Tập II: Giáo Hội Bí Ẩn

Chương 69: Đúng là một trò chơi rác rưởi!

2024-05-15

34

Translator: Kouji - Hako

Đội Stargazing đã bị bao vây bởi những thành viên băng đảng nghe lệnh người chơi. Vào thời điểm mọi người đến đông đủ, Aaron xua tay, điều một bộ phận côn đồ cùng người chơi sang chiến trường khác.

“Đừng trách chúng tôi lấy thịt đè người nhé. Xem, tôi còn đuổi bớt rồi đấy.” Aaron nói.

“Đù má, công bằng cái mả mẹ mày, bọn mày muốn đè chết tụi tao thì có.” Gã béo chửi ầm lên.

“Biết làm sao được, bốn người thì phân kiểu gì giờ.” Aarron dứt khoát thừa nhận, “Mấy đại thần đều sang kia thử chiến đấu với NPC rồi, ở đây chỉ còn chúng tôi thôi.”

Cuộc chiến trận doanh lần này có khoảng bốn trăm người tham chiến, bao gồm hai mươi kẻ xui xẻo đã chết trong hẻm, vài chục người không kịp tham dự, cùng hơn ba trăm người còn lại.

Khoảng hơn một trăm người sở hữu khả năng chiến đấu mạnh mẽ đang vây công NPC điều tra viên cùng các thành viên băng đảng, hơn một trăm người còn lại thì tấn công người chơi thuộc phe Cục Điều Tra, đúng là người thì nhiều còn thịt thì ít.

Xét tới tình hình hiện tại, hành động thông minh nhất mà nhóm Stargazing có thể làm lúc này là lập tức đăng xuất khỏi trò chơi. Thua trong cuộc chiến trận doanh không mất mặt bằng việc bị coi như quái cày điểm.

Thế nhưng Fate In Me không cam lòng. Hắn vẫn còn mang theo một tia hy vọng.

Nếu công hội nhanh chóng hỗ trợ, chiến thắng sẽ nằm trong tầm tay.

Cách đây một tiếng, hệ thống đã đưa ra thông báo thứ hai:

Trong trường hợp cuộc chiến trận doanh kéo dài quá ba tiếng, nếu người chơi vẫn còn sống sót, hệ thống sẽ tính toán dựa trên số NPC, số người chơi còn lại cùng số lượng kẻ địch đã tiêu diệt, chẳng hạn Giáo hội Bí ẩn giết 4 người, còn dư 200 người, thì sẽ nhận được 2+100 điểm, Cục Điều tra giết 200 người, còn dư 6 người, thì sẽ đạt được 3+200 điểm, bên nhiều điểm hơn sẽ là bên thắng cuộc.

Người chơi thuộc Giáo hội Bí ẩn không có cách nào sống lại, số lượng NPC trong phe không rõ. Về phía Cục Điều Tra, họ có 4 NPC và 4 người chơi có thể hồi sinh, số lần họ chết cũng bị tính vào cơ chế trên.

Bọn họ vẫn còn hy vọng chiến thắng ngay cả khi bị áp đảo. Nếu Fate In Me có thể lấy được chiến thắng trong tình huống bất lợi như thế này thì nhóm hắn nhất định sẽ nổi danh.

Vì thế, nhiệm vụ hàng đầu hiện nay là câu giờ, chờ đợi tiếp viện từ công hội.

Fate In Me liếm mối: “Ê, mày dám cá không? Bọn tao không thích cái trò lấy thịt đè người, giỏi thì chơi ‘xa luân chiến’ đi, nếu không bọn tao sẽ lập tức đăng xuất đấy. Dù bọn mày có vớ được phần thưởng từ trận doanh chăng nữa cũng chả kiếm chác được thêm gì cả đâu, đồng ý chơi chấp thì tao có thể cho chúng mày farm điểm.”

Aaron nhướng mày. Những người theo dõi livestream nhắc nhở hắn phải cảnh giác với hành động của đối phương. Hắn nói: “Mày vẫn còn bấu víu lấy hy vọng chiến thắng à?”

Cục Điều Tra vẫn đang phá vây, tình hình chiến đấu liên tục được cập nhật trong kênh trận doanh cho thấy người chơi thực sự không phải đối thủ của các NPC, nếu phe điều tra viên dốc toàn lực tấn công thì phe giáo hội chắc chắn sẽ bị tổn thất nặng nề.

Fate In Me: “Thử mới biết được chứ? Người nào chả có ước mơ.”

“Được thôi.” Aaron nhếch mép, không người chơi nào là không muốn tối đa hóa phần thưởng trong cuộc chiến trận doanh, nếu đám người chơi đối địch trực tiếp hạ tuyến và từ bỏ cuộc chiến thì còn gì là vui?

Hơn nữa, Aaron đã chuẩn bị sẵn kế hoạch dự phòng. Thay vì điều động toàn bộ NPC đăng bảng sang chiến trường bên kia, hắn đã để lại một nhóm trên chiếc xe gần đó. Khi cần, người chơi phe giáo hội có thể hạ gục bốn người chơi phe điều tra viên trước sự chứng kiến của các NPC này, đảm bảo chiến thắng không thể vuột khỏi tay.

