Toàn chương

Chương 40

2026-01-18

3

Chương 40

Trong cuộc đời, có những lúc người ta phải làm những việc mình chẳng hề muốn. 

Nếu bạn cứ lần lượt từ bỏ chúng, bạn sẽ thấy mình bị mắc kẹt. Trước khi kịp nhận ra, bạn đã sa vào một vũng lầy sâu và dính đến mức dù có vùng vẫy thế nào cũng khó lòng thoát ra được.

Với tư cách là Thái tử, Kain hiểu thấu thực tế nghiệt ngã này. 

Gánh nặng trên vai chàng thanh niên tóc vàng này lớn đến mức không tưởng. Cho đến nay, ngài vẫn cố gắng chịu đựng. 

Tuy nhiên, là một con người, ngài cũng phải tìm những lúc để khuây khỏa. 

Theo thời gian, ngài đã luyện được vài mánh khóe, như là đi cưỡi ngựa hay chuồn việc mỗi khi có thời gian rảnh.

Với tư cách là bậc tiền bối, Thái tử quyết định truyền thụ kinh nghiệm cho Ascal.

“Nghe kỹ đây, Ascal. Anh sẽ truyền lại cho chú cách để vượt qua cuộc khủng hoảng này.” 

“Đó là gì vậy ạ?” Ascal háo hức chờ đợi. Dù sao đây cũng là lời của một Thái tử, một vị vua tương lai. Kỳ vọng dĩ nhiên là rất cao.

“Hãy tè dầm đi.” 

“?” 

‘Tiên sư cha thằng này vừa cắn đá à?’

“Hồi anh còn nhỏ, anh có tận mười gia sư. Từ lúc thức dậy là học và học. Anh chẳng muốn làm gì cả. Đặc biệt là cái tiết lịch sử đó, anh ghét cay ghét đắn. Chú biết anh đã làm gì không?” 

“...Ngài đã tè dầm?” 

“Chính xác. Chuyện đó gây chấn động cả cung điện, và số gia sư đã bị cắt xuống còn năm người. Nghe kỹ đây Ascal. Đôi khi, đáp án đơn giản nhất là cứ xả ra thôi.”

Trong một khoảnh khắc, Ascal đã thực sự cân nhắc lựa chọn này. Mười hai tiểu thư đang háo hức chờ đợi hắn xuất hiện. 

Nếu giữa bao nhiêu ánh mắt, hắn cứ thế mà xả ra... Buổi xem mắt sẽ kết thúc ngay lập tức. Và cuộc đời xã hội của hắn cũng thế.

“Thần nghĩ chuyện đó hơi khó.” 

“Vậy sao? Anh thì thấy ý đó hay mà. Nhưng đừng lo, anh sẽ giúp chú theo cách của anh.”

Nói rồi, Thái tử vỗ vai Ascal rồi hiên ngang bước đi một mình về phía đại sảnh. Ánh mắt của các quý cô lập tức đổ dồn vào ngài. 

Với Thái tử, sự chú ý này chỉ là chuyện thường ngày ở thủ đô.

“Nhìn thấy các quý cô xinh đẹp thế này làm trái tim ta xao động quá. Đêm còn dài, thật tốt nếu có ai đó cùng ta trò chuyện tâm tình.”

Một tia hy vọng lóe lên trong mắt các tiểu thư. Họ đến đây không chỉ vì tình yêu; họ đến để xem mắt, cân nhắc gia thế và địa vị của đối tượng. 

Theo bản năng, họ bắt đầu làm phép tính: Ascal Debrue -> Kain Barba.

Ở đế quốc này, hiếm có người đàn ông nào độc thân đắt giá hơn Ascal. 

Nhưng nếu là Thái tử thì sao? Cơ hội trở thành người hoàng tộc đang lăn lóc ngay dưới chân họ. Dù tỉ lệ thấp, nhưng đây là cơ hội quá hời để phớt lờ.

