VOL 5 [ĐANG TIẾN HÀNH]

Chương 3: Nỗi Xấu Hổ! Gương Kháng Thuật Chiến Xa!

2026-02-04

11

Chương 3: Nỗi Xấu Hổ! Gương Kháng Thuật Chiến Xa!

1

"Cái xe tải quái quỷ gì thế kia!? U, uwaaaaaa!?"

"Chiếc xe tải đằng kia! Dừng lại ngay! Phía trước là giao lộ lớn trước nhà ga đấy... Uooooooo!?"

Khu vực xung quanh nhà ga mà nhóm Haruhisa sử dụng vào sáng sớm hiện đang rơi vào tình trạng hỗn loạn tột độ.

Không hiểu làm cách nào mà nó có thể di chuyển trong khu rừng không có đường sá, một chiếc xe tải mười tấn kỳ lạ được tráng gương toàn bộ đột ngột xuất hiện từ giữa các ngọn núi, phớt lờ cả đèn tín hiệu lẫn giới hạn tốc độ và bắt đầu càn quét khắp thị trấn.

Chiếc xe tải với cả ghế lái cũng được bao phủ bởi gương hất tung các phương tiện đang lưu thông, và cuối cùng lao thẳng vào giao lộ trước nhà ga, nơi có lưu lượng giao thông thuộc hàng lớn nhất trong thành phố.

Ngay khi tiếng la hét và tiếng gầm thét giận dữ của mọi người hòa vào nhau trước thảm kịch sắp xảy ra, thì...

Vùuuuuuuuuuuu!

Chiếc xe tải mười tấn gầm lên tiếng động cơ như tiếng thú rống, rồi nhảy vọt lên.

"Cái củ cẹc gì thế..."

Mọi người ngẩn ngơ ngước nhìn cảnh tượng đó.

Chiếc xe tải mười tấn phản chiếu ánh mặt trời leo lên sân ga—hất tung chiếc tàu cao tốc đang dừng đỗ, rồi lao điên cuồng trên đường ray mà nó vừa cưỡng chế xâm nhập về hướng Tokyo—

"Chạy trốn kiểu thô bạo thế này, rốt cuộc tên bắt cóc này muốn làm gì vậy chứ...!?"

Vừa vội vã leo lên ghế sau chiếc xe do Midori-san cầm lái, tôi vừa nhíu mày trước bản tin khó hiểu đang phát trên điện thoại.

Ngay khi nghe tin Enju bị bắt cóc, chúng tôi đã bắt đầu bằng việc truy tìm chiếc xe tải tráng gương toàn bộ được cho là dùng để tẩu thoát. Trong khi người gia tộc Warashibe và Sakura cùng nhau sử dụng linh thị để quan sát từ xa, Soya—người vừa được tăng cường sức mạnh—đã thả ra hơn mười con Thức Thần Nhất Đẳng để truy đuổi kẻ phạm tội từ trên không.

Vì thời gian từ lúc bắt cóc chưa trôi qua bao lâu, nên việc tìm ra một chiếc xe tải tráng gương nổi bật như vậy lẽ ra rất dễ dàng... nhưng không hiểu chúng đã đi đường tắt kiểu gì mà lúc đó chiếc xe đã bắt đầu càn quét trong khu vực nội thành. Chẳng cần mất công dò tìm, thông tin đã tràn ngập trên các bản tin.

"Có phải vì có con tin nên chúng nghĩ chạy trốn phô trương cũng không sao không nhỉ...?"

"Đúng hơn là, tớ cảm giác chúng đã xác định ngay từ đầu là không thể chạy thoát khỏi sự truy đuổi của gia tộc Warashibe rồi."

Ngồi hai bên tôi, Soya và Sakura vừa nhìn chằm chằm vào màn hình tin tức vừa trao đổi.

"Nhưng mà không hiểu nổi... cứ cho là chúng cố tình nhắm đến hướng Tokyo, nơi tập trung nhiều Trừ Tà Sư, nhưng dùng cách rủi ro thế này để cưỡng ép bắt người từ một trong Cửu Cựu Gia... tớ không nghĩ cô bé Enju đó có giá trị đến mức ấy."

"Cậu đang nói cái gì vậy! Có năng lực đáng ghen tị và không đứng đắn như thế thì bị nhắm đến là đương nhiên rồi!"

Người phản bác lại nghi vấn của Sakura là Karasuma, đang ngồi ở ghế phụ.

Trong lúc nhóm Soya truy tìm tung tích chiếc xe tải, khứa đã tỉnh dậy, và ngay khi biết kẻ bắt cóc là nữ, khứa liền tuyên bố tham gia đội truy đuổi với lý do "Cơ hội để trói buộc hợp pháp!".

Mà thôi, dù sao con mắm này cũng là một chiến lực tốt.

"Năng lực của tiểu thư Enju là Tay Phải 'Sắc Dục May Mắn'! Xét đến những may mắn giáng xuống người Furuya Haruhisa từ hôm qua đến giờ, rõ ràng năng lực đó là một báu vật không thua kém gì Thiên Nhân Giáng Thế! Đến tôi còn muốn bắt cóc nữa là! Cộng thêm độ 'nứng'... à nhầm, độ 'trói' cao của bản thân tiểu thư Enju nữa thì đúng là một mũi tên trúng hai con chim! Xứng đáng để biến Cửu Cựu Gia thành kẻ thù!"

Karasuma hăng say giải thích với đôi mắt đỏ ngầu. Hay là bỏ thằng này lại nhỉ...

Mà, cũng có những tên tội phạm linh năng sẵn sàng hủy diệt cả một thành phố chỉ vì muốn biến thần tộc thành bạn tình, nên lý lẽ của Karasuma cũng có khả năng lắm...

"Này Karasuma, cậu đừng có nói mấy lời đó bên cạnh người nhà của nạn nhân chứ—"

Định bụng nhắc nhở Karasuma khi thấy Midori-san đang tái mặt ở ghế lái, thì đúng lúc đó.

"Hướng Tokyo sao...!? Khu vực đông dân cư... mục đích của thủ phạm chẳng lẽ là...!"

Midori-san, người cũng đang nắm bắt thông tin kẻ bắt cóc qua điện thoại giống bọn tôi, bỗng đanh mặt lại và quay xuống nhìn.

"Không còn thời gian nữa! Chúng ta sẽ đuổi theo thủ phạm với tốc độ tối đa ngay từ đầu!"

"Hả, ừ thì chuyện đó là đương nhiên rồi nhưng mà—Aaaaaaaaaa!?”

"""Gyaaaaaaaaaaaaa!?"""

Tiếng hét của tôi, Soya, Sakura và Karasuma vang vọng khắp xe.

Midori-san đột ngột đạp lút cán ga, chiếc xe lao đi với tốc độ như muốn phá vỡ đồng hồ đo. Tụi tôi đang chạy trên con đường quê chật hẹp với tốc độ như xe đua F1.

Đáng sợ hơn là, vài chiếc xe phía sau chở đầy người gia tộc Warashibe cũng bám sát nút, tình trạng có thể gây ra tai nạn dây chuyền bất cứ lúc nào.

"Khoan, Midori-san!? Nhanh quá rồi đấy!?"

"Hahaha! Không vấn đề gì!"

Midori-san quay mặt lại phía nhóm tôi trong khi tốc độ đã vượt quá 200km/h.

"Nhìn đường mà lái điiiiiiiiiiiiiiii!"

"Đỏ kìaaaaaaaa! Midori-san, đèn đỏ kìaaaaaaaa!"

Tôi và Soya gào lên tuyệt vọng. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Bụp, đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh.

Cả đèn tiếp theo, và tiếp theo, và tiếp theo nữa.

Có lúc là do thời gian, có lúc là trùng hợp với việc người đi bộ bấm nút, đoàn xe truy đuổi do gia tộc Warashibe cầm lái lao băng băng trên đường mà không phải dừng lại dù chỉ một lần.

May mắn thay, không có xe nào khác phía trước đoàn truy đuổi, cũng không có gì lao ra từ đường nhánh, chiếc xe di chuyển mượt mà hơn cả đi trên đường cao tốc.

"Cái này chẳng lẽ là..."

"Năng lực của gia tộc Warashibe...?"

Soya và Sakura thốt lên, mặt tái mét vì sợ tai nạn xảy ra bất cứ lúc nào.

Midori-san lớn giọng đắc ý: "Chính xác! Tuy nhiên, khác với Temari-sama, linh lực của chúng tôi không duy trì được lâu! Có lẽ khi đuổi kịp bọn trộm thì bọn tôi cũng đã kiệt sức kha khá rồi, nhưng mà—"

Vừa lái xe băng qua thanh chắn tàu để lao vào đường ray, Midori-san vừa quay lại nhìn tôi:

"Không ngờ Haruhisa-dono lại là năng lực gia đại biến thái trong lời đồn! Thú thật là tôi chẳng muốn cho cậu đến gần Enju-sama chút nào, nhưng cậu đúng là sức mạnh bằng cả trăm người! Dù nói ra thật đáng xấu hổ, nhưng chúng tôi trông cậy vào cậu!”

"...Vậy thì cảm ơn."

Tôi hơi tổn thương trước lời khen ngợi trá hình thành chửi xéo của Midori-san.

Trong lúc đó, đoàn truy đuổi đã tiến vào đường ray và không còn gì cản trở, cứ thế lao vùn vụt. Chẳng mấy chốc—

"Thấy rồi! Đó là chiếc xe tải của bọn trộm đã bắt cóc Enju-sama!"

Theo tiếng hét căng thẳng của Midori-san, chúng tôi nhoài người ra cửa sổ xe.

Giữa khung cảnh thoáng đãng đến khó chịu với bầu trời xanh trải rộng hết tầm mắt.

Chiếc xe tải kỳ dị tráng gương toàn bộ, đang bị nhiều trực thăng truy đuổi, vẫn tiếp tục càn quét, phản chiếu ánh nắng gay gắt của mùa hè.

2

[Chiếc xe tải kia! Dừng lại ngay!]

[Phía trước đã dựng rào chắn rồi! Dừng xe và đầu hàng ngay lập tức!]

Babababababa!

Tiếng cánh quạt trực thăng, tiếng cảnh báo qua loa phóng thanh, tiếng ồn của chiếc xe tải mười tấn đang cưỡng ép lao trên đường ray và tiếng động cơ của đoàn xe truy đuổi hòa vào nhau, làm rung chuyển cả ruộng đồng trải rộng dưới gầm cầu cạn.

Xe của chúng tôi giữ khoảng cách với chiếc xe tải để quan sát tình hình.

Bọn tôi nhận được tin báo rằng một rào chắn kiên cố bao gồm Đa Thức Phòng Ngự Kết Giới nhiều tầng và dây thừng thô để quấn lấy lốp xe đã được thiết lập trên đường ray cách đó vài km.

