Toàn chương

Chương 38

2026-01-18

2

Chương 38

Bất kể thời đại nào, khi người con trai cả về thăm quê, thường sẽ có hai kịch bản xảy ra.

Một là kịch bản khá thảm hại, vốn là đứa con phá gia chi tử khiến cha mẹ phiền lòng, nên vừa vác mặt về nhà là đã bị ghẻ lạnh, chẳng được nghỉ ngơi mà cứ phải lảng vảng trong nhà như một bóng ma vật vờ.

Kịch bản còn lại là người con cả thành đạt, làm rạng danh dòng tộc. Trong suốt thời gian ở nhà, anh ta được đối xử cung kính đến mức chẳng cần phải động một đầu ngón tay. Ascal, dĩ nhiên, rơi vào trường hợp thứ hai, dù đó chẳng phải là ý định của hắn.

“Con trai của ta. Cứ tự nhiên như ở nhà, nghỉ ngơi cho thoải mái nhé.”

Arthur, mặt mày rạng rỡ niềm mãn nguyện, vỗ vai Ascal khi thấy hắn đang nằm ườn thư giãn. 

Dạo này, Arthur thấy đời thật viên mãn. 

Ông không phải là người giao du rộng, thuộc kiểu người chỉ có vài mối quan hệ thâm tình. Thế nhưng, khi thỉnh thoảng tụ họp với đám bạn già, việc khoe khoang về con cái là chuyện không thể tránh khỏi ở cái độ tuổi này.

Đó là một câu chuyện gần đây. 

“Con trai tôi vừa vào được Ma Tháp đấy.” 

“Thằng thứ ba nhà tôi thì vừa thắng giải đấu kiếm.”

Mấy lời khoe mẽ bất tận của đám phụ huynh đó nghe mà phát buồn nôn. Trước đây, mỗi khi nghe vậy, Arthur thường giả vờ điếc hoặc đánh trống lảng. Nhưng những ngày tháng nén nhịn đó đã chấm dứt rồi.

“Con trai ta.” Arthur chỉ cần nói khẽ. “Ascal Debrue.”

Chỉ cần thế thôi, mọi thành tựu của đám con nhà người ta lập tức trở nên vô nghĩa.

.

.

.

Ascal thấy mình đang tận hưởng một kỳ nghỉ xa hoa dưới ánh mắt tự hào của gia đình.

“Anh trai, ăn thử loại dâu mới này đi! Để em bóc vỏ cho anh nhé? Chờ em một xíu.”

Những quả dâu đã được bóc vỏ sẵn cứ thế được đưa vào miệng Ascal. 

“Nào, nhả hạt vào đây.”

Lucia chìa cái bát ra. Ascal định nhả hạt vào đó nhưng rồi lại thấy có gì đó sai sai, hắn ngồi bật dậy.

“Để anh tự bóc tự ăn được rồi.” 

“Thật sao anh?”

Ascal bắt đầu tự bóc dâu. 

“Mọi người ơi, vỗ tay! Anh trai ta tự bóc dâu ăn kìa!”

Bộp, bộp, bộp, bộp, bộp! 

Đám gia nhân lập tức dừng việc, đồng loạt vỗ tay tán thưởng. 

“Quả nhiên là đại thiếu gia, không việc gì là không làm được!”

Ascal nhìn Lucia với vẻ mặt câm nín. Chỉ là bóc một quả dâu mà cũng được tung hô thế này. 

Hắn cảm thấy mình như một con thú đang bị thuần hóa vậy. 

Nhưng điều khiến hắn bực bội nhất là... cảm giác này cũng không tệ lắm.

“Ôi chết, nhìn giờ kìa. Em suýt thì gây họa lớn rồi.” 

Lucia kéo rèm lại, chặn mọi ánh nắng lọt vào phòng. 

“Em suýt thì quên mất giờ ngủ trưa của anh, anh trai ạ.”

Cô nàng ấn vào tay Ascal một chiếc chuông nhỏ. 

“Cần gì anh cứ rung chuông nhé.”

Để không làm phiền giờ ngủ trưa của anh trai, Lucia rời phòng. Đám gia nhân cũng cúi đầu rồi biến mất. 

Còn lại một mình, Ascal cảm thấy một cảm xúc khó tả dâng trào... 

Liệu, liệu thế này có đúng không nhỉ?

***

Trong khi đó, tại khu vườn nhà Debrue:

“Cô cũng biết dùng kiếm sao?” 

“Vâng. Cháu có tập luyện đều đặn từ nhỏ, nhưng chắc chắn là còn nhiều thiếu sót dưới con mắt của Nam tước ạ.”

