“Con về rồi đây!” Tôi nói lớn.
“Ừm, X-xin chào,” Sylph lí nhí.
Hầu gái của chúng tôi, Lilia, đứng đợi ngay bên trong, với một chiếc khăn lớn trên tay. “Mừng cậu về nhà, cậu chủ Rudeus, và… bạn của cậu,” cô ấy nói. “Tôi đã chuẩn bị nước ấm cho cậu. Xin hãy rửa ráy và lau khô trên tầng hai để tránh bị cảm. Chủ nhân và phu nhân sẽ về nhà sớm thôi cho nên tôi sẽ đi chuẩn bị cho họ. Liệu cậu có thể tự lo liệu một mình chứ?”
“Vâng, tôi sẽ ổn thôi,” Tôi nói. Lilia có lẽ đã để ý tới cơn mưa như trút nước này và đoán được rằng tôi sẽ về nhà trong tình trạng ướt sũng. Cô ấy là người ít nói, cũng chẳng hay trò chuyện với tôi nhiều, nhưng lại là một trong những người hầu cực kỳ giỏi. Tôi cũng không cần giải thích gì thêm; khi mà cô ấy chỉ cần liếc nhìn Sylph một cái, là ngay lập lức quay vào nhà rồi mang ra thêm một chiếc khắn lớn khác cho cậu ta.
Chúng tôi cởi giày, rồi lau khô đầu và bàn chân trước khi lên tầng. Khi vào phòng, tôi để ý một chiếc xô nước ấm đã được chuẩn bị sẵn. Vòi sen hay bồn tắm không tồn tại ở thế giới này, cho nên đây chính là cách mà chúng tôi dùng để vệ sinh cơ thể. Theo lời của Roxy, thế giới này có những suối nước nóng, và người ta cũng có thể tắm ở đó, nhưng đối với một người chẳng mấy quan tâm tới việc tắm rửa thì như này là ổn rồi.
Tôi cởi quần áo cho đến khi khỏa thân hoàn toàn, và để ý thấy một Sylph với dáng vẻ đầy lúng túng, ngượng ngùng, còn khuôn mặt cậu ta ửng lên màu đỏ tươi luôn rồi.
“Có chuyện gì sao?“ Tôi hỏi. “Cậu cần phải cởi quần áo ra, nếu không… sẽ bị cảm lạnh đó.”
“Hể? Ể-À, p-phải...“ Nói là thế, nhưng cậu ta vẫn chẳng chịu nhúc nhích.
Hẳn là việc khỏa thân trước người khác khiến cậu ta ngại? Hay do cậu ta chưa từng tự làm việc đó bao giờ nhỉ? Ý tôi là, cậu ta mới chỉ sáu tuổi thôi mà.“Được rồi,“ Tôi nói, “nhấc hai tay lên nào.“
“Ừm, được thôi.” Tôi giúp Sylph giơ tay lên, rồi cởi chiếc áo khoác ướt sũng của cậu ta ra, để lộ làn da trắng bệch cùng với thân hình chẳng có chút cơ bắp nào.
Tiếp theo, tôi với tay về phía chiếc quần của cậu ấy, nhưng cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi. “K-không, không phải cái đó,” cậu ấy lí nhí. Có phải cậu ta xấu hổ vì tôi nhìn không? Tôi cũng từng như vậy mà, khi mà còn nhỏ ấy. Mỗi khi đến giờ đi bơi ở trường mẫu giáo của tôi là cả đám lại phải lột sạch hết và vào tắm chung, tuy vậy nhưng việc phải lộ cho người đồng trang lứa lúc nào cũng có chút ngượng ngùng nhỉ.
Dù sao thì, tay của Sylph đã lạnh cóng rồi. Cậu ta nhất định sẽ bị cảm nếu chúng tôi không nhanh lên. Tôi nắm lấy chiếc quần của cậu ta, và kéo mạnh xuống.
“N-này, dừng lại…” cậu ta lí nhí kêu lên, đánh vào đầu tôi khi tôi chộp lấy chiếc quần lót trẻ em rộng thùng của mình.
Tôi nhìn lên và bắt gặp ánh mắt ướt sũng của Sylph đang nhìn chằm chằm vào mình. “Tớ sẽ không cười đâu,” Tôi trấn an cậu ta.
“Đ-Đó không phải —ư!”
Cậu ta tỏ ra khá cứng đầu. Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy Sylph kiên quyết từ chối điều gì đến thế. Tôi cảm thấy đôi chút bất ngờ. Chẳng lẽ tộc elf có quy tắc gì đó về việc không để cho người khác nhìn thấy cơ thể mình sao? Nếu đúng là vậy, thì việc ép buộc cậu ta cởi đồ đúng là một việc sai lầm nhỉ.
“Được rồi, được rồi,” Tôi nói. “Chỉ cần nhớ thay chúng sau khi chúng ta tắm xong là được. Quần lót ướt khá là khó chịu, và một khi nó trở nên lạnh là cậu có thể bị đau bụng đó.”
Tôi buông tay ra, và Sylph gật đầu với đôi mắt đã đẫm lệ.
“Ư-ưmm…”
Cậu ta dễ thương thật. Tôi thật muốn thân thiết hơn với tên nhóc dễ thương này quá.
Ngay khi nghĩ vậy, một ý tưởng tinh nghịch chợt lóe lên trong đầu tôi. Dù sao thì, sẽ thật là bất công nếu chỉ có một mình tôi phải khỏa thân.
“Chiếu tướng!” Tôi dùng tay chộp lấy chiếc quần lót của cậu ta, rồi giật xuống một cách dứt khoát. Xuất hiện đi, Zenra Pendulum!
