Trans: Hôm nay 3 chap giới hạn r nhưng vì top 1 nên oh well, đăng nốt chap r trans đi train Haru Urara đây.
***
Trong căn phòng tối, sàn nhà được lát đá cẩm thạch đen và những bức tường mang màu xám đậm u uất.
Trên chiếc bàn tròn làm từ gỗ sồi đen đắt tiền, một giá nến bạc chập chờn ánh lửa cam. Ánh sáng yếu ớt thỉnh thoảng chiếu rọi bóng hình của những kẻ đang ngồi quanh bàn.
Thông thường, trong bầu không khí thế này, chỉ có hai kịch bản xảy ra, hoặc là họ tụ tập để kể chuyện ma, hoặc là đang âm mưu bí mật, những việc không thể đưa ra ánh sáng.
Hiếm khi thay, họ rơi vào trường hợp thứ hai.
“Hôm nay ngươi đã gửi thứ đó cho Hoàng đế chưa?”
“Dĩ nhiên. Lão đã uống mà chẳng chút nghi ngờ. Thật là một lão Hoàng đế ngu ngốc.”
Kẻ đứng đầu ngồi ở vị trí trung tâm chất vấn. Một gã đàn ông nghiêng chai thuốc, chất lỏng lân tinh bên trong lấp lánh, và cười một cách nham hiểm.
“Đó là loại thuốc chứa cỏ Phượng hoàng trăm năm, hơi thở của rồng Salamander và những lời vu khống của một nhà giả kim. Nó đáng giá cả một căn biệt thự đấy.”
“Tốt. Tiếp tục gửi nó đi. Chỉ dùng những nguyên liệu tốt nhất và đảm bảo chúng là đồ hữu cơ. Hãy cẩn thận đừng để tạp chất lọt vào.”
“Dĩ nhiên rồi. Đế quốc sẽ loạn mất nếu lão Hoàng đế chết sớm dù chỉ một ngày.”
Họ là một tổ chức bí mật núp trong bóng tối mang tên The Spider. Một nhóm được hình thành bởi những kẻ căm ghét Đế quốc, tụ tập lại chỉ để chứng kiến sự sụp đổ của nó.
“Chúng ta sẽ giữ cho lão đủ khỏe để thậm chí còn đi săn được. Hehe.”
Nếu Hoàng đế hiện tại chết ngay bây giờ, đó sẽ là một vấn đề lớn. Nếu vị Thái tử năng nổ lên nắm quyền, kế hoạch gây mất ổn định Đế quốc của họ chắc chắn sẽ trở nên khó khăn hơn.
“Giờ thì, đến chương trình nghị sự thứ hai của ngày hôm nay.”
Thủ lĩnh của The Spider gõ nhẹ lên bàn cờ. Mỗi quân cờ đại diện cho một nhân vật quan trọng trong Đế quốc.
“Chúng ta cần quyết định mục tiêu ám sát tiếp theo. Những nhân vật có năng lực của Đế quốc phải bị loại bỏ.”
Quân cờ lão chạm vào cầm một cây gậy. Nó đại diện cho Bộ trưởng Bộ Ma thuật, Robin. Thủ lĩnh gạt đổ quân cờ đó.
“Hãy bỏ phiếu cho mục tiêu ám sát theo số đông nào.”
Một bóng người bên trái lên tiếng với vẻ buồn chán.
“Chà, chẳng phải rõ ràng quá sao? Một kẻ cống hiến cho Đế quốc, có năng lực và vị tha…”
“Quả thực vậy. Bộ trưởng Bộ Ma thuật, Ro…”
“Ascal Debrue.”
“Ascal Debrue.”
Tiếng nói của họ vang lên đồng thanh. Thủ lĩnh hắng giọng trước khi tiếp tục:
“Đúng vậy. Dạo gần đây, kẻ nguy hiểm nhất chắc chắn là Ascal Debrue.”
Một cách tinh vi, thủ lĩnh tráo quân cờ. Quân cờ pháp sư bị thay thế bởi một quân cờ mang hình dáng một người đàn ông tóc đen.
“Vậy ai sẽ ám sát hắn? Hỡi những chiếc chân kiêu hùng của Nhện?”
“Tôi sẽ đi.”
Bóng người ngồi bên trái đứng dậy. Ánh sáng mờ ảo để lộ khuôn mặt đầy lông lá của gã.
“À, Thất Túc. Ta tin tưởng giao việc này cho ngươi.”
“Tôi luôn căm thù cái Đế quốc này, những kẻ luôn coi khinh chủng tộc của chúng tôi. Giờ là cơ hội để trả thù. Lần này, chúng ta sẽ cướp đi viên ngọc quý mà chúng đang sở hữu.”