Sự chuẩn bị nhanh chóng này chắc chắn là nhờ chỉ thị của Temari-san, một trong Thập Nhị Sư Thiên.

Trên cầu cạn không lối thoát, một kết giới vật lý khổng lồ và mạnh mẽ cùng các kết giới đánh chặn sẵn sàng nã pháo vào bất cứ ai đến gần đã được dựng lên trùng trùng điệp điệp, chiếc xe tải đang bỏ trốn dường như không còn đường nào để né tránh.

Rào chắn mạnh đến mức tôi còn lo Enju đang ở bên trong sẽ bị thương. Nhưng mà—

"Cái xe tải đó là sao vậy...!? Nó được cấu tạo bởi thuật thức mình chưa từng thấy bao giờ!?"

"Linh lực bao quanh nó cũng ở cấp Ngũ Đẳng đấy!? Cái gì thế kia!?"

Nhoài người ra cửa sổ và trực tiếp dùng linh thị quan sát chiếc xe tải, Sakura và Soya thốt lên đầy kinh hãi.

Tôi, kẻ chẳng dò tìm linh lực ra hồn, vẫn chưa theo kịp sự kinh ngạc của hai người họ, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, sự dị thường của chiếc xe tải bắt cóc Enju đã phơi bày trước mắt.

“Gì cơ!?”

Kết giới vật lý được triển khai nhiều tầng, ngay khi chạm vào chiếc xe tải tráng gương, đã tan biến như sương khói. Không phải là cưỡng ép đột phá. Mà là kết giới bị vô hiệu hóa như thể chưa từng tồn tại ngay từ đầu. Hơn nữa,

"Guaaaaaaaaaaa!?"

Tiếng hét thảm thiết của các Trừ Tà Sư đang đợi quanh rào chắn vang vọng.

Những khối linh lực bắn ra từ kết giới đánh chặn đã trút xuống chính những người thi triển chúng.

Không phải thuật thức bị nổ tung.

Đòn pháo kích nhắm vào chiếc xe tải đã bị mặt gương phản chiếu lại, dội ngược về phía chính chủ nhân của nó.

"Vừa vô hiệu hóa thuật thức vừa phản đòn cùng lúc sao!? Cái đó đến shishou cũng khó mà làm được ấy chứ!?"

Sakura, đệ tử của cựu Thập Nhị Sư Thiên, Nagisa Phá Diệt Thuật, trợn tròn mắt hét lên.

Nhưng mối đe dọa từ chiếc xe tải tráng gương không chỉ dừng lại ở đó.

Ngay trước khi lốp xe của chiếc xe tải đã phá vỡ kết giới bị dây thừng thô trên đường ray quấn lấy.

Vùoooooooooo!

Từ bên hông chiếc xe tải đang gầm rú tiếng động cơ như tiếng thú lớn, bốn cái chân gớm ghiếc thò ra.

"Này này này này...!"

Bốn chi to khỏe xứng đáng để nâng đỡ cơ thể khổng lồ đó đạp mạnh xuống đất.

Khối sắt và gương đang chạy với tốc độ hơn trăm cây số một giờ bay lên không trung, dễ dàng vượt qua đám dây thừng chặn đường. Một cảnh tượng như cơn ác mộng.

"...!? Chẳng lẽ đó là, Thức Thần dạng ký sinh!?"

Bên cạnh tụi tôi đang chết lặng, Soya bỗng thốt lên như nhận ra điều gì đó.

"Dạng ký sinh?"

Nghe thấy từ lạ, không chỉ tôi mà cả Sakura cũng quay sang nhìn Soya.

"Ừm. Là loại Thức Thần không dùng bùa chú mà dùng những vật có khung xương chắc chắn như xe hay tàu thuyền làm vật chứa, nghe nói một khi đã khởi động thì có thể hoạt động mà không cần linh lực. Nhưng vì chế tạo quá khó, nên trong quá khứ chỉ có duy nhất một con hoạt động đàng hoàng do các nhà nghiên cứu của gia tộc Soya và gia tộc Tatara Kiếm Quỷ vô tình tạo ra..."

Soya lục lại trí nhớ, tiếp tục nói với giọng điệu bán tín bán nghi.

"Theo lời mẹ tớ kể, con duy nhất đó là một Thức Thần chuyên về khả năng Kháng Thuật... Nó mạnh đến mức bật lại được cả thuật thức của Thập Nhị Sư Thiên thời đó, lại còn ai cũng sai khiến được nên rất nguy hiểm, bị coi là Chú Cụ bí mật... nghe nói đã bị phong ấn ở đâu đó rồi."

"Bị phong ấn ở đâu đó... vậy nghĩa là sao!? Chẳng lẽ đó là một trong những món đồ bị Kashima Reiko giải phóng và rơi vào tay tội phạm linh năng gây ra vụ náo loạn này sao!?"

"Tệ thật...!"

Đoán ra từ câu chuyện của Soya, tôi và Sakura nhăn mặt cay đắng.

Cái con dâm ma đó... rốt cuộc phải gieo rắc bao nhiêu tai họa nữa mới vừa lòng đây.

Nhưng giờ có nói cũng chẳng ích gì.

Nếu chiếc xe tải đó thực sự là một Thức Thần nặng mười tấn có thể vô hiệu hóa cả thuật thức cấp Thập Nhị Sư Thiên, thì sự tồn tại của nó đã là một thảm họa rồi.

Để cứu Enju, chúng tôi phải hạ gục nó càng sớm càng tốt.

"Nếu là vô hiệu hóa thuật thức, thì biện pháp khả thi là tấn công vật lý. Phá vỡ lớp gương đó rồi lôi tên tội phạm bên trong ra đánh bay, hoặc là—"

Sakura hơi đỏ mặt, hướng ánh mắt khinh bỉ về phía hai bàn tay tôi.

"À, đến lượt đôi tay vô tích sự này rồi."

Năng lực sống nhục có thể kích thích huyệt đạo sung sướng khiến mọi vật tuyệt đỉnh chỉ sau một cú chạm—Tuyệt Đỉnh Trừ Tà.

Với năng lực này, dù là Thức Thần đặc biệt có thể phản lại mọi thuật thức thì cũng sẽ bị vô hiệu hóa.

Tuy nhiên, khi tôi tháo vòng phong ấn và nhìn bằng đôi mắt có thể thấy huyệt đạo sung sướng, tôi không thấy huyệt đạo nào trên chiếc xe tải cả.

Có lẽ nó nằm ở vị trí khuất phía sau, hoặc là—

"Đã gọi là Thức Thần dạng ký sinh thì có khi bản thể đang trốn bên trong xe tải..."

Như Soya suy đoán, huyệt đạo sung sướng không nằm ở bên ngoài.

Vậy thì, như Sakura nói, bọn tôi cần dùng tấn công vật lý để xâm nhập vào bên trong xe.

"Dù thế nào thì giải phong ấn cho cô ta là cách nhanh nhất."

"Đúng vậy."

Soya đồng tình ngắn gọn khi tôi nhìn xuống đôi tay mình.

Dù là tìm huyệt đạo sung sướng hay phá gương xâm nhập, trước tiên phải nhảy sang được chiếc xe tải đang chạy điên cuồng kia đã.

Trong tình huống này, người duy nhất có thể thực hiện việc đó an toàn là Mihoto, người ban cho tôi sức mạnh thể chất kinh khủng.

Trong khi các Trừ Tà Sư vừa thoát chết đang cuống cuồng dọn dẹp dây thừng trên đường ray để không cản trở đội truy đuổi, chiếc xe do Midori-san lái đang nhanh chóng tiếp cận chiếc xe tải.

Đáp lại, Soya kết ấn giải phong ấn.

"Vậy tớ bắt đầu đây, Furuya-kun!"

"Ừ! —Gư, uuuuuuu!"

Ngay khi Soya tuyên bố, khoái cảm chạy dọc qua mười đầu ngón tay tôi.

Thình thịch, thình thịch, đầu ngón tay tôi mạch đập liên hồi, và một làn khói trắng phun ra.

"Haa. Lại là Furuya xuất tinh sao. Nếu là tiểu thư Misaki bắn tùm lum thì tuyệt vời biết mấy..."

"Eo ôi..."

Karasuma chứng kiến sự xuất hiện của Mihoto liền buông lời nhận xét như rác rưởi, khiến Sakura thốt lên đầy ghê tởm từ tận đáy lòng. Tôi tổn thương đấy nhé.

Nhưng đánh đổi bằng sự ghê tởm của cô em gái, lẽ ra một sức mạnh khổng lồ đã được kiểm soát sau trận chiến ở Hồng Phú Sĩ sẽ hiện ra trước mắt nhóm tôi—nhưng mà.

"Ơ, ơ kìa?"

Xuất hiện ở băng ghế sau rộng rãi đúng là Mihoto.

Bộ trang phục nữ tu hở hang, cơ thể phốp pháp, mái tóc bạc và làn da nâu. Đôi mắt không phải của con người. Một linh thể bán thực thể bí ẩn.

Nhưng Mihoto hiện ra trước mắt tụi tôi trông màu sắc có vẻ nhợt nhạt, biểu cảm cũng thiếu sức sống.

[Ưưư... mình đói bụng quá...]

Ọt ọt ọt~ bụng cô ta kêu lên, cô ta ngậm ngón tay vẻ đói khát.

Khoan, cô bị sao thế hả? Trong khi tôi đang bối rối, Soya bên cạnh hét lên thất thanh.

"Hả!? Sao Linh Đẳng của cô gái này lại thấp thế kia!? Tại sao!?"

...Hả? Linh Đẳng thấp đi á...?

[Tại gì mà tại chứ~]

Nghe Soya chỉ ra, Mihoto nhìn tôi đầy oán trách và nói.

[Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi mà. Đói bụng thì không có sức.]

"Không, ý là, tôi cứ tưởng cô lại nói linh tinh... Tại ở Hồng Phú Sĩ cô đã làm cho đám ác linh lên đỉnh liên tục cơ mà, năng lượng hay gì đó phải tích đầy rồi chứ!?"

[Ưm, tôi cũng tưởng thế... Nhưng quả nhiên con người sống vẫn là nhất. Hai tên Quái Dị Hồn kia cũng làm tôi no được kha khá, nhưng sau khi bị phong ấn lại, bụng lại đói cồn cào.]

Chắc là không no lâu nhỉ, Mihoto nghiêng đầu. Thật đấy à...

[Aa, nhưng mà nhé, nếu cậu nhất định cần toàn bộ sức mạnh của tôi, thì tôi có cách hay đây!?]

Trong khi chúng tôi đang ngỡ ngàng trước khuyết điểm của Mihoto lộ ra vào phút chót, thì Mihoto—người có vẻ nắm rõ tình hình—bỗng thay đổi thái độ, mắt sáng rực lên.

