Bernstein.
Người từng được Tạp chí Đế quốc bình chọn là nhân vật đáng chú ý thứ hai toàn Đế quốc. Nhà phát minh vĩ đại nhất. "Thánh vật" sống của Đế quốc.
Bất kỳ danh hiệu nào trong số đó cũng đủ để người ta nể phục, vậy mà Bernstein lại sở hữu tất cả chúng, chúng bám lấy ông ta như những con hàu bám chặt vào hốc đá.
Bernstein đứng trong phòng thí nghiệm rộng lớn của mình, lẩm bẩm khẽ khàng: "Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?"
Ban đầu, khi còn là một trợ lý nhỏ cho một nhà phát minh, ông chỉ ấp ủ một ước mơ khiêm tốn: trở thành một nhà phát minh thực thụ để cống hiến cho Đế quốc. Thế nhưng, một phát minh ngẫu hứng làm từ đống phế liệu của sư phụ lại bất ngờ trở thành một cú hit vang dội.
Đó là một món đồ chơi đơn giản: nhấn một chiếc nút, một cái chân mèo sẽ thò ra khỏi hộp để tự đóng nắp lại. Khi nghe tin món đồ chơi này trở thành cơn sốt trong giới con em quý tộc, Bernstein suýt ngất vì sốc.
Sau đó, mọi thứ ông làm ra đều thành công rực rỡ. Ngay cả những thứ ngớ ngẩn nhất cũng được công chúng đón nhận nồng nhiệt. Ông đã tạo ra những đôi bốt đổi màu theo tâm trạng của người đeo, và một chiếc bình tỏa ra gió mát khi mở nắp. Chúng được ca tụng là "phát minh của thế kỷ", dẫn đến việc Bernstein đưa ra một quyết định dứt khoát:
"Mình phải đào tẩu khỏi cái Đế quốc điên rồ này thôi."
Nhưng khi ông đến văn phòng xin di cư, câu trả lời nhận được là: "Chúng tôi không thể để mất một nhân tài như ngài. Ngài chỉ có thể ra đi... sau khi qua đời."
Bị kéo đến đủ loại sự kiện quý tộc và bị truyền thông săn đuổi ráo riết, Bernstein dần vỡ mộng với cuộc sống của mình.
"Tôi có thể nghỉ hưu được không?"
"Một thiên tài như ngài mà đòi nghỉ hưu sớm sao? Đừng có đùa. Tuyệt đối không thể."
Đế quốc nổi tiếng là không bao giờ để nhân tài tuột khỏi tầm tay. Bernstein cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng. Thế rồi một ngày nọ:
"Hãy tạo ra một phi thuyền cho Đế quốc. Chỉ ngài mới đủ sức làm việc này. Chúng tôi sẽ tài trợ không giới hạn."
Khoảnh khắc Bernstein nghe thấy những lời đó, một tia sét lóe lên trong đầu ông.
‘Ra đi sau khi chết sao?’ Ông nghĩ.
‘Được thôi, ta sẽ ra đi sau khi chết. Kèm theo một vụ nổ hoành tráng tiêu tán sạch bách tiền thuế của cái Đế quốc này.’
Thế là, Bernstein đổ hết tâm huyết và tài sản để tạo ra một con Golem giống hệt mình. Ông chưa bao giờ làm việc chăm chỉ đến thế trong đời. Ngược lại, ông làm cái phi thuyền một cách cực kỳ hời hợt.
Cuối cùng, Bernstein hoàn thành con Golem. Ông thử nghiệm trên các trợ lý, và chẳng ai phân biệt được đâu là người thật, đâu là Golem. Hoàn hảo.
Ông có thể điều khiển Golem từ xa, tặng cho Đế quốc một cú lừa ngoạn mục trong khi bản thân cao chạy xa bay tới Vương quốc Kelli.
Một kế hoạch hoàn hảo không tì vết!
"Sắp tới sẽ có đại diện từ Cục Thẩm định đến kiểm tra. Là Ascal Debrue. Nhưng đó chỉ là thủ tục thôi, không cần lo đâu."
Bernstein biết cái tên Ascal Debrue, Ngọa Long của Đế quốc.
Nhưng ông chẳng tin gì vào mấy cái thẩm định của Đế quốc cả. Có lẽ Ascal cũng chỉ là một kẻ bị thổi phồng danh tiếng giống như ông mà thôi.
