WN - Vol 1

Chương 15: Tên ngốc Hayato

2026-01-16

1

Chương 15: Tên ngốc Hayato

Một buổi chiều sau giờ học, tại siêu thị gần nhà nhất.  

Ở đó, Hayato nghe thấy một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân mà dạo gần đây cậu đã dần trở nên quen tai. 

"A."  

"Ch-Chào nhé..." 

Lời đáp thốt ra từ miệng cậu mang đầy vẻ bối rối. Cũng đúng thôi, bởi Hayato đang phơi bày một dáng vẻ mà cậu không muốn để ai nhìn thấy nhất.  

Tại một góc của khu vực bán văn phòng phẩm và đồ chơi, cậu đang khom lưng, chăm chú tìm tòi thứ gì đó một cách đầy say mê. 

"Shokugan[note87119] à?"  

"Không, cái này là, chuyện là thế này..." 

Đúng là cậu đang trong tư thế xem xét cực kỳ kỹ lưỡng. Cậu cầm từng hộp lên lắc lắc để xem có món đồ mình thích bên trong không, rồi dùng ngón tay ấn nhẹ lên vỏ hộp xem có đoán được vật bên trong là gì không, dù nhìn từ góc độ nào thì đây cũng là dáng vẻ của một tay chơi chính hiệu. 

Và tất nhiên, Haruki không đời nào bỏ qua một chuyện thú vị thế này. Ánh mắt cô rạng rỡ như một đứa trẻ vừa tìm thấy món đồ chơi hay ho. Người hoảng loạn lúc này lại là Hayato. 

"K-Không ngờ lại gặp nhau ở đây nhỉ? Chạm mặt ngoài trường học cứ thấy lạ lạ sao ấy, mà cậu vẫn mặc đồng phục thế này là đang trên đường đi học về à?"  

"Hừm, mô hình hóa thạch khủng long và đá nguyên khối này... Nhắc mới nhớ, Hayato vốn thích sưu tập mấy loại đá kỳ lạ nhỉ."  

"Đ-Đúng thế, tớ đang mua dở! Nhưng mà cũng phải chọn nhanh để còn về thôi."  

"Tớ từng làm một sa bàn[note87120] về chuỗi cửa hàng bánh kẹo thời Showa đấy."  

"Thật á...?"  

"Ừ, thật. Nhìn này." 

Nói đoạn, Haruki đưa màn hình điện thoại ra cho cậu xem.  

Đó là một cửa hàng nhỏ xíu như căn chòi gỗ với tấm biển quảng cáo Coca-Cola, bên trong không chỉ có những món bánh kẹo đúng chất thời đó mà còn có cả máy bán nước tự động, máy gacha vặn trứng, tủ đông kem, thậm chí là cả vợt bắt côn trùng.  

Một tiệm bánh kẹo mang đậm phong cách thời Showa hiện ra sống động. 

"Ơ, đây chẳng phải là tiệm của bà cụ Murao sao!?"  

"Chuẩn luôn, tớ vừa nhớ lại vừa làm đấy."  

"Đỉnh thật, cả mặt đất với cây cối nữa... Cậu làm bằng cách nào vậy?"  

"Đồ cửa hàng đồng giá 100 yên hết. Từ nguyên liệu như tấm ván, đất sét bột đá, bột màu cho đến dụng cụ như keo, băng dính, cọ vẽ... đều có đủ ở đó."  

"Lợi hại vậy? Cửa hàng 100 yên à, hóa ra nó có thật sao? Tớ cứ tưởng đó là truyền thuyết đô thị thôi chứ!"  

"Ở tòa nhà trước nhà ga cũng có đấy... Mà cái cậu ngạc nhiên là cái đó đấy hả!?"  

"À thì... ừm, nhưng mà từ Shokugan mà làm ra được thế này thì thực sự..."  

"Tớ đã vất vả lắm đấy. Tớ thì muốn cái tủ đông kem, vậy mà nó cứ ra toàn là ghế băng thôi... Thật là... Tớ đã phải suy nghĩ nát óc xem xác suất rốt cuộc là cái quái gì cơ..."* 

"Này, Haruki-san...?" 

Ánh sáng trong mắt Haruki bỗng vụt tắt, gương mặt cô trở nên thẫn thờ nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười. Một trạng thái rõ ràng là không bình thường.  

Theo bản năng, Hayato mường tượng ra cảnh mình cũng bị kéo xuống vũng lầy gacha đó. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cậu âm thầm đặt hộp đồ chơi trở lại kệ. 

