Tập 02

Chương 3.3: Phận hè lưu đày trên tay người đẹp III

2025-08-27

6

Sau khi đã ngâm mình cả tiếng đồng hồ, tôi quay trở về gác mái với nụ cười thỏa mãn trên môi.

“Ah, chào mừng đã quay trở lại, Ryouta.”

“Ừ. Cảm ơn vì đã cho mình tắm nhờ… Chờ chút đã, hả?”

Trong gác mái, hai chiếc nệm được đặt ngay ngắn bên nhau.

Xem ra là khi mà tôi đang đi vắng, Airi đã chuẩn bị giường ngủ cho chúng tôi.

‘X-xin lỗi nhé, Airi. Cậu đã mất công xếp nệm cho mình rồi.”

“Trời ạ, đừng khách sáo thees. Chúng ta đủ thân để làm những việc như này mà không cần nói rồi, đúng chứ?”

Airi nhẹ nhàng vỗ lên vai tôi và mỉm cười.

“Ừ…. Cảm ơn nhé, Airi.”

“Thì, tớ đúng là đã bắt cậu phải ở lại qua đêm mà, nên tớ chỉ có thể làm vậy để bù đắp thôi. Quan trọng hơn là- tắm rửa thế nào?”

“Tắm à? Tuyệt đỉnh…. Không có gì phải bàn cãi, đây là lần đi tắm tuyệt nhất mà tớ từng có cơ hội trải nghiệm.”

“Geez, cậu cần gì phải làm quá lên như thế. Nước có nóng quá không? Tớ chưa vào thử cho nên cũng không chắc chắn về nhiệt độ cho lắm.”

“....Hả?”

Khoảnh khắc mà Airi nói những lời đó ra, tôi vô thức làm bộ quần áo trên tay rơi tuột xuống đất.

C-cái gì cơ….?

“Hử? sao vậy, Ryouta? Làm gì mà há hốc miệng như vậy?”

“C-chờ chút, cậu vừa nói gì cơ? Cậu không vào trong bồn tắm á?”

“Không. Chỉ tắm vòi thôi, không ngâm mình trong bồn.”

“Cái gì-? Tại sao?”

“Thì, tớ nghĩ là…. nếu tớ dùng bồn tắm, cậu có thể sẽ không muốn vào sau tớ.”

“Nghah!”

C-Cái gì? Đừng nói với tôi là…. Airi còn không vào trong bồn tắm!?

Vậy sự ấm áp đó, cảm giác được hòa làm một với Airi đó- chỉ là…. ảo tưởng thôi sao!?

“Với lại, cậu biết đấy, nếu như mà sợi tóc của tớ nổi lềnh bềnh trên mặt nước, nó có thể khiến cậu thấy ghê tởm…. và cũng khá xấu hổ nữa. Eheh…” 

Airi cười rụt rè, má đỏ au.

Cô ấy là kiểu người sẽ không nghĩ quá nhiều tới vấn đề này, vậy mà cô ấy lại lo lắng cho tôi đến thế…

Chết tiệt! Vậy mà, nhìn lại mình đi! Cười như thằng đần ở trong bồn tắm, hưng phấn chỉ vì nước tắm thừa của cô ấy- thứ mà chỉ là nước thường- và suy nghĩ những điều không đúng đắn.

Thật đáng xấu hổ!

Ngập trong tội lỗi, tôi bị nhấn chìm bởi sự tự hổ thẹn và hối hận dành cho Airi

‘Ryouta? Sao cậu lại cắn môi vậy?”

“K-không có gì cả, Airi. Tớ chỉ nhận ra rằng…. Mình là một thằng con trai thảm hại.”

“Thảm hại? Tớ không biết ý cậu là gì, nhưng mà lại đây nào, Ryouta. Ngồi lên đệm với tớ, và cùng…. cậu biết đó?”

Hở? Lên đệm…. cùng nhau…?

Thằng em nghe hiệu lệnh và phản ứng với tốc độ ánh sáng.

‘Chờ chút, ý cậu không phải là…..đi…..”

“Tada~! Airi mang theo một bộ bài và trò Bubble Bath đây! Chơi thôi!”

Ngay khi tôi vừa nghe thấy điều đó, đầu dưới của tôi liền bình tĩnh lại.