Với tinh thần muốn thử thách một chút, Bernstein đưa con Golem ra tiếp Ascal.
"Rất vui được gặp ngài. Ta là Bernstein, người phụ trách dự án này, dù ta còn nhiều thiếu sót."
"Cục trưởng Cục Thẩm định Đế quốc, Ascal Debrue."
Bernstein, đang quan sát từ xa qua đôi mắt của Golem, cảm thấy hơi thất vọng.
Hóa ra ngay cả Ngọa Long của Đế quốc cũng không nhận ra sao?
"Một con Golem được chế tác tinh xảo. Quả không hổ danh nhà phát minh thiên tài."
"!?"
Ascal xem xét con Golem từ đầu đến chân.
"Nhưng nhìn kỹ thì vẫn có vài khía cạnh hơi bất thường. Một số bộ phận giống người đến mức gây cảm giác không thực tế. Có vẻ vẫn còn chỗ để cải thiện đấy."
Đây là lần đầu tiên có người nhận ra đó là Golem. Quá hoảng hốt, Bernstein lao ra khỏi phòng điều khiển để đối chất trực tiếp với Ascal.
"Làm... làm sao ngài nhận ra được?"
"Chẳng phải nhìn cái là thấy ngay sao?"
Người đàn ông này, lẽ nào... Bernstein vội chạy vào kho lấy ra một phát minh: đôi bốt đổi màu.
"Ngài nghĩ gì về thứ này?" ông hỏi.
"Chẳng phải chỉ là đôi bốt đổi màu thôi sao? Có gì lạ à?"
Bernstein quỳ sụp xuống.
"Xin hãy cứu ta, Ascal Debrue!"
‘Sao lão ta lại hành xử thế này?’ Ascal đứng hình, nhìn nhà phát minh thiên tài đang quỳ dưới chân mình.
***
Thánh vật của Đế quốc.
Ngọa Long của Đế quốc.
Thiên tài nhận ra thiên tài.
Cuộc gặp gỡ giữa hai bộ óc lớn đã mang lại một sự thấu hiểu sâu sắc.
"Nực cười đúng không? Ta làm ra vài món đồ chơi và họ gọi ta là thiên tài. Đôi khi, ta cảm giác như cả thế giới đang lừa dối mình vậy."
"Ta hiểu chính xác cảm giác của ông. Ta cũng không tài nào hiểu nổi cái hệ thống xếp hạng của Đế quốc này. Vừa hôm trước còn là nhân viên quèn, hôm sau đã thành Cục trưởng."
"Ascal...!"
"Bernstein...!"
Chỉ sau một cuộc gặp ngắn, họ đã trở thành tri kỷ.
Cuối cùng cũng có người thực sự hiểu mình!
Bernstein mang chai rượu đắt tiền nhất ra mời Ascal. Lúc đó, Ascal để ý thấy sợi dây chuyền Bernstein đang đeo. Một sợi dây cũ kỹ, tồi tàn, chẳng hề xứng với danh tiếng của ông ta. Hắn cảm thấy như đã thấy nó ở đâu đó... một thứ gì đó làm từ thời thơ ấu...
"À."
Khi hơi men bốc lên, Bernstein bắt đầu thổ lộ kế hoạch.
"Cái phi thuyền đó chắc chắn sẽ thất bại. Nó chạy bằng động cơ đá ma thuật lỗi thời, và gã phi công được chọn là một kẻ lừa đảo với bằng cấp giả. Ta có lẽ sẽ bị xử tử vì thất bại này."
"Ông ổn với việc đó chứ?"
"À thì, người bị xử tử không phải ta, mà là con Golem. Hahaha. Nhưng ta lo cho ngài hơn."
"Tại sao?"
"Nếu dự án thất bại thảm hại như vậy, chẳng phải ngài, người chịu trách nghiệm thẩm định nó, cũng bị vạ lây sao? Dù ngài có công trạng thế nào, Đế quốc cũng rất khắt khe trong những vụ này."
"!"
Nhận ra mức độ nghiêm trọng, Ascal đứng bật dậy, chén rượu còn chưa kịp nhấp. Gương mặt hắn đanh lại.
"Ngài bị làm sao thế?"
"Bernstein! Ông dám làm việc cẩu thả thế này dù đã nhận được sự tin tưởng của Hoàng đế sao! Với tư cách quan chức Đế quốc, tôi không thể đứng nhìn! Arin, cô có đó không?"