“Hahaha! Mọi người, đi lối này với ta!”

****

Ascal nhìn cái sảnh tiệc giờ đã yên tĩnh lạ thường. Đa số các tiểu thư đã đi theo Thái tử, hệt như đám trẻ đi theo gã thổi sáo trong truyện cổ tích. Tuy nhiên, vẫn còn ba quý cô ở lại.

‘Tiểu thư Lia Cinus. Tiểu thư Seri Lavione. Và... ai kia?’

Dù sao thì Ascal cũng thở phào nhẹ nhõm. Gánh nặng như núi giờ chỉ còn là một hòn đá tảng.

Cuộc xem mắt này đã thất bại thảm hại nhờ sự can thiệp của hoàng gia. Việc còn lại là đưa hai nàng công chúa khó chiều này về cung an toàn.

“Hay là chúng ta cùng uống một tách trà nhỉ?” Người lên tiếng không phải là hai nàng công chúa, mà là vị tiểu thư còn lại.

Cô ấy có ngoại hình khiêm tốn, mặc một bộ váy giản dị chứ không lộng lẫy như những người khác. Trang sức cũng chỉ vừa đủ dùng. 

Nhưng mà, cô ấy là ai vậy? Ascal hoàn toàn mù tịt.

***

Tiểu thư Arin Asht, con gái của một Nam tước nghèo, là một người có tham vọng. 

Ở tuổi 18, sinh ra trong quý tộc nhưng túng quẫn, cô đã phải làm đủ mọi nghề từ hầu gái, gia sư đến người bầu bạn cho các tiểu thư khác để kiếm tiền, đổi lại là sự tổn thương lòng tự trọng.

Khi nghe tin Ascal Debrue, Ngọa Long của đế quốc, đang tìm đối tượng kết hôn, cô biết đây là cơ hội đổi đời. 

Arin lôi bộ váy quý giá nhất ra, mượn trang sức khắp nơi để trang điểm cho mình. Nhưng khi đến nơi, cô suýt ngất khi thấy toàn hàng khủng từ Tiểu thư nhà Bá tước, nhà Tử tước, rồi thậm chí là cả Thái tử.

Nhưng khi thấy Thái tử dắt đám tiểu thư kia đi, cô nhận ra cơ hội đã đến. Nhắm vào Ascal, một Nam tước giống mình, sẽ thực tế hơn là mơ mộng về Thái tử. Nhìn quanh chỉ còn ba người, tỉ lệ là 1 chọi 3.

‘Tiểu thư Cinus nhà Tử tước... và tiểu thư Lavione. Mình chơi được!’ 

Dù họ đẹp, nhưng gia thế không quá chênh lệch như đám Công tước lúc nãy. 

Cô vẫn có cửa!

“Hay là chúng ta cùng uống một tách trà nhỉ?” Lời đề nghị của cô ngay lập tức thu hút sự chú ý. 

Tiểu thư Lavione mỉm cười: “Ý hay đấy. Ta cũng đang hơi khát.”

Lavione nói nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Lia Cinus đầy đe dọa. 

“Ta vốn không thích ở gần những hạng phụ nữ không biết thân biết phận cứ bám dính lấy người khác. Nhưng vì nếu để chân Ascal đau thì đúng là một sự thiếu sót của trợ lý, nên chúng ta di chuyển chỗ khác đi.”

'Không biết thân phận? Cô ấy đang nói mình sao?' Arin nuốt nước bọt lo lắng. 

'Cha ơi cứu con... ở đây đáng sợ quá.'

****

“Trà đen thêm hai viên đường. Ngài thích ngọt đúng không, Ascal?” 

“C-cảm ơn cô. Cô không cần phải vất vả thế đâu.” 

“Chỉ hai chiếc bánh quy thôi nhé. Ngọt quá không tốt cho ngài đâu.”

Hôm nay Lia ở đây với tư cách tiểu thư Cinus, nhưng cô lại bám sát Ascal như một trợ lý. 

