Sau khi rời khỏi nhà Hứa Yên Nhiên, Lăng Phàm lảo đảo chạy thục mạng về phía nhà Tô Mạt Nhiên.
Ra khỏi khu Lâm Gian Tiểu Uyển, Lăng Phàm mới dám giảm tốc độ, thở hổn hển, bắt đầu theo bản năng điều chỉnh nhịp thở của mình.
Thể lực vốn chẳng phải thế mạnh của Lăng Phàm, chỉ mới chạy từ nhà họ Hứa ra đến cổng khu Lâm Gian Tiểu Uyển thôi mà đã tiêu hao gần hết sức lực của cậu rồi.
"Phù... phù..."
Lăng Phàm khom lưng thở dốc, phải mất một lúc lâu, cậu mới điều chỉnh lại được nhịp thở bình thường.
Sau đó, Lăng Phàm vẫn còn chưa hoàn hồn liếc nhìn lại phía sau.
"Có phải mình hơi thần hồn nát thần tính quá rồi không... cơ mà cái thể lực này đúng là yếu thật..." Lăng Phàm lắc đầu ngán ngẩm, quyết định không suy nghĩ lung tung nữa.
Tô Mạt Nhiên còn đang ở nhà đợi cậu, đợi đưa Tô Mạt Nhiên đi giải quyết xong bữa tối nay nữa là coi như một ngày trôi qua êm đẹp. Nghĩ đến đây, Lăng Phàm lại cảm thấy có chút kích động nho nhỏ.
Cậu bắt đầu mơ mộng hão huyền xem cái đạo cụ phần thưởng kia rốt cuộc là thứ gì.
Chẳng mấy chốc, Lăng Phàm đã đến nhà Tô Mạt Nhiên. Cô bé đã sớm đứng bên cửa sổ nhìn thấy cậu, ngay khi Lăng Phàm vừa đặt chân đến cửa, Tô Mạt Nhiên đã mở cửa ra đón.
"Mạt Nhiên, có phải em nhìn thấy anh đi tới từ đâu không?"
Lăng Phàm với một đầu đầy dấu chấm hỏi, nhìn Tô Mạt Nhiên trước mặt.
"A? Không có đâu Lăng Phàm, em chỉ canh thời gian thấy sắp đến giờ, nên xuống lầu đợi, rồi nghe thấy tiếng bước chân của anh thôi mà." Tô Mạt Nhiên bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Thật thế á?" Lăng Phàm cảm thấy dấu chấm hỏi trên đầu mình càng lúc càng nhiều, bước chân của mình to đến thế cơ à...
"Thật mà, Lăng Phàm không tin em sao?" Biểu cảm của Tô Mạt Nhiên bắt đầu trở nên tủi thân.
"Tin chứ, tin chứ, anh chắc chắn là tin em mà." Hình ảnh đống khăn giấy chất cao như núi hôm nọ bỗng hiện về trước mắt Lăng Phàm, cậu vội vàng sửa lại cách diễn đạt của mình.
Hơn nữa Tô Mạt Nhiên lừa cậu thì cũng có được lợi lộc gì đâu, Lăng Phàm ngây thơ nghĩ như vậy.
"Vậy đi thôi, anh đưa em ra ngoài ăn cơm." Lăng Phàm lười thay giày vào nhà, đằng nào lát nữa cũng phải ra ngoài, nên đứng luôn ở ngoài đợi Tô Mạt Nhiên.
"Vâng ạ, em ra ngay đây." Tô Mạt Nhiên xỏ đôi giày vào bàn chân nhỏ nhắn đáng yêu, đi đến bên cạnh Lăng Phàm, thuận tay khép cổng lớn lại.
Hai người sóng vai nhau vừa đi dạo vừa trò chuyện phiếm. Tô Mạt Nhiên dường như cố ý đi chậm lại, Lăng Phàm vì muốn chiếu cố cô bé nấm lùn này nên cũng đành phải giảm tốc độ theo.
*
Cái gì đây?