【 Aron xấu bụng ghê! Hihi. 】

【 Cậu sắp tiến hóa thành nhân vật phản diện rồi đấy.】

【 Sao đâu? Chúng ta vốn là vai ác mà! Chúng ta là tà giáo, là tà phái. Hú hú!】

【 Sao tôi không được góp mặt trong 400 người này nhỉ?! Hu hu. 】

Xa luân chiến bắt đầu.

Cuộc chiến ở một phía khác không phải là một trò đùa như xa luân chiến. Nó là một cuộc chém giết thực sự.

Hơn một trăm người chơi cùng hơn ba trăm thành viên đăng đảng tạo thành một vòng vây. Việc nhóm Job phải làm là tìm biện pháp xông ra khỏi đây. Hai đội chia thành hai nhóm, một hướng trái, một hướng phải, nhóm nào cũng thu hút rất nhiều người tấn công.

Eunice phải gánh một quả tạ nhanh chóng bị bao vây. May mắn thay, đây là một cuộc cận chiến, cộng thêm việc người chơi không dám sử dụng súng do khả năng ngắm bắn kém, tất cả đã vô tình tạo cơ hội cho Eunice.

Cô gái nhỏ nhắn siết chặt nắm tay, toét miệng cười, hạ gục người chơi chỉ với một cú đấm. Nhỏ không chỉ có sức mạnh khó tin mà còn sở hữu kỹ năng chiến đấu hoàn hảo. Dẫu bị vây công, nhỏ vẫn có thể xử lý tình huống và dễ dàng kết liễu những người chơi xung quanh mình.

Những bất lợi thường gặp khi bị áp đảo về số lượng dường như chẳng là gì với Eunice. Edie tái nhợt chỉ có thể ghé trên lưng cô gái nhỏ nhắn. Song y chưa bao giờ phạm sai lầm trong mỗi lần đối mặt với người chơi, cũng không tạo thêm gánh nặng cho Eunice.

Có điều, người chơi sở dĩ được gọi là người chơi bởi họ không bao giờ sợ khiêu chiến.

The Strongest Man lao qua đám đông, tóm chân Eunice, cản trở chuyển động của nhỏ, đồng thời hét lên: “Mau lên!”

Giây tiếp theo, Eunice nhấc chân, đá văng The Strongest Man vào một kẻ tấn công khác. Không dừng lại ở đó, nhỏ nhặt một hòn đá trên mặt đất và ném mạnh, biến hòn đá thành một viên đạn xuyên thủng ngực của vài người chơi.

Cách đó không xa, No One’s Truly Sane lập tức giơ súng.

【 Xạ kích: Thất bại 】

No One’s Truly Sane: ?

Viên đạn rời nòng, bắn trúng… những người chơi phía sau Eunice.

Người chơi:…

“Chị gì ơi, xin hãy bỏ súng xuống!” Người chơi hét lên trước khi ngã xuống.

“Xin lỗi, xin lỗi, ngoài ý muốn thôi!” No One’ Truly Sane đỏ bừng mặt, vội vàng giải thích, nạp đạn và nhắm vào một NPC khác.

【 Xạ kích: Đại thành công. 】

Nữ thần may mắn đã mỉm cười với No One’s Truly Sane. Viên đạn bắn trúng điểm chí mạng của Edie. Y lập tức hôn mê. Biểu cảm trên mặt Eunice thay đổi. Nhỏ nhìn con đường phía sau người chơi, móc ra một quả pháo sáng rồi ném mạnh xuống đất.

Quả pháo sáng gầm lên. Đây là tín hiệu mà Eunice và Job đã thỏa thuận trước với nhau.

Mặt khác, Dina đang giẫm chân lên vô số xác người chơi. Nghe tiếng động, cô dứt khoát túm lấy tay Job và kích hoạt năng lực.

Một khi các điều tra viên đoàn tụ và được chữa lành nhờ năng lực của Job, họ có thể trốn thoát.

Tuy nhiên, thứ Dina nhìn thấy sau khi kích hoạt năng lực không phải là Eunice cùng Edie, cũng không phải chiến trường, mà là một con hẻm vắng vẻ.

Dina sửng sốt trong giây lát. Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng ở đầu hẻm. Trên tay gã là một tiêu chí màu đỏ quen thuộc.

“Sao có thể…”

Cullen nở nụ cười dưới bóng tối của mũ trùm: “Mày đang sợ à?”

“Mọi chuyện chưa kết thúc đâu.”

Gã cởi mũ. Dina cùng Job nhìn gương mặt kia với ánh mắt hoài nghi: “Không thể nào…”

“Đúng vậy, tao từ địa ngục trở về tìm bọn mày đây.” Cullen khẽ cười, “Trước tiên thì chúng ta phải kích hoạt nó…”

Dứt lời, gã biến mất khỏi vị trí ban đầu, thân hình nhanh chóng tiếp cận hai điều tra viên. Địa hình hạn chế khiến Dina và Job không thể né tránh cái chạm từ Cullen.

Không đau lắm, thế nhưng…

Dina và Job cảm thấy cơn bỏng rát trên vai. Job dứt khoát cắt tay áo bằng một con dao nhỏ, nhìn vết đầu sói đỏ được tạo ra từ những đường vân đỏ như máu ở vai mình.

“Đây là sự trả thù của tao,” Cullen nhìn thẳng vào mắt hai điều tra viên, “hãy cảm nhận nỗi đau mà tao đã phải chịu đựng, lời nguyền của tao sẽ bám theo bọn mày đến chết.”

