[Ga Phi lê] [note90761]
Một người đàn ông ngậm điếu thuốc trong miệng trước ga tàu xập xệ với biển tên như vậy. Hắn châm điếu thuốc bằng bật lửa rồi nhìn chằm chằm vào đoàn tàu đang đứng yên trong khi từ từ hít vào làn khói.
“Gaaaah! Aaaaah!”
Tiếng hét của một người nào đó vang lên từ phía bên kia ô cửa sổ tàu đã nhuộm máu. Những mảnh thịt và máu tràn ra từ kẽ hở ở cửa, bóng hình thoáng hiện lên qua ô cửa sổ run rẩy từng đợt một hồi rồi hoàn toàn trở nên im lìm.
“Chết rồi.”
Lại một vật hiến tế nữa được dâng lên. Người đàn ông búng điếu thuốc đi trong khi nhìn những con khỉ nhỏ mang theo dao phi lê di chuyển đến địa điểm khác.
Đúng lúc ấy, một ai đó bước đến phía sau hắn.
“Anh đang làm gì ở đây vậy, Eddie?”
Người đàn ông được gọi là Eddie quay đầu về phía chủ nhân của giọng nói.
Hình ảnh một người phụ nữ mặc bộ váy Gothic Lolita đen tuyền phản chiếu trong mắt hắn.
Eddie nhìn cô ta một hồi rồi lại quay về con tàu.
“Chỉ xem thôi.”
“Em không biết là anh có sở thích với mấy thứ tàn khốc đấy. Nếu vậy thì phải nói đi chứ. Em đã có thể làm cho nó trở nên giải trí hơn rồi.”
Người phụ nữ vòng tay ôm lấy cơ thể của Eddie. Eddie cười khẩy rồi đẩy cô ta đi.
“Số lượng vật hiến tế con người đã vượt quá một nghìn. Sớm thôi dị thường này sẽ không còn bị giam giữ trong giấc mơ nữa mà xuất hiện trong cả hiện thực.”
“Hoàn hảo để thu hoạch nhỉ. Phải rồi, chúng ta đã tốn biết bao công sức nuôi dưỡng nó đến vậy cơ mà. Đã đến lúc để nuốt chửng nó rồi.”
Càng ham muốn sinh mạng thì dị thường sẽ càng mạnh hơn. Cùng một chủng loại, khoảng cách giữa con đã nuốt chửng cả trăm với con mới chỉ hấp thụ một vài thật sự là khác nhau một trời một vực.
Dĩ nhiên, dị thường với chất lượng vượt trội hơn sẽ sở hữu giá trị ma pháp lớn hơn. Không chỉ có chất lượng tốt hơn mà nó còn chứa đựng cả sinh lực của những con người đã hấp thụ, khiến nó trở thành một nguyên liệu xuất sắc cho các ma pháp hay nghi lễ. Không phải tự nhiên mà ma pháp sư săn lùng dị thường.
Nhưng Eddie không có ý định trực tiếp ra mặt như vậy.
Làm sao một ma pháp sư tao nhã có thể chạy đi chạy lại như những con sâu bọ Cục Quản thúc về cơ bản chẳng khác gì lũ nô lệ của quốc gia cơ chứ?
Ma pháp sư là sinh vật cao quý và xinh đẹp. Họ ưu tú hơn nhiều so với con người và có khả năng thống trị thế giới nếu muốn.
Cục Quản thúc? Tòa Thánh? Cartel?
Tất cả đều là tập hợp của những kẻ tầm thường. Làm sao những thứ chỉ sở hữu thân xác và tâm trí của con người hèn mọn lại dám đứng trước ma pháp sư?
Hiện tại chúng vẫn có thể ngẩng cao đầu, nhưng rồi chúng cũng sẽ là những kẻ đầu tiên quỳ phục. Khi thời điểm đó đến, chúng sẽ trở thành những con chó trung thành của ma pháp sư, tùy ý cung cấp những vật phẩm và nguyên liệu cần thiết.
Nhưng… việc đó vẫn chưa khả thi.
Mặc dù khó chịu và kinh tởm như vậy, hắn vẫn phải thận trọng. Hắn cần phải tích lũy nhiều sức mạnh hơn nữa và xây dựng nền móng để đặt thế giới dưới chân mình.
