Chương 01: Chúa tể của Tầng thứ Chín Nghìn của Địa Ngục. Quay về Trái Đất.

1:

Tầng thứ Chín Nghìn của Địa Ngục được biết đến là vòng mạnh nhất. Đó là nơi những con quỷ hùng mạnh nhất tập hợp lại, và chiến đấu mãi không ngừng. Bầu trời ở nơi ấy đỏ rực như máu và những ngọn lửa không ngừng thiêu cháy mặt đất.

Nhưng những trận chiến ấy không phải vì danh hiệu kẻ mạnh nhất. Không, thật ra danh hiệu ấy đã thuộc về một ai đó suốt mười thiên niên kỷ nay.

Địa Ngục, nơi tưởng chừng như đã bị chia cắt vĩnh viễn dưới sự cai trị của Thất Đại Quỷ, lại được thống nhất bởi một người. Lý do cho sự thống nhất của tất cả ác quỷ, vị chúa tể thật sự - Đại Vương.

***

Một chàng trai với mái tóc đen tuyền ngồi trên ngai vàng lộng lẫy làm từ những bộ xương trắng dã của Thất Đại Quỷ. Dù có ngồi trên ngai vàng với đôi mắt nhắm nghiền thì luồng hào quang mà anh ta đang tỏa ra có thể thổi bay bất cứ ai. Hàng ngàn ác quỷ đang quỳ thành hàng trước mặt anh ta đang run lẩy bẩy không ngừng bởi thứ sức mạnh khổng lồ ấy.

Một trong những ác quỷ chậm rãi tiến về phía Đại Vương. Với cơ thể của một con thú được bao phủ bởi bộ lông đỏ sẫm từ đầu đến chân, hắn cao đến tận năm mét mặc dù đang đi bằng bốn chân. Cơ thể của hắn rắn chắc như thế được tạc từ đá và chỉ có duy nhất một chiếc sừng trên đầu. Những chiếc răng sắc nhọn nhô ra từ miệng hắn, và cả đôi cánh dơi khổng lồ đang lấp ló sau lưng. Đây là hình dạng điển hình của ác quỷ.

Đại diện của bầy ác quỷ quỳ một chân xuống trước vị Vua.

“Ôi, hỡi Đức Ngài đáng kính.”

Pallock.

Từng có một lời đồn rằng không ai có thể trị vì Tầng thứ Chín Nghìn của Địa Ngục ngoại trừ hắn ta, ấy vậy mà giờ đây hắn đang kinh hãi quỳ trước một chàng trai.

Bất cứ ai cũng sẽ phải sợ hãi khi nhìn thấy tư thế ngoan ngoãn ‘hiếm gặp’ của Pallock lúc này đây.

Tuy nhiên, tất cả những ác quỷ đang có mặt tại nơi này lại hiểu được nỗi sợ của sự Vĩ Đại.

Vị Chúa tể.

Mười nghìn năm trước, một chàng trai với Sức mạnh của Kẻ Phàm ăn đã rơi xuống Địa Ngục. Anh ta đã ngay lập tức bắt đầu tiêu diệt từng ác quỷ một.

Chàng trai nọ đã bắt đầu ở Tầng thứ Một Nghìn của Địa Ngục và cuối cùng cũng đã đạt đến Tầng thứ Chín Nghìn. Anh ta đã nuốt chửng tất cả những ác quỷ trên đường đi của mình và ngày càng trở nên mạnh hơn nữa, đến cuối cùng, anh ta trở thành vị chúa tể hùng mạnh nhất.

Hàng nghìn, không, hàng chục nghìn ác quỷ đã bị nuốt chửng bởi Sức mạnh của Kẻ Phàm ăn của anh ta, và thậm chí cả Thất Đại Quỷ, những kẻ không bao giờ có thể cạnh tranh sức mạnh với nhau, cũng quỳ dưới chân anh ta.

Lý do cho sự thống nhất của các ác quỷ - một con quái vật khủng khiếp, không ngừng nuốt chửng hết con quỷ này đến con khác.