Dina âm thầm rút song đao, Job ngăn cản cô: “Dina, đi tìm Eunice và Edie đi, tôi sẽ cầm chân tên này.”

“Nhưng…”

“Hai đứa nó đã sử dụng đạn tín hiệu khi chưa thành công phá vây, nhất định là đã bị thương nặng. Đi nhanh đi. Tôi ở lại.” Job nghiến răng, “Đưa một tờ đánh dấu cho tôi. Một khi tìm thấy hai đứa nó thì hãy đưa chúng đến đây. Nếu tôi chết, cô hãy hủy bỏ điểm đánh dấu ngay lập tức, rồi trốn thoát bằng mọi giá!”

“Tình đồng đội cảm động thấu trời xanh,” Cullen chế nhạo, “quả là một kẻ đạo đức giả.”

Job ném ánh mắt nặng nề về phía đối thủ của mình: “Người như ngươi không có quyền phán xét ai là đạo đức giả đâu.”

Thấy Dina vẫn đứng nguyên tại chỗ, Job nói bằng giọng kiên quyết hơn: “Dina, tôi là đội trưởng, đây là mệnh lệnh!”

“Vâng, thưa sếp.” Dina mím môi, liếc nhìn Cullen trước khi chạy về phía lối ra vào của con hẻm.

Không chần chừ, Cullen rút súng và bóp cò. Con ngươi Job co lại. Ông vội lấy thân mình chặn đạn.

Dina nghe được âm thanh phía sau. Cô cắn mạnh vào môi, không quay đầu, chỉ sải bước nhanh hơn. Sớm gặp được nhóm Eunice lúc nào hay lúc đấy. Có lẽ hai đứa đã bị thương nặng rồi. Cô phải nhanh chóng tìm ra chúng.

Khi thân hình Dina biến mất ở đầu hẻm, người Job chi chít lỗ đạn rỉ máu, ông chỉ có thể dùng cánh tay để ngăn chặn một phát chí mạng vào đầu.

Tuy nhiên, Job đã phạm sai lầm.

Cullen không có ý định giải quyết Job ngay lập tức. Gã đâu phải người sẽ nôn nóng trút bỏ nỗi hận thù và đau đớn như vậy?

“Tao tưởng năng lực của mày là trị liệu chứ? Dùng đi.” Cullen thực hiện động tác khởi động tại chỗ. Job ngước nhìn gã đàn ông, ánh sáng trắng chữa lành bắt đầu xuất hiện, giây tiếp theo, Cullen vọt tới, triển khai cận chiến.

Job cố gắng né tránh nắm đấm của Cullen. Ông có thể cảm nhận được nỗi cơn đau gây ra bởi dấu ấn máu trên vai cũng như sự nhức nhối từ những vết thương mới lành.

Năng lực 【 Người Chữa Lành 】của Job không phải là không có tác dụng phụ, nó hoạt động nhờ đẩy nhanh tiến độ tăng sinh tế bào; sử dụng càng nhiều thì thể lực tiêu hao càng nhanh, còn rút ngắn thọ mệnh người sử dụng. Do sử dụng năng lực nhiều lần trong một khoảng thời gian ngắn, thể chất hiện tại của Job không thể đạt tới đỉnh cao

Chưa kể đến dấu ấn sói máu của Cullen. Sau khi được kích hoạt, nó sẽ dần ăn mòn tinh thần lẫn thể xác kẻ địch. Một tăng, một giảm. Điều đó khiến người đã bước vào tầng thứ ba trong Khe Mộng như Job chỉ có thể đánh ngang tay với người mới thông qua tầng thứ nhất như Cullen.

Trước đôi mắt hận thù kia, Job dường như đã biết được ai là người đứng sau vụ này.

Ông không hiểu làm thế nào mà Cullen vẫn còn sống.

Đầu tiên, Cullen đã uống thuốc độc tự sát. Tiếp theo, Chiếc Mũ Nói Thật đã khiến bộ não Cullen bị tổn thương nghiêm trọng đến nỗi gã không còn chút khả năng sống sót nào. Chưa kể Mũ Nói Thật là một thứ có đặc tính ô nhiễm tinh thần.

Những cú đá, những nắm đấm liên tục được tung ra từ hai phía. Mỗi chiêu thức đều nhằm vào điểm có thể gây chết người. Khác với chiêu thức bài bản của Job, chiêu số mà Cullen sử dụng mang đậm phong cách đánh nhau đầu đường xó chợ, chuyên nhắm vào phần thân dưới. Sau vài đòn như vậy, Job quyết định từ bỏ cách đánh thông thường. Cả hai chìm đắm trong cơn thịnh nộ, không đòn nào không mang theo ý định giết chết đối phương.

Thế nhưng Job có lợi thế hơn Cullen. Ông ta có thể tự chữa lành bất cứ lúc nào. Trong một trận đấu tiêu hao, Job sớm muộn sẽ giành chiến thắng chung cuộc.

Điều đó là thật sao?

Sự chế giễu hiện lên trong mắt Cullen.

Job bỗng cảm thấy cơ thể mình ngày càng nặng nề. Ông kinh ngạc nhìn đối thủ: “Ngươi…?”

Viên đạn chứa thuốc tê?

Cullen cười khẩy, chớp lấy thời cơ Job trở nên chậm chạp, gã rút con dao găm và chém ngang cổ Job, máu lập tức phun tung tóe ——

Một kẻ chuyên mượn gió bẻ măng như gã sẽ không dừng lại ở đó. 

