Toàn chương

Chương 37

2026-01-18

2

Chương 37

Đó là một cuộc đoàn tụ giữa cha và con sau một thời gian dài xa cách.

Hai người đàn ông, đáng lẽ phải có hàng tá câu chuyện để dốc bầu tâm sự, thì lại ngồi lặng thinh trong phòng khách, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn nhau. 

Không phải vì họ hiểu nhau qua ánh mắt như người ta thường nói về đàn ông đâu. Đơn giản là họ chẳng có gì đặc biệt để nói với nhau cả.

“Ta nghe nói con vừa vào tù. Vẫn ổn chứ?” 

“Vâng. Ngạc nhiên là cuộc sống trong tù cũng khá dễ thở.” 

“Đúng vậy. Đàn ông thì nên vào tù một lần trong đời cho biết đó biết đây.” 

“Đúng ạ.”

Sịp. Ascal nhấp một ngụm trà. 

Một phút trôi qua trong im lặng.

“Ngôi nhà có vẻ thay đổi khá nhiều.” 

“Hừ. Ta thì sao cũng được, nhưng em gái con cứ khăng khăng đòi tu sửa, thế là cũng tốn một mớ tiền.” 

“Lucia vốn dĩ là người như vậy mà.”

Slurp

Lần này đến lượt Arthur nhấp trà. Năm phút nữa trôi qua.

Chỉ đến lúc này, Arthur mới liếc nhìn sang bên phải Ascal. Lia đang ngồi ở đó. Khi ánh mắt họ chạm nhau, Lia khẽ cúi đầu chào.

“Còn cô gái trẻ đằng kia là...?” 

“Cháu là Lia Cinus. Hiện đang làm trợ lý cho ngài Ascal ạ.” 

“Arthur Debrue.”

Cuộc hội thoại lại rơi vào ngõ cụt. Arthur Debrue có thể là một quý tộc, nhưng về cốt lõi, ông giống một quân nhân hơn, thích hành động hơn là dùng lời nói. 

Suy cho cùng, ở vùng nông thôn này, người ta quen dùng sức lao động hơn là ngôn từ, nên Arthur chưa bao giờ có lý do hay cơ hội để học nghệ thuật giao tiếp.

Dù vậy, ông vẫn muốn cố gắng tiếp tục cuộc trò chuyện với đứa con trai bấy lâu nay hằng mong nhớ. Từ khóa “Lễ Thánh Đêm” cuối cùng cũng hiện ra trong cái đầu cứng nhắc của Arthur.

“Nhắc mới nhớ, sắp đến Lễ Thánh Đêm rồi.” 

“Vâng ạ.” Lia đáp lời. 

“Thường thì người ta dành Lễ Thánh Đêm bên gia đình. Cô không có nhà sao?” 

“Dạ?”

Câu hỏi thẳng đuột của Arthur đủ sức làm khó cả một người hiếm khi mất bình tĩnh như Lia. 

Ascal vội vàng can thiệp để phiên dịch lại lời của cha mình.

“Ý cha tôi là, theo lệ thường thì mọi người sẽ đón lễ bên gia đình. Ông ấy tò mò không biết có lý do đặc biệt nào mà Lia lại về nhà Debrue vào dịp này không thôi.” 

“Hừm.”

Họ vừa mới thoát khỏi một thảm họa có thể xóa sổ cả dòng họ trong gang tấc. Ascal lau mồ hôi lạnh trên trán.

“Cha cháu dạo này sức khỏe không tốt nên đã quyết định đi nghỉ dưỡng. Vì cháu rảnh rỗi trong dịp lễ này, nên cháu muốn cùng một người quen thân thiết là ngài Ascal đây đi cầu nguyện ạ.” 

“Ta hiểu rồi.” 

“Nhưng giờ nghĩ lại, cháu đã không xin phép Nam tước Debrue từ trước, thật là thất lễ.” 

“Cũng đúng.”

Arthur gật đầu, nhưng giọng điệu cứ như thể đang nói về chuyện của nhà hàng xóm vậy. 

