Toàn chương

Chương 27

2026-01-16

1

Chương 27

“...Mọi chuyện là như vậy đó.”

Sushia rơm rớm nước mắt giải thích toàn bộ sự tình cho Ascal. Từ một buổi tiệc trà cỏ con bỗng chốc biến thành Hội họp thượng đỉnh của giới quý tộc, rồi cả việc mẹ cô lạnh lùng, bỏ mặc cô tự bơi giữa dòng đời vạn biến.

Nhìn bộ dạng sắp khóc đến nơi của tiểu thư nhà Công tước, Ascal gật đầu như thể thấu cảm lắm.

“Cô đã vất vả rồi, Sushia.”

“Sếp hiểu cho em sao?” 

Đôi mắt Sushia lấp lánh hy vọng. Quả nhiên, trên đời này chỉ có sếp là người hiểu cô nhất.

“Vậy thì cố gắng làm việc nhé. Tôi tin ở cô, Sushia. Gặp cô sau, chúc cô luôn hạnh phúc ngay cả sau khi tiệc kết thúc nha.”

“CỤC TRƯỞNG ƠI! XIN NGÀI ĐỪNG BỎ RƠI EM!”

Nàng tiểu thư quý tộc không màng liêm sỉ, lao tới ôm chặt chân hắn mà khóc lóc thảm thiết. Ascal hốt hoảng:

“Buông ra mau!”

“Không! Em không buông! Chẳng phải chúng ta đã hứa sẽ bên nhau cho đến tận cùng địa ngục sao?”

“Tôi chưa bao giờ hứa cái điều kinh dị đó cả.”

Tình cảnh này không chỉ là mất mặt đơn thuần nữa, mà là cạo sạch cả lớp tự trọng cuối cùng luôn rồi. Nhưng dù Sushia có van nài thế nào, Ascal vẫn nhất quyết không dự tiệc.

Lý do rất đơn giản: Bữa tiệc này toàn là bom nguyên tử.

Riêng Thái tử đã đủ áp lực rồi, lại thêm Nhị công chúa Serena, người mà hắn từng gặp dưới danh nghĩa "Hoàng tử Đêm", và cả Lia đang trong thân phận Công chúa nữa.

Trốn Serena thì dễ, nhưng gặp Lia trong bộ dạng sang chảnh đó thì hắn biết phải cư xử sao cho phải?

Cảm giác đó giống như kiểu bạn đang đi ngoài đường thì bắt gặp cô em gái vốn chỉ biết nằm ườn ở nhà, nay lại trang điểm lộng lẫy, ăn diện sành điệu đi chơi với đám bạn du côn vậy.

“Này, ai kia?”

“Không biết. Nhìn làm gì?”

‘Chỉ nghĩ thôi đã thấy nổi da gà.’

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, phương án tốt nhất, 36 kế chuồn là thượng sách.

“Thôi, tôi phải đi đây...”

“Ahem.”

Một nhân vật tầm cỡ vừa xuất hiện. Người bước vào phòng khách không ai khác chính là Công tước Senestia. Ascal vội vàng đứng bật dậy.

“Kính chào Công tước, thật vinh dự cho tôi khi được gặp ngài...”

“Thôi, dẹp mấy cái chào hỏi khách sáo đó đi.”

Công tước xua tay, nhưng Ascal không hề mắc bẫy. 

Vốn thấm nhuần tinh thần Nho giáo Viễn Đông và quá rành văn hóa giai cấp nơi công sở, Ascal thừa hiểu thông điệp ẩn sau câu nói đó.

Dịch ra tiếng người là: Ta không muốn làm lão già khó tính bắt lỗi chào hỏi, nên tốt nhất là cậu phải tự biết đường mà chào hỏi cho thật tử tế vào.

Giữ đúng chuẩn mực lễ nghi, Ascal chào hỏi Công tước một cách không tì vết.

“Haha, tuổi trẻ bây giờ chào hỏi khéo thật đấy.”

‘Thành công.’ 

Công tước trông có vẻ rất hài lòng, lão ngồi xuống đối diện Ascal.

“Ta nghe con gái ta nói dạo này nó dựa dẫm vào cậu rất nhiều trong công việc.”

“Dạ... Chuyện đó không đúng đâu...”

Mà có đúng không nhỉ? Hắn có dám khẳng định chắc nịch là không không? Ascal thường hay nói hươu nói vượn, nhưng đây không phải là một lời nói dối vô thưởng vô phạt, mà là một lời nói dối có thể đi vào sử sách đế quốc mất. 

Trong lúc hắn còn đang mải suy tư, Công tước bỗng cúi đầu.

