Gần đây, tôi dành khá nhiều thời gian trong phòng cùng Sylphie, dạy cậu ấy những kiến thức cơ bản của toán và khoa học. Có vẻ, đó là cách nhanh nhất, để giúp cậu ấy hiểu được phương thức hoạt động của phép vô niệm.
Đen là, kiếp trước tôi bỏ học ngay sau cấp hai. Dù có thi đậu vào trường cấp ba cho mấy đứa đần, tôi cũng bỏ học gần như ngay lập tức.
Hệ quả là, những thứ tôi có thể dạy cậu ấy đều có giới hạn. Sách thì cũng không phải là tất cả, quả là vậy… nhưng chết tiệt, tại sao tôi lại không tập trung học hơn chứ.
Đến giờ, Sylphie đã có khả năng đọc viết căn bản, và tính toán được phép nhân hai chữ số. Bảng cửu chương ban đầu thì có đôi chút khó khăn, nhưng cô bé này không hề ngốc. Chẳng mấy chốc cũng có thể học được phép chia thôi. Tôi cũng dạy cậu ấy thêm chút khoa học nền tảng, song song với ma pháp nữa.
“Tại sao nước lại biến thành, ưm… hơi nước khi bị đun nóng?”
“À, nước vốn dĩ sẽ tan vào không khí, nhưng cần có nhiệt để điều đó xảy ra. Vì vậy càng nóng thì nó càng dễ bay hơi hơn.”
Hôm nay, chúng tôi học về chu trình bay hơi, ngưng tụ và giáng thủy.
“…?”
Nhìn biểu cảm trên gương mặt Sylphie, rõ ràng là chưa hiểu được những gì tôi nói. Dù vậy, Sylphie vẫn chứng tỏ được bản thân là một người nắm bắt nhanh. Có thể là bởi cậu ấy luôn luôn tập trung và cố gắng hết sức.
“Ừm… Về căn bản, thì bất kỳ thứ gì cũng có thể tan ra nếu đủ nhiệt, cậu hiểu chứ? Và khi lạnh, thì nó cũng sẽ lại cứng lại như cũ.” Tôi cũng không phải là một giáo viên hay gì, nên đây là điều tốt nhất tôi có thể làm rồi.
Dù sao thì Sylphie cũng thông minh hơn tôi mà. Cô bé có lẽ sẽ thử nghiệm một vài thứ cho đến khi tự hiểu ra mà thôi. Cũng nhờ ma thuật mà bạn không thực sự cần công cụ, để có thể thực hiện thí nghiệm kiểu này.
“Bất kỳ thứ gì cũng có thể tan chảy? Kể cả đá sao?”
“Đúng vậy. Mặc dù, cậu sẽ cần một lượng nhiệt cực kỳ lớn đấy.”
“Cậu có thể làm được chứ, Rudy?”
“Tất nhiên rồi.” Không phải là tôi chưa từng thử.
Giờ đây, khi hoàn toàn tập trung, tôi có thể phân biệt đại khái các nguyên tố khác nhau trong không khí xung quanh. Có lẽ tôi cũng chỉ cần bơm Oxy và Hidro cho đến khi nó tan chảy.
Nhân tiện, thì cũng có một phép được gọi là Magma Gusher cho phép tạo một vụ nổ lava nhỏ. Tôi cảm giác như nó được tạo nên nhờ sự kết hợp của phép hệ đất và lửa, nhưng nó lại được xếp vào ma pháp hệ lửa cấp Cao.
Ở thế giới này, người ta thường thích phân chia mọi thứ gọn gàng theo từng hệ, nhưng tất cả đều có liên hệ với nhau. Và việc truyền thêm ma lực vào phép cũng không phải cách duy nhất để khiến nó mạnh lên; ví dụ, bằng việc thao túng các khí dễ cháy, bạn có thể tạo ra nhiệt lượng lớn một cách hiệu quả hơn.