Trước cổng biệt thự nhà họ Hứa, Hứa Yên Nhiên với ánh mắt vô hồn đá phải một cuốn sổ. Vốn dĩ cô chẳng muốn để tâm, nhưng liếc mắt qua, cô nhận ra đó là đồ của Lăng Phàm.
Đã là đồ của Lăng Phàm, thì đương nhiên phải cất giữ cẩn thận, lát nữa sẽ bắt cả người Lăng Phàm về đây luôn.
Với suy nghĩ đó, Hứa Yên Nhiên cúi xuống nhặt cuốn sổ lên, thuận tay lật trang đầu tiên.
Năm chữ "Giáo án Hứa Yên Nhiên" đập vào mắt.
"Giáo án của mình?" Con búp bê hỏng khẽ nghiêng đầu, con dao găm trong tay trong vô thức rơi xuống đất.
Hứa Yên Nhiên bắt đầu lật xem.
*
Lăng Phàm và Tô Mạt Nhiên trò chuyện một hồi, chẳng biết từ lúc nào đã đi đến địa điểm ăn trưa lúc sáng.
"Em đúng là thích quán này thật đấy, xem ra đồ ăn ở đây rất hợp khẩu vị của em." Lăng Phàm phát hiện mình lại quay lại quán ăn buổi trưa.
"Cũng được ạ, chắc là do ăn quen rồi."
Hai người sau đó được nhân viên phục vụ dẫn vào, tìm một chỗ ngồi xuống.
Về phần gọi món, Lăng Phàm đương nhiên giao cho Tô Mạt Nhiên, để cô bé tự chọn.
Cậu chưa từng đến đây ăn, mấy chuyện này cứ giao cho người có kinh nghiệm thì tốt hơn.
"Tô Mạt Nhiên, cậu cũng ăn ở đây à? Khéo thật đấy."
Ngay khi Tô Mạt Nhiên vừa gọi món xong, một giọng nam vang lên.
Lăng Phàm nhìn theo hướng âm thanh phát ra, một nam sinh mặc áo đấu bóng rổ xuất hiện trong tầm mắt cậu. Nhìn qua là biết kiểu nam sinh cấp hai đam mê thể thao, loại con trai này ở trường trung học thường rất được các bạn nữ hâm mộ.
"Hóa ra là Trương Thắng à, tôi chỉ tình cờ đến đây ăn thôi, xem ra cậu mới là người hay đến đây đấy."
"Tình cờ đến ăn mà cũng gặp được, vậy đúng là có duyên rồi. Hay là ngồi chung đi? Bên tôi cũng vừa khéo có hai người, người kia cậu cũng biết đấy, Lưu Khôn." Lúc này, một nam sinh khác xuất hiện bên cạnh nam sinh áo bóng rổ.
Nói xong, Trương Thắng dẫn theo Lưu Khôn đi về phía bàn của Tô Mạt Nhiên.
Xem ra cậu ta là Lưu Khôn, cũng mặc áo bóng rổ y hệt, chắc là bạn cùng đội bóng.
Lăng Phàm thầm đánh giá Lưu Khôn một cái.
"Thôi khỏi, chỗ tôi chật lắm, tôi ngồi với Lăng Phàm là đủ rồi, không ngồi chung với các cậu đâu." Tô Mạt Nhiên nhíu mày, từ chối đề nghị của Trương Thắng.
"Lăng Phàm? Là cậu ta sao?" Trương Thắng chỉ vào Lăng Phàm đang ngồi cạnh Tô Mạt Nhiên.
"Đúng vậy, anh ấy là Lăng Phàm, hôm nay tôi ăn cơm với anh ấy. Muốn ngồi chung thì để hôm nào có dịp khác đi." Lăng Phàm vừa định mở miệng thì đã bị Tô Mạt Nhiên bên cạnh cướp lời.
Lăng Phàm nghe vậy cũng không xen vào nữa.
Trương Thắng nghe xong, quan sát kỹ Lăng Phàm một lượt, nhận thấy Lăng Phàm ăn mặc bình thường, không có gì quá đặc biệt, chiếc điện thoại đặt trên bàn cũng là hàng đại trà, nhưng Trương Thắng lại cảm nhận được ở Lăng Phàm một loại khí chất khác biệt so với bạn bè đồng trang lứa, điều này khiến cậu ta để tâm.
