Để diễn tả độ dễ thương của một cô gái, người ta thường dùng cụm từ "Hoa khôi của khối". Tất nhiên giá trị của từ đó còn tùy thuộc vào từng trường, nhưng tại Học viện Saien, đó có thể coi là một lời khen ngợi lớn nhất. Bởi lẽ con gái ở trường Saien nhìn chung đều có tiêu chuẩn rất cao. Chỉ cần đi dọc hành lang thôi là bạn đã có thể bắt gặp những gương mặt tầm cỡ người mẫu nhan nhản khắp nơi rồi.
Vậy thì tại Học viện Saien này, ai mới là "Hoa khôi của khối"? Thú thực là chuyện này chẳng có gì để tranh cãi cả, vì hầu hết học sinh ở các khối đều sẽ xướng lên cùng một cái tên khi được hỏi.
Khối năm ba là... Higiku Nanaki.
Khối năm hai là... Kuromiya Shirono.
Và tại khối năm nhất vừa mới nhập học cách đây vài ngày——
「Này, mày có biết đứa con gái tên Reini không? Nghe đồn là xinh cực kỳ luôn đấy」.
Renji nhếch mép cười để lộ hàm răng trắng, quăng cho tôi cái chủ đề đó. Lúc nào nói về con gái trông cậu ta cũng hớn hở cả, dù đằng nào thì cậu ta cũng chẳng thể có bồ nổi đâu.
「Tao có nghe đồn qua rồi. Nhưng chưa gặp bao giờ」.
Tôi vừa ngáp vừa đáp lời cậu ta. Đó là một mỹ nhân đầy bí ẩn mà thậm chí chẳng ai rõ cô ấy thuộc lớp nào. Nghe đâu cô ấy có mái tóc màu xmanh nhạt thanh khiết tựa như bầu trời sau cơn mưa. Nếu coi Higiku-senpai và Kuromiya-senpai là những đỉnh cao của sự sắc sảo, thì bạn bè cùng lứa nhận xét Raini chính là đỉnh cao của sự dễ thương.
「Không biết cổ là ai nhỉ. Liệu có khi nào cổ học cùng lớp với tụi mình không?」.
「Ai biết được. Nhưng cái chuyện không rõ lớp nào thì đúng là đặc sản của cái trường này rồi」.
Học viện Saien áp dụng hình thức giảng dạy khá đặc biệt, khiến cho các bạn cùng lớp gần như chẳng mấy khi tập trung đầy đủ một chỗ. Giống như hệ thống ở đại học, mỗi người sẽ tự chọn môn mình muốn và đăng ký học theo thứ tự mình thích. Nói cách khác, nếu hôm nào cảm thấy "vã" môn Toán, bạn hoàn toàn có thể lấp đầy từ tiết 1 đến tiết 7 toàn là Toán.
Do đó, thành viên ngồi cùng trong một tiết học cứ thay đổi xoành xoạch, dẫn đến cái hiện tượng dị thường là "không rõ đối phương thuộc lớp nào".
「Này Renji, nhắc mới nhớ, tụi mình chưa học tiết Ngữ văn nào đâu đấy. Không cân đối lại là hỏng bét đấy biết chưa?」.
「Mới bắt đầu học được có ba ngày thôi mà. Việc gì phải xoắn」.
「Thì cũng đúng, nhưng không để ý là đến cuối tháng lịch học toàn Ngữ văn thì hãi lắm đó」.
「……Này, Hareto. Mấy cái chuyện học hành đó dẹp qua bên đi. Tao đang nói về Reini-chan cơ mà」.
「À, ừ. Xin lỗi, xin lỗi nhé」.
「Cái thái độ nhạt nhẽo gì thế. Nếu là tụi mình như mọi khi, thì giờ này phải lên đường thực hiện chuyến đại thám hiểm tìm kiếm mỹ nhân rồi chứ……!」.
Đúng là hồi cấp hai tôi cũng từng làm mấy trò ngớ ngẩn như thế thật. Ký ức về lần trốn học chạy sang tận trường khác chỉ để liếc nhìn "mỹ nhân huyền thoại" ở địa phương vẫn còn mới nguyên trong đầu tôi. Thế nhưng, tôi của hiện tại đã là tên nô lệ tình yêu dưới trướng Higiku-senpai rồi. Chuyện về những đứa con gái khác tôi thực lòng chẳng quan tâm.
