Toàn chương

Chương 33

2026-01-17

1

Chương 33

Ngày thứ nhất trong tù: 

“Ta không quan tâm các ngươi bên ngoài là ông nọ bà kia thế nào. Ở cái địa ngục Zulat này, một khi đã vào đây, các ngươi đều chỉ là lũ tù nhân như nhau cả thôi. Rõ chưa?”

Ngày thứ ba trong tù: 

“À, ngài Ascal. Cuộc sống trong này thế nào ạ? Có gì không thoải mái ngài cứ bảo tôi, tôi xử lý ngay và luôn.”

“Chà, thức dậy buổi sáng thấy cũng sảng khoái, có vẻ tôi khá hợp với cuộc sống trong tù. Có điều, bánh mì bữa sáng hơi cứng một chút...”

“Lũ thầu thực phẩm khốn khiếp! Để tôi ra mắng cho tụi nó một trận tơi bời. Bánh mì cứng á? Không thể chấp nhận được. Tôi thật không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến thế.”

Cheshire, quản ngục của nhà tù Zulat, nơi chưa từng có ai trốn thoát kể từ khi được xây dựng trên hòn đảo biệt lập này, đang cẩn thận phủi bụi trên bộ đồng phục tù nhân của Ascal.

“Tôi sẽ chấn chỉnh ngay lập tức. Chúc ngài tiếp tục tận hưởng cuộc sống trong tù nhé.”

“Cảm ơn nhé. Chúc ông nhiều sức khỏe, Quản ngục.”

Ascal thong thả rời khỏi văn phòng quản ngục.

Chẳng là hôm nọ hắn thử vận may bằng cách chỉ cho lão quản ngục vài mảnh đất nên mua. 

Sau khi đào lên được một loại đá quý giá trị từ đó, thái độ của Cheshire với Ascal đã quay ngoắt 180 độ, từ cai ngục thành cấp dưới.

Đám lính gác đứng đợi bên ngoài đồng loạt chào kiểu quân đội với Ascal.

“Đã đến giờ tập thể dục buổi trưa rồi ạ. Ngài muốn nghỉ ngơi trong buồng hay là...?”

“Người ngợm hơi uể oải, tôi muốn đi vận động chút.”

“Vâng, mời ngài đi lối này.”

Lính gác dẫn Ascal ra sân tập. Trừ Ascal ra, các tù nhân khác đang tận dụng tối đa thời gian tự do ít ỏi của mình.

“Bên này! Đá bóng qua đây, lũ đần này!” 

“Không, chuyền cho tao, đừng có chuyền cho thằng ngốc đó!”

Tên lính gác nheo mắt khinh bỉ. 

“Chậc chậc. Có chút tự do là loạn hết cả lên. Đúng là cái lũ tù nhân, ngài thấy phải không, ngài Ascal?”

“Haha. Có vẻ là vậy.”

Sau khi quét mắt nhìn quanh, thấy không ai chú ý, tên lính gác thầm thì vào tai Ascal.

“Hôm nay ngài đặt cửa con ngựa số mấy ạ?” 

“Con số 3.” 

“Cảm ơn đại ca!”

Tên lính gác với gương mặt rạng rỡ lập tức biến mất để đi đặt cược. Còn lại một mình, Ascal ngước nhìn bầu trời bao la.

Screeeech—

Đúng là đời không ai biết trước được chữ ngờ, mới vài ngày trước còn là quan chức thét ra lửa, giờ đã thành kẻ ngồi sau song sắt.

‘Mà chuyện này cũng hơi lạ.’

Ascal nhớ lại sự việc không lâu trước đó. Hắn vừa mới viết xong bài báo về Ếch Ngọc thì lính ngự lâm ập đến bắt giữ. 

Chẳng có phiên tòa nào cả, hắn bị tống thẳng vào Zulat, nơi vốn chỉ dành cho những tội phạm khét tiếng nhất. Cứ như thể có ai đó đã giăng bẫy chờ sẵn hắn vậy.

‘Chắc chắn có kẻ nhúng tay vào.’

Để làm được điều này cần hai điều kiện: Một là kẻ đó phải có quyền lực cực lớn, đủ sức đè bẹp một vị Cục trưởng có tầm ảnh hưởng như Ascal. 

Cái tội thao túng thị trường nó mập mờ lắm, kiểu gì cũng ghép vào được, nhưng để bỏ qua cả quy trình pháp lý thì phải là quyền lực nghiêng trời lệch đất.

Hai là kẻ đó phải có thù sâu đại hận với Ascal.

‘...Nhị công chúa sao?’ 