Vì lẽ đó, hắn cần nguyên liệu với chất lượng tốt hơn. Nhưng như đã nhắc đến trước đấy, Eddie không đặc biệt thích hành vi mọi rợ như chạy đi chạy lại trên hai chân.
Vậy nên hắn đã chọn cách này.
“Gaaaah!!! Cứu, cứu tôi, cứu tôi vớiiiii!!!”
Thứ được gọi là Giấc mơ khỉ. [note90762]
Một truyền thuyết đô thị bắt nguồn từ Nhật Bản nhưng giờ đây đã trở thành một hiện tượng dị thường thật sự tồn tại. Một dị thường trong mơ, chỉ xuất hiện trong những giấc mơ và giết con người một cách tàn bạo.
Do nó không tồn tại trong hiện thực, ngay cả Cục Quản thúc cũng gặp khó khăn trong việc truy dấu nó. Không có dị thường nào tốt hơn thứ này để nuôi dưỡng bằng cách cưỡng ép cho ăn vật hiến tế rồi triệu hồi trong hiện thực để săn lùng.
Sau khi đã nuốt chửng hơn nghìn người, chất lượng của nó hẳn phải cực kỳ xuất sắc.
Chỉ với một cuộc đi săn, hắn có thể kiếm được những nguyên liệu tương đương với hàng chục dị thường khác.
Chừng đó là đủ để hắn nhắm một mắt thực hiện cuộc đi săn mọi rợ.
“Tập trung vào các bản tin sắp tới đi. Nếu như xác chết được tìm thấy số lượng lớn trên tàu ở một quốc gia cụ thể, khả năng cao đó là nơi nó đã làm tổ.”
“Hừm. Nhưng mà em không thật sự thích đi nước ngoài cho lắm.”
Người phụ nữ thở dài thườn thượt và mở chiếc ô che nắng của mình ra.
Đoàn tàu đang đứng yên lại bắt đầu di chuyển về trước. Xuyên qua làn sương đỏ dày đặc đến mức không thể nhìn thấy dù chỉ một chút phía trước, đoàn tàu biến mất cùng với tiếng kêu của những con khỉ.
“Khả năng cao nhất là nơi đã sinh ra truyền thuyết đô thị, Nhật Bản nhỉ? Nhưng mà mấy vu nữ ở đó khó chịu lắm.”
“Có thể là Nhật Bản hoặc nơi nào khác ở gần đó. Nó thường sẽ xuất hiện tại nơi truyền thuyết đô thị lan truyền.”
“Hừm… Thế còn Hàn Quốc thì sao?”
Người phụ nữ đề xuất.
“Có lẽ nhờ có mạng xã hội đặc biệt phát triển mà Hàn Quốc dường như là nơi có đủ loại truyền thuyết đô thị và truyện quái đản đang sống và hít thở.”
“Đó là một nơi kỳ lạ. Cục Quản thúc ở đấy cũng khá có năng lực. Nhưng mà vẫn chưa thể chắc chắn là nó sẽ xuất hiện ở Hàn Quốc được. Nếu việc đó xảy ra thì… chúng ta sẽ cần phải hành động nhanh hơn Cục Quản thúc.”
“Phiền phức ghê. Ước gì nó cứ xuất hiện ở đâu đấy trong Châu Phi luôn đi.”
“Đối đầu với các phù thủy voodoo thì không sao à?” [note90763]
Eddie mỉm cười hỏi vậy. Người phụ nữ đóng chiếc ô che nắng lại.
“Chúng chẳng là gì so với chiêu hồn sư cả. Giết bọn chúng thì có gì khó cơ chứ?”
Thay vì trả lời người phụ nữ, Eddie lấy ra một con dao từ trong túi áo.
“Chúng ta sẽ theo dõi bản tin. Chắc sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”
“Nếu con búp bê khỉ ở nhà anh bắt đầu cử động thì nhớ phải ngay lập tức báo cho em đấy. Với cả để đề phòng thì hãy chú ý cả bản tin thế giới nữa.”
Nói vậy xong, người phụ nữ đưa đầu nhọn của chiếc ô hướng vào cổ mình.