Với nụ cười tỏa nắng, Airi lôi ra một bộ trò chơi to đến phi lý từ trong va li.

Việc cô ấy đã mất công mang một thứ cồng kềnh đến vậy…. Tôi còn chả thể bình luận gì thêm nữa - tôi đã cạn lời.

“Haa… Airi đúng thật vẫn là Airi.”

“Ý gì vậy? Thôi nào, chơi sẽ rất vui đó.”

“Ừ, ừ.”

Dù rằng tôi đã thầm hi vọng rằng giữa chúng tôi sẽ có những phút giây cháy bỏng, cuối cùng thì tôi vẫn dành cả đêm chơi Bubble Bath với Airi cho tới khi cô ấy thỏa mãn.

……………………………....................................................

Nửa đêm.

Airi và tôi nằm ngay sát nhau trên tấm đệm.

Đương nhiên là ở đây chả có cái điều hòa nào cả, tuy nhiên đêm ở ngoại ô lại khá tuyệt. Bằng cách đặt chiếc chuông gió cạnh cửa sổ và bật quạt ở mức mạnh nhất, chúng tôi vẫn có thể đánh bại cái nóng.

Nói là vậy, cánh quạt thì bị gãy một phần, thành ra tiếng vù vù kêu to đến khó chịu.

Tiếng kêu còn ồn hơn tiếng của cái con ong đã từng giúp tôi gặp được khoảnh khắc biến thái may mắn ấy.

“Tớ sẽ tắt điện, được chứ?”

“Ừ.”

Airi gạt chiếc công tắc đèn của gác mái đi, để mặc cho ánh trăng tuồn vào từ khung cửa sổ và phủ lên căn phòng một lớp chăn bàng bạc.

Phù…Đúng là một ngày dài. Tôi có lẽ cũng nên đi ngủ thôi.

“Ryouta ới, cậu vẫn còn thức à?”

“Đương nhiên là vẫn còn thức rồi. Cậu vừa mới tắt điện được hai phút mà.”

“Ừ, đúng rồi…”

Giọng Airi len tới từ phía bên trái tấm nệm.

“Cảm giác cứ như đi ngoại khóa với lớp ý nhỉ?”

“....Ừ, tớ đoán vậy. Mặc dù đi ngoại khóa thì con trai và con gái sẽ ngủ riêng ra. Chúng ta ngủ chung thế này khá là…. có vấn đề, cậu nghĩ vậy không?”

“Ổn thôi mà! Ryouta đâu phải là kiểu người sẽ làm hại tớ.”

Nói đoạn, Airi liền quay sang nằm đối diện với tôi.

Cô ấy đang mặc một chiếc áo phông mỏng và quần short cực ngắn - nếu như bạn có thể gọi đó là đồ ngủ - và ảnh con bò được in trên áo bị kéo căng tới nỗi nó trông như chó lạp xưởng với phần thân dài dị thường.

Điều đó….. nóng bỏng đến nỗi phát điên mất.

“Ryouta này.”

“Sao vậy? Tự nhiên giọng điệu nghiêm túc thế?”

“Tớ có điều này muốn nói với cậu…. điều mà tớ không thể nói hồi lễ hội văn hóa.”

“Chờ chút, gì cơ…?”

Điều mà cô ấy không thể nói hồi lễ hội văn hóa?

Lẽ nào là….. t-tỏ tình?

“Tớ vẫn nghĩ rằng…. cậu bé đã đưa tớ chiếc bánh xốp từ hồi xưa ấy…. có thể chính là cậu…. Ryouta.”

Điều cô ấy nói khiến tôi bất ngờ.

“....Hở? Bánh xốp….?”

“Tớ từng kể với cậu rồi mà? Hồi xưa nhà tớ nghèo, tớ đã ngồi ngoài tiệm bánh kẹo và một cậu bé đã cho tớ bánh xốp?”

À ừ….. nghe cô ấy nói thế, tôi mới nhớ ra là cô ấy đã từng kể cho tôi.

“Chờ chút, cậu đang bảo là…..cậu bé đó là tớ?”

“Đúng rồi! Chiếc túi xanh mà cậu bé đó đeo nhìn giống hệt cái ở nhà cậu, và cậu thường hay mua loại bánh xốp đó, phải không? Khi mà chúng ta đến tiệm bánh kẹo ngày hôm trước ấy, cậu làm tớ nhớ tới cậu bé đó.”