Ascal nhìn cha mình với ánh mắt không tin nổi.

“Cha tôi không để ý mấy chuyện vặt đó đâu. Cô cứ tự nhiên như ở nhà nhé, Lia.” 

“Đúng vậy.” 

“...Cháu hiểu rồi. Cảm ơn Nam tước.”

Cuộc trò chuyện lại đứt đoạn. Sau một lúc im lặng, ánh mắt Arthur chuyển sang thanh kiếm phòng thân đeo ở thắt lưng Ascal, sắc mặt ông thay đổi.

“Đã lâu rồi cha con ta chưa so tài. Làm một trận cho nhớ lại ngày xưa chứ?” 

“Đấu kiếm sẽ đổ mồ hôi, rồi lại phải đi tắm, chưa kể phải thay đống quần áo ướt nhẹp nữa. Con xin kiếu.” 

“Thay làm gì? Cứ để nắng sấy khô là được mà.”

Giao tiếp với thế hệ trước đôi khi làm ta nhận ra khoảng cách thế hệ, nhưng với Ascal thì khác. 

Cái hắn cảm nhận không phải là khoảng cách thế hệ, mà là khoảng cách về tiêu chuẩn vệ sinh.

“Con sẽ thấy khó chịu lắm. Hay là tí nữa cha đi so tài với đám hiệp sĩ đi.” 

“Được rồi.”

Arthur có vẻ đã bị thuyết phục. Thời gian cứ thế trôi qua. Lia bồn chồn mân mê những ngón tay, bầu không khí ngày càng gượng gạo.

Làm ơn, ai đó hãy phá vỡ sự im lặng đáng sợ này đi...

Đúng lúc đó, có tiếng bước chân vang lên từ phía xa. Đó là những bước chân nhanh nhẹn, dồn dập đang tiến lại gần. Dù đã lâu không nghe thấy, nhưng Ascal lập tức nhận ra chủ nhân của chúng là ai.

“ANH TRAI!!!!!! CƯỚI VỢ ĐI!!!!! CƯỚI VỢ ĐI!!!!!!!!!”

Đó chính là Lucia Debrue. Em gái của Ascal.

***

“Anh vẫn khỏe chứ? Thỉnh thoảng cũng phải gửi thư về chứ. Nếu anh không chủ động liên lạc, người ta sẽ tưởng anh là một ông anh trai máu lạnh đấy. Em rất mừng là vụ ngồi tù đã được giải quyết êm xuôi. Vì là ngục Zulat nên em không đi thăm được, chỉ biết cầu nguyện từ xa thôi. Mong anh hiểu cho em đã lo lắng đến mức nào. Thú thật là em khá bất ngờ khi anh quyết định về nhà dịp lễ này đấy, vì em chẳng mong đợi gì là anh sẽ mò về đâu.”

Ascal nhìn Lucia bước vào phòng khách. 

Cô nàng ngồi xuống chiếc ghế trống một cách tự nhiên như thể mình là bà chủ nhà, rồi bắt đầu bắn lời như súng liên thanh.

Sự thật là, Lucia đúng là bà chủ của cái nhà này. Khi mẹ của họ qua đời, chính Lucia là người quán xuyến mọi việc trong gia tộc Debrue. Có lẽ chính cô nàng là người đã thúc đẩy vụ đầu tư vào đá ma thuật và vụ Ếch Ngọc một cách quyết liệt như vậy.

“Dù sao thì, người ta bảo ‘Cưới vợ phải cưới liền tay’, anh về rồi thì nhân tiện cưới luôn đi chứ? Anh đâu còn trẻ trung gì nữa đâu, anh trai?”

Ascal lắng nghe cô em gái đang đóng vai mẹ trẻ. 

Hắn thực sự biết ơn Lucia. 

Nếu chỉ dựa vào Arthur, chắc cái thái ấp này đã bị người ta lừa mất từ lâu rồi. Nhờ có Lucia mà cái nhà này mới ra hình ra dáng. Nhưng Ascal vẫn muốn né Lucia càng xa càng tốt. Lucia, nói một cách nhẹ nhàng thì là... cực kỳ nhiều chuyện.

