Vol 1 (Light Novel)

Chương 09: 『Gặp lại Caria Burdnick 』

2026-01-29

1

Chương 09: 『Gặp lại Caria Burdnick 』

"Hehehe…… Vậy thì theo luật của quán rượu, ta tuyên bố trận quyết đấu giữa tiểu thư Caria Burdnick và Lugis ... bắt đầu!"

Cùng với lời tuyên bố của lão Richard, đám hóng hớt tức thì nháo nhào cả lên. Kẻ thì nện bình rượu gốm xuống bàn như muốn giục giã nhanh lên nào, kẻ thì gọi thêm món vì coi đây là một loại mồi nhắm thượng hạng. Lại có kẻ bắt đầu đặt cược xem bên nào sẽ thắng. Mỗi người một vẻ, nhưng chắc chắn tất cả đều đang thưởng thức trò vui này một cách vô trách nhiệm.

Mà nói mới nhớ, lão già Richard, lão đang làm cái quái gì thế hả? Rõ ràng lão đang đứng ra cầm cái cho đám cá cược kia.

"Này Lugis, tao sẽ gom lại xác cho mày, nên ít nhất cũng kiếm được cho tao một bữa rượu đấy."

Tôi nhận ra rằng mình chẳng còn gì để kỳ vọng vào lão già độc địa này nữa. Không, phải nói là tôi vốn đã hiểu quá rõ rồi mới đúng. Một tiếng thở dài thườn thượt vô thức thoát ra khỏi lồng ngực.

Hai con dao găm dắt lại bên hông cứ rung lên bần bật, có lẽ vì tôi đã sử dụng chúng quá thô bạo khi đối đầu với ma thú. Nếu cứ thế mà lao vào đâm chém, e rằng chúng sẽ gãy ngay từ phần chuôi mất.

Tôi liếc nhìn Caria Burdnick, người vừa chỉ đích danh tôi làm đối thủ quyết đấu.

À, ra là vậy. Cô ta đang nở một nụ cười rạng rỡ. Hơn nữa, đó không phải là nụ cười hân hoan. Đó là nụ cười khi Caria đang âm mưu gì đó. Trong chuyến hành trình cứu thế trước đây, tôi đã thấy bộ dạng đó quá nhiều lần rồi.

Lạ thật. Tại sao, cớ sự tại sao lại thành ra thế này? Chẳng lẽ tôi đã làm điều gì sai trái hay sao?

Vừa bước chân vào quán rượu, tôi đã bị Caria Burdnick với nụ cười trên môi thúc giục ngồi vào chỗ. Đó là một cái bàn cao hơn hẳn các bàn khác, loại bàn có phí chỗ ngồi đắt đỏ hơn bình thường. Tôi chưa bao giờ ngồi ở đó, nhưng với tầng lớp hiệp sĩ như cô ta, cái giá đó chắc chẳng đáng là bao.

"Ờ thì…… con đại ma thú đó, có vẻ như cô đã hạ gục nó an toàn rồi nhỉ, tôi nên nói lời chúc mừng chứ hả?"

"Phải, ta đã nộp bản báo cáo cùng với ma hạch của nó cho Hiệp sĩ đoàn để làm bằng chứng tiêu diệt. Lũ người đó đã cuống cuồng cả lên khi biết con gái nhà Burdnick lập được công trạng đấy."

Ma hạch, thứ chi phối ma thú. Có giả thuyết cho rằng nó chính là bản thể của ma thú. Để chứng minh đã giết được ma thú, không còn vật chứng nào tốt hơn thứ này. Đó là một khối vật chất ngưng tụ ma lực, mà trong tương lai còn được ứng dụng vào việc vận hành ma thuật.

Caria Burdnick thốt ra những lời đó với vẻ lạnh lùng, như thể vừa ném thứ đó đi vậy. Chắc hẳn cô ta có nỗi niềm riêng, nhưng tôi không thể nào hiểu được nỗi lòng đó.

Mọi chuyện bắt đầu một cách bình yên đến lạ lùng. Giống như một cuộc tán gẫu thông thường, hay đúng hơn, tôi tự hỏi liệu trong tương lai mình đã bao giờ có một cuộc đối thoại bình thường như thế này với cô ta chưa. Nghĩ lại thì, đây quả là một sự bình yên đáng sợ theo một nghĩa nào đó.

Tuy nhiên, bầu không khí đã thay đổi ngay khi ly rượu vang thứ hai được mang ra.

"Vậy thì, tại sao anh lại rời khỏi đó?"

"Tại sao á? Một kẻ như tôi có ở lại đó thì cũng chỉ tổ vướng chân thôi chứ gì. Với lại, chẳng phải chính cô cũng luôn mồm bảo tôi là vật cản vướng víu sao……"

Tôi bất chợt im bặt đi. Hỏng bét rồi! Kẻ luôn miệng chê bai tôi là vật cản không phải là cô ta của hiện tại, đó là Caria Burdnick trong tương lai kìa. Ít nhất, người phụ nữ đang ở trước mặt tôi lúc này không phải là kẻ đã hắt hủi tôi. Cho dù họ có cùng là một người đi chăng nữa.

Caria Burdnick nhướn mày nghi hoặc rồi cất lời.

"Anh, ở trong rừng cũng vậy, thỉnh thoảng lại nói những điều chẳng thể hiểu nổi. Ta đã bảo anh hãy đứng đó mà xem. Vậy mà anh lại dám làm trái lệnh. Dám chống lại lời nói của một kẻ thuộc tầng lớp hiệp sĩ như ta, dù cho có đang sa sút đi chăng nữa."