Dù vậy, có vẻ sự thật là nhân vật mang tên Reini đang là chủ đề nóng sốt khắp học viện. Chỉ cần vểnh tai lên nghe một chút là thấy cái tên Reini vang lên ở khắp mọi nơi.
『Này này, biết Reini-chan không?』.
『Bọn mày cẩn thận nhé. Tao suýt thì nhầm bạn ấy là thiên thần đấy』.
『Nghe bảo đó là cô gái sở hữu "vòng một xép lẹp thần thánh" đấy』.
『Tao cũng liếc thấy một lần rồi, xinh dã man luôn!』.
Ai nấy đều hết lời khen ngợi, thậm chí chẳng nghe thấy một lời ghen tị nào. Có vẻ như danh tiếng đó là hàng thật giá thật rồi.
「……Nếu nhan sắc tầm cỡ gây xôn xao đến mức này thì lẽ ra phải nổi tiếng từ hồi cấp hai rồi mới đúng chứ. Đột nhiên chui từ đâu ra vậy nhỉ? Mà đây là trường chuyên, nên chắc dân ngoại tỉnh nhiều hơn dân bản địa rồi」.
Renji trầm ngâm suy nghĩ một mình. Nhìn ra xung quanh, cũng có không ít học sinh khác đang mải mê phân tích về Reini.
Danh tính thực sự của mỹ nhân bí ẩn đó là gì? Hôm lễ nhập học cô ấy đã ở đâu? Có bạn thân nào không? Phải đi đâu thì mới gặp được?.
Hàng tá câu hỏi như thế đang bay nhảy khắp nơi trong phòng học, thế nhưng——.
「A ha ha. Thật tình thì, cô ấy là ai cơ chứ?」.
——Kết luận. Raini chính là tôi.
~*~
Công nghệ VR toàn phần (Full-dive VR) là tên gọi của kỹ thuật cho phép người dùng "điều khiển Avatar như chính cơ thể mình" trong không gian thực tế ảo. Về mặt cảm giác, có lẽ dùng cụm từ "linh hồn" đang "nhập" vào một "cơ thể nhân tạo" sẽ là cách diễn đạt chính xác hơn. Nhờ mang lại trải nghiệm vung kiếm hay nổ súng chân thực như ngoài đời, các trò chơi tận dụng không gian VR đã giành được sự yêu thích nồng nhiệt.
Nói về "cơ thể nhân tạo" này, thực tế có một giới hạn là "phải tương đồng với cơ thể thực ở một mức độ nào đó". Lý do là bởi nếu có sự khác biệt quá lớn giữa thể xác và Avatar, cảm giác sai lệch sẽ phát sinh khi điều khiển. Kéo dài chiều cao quá mức hay tăng cơ bắp quá đà đều không được. Một khi sự khác biệt vượt quá giới hạn, việc điều khiển Avatar sẽ lập tức trở nên bất khả thi.
Hơn nữa, các hạn chế về khuôn mặt còn nghiêm ngặt hơn, chỉ cần hơi khác biệt so với thực tế là sẽ bị loại ngay. Nếu không muốn mỗi khi cười lại lộ ra một bộ mặt biến dạng kỳ quặc, tốt nhất nên tránh tạo ra những gương mặt đẹp mã cực đoan.
「—Và có vẻ như những đặc điểm này cũng tương tự khi sử dụng 《Aether》 để chuẩn bị một cơ thể hologram. Thế nên dù có tạo Avatar con gái, mình cũng biết là phải dựa trên khuôn mặt gốc của bản thân, nhưng mà...」
Nhưng điều kinh ngạc là sau khi thực sự tạo xong Avatar nữ.
「...Không ngờ mình lại có thể trở nên đáng yêu đến mức này」.
"Mỹ thiếu nữ này là ai vậy?" — Việc tôi sửng sốt như vậy cũng là lẽ đương nhiên. Do giới hạn của hệ thống, dù có chuyển từ nam sang nữ thì cấu trúc khuôn mặt cũng không thể thay đổi quá nhiều. Vậy nên tôi chỉ dặm má một chút rồi trang điểm nhẹ, thế mà không hiểu sao một mỹ thiếu nữ tuyệt sắc lại hiện ra. Từ xưa tôi đã thường bị nhận xét là có gương mặt nữ tính, nhưng có vẻ tôi thực sự có năng khiếu thiên bẩm trong việc giả gái. Dù ngoại hình con trai bị coi là hạng bét, nhưng ngoại hình con gái lại thuộc hàng cực phẩm, đúng là một gương mặt kỳ lạ.
