Web Novel

Chương 59: Ellie, nàng dâu tương lai (1)

2026-01-30

1

Chương 59: Ellie, nàng dâu tương lai (1)

Giữa tháng Chín.

Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày chúng tôi thảo luận về trang phục cosplay của Ellie, từ bộ đồ Bunny Girl cho đến cả bộ Reverse Bunny Girl đầy táo bạo. 

Cũng là lúc ký ức về việc tôi lén lút tra cứu từ khóa "reverse bunny girl" ngay trong đêm đó, rồi tự mình thét lên đến mức bất tỉnh nhân sự, bắt đầu phai nhạt.

Ngay khi kỳ thi giữa kỳ của học kỳ hai đang cận kề, tôi nhận được một tin cực kỳ sốt dẻo từ bố.

"Chúng ta sẽ đi thật ạ?" 

"Tất nhiên rồi. Gia đình mình sẽ đi vào dịp Giáng sinh. Thế nên tuần này con tranh thủ đi chụp ảnh để làm hộ chiếu nhé."

Chuyến du lịch Thụy Điển vốn tưởng chừng đã tan thành mây khói vì công việc bận rộn của bố, giờ đây đã chắc chắn được một nửa. 

Nhưng tôi tự hỏi, liệu bây giờ mới đặt vé máy bay thì có quá muộn không? Chẳng phải chúng tôi nên chuẩn bị càng sớm càng tốt sao?

“Lát nữa con có hẹn ra ngoài với Ellie, nên con sẽ đi chụp luôn. Con nên ra tiệm chụp ảnh hay tới mấy cái bốt chụp tự động ở ga tàu điện ngầm là được ạ?”

“Cứ ra tiệm đi con. Bố nghe nói mấy cái bốt tự phục vụ đó hay bị từ chối vì không đáp ứng đúng các tiêu chí đưa ra lắm.”

“Con hiểu rồi. Thế mình sẽ ở lại đó bao lâu ạ?”

“Xem nào… Bố không thể nghỉ làm quá lâu được, nên chắc là khoảng 4 ngày 3 đêm, không tính thời gian di chuyển.”

“Chuyến đi này dài ngày thật đấy!”

“Con thấy vậy sao?”

Bố bật cười ấm áp trước sự hào hứng lộ rõ ra mặt của tôi.

Tôi không giấu nổi niềm vui sướng. Đó là quê hương nơi Ellie sinh ra, là mùa đông Thụy Điển mà chú Mark vẫn luôn ca ngợi là đẹp đến nao lòng.

Và hơn hết, tôi thấy biết ơn bố vô cùng.

Dù không nắm rõ tường tận công việc của bố, nhưng tôi biết ông bận đến mức đôi khi phải lên văn phòng vào cả cuối tuần. 

Đó là lý do ông thường chỉ xin nghỉ thêm một ngày để kết hợp với hai ngày nghỉ cuối tuần cho các kỳ nghỉ. Nhưng lần này, bố đã dành ra một khoảng thời gian khá dài.

Tuy chưa nếm trải hết sự đời, tôi vẫn lờ mờ nhận ra rằng bố càng nghỉ dài bao nhiêu, thì sau đó ông sẽ phải làm việc bù vất vả bấy nhiêu.

‘Mình phải tập thật tốt bài hát mà bố thích để đàn tặng bố mẹ mới được.’

Để bày tỏ lòng biết ơn, tôi quyết định chọn bài hát yêu thích của bố cho buổi tập guitar. Đằng nào tôi cũng đang định bắt đầu tập những bài đơn giản, coi như vẹn cả đôi đường.

Mẹ có thể sẽ cảm thấy hơi bị "ra rìa" một chút, nhưng thường thì gu âm nhạc của hai người khá đồng điệu, nên chắc là sẽ ổn thôi. Vả lại, mẹ có vẻ chỉ quan tâm đến việc được nghe tôi ưu tiên đàn trước Ellie hơn là việc tôi chọn bài của ai.

Vừa chuẩn bị hỏi bố thêm vài câu vì quá phấn khích cho chuyến xuất ngoại đầu tiên trong đời, thì—

Ting ting... Cạch.