[Bây giờ cậu chỉ cần làm cho thật nhiều người tuyệt đỉnh giống như vụ án Lolicon Slayer ấy! Kìa, ngay kia có một thành phố lớn đấy thôi!]

"Làm được cái quái ấy! Cả về thời gian lẫn đạo đức!"

Tôi lập tức bác bỏ yêu cầu của Mihoto, kẻ đang chỉ tay về phía thành phố hiện ra bên ngoài cửa sổ và đưa ra đề xuất như ác quỷ.

(Chết tiệt, Mihoto bị yếu đi là điều ngoài dự tính. Nhưng mà, dù yếu đi một chút thì cô ta vẫn có sức mạnh, chắc tiếp cận đủ gần thì vẫn nhảy sang xe tải được chứ...?)

Đang lúc tôi suy tính xem có thể làm gì với chiến lực hiện tại, thì.

Vùoooooooooooo!

Như thể cảnh giác với sự xuất hiện của Mihoto, chiếc xe tải gầm lên, tiếp đó là tiếng hét của Midori-san.

"Cái đó là...!? Mọi người chuẩn bị! Đòn tấn công đang đến!"

Mặt gương của chiếc xe tải, thứ vốn vô hiệu hóa và phản lại mọi thuật thức, bỗng dao động như mặt nước.

Từ đó rỉ ra những khối đen ngòm như sự kết tinh của những cảm xúc tiêu cực.

Không phải một hay hai cái.

Vô số khối đen rỉ ra từ mặt gương, gào thét ghê rợn và lao tới.

"Nguyền Tinh Linh Tứ Đẳng ư!? Không thể nào! Số lượng kia là sao!?"

"Sakura!?"

Sakura biến sắc, lao ra khỏi cửa sổ xe, tiếp đất lên nắp capo với động tác uyển chuyển như vận động viên thể dục dụng cụ.

Cô rút ra một thanh kim loại quấn đầy bùa chú từ trong ngực áo, vừa kết ấn vừa cắm nó xuống nắp capo.

Chú Phản Thuật—một bức tường ánh sáng xuất hiện quanh Sakura để phản lại lời nguyền về phía người thi triển.

Hai con Nguyền Tinh Linh đi đầu đâm sầm vào bức tường và bị bật ngược lại xe tải với tốc độ kinh hoàng. Nhưng ngay sau đó—Kiin!

“Gì cơ!?”

Lời nguyền bị bật lại vừa chạm vào mặt gương xe tải liền quay ngoắt trở lại phía chúng tôi.

"Chú Phản Thuật bị phản lại lần nữa—thế này thì đến bao giờ mới xong!?"

Trong lúc Sakura hét lên, những khối đen ghê tởm vẫn tiếp tục trườn ra từ mặt gương xe tải.

"Đòn tấn công của bên mình thì bị bật lại hết, còn đòn tấn công từ bên trong thì chui ra được, chơi bẩn quá!"

Vừa phàn nàn về tính chất như tấm gương hai chiều chỉ cho ánh sáng đi qua một hướng, Soya vừa tạo ra bốn con Thức Thần.

Thức Thần do Soya sau khi tăng cấp tạo ra đều có sức mạnh gần bằng Thức Thần Tứ Đẳng, chúng bay lơ lửng quanh chiếc xe đang di chuyển với tốc độ cao để chống lại Nguyền Tinh Linh.

Nhưng khác với lúc đối đầu với hàng tá ác linh ở vườn Hồng Phú Sĩ, kẻ địch lần này là những con Tứ Đẳng chứa đầy chú lực mạnh mẽ. Số lượng đối phương áp đảo, Thức Thần của Soya cũng không thể "vô song" như trước. Cầm chân từng con một đã là cố hết sức rồi.

Những con Nguyền Tinh Linh mà Soya và Sakura không xử lý kịp đang bu vào các xe phía sau. Người gia tộc Warashibe dùng bùa chú đánh trả quyết liệt, nhưng trong chiếc xe đang lao điên cuồng trên đường ray, khả năng xoay sở bị hạn chế, họ đang bị dồn vào thế khó.

(Hự, nguy rồi!? Sức mạnh của Mihoto phải để dành, không còn cách nào khác!)

Mặc kệ Mihoto vẫn đang nài nỉ "bữa ăn tuyệt đỉnh" kiểu [Nếu thành phố không được thì mấy người gia tộc Warashibe kia cũng được mà!] vào lúc dầu sôi lửa bỏng này, tôi tự điểm vào huyệt đạo sung sướng của chính mình.

"Nhaaaaaaaááááááá!?"

Khoái cảm mãnh liệt như dòng điện chạy khắp cơ thể, nửa thân dưới tôi Phụt! Phụt! giật giật từng cơn như mạch đập, trong quần tràn ngập hơi ấm khó chịu.

Đương nhiên, tiếng rên rỉ thảm hại và bộ dạng xấu xí của tôi đã thu hút sự chú ý của mọi người trong xe...

"Ha, Haruhisa-dono!? Cậu làm cái gì vậy...!? Ch, chẳng lẽ giữa chiến trường thế này mà thẩm du… đúng là biến thái hơn cả lời đồn!?"

"Uwa!? Cái mùi gì thế này!?"

Midori-san thốt lên kinh hãi, còn Karasuma vừa bịt mũi vừa mở toang cửa sổ.

Soya thì mặt đỏ bừng, im lặng điều khiển Thức Thần, cố gắng không nhìn về phía này.

Vâng vâng là biến thái, thằng này là biến thái được chưa.

Nhờ hiệu quả của Khoái Lạc Tăng Điểm, đầu óc tôi trở nên bình tĩnh, tôi lờ đi những ánh mắt ghê tởm và lao ra nắp capo theo sau Sakura.

"Ơ, khoan, chờ đã Onii-chan!? Đang đánh nhau đừng có tỏa cái mùi kỳ lạ đó ra được không!?"

Sakura, người đang dùng linh cụ Độc Cô Chử và Chú Phản Thuật để đẩy lùi Nguyền Tinh Linh, đỏ mặt hét lên: "Em không tập trung được!". Nhỏ này trong tình huống này mà vẫn ngửi thấy mùi sao...?

"Anh xin lỗi, nhưng giờ không phải lúc nói chuyện đó."

Nói giọng thản nhiên, tôi tung Tuyệt Đỉnh Trừ Tà vào một con Nguyền Tinh Linh đang định bu vào xe sau.

[Nhoooooooo úúúúúúú!? ♥♥♥]

Cơ thể con Nguyền Tinh Linh đang gào thét oán hận bỗng co giật mạnh, tiếng rên rỉ khoái lạc vang vọng khắp nơi. Sakura đỏ mặt hơn nữa: "Cứu được rồi nhưng... đúng là năng lực tồi tệ nhất trần đời!"

Tôi định thừa thắng xông lên giảm bớt số lượng Nguyền Tinh Linh, thủ thế trên nắp capo đang rung lắc dữ dội, nhưng...

(Giống hệt lúc đối đầu với quân đoàn ác linh ở Hồng Phú Sĩ... Tình huống này quá khắc với Tuyệt Đỉnh Trừ Tà...!)

Dù thành công làm hai, ba con Nguyền Tinh Linh lên đỉnh, nhưng sau đó không còn hiệu quả nữa.

Đám Nguyền Tinh Linh dường như đã học được cách tấn công của tôi, chúng bay vòng trên không và tấn công xe từ vị trí sát mặt đất.

Dùng Khoái Lạc Tăng Điểm cũng không làm tăng khả năng thể chất, cho Mihoto giáng hồn cũng không giúp tôi bay được.

Việc điểm huyệt đạo sung sướng của những con Nguyền Tinh Linh bay lơ lửng quanh chiếc xe đang di chuyển tốc độ cao là cực kỳ khó khăn ngay cả khi đang trong trạng thái Khoái Lạc Tăng Điểm, tôi chỉ có thể làm những con vô tình để lộ huyệt đạo trong tầm tay lên đỉnh mà thôi.

(Ụ moá, giá mà lũ Nguyền Tinh Linh này nhắm vào mình như lúc bọn Kobayashi thì dễ phản đòn, đằng này chúng cứ bu vào người gia tộc Warashibe làm mình khó hành động quá.)

May là tốc độ sinh ra Nguyền Tinh Linh không quá nhanh nên chiến cục đang giằng co, nhưng không biết kéo dài được bao lâu...

(Ít nhất nếu lại gần xe tải thêm chút nữa thì Mihoto dù yếu cũng có thể nhảy sang được... nhưng không xử lý đám Nguyền Tinh Linh này thì khó mà làm được.)

Cái đầu lạnh tanh trong trạng thái Khoái Lạc Tăng Điểm nắm bắt tình hình quá chính xác, khiến nỗi lo âu trong lòng tôi càng tăng lên. Và rồi, từ tầm nhìn đó, bộ não đang tăng tốc của tôi phát hiện ra thêm một mối lo ngại nữa.

"...Hử?"

Chuyển động của Thức Thần do Soya điều khiển hơi kém đi.

Ngay khi nhận ra điều đó, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng tôi.

(Chết dở, lu bu quá nên quên mất... đúng hơn là ở trạng thái 'Sắc Dục May Mắn', có khả năng bị quá tải linh lực giống như lúc bị nhốt trong 'Căn phòng không làm tình thì không ra được' nên—)

Tôi bò bốn chân trên nắp capo, thì thầm gọi Soya trong xe.

"Này Soya! Cậu, linh lực có vấn đề rồi phải không!?"

"Ư, ừm, hơi tới giới hạn rồi, chắc thế."

Giọng Soya đang cố điều khiển Thức Thần nghe không còn sức lực.

"Quả nhiên là thế!"

Ở phòng thực hành của trường, vì được bổ sung linh lực chút ít nên trông có vẻ không sao, nhưng đối đầu toàn lực với Tứ Đẳng thì làm sao mà duy trì linh lực nổi.

Nếu Soya gục ở đây, chiến tuyến đang giằng co sẽ sụp đổ, đừng nói là đuổi kịp xe tải!

(Hừ, cả mình và Soya đều đã tăng sức mạnh, thế mà cái điểm yếu chết người là linh lực không tự hồi phục mà phải làm chuyện ecchi mới hồi phục được!)

"Xin lỗi Sakura! Anh bị thương ở đầu một chút nên nhờ Soya dùng thuật chữa trị!"

Tôi nói lớn để không chỉ Sakura mà cả Midori-san cũng nghe thấy, rồi chui vào trong xe.

"Ơ, khoan, Furuya-kun!? Cậu định làm gì!?"

Thấy tôi chẳng bị thương gì ở đầu, giọng Soya lạc đi.

"Định làm gì á... Cậu biết mà?"