「Dù vậy, cơ thể này khó cử động thật đấy」.
Ở trong phòng một mình, Hareto thử nghiệm cảm giác điều khiển cơ thể Raini. Vì cơ thể thật đang nằm ngủ trên giường ngay trước mắt, cậu phải đứng xa một chút rồi lặp đi lặp lại các động tác nhảy nhót để làm quen.
「Quả nhiên thay đổi giới tính là một thử thách lớn. Ở trong VR mình cũng chưa thấy ai làm vậy bao giờ」.
Chiều cao giảm 7cm. Cân nặng giảm 14kg. Dù vẫn nằm trong phạm vi giới hạn điều khiển nên không có vấn đề gì về mặt kỹ thuật, nhưng tầm ảnh hưởng của việc đổi giới tính hiện lên rất rõ rệt, khiến tôi cảm thấy mất tự do như thể đang khoác lên mình một bộ đồ hóa trang bó sát vậy.
Nhân tiện, về phần ngực, tôi cũng chỉ để nó hơi nhô lên một chút. Thật ra cũng định làm một "bộ ngực khủng" cho bõ công, nhưng dường như ở phương diện đó cũng có giới hạn. Dù sao thì so với nam giới tôi cũng thuộc diện nhỏ con, điểm này có lẽ là một sự may mắn.
「Phải dần làm quen thôi. Cố lên nào」.
Nắm chặt nắm đấm, tự xốc lại tinh thần. Căn hộ ọp ẹp mà tôi thuê nằm ngay đối diện cổng Học viện Saien, chỉ cách một con đường. Cậu bước ra khỏi phòng và tiến về phía học viện.
Sức hút lớn nhất của nơi này là chỉ mất 20 giây đi bộ là đến trường. Nói cách khác, ngoài điểm đó ra thì chẳng còn gì hấp dẫn... Ôi, phong cảnh đồng quê mới đẹp làm sao. Bất tiện chết đi được.
Keng koong keng koong.
Có vẻ tiết học thứ tư vừa kết thúc, tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên. Khác với tiếng chuông rùng rợn nghe thấy vào ngày lễ nhập học, đây là âm điệu quen thuộc thường nghe.
「Được nghỉ ngơi vào lúc mình thích đúng là một quy định tốt. Tuy nhiên nếu không học tập có kế hoạch thì cuối tháng sẽ thấy cảnh địa ngục ngay, nên phải cẩn thận mới được」.
Học viện Saien mở cửa từ thứ Hai đến thứ Bảy, mỗi ngày có thể học tới 7 tiết. Tháng này, theo chỉ thị từ phía học viện, sinh viên cần hoàn thành tổng cộng 85 tiết học cho tất cả các môn. Nếu lấy 85 chia cho 7 thì mất khoảng 12 ngày. Nghĩa là nếu thực sự nỗ lực, bạn có thể kết thúc toàn bộ việc học của tháng chỉ trong 12 ngày của hai tuần đầu tiên, rồi thời gian còn lại của tháng có thể tha hồ chơi bời.
「...Nhắc mới nhớ, không biết Higiku-senpai sắp xếp lịch học như thế nào nhỉ. Mình muốn căn sao cho ngày nghỉ của cả hai trùng nhau quá」.
Có vẻ như tại Học viện Saien này, cuộc chiến tình yêu bắt đầu ngay từ việc điều chỉnh tiến độ học tập.
~*~
Tôi trong hình hài của Reini đang rảo bước quanh tầng ba của tòa nhà học viện để tìm kiếm Higiku-senpai. Tầng ba là nơi tổ chức các lớp học dành cho học sinh năm ba, nên khả năng chạm mặt là cao nhất.
Mục tiêu trước mắt của ngày hôm nay là khiến Higiku-senpai biết mặt Reini. Trên con đường phát triển mối quan hệ sau này, nếu đến cả cái tên còn không được đối phương nhận diện thì coi như hỏng bét——
「——Nhưng mà, chẳng thấy Higiku-senpai đâu cả. Chẳng lẽ hôm nay chị ấy nghỉ à?」
Dù có tìm thế nào cũng không thấy. Trong phòng hội học sinh cũng không có. Vì Học viện Saien thay đổi cấu trúc tòa nhà theo từng ngày, tôi không dám chắc mình đã đi hết tất cả các phòng học đang được sử dụng hay chưa, nhưng tóm lại là không thấy bóng dáng nào giống senpai cả.