“T-tớ sao?”

‘Ừ. Nhưng mà ý tớ là…., đó không phải là bằng chứng đanh thép hay gì. Và cậu cũng không nhớ gì cả, đúng không?”

“Ừ…. Xin lỗi.”

Y như câu chuyện của Rui, tôi không thể nhớ được mấy khoảnh khắc nhỏ nhặt hồi xưa.

Đó là một chuyện đương nhiên nếu như cô ấy nhớ - cổ là người được giúp - nhưng mà tôi là người đưa bánh, nên ký ức cũng phai mờ đi như một lẽ thường tình.

Nếu như tôi mà là nam chính light novel, tôi sẽ phản ứng kiểu, “Ồ, cậu chính là cô gái hồi trước!” và nhớ lại mọi thứ một cách hoàn hảo…. nhưng mà đây lại là hiện thực.

“Tuy nhiên là, dù cho tớ có nhầm đi chăng nữa thì cũng không sao! Tớ muốn tin rằng chàng trai đó là cậu, Ryouta. Tớ hy vọng rằng đó là cậu. Và tớ muốn nghĩ như vậy mãi…..”

Má Airi thấp thoáng ánh đỏ ửng dù cho biểu cảm vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị, rồi cô ấy lại quay lưng về phía tôi.

‘Ah, Airi?”

“Ehehehe…… Nghe như tỏ tình ấy nhỉ?’

“Eh? Ừ thì…. giống thật!”

“Chỉ đùa thôi! Xin lỗi vì nói nhiều như vậy nhé. Sáng mai chúng ta còn phải dậy sớm nữa, nên là ngủ thôi, Ryouta.”

“Ừ.”

Những lời mà Airi thốt ra khiến tôi tim loạn nhịp, khiến tôi hoàn toàn bất ngờ.

Ý cậu là gì, “nghe như một lời tỏ tình”?! Cứ như là bước ra từ truyện thanh xuân vườn trường vậy - ngọt ngào quá đi mất!

Đ-đừng nói với tôi là cô ấy thực sự tỏ tình đó….?

Càng nghĩ về nó, hình bóng Airi càng chiếm trọn tâm trí tôi.

Và khi tôi đang vò đầu bứt tóc trong sự bối rối, một thông báo LINE đột nhiên hiện lên trên điện thoại - chờ chút, không thể nào.

Ngay khoảnh khắc mà tôi nhìn vào màn hình điện thoại, mắt tôi như muốn lồi ra.

Kuroki: Ryouta nè? Tớ ghé qua nhà cậu sau buổi tập điền kinh hôm nay, nhưng mà mẹ cậu lại bảo là cậu sẽ không về nhà buổi tối. Mọi chuyện ổn chứ? Đừng nói với tớ là…. cậu qua đêm tại nhà Airi đấy?

Toang rồi.

Tôi vừa mới ra khỏi bồn tắm, vậy mà giờ đã lại ướt đẫm mồ hôi rồi.

Người cuối cùng mà tôi muốn phát hiện ra việc qua đêm này lại phát hiện ra rồi?

Khi mà Airi bắt đầu thở ra những tiếng “suu, pii” nhỏ nhẹ từ bên cạnh tấm nệm, tôi ngồi đó với đôi mắt mở to, cánh tay cầm điện thoại run lẩy bẩy.

Một mình trong gác mái, bị im lặng bao trùm, tiếng tim đập chỉ càng dữ dội hơn hết thảy.

Đây không phải là mấy tình huống trong sáng kiểu “Cậu nghe thấy tiếng tim tớ đập~” của manga thiếu nữ đâu. Không- đây chính là khoảnh khắc “zawa zawa” từ một manga cờ bạc của một anh mũi dài cằm nhọn nào đó.

Trong tất cả mọi người, tại sao Rui lại là người phát hiện ra về việc ngủ qua đêm này chứ…..

Rui có một sự ám ảnh kỳ lạ với tôi, kể từ khi tôi đã hai lần cứu cô ấy khỏi những tình huống hiểm nghèo.