Arin, người đang đợi bên ngoài, lập tức xông vào.
"Có chuyện gì vậy Cục trưởng?"
"Có cái động cơ phi thuyền ở đây. Cô hãy kiểm tra nó thật kỹ cho tôi."
"Rõ thưa ngài!"
"N-này, các người định làm gì...?"
BÙM! BÙM! BÙM! Cái động cơ nổ tung.
‘Hắn đã làm cái quái gì mà khiến chỉ có cái động cơ nổ tung một cách chính xác thế được?’
Bernstein bàng hoàng.
‘Nhưng mình vẫn ổn. Mình còn 4 cái động cơ dự phòng giấu trong...’
BÙM! BÙM! BÙM! BÙM!
“...”
Bước ra ngoài trong tiếng nổ đinh tai nhức óc, Bernstein chết lặng. Động cơ phi thuyền cùng toàn bộ đồ dự phòng đã bị phá hủy sạch sẽ.
Xoẹt—
Hệ thống báo cháy của phòng thí nghiệm, cũng là phát minh của Bernstein, kích hoạt, phun nước xối xả.
"Chúng ta sẽ phải làm động cơ mới. Không phải loại đá ma thuật cũ, mà là loại mới cải tiến. Dĩ nhiên, tôi sẽ giám sát chặt chẽ quá trình phát triển này."
"À... Ascal, ngài…ngài..."
‘Chúng ta giờ là hai anh em trên một chiếc xe tăng rồi, chẳng ai thoát ra khỏi Đế quốc này một mình được đâu.’
***
"Thần nhiệt liệt tiến cử Ascal Debrue làm phi công tiếp theo ạ!"
Đây là một cú quay xe không tưởng. Ascal vừa mới tống khứ đống động cơ cũ và đuổi cổ gã phi công giả mạo xong, thì Bernstein đã chơi một quân bài liều lĩnh.
Xin yết kiến Hoàng đế.
Ascal vội vã chạy đến cung điện, quỳ xuống cạnh ông ta trước mặt Hoàng đế.
"Khụ! Nhưng mà... khụ! Cậu ta không có kinh nghiệm... khụ!" Hoàng đế thắc mắc.
"Không đâu ạ! Với tài năng xuất chúng, ngài ấy có thể học lái phi thuyền chỉ trong một tháng! Người đầu tiên lái phi thuyền của thần phải là Ngọa Long của Đế quốc, thưa Bệ Hạ!"
Một kẻ đã đánh mất tất cả thì chẳng còn gì để sợ.
Nếu phi thuyền thành công, danh tiếng Bernstein sẽ lên tới đỉnh cao lịch sử.
Còn Ascal, người cứ tưởng Bernstein sẽ chịu hết danh vọng cho hắn, suýt thì hộc máu mồm khi nghe lời đề cử đó.
Phi thuyền đầu tiên.
Phi công đầu tiên.
Bernstein định ném cái danh hiệu tử thần đó cho hắn!
"Không, thưa Bệ hạ! Một lính mới như thần mà lái phi thuyền thì chỉ có thảm họa! Thần không thể gây rắc rối cho đại lễ của Đế quốc được!"
"Bệ hạ nhìn xem! Sự khiêm tốn và cẩn trọng đó! Cẩn trọng chính là đức tính lớn nhất của một phi công! Bệ Hạ, ngài ấy làm được!"
"Khụ... cũng có lý đấy!"
"BỆ HẠ!!!!!!!!!"
"Ascal Debrue, khụ, ngươi sẽ chịu trách nhiệm lái phi thuyền!"
Lệnh vua ban... không thể rút lại...
‘Nhưng ta không đi một mình đâu.’
"Thưa Bệ hạ! Khoang lái có đủ chỗ cho hai người! Hay là để ngài Bernstein cùng bay với tư cách phi công phụ để bù đắp cho sự thiếu kinh nghiệm của thần ạ!!!"
"Khụ, cái đó cũng có lý! Bernstein, khụ, ngươi hãy hỗ trợ cậu ta!"
"BỆ HẠ!!!!!!!!!!!!!"
Trong khi Bernstein tuyệt vọng, Ascal thầm thì vào tai ông ta.
"Ông tưởng ta sẽ chết một mình sao? Đừng hòng, Bernstein. Chúng ta sẽ cùng nhau bay qua bầu trời... và cùng nhau đi đời nhà ma! Hahahaha!"