"Sao thế, không mua à? Bộ sưu tập 'Lễ hội làng quê - Quầy hàng lưu động' này trông hấp dẫn lắm mà?"  

"Không mua nữa, đi mua đồ ăn thôi! Thay vì đốt tiền gacha thì kiếm cái bỏ bụng còn hơn đấy Haruki! Nhanh nào!"  

"Á, đồ chơi của tớ...!"[note87121]

Thế là cậu cưỡng ép đẩy lưng con nghiện Haruki ra khỏi khu vực đó. Shokugan là một cái hố không đáy. Hayato đã khắc ghi sâu sắc điều đó vào lòng. 

◇◇◇ 

Sau khi nhanh chóng mua sắm xong, cả hai rời khỏi cửa hàng. Có cảm giác họ còn mệt hơn cả lúc bình thường. 

"Phù, suýt nữa thì nguy... Tớ suýt chút nữa là lại lún sâu vào cái vũng lầy rồi..."  

"Vừa vừa phải phải thôi nhé... Ơ?" 

Đồ của Hayato không nhiều lắm. Chỉ có một ít thịt gà, rồi konnyaku*, rễ cây ngưu bàng còn thiếu cho món hầm Chikuzenni[note87122] tối nay, cùng với món chính là vài lát cá hồi. Lượng đồ này thì ngay cả một đứa trẻ cũng xách được. 

Ngược lại, Haruki mua nhiều đến mức hai tay khệ nệ. Cô liên tục đổi tay xách, dáng vẻ bước đi khá khó khăn. Vì vậy, đối với Hayato, hành động tiếp theo là một lẽ đương nhiên. 

"Đưa đây tớ xách hộ cho. Chà, nặng phết nhỉ. Đưa cả cái kia đây nữa."  

"H-Hayato!?"  

"Hử? Chỗ còn lại thì cậu tự xách đi nhé."  

"Ơ, à... ừm."  

"Mà cái này hầu hết là đồ đông lạnh nhỉ. Thế thì phải nhanh chân lên chút." 

Hayato nửa như ép buộc, nửa như rất tự nhiên cầm lấy túi đồ của Haruki và giục cô về nhà. Haruki vừa ngạc nhiên vừa vô cùng bối rối.  

Từ trước đến nay, ở trường cũng có những người muốn xách đồ hộ cô. Tuy nhiên, đằng sau đó luôn là sự toan tính hoặc ý đồ riêng. Cô chưa từng gặp ai tiếp cận mình như Hayato lúc này, chỉ đơn giản là thấy người bạn của mình gặp khó khăn thì đưa tay giúp đỡ. 

Thực tế, Hayato chẳng nghĩ ngợi gì xa xôi. Nếu ở Tsukinose mà cậu thấy người gặp khó khăn như Haruki mà lại ngó lơ, đảm bảo chỉ sau một ngày cả làng sẽ đem cậu ra làm gương xấu để bàn tán.  

Đó là cái đáng sợ của vùng quê. Việc giúp đỡ chỉ là một thói quen đã ngấm vào máu thịt. 

Thế nhưng với Haruki thì không phải vậy. Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác này khiến lồng ngực cô đan xen đủ thứ cảm xúc: ngạc nhiên, vui sướng, bối rối và cả nghi hoặc.  

Điều đó khiến cô không thể không ý thức về Hayato. 

"Này, lúc nào cậu cũng mua nhiều thế à?"  

"Ơ, à, ừm. Tớ thuộc dạng lười đi mua nên thường tích trữ 1 tuần luôn."  

"Ra vậy."  

"Ừm..." 

Cuộc hội thoại kết thúc ở đó. Cả hai im lặng bước đi bên nhau như ngày xưa. Haruki thỉnh thoảng lại liếc nhìn gương mặt của Hayato, người giờ đã cao hơn cô một cái đầu. Nhưng Hayato chẳng thèm để ý đến cô mà cứ thế bước đi. Gương mặt câu vẫn bình thản như mọi khi bỗng khiến cô thấy ghét. 

Haruki muốn nói điều gì đó, nhưng lại cảm thấy cứ để thế này cũng tốt. Cô bước đi trên con đường hoàng hôn với tâm trạng phức tạp như thế. Chỉ có tiếng bước chân của hai người vang lên, nhưng cảm giác lại êm đềm đến lạ. 

(Mà thôi, chắc vì đó là Hayato nên mới vậy.) 