Cổ cố dụ tôi bằng mấy tấm selfie, và thú thật thì, đó chính là lý do mà tôi bị ép vào cái ghế hội phó hội học sinh này.

Nếu mà cô ấy phát hiện ra là tôi đã qua đêm với Airi… ai biết chuyện gì sẽ xảy ra- cả tôi cũng không biết.

Dù sao thì, việc gì đã xảy ra rồi thì để mặc nó đi. Nếu mà tôi để cô ấy hiểu lầm rằng chúng tôi đã làm gì đó trong khi không phải, thì tình hình sẽ chỉ càng tồi tệ hơn thôi. Vì danh dự của tôi, tốt nhất là cứ thú nhận hết.

Nếu mà tôi thành thật, có lẽ hiểu nhầm sẽ được sáng tỏ…. có lẽ vậy.

Tôi dũng cảm mở khung chat mà tôi chỉ lén lút đọc chứ không nhận tin nhắn.

Giờ sao nhỉ–

Kuoki: Fufu, cuối cùng thì cậu cũng nhận tin nhắn rồi sao, Ryouta?

Ngay khi tôi vừa mở khung chat, tin nhắn của tôi lập tức bắn tới.

Cô ả này…. đừng nói là cổ nhìn chằm chằm vào màn hình cho đến khi tôi đọc nó đấy….?

Thế thì có khác gì phim kinh dị chứ?

Tuy nhiên, nếu như mà Rui đã theo dõi tôi từ nãy đến giờ, cô ấy có thể sẽ nghĩ rằng tôi đang câu giờ để kiếm cớ.

Tôi triệu hồi tất cả dũng khí còn sót lại và nhanh chóng đánh ra tin nhắn.

[Thật ra thì, giờ tốt nhất để bắt bọ cánh cứng là vào lúc sáng sớm, nhưng mà ở nông thôn thì chả có tuyến buýt nào cả, nên là tớ phải qua đêm ở nhà bà của Airi! Nói trước là, bọn tớ ngủ phòng riêng, được chứ? Nên là đừng hiểu lầm nhé.]

Đó. Quá hoàn hảo. Xong xuôi.

Tôi có nói dối một chút xíu ở đoạn kết, tuy nhiên nó cũng chỉ để làm rõ là chúng tôi không làm gì cả. Kiểu, 90% là sự thật. Tôi không hề sai.

Bằng cách đó, tôi đã làm rõ ra rằng là việc ngủ qua đêm chỉ để phục vụ bắt bọ và cũng không thể tránh khỏi. Sẽ ổn thôi….hi vọng là thế.

Kuroki: Hmm~ Tớ hiểu rồi. Nhưng mà đoạn cuối là nói dối, phải không?

Cổ vạch trần lời nói dối của tôi ngay tắp lự.

C-cái gì cơ?...Làm thế nào? Là bịp thôi phải không?

Làm thế quái nào mà cổ biết được vậy?

Kuroki: Thì, mới nãy tớ giả bộ không biết vụ ngủ qua đêm, nhưng thật ra thì tớ vốn đã nhắn tin với Airi từ trước rồi. Sau khi tớ hỏi một số điều, cậu ấy đã gửi tấm ảnh này~

Ảnh…? Chờ chút?!

Bức ảnh mà Rui gửi cho tôi thấy cảnh tôi và Airi đang chơi Bubble Bath trên nệm.

Airi đang ra dấu tay ký hiệu hòa bình và nhìn thẳng vào máy ảnh, nên xem ra là cô ấy đã bí mật chụp tấm selfie khi tôi đang mải thu dọn.

Kuroki: Những tấm nệm được đặt thẳng hàng. Một trong số chúng có thứ mà nhìn như là quần áo mà cậu cởi ra trước khi tắm, Ryouta nè. Có cả hành lý của hai người ở trong góc phòng. Cậu muốn tiếp tục nói là ở phòng riêng không?

Toang rồi.

Tôi đã đánh giá thấp khả năng suy luận của Kuroki Rui hoàn mỹ, siêu tinh mắt.

Kuroki: Ryouta nè, rõ như ban ngày luôn đó, cậu biết chứ?

A-Airiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!

Tôi lườm nguýt Airi, người vẫn đang say giấc nồng ở bên cạnh.

Yeah, tôi không nên nói dối Rui.