“Đây là danh sách các tiểu thư phù hợp mà em đã tổng hợp cho anh. May mắn thay, danh tiếng của anh hiện giờ lẫy lừng đến mức chúng ta có thể chọn con gái của những gia đình giàu có nhất. Nói cách khác, anh đang ở thế cửa trên để làm chạn vương đấy.” 

“Anh chưa nghĩ đến chuyện kết hôn lúc nà...”

“Vớ vẩn. Trong xã hội của chúng ta, kết hôn không phải là lựa chọn, đó là nghĩa vụ. Chẳng phải em đã nhắc chuyện này trong thư rồi sao? Vả lại, giá trị của anh đang ở đỉnh cao, không cưới lúc này thì định đợi đến bao giờ?”

Cô nàng đang nói một sự thật hiển nhiên. Khác với xã hội hiện đại, trong cái thời đại kỳ ảo trung cổ này, kết hôn trong Đế quốc là chuyện hệ trọng của gia tộc. Đó không phải là sự kết hợp của hai cá nhân, mà là sự sáp nhập của hai dòng họ.

Nhìn kỹ thì nó cũng khá logic, vì dụ như một nhà có dàn hiệp sĩ hùng hậu nhưng thiếu tiền mua giáp; nhà kia thì giàu nứt đố đổ vách nhưng thiếu quân đội bảo vệ đất đai. Và nếu cả hai nhà đều có con cái đến tuổi dựng vợ gả chồng... Đó chính là một cặp trời sinh! Hai gia tộc quý tộc sẽ tự động ấn định ngày cưới ngay lập tức.

Nhưng nếu thằng con trai đi lang thang rồi dắt về một cô con gái nông dân, bảo là tình yêu đích thực và muốn cưới? 

Chỉ có lũ quý tộc não tàn mới nhắm mắt làm ngơ chuyện đó. Ascal hiểu rõ thực tế này nên hắn không thể cứ khăng khăng 'tôi không cưới đâu', mà chỉ đang cố trì hoãn một cách tuyệt vọng.

“Năm sau. Năm sau anh sẽ cưới.” 

“Anh có biết anh đã nói câu năm sau đó được hai năm rồi không? Anh không còn đường lui nữa đâu, anh trai.”

Lucia rút từ trong ngực áo ra một tờ giấy da được gấp gọn gàng. Cô mở nó ra và bắt đầu đọc.

“Tiểu thư Isabelle nhà Nam tước. Gia thế 5. Trí tuệ 6. Ngoại hình 6. Tính cách 4. Ghi chú: Có tin đồn là đã có người yêu. Việc ở lãnh địa lân cận từng là lợi thế, nhưng giờ thì không quan trọng nữa...”

Nói rồi, Lucia cầm bút lông gạch một đường dứt khoát qua tên tiểu thư Isabelle. 

Đó là thái độ tàn nhẫn của một bà mai lạnh lùng.

“Tiểu thư Helen nhà Bá tước. Gia thế 7. Trí tuệ 4. Ngoại hình 8. Tính cách 5. Ghi chú: Mắc bệnh hiểm nghèo có nguy cơ chết sớm. Khả năng cao là anh nên gặp chị ấy sớm hơn là muộn.”

Lucia cũng lẳng lặng gạch tên tiểu thư Helen. 

Ascal tò mò. 

“Sao lại gạch tên cô ấy?” 

“Chị ấy mất năm ngoái rồi.” 

“Ồ...” Ascal hối hận vì đã hỏi.

“Nhưng đừng lo. Như em đã nói, nhờ sự nổi tiếng của anh mà lựa chọn của chúng ta đã mở rộng rất nhiều. Vị tiểu thư tiếp theo này là người em đích thân đề cử.” Lucia hít một hơi thật sâu.