Bình thường giờ này Arthur sẽ đang luyện kiếm. 

Việc vung kiếm dưới ánh mặt trời giúp khí huyết lưu thông trong cơ thể già nua, sau đó dội một xô nước lạnh lên người là tỉnh táo hẳn. Nhưng hôm nay, nhà có khách.

Lia Cinus. 

Cô gái mà con trai ông dắt về nhà. Ban đầu Arthur không nghĩ ngợi nhiều, nhưng cô con gái Lucia đã rỉ tai ông một câu xanh rờn.

‘Chị ấy là ứng cử viên cho chức con dâu của cha đấy. Nếu có thể, cha hãy kiểm tra chị ấy xem sao.’

Kiểm tra. 

Nhưng kiểm tra cái gì mới được? Arthur mù tịt. 

Tuy nhiên, nếu lờ đi yêu cầu của Lucia thì sau này sẽ bị nó càm ràm đến nhức đầu. Thế nên, tốt nhất là cứ làm cho có lệ.

“Làm một trận so tài chứ?”

Ông hỏi mà chẳng mong đợi gì nhiều. Ông cứ ngỡ cô sẽ từ chối. 

“Nếu ngài không chê cháu non kém.” 

“Kém thì mới cần luyện tập để bù đắp chứ.”

Arthur đưa cho Lia một thanh kiếm gỗ. 

Cô cầm lấy và vào thế thủ. Ánh mắt Arthur thay đổi ngay lập tức. 

‘Khá lắm.’

Arthur chủ động áp sát. Tiếng kiếm va chạm vang lên. Đôi vai cô khẽ rung. 

Cô gái tên Lia này không chỉ biết cầm kiếm. Không. Cô là một cao thủ. 

Đã bao lâu rồi ông mới gặp được một đối thủ xứng tầm thế này? Một nụ cười hài lòng nở trên môi Arthur. Cuộc so tài kéo diễn ra đến tận chiều muộn.

****

“Thế bao giờ con định tính chuyện cưới xin?” 

“...Cha đang nói cái gì vậy?” Ascal đang lăn lộn trên giường thì khựng lại. 

“Cái cô nhóc Lia đó được đấy. Con cũng hơn hai mươi rồi, đến lúc phải nghĩ đến người nối dõi rồi chứ? Nếu không có ai khác trong đầu thì cưới cô ấy luôn đi.”

Hắn cứ chần chừ mãi, giờ thì chuyện thành ra thế này. Gần đây hắn đã linh cảm thấy cha mình rất ưng Lia. 

Cứ hễ có lúc rảnh là hai người lại ra vườn chém nhau chan chát. Và có vẻ cha hắn đã quý cô như con đẻ vậy. Kiểu như cha vợ và con rể có chung sở thích đi câu cá vậy.

Hắn đoán suy nghĩ của cha mình chắc là: 

'Cưới nó về thì nó ở luôn trong nhà, ngày nào cũng có người để so kiếm.'

Nhưng Ascal biết rõ... cuộc hôn nhân này về cơ bản là bất khả thi. 

Thân phận thật của Lia là Công chúa Đế quốc. Cô ở cái tầm mà một gia đình Nam tước nông thôn chẳng thể với tới nổi. Chắc chắn Lia cũng nghĩ vậy.

Ascal tìm gặp Lia để ngầm truyền đạt ý này. 

‘Có vẻ cha tôi đang hiểu lầm gì đó. Chúng ta nên làm sáng tỏ chuyện này nhỉ?’ 

Nếu là Yulia mà hắn biết, chắc chắn cô sẽ nổi trận lôi đình. Dù sao cô cũng là một bạo chúa mà.

Thế nhưng, Lia lại khẽ đỏ mặt, bồn chồn mân mê ngón tay hồi lâu mà không nói câu nào. 

“Chuyện... chuyện là vậy sao ạ?”

Công chúa ơi. Làm ơn đừng có biểu hiện như thế. 

Cảm nhận được bầu không khí như thể cô sắp thốt ra một điều gì đó trọng đại, Ascal vội vàng chuồn lẹ khỏi chỗ đó. Hắn cần phải nghĩ cách khác.

Sau khi vận dụng hết công suất não bộ, Ascal đã nghĩ ra một nước đi quyết định. Tại sao trước đây hắn không nghĩ ra giải pháp thiên tài này nhỉ?

Ascal lập tức đi tìm Lucia.

.

.

.

“Anh muốn xem mắt sao?” 

“Phải. Kết hôn là chuyện hệ trọng không nên tùy tiện, đúng không? Chúng ta nên mở rộng lựa chọn nhất có thể.” 