Kuroki: Vì cậu đã nói dối, tớ chắc chắn sẽ trừng phạt một khi cậu quay trở về, được chứ? Ngủ ngon nhe, Ryouta.

Rui tự ý kết thúc cuộc trò chuyện, thậm chí còn không cho tôi cơ hội được bào chữa.

Trừng phạt……ư?

Nếu chỉ là bị tét đít, thì tôi có thể vô tư đón nhận, nhưng với Rui, mọi chuyện có lẽ sẽ không đơn giản đến vậy.

Tôi đã bị sai vặt cả mùa hè bởi ba vị mỹ nhân rồi, vậy mà giờ cô ấy còn đính kèm thêm hình phạt vào đó nữa….

“......Xời. Sao cũng được. Mình cũng nên đi ngủ thôi.”

Với suy nghĩ về việc dành cả quãng đời còn lại ở vùng quê như này, tôi chậm rãi nhắm mắt lại.

……………………....................................................

-Sáng hôm sau, 5:30 sáng.

“Ryouta! Sáng rồi dậy đê!”

Tôi bị đánh thức bởi một giọng nói ồn đến chói tai khi vẫn còn quá quá sớm.

Vẫn còn mơ màng, tôi chậm rãi mở mắt- và thứ tôi thấy là chiếc trần nhà lạ lẫm và một người đẹp đẫy đà, tóc hai bím.

“Hở? Trần nhà xa lạ, người đẹp đẫy đà….. đừng nói là, tôi đã chuyển sinh sang thế giới khác? Người là mẹ con sao, đến để cho con bú-”

“Đây không phải thế giới khác! Và tớ không phải là mẹ cậu! Trời ạ, đừng đờ đẫn ra nữa, đi bắt vài con bọ cánh cứng thôi!”

“Mn…..Đúng rồi. Mình đã qua đêm tại nhà Airi nhỉ?”

Khi mà bộ não thèm ngủ của tôi cũng tỉnh táo lại, tôi nhận ra rằng mình đang thấy gì - Airi, đội chiếc mũ rơm, áo tay dài, và quần dài.

Đúng rồi, chúng tôi đến để bắt bọ….

Càng nhớ lại, ký ức về việc Rui phát hiện tôi ngủ qua đêm càng hiện ra - và nó khiến tôi rầu thúi ruột.

Cô ấy chắc chắn sẽ trừng phạt mình khi mìnhquay về…. Trừng phạt cái gì chứ?

“Nhanh lên nào! Thay đồ đi để chúng ta còn kiểm tra bẫy nữa chứ!”

‘Ừ, ừ, tớ đang đi đây. Đừng giục nữa.”

Sau khi hứng chịu cơn lải nhải của Airi, tôi cuối cùng cũng chuẩn bị xong xuôi và rời khỏi nhà cùng cô ấy.

Mặt trời đã ló rạng, nhưng đường núi vô cùng gập ghềnh, nên chúng tôi dùng chiếc đèn pin để soi đường.

“Tớ không thể chờ thêm được nữa~ Bọ cánh cứng tê giác~”

 Airi rạng rỡ đi trên đường như một đứa trẻ hào hứng đêm Giáng sinh.

Cô ấy vô cùng hào hứng….Nếu mà không bắt được con nào, chắc chắn cổ sẽ rất thất vọng đây.

Tệ hơn thì sẽ chỉ bắt được mấy con bọ tầm thường như bọ cánh cứng hoa hay thậm chí là gián….

“Ryouta, chúng ta gần tới cái cây đặt bẫy rồi!”

“À, ừ…”

“Sao thế, Ryouta. Trông cậu không ổn lắm. Cậu không phải là kiểu người buổi sáng à?”

“Không phải thế… Chỉ là… cậu mong đợi nó đến vậy, nếu như mà không bắt được con bọ cánh cứng nào thì sao? Tớ chỉ nghĩ rằng sẽ rất đáng tiếc thôi….”

Airi chắc chắn sẽ thất vọng. Với tính cách trẻ con thì có khi cô ấy sẽ còn hờn dỗi nữa cơ chứ.

Tôi thành thật nói cho cô ấy biết điều mà tôi đang lo nghĩ.

