rời đi và để mặc hai người nói chuyện.
Lúc phục vụ xong cho khách, tôi quay lại nhìn thì có vẻ họ đã nói chuyện xong rồi. Tanaka-kun đang nhận order từ bàn khác, còn Ichinose thì ngồi một mình chăm chú xem menu.
Ở trường tôi cũng thường bắt gặp hai người họ nói chuyện, nên khá chắc là hai người thân thiết ra phết. Ichinose cũng là người giúp xua tan những lời đồn đại nhắm vào tôi nữa, nên mối quan hệ giữa hai người hẳn phải cực kỳ gắn bó. Với một người luôn giữ khoảng cách với người khác như Tanaka-kun, việc cậu ấy tin tưởng Ichinose đến vậy cũng đủ nói lên nhiều điều. Điều đó càng làm tôi tò mò không biết Ichinose thực sự là người như thế nào.
Tiếng chuông gọi món vang lên kéo tôi trở về ván cờ thực tế. Nhìn số bàn, tôi nhận ra đó là bàn của Ichinose. Tôi khẽ hít một hơi xốc lại tinh thần.
Người cùng trường. Tuyệt đối không được để lộ thân phận.
Cơ mà, trước đây tôi cũng từng trót lọt qua mặt bạn cùng lớp rồi, đâu cần phải lo lắng thái quá. Cứ hành xử như bình thường là được. Từng bước một, tôi tiến lại gần bàn cậu ta.
"Cảm ơn quý khách đã đợi. Quý khách muốn dùng gì ạ?"
"Uh, cho tôi một set ăn trưa loại A , với cả—" Ichinose ngước lên nhìn tôi rồi bất chợt ngừng lại. "Ưm, trên kính cậu có gì đó thì phải... giống vết bẩn hay sao ấy," cậu ta chỉ tay.
"Oh! Ah, tôi xin lỗi," tôi cuống quýt tháo kính ra để lau.
Nhưng ngay lúc tôi đang vội vàng lau kính, một tiếng lầm bầm khe khẽ lọt vào tai:
"Saito-san?"
Giọng cậu ta rất nhỏ, tông giọng có hơi thiếu tự tin. Đó là lúc tôi nhận ra sai lầm nghiêm trọng của mình—tôi vừa tháo kính ra rồi.
Toang rồi.
Sự hoảng loạn ập đến làm đầu óc tôi trống rỗng. Chẳng nặn ra được một chữ nào để phản biện nữa. Phản ứng của tôi là đủ để tố cáo mọi thứ rồi, bởi biểu cảm của Ichinose lập tức chuyển sang vẻ đắc thắng chắc nịch.
"Vậy đúng là cậu rồi, Saito-san?"
"Đúng vậy," tôi đành buông xuôi thừa nhận.
Giờ có chối cũng chẳng để làm gì. Đã không tránh được thì tôi chỉ còn cách thuyết phục cậu ta giữ bí mật. Chốt vậy, tôi gật đầu cái rụp và nhìn thẳng vào mắt cậu ta. Nhưng bất ngờ là cậu ta chỉ nở một nụ cười mỉm.
"Cậu không cần phải cảnh giác thế đâu. Tớ cũng không có ý định kể với ai cả."
"...Cảm ơn cậu."
"Tớ cũng là người giới thiệu quán cafe này cho Minato. Nếu chuyện cậu làm ở đây mà lộ ra thì nó cũng sẽ ảnh hưởng đến cậu ấy. Cậu cũng đâu muốn chuyện đó xảy ra đúng không?"
"Cũng phải. Với cả tớ cũng hay thấy cậu và Tanaka-kun đi cùng nhau ở trường, nên tớ đoán hai người khá thân."
Dù chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng lý lẽ của cậu ta nghe cũng xuôi tai.
"Hôm nay tớ đến đây là để xem Minato làm việc thôi, không ngờ lại gặp cả cậu ở đây, Saito-san."
"Cậu biết tớ thân với Tanaka-kun rồi đúng không?"
"Ừa, Minato có kể. Cậu ấy bảo hai người chơi với nhau nhờ mấy cuốn sách."