Rồi phập. Không chút do dự, cô ta đâm thủng họng mình. Eddie cũng dùng con dao để tự cắt lìa đầu của bản thân.
Khi cái đầu đã bị chém đứt của hắn chạm đất, Eddie tỉnh dậy từ trong giấc mơ.
Con búp bê khỉ cầm con dao bếp mà hắn đã đặt ở đầu giường đang nhìn chằm chằm vào hắn, khóe miệng của nó kéo dài thành một nụ cười quái dị.
***
Ian bắt tàu tốc hành đến Busan theo đúng thời gian đã đặt trước. Mặc dù đây là lần đầu tiên cậu đi tàu tốc hành, nó cũng không quá đặc biệt. Giống như mấy loại tàu khác thì cũng chỉ là ghế ngồi khó chịu và người ngồi bên cạnh hoàn toàn là một người xa lạ thôi.
Dù vậy, may là nó có tốc độ nhanh. Cái lưng đã làm việc quá sức của cậu vẫn có thể chịu đựng được ngần này.
‘Bây giờ là… 12 giờ trưa rồi.’
Thường thì giờ này là cậu vẫn còn đang ngủ nhưng cậu đã đến Busan nhanh nhất có thể vì cuộc hẹn.
Cậu không cảm thấy quá mệt mỏi. Điều này cũng là nhờ trở thành ma pháp sư.
‘Công xưởng nằm gần ga tàu điện ngầm.’
Ian nhập địa chỉ mà mình đã nhận được vào điện thoại từ trước rồi đi theo con đường ngắn nhất.
Trong chiếc túi đeo vai của cậu là những nguyên liệu để làm giả kim thuật và quyển ma đạo thư.
Mặc dù có thể triệu hồi quyển ma đạo thư bất cứ khi nào, cậu nghĩ rằng mang nó theo bên mình vẫn sẽ tốt hơn.
Cậu cũng đã bỏ vật phẩm mà mình đã tạo ra là Dao giết linh trưởng vào trong túi.
Dù theo Ian thì đây là một món đồ có độ hoàn thiện cao, vẫn chưa thể biết được những ma pháp sư khác sẽ nhìn nhận nó như nào. Do là cơ hội đã tự tìm đến cậu nên việc hỏi xin lời khuyên cũng không phải ý tồi.
Bíp.
Sau khi rời khỏi ga tàu, cậu ngay lập tức đi xuống dưới để lên tàu điện ngầm.
Có lẽ bởi vì đang là cuối tuần mà cũng có kha khá người ở ga. Không nhiều đến mức di chuyển khó khăn nhưng cũng đủ nhiều để khiến cậu từ bỏ ý định tìm chỗ ngồi.
Ian nhìn xung quanh, tự hỏi không biết có dị thường nào lẫn ở trong đám đông không nhưng không cảm nhận được thứ gì giống như thần bí.
Với một tâm trí thoải mái hơn, cậu mua đại đồ ăn trưa từ quầy bán hàng trong ga và mua cả quà cho Nghiện ma quá.
Món quà cũng chẳng phải thứ gì to tát. Chỉ là một lọ khuếch tán tinh dầu nhỏ thôi.
Ian là người sống sót ngày qua ngày chỉ bằng công việc bán thời gian. Khi vẫn còn đang không biết bản thân sẽ phải chi bao nhiêu tiền vào giả kim thuật, cậu không thể mua một món quà đắt tiền được. Một món quà tân gia vừa tiền là tốt nhất cậu có thể mua rồi.
‘Mình thật sự cần phải giải quyết vấn đề tiền bạc bằng một cách nào đó.’
Từ trước đến nay cậu chưa từng cảm thấy chật vật với chuyện tiền bạc nhưng điều đó đã thay đổi. Kể từ khi cậu trở thành ma pháp sư, tất cả mọi thứ đều cần đến tiền.
Chưa nói đến công xưởng, chỉ mỗi đống nguyên liệu cần thiết cho giả kim thuật cũng đã đủ để rút cạn tài khoản ngân hàng của cậu nếu cứ liên tục mua rồi.
Bây giờ đã đến lúc để nghỉ công việc làm thêm hiện tại và tìm cách kiếm tiền khác.
‘Có lẽ mình nên hỏi Nghiện ma quá xem có cách kiếm tiền nào tốt không.’