Nhân tiện, tôi cũng từng nghĩ đến kế hoạch tự mình (Hareto) giới thiệu Higiku-senpai cho Reini, nhưng vì muốn giấu kín mối liên kết giữa Reini và Hareto hết mức có thể để tránh bị nghi ngờ, nên tôi đã quyết định tạm gác chuyện đó lại.
「……Hừm.」
Mà công nhận là.
Ánh mắt của mọi người xung quanh khó chịu một cách bất thường. Cả nam lẫn nữ, cứ hễ có sơ hở là họ lại dán mắt vào tôi. Lý do chắc chắn là vì vẻ ngoài quá đỗi xinh đẹp của Reini, nhưng sự chú ý lớn đến mức này nằm ngoài dự tính của tôi.
「Chịu thôi, tìm chỗ khác vậy.」
Tôi đi xuống cầu thang, quyết định hướng về phía nhà ăn ở tầng một.
Càng gần nhà ăn, mật độ người càng dày đặc. Cứ đà này chắc bên trong nhà ăn đang đông nghịt người rồi. Tuy nhiên, nhà ăn cũng là một không gian được tạo ra bằng hologram và có thể mở rộng vô hạn, nên nghe nói chẳng bao giờ lo thiếu chỗ ngồi.
Rầm!
Đột nhiên có một cú va chạm.
Cái quái gì vừa xảy ra thế? Tôi hốt hoảng. Nhưng thực tế chẳng có gì to tát, chỉ là tôi vừa đâm sầm vào một người khác. Kể từ hồi tiểu học đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi bị hất văng dễ dàng đến vậy. Có vẻ khi thể trạng thay đổi, ấn tượng về những sự việc xảy ra trong đời sống hàng ngày cũng thay đổi theo.
Tôi ngước nhìn người mình vừa va vào.
「Ối, tôi xin lỗi…… à không. M-Mình xin lỗi! Bạn có sao không!?!?!?」
「Không sao, không sao đâu. Mình không để ý——」
——Là Aki-kun.
Thật là một sự trùng hợp đen đủi. Đang trong bộ dạng Reini mà lại đụng trúng người quen thì đúng là đen hết chỗ nói. Theo phản xạ, tôi định che mặt lại——nhưng rồi nhận ra ngay là không cần thiết, và cố gắng hành xử bình thường. Kết quả là tôi cứ lúng túng với những hành động vô nghĩa.
「……Bạn thực sự không sao chứ? Cú va chạm vừa rồi khá mạnh đấy. Nếu thấy đau ở đâu, mình sẽ đưa bạn đến phòng y tế.」
「Không sao không sao. Cậu đừng để ý..」
Mọi chuyện sẽ phiền phức nếu cuộc trò chuyện kéo dài và tôi lộ sơ hở. Tôi định kết thúc nhanh gọn và rời khỏi cạnh Aki-kun. Chỉ cần chạy thoát đến nhà ăn, rồi lẩn vào đám đông là ổn.
「Vậy mình đi trước đây. Thực ra mình đang đói mốc mồm——」
「!??」
「À, nhân tiện này bạn gì ơi. Bạn có biết ai tên là Harei Hareto không?」
Cái tên của tôi đột nhiên thốt ra từ miệng cậu ta.
Bị lộ rồi à? Lộ rồi sao? Bị phát hiện thật rồi à?
Tim tôi đập liên hồi. Không cần phải nói cũng biết, nếu chỉ cần một người biết tôi và Reini là cùng một người thì coi như xong đời. Đừng có để trò chơi kết thúc (Game Over) đột ngột như thế này chứ, xin đấy.
「……S-Sao tự nhiên bạn lại hỏi chuyện đó?」
Tôi trả lời một cách vô thưởng vô phạt nhất có thể. Trước tiên phải dò xét ý đồ đằng sau câu hỏi của Aki-kun đã.