Dù đang trong trạng thái Khoái Lạc Tăng Điểm nhưng tim tôi vẫn đập thình thịch, tôi nắm lấy tay Soya đang lùi lại.

"Bổ sung linh lực ngay tại đây."

"~~~!? Khoan, Furuya-kun!? Thật á!?"

Soya đỏ mặt, mở to mắt.

Tôi hiểu nỗi lo của Soya.

Việc khoái cảm tình dục chuyển hóa thành linh lực là bí mật bất khả lộ của gia tộc Soya.

Nếu lộ ra ngoài thì sẽ bị giết, Soya chắc chắn không muốn ai biết về năng lực đó. Nhưng tình hình hiện tại không cho phép chần chừ.

"Nếu bị lộ, cứ coi như tớ là tên biến thái hưng phấn khi liếm ngón tay trong lúc chiến đấu đi!"

"Thế thì tớ cũng thành đứa biến thái hùa theo cậu còn gì!?"

Soya đỏ mặt phản đối nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Tôi lén giải thích tình hình cho Karasuma ngồi ghế phụ từ phía sau.

"Nhờ cậu đấy Karasuma, nếu Midori-san sắp phát hiện ra bọn tôi bổ sung linh lực thì hãy đánh lạc hướng nhé!"

"Ra vậy, đã rõ. Furuya, cậu đúng là gã biến thái hơn tôi tưởng tượng đấy."

Karasuma giơ ngón cái nhận lời che giấu.

Từ "gã" nghe có vẻ ẩn ý gì đó... nhưng mà thôi không được kén cá chọn canh, tôi nằm xuống sao cho đầu ở ngay cạnh Soya, giả vờ như đang được chữa trị đầu rồi đưa tay Soya lên miệng.

"Soya, kìm nén giọng nhé?"

"Này thật á!? Làm ở đây thật á!? Tớ đang điều khiển Thức Thần mà! Kh, không được! Không được đâu! Chắc chắn sẽ lộ, lộ mất thô—Ưư ♥♥"

Ngay khoảnh khắc ngậm lấy ngón tay xinh đẹp đó vào miệng, cơ thể Soya, người đang mím chặt môi, run lên bần bật.

Không vội vàng, thật cẩn thận.

Tôi lăn ngón tay thon thả đó trong miệng một cách nhẹ nhàng như đang mát xa.

d6e5026e-eff7-4379-8381-f0728b3a39fe.jpg

"...Ư!? ♥♥ ...Ư! ♥♥ ~~~~ư ♥♥"

Soya cúi gằm mặt như thể đang tập trung điều khiển Thức Thần, lấy bàn tay còn lại che miệng. Từ đó phát ra những tiếng rên rỉ nghèn nghẹt, nhưng tiếng động cơ xe đã phần nào át đi.

[Oa! Hai người bạo quá nhỉ! Chơi trò cao cấp thế này thì thà sờ ếch luôn còn đỡ ngại hơn không!? Hay là cứ thế làm luô—Oaaaaaaa!?]

Mihoto đang hưng phấn tột độ bỗng hét lên rồi bị hút vào tay tôi.

Chắc là Soya sợ bị phát hiện chuyện liếm ngón tay nên đã phong ấn lại. Quyết định sáng suốt.

Tôi tiếp tục liếm ngón tay của Soya, người đang co rúm người lại nén tiếng rên.

Lúc thì dùng lưỡi bao lấy, lúc thì dùng đầu lưỡi cù vào bụng ngón tay, tôi tiếp tục liếm để Soya tiết ra thật nhiều linh lực. Nhưng mà—

"Này Soya, linh lực vẫn chưa đầy sao!?"

Mãi không thấy Soya bảo dừng nên tôi ngẩng đầu lên hỏi.

Thì Soya vừa thở hổn hển "Ư... ♥ Aư... ♥" vừa nói:

"Cái đó... chiến đấu với Nguyền Tinh Linh tiêu hao nhiều quá... linh lực mãi không tích tụ được..."

"Thật á...!"

Liếm ngón tay lâu quá thì kiểu gì cũng bị nghi ngờ.

Để linh lực của Soya hồi phục nhanh hơn, tôi tăng cường kích thích lên ngón tay nhạy cảm của Soya, nhưng...

"~~!? ♥♥ ...Hau! ♥♥ Ưm ư!? ♥♥"

Cơ thể oằn đi, Soya bắt đầu không kìm được tiếng rên rỉ nữa. Hơn nữa,

"Hửm? Hình như có tiếng nước kỳ lạ từ phía sau..."

Tiếng chùn chụt có vẻ to hơn dự kiến, Midori-san người đang tập trung lái xe hình như định nhìn vào gương chiếu hậu.

Tôi suýt thì dừng âu yếm, nhưng Karasuma sẽ đánh lạc hướng giỏi thôi!

Tôi đã nghĩ vậy, nhưng...

"Hộc... hộc... không được... tiểu thư Misaki đang kìm nén tiếng rên gợi cảm... dâm quá đi mất...! Thế này sao mà nhịn nổi... Furuya 'Xuất Tinh Công Khai' Haruhisa cũng đã làm rồi, tôi có thủ dâm ở đây chắc cũng không sao đâu nhỉ...?"

Có cảm giác không ổn!?

Tôi vội giảm tốc độ liếm ngón tay để qua mặt Midori-san, nhưng thế này thì đến bao giờ linh lực mới đầy!?

Đang lúc sốt ruột, tai họa tiếp theo lại giáng xuống.

"Này Onii-chan, chữa trị đến bao giờ nữa!? Chẳng lẽ anh dính phải chướng khí rắc rối nào rồ—"

""Hả!? (Bikun!)””

Tranh thủ lúc chiến đấu thưa thớt, Sakura lo lắng cho tôi nên đã nhòm vào từ cửa sổ xe.

Soya giấu ngay bàn tay đầy nước bọt đi, tôi cũng giãn khoảng cách với Soya.

Cả hai cùng cười gượng gạo "Không sao không sao!", nhưng...

"..........................Hai người, vừa làm chuyện gì mờ ám đúng không?"

Sakura tỏa ra luồng khí đen kịt như sắp sinh ra Nguyền Tinh Linh và nghi ngờ bọn tôi!

Đúng lúc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng thì.

"Á! Chết!"

Ngay khi Sakura vừa lấy lại tư thế trên nắp capo, đám Nguyền Tinh Linh chớp thời cơ tấn công dữ dội khiến xe rung lắc mạnh.

"Oái!?" "Kya!?"

Mải lo chuyện liếm ngón tay bị lộ, tôi và Soya mất thăng bằng nghiêm trọng—khi nhận ra thì tôi đã úp mặt vào háng Soya, môi ấn chặt vào đùi trong của cô nàng.

"Bụa!?"

Đùi trong của Soya vừa mịn màng vừa đàn hồi. Nhiệt độ cơ thể và mùi hương đặc trưng của con gái khiến tôi bất ngờ thốt lên. Nhưng điều đó là sai lầm.

"Khoan, Furuya-kun, thở vào chỗ đó thì—Haa ư!? ♥♥♥"

Rân rân rân... Soya run bắn cả người, và khoảnh khắc tiếp theo.

"Ư ♥ Ư ♥... Ư~, Furuya-kun no bakaaaaaaaaa!”

"Hự!?"

Soya đỏ bừng mặt, rơm rớm nước mắt đá bay tôi.

"Cậu làm cái gì thế! Đồ biến thái! Linh lực lại bùng nổ thì làm thế nào!"

"Hự!? Xin lỗi, nhưng 'Sắc Dục May Mắn' nó—Guh!?"

Soya vừa chửi bới (theo một nghĩa nào đó là chính đáng) vừa đá tôi liên tục, nhưng bỗng trận đòn dừng lại.

"...Ơ? Hình như, linh lực vừa tích tụ đến giới hạn chịu đựng luôn rồi."

Soya lẩm bẩm.

Chứng minh cho điều đó, đám Thức Thần quanh xe tăng sức mạnh, bắt đầu đẩy lùi đám Nguyền Tinh Linh Tứ Đẳng.

"Thật á... Tích tụ linh lực đến giới hạn một cách thuận tiện thế á..."

Chẳng lẽ đây là hiệu quả của Tay Phải 'Sắc Dục May Mắn'...? Tôi ngẩn người ra vài giây.

Đây là cơ hội, tôi lại leo ra nắp capo.

"Soya! Chuyền đám Nguyền Tinh Linh qua đây!"

"Ừ, ừm!"

Soya chùi sạch ngón tay để xóa dấu vết vụ liếm láp, rồi điều khiển Thức Thần theo chỉ thị.

Thức Thần do Soya toàn lực điều khiển khác hẳn lúc nãy, mạnh mẽ ném đám Nguyền Tinh Linh đi.

"Uoooooooooo!"

Tôi nhìn thấu huyệt đạo sung sướng của con Nguyền Tinh Linh bị ném tới và điểm huyệt.

Cứ thế tôi làm vài con Nguyền Tinh Linh lên đỉnh, chiến cục nghiêng hẳn về phía tụi tôi.

"Khoan, sao tự nhiên mạnh lên thế!? Cả hai rốt cuộc đã làm gì vậy!?"

Sakura ngạc nhiên trước sự đảo chiều của đám Thức Thần, nhưng không có thời gian để giải thích.

Thời gian Soya có thể tung toàn lực không kéo dài lâu, phải tranh thủ giảm bớt số lượng Nguyền Tinh Linh và thu hẹp khoảng cách với xe tải.

"—Mọi người! Tôi tăng tốc đây!"

Ngay khi tôi làm thêm vài con Nguyền Tinh Linh lên đỉnh, Midori-san đạp mạnh chân ga.

Khoảng cách với chiếc xe tải tráng gương thu hẹp nhanh chóng.

Được rồi, gần thế này thì Mihoto dù yếu cũng nhảy sang được!

"Furuya-kun! Giải phong ấn, làm lại lần nữa nào!"

"Nhờ cậu!"

Ngay khi tôi đáp lại tiếng gọi của Soya đang nhoài người ra cửa sổ, thì.

Vùoooooooooooo!

Chiếc xe tải nhận ra chúng tôi đang tiếp cận nhanh chóng liền gầm lên tiếng động cơ lớn chưa từng thấy, từ hai bên hông nó mọc ra những cái chân to tướng.

"""""Hả?"""""

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều thốt lên ngớ ngẩn.

Rầm!

Mặt đất rung chuyển, chiếc xe tải mười tấn chạy trước mặt bọn tôi biến mất.

Biến đi đâu—câu trả lời là ngay trên đầu tụi tôi.

Chiếc xe tải đã nhảy lên giống như lúc vượt qua rào chắn, giờ đang rơi xuống định đè bẹp chúng tôi từ trên không!

"Uooooooooo!?"