Người có thể ngồi ăn cơm riêng với thiên kim tiểu thư nhà họ Tô đương nhiên không đơn giản. Hơn nữa trông Lăng Phàm thi thoảng có vẻ lơ đễnh, ngược lại Tô Mạt Nhiên cứ nhìn chằm chằm vào Lăng Phàm. Trương Thắng cũng không phải loại công tử bột không có não.
"Vậy thì ngại quá, làm phiền rồi. Lưu Khôn, chúng ta sang bên kia ngồi đi." Trương Thắng chỉ tay về phía bàn ăn ở đầu kia, Lưu Khôn nghe vậy liền đi trước.
Trương Thắng vốn định đi theo, nhưng dường như nhớ ra điều gì, cậu ta quay đầu lại nói với Lăng Phàm: "Rất vui được biết anh, anh Lăng Phàm." Lăng Phàm trông có vẻ lớn hơn cậu ta, gọi một tiếng "anh" chắc không sai.
Trương Thắng nói xong, dùng khóe mắt liếc nhìn Tô Mạt Nhiên, thấy sắc mặt cô bé đã tốt hơn không ít.
"Lần đầu gặp mặt, khách sáo rồi, hai cậu đi ăn cơm đi." Lăng Phàm chào lại một câu xã giao, sau đó Trương Thắng mới đi về phía Lưu Khôn.
"Mạt Nhiên, bọn họ là bạn học của em à?" Lăng Phàm hỏi Tô Mạt Nhiên.
"Trước đây thôi ạ, bây giờ thì không, các cậu ấy học ở Trường Lễ." Thấy Lăng Phàm hỏi chuyện, trên mặt Tô Mạt Nhiên lại nở nụ cười, dịu dàng đáp.
Trường Lễ sao, chẳng phải là cùng trường với Hứa Yên Nhiên à.
*
Sau bữa tối, Lăng Phàm đưa Tô Mạt Nhiên về nhà, sau đó rời khỏi Tuấn Hào Hoa Viên, chuẩn bị bắt taxi về.
"Vẫn cảm thấy không yên tâm về Hứa Yên Nhiên lắm, hay là quay lại xem thử thế nào." Lăng Phàm nhớ lại nỗi sợ hãi lúc chiều tối, bất giác rùng mình mấy cái.
Lăng Phàm vỗ vỗ má mình, dù có là hang rồng đầm hổ thì mình cũng phải đi xem một cái cho chắc.
Đột nhiên, Lăng Phàm nhớ ra điều gì đó, mở ba lô ra xem.
"Chết cha, giáo án của Hứa Yên Nhiên để quên ở nhà cô ấy rồi! Toang rồi toang rồi, cái này mà để người ta nhìn thấy thì bị coi là biến thái mất!" Lăng Phàm cuống cuồng cả lên, vội vàng chạy thục mạng về phía nhà Hứa Yên Nhiên.
Giáo án của Hứa Yên Nhiên không giống với của Tô Mạt Nhiên. Lăng Phàm thà rằng cái mình để quên ở nhà Hứa Yên Nhiên là giáo án của Tô Mạt Nhiên còn hơn. Lăng Phàm sẽ ghi chép lại tình trạng thay đổi liên tục của từng học sinh vào giáo án, sau đó mỗi lần dạy cậu đều lật xem lại những ghi chép trước đó, rồi không ngừng điều chỉnh phương án giảng dạy.
Đây là yêu cầu của Lăng Phàm đối với thái độ làm việc của chính mình: đã nhận tiền thì phải làm cho tốt.
Tô Mạt Nhiên luôn biểu hiện là một cô bé ngoan ngoãn, giáo án của cô bé rất bình thường. Nhưng Hứa Yên Nhiên thì khác, trên giáo án của Hứa Yên Nhiên còn ghi chép lại những thay đổi về tính cách và phương pháp học tập của cô mà Lăng Phàm quan sát được, còn có cả những suy đoán của cậu nữa.