Tôi đã tự khám phá ra mấy thứ đó. Ngoài ra vẫn chẳng tiến bộ gì mấy. Kỹ năng ma thuật của tôi chưa từng thực sự được cải thiện từ khi Roxy rời đi. Tôi chỉ tìm cách phối hợp những phép hiện tại của mình, và sử dụng chúng một cách hiệu quả hơn, rồi tăng sức mạnh chúng bằng vài điều chỉnh khoa học nhỏ.
Nhìn qua thì, có vẻ là tôi đang dần tiến bộ đấy… nhưng thật sự là, tôi đã chạm đến giới hạn của mình. Với kiến thức hiện tại, tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ làm được điều gì phức tạp hơn những gì tôi đang làm.
Ở kiếp trước, tôi có thể tìm kiếm thông tin thoải mái trên internet, nhưng ở đây… không có thứ gì tiện lợi như thế cả. Có lẽ tôi thật sự cần một ai đó dạy mình.
“Hừm. Trường học, à…?”
Roxy đã từng nói, những ngôi trường dành cho pháp sư thường có luật lệ nghiêm ngặt và tiêu chuẩn vô cùng khắt khe, nhưng có lẽ, tôi sẽ tìm được cách để vào thôi.
“Cậu định đến trường học sao, Rudy?”
Hình như tôi đã buột miệng, nói suy nghĩ của mình thành tiếng mất rồi. Sylphie quay sang nhìn tôi, với một vẻ mặt lo lắng.
Chuyển động ấy khiến cho mái tóc xanh lục bảo của cậu ấy khẽ đung đưa. Mái tóc cậu ấy gần đây đã dài hơn…có lẽ bởi tôi thỉnh thoảng buông mấy lời gợi ý vu vơ, khoảng mỗi tháng một lần. Hiện tại thì nó trông như kiểu short bob, nhưng nhìn mấy lọn tóc xoăn lộn xộn phản ứng theo từng cứ động của cậu ấy cũng khá dễ thương ấy chứ.
Chẳng mấy chốc có thể buộc lên thành kiểu tóc đuôi ngựa.
“Không, tớ cũng không định vậy. Bố tớ nói là tớ sẽ bị bắt nạt đến mức chẳng học được gì.”
“Nhưng gần đây cậu cư xử kỳ lạ lắm…”
Chờ đã, thật sao?
Ồ, cái này mới nha. Có phải tôi lại vừa làm gì đó sai? Tôi đã cố gắng hết sức để có thể giữ vai “hoàn toàn ngây thơ” trước mặt cậu ấy mà…
“Bố mẹ nói tớ kỳ lạ từ lúc mới sinh rồi cơ.”
Tôi định moi thêm chút thông tin với câu đùa, nhưng Sylphie nhíu mày và lắc đầu.
“Ý tớ không phải vậy. Gần đây trông cậu khá là buồn.”
Ồ. Phù.
Tôi đã lo là cậu ấy bằng một cách nào đó đã nhìn ra bản chất của tôi, nhưng có vẻ cậu ấy chỉ đang lo cho tôi thôi.
“À, gần đây tớ cảm giác mình không tiến bộ được lắm, cậu hiểu chứ? Tớ không trở nên tốt hơn trong cả kiếm, lẫn ma thuật.”
“Nhưng cậu vốn đã rất tuyệt rồi mà, Rudy…”
“Ở độ tuổi này, có lẽ.”
Thật sự là vậy, ở độ tuổi này không có quá nhiều đứa trẻ đạt được đến trình độ của tôi. Nhưng nói là vậy, chứ tôi vẫn chưa thực sự làm được điều gì ra hồn. Kỹ năng ma pháp của tôi một phần là nhờ ký ức kiếp trước, một phần từ bước đột phá ban đầu với phép vô niệm. Nhưng giờ khi chạm phải bức tường này, tôi không thể tìm được một lối đi khác. Hiện tại, việc nhớ lại ba mươi tư năm lãng phí của tôi đã chẳng còn giúp ích được thêm điều gì nữa.