Ý đồ quá rõ ràng: cô đang khiêu khích Seri Lavione. 

Kiểu như đang dằn mặt: 'Tôi rành gu của người đàn ông này nhất. Tôi còn pha trà cho anh ấy, cô làm được gì?'

“Đồ thua cuộc.” 

“Cô vừa nói cái gì?” 

“Không có gì. Chắc cô nghe nhầm thôi.”

Seri đang cố kiềm chế hết mức. 

Cô vốn chẳng phải hạng người nhẫn nại.

Ngay lúc này, cô chỉ muốn lật tung cái bàn lên cho bõ ghét. Yulia thường giả vờ là một công chúa điềm đạm, nhưng trước mặt Serena, cô lại lộ bản chất thật.

“Em vẫn còn ôm con búp bê đó đi ngủ à? Cái con mà em giật của chị năm 8 tuổi ấy? Em lúc nào cũng thích cướp đồ của người khác nhỉ?” 

“Tôi... tôi không biết chị đang nói gì.” 

“Không biết á? Thế mọi người xung quanh có biết thân phận thật của em không?”

Lia vội dùng ma pháp truyền tin cho Serena. 

- Chị điên à? Chị định lộ thân phận ở đây sao? 

- Hóa ra đây là nơi em lẩn trốn à? Làm việc ở Cục Thẩm định cơ đấy? Sếp em có biết em là ai không?

Serena có trực giác cực nhạy. Lia đanh mặt lại. 

- Chị cũng chẳng yên ổn gì đâu nếu bị lộ là Nhị công chúa đang ở đây...

- Ta thì sao cũng được. Hay là chúng ta cùng thú tội tập thể luôn cho vui? 

- Vậy chắc chị không phiền nếu mọi người biết về những chuyến vi hành ban đêm ở nhà hát của chị chứ? 

- Hừ! Sao em biết chuyện đó!

Cả hai chẳng ai chịu nhường ai. Ascal ngồi giữa, nhấp trà đen mà chẳng thấy vị gì. 

Nhìn sang bên cạnh, cô tiểu thư không tên tuổi kia đang run bần bật. Hắn bỗng thấy đồng cảm với cô ấy, hai chúng ta đều là nạn nhân của hai bà chằn này.

Trận chiến ngầm tiếp diễn qua từng cử chỉ, đẩy tách trà đi xa, giành đĩa tráng miệng... 

Đúng lúc không khí căng thẳng lên đỉnh điểm, Arin đứng dậy định can thiệp:

“Mọi người bình tĩnh đi ạ! Trong dịp Lễ Thánh Đêm vui vẻ thế này, bầu không khí... á!”

Khổ nỗi, váy của Arin mắc vào ghế. Cô lạng chạng mất đà và hất văng ấm trà. Ấm trà xoay 360 độ trên cái bàn trơn trượt, nước trà bắn tung tóe khắp nơi.

“Á á á!” Arin hét lên.

Một cú Aqua Splash hoàn hảo. Tất cả mọi người, bao gồm cả Ascal, đều ướt sũng.

“……”

Một bãi chiến trường. Ascal thấy hai nàng công chúa đang đứng hình, nhận ra đây là cơ hội ngàn vàng.

“Cái gì thế này! Đấu đá nhau ngay trong ngày Lễ Thánh Đêm thiêng liêng! Các cô không thấy hổ thẹn với thần linh sao!”

Diễn kịch là sở trường của Ascal. 

Hắn giả bộ giận dữ, lau qua loa quần áo rồi đứng bật dậy, phi thẳng ra lối thoát.

‘Cảm ơn cô nhiều lắm, tiểu thư không tên.’ 

Hắn thầm cảm kích vì cô đã tạo ra lối thoát hoàn hảo. Ascal biến mất trong tích tắc. Thấy hắn đi, Lia cũng chẳng buồn lau váy mà vội vã đuổi theo.

