「Thật đúng là nhảm nhí.」
Đậy nắp nghiên mực, Tôn Diên Minh vừa kiểm tra xem văn kiện mới viết đã khô chưa, vừa nở nụ cười dịu dàng buông lời khinh khỉnh.
「Dẫu biết chốn hậu cung này vốn chẳng thiếu gì những lời đồn ma quái, nhưng chuyện này quả thực hoang đường hết sức. Là kẻ nào đã tung ra câu chuyện bịa đặt ấu trĩ đến vậy?」
Co rúm người bên cạnh án thư là tiểu đồng hầu hạ Diên Minh.
「Nô tài không rõ ạ. Thế nhưng bẩm Tôn Thượng thư, nghe nói có rất nhiều người đã nhìn thấy một cái bóng nhỏ xíu bò trườn trong đêm…」
「Dịch Đình[note92803] đang làm cái gì thế không biết. Cứ mau chóng điều tra ra kẻ tung tin đồn nhảm rồi xử lý đi là xong.」
Diên Minh mỉm cười nói với đứa tiểu đồng vẫn còn đang lộ vẻ sợ sệt, sai nó lau sạch bút lông rồi chậm rãi đứng dậy. Ngài giao lại việc chuyển giao văn kiện cho các quan viên khác, sau đó cất bước rời khỏi Thượng thư thất.
Trái ngược với vẻ âm u dù là giữa ban ngày của Thượng thư thất, bên ngoài trời lại quang đãng rực rỡ. Làn gió xuân hiền hòa mơn trớn gò má, nơi duy nhất để lộ da thịt của ngài. Cội hồng mai trồng ngoài kia đang nở rộ dưới vòm trời xanh thẳm.
Từ lan can nơi hành lang, ngay khi ngài vừa đưa tay với lấy một nhành hoa, ván sàn phía sau lưng bỗng vang lên một tiếng cọt kẹt, kéo theo đó là sự hiện diện của một kẻ vừa bước tới.
「Mở miệng ra là đòi xử lý người ta, chao ôi sợ quá đi mất. Quả không hổ danh Trung cung Thượng thư Tôn Diên Minh, thảo nào thiên hạ cứ đồn đại ngài là yêu ma hồ ly.」
Ngoảnh mặt lại, người đang đứng đó quả nhiên đúng như dự đoán. Làn da trắng trẻo mịn màng cùng đôi mắt to tròn. Điểm đặc trưng nhất chính là màu sắc của đôi đồng tử ấy. Nó mang một sắc xanh trong vắt, hệt như thu trọn cả bầu trời quang đãng này vào trong. Y là người của dị tộc phương Bắc được tiến cống vào cung.
「Không phải yêu ma hồ ly, mà là hồ tinh. Đừng có tùy tiện biến người ta thành yêu quái chứ, Điểm Thanh.」
Diên Minh mỉm cười dịu dàng với dung mạo vẫn thường được ví von là hồ tinh, tức một con yêu hồ tuyệt mỹ. “Nụ cười yêu hồ” mang vẻ ôn hòa nhưng lại phảng phất nét ma mị này vốn là thương hiệu của Diên Minh.
Điểm Thanh khịt mũi ra chiều buồn cười lắm.
「Hồ tinh hay yêu quái thì cũng có khác gì nhau đâu. Thậm chí hồ tinh còn tồi tệ hơn nhiều. Dù sao thì người ta cũng đồn hồ tinh hay hóa thành nam nhân để giao hoan với phụ nữ rồi hút lấy tinh khí. Quả là một lời mỉa mai không thể hoàn hảo hơn dành cho “kẻ được Trung cung Nương nương sủng ái” nhỉ.」
「Cũng đúng. Đặc biệt là cái đoạn “hóa thành nam nhân” ấy, dùng để sỉ nhục những hoạn quan như chúng ta thật vô cùng thích hợp và thú vị.」
Thấy nụ cười của Diên Minh càng sâu hơn, Điểm Thanh vui vẻ nhún vai trêu chọc: 「Ôi chao, sợ quá đi!」
Đúng như hai tiếng “chúng ta” mà Diên Minh vừa thốt ra, cả Điểm Thanh, chính bản thân Diên Minh, và thậm chí là đứa tiểu đồng đang hầu hạ bên cạnh ngài, thảy đều là những kẻ đã bị tước đoạt đi giới tính, mang cái danh tịnh thân, tức là hoạn quan.
「Cơ mà, ngươi đến đây có việc gì? Một “kẻ được Trung cung Nương nương sủng ái” đích thực như ngươi, chẳng lẽ lại cất công đến tận đây chỉ để dông dài mấy chuyện nhảm nhí này sao?」
「À, ta đến để truyền lời rằng Nương nương đang cho gọi. Có vẻ người có việc muốn nhờ vả liên quan đến mấy lời đồn ma quỷ dạo này. Chính là chuyện về cái oan hồn mà lúc nãy đứa tiểu đồng của ngươi cũng đang khiếp sợ ấy.」
Tử Vương đã giáng thế.