Ian vừa nghĩ vậy vừa im lặng đứng đợi tàu đến.
Không lâu sau đó thì tàu đến ga. Mọi người đi xuống lũ lượt và số lượng tương tự cũng đi lên. Ian chen người vào trong đám đông đó.
Quả nhiên không có ghế trống nào cả. Cậu thở dài thườn thượt rồi để túi ra phía trước và nắm lấy tay cầm, lặng lẽ chờ đợi cho đến khi tới điểm đến của mình.
May mắn thay, số lượng hành khách cũng dần giảm đi khi đoàn tàu dừng lại ở các ga trung chuyển. Ian đứng im một lúc rồi ngồi xuống một ghế trống để lấy hơi.
[Ga tiếp theo là…]
Nghe thông báo trên tàu, Ian đếm số ga còn lại.
‘Còn bốn ga nữa.’
Không còn nhiều. Ian vô thức vuốt ve quyển ma đạo thư và con dao đặt sâu trong túi, chờ đợi cho đến khi tới nơi.
Mười phút trôi qua.
Vẫn còn lại bốn ga.
“...”
Mặc dù đã trôi qua mười phút, con tàu vẫn chưa đến ga tiếp theo.
Rõ ràng là một dị thường.
Ian không hoảng loạn như một tay mơ mà ngay lập tức xé rời lớp băng quấn quanh con dao và nắm chặt nó. Tay còn lại của cậu nắm lấy quyển ma đạo thư.
“...Tại sao vẫn chưa đến ga tiếp theo vậy? Xin lỗi chú. Chúng ta đã đi qua ga tiếp theo chưa ạ?”
“...Không đâu. Tôi cũng cần phải xuống ở đó, nhưng mà vẫn chưa tới.”
“Không phải tàu cũng đi được một thời gian rồi sao? Tại sao vẫn chưa dừng lại vậy…”
Ian nheo mắt lại sắc bén trong khi lắng nghe những giọng nói xung quanh.
Đúng lúc ấy.
[Xin thông báo.]
Tiếng thông báo của tàu vang lên.
[Ga tiếp theo, Ga Phi lê. Ga Phi lê. Yêu cầu toàn bộ hành khách hãy ngồi vào chỗ.]
Cậu còn chẳng có thời gian để phản ứng với từ ‘Ga Phi lê’. Đột nhiên, toàn bộ ánh đèn trên tàu đều phụt tắt, những hành khách đang đứng liền bị cưỡng chế hất văng về những chỗ ngồi trống.
“Kyaaa!”
“Hự!”
“Cái quái gì vậy!”
Thụp, những hành khách bị hất văng đi hét toáng lên với vẻ bối rối. Vậy nhưng không có người nào đứng dậy lại.
Hay chính xác hơn là không ai có thể đứng dậy.
Vào khoảnh khắc họ ngồi xuống, tất cả sức lực đều đã bị rút khỏi cơ thể của họ. Giống như những người mất ý thức, họ buông thõng cơ thể tại chỗ, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào không trung.
“...”
Ian thì không như vậy. Thế nhưng cậu vẫn giả vờ như thể mình đã mất hết sức lực, tựa người vào tay vịn.
Cậu mở hé mắt quan sát toa tàu tĩnh lặng.
Và rồi, ở một góc tầm mắt, cậu nhìn thấy vài sinh vật có bộ lông màu nâu đang tiến đến.
Cậu di chuyển đầu lợi dụng lúc đoàn tàu rung lắc để xác định danh tính của chúng.
[Éc.]
Đó là những con khỉ. Những con khỉ cầm dao phi lê, dao bếp hay dao mổ dừng lại trước một người phụ nữ và bắt đầu xì xầm bàn tán với nhau.
Và rồi.
[Éc!]
Con khỉ cầm dao phi lê đột nhiên trở nên tức giận và chém vào đùi của người phụ nữ.
Máu bắn tung tóe. Ánh sáng trở lại đôi mắt vô hồn của người phụ nữ và cô ta ngay lập tức hét lên đau đớn.
“Kyaaaa! Cứu với! Cứu tôi vớiiiiii”
Miệng của người phụ nữ đang la hét cùng với cái lưỡi của cô ta đã bị xé toạc theo chiều dọc.