Job còn chưa kịp giơ tay che vết thương, Cullen đã bắn vào cổ tay cùng mắt cá chân ông ta bằng khẩu súng dự phòng. Gã muốn phòng trường hợp đối phương giãy chết. Tiếp theo, gã rồi thọc con dao vào cổ họng ông.

Máu tuôn xối xả như đài phun nước. Cullen cuối cùng mới thả lỏng, lùi lại, nhìn Job co giật trên mặt đất.

Không ai có thể sống sót với từng ấy vết thương.

Phòng ngừa trường hợp xác chết vùng dậy, Cullen hít sâu vài hơi trước khi nã súng vào hộp sọ đối thủ.

Đúng lúc này, con ngươi của gã co rụt.

Đây là… thứ gì?

Phía người chơi.

Sau khi nhận lời mời xa luân chiến, Aaron sẽ không thay đổi ý định. Người chơi thảo luận với nhau, quyết định lập đội chiến đấu với nhóm Stargazing, mỗi lần năm người.

Fate In Me phàn nàn: “Tao đã bảo là xa luân chiến rồi mà?”

Aaron: “Đúng vậy, mỗi tiểu đội phía tôi sẽ đối đầu với tiểu đội bên anh một lần, đây đúng là xa luân chiến còn gì, nhanh lên, đừng lãng phí thời gian nữa, còn nhiều người đang chờ đến lượt lắm.”

Fate In Me nghiến răng kèn kẹt. Hắn không còn biện pháp nào khác. Ai bảo người đề nghị chính là hắn đây. Không thể đổi ý được nữa. Hắn chỉ có thể cố gắng hết khả năng mà thôi.

Nhờ 10 điểm hộ giáp cùng năm phút hồi máu, nhóm Stargazing đã thẳng tay xử lý một số đội ngũ và tích lũy điểm thưởng. Tuy nhiên, càng về sau, Fate In Me càng chật vật, cuối cùng phải đối mặt với cái chết đầu tiên.

Đám Aaron tàn nhẫn đã tha mạng cho một người trong nhóm Stargazing để họ có thể tiếp tục hồi sinh. Sau khi sống lại, Fate In Me hét lên: “Bọn mày là con gì chứ éo phải con người! Bọn mày đang tra tấn bọn tao đến chết đấy!”

“Đừng nói như vậy chứ.” Aaron vừa nói vừa nã súng vào đầu Fate In Me. “Tôi cảm thấy lạ lắm đấy. Khi giết những người chơi khác, mấy người có chần chừ giây nào đâu. Không phải chiến thắng mới là điều quan trọng nhất sao? Còn gì để bàn nữa?”

Tiếc thay, Fate In Me không thể nghe thấy nửa câu sau. Không sao hết. Aaron đã đợi hắn hồi sinh, lặp lại câu nói đó trước khi bắn vào đầu hắn ta một lần nữa.

【 Cái lờ gờ tờ, hai lần đại thành công, may dữ. 】

【 Lượng vận khí phải tuân theo định luật bảo toàn mới đúng. Nhà phát hành ơi, tôi muốn cử báo, ở đây có người chơi cheat! 】

Fate In Me hồi sinh, lạnh lùng nhìn những người chơi phấn kích đang đứng xung quanh.

Các thành viên trong công hội sắp đến rồi.

Cuối cùng, một tin tức xuất hiện trên kênh công hội.

Hội trưởng công hội Stargazing: Vị trí?

Fate In Me lập tức gửi một chuỗi tọa độ.

Hội trưởng công hội Stargazing: Tốt lắm, nhớ đừng để lộ đấy, lát nữa người của chúng ta sẽ trà trộn vào đám đông và mang đến một bất ngờ lớn để bù đắp cho những cái chết của các anh.

Fate In Me thở phào nhẹ nhõm. Sau khi hồi sinh, hắn vừa đếm từng giây trong đầu vừa nhìn chằm chạp khẩu súng trên tay Aaron. Cuối cùng, hắn giơ tay lên như muốn đầu hàng: “Khoan, khoan đã, tao có lời muốn nói, để tao nói xong hẵng giết.”

Aaron nghiêng đầu: “Chuyện gì?”

Fate In Me hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ: “Bọn mày chết chắc rồi.”

Giây tiếp theo, một quả bom khói bất ngờ xuất hiện dưới chân người chơi.

Nhóm Aaron lập tức mất tầm nhìn. Nhân cơ hội đó, Fate In Me giật khẩu súng khỏi tay Aaron, bắn vào đối phương mà không thèm ngoảnh lại. Những thành viên còn lại của nhóm Stargazing vội vã tháo chạy theo một hướng.

Gã mập cười như điên, nhưng không dám phát ra âm thanh nào, đành gõ chữ trên kênh nội bộ.

Gã mập: Mad. Chúng ta phải trả thù mới được!

Gomoku: Đúng vậy! Đá bay đầu chúng nó!

Fate In Me: Được rồi, chúng ta cần đến chỗ công hội trước đã, nhất định phải thắng được cuộc chiến trận doanh này!

Công hội Stargazing có số lượng thành viên đông đảo, vũ khí chắc chắn cũng thừa thãi. Fate In Me vừa chạy vừa tự hỏi cách đánh bại những người chơi thuộc phe giáo hội và biện pháp cứu vớt NPC điều tra viên.