“Lee Do... Chào nhé.”

“Ồ, là Ellie.”

“Ellie đấy à? Vào đi con.”

Ellie xuất hiện cho buổi hẹn hò của chúng tôi trong bộ trang phục giản dị với quần jeans, áo thun và một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài. 

Việc cô ấy tự nhiên nhập mật mã để vào nhà đã chẳng còn là chuyện gì lạ lẫm với gia đình tôi nữa.

Ellie bước đi duyên dáng về phía phòng khách, nơi tôi và bố đang ngồi, rồi khẽ khàng ngồi xuống cạnh tôi với vẻ thùy mị lạ thường.

“Mẹ con vẫn ở bên đó ạ?”

“Ừ. Mẹ cháu sang bảo Mark nếu có buồn chán thì cứ sang đây chơi.”

“Thế ạ? Nhưng hiện tại bố con không có ở nhà đâu ạ…”

Trước mặt bố tôi, Ellie bỗng biến thành một con người hoàn toàn khác. Giọng nói dịu dàng, cử chỉ yểu điệu thục nữ - khác hẳn cái vẻ hay lý sự với mẹ tôi. 

Ở cạnh bố, lúc nào cô nàng cũng như vậy đây.

Tất nhiên, khi có mặt cả bố lẫn mẹ, cô ấy sẽ chí choé với mẹ tôi như chị em hay mẹ con ruột. Nhưng hễ chỉ có mình bố ở đây, cô sẽ luôn cố gắng giữ hình tượng là một thiếu nữ đoan trang.

Còn bố tôi thì nhìn cô ấy với nụ cười "tan chảy", như thể cô là sinh vật đáng yêu nhất trần đời, và dù cô có yêu cầu gì ông cũng sẵn sàng đáp ứng.

Có lẽ... tôi cũng sẽ như vậy thôi.

Ngay khi Ellie vừa ngồi xuống, tôi đã hào hứng khoe ngay tin mừng.

“Ellie, em có nghe tin gia đình mình sẽ đi Thụy Điển vào mùa đông này chưa?”

“Anh từng kể với em chuyện đó rồi mà.”

“Bố bảo là chốt rồi đấy. Bố còn dặn anh đi chụp ảnh hộ chiếu ngay nữa.”

“Thật sao? Chú ơi, mình thực sự sẽ đi ạ?”

“Đúng thế. Ellie chẳng phải từng nói muốn đi Thụy Điển cùng Do-yoon sao? Nếu con dâu tương lai đã muốn thì chú phải thực hiện bằng được chứ.”

“Det var bra! (Tuyệt quá đi!)”

Ellie nắm chặt tay, buột miệng thốt lên một câu tiếng Thụy Điển - ngôn ngữ mà dạo gần đây chúng tôi hiếm khi được nghe, như thể cô nàng không thể kìm nén được niềm vui sướng đang trào dâng.

Tôi và bố cùng nhìn cô ấy bằng ánh mắt như đang chiêm ngưỡng sinh vật dễ thương nhất quả đất. 

Ellie hơi đỏ mặt, khẽ hạ tay xuống nhưng vẫn không giấu được vẻ phấn khích khi hỏi lại bố:

“Chú đã bàn với bố con chưa ạ?”

“Từ hôm qua tới giờ chú vẫn chưa gặp được Mark, nhưng chú chắc chắn ông ấy sẽ tham gia thôi. Chú tính đi vào dịp Giáng sinh, mà Mark thì bảo ông ấy rảnh bất cứ lúc nào từ giữa tháng Mười hai.”

“Thế thì hôm nay con cũng phải đi chụp ảnh thôi. Dù sao hộ chiếu của con cũng sắp đến hạn phải đổi rồi…”

“Phải rồi, con cũng mấy năm rồi chưa về đó nhỉ? Hai đứa đi chụp chung luôn đi.”

“Vâng, con sẽ làm thế ạ.”