"Khoan, Onii-chan!? Chạm vào đâu thế—"

Tôi hoảng hốt ôm lấy Sakura lánh nạn vào trong xe.

"Wawawawawa!?"

Soya mở to mắt tập hợp Thức Thần, định phóng lên trời chặn xe tải rơi xuống nhưng—Bụp!

Ngay khi chạm vào gầm xe tải cũng được tráng gương vô hiệu hóa thuật thức, đám Thức Thần Tứ Đẳng tan biến.

Kết giới đa tầng cấp cao do các Trừ Tà Sư lão luyện gia tộc Warashibe triển khai trên không cũng mỏng manh như tờ giấy.

"""""Uwaaaaaaaaaaaa!?"""""

Đòn tấn công không thể phòng thủ che khuất bầu trời, tiếng la hét vang vọng.

Kiiiiiiiiii!

Nhưng trong gang tấc, toàn bộ xe của đội truy đuổi may mắn cùng phanh gấp với lực tương đương nhau, giúp thoát khỏi vị trí rơi của xe tải.

Ngay sau đó, một cú va chạm kinh hoàng nổ ra trước mắt nhóm tôi, mảnh vỡ đường ray đập mạnh vào kính chắn gió.

Trong bụi mù mịt, chiếc xe tải mười tấn vừa rơi xuống với sức mạnh có thể phá hủy cầu cạn gầm lên "Vùooooooo!", rồi lại nhảy lên lần nữa.

"...!? Mọi người, tăng tốc!"

""""Bụa!?""""

Cơ thể bọn tôi vừa bị quăng quật do phanh gấp, giờ lại bị ném ra sau do tăng tốc đột ngột.

Đùnggggggggg!

Tiếng nổ vang lên phía sau. Từ trong đám bụi mù, chiếc xe tải mười tấn lao ra, tăng tốc đuổi theo như muốn nghiền nát những chiếc xe đi sau.

"Nuaaaaaa!? Làm thế nào với con quái vật đó đây!?"

Karasuma hét lên.

Tôi định leo ra nắp capo lần nữa xem có nhảy sang xe tải được không, nhưng với đối thủ nhảy nhót điên cuồng thế kia thì Mihoto hiện tại không thể...

Nhưng cả gầm xe lẫn đầu xe tải đều không thấy huyệt đạo sung sướng, cứ khoanh tay đứng nhìn thế này thì may mắn của nhóm Midori-san cũng cạn, rồi sẽ bị xe tải đè bẹp thôi.

(Nguy rồi—làm sao đây—)

Khi tụi tôi hết cách, chiếc xe tải phía sau lại chuẩn bị tư thế nhảy, đúng lúc đó.

"Cuối cùng cũng có cơ hội trả nợ rồi nhỉ."

Từ hai bên cầu cạn, vô số thân cây mang theo khí thế thần thánh vươn ra.

3

Mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt.

Những thân cây cực lớn mọc ra như đã chờ sẵn chiếc xe tải, uốn lượn như sinh vật sống rồi quất mạnh phần ngọn.

Đầu ngọn cây nắm những khúc gỗ lớn, ném mạnh xuống đường ray.

Đoành đoành đoành đoành!

Đòn tấn công vật lý thuần túy không chứa linh lực.

Những khúc gỗ nhỏ cắm phập vào lốp chiếc xe tải đang càn quét, làm giảm tốc độ của nó.

Thêm hàng chục khúc gỗ nữa cắm xuống xung quanh, chiếc xe tải bị chặn đứng một cách nhẹ nhàng mà không bị rơi xuống gầm cầu.

Vùoooooooooo!

Chiếc xe tải gầm rú, dùng bốn chi quái lực định hất tung đống gỗ để nhảy lên với trọng lượng gần mười tấn, nhưng...

"Chắc cái tay đó không có năng lực vô hiệu hóa thuật thức đâu nhỉ?"

Với giọng điệu kiêu ngạo, nhân vật đó vung tay, những thân thánh mộc mọc lên từ mặt đất dễ dàng đập nát tứ chi của chiếc xe tải.

Từ trên những chiếc trực thăng mới xuất hiện, một trong Thập Nhị Sư Thiên—Sumeragi Natsuki—đáp xuống theo những thân cây, xác nhận chiếc xe tải đã hoàn toàn im lặng rồi nhìn lên nó với vẻ chán chường: "Chỉ thế này thôi sao".

"Natsuki!? Sao cậu lại ở đây!?"

Nhảy xuống khỏi chiếc xe đã dừng lại, tôi cùng nhóm Soya chạy tới chỗ Natsuki.

Thoát chết trong gang tấc và tình thế đảo ngược nhờ viện quân bá đạo, chúng tôi vẫn còn đang hỗn loạn. Natsuki, người đã che mặt một chút để đối phó với Soya, nở nụ cười kiêu ngạo.

"Đúng lúc tôi đang đi chào hỏi các đền thờ quanh đây thì nhận được yêu cầu chi viện trực tiếp từ gia chủ gia tộc Warashibe."

Khoác trên mình bộ Kariginu sặc sỡ, Natsuki lắc mái tóc đỏ và cặp sừng cây, nhìn thẳng vào tôi.

"Nghe nói cậu cũng tham gia chiến dịch này. Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để trả nợ nên đã nhận lời. Sao hả, được cứu rồi chứ?"

Natsuki khoanh tay vẻ bề trên.

Nhưng nụ cười đắc ý đó lại mang nét đáng yêu mà trước đây tôi không cảm thấy, hơn nữa đúng là được cứu một bàn thua trông thấy, nên tôi cười khổ:

"Gớm thật. Nợ nần gì thì cái vụ thần cụ kiểm soát Mihoto với lời tiên tri là trả đủ rồi còn gì. Nhưng mà cảm ơn nhé, cậu không đến thì giờ này—"

Đã bẹp dí rồi. Lời cảm ơn của tôi đột ngột bị cắt ngang.

Vấp phải chỗ lồi lõm trên đường ray, tôi ngã nhào về phía Natsuki.

(Chết—Quên mất vụ 'Sắc Dục May Mắn'!?)

Tôi đúng là thằng ngu! Tự chửi mình nhưng đã muộn.

Tôi ôm chầm lấy Natsuki từ phía trước, mặt úp vào ngực cô nàng, còn hai tay thì bóp chặt lấy mông cô. Vì cô cải nam trang nên ngực chỉ hơi mềm một chút, nhưng cảm giác về vòng ba đầy đặn thì truyền rõ mồn một vào lòng bàn tay.

"Hí...!? ♥"

Natsuki thốt lên một âm thanh lạ lùng không rõ là tiếng hét hay gì, cơ thể cứng đờ lại.

"Aa, N, Natsuki xin lỗi! Cái này là có lý do—"

Tôi định nhảy ra giải thích, nhưng Natsuki đang ngẩn ngơ bỗng "hả" một tiếng nhìn quanh, rồi mặt đỏ bừng như lửa, gào lên dữ dội.

"C, c, c, cậu làm cái trò gì thế hả!? Vừa được cứu mà đã quấy rối tình dục, đúng là tên năng lực gia đại biến thái!? Đồ báng bổ thần linh!"

Thấy Natsuki như vậy, Soya vội vàng giải thích về 'Sắc Dục May Mắn', nhưng...

"M, May mắn? T, tức là đối với Furuya Haruhisa, mình là đối tượng của dục vọng sao...? A, không, t, trong tình huống này mà dục vọng với mình, thì đằng nào cũng là đại biến thái còn gì!"

Giọng to quá, to quá rồi!

Sự thật bị coi là đối tượng dục vọng có vẻ đã làm quá tải thước đo sự ghê tởm của cô tiểu thư con nhà gia giáo này. Natsuki thoáng lộ vẻ vui mừng như bị lỗi game, rồi ngay lập tức hét toáng lên để chối bỏ.

Chứng kiến màn đối đáp của bọn tôi, những người xung quanh không biết giới tính thật của Natsuki thốt lên đầy kinh hãi.

"Haruhisa-dono... không ngờ cả đàn ông cậu cũng xơi được... Midori tôi đây vẫn còn đánh giá thấp nửa thân dưới của Haruhisa-dono rồi...!"

"Onii-chan...?"

Midori-san thốt lên giọng đầy sợ hãi vượt qua cả sự ghê tởm, còn Sakura nhìn tôi bằng đôi mắt như ác linh đã tuyệt vọng đến mức linh hồn vẩn đục.

Người gia tộc Warashibe lục tục xuống xe phía sau còn tệ hơn:

"Kẻ Mang Bộ Phận nổi tiếng biến thái thì không nói, nhưng thái độ 'cũng không tệ lắm' của gia chủ nhà Sumeragi kia là sao..."

"Hay là vì Công chúa Momiji quản chặt quá không quan hệ được với phụ nữ nên chuyển sang đàn ông...?"

"Dù vậy thì cũng thiếu gì người ngon hơn chứ..."

Này nhaaaaaaaaaaaaaaaa!?

Hiểu lầm tai hại đang lan rộng theo nhiều nghĩa!

"Hửm...? Lạ thật. Gì đây... 'Radar họa mi' trong tim mình đang phản ứng...?"

Lại còn một đứa phiền phức bắt đầu đánh hơi thấy giới tính của Natsuki nữa chứ!

Tôi khéo léo đẩy Karasuma ra xa Natsuki, từ bỏ việc giải thích đống hiểu lầm, quay về phía chiếc xe tải đã dừng lại.

Bây giờ có việc quan trọng hơn danh dự của tôi (và Natsuki). Đó là giải cứu Enju.

"...Mà, nghi vấn về Onii-chan để sau rồi tính sổ."

Sakura lầm bầm câu đáng sợ, rồi cũng nhìn lên xe tải giống tôi.

"Việc bắt giữ tội phạm linh năng giờ mới bắt đầu. Không biết bên trong có cài đặt thuật thức gì, không được lơ là."

Trở lại với vẻ mặt của thanh tra, Sakura cảnh giác: "Có khả năng chúng tự sát hoặc dùng mạng con tin làm lá chắn", rồi lấy từ trong ngực áo ra hai quả cầu nhỏ. Có vẻ là linh cụ được dán đầy bùa chú.

Sakura nói: "Nên chia làm hai nhóm đột nhập vào thùng xe và buồng lái", rồi đưa cho tôi một quả.

"Đây là bom chớp nhoáng gây nhiễu thuật thức mà Cục Thanh tra hay dùng khi đột nhập. Bùa dán trên quả cầu có tác dụng chống lại hiệu ứng gây nhiễu và ánh sáng của các quả khác, chia cho các thành viên đột nhập đi."

Theo chỉ thị nhanh nhẹn của Sakura, tụi tôi chia làm hai nhóm.