Điểm tập hợp của công hội Stargazing nằm ngay ở góc ngoặt phía trước. Họ đến nơi trong sự phấn khích vô biên.

Và rồi…

Ở đây chẳng có thành viên công hội nào như trong trí tưởng tượng của họ.

Chỉ có những xác chết nằm ngổn ngang, la liệt khắp mặt đất.

Một thông báo xuất hiện trong kênh công hội.

Hội trưởng công hội Stargazing: Run!

Tin tức đến quá muộn. Đám Fate In Me đã biết thủ phạm là ai.

Một thanh niên cao lớn đứng trước thi thể của thành viên công hội Stargazing. Con dao rỉ máu trong tay. Anh quay lại, để lộ gương mặt trang điểm như một tên hề:

“Tìm thấy lũ phản bội rồi này ~”

“Edmund…” Gã béo sửng sốt, “mày bị Cục Điều Tra giam lại rồi cơ mà?”

“Hì hì, đoán xem là ai đã thả tao ra?” Edmund dịu dàng nói, “Đoán xem ai, bảo tao giết bọn mày? ~”

“Là Lann phải không?” Gã béo buột miệng.

“Đoán sai nha ~” Edmund duỗi người, giơ tay phải che gương mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm người chơi qua các kẽ ngón tay, “hình phạt là hành quyết tại chỗ.”

“Chạy!”

Đám Fate In Me lập tức phân tán, mỗi người chạy một ngả, theo cơ chế của cuộc chiến trận doanh, họ có thể hồi sinh miễn là không chết trước mặt NPC, chỉ cần một người trong số họ có thể chạy thoát thì…!

Fate In Me bỗng ngơ ngác nhìn mặt đất ngày càng tiếp cận mình, không, từ góc độ này, hắn đang rơi xuống đất mới đúng.

Tại sao hắn không còn cảm giác ở chân nữa?

Thanh âm nhắc nhở từ hệ thống chậm rãi xuất hiện.

【 Chiến đấu: Thất bại 】

Fate In Me đã rơi xuống đất. Hắn cố gắng ngoảnh đầu lại. Hai chân hắn đã bị chặt đứt hoàn toàn. Tên hề điên cuồng bước từng bước đến chỗ nạn nhân của mình, hệt như thần chết đang múa may lưỡi hái.

Ngay cả khi Fate In Me biết đây chỉ là một trò chơi, hắn vẫn có cảm giác như thể đang thực sự đối mặt với một tên giết người hàng loạt. Thế là, hắn cố gắng bò về phía trước.

【 Kiểm tra SAN: Thất bại 】

Điều cuối cùng ánh vào đôi mắt Fate In Me là khung cảnh quay cuồng cùng tiếng khóc than của các thành viên trong đội.

【 Tất cả người chơi thuộc Cục Điều Tra đã hoàn toàn tử vong, cuộc chiến trận doanh kết thúc, Giáo hội Bí ẩn giành thắng lợi. 】

【 Số lượng người chơi còn lại của Cục Điều Tra: 0/Số NPC còn lại: 4. 】

【 Số lượng người chơi còn lại của Giáo hội Bí ẩn: 203/Số NPC còn lại: 2. 】

【 Hệ thống đang kết toán. Phần thưởng sẽ được gửi đến hòm thư của người chơi. 】

Mặt khác.

Kể từ khi Edie trọng thương, Eunice đã cố gắng hết sức để bảo vệ y, đồng thời gánh chịu vô số vết thương khác nhau, đẩy nhỏ vào một cuộc đấu chọn không cân sức, báo trước cái kết thảm bại chắc chắn.

Nhỏ thực sự hoang mang. Tại sao Dina lại đến chậm như vậy?

Eunice đã thực hiện một hành động mạo hiểm, đút tay vào túi ngực. Nhỏ không tìm thấy thứ gì hết. Tờ đánh dấu màu đỏ không cánh mà bay!

Nó biến mất lúc nào vậy?

Vào thời điểm Eunice phân tâm, một viên đạn khác đã găm vào vai nhỏ. Eunice nghiến rắng, tóm lấy một người chơi gần đó để làm lá chắn.

Dù thế nào đi chăng nữa, nhỏ hiện chỉ có thể liều mạng chiến đấu!

Nhỏ cõng Edie lên lưng, cơ bắp phồng lên hết mức có thể, viên đạn trúng vai thậm chí còn bị cơ bắp đẩy ra ngoài, máu cũng ngừng chảy.

Eunice biết mình sẽ trở nên yếu ớt sau trạng thái này, nhưng nhỏ không muốn chết ở đây.

Nhỏ bắt đầu xông về hướng ít người.

Eunice không biết rằng Dina cùng Job đã biến mất, người chơi đang dần đổ xô đến chỗ nhỏ.

Chết tiệt! Sao lại lắm người như vậy chứ?!

Eunice dần trở lên tuyệt vọng. Nhỏ có thể nhìn thấy vô số đôi mắt chứa đầy lòng tham và hiếu chiến hướng vào mình. Chúng dường như không biết nỗi sợ hãi là gì. Sự cuồng nhiệt ấy khiến nhỏ rùng mình. Eunice nắm lấy chân Edie. Một khi tình huống trở nên tồi tệ hơn, nhỏ sẽ ném Edie ra ngoài. Có lẽ y sẽ chết. Thế nhưng cái chết đó vẫn đẹp hơn một cái chết tan xương nát thịt.