“Thấy chưa? Cậu cũng có nhiều lúc rất thấu đáo và tốt bụng đó. Mặc dù trong đầu cậu lúc nào cũng có những suy nghĩ biến thái!”

“I-im đê. Chả liên quan gì cả.”

“Ahaha! Mà cậu biết chứ? Tớ thích cả Ryouta tốt tính lẫn Ryouta dâm tính. Tớ đã nói từ trước rồi, rằng tớ thích tất cả về cậu. Đó mới là Ryouta.”

“A-Airi….”

“Và nếu như chúng ta có không bắt được con nào hết, được lưu giữ những kỷ niệm cùng với cậu cũng là quá đủ rồi. Chơi với cậu vui lắm!”

Ra là vậy. Tôi tưởng rằng cô ấy chỉ hào hứng vì đám bọ, nhưng…. Airi thực ra rất tận hưởng khoảng thời gian mà chúng tôi chơi với nhau.

Biết được điều đó khiến tôi thật sự hạnh phúc.

Mới đầu, tôi còn lo rằng Airi sẽ thấy chán khi phải ở một mình với tôi.

Nếu như đó là những gì mà cô ấy cảm thấy…. vậy thì tôi cũng phải tận hưởng khoảng thời gian này thôi.

“Được rồi, đi thôi, Airi. Nếu như mấy cái bẫy đó chứa đầy gián thì cũng đừng có phát hoảng đấy.”

“Tớ không sợ đâu! Airi quá quen thuộc với đám gián rồi.”

“Đùa đó à….. A-Airi! Có một con trên vai cậu kìa!”

“Eh! Không thể nào! Không không không không!”

Mặt Airi trắng cắt không còn một giọt máu, cô sợ hãi vỗ lên vai mình.

“Làm gì có gì! Ryouta, đồ dối trá!”

“Thì….cậu chả bảo là đã quen với chúng rồi sao….”

“Trời ạ!”

Airi vỗ đen đét vào vai tôi mà không chút nương tay. Nó thực sự rất đau đó.

“Đừng giận mà. Nhìn kìa, cái cây ở ngay phía trước rồi.”

“Hừm… nếu mà chúng ta không bắt được con bọ cánh cứng tê giác nào, tớ đoán là mình sẽ bắt tạm Ryouta làm thú cưng vậy.”

“Tớ không phiền đâu.”

“Biết là cậu sẽ nói vậy mà. Nhưng mà Airi không muốn một con thú cưng biến thái đâu.”

Airi lè lưỡi trêu ghẹo tôi.

Chà…. Tôi không nghĩ là mình sẽ ghen tị với một con bọ cánh cứng tê giác được làm đồ chơi cho cô ấy….

“Ryouta, cùng áp sát chiếc bẫy một cách yên lặng để chúng không bất ngờ mà bay đi mất nhé?”

“Ừ.”

Airi và tôi bước rón rén tới chiếc bẫy chuối và cái cây được bôi si rô…. và rồi-

“....! Chúng đây này! Hai con!”

Airi, thì thầm đầy hưng phấn, lắc vai tôi liên tục.

Đúng là trong cái vớ mà chúng tôi dùng để làm bẫy chuối, hai con bọ cánh cứng tê giác đã chui vào.

Nhưng…..có một vấn đề.

“Ryouta! Sao cậu trông có vẻ cụt hứng thế?”

“C-chỉ là….”

Hai con bị bẫy là giống đực và cái.

Và hai đứa nó….. rất rõ ràng là đang bận rộn với cuộc mây mưa hoan lạc giữa ban ngày ban mặt.

Con đực nằm trên con cái, và chiếc sừng hùng vĩ của nó đang…. hoạt động đầy nhiệt huyết.

Bọn chúng còn biến thái hơn cả tôi!

“Bọn nó đứng yên một cách bất thường. Đây là cơ hội của tớ…. Bắt được rồi!”

Vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, Airi bắt hai con bọ cánh cứng vẫn đang mải hành sự bằng chiếc vợt và bỏ chúng vào trong chuồng bọ.

Đó là một ngày nắng giữa hạ mà tôi học được rằng….. trẻ con có thể tàn nhẫn tới mức nào.

…………….............................................................