「Tớ có việc gấp cần tìm cậu ta. Gửi tin nhắn mà mãi không thấy trả lời. Chẳng còn cách nào khác nên tớ đang đi hỏi quanh các bạn năm nhất. Cái trâm cài màu xanh đó của bạn là học sinh năm nhất đúng không?」
「À, à à——ha ha. Ra là vậy.」
Hiện tại đang ở trạng thái Reini, tài khoản sử dụng trên điện thoại của tôi cũng đã chuyển từ 'Hareto' sang 'Reini'. Thế nên thông báo làm sao mà tới được. Với hệ thống lớp học của Học viện Saien, không có thời điểm nào chắc chắn sẽ gặp được nhau, nên việc không nhận được tin nhắn là một vấn đề khá nghiêm trọng.
Dù sao thì, biết được danh tính của mình chưa bị lộ cũng khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
——Giờ thì, nên trả lời thế nào đây.
Tôi phân vân. Có hai lựa chọn. Một là giả vờ không biết ai tên Harei Hareto cả, hai là bảo rằng mình có quen biết.
Đáp án chính xác nhất đối với tôi chắc chắn là trả lời "không biết", nhưng nghĩ đến Aki-kun thì đây lại là một lựa chọn khó khăn. Bắt cậu ta đi sục sạo khắp khuôn viên Học viện Saien rộng lớn để tìm một Hareto không hề tồn tại thì đúng là quá tốn công vô ích. Trong tình cảnh mà lỗi hoàn toàn thuộc về phía tôi thế này, lòng tôi cũng thấy cắn rứt vô cùng.
Tuy nhiên, lựa chọn thứ hai lại tiềm ẩn rủi ro cao. Dù việc thiết lập Reini là người quen của Hareto không gây nguy hiểm ngay lập tức, nhưng nếu tính đến chuyện sau này thì đây là lựa chọn tôi muốn tránh.
「……Ừm.」
Sau một hồi đấu tranh, tôi chọn phương án đầu tiên. Xin lỗi Aki-kun nhé, nhưng tôi sẽ trả lời là "không biết". Cuộc sống trung học mới bắt đầu, tôi không thể gánh thêm rủi ro không cần thiết.
「Ờm, cậu trai đó có đặc điểm gì không?」
Hỏi nhẹ qua đặc điểm rồi kết luận là không biết, tôi cho rằng đây là mạch hội thoại tự nhiên nhất. Tôi vừa xin lỗi thầm Aki-kun trong lòng, vừa định thốt ra lời nói dối thì——
「Cậu ta tỏa ra cái không khí của một kẻ chắc chắn là không bao giờ có bạn gái ấy.」
「——Ông nói cái gì cơ, tin tôi đấm cho một phát không.」
「Hả?」
「À không, không có gì ạ. Xin lỗi bạn.」
Hú hồn……! Tại cậu ta đột nhiên nói đểu tôi một cú chí mạng quá nên tôi suýt thì nổi khùng theo phản xạ. Bình tĩnh lại nào, Harei Hareto. Bây giờ mình là "Reini", phải xóa bỏ cái tôi của Hareto đi và hành xử như một người dưng thật điềm tĩnh——
「À, nhưng cảm giác cậu ta có vẻ như sẽ có bạn trai đấy.」
——Cái loại người gì đây?
Không có bạn gái nhưng có vẻ sẽ có bạn trai là sao? Tôi bắt đầu thấy lo lắng cho tương lai của mình rồi đấy. Mà cứ để Aki-kun hiểu lầm như thế này liệu có ổn không? Cứ để mặc cậu ta với cái sự hiểu lầm quái gở đó khiến tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên.
「À, à——…… Hareto-san hả. Tớ nhớ ra rồi, nhớ ra rồi. Là bạn tớ đấy. Hareto-san là bạn chí cốt của tớ luôn.」
「Thật sao!?!?!?」
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải ra tay để đính chính lại nhận thức của Aki-kun. Với tư cách là bạn của Hareto, tôi sẽ phải từ từ dạy bảo cho cậu ta hiểu đúng "Hareto-san là người như thế nào".
「Hareto-san đẹp trai cực kỳ luôn đúng không!」
「……Hả? Nếu thế thì chắc tớ nhầm người rồi.」
Có vẻ phải dùng đến biện pháp tẩy não mới dạy bảo nổi cậu ta rồi.
Tôi nén giận, siết chặt nắm đấm. Nắm đấm của tôi run lên dữ dội vì kìm nén——vô tình lại lọt vào tầm mắt của Aki-kun.