Cô ta có cả quyền lực lẫn động cơ. Với phương châm sống cái gì không có được thì ta phá, cô ta hoàn toàn có thể làm vậy.

‘Không phải.’ Giả định này có kẽ hở. 

Nhị công chúa vừa gửi thư mời hắn đúng cái ngày hắn bị bắt. Cô ta không thể thiếu kiên nhẫn đến mức không đợi nổi câu trả lời đã tống hắn vào tù.

Vậy nếu không phải Serena... thì là Hoàng đế, Thái tử hay các Bộ trưởng?

Hoàng đế thì chắc không. Nếu ngài ghét hắn, hắn đã tan biến như giọt sương ban mai rồi chứ không ngồi đây than bánh mì cứng.

Thái tử? Càng không. Người vừa nhờ hắn trừng trị lão Devar sẽ không chơi trò qua cầu rút ván này. Ngài cũng không phải kiểu người thích giăng bẫy lắt léo.

‘Lũ Bộ trưởng.’

Ascal chợt nhớ lại lúc gặp Hoàng đế, hình ảnh những kẻ nịnh thần đứng hai bên không ngừng thì thầm to nhỏ. 

Kane từng bảo, "Nếu không có lũ nịnh thần đó bên cạnh Hoàng đế, Ascal đã sớm lên chức Bộ trưởng rồi".

Có vẻ như những kẻ tống hắn vào đây chính là đám vây cánh của Công tước Sebes và Bá tước Galtanar.

“Ascal. Chơi đi.”

Một người đàn ông to lớn như khổng lồ với dáng đi hơi khom tiến lại gần. Ascal thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhìn người đó:

“Được thôi. Chơi gì nào?” 

“Chơi dây. Chơi với mấy sợi dây đi.”

Hắn tên là Jerobe. Gã khổng lồ này lôi ra một sợi dây và khéo léo tạo hình bằng các ngón tay. 

“Tôi thích chơi dây nhất. Hehe.”

Dù vẻ ngoài hơi đáng sợ nhưng Jerobe là một người bạn tốt tính. Ascal mỉm cười và cùng chơi với gã. 

Chính Ascal là người đầu tiên bắt chuyện khi thấy Jerobe có vẻ lẻ loi lúc mới vào tù, từ đó gã cứ bám lấy Ascal suốt.

“Nếu có Ascal ở đây, tôi chẳng ngại ở tù cả đời đâu. Vui lắm. Hehe.” 

“...Có lẽ thế cũng không tệ.”

Ở trên đảo vắng, không khí trong lành, gió biển cũng rất dễ chịu. Chẳng phải lo nghĩ gì, ăn xong lại ngủ, ngủ dậy lại đi vệ sinh, thế là hết ngày.

‘Lẽ nào làm tù nhân mới là thiên chức của mình? ...Sao cảm giác này quen thế nhỉ?’

Ascal dành cả buổi tập thể dục để chơi dây với Jerobe.

****

“Hức... hức... Cục trưởng ơi! Em tới thăm ngài đây! Ngài vẫn còn sống chứ?” 

“Cô không thấy tôi đang đứng sờ sờ trước mặt cô đây sao, Sushia?”

Về nguyên tắc, nhà tù Zulat cấm thăm hỏi. Nhưng khi quyền lực của nhà Công tước kết hợp với sự linh động của quản ngục, những chuyện phi lý đều thành có lý.

Sushia khóc nức nở khi thấy gương mặt hốc hác của Ascal. 

“Nhìn ngài xem, mặt tóp lại còn có một nửa. Phải làm sao đây?”

“Tôi chỉ giảm chút cân thôi. Ở đây sinh hoạt điều độ nên sức khỏe còn tốt lên ấy chứ.” 

“Ngài không cần phải nói dối để an ủi em đâu... hức.”

Thú thật là... đồ ăn trong tù ngon đến bất ngờ.

Sau một hồi bù loa bù loa bên ngoài cửa sổ, Sushia cũng bình tĩnh lại. 

“Từ khi ngài bị bắt đi, Cục Thẩm định loạn hết cả lên. Cả đế quốc cũng đang dậy sóng...”

“Thế à?” 

“Toàn bộ nhân viên Cục Thẩm định đã đình công để phản đối. Họ thề sẽ không làm việc nếu ngài không được thả.”

Chuyện này thì Ascal không ngờ tới thật. Chống lại Hoàng lệnh có thể bị bay đầu như chơi, nhưng thấy mọi người vẫn chưa ai hoá sọ dừa chứng tỏ Hoàng đế vẫn đang nín thở quan sát tình hình.