Đổ tội cho cho cái bản thể kiếp trước thì dễ thật đấy, nhưng cái gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Và sự thật là, kiến thức ở kiếp trước cũng chưa chắc đã áp dụng được ở đây. Nơi này còn có những quy luật mà tôi chưa khám phá được. Tôi không thể phụ thuộc mãi vào kí ức kiếp trước của mình được.
Ma thuật là quy luật nền tảng ở đây. Và để có thể hiểu được nó, tôi cần phải hiểu được thế giới này.
“Dù vậy, tớ cảm giác như đã đến lúc mình phải tiến thêm bước nữa rồi, cậu hiểu chứ?”
Sylphie vẫn đang tiến bộ đều đặn trong ma pháp, và cũng ngày càng trở nên thông minh hơn. Việc nhìn cậu ấy tiến bộ từng ngày khiến tôi cảm thấy đôi chút thảm hại. So với cậu ấy, tôi chỉ đang dậm chân tại chỗ.
Hiện tại, tôi vẫn có thể coi mình là nhân vật chính ngây ngô trong câu chuyện này. Nhưng nếu tôi không nhấc cái mông kiêu ngạo của mình lên, cậu ấy sẽ bỏ xa tôi mất.
Lông mày của cậu ấy cau lại, Sylphie tiếp tục hỏi dồn tôi. “Có phải cậu sẽ đi đâu đó không?”
“À thì, có lẽ,” Tôi trả lời. “Bố tớ nói tớ nên thử khám phá các mê cung, và ở ngôi làng này cũng không có quá nhiều thứ để tớ có thể làm… Tớ định sẽ vào một ngôi trường nào đó hoặc thử trở thành mạo hiểm giả, tớ đoán vậy.”
Tôi nói bình thường, không nghĩ ngợi quá nhiều. Nhưng vì một lý do nào đó…
“K-không!” Sylphie kêu lên và vòng tay ôm chặt lấy tôi.
Ồ hố. Gì đây, hừm? Tỏ tình sao?!
Nhưng ngay khi những suy nghĩ đó lướt qua đầu, tôi nhận ra cậu ấy đang run rẩy.
“Ừm… Cậu Sylphiette?”
“Không… Không… Không!”
Cô bé siết chặt đến mức tôi khó thở. Không biết phản ứng thế nào. Tôi rơi vào im lặng một lúc.
“Đừng… Đừng đi mà, Rudy! Hic… Oaaa!”
Có lẽ là hiểu sai sự im lặng của tôi, Sylphie bật khóc nức nở. Đôi vai nhỏ rung lên khi cô bé vùi mặt vào ngực tôi.
Hể? Thật sao? Ừm, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?
Hẳn là là cô bé cần được an ủi lúc này, nên tôi xoa đầu và xoa lưng cô bé. Tôi vòng tay ôm Sylphie. Khi vùi mặt vào mái tóc cô bé, tôi cảm nhận được một mùi hương cực kỳ dễ chịu.
Trời ơi. Thiên đường.
Tôi có thể…cứ giữ cô bé thế này mãi được không? Làm ơn?
“Híc… Làm ơn, Rudy… Đừng… Đừng đi mà…”
Ấy. Tỉnh lại đi, tên ngốc.
“Đ-được thôi…”
Nghĩ lại thì chuyện này cũng hợp lý thôi.
Trong khoảng thời gian gần đây, Sylphie gần như ngày nào cũng sang nhà tôi từ sáng sớm. Cô bé có thể vui vẻ nhìn tôi tập luyện kiếm thuật, và rồi sau đó chuyển sang luyện tập ma pháp và học hành.
Nếu tôi đột ngột rời đi, những thói quen thường ngày của Sylphie cũng theo đó mà biến mất, cô bé sẽ ngay lập tức trở lại làm một người cô đơn. Tất nhiên cô bé có thể tự bảo vệ bản thân khỏi lũ bắt nạt với ma thuật của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là cô bé có thể kết thêm bạn.
