WN

Chương 12 : Don't like

2024-07-11

16

Trans: Chí mạng

______________________

"…Mình muốn đọc sách." 

Trên giường trong phòng riêng, cầm trên tay cuốn truyện tranh vừa mua, Sota thở dài. 

Xét về mặt tiêu thụ calo, truyện tranh nên dễ đọc hơn sách rất nhiều. 

Thế nhưng, tốc độ lật trang đã chậm lại ngay từ phần đầu, có lẽ vì như Fuzuki đã nói, nó hoàn toàn không phù hợp với sở thích của cậu. 

"Không thể nào nhập tâm vào được..." 

Cốt truyện phức tạp, các nhân vật ủ rũ, và câu chuyện chung u ám khiến cậu có cảm giác rằng sẽ chẳng ai có thể hạnh phúc. 

Đối với Sota, người thích những câu chuyện dễ hiểu, nhân vật sống động và cốt truyện tươi sáng, điều này không phù hợp với sở thích của cậu chút nào. 

Dù cảm nhận được rằng đây có thể là một kiệt tác đối với những người khác, nhưng điều đó không làm thay đổi được gì. 

Cũng giống như sở thích ăn uống, dù một món ăn có được đánh giá ngon đến đâu đi chăng nữa, nếu không hợp khẩu vị thì vẫn không thể ưa được. 

"Nhưng mình phải đọc…" 

Vì Hina đã hết lòng giới thiệu và đã tuyên bố đặt hàng, Sota cảm thấy mình phải đọc xong và chia sẻ cảm nhận. Với tinh thần trách nhiệm đó, cậu cố gắng mở mắt nặng trĩu để đọc tiếp. 

"…Phù, cuối cùng cũng xong." 

Sota đóng cuốn truyện tranh lại và đặt lên bàn. 

Cậu cảm thấy vô cùng mệt mỏi, một cảm giác mệt mỏi bao trùm toàn thân. 

Thật sự thì phần cuối cậu đã đọc lướt qua nên không nhớ được nhiều. 

Tất cả những gì còn lại là một ấn tượng mơ hồ rằng câu chuyện phức tạp, ghê rợn và nặng nề. 

Như đã dự đoán, cuối cuốn đầu tiên kết thúc với một cảm giác không mấy dễ chịu, và dễ dàng tưởng tượng rằng cuốn thứ hai sẽ có những diễn biến u ám hơn. 

Vì tiền tiêu vặt nên cậu chỉ mua cuốn đầu tiên, nhưng nếu hỏi có muốn mua cuốn thứ hai không thì câu trả lời là "ừm".  

Dĩ nhiên, nếu Hina mạnh mẽ đề nghị thì cậu sẽ mua. 

Liếc nhìn đồng hồ thấy giờ đã là mười một giờ đêm. 

"Còn khoảng một giờ nữa để đọc..."  

Tâm trạng u ám bắt đầu thay đổi.  

Trước khi kịp nhận ra, tay cậu đã với tới cuốn sách mượn từ thư viện. 

Dù đọc sách tiêu tốn nhiều calo hơn truyện tranh. 

Điều kỳ lạ là cậu có thể đọc cuốn sách mà Fuzuki đề xuất một cách dễ dàng hơn nhiều.