“Và cả những Miêu tộc nhân đang làm việc trong đế quốc cũng tham gia đình công, tuyên thệ sẽ bảo vệ ân nhân đã mở đường cho họ.” 

“...Vì cái quái gì cơ chứ?”

“Ngài đừng lo, Cục trưởng. Quan trọng nhất là Thái tử đang cực kỳ nổi giận và tuyên bố sẽ điều tra tận gốc vụ này. Ngay cả Tam công chúa cũng lên tiếng phản đối kịch liệt.”

Yulia sao?’ 

‘Mình cứ tưởng cô ta sẽ bỏ rơi mình ngay khi mình hết giá trị lợi dụng chứ.’

Chuyện này đúng là ngoài dự tính. Hóa ra có nhiều người đứng về phía hắn hơn hắn tưởng...

“Em cũng không thể ngồi yên được. Nhờ các mối quan hệ, em đã tìm ra kẻ chủ mưu.” 

“Kẻ nào?” 

“Còn ai ngoài Công tước Sebes và Bá tước Galtanar nữa. Mấy lão nịnh thần đó đã đổ oan cho ngài.”

Sushia vừa nói vừa nghiến răng kèn kẹt vì giận dữ. Quả nhiên là bọn chúng.

“Làm sao họ có thể tống một quan chức đế quốc vào tù mà không qua xét xử cơ chứ?” 

“Tôi cũng thấy hơi lạ.”

“Đừng lo, Cục trưởng. Em sẽ đưa ngài ra ngoài.” 

“Không, ở đây đang yên đang lành mà.” 

“?”

Theo tính toán của Ascal, dù đế quốc có sụp đổ thì nhà tù Zulat cũng chẳng mất đi đâu được, chỉ là đổi chủ thôi. 

Ở lỳ trong này có khi lại là lựa chọn khôn ngoan. Không khí tốt, lịch trình nhàn hạ, đồ ăn lại ngon. Ở Zulat chẳng khác gì đi nghỉ dưỡng nếu có tiếng to.

“Dù sao thì em cũng mang theo ít báo chí để ngài nắm bắt tình hình bên ngoài.” 

Sushia thản nhiên tuồn đồ lậu vào. Tên lính gác liếc nhìn rồi... nhìn đi chỗ khác. Đúng là sự đáng sợ của tiền và quyền.

“Cảm ơn cô.” 

“Mọi chuyện đang tiến triển tốt, nên ngài đừng lo quá nhé. Ngài chắc chắn sẽ được minh oan.”

Bình thường khi ai đó nói câu này, mọi chuyện thường đi ngược lại và chẳng ai được minh oan cả.

“Hết giờ thăm nuôi rồi thưa tiểu thư.” 

“Em về đây, Cục trưởng giữ gìn sức khỏe nhé!” 

“Biết rồi, biết rồi.”

Sushia dùng dằng không muốn đi, cứ đi được vài bước lại quay đầu lại nhìn để câu giờ, cho đến khi tên lính gác mất kiên nhẫn phải ra hiệu mời đi cho.

‘Cảm ơn cô đã lặn lội đến tận đây.’ Ascal thầm cải thiện ấn tượng về Sushia trong lòng mình một chút.

****

Buổi tối, sau khi kết thúc một ngày "lao động" mệt mỏi, Ascal về buồng giam và mở tờ báo Sushia đưa cho. 

Hắn cũng cần biết thế giới ngoài kia đang xoay chuyển thế nào.

Quả nhiên.

▶ NGỌA LONG CỦA ĐẾ QUỐC BỊ TỐNG VÀO NHÀ TÙ KHÉT TIẾNG NHẤT.

Cái tít đầu tiên là về hắn. Và bên dưới là hàng loạt tin nóng.

▶ BẠCH MA THÁP BẮT ĐẦU ĐỂ MẮT ĐẾN VỤ ẾCH NGỌC? 

▶ THÁI TỬ KAIN: ‘TA SẼ KHÔNG ĐỂ YÊN CHUYỆN NÀY.’

▶ CÔNG TƯỚC SENESTIA BÀY TỎ SỰ TIẾC NUỐI VỀ CÁC SỰ KIỆN GẦN ĐÂY. 

▶ MIÊU TỘC BẮT ĐẦU ĐÌNH CÔNG TRÊN QUY MÔ TOÀN TỘC. 

▶ CÔNG CHÚA YULIA PHÁ VỠ SỰ IM LẶNG DÀI ĐẰNG ĐẶNG, LÊN TIẾNG TẠI BUỔI TRIỀU CHÍNH.

“Hừm. Ồn ào quá nhỉ.” 

Ascal lẳng lặng gấp tờ báo lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!