Đó chính là câu chuyện ma quái hiện đang làm xôn xao cả hoàng thành của Đế quốc Đại Quang, mà tâm điểm là chốn hậu cung nơi cất giấu những nữ nhân của hoàng đế.
Người ta truyền tai nhau rằng, vị phi tần chốn hậu cung vừa bị mưu sát cách đây không lâu vì quá oán hận kẻ thủ ác, nên sau khi chết đã sinh hạ ra một oan hồn hài nhi. Oan hồn ấy vì muốn rửa hận cho mẫu thân, đêm đêm cứ bò trườn khắp các cung các viện để tìm kiếm kẻ chủ mưu.
Bởi hài nhi này là một nam thai, nếu được hạ sinh bình an vô sự thì mai này ắt sẽ được phong vương, do đó chẳng biết từ lúc nào người ta đã bắt đầu gọi nó bằng cái danh xưng “Tử Vương”.
「Nói cho cùng, chuyện này chẳng phải rất nực cười sao. Bản thân bọn họ vốn dĩ cũng đang sống trong cái Phục Ma Điện[note92805] đầy rẫy lỵ mị võng lượng,[note92804] bản chất cũng rành rành là yêu ma, vậy mà lại đi khiếp sợ một oan hồn cỏn con cơ chứ.」
Vừa rảo bước đi nhanh về phía chính điện của cung Hoàng hậu, nơi còn được gọi là Trung cung hoặc Bắc cung, Diên Minh vừa buông lời càu nhàu.
「Này, ăn nói cho cẩn thận. Để kẻ nào nghe được là tống vào ngục đấy. Với lại nói trước cho ngươi rõ, Nương nương không hề sợ hãi ba cái chuyện ma quỷ này. Chính đám phi tần kia mới là những kẻ khóc lóc ỉ ôi, van nài Nương nương đứng ra dẹp yên chuyện này.」
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã tới được Tiêu Phòng Điện,[note92806] chính điện của Hoàng hậu cung. Tiêu Phòng Điện và phòng làm việc của Trung cung Thượng thư chuyên bề văn thư cho Hoàng hậu vốn dĩ cách nhau chẳng là bao.
Hứa Hoàng hậu đang ngự trên bảo tọa ở chính điện để chờ Diên Minh. Người bận một bộ nhu quần[note92807] dệt kim tuyến, khoác thêm lớp áo ngoài thướt tha rộng rãi, búi tóc vấn cao đội kim quan, dáng vẻ toát lên sự uy nghi tột bậc. Dẫu đã ngấp nghé tuần tứ tuần, nhan sắc dường như chẳng hề biết đến sự tàn phai của người vẫn đủ sức áp đảo bất kỳ ai có diễm phúc chiêm ngưỡng.
Diên Minh chắp tay cúi người hành lễ thật sâu, che khuất khuôn mặt rồi từ từ tiến ra trước mặt Hoàng hậu. Ngay trước ngự tọa, ngài quỳ rạp cả hai gối xuống, hạ mình thấp nhất có thể.
「Nô tài thỉnh an Nương nương.」
「Miễn lễ. Ngẩng mặt lên đi.」
Được ân chuẩn, ngài mới ngẩng đầu lên. Điểm Thanh, kẻ vốn được Hoàng hậu sủng ái, đã túc trực hầu hạ ngay bên cạnh người từ lúc nào.
「Đêm qua, Hoàng thượng đã ngự giá đến đây.」
Nội dung câu chuyện được cất lên mà lược bỏ đi mọi lời rào trước đón sau hay những câu chào hỏi phiền nhiễu, điều này khiến Diên Minh bất giác thầm nghĩ:「Ồ.」
Kể từ ngày hạ sinh Hoàng thái tử hai mươi hai năm về trước, Hứa Hoàng hậu gần như phải âm thầm chịu đựng cảnh phòng không gối chiếc. Vị Hoàng đế kia tựa hồ cho rằng bản thân đã làm xong nghĩa vụ nên chỉ dồn tâm trí sủng ái các phi tần chốn hậu cung. Đặc biệt là hiện tại, ngài đang dành trọn ân sủng cho Mai Tiệp dư,[note92808] người đang nắm giữ địa vị cao nhất ở hậu cung lúc này.
Cũng chính vì thế, địa vị của Hứa Hoàng hậu dẫu có Thái tử chống lưng vẫn vô cùng bấp bênh. Lẽ ra người phải ở vị thế thống lĩnh lục cung, nhưng nay quyền hành chốn hậu cung đã hoàn toàn rơi vào tay Mai Tiệp dư. Vậy mà, Hoàng thượng lại đích thân giá lâm cung Hoàng hậu vào ban đêm sao.