Sau khi bắt được cặp bọ cánh cứng, chúng tôi kiểm tra những cái bẫy còn lại. Cái được phết si rô trên vỏ cây chỉ thu hút được đám côn trùng nhỏ- không có dấu hiệu nào của mục tiêu chính cả.

Đến cuối cùng, chiếc bẫy chuối bằng vớ là có hiệu quả cao nhất.

“Ryouta, chúng ta bắt được một con đực và một con cái nè! Tuyệt quá.”

Trên đường về, Ryouta nhìn vào trong chiếc chuồng và nói đầy thích thú.

Dù sao thì, tôi cũng mừng khi Airi được vui vẻ.

Tôi vẫn luôn lo lắng về điều sẽ xảy ra khi chúng tôi không bắt được con nào, và chúng tôi đã thành công (dù điều mà bọn nó làm khiến tôi khá bất ngờ).

 

“Chỉ là tớ thắc mắc, liệu hai con có là đủ không? Thường thì người ta phải bắt được nhiều hơn chứ?”

“Hừm. Tớ đoán là cũng tùy thời điểm nữa, nhưng mà Airi cũng thỏa mãn rồi.”

Cô ấy chỉ vào trong chiếc chuồng.

“Con đực sẽ tên là Ryouta, và con gái tên là Airi.”

“Chờ chút, cậu đặt tên cho mấy con bọ theo chúng ta?”

“Ừ thì, chúng vốn đã thân thiết từ trước khi bị bắt rồi. Nếu đã gần gũi như thế thì lấy tên của chúng ta là hợp lý mà!”

Chờ chút đã! Thế có nghĩa là Airi và tôi đã làm điều đó rồi sao…..?

“Cậu thấy ổn chứ, Ryouta?”

“Ừ. Tớ không phiền đâu.”

“Vậy thì chốt! Từ bây giờ, hai đứa sẽ là Ryouta và Airi!”

Tôi không để ý việc dùng tên chúng tôi, nhưng mà…. bọ cánh cứng tê giác sống không lâu đâu.

Tôi hy vọng rằng hai đứa nó sống càng lâu càng tốt.

Nếu như mà đặt tên con đực là Ryouta, vậy thì chả phải là tôi đã thoát kiếp trai tân sao?

Đến một con bọ cánh cứng còn được ngủ với gái, còn tôi thì…. Cứ đà này tôi sẽ không bao giờ được nếm mùi gái mất.

Tôi còn được ngủ cùng Airi cả đêm qua, vậy mà gạo cũng không nấu thành cơm được….Thở dài.

Mà với Airi thì, cổ có khi còn thích chơi mấy trò trẻ con này hơn.

“Ah! Ryouta lại leo lên trên người Airi này! Bọn chúng quấn lấy nhau quá!”

Cơ thể của cổ có thể ở mức thần tượng áo tắm đó, nhưng mà tâm trí lại ngây thơ ngang học sinh tiểu học vậy. Dù vậy, một ngày nào đó Airi sẽ học được những kiến thức người lớn với người nào đó.

Cổ vừa đáng yêu mà ngực cũng bự nữa, dù cho cô ấy có học đại học trên thành phố đi nữa, cổ thể nào cũng là người đầu tiên làm….

Nghĩ tới điều đó làm ngực tôi nhói lên bởi một sự khó chịu mơ hồ.

“Ryouta, Ryouta! Tớ muốn gửi ảnh bọ cánh cứng cho Yuria và Rui, nên cậu chụp hộ tớ một tấm với!”

“.....”

“Hửm? Ryouta?”

Khi mà tôi bước đi với những suy nghĩ vấn vương trong đầu, Airi kéo nhẹ vào áo tôi.

“Sao thế? Làm gì mà mặt mày ủ rũ vậy.”

“À…. không có gì, thật đó. Chỉ là…. tớ nghĩ rằng mình muốn cậu sẽ mãi như bây giờ.”

“Cậu muốn tớ sẽ mãi như này?”

Câu nói rơi ra khỏi miệng từ trước khi tôi kịp nghĩ, và Airi hỏi lại cho chắc.

Tôi đang nói cái quái gì vậy?

Muốn cô ấy sẽ mãi không đổi như thể tôi là người quan trọng trong đời cổ lắm vậy- nói năng kiêu ngạo quá thể!

“Điều tớ nói kỳ quặc lắm phải không? X-xin lỗi!”