Gã là người của tộc Miêu Nhân. Một chủng tộc đã bị Đế quốc áp bức trong một thời gian dài.
***
Laika hít hà mùi mặn chát của bến cảng. Mùi cá tươi hòa quyện với mùi gỗ mục và mùi mồ hôi người, trêu chọc chiếc mũi nhạy cảm của gã.
Gã đã vượt biên thành công. Đã một thập kỷ trôi qua kể từ lần cuối gã đặt chân lên mảnh đất của Đế quốc Barba. Chỉ cần nhớ lại thời gian đó, những vết sẹo trên lưng gã lại như rực cháy.
“Đế quốc chết tiệt...”
Bụng gã sôi lên. Một vệt đỏ ửng hiện lên trên mặt Laika.
Các chức năng cơ thể không bao giờ biết nói dối. Thật không may, trong chuyến hành trình vượt biên, gã đã chọn mang theo ít đồ nhất có thể — đặc biệt là thức ăn. Gã cần tìm một ít nhu yếu phẩm địa phương.
“Tôi muốn mua ít cá.”
May mắn thay, gã đang ở cảng. Thương nhân bán cá có ở khắp nơi. Tuy nhiên, việc họ có sẵn lòng bán cá cho gã hay không lại là chuyện khác.
‘Họ đang nhìn mình chằm chằm.’
Ở Đế quốc, người mèo rất hiếm. Tên thương nhân liếc nhìn Laika từ đầu đến chân rồi gật đầu thừa nhận. Trước khi tên thương nhân kịp đổi ý, Laika nhanh chóng vươn tay chộp lấy một con cá trích béo tròn.
Gã cảm nhận được lớp thịt chắc nịch bên dưới lớp vảy trơn trượt.
“Bao nhiêu tiền?”
Laika đang ở trạng thái cảnh giác cao độ. Ngay cả khi tên thương nhân đồng ý bán, hắn vẫn có thể chém giá gã.
“Không cần tiền đâu. Cứ lấy đi miễn phí.”
“Ý ông là sao?”
“Cậu là người của tộc Miêu Nhân phải không?”
“Đúng vậy.”
Tên thương nhân cười rạng rỡ.
“Người ta bảo mèo mang lại may mắn. Tôi vừa tặng một con cá cho một Miêu nhân đang đói. Biết đâu doanh số của tôi hôm nay sẽ tăng vọt?”
Đó là một điều hoàn toàn mới mẻ với Laika.
Một thập kỷ trước, người dân Đế quốc sẽ xua đuổi bất kỳ ai từ Bộ lạc Mèo vì tin rằng họ mang lại điềm gở. Chuyện quái gì đã xảy ra trong mười năm qua vậy?
Trầm ngâm suy nghĩ, Laika cắn một miếng vào con cá trích đã được đánh vảy. Vị của biển cả tràn ngập khoang miệng.
Dù sao thì, nhiệm vụ của gã vẫn không thay đổi.
Ám sát Ascal Debrue.
Laika rút một tờ giấy nhàu nát từ trong túi ra. Nó chứa bản đồ của văn phòng Cục Thẩm định nơi Ascal Debrue làm việc.
“Tôi không cần bản đồ. Chỉ cần mùi của hắn là đủ.”
Laika lấy ra một chiếc khăn tay mà Ascal từng sử dụng và hít một hơi. Gã biết chính xác mình cần phải đi đâu.
Tuy nhiên, việc tiếp cận văn phòng không hề dễ dàng. Không phải vì gã lạc đường, mà vì tất cả những người gã gặp đều nhìn Laika với vẻ mê mẩn.
“Oa! Một người Mèo kìa! Cháu chạm vào đuôi chú được không?”
“Này! Thế là bất lịch sự đấy!”
Một đứa trẻ trông khoảng bảy tuổi nhìn lên Laika, tay nắm chặt tay cha mẹ. Theo bản năng, Laika lùi lại một bước. Đuôi gã cứng lại đầy phòng vệ.
–‘Mày đang nghĩ cái gì thế?! Tránh xa cái con quái vật thú nhân bẩn thỉu đó ra. Mày có thể lây mầm bệnh đấy!’
‘Không, thưa mẹ. Con đang luyện kỹ năng ném đá thôi mà.’
Nhưng lần này, ngay cả khi thời gian trôi qua, chẳng có hòn đá nào bay về phía gã cả. Cha mẹ của đứa trẻ cúi đầu, nói lời xin lỗi.
“Tôi xin lỗi. Con tôi đã bất lịch sự quá.”
“Không, không sao đâu. Cháu... có muốn chạm vào đuôi không?”