Mây đen bắt đầu kéo đến. Ra là vậy, tôi bắt đầu lờ mờ hiểu ra người phụ nữ này muốn nói gì.

Nhưng, tại sao? Tôi vẫn chưa rõ lắm.

"……Ở đất nước này, nếu làm trái lệnh của người thuộc tầng lớp trên thì sẽ bị trừng phạt nhỉ. Cô muốn tôi phải nhận lấy điều đó sao?"

Tôi hạ thấp ánh mắt, nói bằng giọng dò xét tâm can cô ta.

Đúng là có một bộ luật như vậy đang tồn tại, dù nó thiên về tập tục nhiều hơn. Thế nên, nếu Caria Burdnick muốn tôi phải chịu hình phạt thì cũng dễ thôi. Dù nói vậy, thì cùng lắm cũng chỉ là vài ngày lao dịch nặng nhọc. Nhưng mà, việc làm trái lệnh lại khiến cô ta tức giận đến thế sao? Tôi hơi nghi ngờ điều đó, trong ký ức của tôi, Caria Burdnick không phải là hạng người hay soi xét những chuyện nhỏ nhặt như vậy.

"Tất nhiên ta có thể làm thế, nhưng như vậy thì quá hẹp hòi rồi. Vả lại, ta đến đây không phải vì chuyện đó. Ta chỉ đến để xác nhận một điều thôi."

Như sực nhớ ra, cô ta nói tiếp.

"Anh, tên anh là gì?"

"……Lugis. Chỉ là Lugis thôi. Một cái tên sặc mùi bùn lầy ấy mà."

"Vậy sao? Vậy thì Lugis, ta có cả núi chuyện muốn hỏi anh. Nhưng quan trọng nhất chỉ có một điều thôi, tại sao anh lại cứu ta?"

Chắc cô ta đang nói về việc tôi lao vào con đại ma thú đó.

Tại sao ư? Bị hỏi vặn lại như vậy thật khó trả lời. Lúc đó tôi lao ra chỉ vì một sự thúc đẩy nhất thời, một cảm xúc lay động thoáng qua. Nhưng nói thế thì chắc chắn cô ta sẽ không phục. Quan trọng là phải đưa ra một lý lẽ nào đó để cô ta gật đầu chấp nhận và nhanh chóng rời khỏi đây.

Dù sao thì từ nãy đến giờ, ánh mắt của đám khách xung quanh cứ như đang đâm chọc vào người tôi một cách không thương tiếc. Nếu việc tôi nói chuyện với một người phụ nữ, lại còn là tầng lớp hiệp sĩ ở một nơi thế này bị đồn đại ra ngoài, thì chẳng biết tai họa gì sẽ chờ đợi tôi phía sau nữa.

Thế nên, lúc đó tôi đã đáp lại một cách hời hợt thế này.

"Thì bởi vì, nếu thấy một quý cô xinh đẹp gặp nạn, ra tay giúp đỡ chẳng phải là bản năng của đàn ông sao?"

Một nhịp lặng ngắt giữa hai người. Và rồi, Caria Burdnick nở một nụ cười tuyệt mỹ trên khuôn mặt thanh tú của mình, rồi nói.

"Ra là vậy, một sự sỉ nhục."

"Hả…… cái gì cơ?"

"Chủ quán! Chuẩn bị quyết đấu đi! Tên này vừa mới sỉ nhục ta. Ta sẽ giải quyết chuyện này bằng một trận quyết đấu!"

Giọng nói lanh lảnh, vang dội của cô ta quét qua cả quán rượu.

Lũ đàn ông đang say khướt nghe thấy giọng nói đó và từ "quyết đấu" thì cứ như phát sốt lên xình xịch. Chúng lập tức dẹp bàn ghế sang bên để tạo khoảng trống, đồng thời bắt đầu gọi thêm rượu.

Tại sao chứ? Sỉ nhục chỗ nào, rõ ràng là tôi vừa khen ngợi cô ta mà.

"Ta đã nói rồi chứ nhỉ. Ta là một hiệp sĩ. Vậy mà anh dám dùng những lời lẽ dành cho hạng nữ nhi yếu đuối để thốt ra với ta sao."

Cơ mặt tôi giật giật, cái lũ quý tộc thượng đẳng này đúng là…… đó là lý do tại sao tôi cực kỳ ghét đối phó với chúng.

Chúng tôi vẫn thường xuyên soi xét từng kẽ hở trong lời nói của nhau như thế này. Và rồi, một nụ cười đầy tính công kích ngự trị trên khuôn mặt thanh tú ấy. Tôi biết rõ ý nghĩa của gương mặt đó. Khi Caria Burdnick để lộ biểu cảm này. Đó chính là .....

"Nếu ngươi thắng, ta sẽ bỏ qua chuyện lần này. Nhưng, vào khoảnh khắc ta thắng."

Là lúc cô ta bộc phát sự quái ác phi lý nhắm vào tôi.

"Ngươi sẽ là người hầu của ta. Ta sẽ sai bảo ngươi không chút nương tay."

Giờ thì tôi đã hiểu ra rồi .... Người đàn bà này, bất kể tôi có trả lời thế nào đi chăng nữa, chắc chắn cô ta đã định sẵn sẽ lái mọi chuyện theo chiều hướng này.

                

                  

~~~~~~~~~~~~~~~

+1 xích <(")

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!