“Hừ. Nực cười thật. Lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao, vậy mà... con bé đó thích hắn đến thế sao?” Serena ngồi lại, bực dọc nhìn theo. 

Nhưng bỗng nhiên, một cảm giác bồn chồn trỗi dậy: nếu không đuổi theo ngay bây giờ, cô sẽ hối hận cả đời.

Nhưng Serena lắc đầu. Chắc chắn là nhầm lẫn thôi. Cô không ngốc như Yulia, cô luôn là người kiểm soát, chứ không để đàn ông dắt mũi.

“Em xin lỗi! Em dọn ngay đây ạ! Á!” 

“...Thôi được rồi.” 

Serena thở dài nhìn Arin lại vấp váy lần nữa.

****

Trong đêm Lễ Thánh Đêm, những vì sao đang rơi tựa hạt mưa trên bầu trời. 

Ascal đứng lại nhìn bầu trời đêm rực rỡ. Một trong những ưu điểm hiếm hoi của thời đại này là bầu không khí cực kỳ trong lành, giúp mưa sao băng hiện lên rõ mồn một.

“A... Ngài Ascal!” 

“Lia.”

Hắn chưa bao giờ thấy Lia hớt hải đến vậy. Cô chạy đến, bộ váy ướt nhẹp khiến cô trông thật tội nghiệp.

“Tôi xin lỗi. Chỉ là...” 

“Bỏ đi. Tôi cũng chẳng giận gì đâu.”

Có một truyền thống trong Lễ Thánh Đêm. Người ta chỉ nói lời thật lòng khi sao băng đang rơi. 

Vì vậy, lời của Ascal là thật. 

Hắn chẳng giận gì cả, thậm chí còn thấy vui vì thoát được chỗ đó.

“Trăng hôm nay đẹp nhỉ.” 

“Vâng, đẹp thật ạ.”

Cả hai lặng lẽ nhìn lên bầu trời ma mị. Yulia hít một hơi thật sâu. Có những thứ cô luôn muốn nói nhưng luôn bị cản trở.

“Ngài Ascal. Em có chuyện muốn thú nhận.” 

“Thú nhận sao?”

Ascal căng cứng người. Cuối cùng thời khắc đó cũng tới. Những ngày tháng tươi đẹp kết thúc rồi. Hôm nay là ngày quân bài lật ngửa.

“Thân phận thực sự của em là...”

ĐOÀNG!

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên cùng với một ngôi sao băng rụng xuống. Tiếng động lớn đến mức làm họ ù cả tai.

“Cô có sao không?” 

“Vâng. Em hơi giật mình chút thôi.” 

“Đêm nay lạnh đấy. Vào nhà thôi.”

Ascal định nhân cơ hội này chuồn tiếp. Lia gật đầu. Bộ váy ướt này mà dầm mưa sương thì dễ cảm lạnh lắm. 

'Cảm ơn ông thiên thạch,' 

Ascal thầm nghĩ, mạng hắn lại được kéo dài thêm một ngày.

Nhưng ngay khi hắn định quay bước...

“Thực ra, em chính là Tam công chúa của Đế quốc, Yulia Barba. Em xin lỗi vì đã lừa dối ngài.”

Chuyện gì đến cũng phải đến. Ascal quay người lại. 

Yulia đang cúi gằm mặt, mặt đỏ bừng vì lo lắng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

“Vậy sao.” 

“Vâng.”

“Tôi biết rồi.” Ascal bình thản đáp

“...Dạ? Ngài nói sao ạ?”

Yulia ngơ ngác nhìn hắn. Gương mặt Ascal chẳng có lấy một chút ngạc nhiên. 

Cô hoàn toàn hoảng loạn: Hắn biết từ bao giờ? Lúc cô vào cung? Hay lúc hắn ra tù?

Ascal nhẹ nhàng chạm vào má cô. 

“Cô sẽ cảm lạnh đấy. Vào nhà nhanh đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!