Nhóm đột nhập vào buồng lái nơi khả năng cao có thủ phạm gồm tôi và Karasuma là chủ lực. Nhóm đột nhập vào thùng xe chưa rõ có gì gồm thanh tra Sakura và người dùng Thức Thần Soya là chủ lực. Người gia tộc Warashibe cũng chia làm hai nhóm chuẩn bị đột nhập.

"Được rồi, đi thôi! Tôi sẽ mở lối vào!"

Natsuki điều khiển cây cối phá vỡ tấm gương vô hiệu hóa thuật thức.

Ném bom chớp nhoáng vào chỗ thủng, nhóm tôi đồng loạt xông vào bên trong xe tải.

"Đến cứu em ngay đây, Enju!"

Nhưng cảnh tượng trải ra trước mắt chúng tôi khi xông vào xe tải lại hoàn toàn ngoài dự đoán.

"...Hả?"

Cảm giác kỳ lạ đầu tiên là buồng lái quá rộng.

Có thể đứng thẳng người mà không cần cúi, cũng không bị va chạm.

Trong xe lờ mờ tối, không có vô lăng, ghế ngồi hay cần số, chẳng có gì cả.

Thay vào đó, trước mắt tôi là—

"Cái gì thế này... gương...?"

Trong bóng tối lờ mờ, con đường bằng gương trải dài vô tận, phản chiếu hình dáng bối rối của tôi từ bốn phương tám hướng.

Nhóm Karasuma, thấy lạ vì không nghe tiếng giao chiến, cũng xông vào theo sau tôi, nhưng dù tất cả đã vào, không gian vẫn rộng thênh thang.

Nếu diễn tả ngắn gọn sự uy nghi rộng lớn này, thì cụm từ "Mê cung gương soi" là chính xác nhất.

"Gì thế này!? Sao trong xe tải lại rộng thế!?"

Hơn nữa ngay bên trái là nhóm Soya, những người lẽ ra phải đột nhập từ thùng xe, cũng đang ngơ ngác nhìn quanh giống bọn tôi.

"Này sao thế, bọn bắt cóc và con tin đâu rồi—đây là... !?"

Tiếp đó, Natsuki bước vào sau lưng tôi cũng nín thở khi nhìn lên không gian trải rộng trong xe tải.

Trong lúc đó, chuyên gia chiến đấu linh năng đối kháng—thành viên Cục Thanh tra Sakura, thốt lên đầy kinh ngạc:

"Tuyệt Vực...!"

4

"Tuyệt Vực, nói nôm na là một loại kết giới thuật thức khuếch đại sức mạnh của chính người thi triển. Nó tạo ra một sàn đấu có lợi cho bản thân để dụ kẻ địch vào hoặc để cố thủ."

Sakura, người từng phá hủy vài Tuyệt Vực trong công việc, vừa cảnh giác xung quanh vừa giải thích cho kẻ thiếu hiểu biết là tôi trong không gian bí ẩn trải rộng bên trong xe tải—mê cung gương.

"Vì là thuật thức mạnh nên tốn rất nhiều thời gian và công sức để xây dựng, thường thì tội phạm linh năng hay thi triển lên nơi ẩn náu của chúng..."

Sakura nhăn mặt.

"Việc triển khai một mê cung chú thuật rộng lớn thế này chỉ trong một chiếc xe tải mười tấn bình thường là bất khả thi. Chắc là độ tương thích giữa Thức Thần dạng ký sinh này và thuật giả cực kỳ tốt... Nếu vậy thì năng lực của thuật giả cũng được khuếch đại đáng kể. Không dễ xơi đâu."

Dù bên này có Thập Nhị Sư Thiên, nhưng sức mạnh của Natsuki cơ bản chuyên về đánh nhanh thắng nhanh.

Việc công phá mê cung chú thuật có khả năng kháng thuật thức nhất định sẽ tốn nhiều thời gian, theo lời Sakura.

"Không thể nào... Vậy việc giải cứu Enju-sama sẽ còn chậm trễ hơn...?"

Người thốt lên giọng run rẩy khi nghe Sakura nói là Midori-san.

Không, nhìn kỹ thì người gia tộc Warashibe ai nấy đều tái mét, có người còn liên lạc về nhà chính Warashibe để hỏi một câu bí ẩn: "Temari-sama đã hồi phục đến mức nào rồi!?".

Thái độ đó không giống lo lắng cho Enju, mà giống như đang sợ hãi một điều gì khác.

Cảm giác sai lệch mơ hồ mà tôi cảm thấy về gia tộc Warashibe—về hoàn cảnh của Enju, bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn.

Việc Enju không thể ra ngoài, thực sự là do bệnh tật sao...?

"Nghĩ đến cảm xúc của Enju-sama, tôi định sẽ giấu Haruhisa-dono đến cùng..."

Trong tư thế nửa quay lưng lại với chúng tôi đang bối rối, Midori-san thốt lên giọng đau khổ.

"Nếu việc giải cứu Enju-sama tốn thêm thời gian, thì việc giấu giếm thêm nữa là—"

Đúng lúc Midori-san định nói gì đó.

"Oái!?"

"Hí!?"

"Gì thế này!?"

Tiếng la hét hoảng loạn vang lên xung quanh át cả tiếng Midori-san.

"Á!? Cái gì kia!?"

Quay lại nhìn, bọn tôi cũng rùng mình ớn lạnh.

Những tấm gương soi cấu thành mê cung.

Hình ảnh phản chiếu của người gia tộc Warashibe trong đó đột nhiên chuyển động khác với bản thể, rồi trườn ra.

Di chuyển như thằn lằn, chúng bò ra phía này và lao vào tấn công.

Số lượng khá lớn. Vô số ảnh phản chiếu từ gương soi liên tục bò ra, số lượng ngày càng tăng. Không gì rùng rợn hơn thế.

"Không chỉ khuôn mặt mà chất lượng linh lực cũng giống hệt!? Chẳng lẽ đây là Song Trùng sao!?"

"Số lượng này... quả nhiên sức mạnh của thuật giả đang được khuếch đại...!"

Soya điều khiển Thức Thần và Sakura cầm vũ khí đều lộ vẻ kinh ngạc, vào thế nghênh chiến.

"Hừ, dù có đông đến đâu, dùng mấy tên lính quèn này để đối phó với ta thì đúng là nực cười!"

Natsuki vừa giữ sức vừa dùng cây mọc từ đầu áp đảo đám Song Trùng bằng sức mạnh vượt trội.

Karasuma? Karasuma thì đang trói gô Song Trùng của Midori-san lại và hưng phấn ở một góc: "Là hàng giả nên hợp pháp! Hàng giả nên hợp pháp!".

Tạm quên sự tồn tại của Karasuma, tôi cũng dùng Tuyệt Đỉnh Trừ Tà tham gia đánh chặn.

Song Trùng của người gia tộc Warashibe rùng mình bắn ra chất lỏng bí ẩn, hét lên [Nhaaaaaaaa!? ♥♥] rồi tuyệt đỉnh dữ dội và biến mất.

—Aa ♥ Cái này ngon đấy! Đỡ hơn đám ác linh một chút ♥

Mihoto reo lên vui sướng.

"Số lượng đông nhưng bình tĩnh xử lý là ổn! Dù giống đến đâu thì sức mạnh của Song Trùng cũng chỉ là bản sao kém chất lượng của bản gốc! Một mình chấp nhiều bản sao của chính mình vẫn dư sức!"

Sakura hét lên để cổ vũ.

Như lời chứng minh, tụi tôi lần lượt hạ gục những Song Trùng cứ liên tục trồi ra.

Tuy nhiên, chiến trường nơi người gia tộc Warashibe làm trung tâm có gì đó lạ lùng.

"Hự, khó đánh quá! Tại sao!?"

"Chúng sao chép sự may mắn của chúng ta rồi triệt tiêu lẫn nhau! Dù là bản kém chất lượng nhưng số lượng đông thì...!"

Giữa những tiếng than vãn khổ chiến, còn có rất nhiều giọng nói khác vang lên.

Không phải từ những Trừ Tà Sư đang chiến đấu.

Đám Song Trùng, không hiểu sao lại bu vào người gia tộc Warashibe nhiều hơn chúng tôi, đang gào thét những lời vô nghĩa.

[Tao muốn đấm mày một lần cho bõ ghét!]

[Mày á, cái tật đó tởm thực sự. Nhìn phát bực]

[Tao muốn liếm nhãn cầu của màyyyyyyyyyyy!]

[Này cậu, chia tay con bé tính nết xấu xí đó đi, hẹn hò với tôi này]

Đó là những lời chửi bới ấu trĩ, hoặc những câu nói lộ rõ mục đích gây chia rẽ.

Trong đám Song Trùng, có kẻ mặc kệ Trừ Tà Sư đánh chặn, lăn ra đất định nhìn trộm váy, có kẻ thì đánh nhau với chính Song Trùng khác.

Nhưng mỗi khi chứng kiến hành động của đám Song Trùng đó, người gia tộc Warashibe lại mất bình tĩnh, bắt đầu nhìn nhau bằng ánh mắt ngờ vực, và theo đó sự phối hợp giữa các nhóm trở nên lỏng lẻo thấy rõ.

"Người gia tộc Warashibe đang làm cái trò gì vậy! Bị mấy lời nhảm nhí của hàng giả làm lung lay, thế mà cũng là dân chuyên nghiệp sao!"

Natsuki mắng mỏ vẻ ngán ngẩm rồi lập tức lao vào hỗ trợ gia tộc Warashibe.

Trong khi đó, giữa hỗn chiến, Soya đang dùng Dâm Nhãn để phân biệt thật giả giúp Natsuki chỉ tấn công hàng giả, bỗng thốt lên "Hả!?".

"Khoan Sumeragi-san, đám Song Trùng này lạ lắm!? Nhìn kỹ thì không chỉ chất lượng linh lực mà cả dữ liệu hiển thị trên Dâm Nhãn cũng gần như y hệt bản gốc... Đây không chỉ là hàng giả đơn thuần đâu!"

Người sở hữu Dâm Nhãn có thể nắm bắt thông tin về tình dục—từ giấc mơ ướt, tư liệu thủ dâm đến ham muốn tình dục và người mình thích—Soya nhìn đi nhìn lại chiến trường như để xác nhận, rồi nói ra suy đoán đáng sợ:

"Đám Song Trùng này, chẳng lẽ đang phản chiếu tiếng lòng và ham muốn của bản gốc...?"

"Đùa hả!?"

Không chỉ tôi, mà cả Natsuki và Sakura đang đánh chặn Song Trùng cũng lộ vẻ khó tin.

Nghe nói tạo ra Song Trùng sao chép năng lực (dù kém chất lượng) đã khó lắm rồi, đằng này lại còn sản xuất hàng loạt loại phản chiếu cả nội tâm thì đúng là kỹ năng đặc biệt cấp Cửu Cựu Gia.