“Thật sao ạ? Cháu có thể chứ?”
“Được.”
Cái chạm vào đuôi thật nhẹ nhàng.
“Cảm ơn chú nhiều lắm! Ông chú người Mèo ơi!”
“Này, ta không phải ông chú... À mà thôi bỏ đi.”
Cảm giác không hề khó chịu. Laika phải thừa nhận, có điều gì đó đã thay đổi ở Đế quốc này. Có lẽ là theo hướng tốt hơn. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi môi gã.
Đúng lúc đó, một tờ rơi bị gió cuốn bay ngang qua. Mặt Laika co rúm lại khi cầm tờ rơi đó.
‘Quả nhiên là Đế quốc... Các người vẫn chẳng thay đổi gì.’
Laika vò nát tờ rơi và ném nó đi.
<Tiệm Massage Độc quyền của Miêu tộc> Những người Mèo khéo léo sẽ làm tan biến mọi mệt mỏi của bạn! Ghé thăm chúng tôi ngay! – Phố Liender của Đế quốc, Đại lộ số 2, Nhà số 3.
“Họ vẫn bóc lột đồng bào của ta. Không thể tha thứ.”
Hít hít.
Theo mùi của tờ rơi, Laika đi thẳng đến cửa tiệm. Trước khi ám sát Ascal, gã sẽ xử lý những con người xảo quyệt này và giải cứu đồng bào mình.
“Chào mừng quý khách~”
“Ồ, một khách hàng người Mèo sao? Có vấn đề gì vậy?”
Ngay khi bước vào tiệm massage, Laika lập tức rút kiếm. Gã tiến lên đầy đe dọa về phía chủ tiệm.
“Anh định làm cái gì thế!”
Chặn đường Laika là một người Mèo khác.
“Tại sao cô lại giúp con người? Chẳng phải họ đang bóc lột cô sao?”
“...Anh đang nói cái điều nhảm nhí gì thế?”
Người Mèo kia đáp lại với vẻ bối rối.
“Trông tôi giống như đang bị bóc lột lắm à? Tôi làm việc chính đáng 5 ngày một tuần đấy.”
“Làm việc 5 ngày một tuần? Đó là cái gì?”
“Nghĩa là tôi không làm việc vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, chỉ ở nhà nghỉ ngơi thôi.”
“Có một hệ thống như thế tồn tại sao?”
Người Mèo kia chống nạn.
“Nhìn bộ dạng anh thì có vẻ hơi lạc hậu rồi. Anh không phải người vùng này đúng không?”
“...Đúng vậy.”
“Hay là anh thử làm việc ở tiệm này một buổi xem sao? Anh có biết massage không?”
“Tôi biết một vài kỹ thuật châm cứu.”
“Tài năng hiếm có! Trúng mánh rồi Sếp ơi!”
Tên chủ tiệm vừa bị đánh gục đột nhiên xuất hiện như chưa có chuyện gì xảy ra, tay cầm một bản hợp đồng.
“Chỉ cần ký vào đây thôi. Giờ làm việc từ 10:30 sáng đến 6:00 chiều, và như anh đã nghe đấy, Thứ Bảy và Chủ Nhật nghỉ. Có cung cấp bữa trưa, và lương khởi điểm là 3 đồng bạc. Còn về chế độ nghỉ phép năm và trợ cấp hưu trí...”
“Nghỉ... Nghỉ phép năm? Trợ cấp hưu trí? Đó là cái gì? Họ cung cấp bữa trưa và còn trả thêm tiền nữa sao?”
Đó là một cú sốc văn hóa. Đôi mắt Laika mở to khi nhanh chóng quét qua bản hợp đồng.
“Bởi vậy mới nói người Mèo cần phải được giáo dục mà...”
Người Mèo kia nhìn gã với vẻ vừa thương hại vừa khinh bỉ.
***
“Thưa ngài, ngài có hài lòng không?”
“Vừa vặn lắm. Oái. Châm cứu của Laika hơi đau, nhưng một khi đã được trị liệu, cơn đau ở vùng đó biến mất hoàn toàn luôn. Đó là lý do tôi không thể ngừng đến đây.”
“Cảm ơn ngài đã khen ngợi.”
Nhờ kỹ năng châm cứu xuất chúng, Laika nhanh chóng trở thành ngôi sao massage của cửa tiệm. Phương pháp độc đáo kết hợp massage và châm cứu của gã là vô song và được đánh giá rất cao.
“Đã hai tháng trôi qua kể từ khi mình bắt đầu làm việc ở đây...”
Lạ thật. Gã chắc chắn rằng mình có một sứ mệnh quan trọng khi thâm nhập vào Đế quốc...