「Nghe nói mấy ngày nay chuyện bắt gặp oan hồn cứ lan truyền ầm ĩ, khiến việc canh gác ban đêm ở hậu cung chẳng thể diễn ra suôn sẻ. Thậm chí có kẻ đến phiên trực đêm còn khóc lóc kháng cự. Do đó, Hoàng thượng hạ lệnh chúng ta phải phái người sang hỗ trợ việc tuần đêm.」
Thì ra là vậy, Diên Minh thầm nén tiếng thở dài thất vọng. Hóa ra không phải Hoàng thượng đến ân ái chốn khuê phòng, mà chỉ là tiện đường ghé qua ban lệnh sau khi đã vui vẻ chán chê cùng phi tần. Đã thế, xét theo nội dung mệnh lệnh này, chắc mẩm ngài ấy lại bê nguyên xi những lời khóc lóc van lơn trong phòng phi tần đến đây mất rồi.
Rốt cuộc Nương nương đã mang tâm trạng gì khi tiếp nhận yêu cầu này cơ chứ. Diên Minh âm thầm dò xét Hứa Hoàng hậu, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của người vẫn tĩnh lặng như mang một lớp mặt nạ sắt đá thường ngày, hoàn toàn không để lộ chút cảm xúc nào ra ngoài.
「Vậy tức là, trọng trách này sẽ giao phó cho nô tài, có đúng không thưa Nương nương.」
「Mọi sự giao cả cho ngươi. Bắt đầu từ đêm nay. Ngươi hiểu lý do tại sao ta lại chọn ngươi chứ?」
「Nô tài dĩ nhiên hiểu rõ.」
Diên Minh cung kính hành lễ tạ ân, cẩn thận tiếp nhận cả mệnh lệnh bề mặt lẫn nhiệm vụ ẩn sâu ngoài lời nói.
***
Đêm xuân ngập tràn hương thơm của hoa bạch mai.
Giữa cơn gió đêm se lạnh mang theo chút hương thơm ngọt ngào và mỏng manh, Diên Minh dẫn theo sáu tên thuộc hạ hướng về phía cổng hậu cung.
「Tại sao chúng ta lại phải làm mấy việc thế này cơ chứ…」
Một tên thuộc hạ xách lồng đèn vừa đi vừa khẽ lầm bầm. Hắn rụt cổ lại, dáo dác nhìn quanh với dáng vẻ thấp thỏm không yên, khiến Diên Minh phải cất tiếng quở trách.
Khom lưng bước đi bằng những bước nhỏ vốn là đặc điểm của các hoạn quan do không thể kiểm soát được việc tiểu tiện, thế nhưng dưới trướng Diên Minh tuyệt đối không có kẻ nào mang dáng điệu thảm hại như vậy. Tóm lại, thứ khiến hắn sợ hãi chính là bóng tối rợn người phía trước, nơi được đồn đại là có oan hồn đang bò trườn.
「Nghe cho rõ đây, trên đời này làm gì có ma quỷ. Đứng thẳng người lên cho ta.」
「Thế nhưng Diên Minh đại nhân… có rất nhiều hạ cấp hoạn quan và nô bộc ngoài kia quả quyết rằng họ đã tận mắt nhìn thấy mà.」
「Chắc chắn là nhìn nhầm rồi. Chỉ tại mấy lời đồn thổi quái gở cứ lan truyền mãi, nên nhìn bóng cành lau tàn úa cũng tưởng là ma quỷ thôi. Mà nói cho cùng, tại sao thiên hạ lại một mực cho rằng Lý Mỹ nhân bị mưu sát cơ chứ? Rõ ràng ngài ấy tạ thế trước khi sinh vốn cũng là chuyện thường tình thôi mà.」
Vị phi tần được cho là đã sinh ra Tử Vương mang danh xưng Lý Mỹ nhân. Lý là họ, còn Mỹ nhân là thứ bậc.
Nàng vốn là một thai phụ đang mang thai ở tháng thứ bảy, nhưng kết quả khám nghiệm tử thi do y quan thực hiện lại chẳng chỉ ra điểm nào khả nghi. Nói cách khác, hoàn toàn không hề có triệu chứng trúng độc hay vết thương ngoài da nào cả.
Chuyện phi tần mang thai bị mưu sát vốn chẳng phải là điều gì hiếm lạ, thế nhưng việc mất mạng do mang thai hay sinh nở lại càng là chuyện thường tình hơn cả. Từ trước đó, Lý Mỹ nhân đã được xác nhận là mắc chứng phù thũng toàn thân do nhiễm độc thai kỳ cùng chứng tâm quý dữ dội.[note92809] Nói tóm lại, nàng ta chết vì bạo bệnh.
「Tuyệt đối không được để những lời đồn thổi quái gở kia làm cho mê muội. Kể từ giờ phút này, chúng ta sẽ cùng các nữ quan chốn hậu cung tiến hành tuần đêm. Nhất định không được phụ sự kỳ vọng của Nương nương. Các ngươi đã rõ cả chưa?」
Diên Minh đưa mắt nhìn lướt qua gương mặt của từng tên thuộc hạ để căn dặn thêm lần nữa. Tất cả bọn chúng tuy đều là hoạn quan, nhưng kẻ nào kẻ nấy cũng sở hữu dung mạo tuấn tú, ngũ quan đoan chính. Ngài đã đích thân tuyển chọn vô cùng kỹ lưỡng những kẻ mang diện mạo thế này.