“Hừm... cũng có lý. Để em lo liệu hết cho.”

Một khi đã làm quan chức, vì nắm giữ bí mật quốc gia nên luôn bị đám chó săn của Hoàng đế giám sát. 

Tuy nhiên, vẫn có một lối thoát thứ ba. Đó là kết hôn và kế thừa tước vị Nam tước. 

Đế quốc sẽ làm gì được nếu hắn bảo: ‘Tôi phải về nối dõi tông đường’? Hơn nữa, với quý tộc trung ương thì họ có thể vừa làm quan vừa giữ tước vị, nhưng gia cư của Ascal ở tận nông thôn. Việc cưới vợ sinh con ở quê là cái cớ hoàn hảo để từ quan. Và khi đế quốc bắt đầu sụp đổ, cả nhà hắn có thể lẳng lặng đào tẩu trong đêm. 

Một kế hoạch hoàn hảo không tì vết!

“Em đã loan tin đến càng nhiều tiểu thư càng tốt rồi.” 

“Anh chỉ cần ai đó phù hợp thôi. Chân tay nhanh nhẹn là một điểm cộng.” 

“Thế không được. Danh tiếng của anh đang như diều gặp gió, không thể lãng phí cơ hội tìm người tốt nhất được.”

Và thế là, Lucia huy động mọi mối quan hệ để phát tán thông tin. Những bức thư được bọc trong những lời hỏi thăm nhã nhặn, nhưng nội dung cốt lõi là: 

<Tìm đối tượng kết hôn cho cực phẩm độc thân Ascal Debrue.>

Ban đầu, Lucia nghĩ chắc chỉ có khoảng bốn năm người phản hồi là cùng. Dù sao thì trai tốt không hiếm, và chuyện cưới xin cần sự thận trọng. 

Nhưng Lucia đã đánh giá thấp tốc độ của những lời đồn trong giới quý tộc. Bức thư bắt đầu từ vùng biên viễn của Đế quốc...

- “Ascal Debrue đang tìm người kết hôn kìa.” 

- “Thật sao? Tôi nhất định phải đi.” 

- “Nếu lọt vào mắt xanh của ngài ấy thì đổi đời luôn!” 

- “Tôi cũng muốn đi.”

.

.

.

“Thật... thật không thể tin nổi... Anh trai ơi. Có mười hai người, tận mười hai người đã đăng ký ứng tuyển kìa...” 

Ban đầu kế hoạch là xem mắt từng người một, nhưng với số lượng này thì không đủ thời gian. Cuối cùng, họ đành phải mời tất cả đến gia cư cùng một lúc.

Chẳng bao lâu sau, hàng đoàn tùy tùng bắt đầu đổ về lãnh địa. Mười hai tiểu thư, cùng gia nhân, bạn bè và cả những kẻ thích hóng hớt tụ tập lại. 

“Em thực sự đã đúng khi mở rộng ngôi nhà này đấy...” 

Nếu không biến cái nhà cũ thành dinh thự khổng lồ, chắc chắn không có đủ chỗ để chứa hết chỗ người này.

Ascal lặng lẽ mở danh sách xem mắt ra:

1. Emilia Lesh

2. Iris Sordia

3. Catherine Forster ...

4. Lia Cinus

5. Seri Lavione

Có hai cái tên kỳ quặc trong danh sách. 

Tại sao những người này lại tham gia vào đây? 

Lia dĩ nhiên là Yulia, và Seri không ai khác chính là Nhị công chúa Serena. Có ai bình thường mà lại dùng acc phụ để đi xem mắt thế này không?

Đầu Ascal đau như búa bổ, hắn đi ra ngoài để hít thở không khí.

Lạch cạch— 

Đúng lúc đó, một cỗ xe ngựa lộng lẫy tiến vào thái ấp. Lá cờ hoàng gia cắm trên xe tung bay trong gió. Không có nhiều người được phép cắm lá cờ đó, chỉ có những người thuộc dòng máu Hoàng tộc.

Người bước xuống xe có mái tóc vàng kim. 

“Hahahahaha! Ascal! Chú định lấy vợ mà không báo anh một tiếng à! Anh hơi bị thất vọng đấy nhé. Nhưng đừng lo! Với đôi mắt tinh tường này, anh nhất định sẽ tìm cho chú một đối tượng thật xứng tầm!”

Thái tử Kain rạng rỡ tiến lại gần Ascal. 

Gia đình hoàng gia bộ rảnh rỗi hơn cả đám quan chức đế quốc hả trời? 

Ascal bắt đầu hối hận sâu sắc vì đã không mang con Fer về quê cùng mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!