Bố chỉ gọi Ellie bằng tên khi có mẹ ở đây, nhưng hễ mẹ vắng mặt là ông lại công khai gọi cô ấy là "con dâu". Tông giọng của ông tự nhiên đến mức như thể đó là điều hiển nhiên, và Ellie cũng đón nhận danh xưng ấy mà chẳng chút ngại ngần.

Chứng kiến cảnh này, trái tim tôi không khỏi rung động.

Cô bạn thanh mai trúc mã với mái tóc vàng bạch kim đang ngồi cạnh, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ để lấy lòng bố, sau này sẽ trở thành vợ tôi. 

Ý nghĩ đó không khỏi vang vọng mạnh mẽ trong lòng tôi.

Tất nhiên, đó là điều tôi luôn hy vọng và tin tưởng chắc chắn sẽ xảy ra. 

Nhưng chính trong những khoảnh khắc đời thường nhỏ bé này, cảm giác ấy mới thực sự chân thực hơn bao giờ hết.

“Tụi con đi một lát rồi về ạ.”

“Muốn đi chơi cho thoải mái không? Để bố đưa thêm tiền tiêu vặt nhé?”

“Dạ thôi ạ. Con chỉ cần... ồ, con phải đi thay đồ đã.”

“Lại đây. Em chọn đồ cho anh.”

“Ừm.”

Được Ellie nắm tay kéo vào phòng, tôi lặng lẽ chờ đợi trong khi cô ấy mở tủ quần áo, đắn đo xem tôi nên mặc gì.

Bình thường, cô nàng sẽ chọn nhanh thứ gì đó tương đồng với bộ cô đang mặc, nhưng vì hôm nay còn có nhiệm vụ chụp ảnh hộ chiếu nên có vẻ cô ấy đang suy nghĩ kỹ lưỡng hơn. 

Vì cô ấy làm điều này vì tôi, nên tôi không thể chỉ đáp lại qua loa là mặc gì cũng được.

“Ellie này.”

Tôi nghĩ ít nhất mình có thể đưa ra một đề xuất.

“Gì thế?”

“Hay là mặc cái áo gile len không tay mình mua tháng trước đi? Cái bộ đồ đôi ấy. Nó vừa lịch sự mà tụi mình lại đồng điệu với nhau nữa.”

“...”

“Em không thích à?”

“Không, ý hay đấy chứ. Em nhớ là mình đã cất nó ở đâu đó quanh đây...”

Đó là bộ gile len đôi chúng tôi mua vào tháng trước để chuẩn bị cho mùa thu. Tôi nghĩ chúng trông khá chỉn chu và thoải mái nên đã gợi ý, và thật ngạc nhiên là Ellie cũng đồng tình.

Điểm khác biệt duy nhất là tôi - chủ nhân của căn phòng, lại chẳng biết quần áo cất ở đâu, trong khi Ellie thì rõ mồn một.

Dù cho chúng là đồ của tôi.

Ellie mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một chiếc gile len màu be được gấp gọn gàng, kèm theo đó là một chiếc sơ mi trắng để mặc bên trong và một chiếc quần dài - cả một set đồ được phối hoàn hảo. 

Và trước khi rời khỏi phòng, cô ấy nói:

“Em cũng đi thay đồ đây. Đợi ở đây nhé.”

“Um. Đi thong thả. Anh tranh thủ tập đàn guitar một chút đây.”

“Được thôi.”

Ba mươi phút sau, Ellie quay lại phòng tôi. 

Cô ấy diện bộ trang phục y hệt tôi - sơ mi trắng bên trong chiếc gile len màu be với đường viền đen ở cổ áo. Một vẻ ngoài "couple" hoàn hảo.

“Đi thôi.”

Cô ấy nắm tay tôi, dẫn tôi ra khỏi phòng.

“Tụi con đi đây ạ!”

“Con đi đây.”

“Đi cẩn thận nhé.”

Vừa lúc chúng tôi đang xỏ giày ở lối vào để chào bố-

“...”

“Có chuyện gì sao?”

“Chờ em một chút.”

“Hả? Ờ, được thôi.”

Ellie tháo giày ra, tiến về phía bố tôi và thì thầm điều gì đó.