「Đây chính là một cơ hội tốt. Kẻ đã đến khóc lóc ỉ ôi với Nương nương chẳng phải chính là Mai Tiệp dư đó sao. Cũng nhờ vậy mà chúng ta mới có thể đường đường chính chính tiến vào hậu cung như thế này, quả là một câu chuyện đầy mỉa mai nhưng cũng vô cùng hả hê có phải không.」
Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Diên Minh khẽ nở một nụ cười đầy vẻ mị hoặc.
Hãy mượn màn đêm tăm tối để mê hoặc đám nữ quan, biến bọn họ thành nội ứng nhằm từng bước phá vỡ thành luỹ kiên cố của chốn hậu cung. Đó mới chính là nhiệm vụ cốt lõi mà đám người Diên Minh được giao phó.
Ngay khi vừa tiến vào bên trong cổng hậu cung, đám nữ quan hạ cấp phụ trách tuần đêm đã tập trung đông đủ. Gương mặt ai nấy đều tái nhợt, bọn họ cứ nép sát vào nhau như để tìm kiếm chút hơi ấm sẻ chia sự sợ hãi. Kẻ đang dán chặt mắt vào đám nữ quan ấy để đề phòng bọn họ bỏ chạy là một gã hoạn quan hậu cung với dáng người khẳng khiu, gầy gò.
「Nô tài đã đợi ngài từ lâu, Tôn Trung cung Thượng thư. Nô tài là Tiểu Tiếu, kẻ canh giữ cổng hậu cung.」
Gã hoạn quan này dường như cũng vô cùng khiếp hãi màn đêm, gã đón tiếp bọn người Diên Minh với vẻ mặt nhẹ nhõm ra mặt. Tuy nhiên, đáp lại gã là cái nhìn đầy nghiêm khắc của Diên Minh.
「Chỉ có bảy nữ quan thôi sao? Trong số mười bốn người, ta nghe nói vốn dĩ sẽ có tám người tới cơ mà.」
「Bẩm, xin ngài xá tội, vừa rồi có một người đã ngất xỉu mất rồi ạ…」
Hậu cung vốn được chia làm mười bốn khu vực tương ứng với mười bốn điện sảnh chính. Theo đúng quy củ, bọn họ sẽ chia thành bảy nhóm, mỗi nhóm hai người để phụ trách tuần tra hai khu vực. Thế nhưng với tình hình hiện tại, dẫu có tính thêm cả số thuộc hạ mà Diên Minh mang tới thì vẫn thiếu mất một người.
Ngài từng nghe nói kể từ khi lời đồn ma quái lan truyền, số người vắng mặt tăng lên đáng kể, nhưng chẳng thể ngờ rằng ngay trong đêm nay lại có kẻ bỏ cuộc giữa chừng như vậy.
「Chẳng còn cách nào khác. Vậy thì ngươi cũng hãy tham gia đi.」
「Cái gì, nô tài ư!?」
Ngay khi nhận lệnh, tên gác cổng xưng là Tiểu Tiếu lập tức biến sắc, cất giọng hoảng hốt đến lạc cả đi.
「Ngươi có ý nói ở đây vẫn còn ai khác sao?」
Ánh mắt khiếp đảm của gã rành rành đang oán thán rằng “Chẳng phải vẫn còn ngài ở đây hay sao”, thế nhưng Diên Minh chỉ dùng một nụ cười tĩnh lặng để gạt phăng đi ý nghĩ đó.
Đám thuộc hạ mỗi người đều đã mang sẵn nhiệm vụ dụ dỗ các nữ quan tuần đêm, riêng Diên Minh chốc nữa sẽ phải đích thân tiến đến Nhất khu, nơi ở của Mai Tiệp dư, để tìm kiếm và thu phục một nữ quan thích hợp. Mai Tiệp dư hiện đang là kẻ thù lớn nhất của Hoàng hậu nương nương, do đó ngài tuyệt đối không được phép lơ là chểnh mảng ở bước này.
「Nào, chúng ta bắt đầu chia nhóm và phân bổ khu vực thôi. Trước tiên, nếu chỉ để các nữ tử yếu đuối đi cùng nhau hẳn sẽ vô cùng bất an, vậy nên ta sẽ sắp xếp cứ một người của ta đi kèm bảo vệ một nữ quan. Xin các vị cứ yên tâm, dẫu thế nào đi chăng nữa thì bọn ta vẫn thừa sức che chở cho các vị.」
Vừa ban phát một nụ cười ngọt ngào, ngài vừa âm thầm quan sát phản ứng của đám nữ quan. Sống quanh năm suốt tháng trong chốn hậu cung rặt toàn nữ nhân, các cung nữ phần lớn đều vô cùng ngây thơ và luôn khắc khoải đợi chờ tình ái. Do vậy, ngay cả những hoạn quan đã bị tước đoạt đi thân phận nam nhi như bọn họ cũng thường xuyên trở thành đối tượng để các nàng trao gửi tấm tình.
