Ononoki Yotsugi-chan. Một sinh vật bất tử na ná ma cà rồng, một bé gái búp bê kiêm xác chết biết đi (cái này không liên quan tới chuyện đang bàn, nhưng bản chất ẻm gần giống zombie—một quái dị vật lý hao hao quái vật Frankenstein), kiêm thức thần của Kagenui Yozuru-san, vị chuyên gia đang phải đi đường xa để về Nhật. Và hiện tại, ẻm đang ở nhờ phòng Tsukihi trong nhà Araragi với thân phận thú nhồi bông.
Vai trò của ẻm là giám thị tại chỗ, canh chừng tôi và Shinobu để xác nhận xem hai đứa tôi có xứng đáng được chứng nhận vô hại hay không, nhưng vào thời điểm này, bé thức thần này là nữ thần cứu rỗi của tôi.
“Oa, Ononoki-chan đây à! Tới đúng lúc lắm. Nào, đừng ngại. Lại đây ngồi vào lòng anh đi. Đùi anh sẽ làm ghế trẻ em cho em.”
“Chủ nhân của ta ơi, trước khi nói mấy câu rợn người như vậy, ít ra ngài cũng phải phản bác lại cái trò tiểu phẩm hài kịch gõ cửa mà chui qua cửa sổ của con búp bê đó chứ.”
“Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, Ngài Ononoki.”
“Nhỏ là quý tộc hay gì?”
Shinobu nhìn tôi với ánh mắt càng nghi ngờ, nhưng có vẻ cổ phải gác mấy nghi ngờ đó lại để đối phó với kẻ thù truyền kiếp vừa áp sát—tạm ổn.
Cứ gọi tôi là ghê tởm hay biến thái cũng được, nhưng tôi đã tính lao đầu vào màn đùa ghế trẻ em với cô bé và bé gái như một hồi ức sống động về thời cấp ba, nhưng...
“May cho anh là em không rảnh tới mức ngồi không trong lòng anh đâu, oni onii-chan,” Ononoki-chan nói, mặt vô cảm và dửng dưng.
À thì con bé này (dù gọi là bé, nhưng ẻm là tsukumogami của một cái xác đã được dùng cả trăm năm) lúc nào chẳng vô cảm.
Vì ẻm là một cái xác mà.
“Nhờ anh mà dù sếp em, chị Âm dương sư, đi vắng, em vẫn có việc làm đều. Em lãi to. Em cười ‘wahaha’.”
Nhìn mặt chẳng thấy cười ‘wahaha’ tí nào (vì vô cảm mà).
“Bí quyết của wahaha đấy.”
"Nếu có kiểu bí quyết như thế tồn tại, anh khá là muốn thỉnh giáo em đấy."
Nhưng Gaen-san cũng từng nói thứ như thế... Ononoki-chan đang phụ trách một vụ riêng.
Tốt hơn hết là không nên chõ mũi vào chuyện không cần thiết.
Vậy thì chắc ẻm tới đúng lúc thật sự, chứ không phải do bà Gaen sai đến để hỗ trợ tôi vụ kiềm chế Shinobu—nếu thế thì lý do là gì?
"Sao? Bộ em không nên tới nếu không có lý do hả?"
"Em là bạn thời thơ ấu hả? Bạn thời thơ ấu của anh còn không làm nũng kiểu đấy đâu. Nếu không có Hanekawa chống lưng thì chắc nhỏ còn chẳng vào nổi đại học."
"Em chỉ muốn tới ngắm cảnh anh đang rối như tơ vò thôi, oni onii-chan."
"Đừng tới ngắm cảnh anh rối. Ít nhất thì tới ngắm mặt anh đi."[note90572]
Mặc dù thực tế thì cái thời điểm ẻm tới cũng rối như canh hẹ—vấn đề là mớ bòng bong này chưa có dấu hiệu sẽ sớm kết thúc.
"Hup."
Ononoki-chan bước qua khung cửa sổ vào phòng—ẻm không phải ma cà rồng nên không cần xin phép mới vào được.[note90573]
Mà ẻm gõ cửa kiểu quái gì thế nhỉ? Ảo thuật à?
"Thật đấy, em chẳng có lý do gì hết. Đi làm về suýt thì về tới nhà thì hóa ra Tsukihi đần độn đang ở trong phòng nó. Nó đang học hay sao ấy."