Và rồi, họ dừng chân trước ngôi nhà chưa lên đèn của cô. Suốt 7 năm qua, đây là ngôi nhà tối tăm, không có bóng người đón đợi. Cảm giác được cùng Hayato trở về nhà thế này với cô thật là mới lạ. 

"Đến nơi rồi. Để đồ ở đâu đây?"  

"Để tớ mở cửa, cậu cứ đặt ở hiên nhà là được rồi."  

"Ok... Vậy tớ về đây."  

"A, chờ đã!"  

"Hử?"  

"À, không, chuyện là..." 

Đó là một lời giữ chân thốt ra bột phát, nó không phải là lời nói có chủ đích. Nhưng chính vì thế, nó chứa đựng tâm tư thật lòng của cô, và điều đó khiến Haruki vô cùng bối rối. 

"Số điện thoại! Đúng rồi, cho tớ số điện thoại hay ID liên lạc đi! Nghĩ lại thì tụi mình vẫn chưa trao đổi phương thức liên lạc nhỉ!"  

"À... chuyện đó... xin lỗi nhé."  

"Hả....?" 

Dù đã cố nói thật nhanh để che giấu sự bối rối, nhưng câu trả lời nhận được khiến đầu óc cô trống rỗng. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị từ chối.  

Tâm trí cô bắt đầu từ chối hiểu tình huống này, và sự cô đơn bị giấu kín nơi đáy lòng bỗng trỗi dậy. Trái tim cô thắt lại như muốn vỡ tan. Cảm giác như có một thứ gì đó cực kỳ quan trọng đang tuột khỏi tầm tay, vì vậy... 

"Thật ra là tớ chưa có điện thoại di động..." [note87123]

"CÁI TÊN NGỐC HAYATO NÀY!!!!" 

Tiếng hét chứa đựng sự nhẹ nhõm tột cùng ấy vang vọng khắp không gian. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Shokugan (食玩) trong tiếng Nhật có nghĩa là đồ chơi nhỏ đi kèm với đồ ăn (bánh kẹo), thường được bán như một phần của gói sản phẩm, rất phổ biến trong văn hóa đồ chơi mô hình và sưu tầm tại Nhật Bản, với các dòng nổi tiếng như Shokugan Modeling Project (SMP) của Bandai.
Shokugan (食玩) trong tiếng Nhật có nghĩa là đồ chơi nhỏ đi kèm với đồ ăn (bánh kẹo), thường được bán như một phần của gói sản phẩm, rất phổ biến trong văn hóa đồ chơi mô hình và sưu tầm tại Nhật Bản, với các dòng nổi tiếng như Shokugan Modeling Project (SMP) của Bandai.
[Lên trên]
Sa bàn là mô hình thu nhỏ, mô phỏng theo tỉ lệ của một đối tượng, khu vực, hoặc dự án (như công trình kiến trúc, quy hoạch đô thị, chiến trường, cảnh quan...) nhằm mục đích trực quan hóa thông tin, giúp dễ dàng nghiên cứu, phân tích, trình bày ý tưởng, hoặc huấn luyện và trưng bày.
Sa bàn là mô hình thu nhỏ, mô phỏng theo tỉ lệ của một đối tượng, khu vực, hoặc dự án (như công trình kiến trúc, quy hoạch đô thị, chiến trường, cảnh quan...) nhằm mục đích trực quan hóa thông tin, giúp dễ dàng nghiên cứu, phân tích, trình bày ý tưởng, hoặc huấn luyện và trưng bày.
[Lên trên]
Nghẹo gacha là dở r em
Nghẹo gacha là dở r em
[Lên trên]
Chikuzenni (筑前煮) là món gà om rau củ hầm kiểu Nhật, có nguồn gốc từ vùng Chikuzen (nay thuộc Fukuoka), nổi tiếng vì sự kết hợp hài hòa giữa thịt gà, rau củ như củ sen, cà rốt, nấm đông cô, cùng gia vị đậm đà từ nước tương, đường, dashi (nước hầm) và rượu sake.
Chikuzenni (筑前煮) là món gà om rau củ hầm kiểu Nhật, có nguồn gốc từ vùng Chikuzen (nay thuộc Fukuoka), nổi tiếng vì sự kết hợp hài hòa giữa thịt gà, rau củ như củ sen, cà rốt, nấm đông cô, cùng gia vị đậm đà từ nước tương, đường, dashi (nước hầm) và rượu sake.
[Lên trên]
Trung bình người rừng lên tỉnh.
Trung bình người rừng lên tỉnh.