Quả nhiên, ánh mắt của gần như tất cả mọi người đều dán chặt vào nụ cười yêu hồ mị hoặc ấy, thế nhưng lại có duy nhất một nữ quan tỏ ra hoàn toàn dửng dưng. Phán đoán rằng người này có lẽ thuộc tuýp nữ nhân chỉ có hứng thú với nữ nhân vốn cũng chẳng hề hiếm lạ chốn này, Diên Minh quyết định xếp nàng ta chung nhóm với gã gác cổng Tiểu Tiếu.
「Vậy tiếp theo là phân chia khu vực phụ trách. Trước tiên là Nhất khu và Tam khu nằm kề bên…」
Ngay khi ngài vừa định nhanh chóng sắp xếp, một tiếng la chói tai bỗng cất lên.
「Dạ, bẩm ngài, xin ngài… xin ngài làm ơn tha cho bọn nô tỳ khỏi chỗ của Tiệp dư nương nương đi ạ!」
「Nô tỳ cũng vậy, dẫu có phải đi xa xôi thế nào cũng cam lòng, nhưng chỉ xin trừ Nhất khu ra thôi…!」
Diên Minh có chút sững sờ. Đám nữ quan với gương mặt khiếp đảm đang không ngừng lắc đầu quầy quậy.
「Cúi xin ngài rủ lòng thương… Nhất khu chính là nơi có nhiều người nhìn thấy Tử Vương nhất đấy ạ…!」
「Bất kể là nơi nào khác bọn nô tỳ cũng tuyệt đối không buông lời oán thán, nhưng cầu xin ngài, xin đừng bắt đến chỗ của Tiệp dư nương nương!」
Ra là vậy, Diên Minh mang theo mấy phần ngán ngẩm đưa mắt nhìn bọn họ.
Theo như lời đồn đại, Tử Vương đang lảng vảng khắp chốn hậu cung để lùng sục kẻ chủ mưu đã sát hại mẹ mình. Và người đang bị đám đông tự ý quy chụp là kẻ thủ ác ấy, không ai khác chính là Mai Tiệp dư ở Nhất khu. Chính vì lẽ đó mà tất thảy bọn họ mới khiếp sợ Nhất khu đến nhường này.
Quả thực Mai Tiệp dư vốn nổi tiếng là kẻ thường xuyên ức hiếp Lý Mỹ nhân lúc sinh thời, nên bị mọi người nghi ngờ như vậy âu cũng là điều dễ hiểu. Trên thực tế, ngay cả bản thân Mai Tiệp dư cũng khiếp sợ Tử Vương đến mức phải khóc lóc van nài Hoàng thượng rằng “xin hãy cứu thiếp”.
Có điều, vào lúc đó, chẳng rõ là do cố tình tỏ ra mạnh mẽ, hay là muốn chứng minh với Hoàng thượng rằng bản thân hoàn toàn trong sạch không sợ quỷ thần báo oán, nàng ta đã không hề thốt ra những lời như “xin hãy cứu thiếp khỏi tay Tử Vương” hay “xin ngài hãy trừ tà”. Nàng ta cố làm ra vẻ đoan trang thấu tình đạt lý, buông những lời đại loại như “đám nữ quan vì quá khiếp sợ Tử Vương nên việc tuần đêm đang vô cùng trễ nải. Vì sự bình yên của chốn hậu cung, cúi xin ngài hãy giúp đỡ chuyện này”.
Cũng nhờ thế mà Hoàng thượng đã tin sái cổ những lời ấy theo đúng nghĩa đen. Trên đường rời khỏi tẩm cung của Mai Tiệp dư, ngài liền tiện bước ghé ngang qua Trung cung, hạ lệnh cho Hoàng hậu nương nương phái người hỗ trợ việc tuần đêm. Ngài hoàn toàn không hề triệu gọi bất kỳ vu nữ hay đạo sĩ nào đến để xua đuổi hay trấn an oan hồn cả.
Giờ thì, phải giải quyết chuyện này ra sao đây.
Đối với Diên Minh, chỉ nội việc Mai Tiệp dư, kẻ thù không đội trời chung của Hoàng hậu nương nương, đang phải sống trong nơm nớp lo sợ cũng đủ để ngài cảm thấy vô cùng hả dạ. Ngài thậm chí còn hoan nghênh việc câu chuyện ma quái này được thêu dệt thêm thắt, khiến ả ta vì quá khiếp đảm mà trở nên ngoan ngoãn an phận hơn. Hay nói đúng hơn, nếu trên đời này thực sự tồn tại thứ gọi là Tử Vương có thể lôi tuột Mai Tiệp dư xuống tận cõi âm ty thì quả là chẳng còn gì tuyệt vời bằng.
Thế nhưng, một khi Hoàng thượng đã ban chỉ cho Hoàng hậu nương nương hỗ trợ việc tuần đêm, ngài lại chẳng thể cứ khoanh tay đứng nhìn. Nếu việc tuần đêm xảy ra bất cứ sơ suất nào, người bị mang tiếng xấu chẳng ai khác chính là Hoàng hậu nương nương.