Kính coong.
“Chào mừng quý khách!”
Ngay khi cửa tiệm mở ra, Laika chào theo phản xạ. Đôi mắt gã nheo lại một chút. Kẻ vừa bước vào là một người Mèo khác.
“Laika, hôm nay tôi đến để chiêu mộ anh.”
“...Chiêu mộ?”
“Tôi là đội trưởng đội massage tại khu vực nghỉ ngơi của Cục Thẩm định. Chúng tôi cần một người có tài năng như anh ở bộ phận của mình.”
“Tôi từ chối. Tôi không thể phản bội lòng tốt của ông chủ đã thuê tôi.”
“Làm việc 4 ngày một tuần. Lương 10 đồng bạc một tháng.”
“Đợi tôi một lát. Tôi đi dọn đồ ngay đây.”
Laika nhảy việc.
***
Đáng ngạc nhiên là nhân viên văn phòng thường xuyên bị đau cơ. Luôn luôn khom người, vai hướng về phía trước. Khi điều này trở thành mãn tính, nó khá là phiền phức. Hơn nữa, hầu hết nhân viên văn phòng đều thiếu vận động.
“Quả nhiên... cơ cầu vai và cơ lưng rộng của ngài khá căng. Tôi sẽ tập trung vào những vùng này. Có thể hơi đau một chút ạ.”
Laika trở thành chuyên gia châm cứu tại khu vực nghỉ ngơi của Cục Thẩm định. Gã khéo léo đâm cây kim dài vào cơ cầu vai.
Vút.
“Oái...”
“Xin ngài hãy chịu đựng một lát. Ngài sẽ thấy khá hơn sớm thôi.”
Và sau đó, gã nhẹ nhàng di chuyển cây kim, cẩn thận làm giãn những khối cơ bị thắt nút. Gã xoa bóp cơ lưng rộng một cách mềm mại như mọi khi. Trên vùng cơ lưng đã được thả lỏng, gã đâm kim theo đường chéo và xoay nhẹ. Đó là một cái chạm đầy kỹ năng, đi kèm với sự hiểu biết cực độ về cơ thể người.
“Thật... Thật là sảng khoái...”
Ascal nằm trên giường massage, cảm nhận sự sung sướng tột độ.
Lúc đầu khi mới châm cứu, hắn cảm thấy hơi ngại, nhưng giờ hắn thậm chí còn thấy cơn đau nhẹ này có chút gây nghiện. Bởi vì sau đó cảm giác thực sự rất sảng khoái.
“Laika à, anh luôn là niềm hy vọng của Cục Thẩm định chúng tôi! Hôm nay cũng hãy làm việc tốt nhé!”
“Cảm ơn ngài, Cục trưởng. Hôm nay tôi cũng sẽ cố gắng hết sức.”
Và với câu nói đó, Ascal rời khỏi khu vực nghỉ ngơi. Laika thu dọn dụng cụ và chuẩn bị kết thúc ca làm việc của mình. Lại một ngày trọn vẹn nữa trôi qua.
‘Hừm, cảm giác như mình đã quên mất cái gì đó...’
Miêu tộc tuy khéo tay nhưng lại hay quên. Tuy nhiên, họ không bao giờ quên những kỷ niệm quan trọng.
‘Chà, nếu mình không nhớ ra được, thì chắc nó cũng không quan trọng lắm đâu...’
***
“Không có tin tức gì. Đã có chuyện gì xảy ra với Laika sao?”
Thủ lĩnh nghe có vẻ lo lắng. Ascal vẫn còn sống.
Và không có tin tức gì từ Laika. Hàm ý rất đơn giản, Laika đã gặp rắc rối lớn đến mức không thể liên lạc được.
“Ascal, hắn nguy hiểm hơn chúng ta tưởng. Chúng ta cần tăng mức độ đe dọa của hắn lên.”
Tổ chức Nhện đã mất đi một túc.
“Đây chính là thực lực của ‘Ngọa Long’ Đế quốc sao?” Những túc còn lại xì xào đồng tình.
“Gã hẳn đã đánh giá thấp hắn vì hắn là một quan chức bàn giấy. Đó là thói quen xấu của gã.”
Laika từng là một sát thủ xuất chúng. Đối với Nhện, đây là một mất mát đáng kể.
“Nhưng không sao. Nhện vẫn còn bảy cái chân nữa. Chúng ta vẫn sẽ lật đổ Đế quốc này.”
Thủ lĩnh kiên định tuyên bố.
***
Trans: Bên Hàn không có kiểu cố định giới tính của Laika này, khá phiền theo lời của ông Eng, vậy nên lão để là đực.