Đúng lúc này, đám người bao vây Eunice bỗng sững lại, chửi bởi: “Đậu má, thằng chó nào làm đấy?”

“Đúng vậy, chỗ này vẫn còn boss chưa giết mà!”

Eunice lập tức chớp lấy cơ hội này, hạ gục những người chơi trước mặt mình bằng một cú quét chân, túm lấy xác một người chơi làm lá chắn để thoát ra khỏi vòng vây.

Tuy nhiên, người chơi không còn hứng thú với nhỏ nữa. Khi tiếng còi cảnh sát vang lên, những người chơi lập tức giải tán.

Không có người chơi cản trở, Dina nhanh chóng đuổi theo Eunice: “Eunice, là chị đây!”

Tuy nhiên, Eunice vẫn không dừng lại, nhỏ ôm chặt Edie, cố gắng lao về phía trước.

Khi Dina phát hiện Edie không còn cử động, cô sốt ruột ném văng đôi song đao ra, lưỡi dao cắm ngay trước mặt Eunice. Cô gái nhỏ nhắn cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, nhận ra vũ khí của Dina và dừng lại theo bản năng.

“Eunice, đừng chạy nữa! Em mau đưa cậu ấy đến chỗ đội trưởng đi! Edie cần trị liệu!”

Cuối cùng thiếu nữ ngừng chân. Nhờ vậy mà Dina mới đuổi kịp hai người.

Cô phát hiện Eunice ôm chặt lấy Edie, đôi mắt nhỏ đỏ hoe đẫm nước, hơi thở nặng nhọc, thân thể liên tục run rẩy.

Dina ôm đầu Eunice: “Không sao đâu. Mọi chuyện đã qua rồi, Eunice. Em làm tốt lắm. Cho chị xem Edie thế nào nhé.”

“Edie…” Eunice vô thức nới lỏng vòng tay mình. Dina nhanh chóng đặt Edie xuống đất. Cô phát hiện y hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều. Viên đạn đã bắn trúng trái tim. Nếu Edie không phải siêu phàm giả tầng thứ nhất thì y đã chết ngay lập tức rồi.

Điều đó không thành vấn đề. Đội trưởng có thể cứu chữa Edie!

Dina cảm thấy đầu ong ong, một tác dụng phụ khi lạm dụng năng lực, khả năng dịch chuyển chỉ có thể sử dụng ba lần, càng mang theo nhiều người thì càng khó chịu, đây là lần cuối cùng.

Sau khi sử dụng năng lực lần cuối, cô có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào. Nếu cô dịch chuyển đến chỗ đội trưởng… Nếu ông ấy thua…

Dina bặm môi nhìn hai thành viên còn lại. Eunice vẫn chưa lấy lại tinh thần sau cuộc chiến tàn khốc, Edie thì đang cận kề cái chết.

Dina chẳng còn biện pháp nào nữa. Dẫu cô không biết tại sao kẻ thù lại đột ngột rút lui, nhưng nhỡ chúng trở về thì sao? Họ không còn khả năng tự vệ nữa.

Phải cược một phen thôi!

Dina lại sử dụng năng lực của mình. Khung cảnh thay đổi thành con hẻm quen thuộc. Đôi mắt Dina tối sầm trong giây lát. Cô gần như không nhận ra Job trước mặt mình. Không còn ai đứng trước hẻm. Dina thở phào một hơi, túm lấy vai Job và nói: “Đội trưởng, tốt quá, ông đã thắng rồi. Mau chữa cho Edie đi. Cậu ấy sắp chết rồi. Đội trưởng…”

Job không trả lời. Dina vô thức lắc vai ông. Lúc này, cô mới phát hiện người đàn ông tóc vàng đã gục xuống.

Hả?

“Đội trưởng?”

“Chị Dina…” Eunice nức nở nói, “Đội trưởng, ông ấy, ông ấy không có tứ chi.”

“Nhưng ông ấy vẫn còn sống.”

Hả? Em đang nói gì vậy?

Khi cơn chóng mặt do lạm dụng sức mạnh giảm bớt, cảnh tượng trước mặt Dina trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. Cô cúi xuống nhìn Job. Con ngươi co rụt.

Tay và chân Job đã biến mất, phần cổ gần như đứt lìa, chỉ còn dính một chút da, máu nhuộm đỏ mặt đất, như thể đó là toàn bộ số máu trong người ông.

Thế nhưng, đúng như Eunice đã nói, ông vẫn còn sống.

Những nốt mụn màu hồng nổi lên xung quanh vết thương nhúc nhích một cách kỳ lạ. Khi quan sát kỹ hơn, cô phát hiện máu trên người Job có chuyển động lạ lùng. Chúng dường như đang chảy ngược vào cơ thể chứ không phải tuôn ra ngoài.

Đó là máu hay giòi? Đó là máu hay giòi?

Hai giọng nói trong đầu cô liên tục đặt câu hỏi, đôi mắt cô nhìn thấy máu, nhưng đầu óc cô đang nhìn thấy một thứ gì đó còn hơn thế, một thứ gì đó chân thực hơn.

Bàn tay Dina dính đầy máu Job. Cô cúi đầu, những tưởng máu trên tay đã biến thành lũ sâu bọ bò lổm ngổm.

“A a a a a a a a a a a a!”

.

Hãy lùi lại thời gian để biết được chuyện gì đã diễn ra.