Thậm chí Pallock, một kẻ không biết sợ là gì, cũng không thể ngừng run rẩy vì sợ hãi được.

- Vì sao Ngài lại muốn quay lại vậy ạ? Không phải Ngài đã sở hữu tất cả mọi thứ ở Địa Ngục rồi ư? - Pallock sợ hãi lẩm bẩm, khó khăn mở miệng.

Đôi mắt đang nhắm nghiền của chàng trai nọ dần hé mở, và sức mạnh của anh ta bắt đầu chảy ra nhiều hơn nữa:

- Ta sở hữu tất cả mọi thứ ư? Ta có gì nào?

Pallock không đáp lại.

- Gương mặt của Vị Vua trẻ méo mó, rồi anh ta nói tiếp:

- Muốn có cái gì thì từ đầu phải có nó chứ. Nói cho ta nghe, ta sở hữu gì nào? - Sự buộc tội trong giọng nói của anh ấy dần dần chuyển sang sự giận dữ - Không đồ ăn, không sự giải trí. Ta có thể sở hữu thứ gì ở cái nơi chết tiệt này hả?

Hoang mạc khô cằn, bầu trời đỏ như máu, và cả những ngọn lửa không thể xuyên thủng - ở Tầng Chín Nghìn của Địa Ngục không có gì ngoài những thứ đó.

Nhưng khi nghe những lời đó, Pallock tròn mắt.

- Vậy là Ngài đang đói sao? Thần đã chuẩn bị một thứ rất đặc biệt cho ngài. Này, các ngươi! Mang thứ đó vào đi!

- Rõ!

Những con quỷ tuân lệnh rồi mang vào một cái dĩa khổng lồ.

Ở trên cái dĩa phủ đầy màu đen đó, hầu hết là máu đen, có một cái đầu của một con quỷ.

Đây là con quỷ cuối cùng của loài này. Thưa Bệ hạ, dù đây chỉ là một món quà bình thường nhưng nó thể hiện lòng trung thành của chúng thần, xin đừng từ chối nó. - Pallock nói.

Cảnh tượng trước mắt Kang Woo thật kinh tởm, khiến gương mặt của anh ta càng thêm méo mó vì tức giận, rồi anh ta nói:

- Lũ ngu si, ta không muốn thứ này! - Anh ấy ném chiếc dĩa xuống đất, và nó bay đi cùng tiếng như thứ gì đó bị bể.

Hai tay nắm chặt thành quyền, chàng trai trẻ tiến lên phía trước.

Ta! Bổn Vương ta không muốn ăn thứ thức ăn vừa xấu xí vừa không có mùi vị như này. Ta, ta… - Bàn tay của anh ấy run rẩy.

Sự phẫn nộ bao trùm khiến giọng anh ta trầm xuống.

- Canh kim chi… ta muốn ăn canh kim chi.

- Món canh kim chi!

- Đó là mong ước thật sự của ta!

- Món ăn chứa đầy máu và thịt!

- Không… lũ ngu này, không phải như vậy!

Kang Woo còn nắm chặt tay hơn ban nãy và hét.

Đúng là món ăn đó có màu đỏ với thịt thật, nhưng nó không hoàn toàn giống với những gì lũ ác quỷ nghĩ.

Pallock nhìn Kang Woo với ánh mắt sùng bái:

- Món đấy được làm từ đầu của loài nào vậy ạ? Hoặc là làm từ ruột ạ? Ngài chỉ cần nói thôi, và thần sẽ nấu món đó cho dù nó có khó khăn cỡ nào đi chăng nữa.

- Canh kim chi là một món khác! - Kang Woo cất giọng phàn nàn.

Đối với lũ ác quỷ, “ăn” chỉ đơn giản là tiêu thụ và đánh bại kẻ thua cuộc.

- Và, Ngài nói rằng Ngài không có gì để tiêu khiển đúng không ạ? Thật vậy, Ngài đã giết hết những Kẻ Mạnh rồi…

- Đúng như dự đoán.