Lời Ichinose nói không làm tôi ngạc nhiên. Sau chuyện xảy ra trước kỳ nghỉ đông, việc Tanaka-kun tâm sự với cậu ấy cũng là điều dễ hiểu. Nhân cơ hội này, tôi cũng muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình.
"Cảm ơn cậu vì đã giúp tớ dẹp những tin đồn trước kì nghỉ đông. Tớ thực sự rất biết ơn."
"Oh, chuyện đấy hả? Đừng cảm ơn tớ. Tớ chỉ làm theo những gì Minato bảo thôi. Người cậu nên cảm ơn là cậu ấy đấy. Cậu ấy đã cất công như vậy là vì cậu."
"Thật vậy sao?"
"Ừm. Thậm chí cậu ấy còn kể cho tớ nghe mối quan hệ giữa hai người chỉ để lôi kéo tớ hợp tác. Tớ chưa từng thấy hắn quyết tâm thế bao giờ."
Những "chuyện đằng sau cánh gà" mà Ichinose tiết lộ toàn là những điều tôi chưa từng được biết. Từng lời nói càng khắc họa rõ nét hơn những nỗ lực mà Tanaka-kun đã âm thầm bỏ ra.
Thật tình... cậu ấy đúng là kiểu người như vậy mà.
"Bản thân tớ cũng chẳng ưa gì mấy cái tin đồn đó," giọng Ichinose điềm tĩnh nhưng kiên định. "Nhưng nếu lúc đó bọn này ra mặt bảo vệ cậu ngay thì mọi chuyện khéo lại càng bung bét hơn đối với cậu, đúng không?"
"Đúng vậy. Thế nên tớ mới bảo Tanaka-kun đừng làm gì cả," tôi đáp.
"Đúng không! Tớ cũng nghĩ thế. Tớ còn bảo cậu ấy giải pháp tốt nhất là để mọi chuyện tự chìm xuống. Ấy thế mà tự dưng có người lại muốn giải quyết nhanh gọn lẹ nhất có thể, thế là mới đẻ ra cái kế hoạch đó đấy. Thực sự, Minato đỉnh lắm."
Thoáng qua trên nét mặt Ichinose khi nói ra những lời đó là một sự ngưỡng mộ không thể miêu tả bằng lời, một ánh nhìn minh chứng cho sự tin tưởng sâu sắc mà cậu ta dành cho Tanaka-kun.
"Nói chung là, vì Minato đã cất công giúp cậu đến mức đó, nên tớ cũng không làm gì khiến cậu khó xử đâu. Cứ yên tâm đi."
"Tớ hiểu rồi. Điều đó giúp cậu trở nên đáng tin hơn một chút đấy," tôi khẽ gật đầu, nở một nụ cười mỉm.
Ichinose đáp lại bằng một nụ cười thân thiện, đầy tự tin. Cậu ta liếc nhanh xuống chiếc bảng tên đính trên ngực áo tôi, rồi ngước lên nhìn tôi lần nữa.
"Ở đây tớ nên gọi cậu là Hiiragi-san nhỉ?"
"Được thế thì tốt quá, cảm ơn cậu."
"Rõ rồi. Thế Minato đã biết thân phận thật của cậu chưa?"
"Vẫn chưa, cậu ấy chẳng nhận ra chút nào."
"Cũng phải. Với bộ đồng phục cộng thêm cái kính đó, ban đầu đến tớ còn chả nhận ra thì Minato càng khó. Được rồi, tớ sẽ giữ mồm giữ miệng."
"Cảm ơn. Tớ nợ cậu lần này."
Cuộc hội thoại của chúng tôi cũng khép lại tại đó khi tôi đưa cậu ta tờ menu. Dù sao thì tôi cũng không thể đứng buôn chuyện quá lâu trong giờ làm việc được. Tôi chốt order set ăn trưa A cho cậu ta rồi quay gót rời khỏi bàn.

Tuy nhiên, ngay lúc vừa bước đi, một tiếng lẩm bẩm khe khẽ vang lên sau lưng cứ văng vẳng bên tai tôi:
"Chà, mọi chuyện bắt đầu thú vị rồi đây..."