「…………Chiếc nhẫn?」
Trên ngón tay trỏ của nắm đấm ấy. Ngay khi nhận ra điều đó, bầu không khí ôn hòa xung quanh Aki-kun lập tức trở nên lạnh lẽo. Đó là một sự thay đổi đột ngột đến mức cậu ta không còn tâm trí để giữ vẻ ngoài điềm tĩnh nữa. Chẳng lẽ Aki-kun biết về Nhẫn Huyễn Trang?
「À, đúng rồi. Xin lỗi nhé, nhắc mới nhớ tớ vẫn chưa hỏi tên bạn. Tớ có thể biết tên bạn được không?」
「Tớ là Reini.」
「……Reini-san. Tớ là Aki. Rất vui được làm quen.」
Aki-kun mỉm cười xã giao một chút, rồi cắt ngang mạch truyện bằng câu: 「Nhân tiện」.
「Reini-san, sau buổi lễ nhập học bạn có thấy gì không?」
Câu hỏi lộ liễu đó khiến tôi xác nhận được một điều. Aki-kun cũng là một người sở hữu nhẫn giống như tôi. Tuy việc không thấy nhẫn trên tay cậu ta có hơi khó hiểu, nhưng cũng không phải là nhẫn không thể tháo ra được.
「……Hừm.」
Tổng kết lại tình hình. Mục tiêu của tôi là làm quen với Higiku-senpai trong một tình huống tự nhiên nhất có thể. Và Aki-kun là người có nhẫn——đồng thời có khả năng cao là người quen của Higiku-senpai. Hôm nọ senpai có bảo "Nhóm nam sẽ là tổ đội ba người", nên suy luận này chắc chắn gần như 100%. Nói cách khác, thành viên thứ ba chính là Aki-kun.
(…………Ừm, may quá rồi. Nếu nhờ Aki-kun giới thiệu Reini với Higiku-senpai thì mọi chuyện sẽ được giải quyết hết. Mà hình như diễn biến đến mức đó là chắc chắn rồi còn gì? Aki-kun đời nào lại để tuột mất một học sinh nữ sở hữu nhẫn quý giá chứ. Nếu tôi là Aki-kun, tôi sẽ bằng mọi giá kéo cô ấy về làm đồng đội.)
Vậy thì, nước đi đúng đắn của tôi là gì? Khi mục tiêu của ngày hôm nay đã nắm chắc trong tay, chẳng phải tôi nên tiến tới bước tiếp theo sao? Tôi nén cười, bình thản nhìn chằm chằm vào "con mồi" trước mắt.
「……Ờm. Cậu hỏi là sau khi lễ nhập học kết thúc tớ có thấy gì không á?」
「Đúng vậy.」
「Tớ có thấy một chị Hội trưởng hội học sinh rất xinh đẹp trong bộ váy cưới màu đen đấy.」
「Hả?」
「Lúc đó tớ đã hoàn toàn yêu chị ấy từ cái nhìn đầu tiên mất rồi. Tớ cứ suy nghĩ mãi xem làm thế nào để có thể trở nên thân thiết với chị ấy.」
——Nói cách khác, để tình yêu của mình thành hiện thực, tôi sẽ lôi kéo Aki-kun vào làm người đồng lõa. Câu thoại duy nhất tôi muốn Aki-kun nói ra là: "Tôi sẽ giúp bạn trong chuyện tình cảm, đổi lại bạn hãy làm đồng đội với chúng tôi nhé". Tôi đưa ra đề nghị theo kiểu trao đổi điều kiện một cách tinh vi, mà thực chất cả hai vế đều chỉ có lợi cho tôi.
「Hả, ờ…… Cái gì? Yêu từ cái nhìn đầu tiên?」
Sao thế Aki-kun. Sao mặt cậu lại nghệt ra như phỉnh thế kia? Việc cậu nên làm bây giờ là chớp lấy thời cơ này, dẫn tôi đến chỗ Higiku-senpai và ép tôi gia nhập hội chứ.
「À. Không, ý tớ không phải vậy. Ý tớ là cậu có thấy quái vật, hay là cảnh tượng kinh khủng nào xảy ra trong học viện không……」
「Chẳng phải mấy chị senpai dùng 《Aether》 để tập luyện e-sports gì đó sao? Tớ đã nấp sau cột để không làm phiền mọi người đấy.」
「Ồ, ồ…… Khả năng tiếp thu tốt thật đấy…… Bình thường người ta sẽ hét toáng lên cơ……」
Đúng là khả năng tiếp thu có hơi dị thường thật. Nhưng cứ đổ tại Reini là người xuất sắc là được mà. Aki-kun cười khổ, khẽ hắng giọng rồi quay lại chủ đề chính.