Cái đứa em học cấp ba bề trên và bố láo của tôi bị gọi là đần độn cũng đáng lắm, nhưng hóa ra con em tôi chăm chỉ phết khi không có ai nhìn—mà vì Tsukihi tưởng Ononoki-chan là thú nhồi bông kích thước thật, nên ẻm không thể chui qua cửa sổ phòng Tsukihi được, đành phải về nhà bằng đường vòng qua cửa sổ phòng tôi.
Thế thì, gõ cửa kiểu quái gì thế. Mượn sức mạnh của hiện tượng yanari [note90575]à? Gõ ma hồn hả?
"Mà hình như em đang làm phiền hai người nhỉ. Thôi, em bận lắm, lên gác mái hay đâu đó cũng được, hai người cứ tiếp tục bàn chuyện đi—à mà này."
Đang vắt óc tìm cách giữ Ononoki-chan lại khi ẻm chuẩn bị chuồn gấp, thì ẻm dừng lại, thò tay mò mẫm ngực, như vừa nhớ ra gì đó.
Con bé định móc cái gì từ ngực ra đây?
"Đừng nói là em định dùng 'Vô hạn Luật thư' để làm ngực to lên đấy nhé! Ngưng, ngưng! Có những giới hạn không nên vượt qua đấy, Ononoki-chan ơi!"
"Em không muốn bị người như anh cảnh báo về chuyện vượt quá giới hạn loài người đâu, oni onii-chan ạ. Này. Quà lưu niệm đây."
"Lưu niệm á?"
Đi làm xa tới vậy sao? Dù Ononoki Yotsugi-chan bận rộn với mấy chuyện truyền thuyết đô thị, nhưng khi Kagenui-san vắng mặt, tôi tưởng phạm vi hoạt động hiện tại của ẻm không lệch khỏi khu vực này chứ.
Nhưng khi nhận món ẻm đưa, đó không phải bánh senbei[note90574] hay bánh quy kiểu "Vừa đến_________", mà là một mảnh giấy được gấp siêu mỏng.
Nói cách khác, là một tờ omikuji (thẻ bói).
Đừng nói là ẻm lấy tờ thẻ bói ở từ đền nào đó ẻm ghé làm quà nhé? Vì thẻ bói với bùa hộ mệnh khó vứt đi lắm ư? Vừa nghĩ "Tôi sẽ không nhận nếu không phải 'đại cát'", tôi vừa mở ra xem.
"Chà. Sẽ vậy nếu đó không phải thẻ bói từ đền Kitashirahebi, nơi con bé lạc đường đó làm thần đấy nhỉ," Shinobu nhìn vào tay tôi rồi nói to lên cho dễ hiểu.
Tiện thể, kết quả là "trung cát" (bình thường).
Trung cát.
Chẳng rõ là tốt hay xấu nữa.
"Thế hồi nãy bảo đi làm, hóa ra là đi chơi với nhỏ lạc đường đó à? Đáng lẽ phải gọi ta đi cùng chứ."
"Tôi đâu có đi chơi. Dù mới lên, nhưng Mayoi-nee-san là đứa trẻ lạc đường cai quản thị trấn này mà. Muốn làm việc cho tử tế thì phải đi đúng thủ tục, không thì—"
Trong lúc Shinobu và Ononoki-chan đang trao đổi có vẻ vừa thân thiện vừa không thân thiện, tui xem tờ thẻ bói.
--
Tình yêu—Hãy trân trọng bạn gái mình!
Học hành—Đừng chủ quan! Cắm đầu học tiếp đi, không nghỉ!
Sức khỏe—Tinh thần bạn yếu lắm đấy!
Người chờ đợi—Bạn nên tự đi gặp họ đi!
Công việc—Làm người gật đầu theo thì nguy hiểm lắm!
--
Lời sấm năng lượng cao ghê...
Với giọng điệu này, đúng là rất giống Hachikuji... Còn vụ "Công việc", nếu nói về vai trò tôi đang nhận từ bà Gaen, thì "làm người gật đầu theo thì nguy hiểm" đúng là lời khuyên tôi muốn nghe.
Thấy ổn áp phết.
Chắc đây là trung cát dành cho Araragi, kiểu trung bình cát—à thôi.
Cái đó không phải thứ tôi nên để ý. Ừ thì cũng quan trọng, nhưng cái tôi cần tập trung vào là—
"Ononoki-chan. Em không cần lên gác mái đâu. Tới khi nào Tsukihi-chan ra khỏi phòng thì em cứ tự nhiên ở đây chơi."
Tôi đứng dậy.
"Cái ghế trẻ em và đứa trẻ trên đó sắp có một cuốc xe dạo đêm rồi."
Tới lúc đi gặp người đang chờ mình rồi.