Lỡ như bị coi là "Nhật ký quan sát thiếu nữ xinh đẹp" hay mấy thứ biến thái tương tự thì tiêu đời.
Toang hẳn rồi, ôi cái định mệnh! Lúc đó dù có chết cũng phải cầm đồ theo rồi mới chạy chứ!
Chân Lăng Phàm thì chạy như điên, còn tim gan thì đang gào thét.
*
Lúc này, con búp bê hỏng đang ngồi trong thư phòng, lật xem cuốn giáo án Lăng Phàm viết cho mình.
Hôm nay lần đầu gặp Hứa Yên Nhiên, tôi phát hiện cô bé này có chút kỳ lạ, hơn nữa thành tích cũng rất tệ, đoán chừng dạy dỗ sẽ khá gai góc đây, kế hoạch giảng dạy sơ bộ hẳn là...
Kế hoạch giảng dạy Hứa Yên Nhiên không có hứng thú xem, cô chỉ muốn xem mấy câu mở đầu, ngay sau đó, Hứa Yên Nhiên lật nhanh ra sau vài trang.
Hôm nay là tuần thứ tư rồi, Hứa Yên Nhiên vẫn cho tôi cảm giác rất kỳ lạ, thành tích có tiến bộ, nhưng không nên chậm như vậy, có phải phương pháp của mình có vấn đề không?
Tuần thứ tám, trong ánh mắt Hứa Yên Nhiên mang theo một điều gì đó khó nói, phỏng đoán trong lòng Hứa Yên Nhiên chắc chắn có một mức độ bóng ma tâm lý nào đó, sửa đổi phương pháp dạy học...
Tuần thứ mười, đây là một cô bé rất kiên cường, trong lòng che giấu không ít chuyện, có thể xác nhận suy đoán của mình có xác suất lớn là chính xác, bắt đầu điều chỉnh phương án giảng dạy...
Hứa Yên Nhiên không ngừng lật về phía sau, trong ánh mắt dần dần hiện lên thần thái sáng ngời.
Bất tri bất giác, Hứa Yên Nhiên lật đến mấy trang cuối cùng.
Tuần thứ bốn mươi, tình hình Hứa Yên Nhiên rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều, thành tích tiến bộ cũng nằm trong dự liệu, thay đổi kế hoạch giảng dạy...
Tuần thứ bốn mươi ba, theo quan sát hàng tuần, hiệu quả giảng dạy rất rõ rệt, Hứa Yên Nhiên đã đạt đến trạng thái lý tưởng. Nụ cười của cô bé rất đẹp, là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đây mới là nụ cười mà cô bé nên có. Mặc dù có chút dính người, nhưng không ảnh hưởng gì lớn, cứ coi như em gái ruột mà đối đãi đi, phương án giảng dạy điều chỉnh sang giai đoạn cuối cùng.
Hóa ra là mình đã hiểu lầm Lăng Phàm.
Hóa ra Lăng Phàm lại chú ý đến mình như vậy.
Hóa ra Lăng Phàm đã sớm biết suy nghĩ của mình.
Hóa ra bấy lâu nay Lăng Phàm vẫn luôn dùng cách riêng của cậu ấy để giúp đỡ mình.
Mình thật ngốc, sao mình lại chẳng hay biết gì thế này.
Đọc đến đây, chính bản thân Hứa Yên Nhiên cũng không để ý, trên mặt cô đã giàn giụa nước mắt, trang giấy này cũng đã ướt đẫm.
Hứa Yên Nhiên cúi đầu, trong ánh nước lấp lánh đọng trên hàng mi, một loại cảm xúc không nói nên lời bắt đầu không ngừng phóng đại, sau đó rơi xuống, vỡ tan, tựa như những hạt ngọc trai vương khắp mặt đất.
Mấp máy môi, cô lại chẳng thể thốt nên lời, hàm răng trắng ngà vô thức cắn chặt môi dưới, trong căn phòng chỉ còn lại tiếng nức nở nghẹn ngào.
---
Lăng Phàm lúc này cuối cùng cũng chạy đến trước cửa nhà Hứa Yên Nhiên, đặt mông ngồi bệt xuống đất.