Tôi không nghe được nội dung, nhưng sau khi nghe xong, bố tôi…

“Hahaha! Được rồi, đi chơi vui vẻ nhé!”

Bố tôi - người đàn ông vốn luôn điềm đạm và dịu dàng - bỗng bật cười sảng khoái, một điều hiếm khi thấy ở ông, rồi dặn Ellie đi chơi vui vẻ.

Rốt cuộc cô ấy đã nói gì nhỉ?

“Em đã nói gì với ông ấy thế?”

“Anh không cần biết đâu.”

Tôi rất tò mò không biết cô ấy đã nói gì, nhưng nhìn đôi gò má ửng hồng như trái đào của Ellie, tôi biết cô nàng sẽ quyết không hé môi nửa lời. Cá là có hỏi bố thì ông cũng chẳng nói đâu. 

Là chuyện gì được nhỉ?

Dĩ nhiên, thắc mắc đó sớm bị thổi bay bởi câu nói tiếp theo của Ellie. Đó không phải là điều quan trọng nhất lúc này.

“Đi chụp ảnh xong mình đến quán Room Cafe nhé.”

“Không đi xưởng thủ công nữa sao? Mà đến Room Cafe làm gì nhỉ? Để hôn nhau à?”

“Hôn là chuyện đương nhiên rồi. Muốn chết không? Chúng ta đến đó để nghiên cứu các điểm du lịch. Mình sẽ đi vùng gần Stockholm, nên phải tập trung tìm hiểu khu vực đó.”

“Ồ... sao em biết?”

“Vì em đi cùng gia đình anh mà. Chắc chắn sẽ ở gần các điểm tham quan thôi. Với lại bà em cũng sống không xa nơi đó đâu.”

“Ra là vậy.”

Chẳng cần bàn bạc nhiều, trái tim tôi đập rộn ràng trong sự mong đợi. Cảm giác hệt như lúc háo hức chờ đợi chuyến đi biển cùng Ellie vậy.

Quả thật, những điều thú vị khi được ở bên Ellie dường như chẳng bao giờ có hồi kết.

━━━━o━━━━

Lee Do-hyun, bố của Do-yoon.

Ông mỉm cười dõi theo bóng lưng cậu con trai và cô bạn gái của nó - Ellie, khi cả hai cùng nhau rời khỏi nhà.

‘Tụi nhỏ đều đã lớn thật rồi.’

Thấm thoát đã hơn mười năm trôi qua kể từ ngày thằng bé bắt đầu nắm tay Ellie đi khắp mọi nơi. 

Thuở đầu, ông cứ ngỡ đó chỉ là một mối nhân duyên thoáng qua với một cô bé ngoại quốc vừa chuyển đến từ nhà trẻ, còn chưa thạo tiếng Hàn. 

Vậy mà thật kỳ diệu khi mối quan hệ ấy đã bền bỉ suốt 12 năm ròng, và giờ đây họ còn là hàng xóm sát nhà của nhau.

‘Vợ chồng Mark và Ye-rin, rồi cả gia đình Jeong-woo và Bin nhà bên cạnh... tất cả đều là những người tốt.’

Ngày nay, đặc biệt là ở một khu chung cư, việc có được mối quan hệ thân thiết với hàng xóm là điều cực kỳ hiếm hoi. 

Và tất cả những sợi dây liên kết ấy đều bắt nguồn từ con trai ông, Lee Do-yoon. Do-hyun cảm thấy điều đó thật đáng ngưỡng mộ.

Trong mắt ông, đứa con trai luôn giữ lễ nghi phép tắc và nụ cười rạng rỡ với người lớn ngay từ khi còn nhỏ quả thực là niềm tự hào lớn lao.

‘Thằng bé đã thừa hưởng những phẩm chất tốt đẹp nhất từ mình và Ji-eun.’

Sự dịu dàng và khiêm nhường là thế mạnh của Do-hyun, nhưng ông lại quá mềm mỏng đến mức thiếu đi sự quyết đoán. Ngược lại, vợ ông - Song Ji-eun - tuy sở hữu ý chí kiên định nhưng lại quá sôi nổi và đôi khi thiếu đi sự điềm tĩnh. 