Việc tuần đêm bắt buộc phải được tiến hành một cách hoàn hảo không tì vết. Chuyện nữ quan ngất xỉu giữa chừng hay hoảng sợ bỏ chạy là điều tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Giữa đám nữ quan trông có vẻ như sắp ngất lịm đi đến nơi kia, biết chọn ai để cử đi bây giờ. Giữa lúc đang mải miết suy tính và đưa mắt nhìn lướt qua đám người, ánh mắt ngài bỗng dừng lại ở một bóng dáng.
Vị nữ quan trẻ tuổi mà ban nãy ngài vừa phán đoán là kẻ đam mê nữ sắc đang đứng gục đầu im lìm.
Cứ ngỡ nàng ta đang cố gắng kiềm nén nỗi khiếp sợ trước chuyến tuần đêm, nhưng xem chừng dáng vẻ lại có chút gì đó rất kỳ lạ.
Chẳng lẽ nào… nàng ta đang ngủ…?
Vị nữ quan ấy cứ thế nhắm nghiền hai mắt trong tư thế đứng thẳng, đầu khẽ gật gù lên xuống, ngủ gà ngủ gật giữa chốn đông người.
***
「Tại sao ngay cả nô tài cũng phải…」
Tiểu Tiếu khom cái lưng dài ngoẵng gầy gò của mình xuống, vừa bước đi vừa dáo dác nhìn quanh, trông bộ dạng có vẻ là một kẻ vô cùng nhát gan. Ánh sáng từ chiếc lồng đèn xách tay hắt bóng cây cối xung quanh lên mặt đất, mỗi khi bóng đen ấy khẽ đung đưa là gã lại giật nảy cả vai lên.
「Tiểu Tiếu, câu đó lẽ ra ta mới là người phải nói đấy.」
「Nô, nô tài xin lỗ… Á á á!」
「Đó chỉ là một con ếch thôi.」
Diên Minh lạnh lùng hất tung bàn tay của tên Tiểu Tiếu đang gào thét thất thanh và bám chặt lấy mình.
「Trong khi Đào Hoa cô nương bình thản đến nhường này, ngươi trông thật thảm hại quá đi mất.」
Đưa mắt nhìn vị nữ quan đang xách lồng đèn bước đi một cách vô cùng thong dong, Diên Minh không khỏi cất lời cảm thán.
Giữa lúc đám nữ quan khác đều sợ hãi đến mức mặt mày xanh lét và run lẩy bẩy, thì nàng lại là thiếu nữ duy nhất thản nhiên đứng ngủ gật. Nàng tên là Cơ Đào Hoa.
Đường nét khuôn mặt tròn trĩnh, nói một cách hoa mỹ là mang vẻ mộng mơ, nhưng kỳ thực tóm gọn lại chỉ là một dáng vẻ lờ đờ ngái ngủ. Đúng như cái tên, dẫu sở hữu dung mạo đáng yêu tựa đóa hoa đào, nàng lại là một thiếu nữ có tinh thần thép vô cùng vững vàng.
Vốn dĩ, dẫu chẳng có lời đồn thổi về Tử Vương thì việc đi tuần đêm ít nhiều cũng đã mang đến sự sợ hãi. Bóng tối chốn hậu cung bị bao bọc bởi những bức tường cao vút vốn vô cùng sâu thẳm, hơn nữa, tại nơi vườn cấm trăm hoa đua nở ráo riết tranh sủng này, những âm mưu quỷ kế chưa từng có lúc nào dứt. Số lượng nữ nhân phải bỏ mạng theo những cách chẳng hề bình thường nhiều không sao đếm xuể, nên dẫu cho có góc khuất tăm tối nào đang tụ khí oán hận thì cũng chẳng phải là điều gì kỳ lạ.
Giữa nơi như vậy mà nàng ta lại có thể thản nhiên đến nhường này, quả thực khiến người khác phải bái phục. Ngay cả lúc này đây, nàng vẫn vừa rảo bước vừa âm thầm nuốt ngược một cái ngáp buồn ngủ.
「Nghe cho rõ đây, Tiểu Tiếu. Ta chỉ đi cùng đến hết Nhất khu này thôi. Kể từ đó trở đi, hai người các ngươi phải đàng hoàng tự mình đi tuần tra đấy.」
「S… sao ngài lại nhẫn tâm như vậy! Cả đời nô tài đây là lần đầu tiên đi tuần đêm mà…」
「Ngươi thừa hiểu rằng việc ta đích thân đi cùng đến tận đây đã là một sự phá lệ vô cùng lớn rồi, đúng không?」
Ngay khi Diên Minh mỉm cười, Tiểu Tiếu liền khôn ngoan ngậm miệng lại. Đó cũng là chuyện đương nhiên thôi. Diên Minh vốn là Trung cung Thượng thư hầu hạ Hoàng hậu nương nương, một vị quan hàng lục trăm thạch tính theo trật thạch,[note92810] con số tượng trưng cho bổng lộc và phẩm cấp triều đình. Không chỉ có vậy, ngài còn nổi danh khắp chốn bởi việc nắm giữ trong tay không ít đặc quyền. Lẽ thường tình, ngài chẳng việc gì phải nhọc công đi cùng họ dù chỉ là nửa bước. Chẳng qua vì thấy Tiểu Tiếu quá đỗi nhát gan, ngài mới quyết định đi theo để quan sát tình hình đến tận đây.