「Thôi được rồi. Chuyện tập luyện e-sports đó thực ra chỉ có một số ít học sinh được chọn mới được tham gia thôi. Những học sinh khác khi đến giờ muộn sau giờ học sẽ bị Sidir cưỡng chế đuổi ra khỏi trường.」
Hầu hết những gì Aki-kun nói đều không phải là lời nói dối. Lời nói dối duy nhất là thay cụm từ "mê cung" bằng "tập luyện e-sports". Vào các ngày trong tuần sau 6 giờ tối, phía học viện thông báo sẽ tiến hành "tái cấu trúc tòa nhà để chuẩn bị cho buổi học ngày hôm sau", đồng thời yêu cầu học sinh phải ra về trước giờ đó. Nếu vẫn còn ở lại quá giờ quy định, thiết bị an toàn sẽ kích hoạt và ép họ ra khỏi học viện. Sidir đã tận dụng lỗ hổng quy tắc đó để xâm chiếm khoảng thời gian sau giờ học vắng người.
「Nếu được thì Reini-san cũng tham gia nhé? Chi tiết thì ngày mai mời bạn đến phòng hội học sinh, tớ sẽ giải thích kỹ hơn.」
「Phòng hội học sinh?」
「Vâng. Tuy không công khai rộng rãi nhưng dự án đó do chính Hội trưởng Higiku Nanaki chủ trì. ……Bạn thấy sao? Tớ nghĩ đây sẽ là cơ hội để…… ừm, trở nên thân thiết với chị Hội trưởng như bạn mong muốn.」
Thấy diễn biến đúng như kế hoạch, tôi khẽ nheo mắt lại. Nhưng vẫn chưa được gật đầu ngay. Cần phải đòi hỏi thêm một chút nữa. Cụ thể là tôi muốn Aki-kun phải sắp xếp sao cho tôi có thể hẹn hò với Higiku-senpai. Tuy tôi có hơi băn khoăn về lý do Aki-kun cứ lảng tránh ánh mắt trông có vẻ hối lỗi, nhưng tôi gạt qua một bên và tiếp tục diễn kịch.
「Hừm. Nghe thì cũng hay đấy, nhưng tớ không thích bị gò bó thời gian sau giờ học đâu. Trông tớ thế này thôi chứ cũng là người bận rộn lắm đấy.」
「N-Nhưng mà vui lắm đấy nhé!」
「Cuộc sống hàng ngày của tớ vốn đã tràn ngập niềm vui rồi nên không sao đâu.」
「Gừừừ……! Bạn hạnh phúc thì tốt quá rồi……!」
Đừng có chúc phúc cho tôi chứ, cậu là người tốt quá rồi đấy. Mà Aki-kun này, nhận ra nhanh đi chứ. Trong tình huống này, cái giá hấp dẫn duy nhất mà cậu có thể đưa ra cho tôi chỉ có một thứ thôi đúng không?
「V-Vậy thì……!」
「Thì sao?」
「N-Nếu bạn tham gia…… tớ sẽ hỗ trợ hết mình trong khả năng của tớ! Để Reini-san có thể thân thiết được với Nanaki-san! ……Bạn thực sự thích chị ấy đúng không?」
Tôi cười thầm trong bụng. Đúng rồi, tôi đợi câu đó mãi.
「Ê, tớ vui quá! Nếu cậu đã nói thế thì tớ không tham gia không được rồi! Tớ sẽ cố gắng!」
Tôi dùng cả hai tay nắm lấy tay Aki-kun, lắc mạnh lên xuống với nụ cười rạng rỡ để tỏ lòng biết ơn.
Kiếm được một đồng chí rồi.
(Tôi đúng là kẻ tồi tệ nhất mà…… Sao mình có thể làm cái hành động hèn hạ là đùa giỡn với tình cảm trong sáng của đàn em như thế này chứ……? Dù mình rất cần một đồng đội là nữ, nhưng mà…… chuyện này quá là……)
Ơ kìa. Sao trông mặt Aki-kun lại như sắp chết vì tội lỗi thế kia?