Cullen định kết liễu Job, ít nhất là chặt đầu ông ta để lấy lại sự thanh thản cho tâm hồn.

Trong lúc kiểm tra tình trạng của Job, Cullen phát hiện tầm nhìn trước mắt bỗng trở nên kỳ quặc. Một giây trước, gã trông thấy dòng máu bình thường tuôn ra khỏi cơ thể người đàn ông tóc vàng, giây tiếp theo, có thứ gì đó trong đầu gã đã réo lên cảnh báo về một điều gì đó bất thường.

Máu Job chứa đầy giòi.

Khi nhận ra điều này, Cullen đưa mắt sang những vết thương mà mình đã gây ra. Gã phát hiện bên trong các vết đứt không có máu, chỉ có những con giòi đang quằn quại và đè lên nhau.

Cullen hít một hơi thật sâu, lùi lại vài bước theo bản năng: “Chúa, Chúa ơi…”

Lann vẫn luôn theo dõi công cuộc báo thù lập tức trả lời Cullen: “Có chuyện gì…”

Mẹ kiếp!

Lann suýt chửi thề thành tiếng.

Nó là cái quái gì vậy?

Thật khó để đặt trên cho cái thứ trước mặt. Một con giòi hình người hay một con người cấu thành từ vô số con giòi? Những người mắc hội chứng sợ lỗ chắc chắn sẽ đứng tim trước cảnh tượng này.

Nó hoàn toàn không phải là người.

Không, nó vẫn còn vài phần người, nhưng không giống hoàn toàn, trông quen thuộc một cách kỳ lạ, khá tương tự với boss đặc biệt trong phó bản đặc thù 《 Bệnh viện Thanh Sơn 》ở kiếp trước.

“Lạy Chúa, con nên làm gì bây giờ?” Cullen nuốt nước bọt.

Gác chuyện trả thù sang một bên đi, gã sắp nôn rồi.

Lann cũng không biết tình huống này là như thế nào, cậu chưa bao giờ bắt gặp chuyện như vậy trong kiếp trước. Vài giây sau, cậu nhận thấy cuộc chiến trận doanh đã kết thúc, giáo hội đã giành được thắng lợi, cùng một lượng lớn lực lượng cảnh sát đang đến gần khu vực này.

“Đến lúc phải đi rồi, Cullen. Cuộc vui đến đây thôi.”

“Nhưng con vẫn chưa…”

“Đừng lo, vẫn còn nhiều cơ hội lắm.” Lann lạnh giọng, “Hay là ngươi muốn tìm hiểu thêm về thứ này? Ta không quan tâm đâu.”

“…Không, ngài nói đúng.” Cullen nhắm mắt lại rồi nói, “Có điều, kết thúc như thế này thì hời cho chúng quá, con sẽ lấy thêm lãi.”

Cullen chặt tay chân Job. Thành thật mà nói, gã có cảm giác như mình vừa múc một muỗng giòi lên vậy. Điều đó khiến gã ghê tởm không thôi. Nhưng biết đâu chúng sẽ có tác dụng trong tương lai hoặc có giá trị nghiên cứu thì sao? Vì thế, gã đã cắt phăng quần áo trên người đàn ông tóc vàng, dùng vải cuốn quanh phần “tay chân”, chết lặng rời khỏi hiện trường.

Sau khi hắn rời khỏi con hẻm, nhóm Dina đã hiện ra từ không khí và chứng kiến cảnh tượng này.

Liên tục bị săn đuổi, liên tục sử dụng năng lực, tất cả đã khiến tinh thần của hai điều tra viên trở nên căng như dây đàn. Những con giòi chảy ra từ cơ thể đội trưởng đã trở thành cọng rơm đè chết lạc đà. Tinh thần của Eunice và Dina đứt phựt. Một người ngẩn ngơ ngồi tại chỗ, người còn lại tựa vào tường với vẻ chết lặng.

Khi đến nơi, tên hề vừa hoàn tất việc báo thù cũng không khỏi trầm mặc trước hình ảnh kinh hoàng kia. Một lát sau, Edmund hỏi: “Này? Nơi này có cần hỗ trợ không?”

Dina và Eunice cùng quay đầu, ngơ ngác nhìn anh.

Vô số tiếng bước chân dồn dập vang lên. Các sĩ quan cảnh sát được vũ trang đầy đủ hét to: “Này? Chuyện gì xảy ra ở đây vậy? Chúng tôi nhận được báo cáo về một nhóm tụ tập đánh nhau…”

Thanh âm bỗng tắt ngúm.

Cảnh sát đã trông thấy một cảnh tượng như sau:

Tên hề, nghi phạm giết người, cầm một con dao dính máu,một người đàn ông tóc vàng bị sát hại dã man, một nạn nhân không rõ sinh tử nằm trên mặt đất, hai người phụ nữ suy sụp tinh thần khi chứng kiến án mạng.

Edmund: “À, đợi đã, bình tĩnh nào, tôi có thể giải thích.”

Viên cảnh sát giơ còng tay lên: “Vào đồn giải thích!”

Diễn đàn trò chơi.

《 Cuộc chiến trận doanh kết thúc! Thắng lợi thuộc về Giáo hội Bí ẩn! 》

Chủ thớt: Là ai? Là ai đã kết liễu mấy người chơi bên Cục Điều Tra vậy? Chúng tôi sắp xử lý được NPC đối địch rồi! Vậy mà…!