Khó mà tin nổi có người sở hữu thuật thức như vậy.

(Nhưng mà nhìn sự dao động của người gia tộc Warashibe, thì giải thích thế mới hợp lý...!)

Chẳng cần Dâm Nhãn, nếu thấy Song Trùng của mình có hành động "đúng tim đen", thì việc nghĩ rằng các Song Trùng khác cũng vậy là điều tự nhiên.

Và nếu hành động đó là những suy nghĩ thật lòng đen tối hay ham muốn thường ngày phải che giấu... thì với một đội ngũ lão luyện gắn bó lâu năm, sự ngờ vực và rạn nứt sẽ càng lớn.

Chỉ bị rối loạn phối hợp thôi đã là chứng tỏ người gia tộc Warashibe xuất sắc lắm rồi.

"Song Trùng độ chính xác siêu cao sao chép cả nội tâm, lại còn dùng thuật thức gương—"

Như tôi, Sakura sau khi tin chắc suy đoán của Soya là đúng, nhíu mày nghiêm trọng:

"Chẳng lẽ kẻ bắt cóc này là Hashihime Kagami...!?"

"Em biết gì không Sakura!?"

"Ả ta đã lẩn trốn từ trước khi em bắt đầu tu luyện nên em cũng không rõ lắm, nhưng ả là tội phạm linh năng cấp một được gọi là 'Gương Kính Phù Thuỷ'!"

Sakura vừa cùng tôi đánh chặn Song Trùng vừa tiếp tục phân tích kẻ bắt cóc.

"Dù vậy thì việc tạo ra Song Trùng độ chính xác cao thế này... Nhưng mà đúng rồi, nếu dùng chính Song Trùng của bản thể làm vật xúc tác thay vì tóc hay móng tay, rồi cộng thêm cảm xúc tiêu cực thật sự mà linh năng giả bị sao chép tỏa ra, thì sự bất thường về sức mạnh và số lượng của đám Nguyền Tinh Linh kia cũng giải thích được...!? Chết dở! Nếu thế thì lại—"

Ngay khoảnh khắc Sakura giật mình quay mặt về phía sâu trong mê cung.

Oooooooooooooooo!

Như đã hẹn trước, từ sâu trong mê cung, một khối đen ập tới.

Ban đầu còn nhỏ, nhưng như để chứng minh giả thuyết của Sakura, khối đen hút lấy thứ gì đó như sương đen từ đám Song Trùng và lớn nhanh như thổi.

Nó trở nên to lớn ngang ngửa tam hoặc tứ đẳng, lao thẳng vào người gia tộc Warashibe.

"Nguy to! Vừa đối phó với đám Song Trùng đó thì nhóm Midori-san không trụ nổi đâu!"

Đúng lúc chúng tôi định lao vào hỗn chiến thì.

Kinn!

"Hả!?"

Một kết giới bất ngờ xuất hiện ngăn cách chúng tôi và người gia tộc Warashibe.

Tưởng là đòn chia cắt của tên bắt cóc Hashihime Kagami, tôi định tung Tuyệt Đỉnh Trừ Tà vào kết giới, nhưng tay tôi dừng lại ngay sát nút.

"Không được! Mọi người hãy đi trước đi!"

Người triển khai kết giới để chia cắt bọn tôi—hay đúng hơn là để Song Trùng và Nguyền Tinh Linh không tràn sang phía tụi tôi—chính là Midori-san.

"Đây là giả thuyết của tôi, nhưng việc tạo ra Song Trùng của những người có sức mạnh trên mức nhất định có lẽ tốn thời gian! Việc Song Trùng của các vị vẫn chưa xuất hiện là bằng chứng!"

Midori-san vừa gạt bỏ những Song Trùng nam nữ đang bu vào ngực và mắt mình, vừa đấm bay Song Trùng của chính mình đang hét lên [Cái l*n nhẵn thín của Enju-sama trông thế nào nhở!] với vẻ mặt kinh hoàng, vừa gào lên với nhóm tôi đầy quyết tử.

"Thật sự không còn thời gian nữa! Cứ dựa dẫm vào mọi người thật đáng xấu hổ, nhưng chúng tôi cũng là dân chuyên nghiệp! Ở đây cứ giao cho bọn tôi, các vị hãy đi trước một khắc cũng được trước khi Song Trùng của bản thân được sinh ra! Đến chỗ Enju-sama! Tụi tôi nhất định sẽ đuổi kịp!"

"...! Đã hiểu!"

Chứng kiến tấm lưng của Midori-san, người đang liều chết tập hợp người gia tộc Warashibe và dũng cảm lao vào đám kẻ thù, chúng tôi không thể từ chối.

"Nhanh lên Furuya-kun!"

"Mufufu, nếu là kẻ bắt cóc thì trói bản thật cũng hợp pháp, trói chặt cũng hợp pháp... guhehe"

Được Soya và Karasuma (người cũng chuyển chế độ ngay lập tức giống tôi) thúc giục, tôi hướng về phía sâu trong mê cung.

""...""

Trong thoáng chốc, Sakura và Natsuki tỏ vẻ chần chừ, nhưng...

"Con nhỏ biến thái kia thì không nói, nhưng Onii-chan và Misaki cũng thiếu do dự quá đấy... Chẳng lẽ bị Song Trùng phanh phui cũng chẳng có gì đáng ngại sao...? Mà thôi, mình cũng chẳng có gì mờ ám, nếu Song Trùng của mình xuất hiện thì diệt gọn trước khi nó nói thừa là được... Biết đâu lộ một chút thì Onii-chan lại để ý đến mình..."

"Sợ hãi ở đây là nỗi ô nhục của gia tộc Sumeragi... Hơn nữa nếu chênh lệch thực lực tạo ra độ trễ khi sao chép, thì việc sao chép mình—Thiên Nhân Giáng Thế—dù có mười năm cũng không thể... Mà ngay từ đầu mình làm gì có cảm xúc nào bị lộ mà phải sợ? ...Hơn nữa, có khả năng biết được suy nghĩ thật của Haruhisa về lời cầu hôn của mình…”

Hai người họ lẩm bẩm gì đó như để tự trấn an, rồi lập tức đi theo chúng tôi.

—Rốt cuộc, tôi vẫn lỡ mất câu chuyện về hoàn cảnh của Enju mà Midori-san định nói.

Lý do người gia tộc Warashibe lo lắng về thời gian cũng chưa rõ.

Nhưng không sao.

Dù Enju có mang trong mình điều gì, thì mục tiêu giải cứu cô bé càng sớm càng tốt vẫn không thay đổi.

5

"Trung tâm linh lực... sào huyệt của kẻ bắt cóc ở hướng này."

Chia tay nhóm Midori-san, chúng tôi chạy bộ trong mê cung gương theo sự dẫn đường của Sakura, người đang sử dụng thuật thức dò tìm để phá giải mê cung chú thuật.

Không gian mờ tối được bao quanh bởi gương bốn phương tám hướng khiến người ta dễ mất phương hướng nếu lơ là dù chỉ một chút, nhưng bước chân của Sakura—người từng tham gia phá giải vài Tuyệt Vực với tư cách thanh tra—vẫn không hề do dự.

Tin tưởng tuyệt đối vào khả năng phá mê cung của cô em gái đáng tin cậy, tôi nhìn lên Thức Thần mà Soya triệu hồi phía sau. Một Thức Thần có kích thước khá lớn, gần đạt Tứ Đẳng.

"Thấy rồi, đây này. Gia cố giúp nhé."

"Ừm."

Thân cây của Natsuki quấn quanh mông của Thức Thần mà tôi chỉ, che đi huyệt đạo sung sướng đang phát sáng nhàn nhạt.

Làm cái gì vậy ư? Đó là biện pháp đối phó với "Song Trùng của tôi".

Dù lý tưởng nhất là bắt giữ tội phạm trước khi Song Trùng của bọn tôi được sinh ra, nhưng thời gian phá mê cung lẫn thời gian tạo Song Trùng đều là ẩn số.

Vì vậy, tụi tôi hành động với giả định sẽ chạm trán Song Trùng của chính mình và chuẩn bị trước thế này.

Việc ưu tiên đối phó với Song Trùng của tôi là do sự tồn tại của Tuyệt Đỉnh Trừ Tà.

Tuyệt Đỉnh Trừ Tà có thể vô hiệu hóa cả Ác Linh Thất Đẳng hay Quái Dị Hồn chỉ bằng một đòn, nên dù là bản sao kém chất lượng cũng có nguy cơ gây sát thương lớn, vì thế chúng tôi quyết định đối phó trước bằng Thức Thần của Soya đã được che huyệt đạo.

Kế đến là Karasuma với thuật trói buộc siêu mạnh chỉ giới hạn cho nữ, nhưng khoản đó Natsuki (được coi là nam) và tôi sẽ ưu tiên xử lý.

...Trong tình hình đó, không hiểu sao Sakura và Natsuki lại tranh nhau vị trí "đội trưởng tiên phong khi gặp Song Trùng" với khí thế bức người khiến tôi hơi lo, nhưng chắc hai người đó sẽ không thua bản sao kém chất lượng đâu.

Dặn dò nhau "Lờ đi mọi lời nói của Song Trùng nhé" và chuẩn bị tinh thần, cả nhóm tiến vào mê cung.

Một lúc sau khi chia tay nhóm Midori-san, hiệu quả của Khoái Lạc Tăng Điểm cũng đã hết từ lâu.

"Được rồi, trung tâm linh lực rất gần. Thế này thì sắp—Hả!?"

Sakura đang tiến bước thuận lợi bỗng giật vai.

Ngay sau đó, linh lực bùng lên toàn thân Sakura.

"Ra rồi...!"

"Cảm giác này... chẳng lẽ Song Trùng của mình cũng đã...!? Nguy... à không, láo xược!"

Natsuki cũng giật mình cứng đờ người, nhưng khoảnh khắc sau đó đã cùng Sakura lao vút đi với khí thế khiến đồng minh như tôi cũng phải sợ.

Họ cảm nhận được khí tức của Song Trùng ở bên kia góc rẽ.

"Oa oa!? Hai người nhanh quá đấy!?"

Soya cho Thức Thần đã gia cố chống Tuyệt Đỉnh Trừ Tà đuổi theo, tôi và Karasuma cũng chạy theo sau một nhịp.

"Chết tiệt, quả nhiên vụ giải quyết vụ án trước khi Song Trùng được tạo ra là quá hời!"

Nhưng theo sự dò tìm của Sakura thì chỗ ở của thủ phạm chỉ còn một chút nữa, biện pháp đối phó Song Trùng cũng đã làm kỹ. Lời nói của Song Trùng sao chép cả nội tâm thì phiền phức thật, nhưng nếu đã chuẩn bị tinh thần và đập nát ngay lập tức thì không vấn đề gì.