Càng nghĩ, tôi càng thấy thương Sylphie. Tôi là người duy nhất Sylphie quan tâm đến mức này. Cô bé là của tôi, và chỉ tôi mà thôi.
“Được rồi, tớ hiểu rồi nè? Tớ sẽ không đi bất cứ đâu.”
Làm sao tôi có thể nghĩ đến việc, vứt bỏ một cô bé ngọt ngào như này, rồi rời đi đâu đó chứ? Để làm gì? Luyện ma thuật à? Méo thèm quan tâm. Tôi đã có thể thi triển được phép Cao cấp và Thánh cấp rồi. Kiếm sống từ việc làm gia sư cũng ổn mà, như Roxy ấy. Thế thì tại sao tôi lại không cứ ở đây với Sylphie, cho đến khi chúng tôi có thể đủ tuổi để tự lập chứ?
Nghe khá là tuyệt đấy. Chúng tôi sẽ lớn lên cùng nhau… và cậu ấy sẽ trở thành một người phụ nữ hoàn hảo của tôi.
Phong cách Hikaru Genji, ồ dế!
Hê hê hê hê.
…Chết! Không. Không. Suy nghĩ đen tối. Suy nghĩ đen tối.
Đừng quên vai ‘ngây thơ’ chứ, anh bạn trẻ? Mày đã nghĩ quá xa rồi.
Hừm. À thì… đâu có luật nào cấm một nhân vật chính ngây thơ được tẩy não bạn thuở đâu, đúng chứ?
Ah! Chết tiệt! Tôi đang nghĩ cái gì vậy?! Nhưng… uiii.
Cô bé mới chỉ có sáu tuổi. Rõ ràng là rất quý tôi, nhưng vẫn chưa sẵn sàng cho tình cảm lãng mạn.
Nên, ừ…. thì. Tạm gác mấy thứ đó lại đã.
Trong bao lâu chứ? Giờ lại đến với câu hỏi đó. Liệu tôi có phải chờ cho cô bé lên mười? Mười lăm? Hay là hơn…?
Sẽ thế nào nếu cậu ấy cuối cùng lại ghét tôi, vì làm lãng phí thời gian của cậu ấy?
Thanh tình cảm của cô bé đã max rồi, nhưng cũng không có cam kết nào là mãi mãi cho chuyện đó. Liệu tôi có thể chịu đựng được, nếu một ngày nào đó nó trở về không?
Không. Không đời nào!!! Tôi là người đàn ông biết giới hạn của mình mà, chết tiệt!
Nghiêm túc đó, Sylphie dịu dàng, ấm áp và mềm mại! Lại còn thơm quá trời! Cô bé đã bộc lộ hết tấm lòng của mình, mà tôi lại chỉ ngồi đờ ra nhìn thôi sao?! Vặn vẹo quá rồi! Cả hai đều biết được cảm xúc dành cho nhau, vậy tại sao lại không tiến bước tiếp theo chứ!
Sao tôi lại phải ép bản thân lãng phí thời gian quý báu của mình chứ? Sao tôi lại không thể thừa nhận mình đã chọn sai?!
Đủ rồi. Tôi quyết định rồi! Tôi sẽ biến cô bé trở thành người phụ nữ hoàn hảo cho riêng mình!
Tớ…Tớ không còn ngây thơ nữa rồi, Sylphieeee!
“Này, Rudy… có thư cho con này.”
Đúng lúc đó, Paul xông vào phòng, kéo tôi ra khỏi thế giới của mình—thật sự là vừa kịp lúc. Giật mình, tôi vội tách ra khỏi Sylphie.
Người cha thân yêu của tôi, xứng đáng nhận được một lời cảm ơn vì chuyện này. Tôi chỉ còn cách việc trở thành một tên khốn thảm hại chỉ khoảng hai phút nữa thôi.
Dù vậy, sức chịu đựng của một thằng đàn ông cũng có giới hạn. Tôi đã có thể vượt qua được cơn bão này, nhưng lần sau thì chưa chắc.