“Không. Không kỳ quặc gì cả! Tớ không hiểu ý cậu là gì khi nói ‘mãi như bây giờ’, nhưng Airi sẽ mãi là Airi. Và tớ sẽ mãi…. bên cậu, Ryouta.”

Trái ngược với sự rối rắm, lo lắng không đâu của tôi, Airi cười rạng rỡ, không chút nghi ngờ.

Mãi mãi……sao.

“Cảm ơn nhé Airi. Tớ đoán là mình lại nghĩ lung tung rồi….. cậu cứ trẻ con như này là tốt nhất, và nếu một ngày cậu trưởng thành, tớ có thể sẽ không quen.”

“Trời ạ! Airi đâu phải trẻ con nữa!”

“Không, không, ý tớ không phải vậy-”

“Nhưng mà nếu cậu thích Airi như bây giờ, vậy thì cũng được thôi! Ý tớ là, tớ cũng không hiểu “làm người lớn” là như nào!”

Airi nhếch mép cười, hé lộ hàm răng trắng xinh.

Nụ cười hoàn hảo đó và bộ vếu nảy nở….

Cô ấy có lẽ là người con gái dễ thương nhất mà tôi từng được gặp.

Với sức quyến rũ khủng bố đó, nếu như cổ không quá trẻ con thì đã có thể nắm gọn toàn bộ đám con trai trong trường vào lòng bàn tay rồi….

“Dù sao thì! Bức ảnh! Chụp một tấm của tớ với đám bọ đi!”

“Ả-ảnh sao?”

“Tớ cần gửi cho Yuria và Rui!”

“Nhưng mà cả hai cậu ấy đều sợ bọ mà. Tớ nghĩ tốt nhất là không nên.”

“Ổn thôi mà! Rui đặc biệt bảo tớ báo cáo tất cả mọi chuyện.”

“Tất cả” có lẽ là đang ám chỉ về thứ khác đó….

Dù cho tôi có làm ra biểu cảm đắng chát đi chăng nữa, tôi vẫn chụp lại Airi đang mỉm cười với chiếc chuồng bọ trên tay.

……………………..................................................................

Sau hai ngày đi săn bọ, chúng tôi về nhà vào bằng chuyến xe buýt lúc 10 giờ sáng. Sau khi đã gói ghém đồ đạc, chúng tôi đến cổng trước.

Airi cẩn thận ôm theo chiếc chuồng chứa Ryouta và Airi ở trong. Đổi lại, tôi phải xách hành lý của cô ấy…. mà thật ra, tôi ước gì cổ để b*ttle*oom ở lại.

“Được rồi, cháu chào bà, bọn cháu đi đây.”

“C-cảm ơn bà vì tất cả. Thức ăn ngon lắm.”

“Oh hoho, không cần cảm ơn bà. Quan trọng hơn là….”

BB nhẹ nhàng rút một thứ gì đó màu đỏ ra từ giữa khe ngực.

“Của cháu đây, Airi. Bà sửa áo lót cho cháu này.”

Từ trong ngực, BB kéo ra một chiếc áo ngực khổng lồ màu đỏ chót với viền ren hoa hồng-

C-Chờ chút. ĐÓ LÀ-

Đó là áo lót khổng lồ của AIRIIIIIIIIIIIII!!!

“Bà! Cháu bảo bà đừng lôi nó ra trước mặt Ryouta mà!”

“Ái chà, xin lỗi cháu yêu. Đầu óc bà dạo này lú lẫn quá~”

Bà vừa nói vừa nháy mắt với tôi.

Không ngoài mong đợi từ một cựu mỹ nhân ngực khủng - BB biết chính xác cách để chiều đàn ông. Rất ấn tượng.

“Ryouta, cậu có thấy không?”

“Ừ, thứ đó…thật sự là một cái áo lót vô cùng…. trưởng thành.”

“Muuuuuu! Đó là cái duy nhất vừa với mình! Quên hết ngay!”

“Tuân lệnh!”

Và rồi, cuộc săn bọn hỗn loạn của chúng tôi cũng yên bình mà đi tới hồi kết.

Và giờ…. khi mà chúng tôi về đến nhà, tôi vẫn còn một hình phạt đang chờ đợi.