- Chúa tể của giết chóc và thảm sát!

- Ta muốn đọc truyện tranh hoặc tiểu thuyết cơ!

Pallock không hài lòng, hắn đấm mạnh xuống đất bằng tất cả sức mạnh của mình. Dưới lực đó, một cái hố xuất hiện trên mặt đất.

- Thần yếu đuối đến mức không thể khiến ngài hài lòng… Làm ơn, hãy giết thần đi ạ!

- Nghe này, xin ngươi đấy. - Kang Woo tuyệt vọng quay lại ngai vàng của mình - Ít nhất thì ta cũng cần một người phụ nữ. Đúng vật, ít phải cũng phải là một người phụ nữ…

- Phụ nữ? Chúng ta có Lilith đấy ạ.

- Lilith!

- Nữ vương Succubus!

- Địa Ngục đệ nhất mỹ nữ!

Một trong những con quỷ đang xếp hàng bước tới và hỏi:

- Liệu trái tim của Lilith là vẫn chưa đủ sao ạ? - Giọng cô ấy kì lạ, và xúc tu của cô ta đã quấn quanh cánh tay của vị Chúa tể trẻ từ khi nào.

Khuôn mặt 18 con mắt của cô ấy đã chắn hết mọi thứ. Vị Vua im lặng.

18 con mắt, với hàng chục xúc tu tự di chuyển theo ý mình và cái lưỡi trông giống như một con rắn. 

Cô ấy được xem là xinh đẹp tuyệt trần. Nhưng đầu của Kang Woo đau như búa bổ, rồi anh ta đỡ lấy trán mình:

“Succubus. Tại sao lại là succubus chứ?!”

Cô ấy không hề giống như trong trí tưởng tượng của chàng trai trẻ. Dù sao thì một con succubus hấp thụ tinh lực của người khác ít nhất cũng phải xinh đẹp chứ. Ấy vậy mà cô ta trông còn đáng sợ hơn cả Pallock.

Và cô ấy không phải là người duy nhất. Tất cả succubus trong Địa Ngục đều trông như vậy.

- Tối nay, thần sẽ đến phòng ngủ của Bệ Hạ.

- Không, đừng đến.

- Ồ, Ngài hẳn phải đang xấu hổ. Ngài không thể làm như vậy bởi vì ngài là vua của Vòng thứ Chín Nghìn của Địa Ngục ạ?

- Ngươi đừng có mà đến.

- Ôi, thật ngọt ngào làm sao. Ngài không nên khiêm tốn như vậy đâu ạ. Thần sẽ ở bên Ngài suốt quãng đời của mình.

- Ta xin ngươi, biến đi…

Kang Woo cúi đầu và lấy tay ôm mặt mình. Anh không phải kiểu người sẽ chỉ nhìn vào bề ngoài của ai đó trong tình yêu.

Ngược lại, anh ấy thực sự tin rằng nếu anh ấy yêu, ngoại hình không phải là tất cả.

“Nhưng không đến mức này.”

Vấn đề không phải là cô ấy trông ‘đáng sợ’. Chỉ là ngoại hình của cô ấy không phù hợp với tiêu chuẩn cái đẹp của con người. 

“Về Trái Đất…” Kang Woo hạ quyết tâm quay về Trái Đất.

Bất chấp những nỗ lực tuyệt vọng của những thận cần thuyết phục để anh trở lại, anh ấy vẫn giữ vững quyết định của mình. Trái ngược với ý định của họ, sự cầu xin của họ chỉ càng khiến anh ta muốn trở về hơn thôi.

“Mình sẽ quay về.”

Vài ngày trước, anh đã hoàn thành nghi lễ Ác quỷ Hùng cường cuối cùng - cũng như đã hoàn thành việc chuẩn bị của mình.

Cuối cùng, cũng đã đến lúc được đền bù cho mười nghìn năm dằn vặt.

-OoO-

Tham gia Hako Discord tại https://discord.com/invite/kkYTqHE

Ủng hộ bản dịch tại docln.net