Nói cách khác đây là sự kháng cự cuối cùng của thủ phạm.

Đột phá ngay và đến chỗ Enju! Dốc toàn lực đuổi theo Sakura, tôi bỗng thấy lạ.

"...? Không có tiếng chiến đấu?"

Nơi Sakura và Natsuki lao vào lẽ ra là một không gian rộng lớn nhìn thấy được sau khúc quanh.

Từ không gian đó vang lên những âm thanh khô khốc hay dính nhớp một cách đều đặn, cùng những giọng nói quen thuộc đứt quãng [—nữa đi, mạnh nữa—] [—ư, sướng—].

Chắc chắn Song Trùng của cả bọn đã xuất hiện, và Natsuki cùng Sakura đã lao vào đó với khí thế quỷ thần, thế mà mãi chẳng nghe thấy tiếng giao chiến.

Rốt cuộc là—vừa lo lắng, tôi cùng nhóm Soya xông vào phòng rộng.

"Hả!? Sao thế hai người! Sao lại đứng ngây ra... hả...?"

"Có sao không!? Dính phải thuật lạ nào rồi à... ể...?"

Đập vào mắt tôi khi bước vào phòng là bóng lưng Natsuki và Sakura đang đứng chết trân gần lối vào.

Cả hai không thi triển thuật thức, cũng không nhúc nhích, dáng vẻ đó thật bất thường. Tôi và Soya lay vai hai người họ—nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tôi và Soya cũng suýt mất lời, à không, mất luôn ý thức giống họ.

Bạch bạch bạch bạch bạch! Chùn chụt chùn chụt! Nhoét nhoét nhoét!

[Á ♥! Aan ư ♥! Ra ♥! Ra ra ra ♥! Ra mất hoy ♥!]

[Onii-chan ♥! Onii-chan ♥! Chụt, liếm... aan ♥! Iu nhắm ♥ Onii-chan ♥]

[note88433]

47ddde2c-8881-41c9-90d8-daaac2a8c07f.jpg

[Cô làm cái gì thế!? Đừng có cướp Onii-chan của tôi!!]

[Nói gì vậy!? Furuya-kun là Nhân Thức Thần của tôi!? Là của tôi chứ!]

Đám Song Trùng tỏa sát khí về phía Natsuki nhưng bị cây trói nên không làm gì được.

"Khoan đã!? Cái đó nguy đấy!? Lần đầu của Onii-chan...!"

"...Dùng sức mạnh của nhẫn gây đau đớn liên tục thì chắc thằng em của Furuya-kun sẽ teo lại và giữ được trinh tiết..."

Cảm thấy luồng khí bất ổn từ phía nhóm Soya, nhưng không nghĩ sẽ có sự giúp đỡ đàng hoàng nào.

Tưởng chừng trinh tiết sẽ mất dưới sự giám sát của đồng đội, thì đúng lúc đó.

"Ư... gư... a..."

Tình huống Song Trùng của mình cứ mở mồm ra là "tạo con", cưỡng ép cướp trinh tiết đàn ông, là điều mà cô tiểu thư cành vàng lá ngọc không thể chịu đựng nổi.

"Ưgaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!"

Mặt đỏ bừng, Natsuki gầm lên như thể không thể chịu đựng thêm nỗi xấu hổ nào nữa.

Thần khí bùng nổ từ cơ thể cô ấy mạnh nhất trong ngày hôm nay, xé toạc dây trói của Karasuma giả một cách dễ dàng.

Chế độ nghiêm túc của Thiên Nhân Giáng Thế, mượn sức mạnh Thần tộc chiến đấu.

Sức mạnh đó to lớn nhưng rủi ro tương ứng.

Dù Natsuki đã có thể rút ra 100% sức mạnh của công chúa Momiji, nhưng gánh nặng lên cơ thể rất lớn nên chỉ duy trì được trong thời gian cực ngắn.

Trong trạng thái không để công chúa Momiji chiếm hữu thì thời gian còn ngắn hơn, nên phải chọn thời điểm cẩn thận—nhưng mà.

"Gaaaaaaa!! Mình đã định để dành cho lúc nguy cấp, nhưng cái trò thác loạn tục tĩu này, mình không thể để yên được nữaaaaaa!"

Máu dồn lên não, Natsuki chẳng màng tiết kiệm sức lực, thổi bay tất cả.

Cây thần mọc từ đầu Natsuki lấp đầy căn phòng với tốc độ kinh hoàng, nghiền nát đám Song Trùng đang sờ ếch. Song Trùng của Natsuki đang định cưỡng hiếp tôi bị xé xác kỹ càng, bản sao của Soya và Sakura cũng bị diệt gọn.

Quân đoàn Karasuma đang gào lên "Tên đại biến thái đó, ai mà phân biệt được thật giảaaaaa!" cũng bị nuốt chửng bởi sóng cây cùng với bản gốc. Tự làm tự chịu.

Nhưng cơn cuồng nộ của Natsuki chưa dừng lại.

Cây cối phát triển phá vỡ những tấm gương xung quanh với sức mạnh khủng khiếp, nghiền nát mê cung gương có khả năng kháng thuật thức một cách dễ dàng.

"C, Cứu được rồi..."

Nhìn sự phá hủy đó, tôi vuốt ngực thở phào.

Dù khiến Natsuki tiêu hao sức lực ngoài dự kiến, nhưng có lẽ đó là cách duy nhất để phá vỡ tình huống đó.

"Nghe đồn rồi nhưng... sức mạnh Thiên Nhân Giáng Thế vô lý thật đấy."

Sakura thoát khỏi trói buộc của Karasuma (bản sao) chạy lại bên tôi và thốt lên.

"Nhưng nhờ vậy mà rút ngắn được kha khá. Chỉ còn một chút nữa là đến sào huyệt của tên bắt cóc dâm dục dối trá!"

Sakura dò tìm lại đường đi trong mê cung đã bị phá nát và tuyên bố mạnh mẽ.

Nghe vậy, Soya nắm chặt tay:

"Được rồi, nhanh lên nào! ...Người tạo ra Song Trùng bịa đặt thế kia, không thể để chúng nhởn nhơ được..."

Cảm giác Soya tỏa ra luồng khí thù hằn cá nhân không liên quan đến nhiệm vụ... Sakura cũng có vẻ tương tự nên tôi không dám đả động đến.

"Này Natsuki! Bọn tôi đi trước đây, cậu ổn chứ!?"

Tôi gọi Natsuki, người vừa dừng phá hoại và lấy lại bình tĩnh.

Chắc chắn cô đã dùng khá nhiều sức, tôi hỏi để xác nhận xem có ổn không, nhưng Natsuki lại trả lời ngoài dự đoán.

"Không, tôi sẽ ở lại đây. Các cậu đi nhanh đi."

Vẫn đỏ mặt đến tận mang tai, Natsuki nhất quyết không nhìn mặt tôi, vừa dùng cây thu hồi Karasuma đang ngất xỉu vừa nói.

Định làm gì vậy... chúng tôi đang thắc mắc thì.

"Nhìn kìa. Kẻ địch đã thay đổi chiến thuật."

Natsuki chỉ vào một lối đi kéo dài từ sảnh trước.

Từ con đường mà sự phá hủy của Natsuki chưa chạm tới, Song Trùng của bọn tôi lại được sinh ra, nhưng có một điểm khác biệt.

Không có Song Trùng của tôi.

Chỉ có phe nữ được sinh ra. Hơn nữa, ngay khi phát hiện ra tôi, chúng lao tới với ánh mắt đầy dục vọng! Sợ quá đi mất!

"Phía trước đám Song Trùng sẽ không, ờ thì, giao cấu với nhau nữa, mà sẽ nhắm vào cậu một cách dai dẳng. ...Lý do thì không rõ nhé!"

Natsuki vừa dựng rào chắn bằng cây vừa nói.

"Trong khi tấn công tên bắt cóc phía trước, nên tránh tình huống bị đám Song Trùng đó tấn công từ phía sau tạo thành thế gọng kìm. Cần có người chặn hậu. Vậy thì tôi, người đã tiêu hao sức lực, là phù hợp nhất. —Tuyệt đối không phải vì ngại nhìn mặt cậu hay gì đâu nhé!"

Natsuki đột nhiên to tiếng.

Không, tôi cũng thấy ngại nên không cần phải cố chấp thế đâu...

"Nhưng mà cậu, giờ thì ổn nhưng lát nữa song trùng của Karasuma lại ra thì..."

"Không vấn đề."

Cơ thể Natsuki được bao phủ bởi cành lá như lần thấy ở vườn Hồng Phú Sĩ, biến thành hình dạng như quả bóng rêu Marimo khổng lồ.

"Ở trạng thái che kín mặt này, thuật trói buộc của tên biến thái số 2 vốn phản ứng với mỹ nữ sẽ không kích hoạt. ...Hừ. Giá mà làm thế này ngay từ đầu thì đã tránh được vụ thác loạn kia rồi!"

Natsuki giậm chân thình thịch, rồi quay lưng hẳn về phía tụi tôi.

"Hiểu rồi thì đi mau đi! Đã để tôi chặn hậu thì nhất định phải cứu được con tin đấy!"

"...! Xin lỗi, nhờ cậu!"

Cảm ơn quyết định của Natsuki, chúng tôi tiến sâu vào mê cung gương.

Đúng như dự đoán "còn một chút nữa" của Sakura, con đường phía trước là đường thẳng—và rồi một cánh cửa khổng lồ hiện ra.

Cánh cửa có vẻ bị khóa bằng thuật thức, Sakura đưa tay định giải mã.

Nhưng tôi, tiếc rẻ thời gian, lao tới theo đà và điểm vào huyệt đạo sung sướng của cánh cửa.

Bibikun! Baki!

"Uryaaaaaaa!"

Cánh cửa lớn lên đỉnh trở nên lỏng lẻo, tiếp đó Thức Thần của Soya thổi bay cánh cửa dày cộp.

Phía sau cánh cửa là một không gian rộng lớn hơn hẳn, và ở đó có hai bóng người.

"Enju!"

"...! Ưm! Ưm!"

Một người là thiếu nữ mặc âu phục, miệng bị bịt, cơ thể cứng đờ bất tự nhiên giữa những tấm gương soi.

Và người kia—

"Kufufu. Ngạc nhiên thật. Đến được đây nhanh thế này, đúng là một đội ngũ thân thiết và thực lực... Ghen tị quá."

Mỹ nhân bốc lửa với mái tóc vàng quen thuộc, dù đứng trước ba tụi tôi vẫn nở nụ cười ngạo nghễ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tluc: Trảm 2547 từ Phân cảnh thác loạn chỉ có ở Novest.
Tluc: Trảm 2547 từ Phân cảnh thác loạn chỉ có ở Novest.