“Tiểu thư Senestia nhà Công tước. Gia thế 9. Trí tuệ 4. Ngoại hình 9. Tính cách 6. Ghi chú: Làm việc như một quan chức đế quốc. Giống anh đúng không?”

Một cái họ quen thuộc vang lên. 

Ascal bắt đầu dùng tư duy logic để suy luận. Theo hắn biết, cả đế quốc chỉ có một nhà Công tước Senestia. Và trong số các tiểu thư nhà Senestia, chỉ có một người làm quan chức đế quốc.

“Sushia...” 

“Ồ? Anh quen chị ấy à? Vậy thì mọi chuyện sẽ suôn sẻ hơn nhiều đúng không?” 

“Cô ấy không được đâu.” 

“Tại sao?” 

“Thì... tóm lại là không được.”

‘À, đơn giản là không thể nào.’ 

Lucia bực mình vì cái sự từ chối thiếu trách nhiệm này, cô đứng dậy tiến về phía Ascal. 

Ngay khi Lucia định tuôn ra một tràng phản pháo, cô mới chợt nhận ra sự hiện diện của Lia nãy giờ vẫn chưa có cơ hội chen lời. Lucia vốn có thói quen không để ý xung quanh khi đang quá tập trung vào việc gì đó.

Thấy Lia, Lucia cúi chào lịch sự. 

“Em xin lỗi vì đã không giới thiệu bản thân sớm hơn. Em là Lucia Debrue, em gái của anh Ascal. Còn chị là...?” 

“Cũng là lỗi của chị vì đã giới thiệu muộn. Chị là Lia Cinus, con gái Tử tước Cinus.”

Hai người phụ nữ trao đổi lời chào hỏi trang trọng đến mức trông cứ như một cuộc thi xem ai hành xử hoàn hảo hơn vậy. Sau khi xong thủ tục xã giao, Lucia thầm thì với Ascal:

- Nếu anh mang phụ nữ về nhà thì phải báo trước cho em chứ lị. 

- Anh có mang cô ấy về đâu. 

- Mà, dù sao thì... chị ấy cũng khá xuất sắc đấy. Ngoại hình 10.

Lucia mỉm cười hỏi. 

“Chị có biết hiện tại các đồng minh của Đế quốc gồm những ai không?” 

“Chính thức thì có Vương quốc Ludibrium, Vương quốc Kelli và BạchTháp.” 

“Tên con đường thương mại ở phía bắc Đế quốc là gì?” 

“Là Con đường Mặt trời phương Bắc.” 

“Lãnh địa nào gần đây sản xuất loại rượu vang được đánh giá cao nhất Đế quốc?” 

“Là rượu Baitz từ lãnh địa của Tử tước Leteil, mặc dù vùng đất sản xuất loại rượu đó thực tế là đất thuộc quyền quản lý của hoàng gia Đế quốc.”

“Trí tuệ 10.” Cây bút lông của Lucia nhảy múa trên tờ giấy da.

- Lia Cinus. Gia thế 7. Trí tuệ 10. Ngoại hình 10. Tính cách ?

“Chị sẽ phản ứng thế nào nếu vào đêm tân hôn, chồng chị biến mất và khi đi tìm, chị thấy anh ta đang mây mưa với một cô kỹ nữ?”

“Lucia. Dừng lại ngay.” Ascal can thiệp.

Lucia dường như cũng nhận ra câu hỏi của mình hơi quá đà nên im lặng. Ascal một lần nữa cứu gia đình mình khỏi một tình huống thảm khốc...

“Đổ dầu lên người họ, rồi ném cây nến trên tay xuống để thiêu cháy cả hai, sau đó chăm sóc người chồng không còn khả năng cử động đó suốt phần đời còn lại.”

“...”

Trong lòng, Ascal chấm điểm Tính cách của cô là 1.

Lucia hí hoáy viết tiếp. 

Xoẹt, xoẹt.

- Lia Cinus. Gia thế 7. Thông minh 10. Ngoại hình 10. Tính cách 10. Ghi chú: Nói năng rất được lòng người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!