Ba người bọn họ vừa cất tiếng hô “tắt đèn”, “cẩn thận củi lửa”, vừa rảo bước tuần tra khắp Nhất khu, nơi Mai Tiệp dư đang làm chủ tử. Dọc đường đi, họ bắt gặp vài nữ quan đang lén lút hẹn hò nơi góc tối, bèn lên tiếng nhắc nhở rồi đuổi bọn họ quay về phòng. Với những nữ quan sống kiếp thanh đạm thiếu thốn thú vui, việc tìm đến nữ sắc như thế này vốn chẳng phải là chuyện hiếm. Bởi lẽ, hậu cung vốn là nơi cấm tiệt nam nhân lai vãng. Tuy nói nam nhân duy nhất chốn này chính là Hoàng đế, nhưng những nữ quan cấp thấp thường sẽ phải đón nhận tuổi già mà cả đời chưa một lần được chiêm bái long nhan. Có lẽ nếu không tìm cách gửi gắm tình cảm cho nhau hoặc cho những hoạn quan, bọn họ sẽ chẳng thể nào chịu đựng nổi chuỗi ngày dài đằng đẵng ấy.
「Quả nhiên Chiêu Dương Điện[note92811] chẳng hề tắt đèn nhỉ.」
Sau khi xác nhận các ngọn đèn đều đã tắt, ngoại trừ đèn thường đêm để tiến bước sang khu vực tiếp theo, bọn họ nhận thấy tẩm cung của Mai Tiệp dư, người đang nơm nớp lo sợ Tử Vương, vẫn được thắp sáng trưng, rực rỡ như ban ngày.
Bắt đầu từ Chiêu Dương Điện, còn có vài điện sảnh khác cũng không tuân thủ lệnh tắt đèn. Đối với những nơi ở của các phi tần từ bậc trung trở xuống, bọn người Diên Minh chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở qua loa rồi đi tiếp. Còn với những vị phi tần có phẩm cấp cao, bọn họ chẳng buồn lên tiếng mà mặc nhiên bỏ qua. Ở chốn hậu cung này, sự biết điều và khéo léo hành xử ấy chính là điều kiện tiên quyết để bảo toàn mạng sống.
Băng qua những hồ sen và những khóm cây cảnh mỹ lệ, đến khi ra khỏi đó thì vầng trăng trên cao đã dời đi một quãng khá xa.
Mình đã tiêu tốn không ít thời gian vô ích rồi.
Vừa bước ra khỏi cổng Nhất khu, Diên Minh khẽ buông một tiếng thở dài.
Tại đây, việc tách khỏi nhóm của Tiểu Tiếu để ra ngoại viện chờ giờ tuần đêm kết thúc thực chất chỉ là cái cớ ngoài mặt. Diên Minh biết mình phải bí mật quay trở lại Nhất khu ngay lập tức, bởi ngài vẫn còn mật lệnh từ Hoàng hậu nương nương cần phải hoàn thành.
「Vậy thì, ta dừng lại ở đây.」
「Không thể nào!」
Quả nhiên đúng như dự đoán, ngay khi Diên Minh vừa dừng bước, Tiểu Tiếu liền thốt lên một tiếng kêu thất thanh đầy vẻ kinh hãi.
「Tôn Trung cung Thượng thư, xin ngài cũng cho phép nô tài được quay về với ạ… nô tài không thể chịu đựng thêm được nữa…! Có đi tiếp thì nô tài cũng chỉ làm vướng chân vướng tay ngài mà thôi!」
「Ngươi đang nói năng xằng bậy gì thế. Ngươi tưởng rằng bản thân có quyền lựa chọn từ bỏ chỉ vì thấy quá sức hay sao?」
Trái ngược hoàn toàn với nụ cười trên môi, ánh mắt ngài bắn về phía Tiểu Tiếu lạnh lẽo như băng giá. Tiểu Tiếu chắc chắn thừa hiểu hậu quả của việc dám làm trái ý Diên Minh là gì, nên gã chỉ biết run rẩy, ánh mắt không ngừng dao động đầy vẻ sợ hãi.
「Ngươi không nghĩ rằng hỏa hoạn hay hình phạt còn đáng sợ hơn nhiều so với những hồn ma bóng quế không hề tồn tại kia sao? Hãy nhìn Đào Hoa cô nương mà học tập chút điềm tĩnh của người ta đi.」
Theo hướng nhìn của Diên Minh, Đào Hoa đang ngước nhìn vầng trăng bằng ánh mắt u sầu như thể đang cố kìm nén những giọt lệ chực trào. Trông dáng vẻ ấy thật khả ái và nên thơ như một bức họa, thế nhưng qua quãng đường vừa rồi, ngài đã thừa hiểu rằng đó chẳng qua chỉ là hành động cố nuốt ngược một cái ngáp dài vào trong mà thôi.