1L: Đúng vậy! Tại sao cơ chứ! Tôi tưởng mấy ông sẽ giữ cho một người sống sót chứ. Bực lắm rồi đấy. Có phân phối rõ ràng rồi kia mà?

Aaron: Kế hoạch có biến. Chúng tôi không giết họ!

2L: Ừm, ai đó đã quấy rối, ném bom khói vào người chơi phe ta, tạo cơ hội cho người chơi phe địch bỏ chạy.

3L: Thế thì ai đã giết chúng?

4L: Tớ, tớ, tớ thấy nè, là Edmund đóa, tớ thấy anh ta bước ra từ chỗ rẽ, người đầy máu, hình như đám Fate In Me bị chôn xác ở đó luôn.

5L: Ái chà, cái chết theo kịch bản hả?

6L: Biết làm sao được, có thể do tiến độ của chúng ta quá chậm.

7L: Không, tình hình là như thế này: các NPC thuộc trận doanh cũng tham gia chiến dịch lần này, Cục Điều Tra có 4 người thì phe ta có 2 người là Cullen và Edmund, họ có nhiệm vụ hỗ trợ người chơi giành chiến thắng trong cuộc chiến trận doanh.

8L: Than ôi, ngay cả NPC cũng ks (Kill Steal) chúng ta!

9L: Mấy ông đã ăn được vài lần rồi thì đừng có phàn nàn nữa đê! Bọn tôi còn méo giết được NPC nào đây! Mấy con NPC đó mạnh như boss!

10L: Đội điều tra viên tinh nhuệ từ Cục Điều Tra mà lị!

11L: Ai biết Fate In Me ở đâu không? Tôi muốn phỏng vấn về trải nghiệm bị 400 người chơi truy lùng.

12L: Họ chắc chắn sẽ không dám xuất hiện nữa đâu! Sợ muối mặt ấy chứ! (ngoáy mũi)

13L: Than ôi, đám tuyển thủ chuyên nghiệp này kiểu gì cũng có công hội, bọn nó chỉ cần đổi tài khoản là xong, ai biết đấy là đâu, Aaron cẩn thận nhé, kẻo lại bị úp sọt.

Aaron: Đờ mờ, không thể nào.

14L: Tôi nói nhỏ cho bạn biết này, tôi từng gặp trường hợp đó rồi đấy.

15L: Thật tình, nhà phát hành không thể khóa những tài khoản đó lại sao? Nhiều người bạn của tôi đã bán tài khoản, còn lũ công hội thì thi nhau mua tài khoản của những người chơi đợt đầu, các vị định hợp pháp hóa hành vi này à?

Fate In Me theo dõi những bình luận trên diễn đàn bằng gương mặt lạnh như tiền. Hắn lẳng lặng ghi lại ID người chơi.

Đặc biệt là Aaron cùng những người chơi đã giết họ.

Fate In Me hoàn toàn không phải là một người rộng lượng. Một khi công hội cung cấp tài khoản mới, hắn sẽ tìm cách trả thù.

Đặc biệt là NPC Edmund.

Hắn nhất định phải quay lại và nắm thóp thằng khốn đó.

Còn có lũ chó chết ở Cục Điều Tra! Hắn chưa bao giờ phải nghẹn họng như thế. Fate In Me ước rằng mình chưa bao giờ tham gia một tổ chức đa nghi như vậy.

Biện pháp hiện tại là đổi sang một tài khoản đã gia nhập Giáo hội Bí ẩn, ít ra thì đó là nơi có lượng người chơi đông nhất, hoặc cố gắng leo rank cho đến khi những trận doanh khác xuất hiện. Lúc ấy, hắn có thể đổi những tin tức mà mình đã thu thập được lấy lợi ích lớn hơn.

Fate In Me thúc giục công hội Stargazing: “Tìm thấy tài khoản mới chưa?”

Hội trưởng công hội Stargazing: Chuyện đó à? Trò chơi vừa ra thông báo mới. Anh xem đi.

Fate In Me sửng sốt, vội vàng đăng nhập diễn đàn, nhấp vào official website, nhìn thấy một thông báo chính thức mới.

Nội dung: Kể từ bây giờ trở đi, việc giao dịch tài khoản bị cấm, mỗi tài khoản sẽ được ràng buộc với một khoang trò chơi. Những tài khoản có gen đăng nhập không khớp sẽ bị khóa ngay lập tức. Vui lòng thực hiện giao dịch một cách thận trọng.

Hội trưởng công hội Stargazing: Vậy đấy, xem chừng việc giao dịch tài khoản trong tương lai là điều bất khả, anh… còn muốn tiếp tục chơi trò chơi này nữa không? Công hội vẫn còn những trò chơi cần người tiên phong.

Fate In Me: Tôi cần thời gian để suy xét thêm.

Nhân vật Fate In Me đã tử vong. Hắn không biết mình có thể gia nhập lại Cục Điều Tra một lần nữa hay không. Vào Giáo hội Bí ẩn ư? Những kẻ từng tham gia cuộc chiến trận doanh chắc chắn sẽ cười nhạo hắn. Quan trọng nhất là mọi nỗ lực trước đó đã bị lãng phí. Ngay cả khi họ bắt đầu lại với một nhân vật mới thì cũng không thể đuổi kịp những người chơi khác.

Fate In Me cảm thấy suy sụp.

“Đúng là một trò chơi rác rưởi!”