WN

Chương 05 : Đọc sách, thật mệt mỏi nhưng mà...

2024-07-09

9

Trans: Chí mạng

________________________

"...Mình muốn chơi game." 

Sota lẩm bẩm trên giường trong phòng riêng của mình. 

Lúc này đã hơn 10 giờ đêm, trên tay cậu là cuốn sách bìa mềm mà Fuzuki đã đề xuất. 

"Được rồi, tối nay mình sẽ đọc hết cuốn này!" Cậu mở sách ra với sự hăng hái chỉ mới mười phút trước.  

Chỉ đọc đến trang thứ năm, Sota đã bắt đầu cảm thấy nản lòng. 

"Ugh... chẳng hiểu gì cả... chán quá... buồn ngủ..." 

Kể từ khi sinh ra, Sota chưa bao giờ đọc sách, nên việc đọc sách là một cực hình không thể tưởng tượng được. 

Trước hết, việc hiểu được nghĩa của từng câu chữ đã tiêu tốn một lượng calo rất lớn. 

Cậu phải tưởng tượng khung cảnh mà những câu văn miêu tả, phải hình dung trong thời gian thực ai đang làm gì và ở đâu. 

Nhưng dù có đọc bao nhiêu, trong đầu Sota vẫn trắng xóa như thể bị bao phủ sương mù. 

Có những đoạn văn, cậu phải đọc đi đọc lại nhiều lần mới hiểu được đang nói về điều gì.  

Thế này thì không những không thể đọc hết cuốn sách trong đêm nay, mà có lẽ phải mất một tuần mới xong. 

"Mình muốn chơi game...mình muốn đọc manga..." 

Cậu bắt đầu muốn trốn tránh và làm những việc thú vị hơn là đọc sách. 

"Không, không được...!! Mình phải đọc hết cuốn sách này..." 

Sota cố gắng mở to đôi mắt đang muốn sụp xuống. 

Đột nhiên, cậu nghĩ đến Fuzuki. 

Sự việc xảy ra ở nhà sách sau giờ học đã khiến cậu càng thêm hứng thú với cô ấy. 

Cảm giác muốn hiểu thêm về cô ấy, muốn trở nên thân thiết hơn, đã nảy sinh trong lòng cậu. 

Vì vậy, cậu phải đọc hết cuốn sách này bằng mọi giá. 

Cậu tự khích lệ bản thân rằng mình sẽ tạo ra một chủ đề chung để nói chuyện với Fuzuki. 

"Vậy là... thằng Takuya này thích Akari đúng không..." 

Cậu thử đọc thành tiếng, cố gắng sắp xếp thông tin bằng cách nói ra, tra từ điển trên điện thoại để hiểu nghĩa của từ, làm đủ mọi cách để tiến lên phía trước. 

Dần dần, khi cậu cố gắng đọc tiếp trong sự vất vả, đầu óc của cậu bắt đầu quen dần. Cảm giác "buồn ngủ, chán nản" dần chuyển thành "có vẻ thú vị, muốn đọc tiếp". 

"Gì cơ... thật sao? Không ngờ lại diễn biến như vậy...?" 

Lúc nhận ra thì cậu đã quên cả thời gian và đắm chìm vào thế giới của cuốn sách.