「Không đâu, không đâu, hỏa hoạn thì có thể dập tắt! Hình phạt thì có thể chịu đựng! Thế nhưng còn oan hồn thì… Á á á á!」
Một bóng đen vừa vụt qua lối đi rộng thênh thang. Tiểu Tiếu vì quá hoảng loạn mà vung vẩy chiếc lồng đèn loạn xạ, khiến ngài phải đoạt lấy nó ngay lập tức. Thật không thể chấp nhận được nếu kẻ phụ trách tuần đêm lại chính là người gây ra hỏa hoạn.
「Chỉ là một con chuột mà thôi.」
「Chuột ư… đ, đúng thật là chuột chứ ạ? Tử Vương vẫn là một bào thai chưa đủ mười tháng… biết đâu hình dáng cũng tương tự như chuột thì sao… hức.」
「Khi được phát hiện, hài nhi ấy vốn đã tắt thở từ lâu rồi. Một đứa trẻ đã chết thì làm sao có thể đi lại loanh quanh chốn này được chứ? Người chết thì không biết đi.」
「Chính vì thế nên mới gọi là oan hồn đó ạ! Ngay từ khoảnh khắc được một cái xác sinh ra, nó đã chẳng phải là một đứa trẻ bình thường rồi! Thật là quá đỗi dị thường mà!」
「Không xong rồi, cứ đà này thì hỏng hết việc.」
Diên Minh cảm thấy vô cùng bực bội, ngài quyết định tạm thời gác chuyện quyến rũ nữ quan sang một bên. Tiểu Tiếu đang bị cơn khiếp đảm bủa vây nên chẳng còn chút tỉnh táo nào nữa. Nếu cứ để gã đi tiếp như vậy, e rằng chỉ chuốc thêm rắc rối mà thôi.
Ngài thô bạo nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Tiểu Tiếu mà lôi đi. Biết rõ gã này chẳng giúp ích được gì, nhưng nếu để gã tự mình quay về mà giữa đường lại gây ra chuyện ồn ào thì thật không thể chấp nhận được.
「A, ngài đã hiểu cho nỗi lòng của nô tài rồi sao?」
「…Dù sao thì đây quả thực là một câu chuyện kỳ quái. Người chết mà lại có thể lâm bồn, điều đó thật không tưởng. Ngay cả một sản phụ còn sống cũng phải dốc cạn tâm trí và sức lực, trải qua nửa ngày trời hay thậm chí là cả ngày mới có thể hạ sinh được hài nhi. Huống chi là một cái xác, lấy đâu ra sức lực mà rặn đẻ chứ.」
「Đúng là như vậy ạ! Theo như lời đồn, hài nhi ấy chắc chắn vẫn còn nối với mẫu thân bằng dây rốn! Chính vì thế, không thể có chuyện kẻ nào đó đã lén đặt một cái xác chuẩn bị sẵn từ bên ngoài vào trong được! Một sự việc trái với luân thường đạo lý đã xảy ra, hay nói cách khác là…」
「Nếu vậy thì Tiểu Tiếu này, câu trả lời thực ra vô cùng đơn giản.」
Vừa nửa kéo nửa lôi cái thân hình đang nhũn ra vì sợ hãi của Tiểu Tiếu, Diên Minh vừa nén cơn bực dọc vào trong rồi nhếch môi nở một nụ cười mỉm đầy ẩn ý.
「Nói cách khác, mọi chuyện ngay từ đầu đã là một màn kịch dối trá. Việc Lý Mỹ nhân hạ sinh trong quan tài vốn dĩ chỉ là lời đồn thất thiệt. Để xem nào… có lẽ đây là màn trả đũa của phụ thân nàng ta nhắm vào đám người Mai Tiệp dư vì đã dám ức hiếp con gái mình chăng.」
Vốn dĩ, việc khai quật quan tài được tiến hành là do phụ thân của Lý Mỹ nhân đã khăng khăng khẳng định rằng đây không phải là chết vì bạo bệnh mà là một vụ mưu sát.
Thế nhưng, kết quả để lại chỉ là lời đồn thổi về Tử Vương lan truyền khắp nơi, còn về phía mục tiêu ban đầu là tìm ra bằng chứng lật ngược kết luận tử vong do bệnh tật thì chẳng thấy có bất kỳ thông cáo nào. Chắc hẳn là họ đã chẳng tìm thấy được gì cả.
Đối với một người cha luôn tin rằng con gái mình bị mưu hại, kết quả ấy hẳn là vô cùng khó chấp nhận và tức tưởi. Vậy nên, ông ta mới dùng việc tung tin đồn về Tử Vương như một đòn phục hận, đẩy những phi tần từng bắt nạt con gái mình vào cảnh hồn xiêu phách lạc. Suy luận như vậy mới là lẽ tự nhiên.
「…Đến Tam khu rồi.」
Đào Hoa làm một cử chỉ trông có vẻ khuê các, nhưng thực chất lại là dáng vẻ uể oải vô cùng, nàng giơ cao chiếc lồng đèn chỉ về phía cổng điện.