“Ta thực sự xin lỗi cậu, Ascal.”

Một lời xin lỗi không ngờ tới. Ascal sửng sốt cúi đầu đáp lễ.

“Con bé nhà ta luôn gây rắc rối, giờ lại còn làm phiền cậu với bữa tiệc này... Thật tình, làm cha như ta thấy muối mặt quá.”

‘...!’ 

‘Thì ra là vậy.’

Ascal lập tức nhận ra ý đồ của lão cáo già này. Chắc chắn Công tước đã nghe lén cuộc đối thoại của hắn với Sushia, nhưng lại giả vờ như không biết để mặc nhiên coi việc hắn tham gia bữa tiệc là chuyện hiển nhiên.

Đúng là Công tước Đế quốc, khả năng điều hướng chính trị cứ gọi là mượt như Sunsilk.

“Tôi mới là người không còn mặt mũi nào đây ạ.”

“...Tại sao cậu lại nói vậy?”

“Với tư cách là cấp trên và bạn thân, tôi không thể giúp đỡ Sushia lúc khó khăn mà phải rời đi. Giá mà người thân của tôi không bị ốm nặng đến thế... Chết tiệt!”

Thế nhưng, Ascal cũng không phải dạng vừa. Hắn tung ra tuyệt chiêu đã được tôi luyện bấy lâu nay. 

Lá bài Người thân bị bệnh.

Người thân ốm thì ai mà cản được? Chẳng lẽ bắt hắn ở lại rồi lỡ người ta có mệnh hệ gì thì sao? 

‘Để xem ngài định xử lý lời nói dối này thế nào, hỡi Công tước?’

Nghe Ascal nói vậy, Công tước tỏ vẻ vô cùng cảm thông.

“Ở tuổi ta, bạn bè và người thân đau ốm là chuyện thường tình. Ta hiểu chứ. Đó là lý do cậu không thể lờ đi được. Cậu bảo người thân ở đâu? Cho ta địa chỉ chính xác, ta sẽ cử vị linh mục giỏi nhất mà ta biết đến chữa trị ngay lập tức.”

‘Mẹ kiếp.’

Đây đúng là một cú phản đòn chí mạng. Không muốn bị lộ tẩy, Ascal đành phải cho địa chỉ thật của một người họ hàng. 

Hắn thầm chia buồn với người họ hàng đó vì sắp phải tiếp đón một vị linh mục từ trên trời rơi xuống.

Ascal thấy mình bất lực hoàn toàn. Chẳng lẽ hắn không thể đấu lại lão già này sao? Còn cách nào để thoát khỏi cái vũng bùn này không...

Khoan đã. Vẫn còn một cách.

“Thật lòng mà nói, tôi không muốn tham gia bữa tiệc này.”

“...!”

Đôi khi, thật thà là cha quỷ quyệt.

“Tôi thấy sợ. Một quan chức hạng 5 quèn như tôi thì làm sao trụ nổi trong một bữa tiệc có cả Thái tử và các Công chúa? Chỉ cần một chút sơ suất, hậu quả sẽ khôn lường. Bữa tiệc này quá tầm với tôi.”

“Nếu cậu đã nói vậy thì ta cũng chẳng ép được.” Công tước dễ dàng nhượng bộ.

Có vẻ logic của Ascal đã thuyết phục được lão. 

Một chiến thắng vang dội! 

Ascal vừa mới hạ đo ván Công tước Senestia, một con cáo già trên chính trường, trong một trận khẩu chiến. Hắn phải cố gắng lắm mới không nhảy cẫng lên ăn mừng.

“Vậy thì chúng ta nên chuẩn bị cho đám cưới của cậu với Sushia thôi. Cậu thấy ngày nào thì đẹp?”

‘...Lão già này đang lảm nhảm cái quái gì thế?’

“Ngài nói vậy là ý gì ạ?”

“Chẳng phải lúc nãy con gái ta vừa ôm chân cậu sao? Rất nhiều người đã nhìn thấy rồi. Nếu tin đồn này lan ra, con bé sẽ không lấy được ai khác đâu. Chẳng lẽ cậu không định chịu trách nhiệm sao?”

Chiêu trò ép hôn thời trung cổ sao?!

Lần đầu đối mặt với đòn tấn công kiểu này, đầu óc Ascal quay cuồng như chong chóng.

“...Tôi sẽ dự tiệc.”

“Quyết định sáng suốt đấy.”

***

Ascal đang được chăm chút lại nhan sắc.

Mái tóc và lông mày của hắn được thợ riêng của Công tước tỉa tót kỹ lưỡng, trong khi thợ may thì đo đạc quần áo liên tục. Họ còn dặm thêm chút phấn để làm gương mặt hắn sáng sủa hơn.