"Mẹ ơi, suýt chút nữa là đi gặp người đàn ông tượng trưng cho tự do kia rồi." (Ricardo Milos). Hình tượng gì đó Lăng Phàm cũng vứt ra sau đầu, lúc này cậu nheo mắt nhìn bầu trời đầy sao, thở hồng hộc như trâu.
Sau đó Lăng Phàm nhìn vào nhà họ Hứa, phát hiện đèn đóm mặt trước căn biệt thự đều tối om. Cậu nhìn sang phòng Hứa Yên Nhiên, bên trong cũng không có ánh sáng.
"Hứa Chung Hào đúng là trăm công nghìn việc, cuối tuần cũng không có thời gian về với con gái sao." Lăng Phàm lẩm bẩm một câu. Không bật đèn, vậy chắc chắn là không có người rồi.
Thư phòng nằm ở phía sau biệt thự, Lăng Phàm đương nhiên không nhìn thấy.
Nhưng Lăng Phàm chưa từ bỏ ý định, vẫn bò dậy gõ cửa.
"Có ai không! Tôi là Lăng Phàm đây, tôi có món đồ cực kỳ quan trọng để quên ở đây rồi, làm ơn mở cửa giùm cái a lô!"
Hứa Yên Nhiên đã sớm nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, cô chạy về phòng mình, lén nhìn ra bên ngoài, thấy Lăng Phàm đang gõ cửa dưới lầu.
Món đồ cực kỳ quan trọng sao... Hứa Yên Nhiên ôm chặt cuốn giáo án Lăng Phàm viết cho cô vào lòng.
Hứa Yên Nhiên với gương mặt khóc đến lem luốc son phấn quỳ ngồi trên sàn, lưng tựa vào tường. Trong đôi mắt đỏ hoe sưng húp, nước mắt như những hạt châu đứt dây, nhưng cô lại bịt chặt miệng mình, sợ bị Lăng Phàm phát hiện mình đang ở nhà.
Cô không muốn để Lăng Phàm nhìn thấy bộ dạng này của mình.
"Vãi thật, xem ra là toang rồi, chỉ còn cách hôm nào đến lấy sau thôi. Hy vọng các đại ca đừng có mở ra xem đấy trời ơi, nhất là Hứa Yên Nhiên, xem xong chắc chắn tưởng mình là biến thái cho mà xem..."
Lăng Phàm như con gà chọi thua trận, ủ rũ cụp đuôi rời khỏi nhà họ Hứa.
Lăng Phàm không hề biết rằng giáo án của cậu đã bị Hứa Yên Nhiên xem sạch, cậu càng không biết nhờ vậy mà mình đã thoát được một kiếp nạn.
Hứa Yên Nhiên từ từ chống người đứng dậy, lén nhìn theo bóng Lăng Phàm rời đi.
Lăng Phàm bận rộn cả một ngày trời cuối cùng cũng về đến nhà mình.
"Ừm, ngày mai thuận lợi vượt qua nữa là mình có thể nhận được phần thưởng rồi, mong chờ vãi chưởng." Lăng Phàm sau một ngày "ẩn mình" thành công thì tâm trạng cực tốt, sau đó chạy đi tắm rửa, rồi lăn lên giường đại chiến ba trăm hiệp với Chu Công.
Tại nhà họ Hứa, trên chiếc giường êm ái, Hứa Yên Nhiên đặt khung ảnh có hình Lăng Phàm ở đầu giường. Dù cho lúc này trong nhà không có lấy một bóng người, Hứa Yên Nhiên cũng không hề cảm thấy sợ hãi hay cô đơn.
Lăng Phàm trong ảnh tắm mình dưới ánh tà dương, khóe miệng vương nụ cười mỉm.
Mang theo đôi mắt đỏ hoe sưng húp và những vệt nước mắt loang lổ trên mặt, Hứa Yên Nhiên khóc mệt cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong giấc mơ, cô lại nhìn thấy ánh mắt thuần khiết không chút tạp chất dục vọng của Lăng Phàm vào lần đầu tiên gặp gỡ.
Là ai kia, ánh mắt ôn nhu, tựa như cứu rỗi.