Theo một cách nào đó, họ là một cặp đôi trái ngược, nhưng may mắn thay, cả hai đã bù trừ cho nhau để xây dựng một tổ ấm hạnh phúc. Và Do-yoon đã thừa hưởng trọn vẹn những đức tính tốt đẹp của cả bố lẫn mẹ để trở thành một đứa con ngoan.

Nghĩ đến đây, ông hoàn toàn thấu hiểu vì sao Song Ji-eun lại dành trọn tâm trí cho con trai mình đến thế. Làm sao ai có thể không yêu quý một cậu bé tuyệt vời như vậy cơ chứ?

Và còn Ellie, cô bạn gái đã gắn bó bên cạnh con trai ông suốt 12 năm qua thì sao?

‘Ước gì con bé sớm trở thành con dâu của mình.’

Dù tụi nhỏ chỉ mới 17 tuổi, nhưng sau bao năm dõi theo, Do-hyun cũng đang mòn mỏi chờ đợi ngày đó.

Ellie - một cô bé với mái tóc bạch kim lộng lẫy, làn da trắng như tuyết và đôi mắt xanh thẳm hút hồn, tựa như một nhân vật bước ra từ những thước phim điện ảnh. 

Dù quan sát con bé lớn lên đã hơn 10 năm, Do-hyun vẫn không khỏi kinh ngạc trước vẻ đẹp ngày càng nở rộ của Ellie, và việc chứng kiến một cô bé đang yêu dần trưởng thành thành một thiếu nữ là một trải nghiệm đầy thú vị.

Con bé có chút bướng bỉnh và thường xuyên chí choé với vợ ông do tính cách hai người quá đỗi tương đồng, nhưng ông luôn yêu quý Ellie bởi tình cảm chân thành và sự trân trọng mà con bé dành cho Do-yoon. Về phía Do-yoon, thằng bé cũng chưa bao giờ để mắt đến bất kỳ cô gái nào khác, như thể trong thế giới của nó chỉ tồn tại duy nhất một mình Ellie.

‘Nếu mình đề nghị hai đứa kết hôn ngay khi vừa tròn hai mươi tuổi... liệu Ji-eun có nổi giận không nhỉ? Chắc là không đâu.’

Dù biết về mặt thực tế thì điều đó khá khó khăn, nhưng Do-hyun thực sự muốn Ellie trở thành một phần của gia đình càng sớm càng tốt. Ông đã suy nghĩ về điều này mỗi ngày trong suốt ba năm qua. 

Và ông linh cảm rằng, Song Ji-eun chắc chắn cũng sẽ tán thành mọi chuyện ngay khi chúng bước sang tuổi đôi mươi. Dù ngoài mặt thì hay cãi vã, nhưng rõ ràng vợ ông cũng đã xem Ellie là con dâu tương lai từ lâu rồi.

“Haha.”

Mải mê đuổi theo dòng suy nghĩ, Do-hyun bất giác bật cười thành tiếng. Đã bao lâu rồi ông mới lại cười sảng khoái như lúc nãy nhỉ? Nhưng làm sao có thể kiềm chế được cơ chứ.

Cô con dâu tương lai, trong bộ đồ đôi cực kỳ đáng yêu với con trai ông, đã tiến lại gần ông với gương mặt đỏ bừng và khẽ thốt lên:

“C-Con xin phép đi ạ... thưa bố.”

Làm sao ông có thể không cười cho được? Trước đây, dù Do-hyun thi thoảng vẫn trêu đùa gọi con bé là con dâu, nhưng đây là lần đầu tiên Ellie gọi ông bằng một danh xưng khác ngoài “chú”.

Chính vì thế mà ông thấy hạnh phúc, chính vì thế mà ông thấy ấm lòng. Và một lần nữa, ông lại thầm nguyện ước:

“Không biết bao giờ chúng nó mới kết hôn đây nhỉ...”

Sẽ thật tuyệt nếu chúng kết hôn sớm, để ông có thể được nghe con bé gọi mình là "bố" mỗi ngày. 

Đó là tất cả những gì ông đang nghĩ lúc này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!