“Dừng lại! Thế là đủ rồi...”

“Sắp xong rồi ạ. Ngài ráng chịu đựng một chút.”

Một tiếng đồng hồ sau, công cuộc vịt hóa thiên nga mới hoàn tất. Chuyên gia làm đẹp đưa gương mặt Ascal trước gương.

Phản chiếu trong đó là một người đàn ông hoàn toàn khác. Cảm giác như bản thân hắn vốn đã ngon lành nay lại được phết thêm một thìa bơ thượng hạng rồi rắc thêm trứng cá tầm lên trên vậy.

“Oa. Trông cũng ra gì đấy chứ?” Sushia thốt lên từ phía sau với vẻ ngưỡng mộ.

“Nói cho cô biết, cô không phải gu của tôi đâu.”

“Sếp phũ quá.”

Dù Sushia trong bộ váy dạ hội trông thực sự rất xinh đẹp, nhưng vì quá rành cái nết của cô nàng nên Ascal chẳng thể thốt ra nổi một lời khen.

“Đến giờ khai tiệc rồi, em đi trước đây. Sếp nhớ ra sau nhé? Cấm chạy đấy, sếp mà trốn là em truy cùng đuổi tận luôn đấy nhá!”

“Biết rồi.”

Nàng tiểu thư duyên dáng của nhà Senestia rời đi. Ascal thì không vội, hắn định mượn nhà bếp để... nướng vài chiếc bánh quy.

***

Serena Barba đang đợi.

Cô là kiểu người cực kỳ thực dụng. Dù là bữa tiệc của nhà Công tước lừng lẫy, cô cũng sẽ không tham gia nếu chẳng mang lại lợi ích gì. Có hai lý do khiến cô chấp nhận có mặt ở đây.

Thứ nhất, để canh chừng Thái tử Kain. Cô cần biết anh trai mình đang to nhỏ với ai, kết thân với kẻ nào.

Thứ hai, để chiêu mộ nhân tài. 

Mạng lưới thông tin của Serena là số một đế quốc. Ai có điểm yếu, cô sẽ khai thác; ai có tham vọng, cô sẽ đáp ứng. Đó là cách làm của Serena.

Tuy nhiên, luôn có những ngoại lệ.

‘Ascal Debrue.’

Dù có điều tra kỹ đến đâu, cô cũng chẳng tìm thấy một vết đen nào ở hắn. Cô từng nghĩ đến việc dùng tiền mua chuộc, nhưng nghe đồn toàn bộ tài sản của hắn đều đã được đem đi làm từ thiện hết rồi.

Cái thể loại người gì mà kỳ lạ thế này?

Ta muốn nhìn thấy con người người.

Cậu ta thực sự là một con rồng ẩn mình như dân chúng đồn đại, hay chỉ là một kẻ gặp may mắn đến mức phi lý?

“Cục trưởng cục Thẩm định! Ngài Ascal Debrue đã tới!”

Tiếng thông báo của người hầu vang lên. Serena đưa mắt nhìn Ascal đang tiến vào từ phía xa. Theo phong tục, các bậc trưởng bối và bề trên sẽ chào hỏi trước. 

Đầu tiên là chủ nhà, Công tước Senestia, sau đó là Thái tử Kain.

***

Serena đánh giá Ascal.

‘Hạng B.’

Ngoại hình khá điển trai. Nếu lời đồn là đúng thì năng lực cũng rất đáng gờm. 

Tuy nhiên, xuất thân quá mờ nhạt khiến việc nắm bắt thực lực thực sự của hắn trở nên khó khăn. Trong thang đo hiện tại của Serena, Ascal chỉ ở hạng B.

Tất nhiên, hạng B của cô đã là niềm mơ ước của khối kẻ rồi, vì đa số quý tộc trong mắt cô chỉ ở hạng C hoặc D mà thôi.

Các quý tộc khác cũng đang chăm chú quan sát Ascal, nhưng họ vẫn nín thở chờ đợi động thái của Serena.

Serena bước tới trước mặt Ascal.

“Ta có vinh dự được khiêu vũ cùng ngài một điệu chứ?”

Đôi mắt Serena lấp lánh đầy tự tin. 

‘Ta sẽ là chỗ dựa của cậu, đưa cậu lên hạng A.’ 

Serena chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị từ chối.

Cho đến một giây trước.

“Xin lỗi công chúa. Chân thần dạo này hơi đau. Thần xin phép.”

Nói xong, Ascal biến mất hút như một cơn gió.

Serena Barba đứng trơ chọi một mình giữa sàn khiêu vũ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!