LN ~ Volume 2

Chương 18: Mối thù săn Ragni ~ P5

2026-01-30

1

Chương 18: Mối thù săn Ragni ~ P5

Đám đông thi nhau vây thành một vòng tròn ngay trước chi nhanh Hội, ở trung tâm là Alfred và Pomera đang đối mặt với nhau; trong khi đó tôi chỉ là một kẻ bên đường hòa lẫn cùng dòng người xung quanh.

Làm thế nào mà mọi chuyện lại đi đến nước này?

Họ đứng cách nhau chừng mười lăm bước. Với thân hình của Alfred, anh ta hoàn toàn có thể thu hẹp khoảng cách đó chỉ trong vài bước chân.

“Vì cô là pháp sư, nên ta sẽ lùi lại cho cô có không gian để chiến đấu,” Alfred lên tiếng. “Chiến thắng khi có lợi thế rõ ràng cũng không có ý nghĩa gì.”

“Không cần,” Pomera đáp, “Tôi không muốn anh lấy đó để viện cớ một cách thảm hại sau khi thua đâu. ”

“Cô gái ngốc nghếch.”

Không ngờ Pomera cũng có thể chế giễu người khác như thế, nghe đủ thấm đấy chứ. Thôi thì level của cô ấy gần gấp ba Alfred. Tôi không tài nào tưởng tượng ra cảnh Pomera có thể thua được.

“Cố lên, chị Pomera! Chúc may mắn!” Philia động viên với nụ cười hoàn toàn tận hưởng trên môi.

Người dồng hành cùng Alfred, Sera, phải nhận việc ra hiệu bắt đầu trận đấu, mặc dù cô ấy không mặn mà gì cho cam. Cô gái bình thường rất ngưỡng mộ Alfred, nay chỉ cảm thấy thất vọng.

“Trận đấu sẽ kết thúc khi một bên đầu hàng hoặc mất khả năng hành động. Bắt đầu!” Sera vung tay xuống ra hiệu.

Ngay sau đó, Alfred xông thẳng về phía Pomera để thu hẹp khoảng cách. Anh ta giương kiếm lên, định chém đứt cây quyền trượng của cô trong một chiêu.

“Tinh linh ma pháp Cấp 6: Diễm Hồ!” Pomera lùi ra sau vừa nâng trượng kết ấn. Một quả cầu lửa to cỡ một cái đầu hiện ra giữa không trung trước mặt nữ pháp sư của chúng ta.

Diễm hồ là loại ma pháp vay mượn một viên hỏa cầu từ một trong các tinh linh hồ ly bên kia tinh linh giới. Nó mang theo một phần linh tính riêng và sẽ tự di chuyển để bảo vệ người niệm phép.

Có vẻ như cô ấy định đánh bại Alfred sao cho không quá áp đảo, cũng không tung ma pháp cấp cao nào với hỏa lực mạnh. Tôi thấy thế cũng an tâm hơn nhiều.

Alfred nghiêng người sang một bên để tranh va chạm trực diện với Diễm Hồ và tìm thời cơ tấn công Pomera. Nhưng quả cầu lửa cứ lơ lửng giữa hai người, cô nàng bạch ma pháp sư cũng khéo léo di chuyển để luôn đứng sau nó.

“Thật phiền phức. Xem ra cô cũng không phải hạng tầm thường,” Alfred cằn nhằn.

“Tinh linh ma pháp Cấp 3: Phong linh kiếm – Sylph Sword!” Pomera bất ngờ bước ra từ phía sau Diễm Hồ và chĩa thẳng cây trượng phép vào Alfred. Một đường kiếm khí chém thẳng ra khiến Alfred phải suýt soát đưa kiếm đỡ lấy.

“Phong linh kiếm!”

“Gah!”

Nhưng lần này, khoảng cách quá hẹp đã không cho anh ta cơ hội đó nữa. Dư chấn để lại làm Alfred buộc phải khom người khuỵu xuống nền đất.

Anh ta trừng mắt lườm Pomera, hoặc ít nhất là anh ta muốn làm vậy. Vì Diễm Hồ vẫn còn đó lơ lửng hết từ trái sang phải, chắn ngay trước tầm nhìn của Alfred. Cảm giác bất lực hiện rõ trên gương mặt khi anh ta cố gắng tìm cách vượt qua được lớp phòng ngự này.

“Đánh đấm gì chán bỏ xừ thế,” một giọng nói từ trong đám đông vang lên, kéo theo những người khác lên tiếng.

Làm tốt lắm Pomera! Cậu ấy đang cố làm cho trận đấu này nhàm chán nhất có thể.

Bởi nếu muốn thì Pomera có thể thả một đại ma pháp tiễn ngay Alfred về với cát bụi, nhưng như vậy thì tin đồn về trận đấu sẽ…lan truyền như lửa cháy mất. Thay vào đó, Pomera đang làm thưa bớt đám đông bằng cách giữ cho nhịp độ trận đấu chậm chạp và thiếu kịch tính.

“Hắn còn không thể ra đòn đàng hoàng. Đến tôi cũng có thể lại gần cô bé kia,”

“Xem ra Alfred cũng không to tát đến thế. Nhiều người ngoài kia săn được cả đống ragni. Mà mấy con nhện này cũng đâu phải khó tìm…”

Alfred nghiến răng lườm về phía đám đông, rồi chỉ tay về phía Pomera đang còn đứng phía sau Diễm Hỏa mà quát.

“Đừng có trốn chui nhủi sau thứ ma pháp đó nữa! Chúng ta đang đấu tay đôi đấy! Có giỏi thì bước ra đánh trực diện đi!”

Tên này...mong đợi gì ở trận đấu như thế này chứ? Pomera là pháp sư trong khi hắn là chiến binh cận chiến đấy. Chỉ cần giao chiến thì kiểu gì cũng sẽ dẫn đến tình huống này thôi.

Thôi thì, chắc tôi có thể thông cảm cho sự bất lực của anh ta. Pomera nom cũng cảm thấy hơi ngán ngẩm rồi.

Alfred lao vút lên, nhưng lại một lần nữa bị chuyển động nẩy nẩy của Hỏa Diễm ngăn lại, để rồi ăn thêm một đòn từ Phong Linh Kiếm.

“Không thể nào…” Alfred càu nhàu với thanh kiếm vẫn còn trong tay.

Về cơ bản Pomera đã tiết chế ma lực lại để trận đấu trông còn có vẻ là thật rồi, nhưng phản xạ của cô ấy so ra lại quá nhanh. Nên cho dù Alfred có thật sự tìm được cách vượt qua lớp phòng ngự này thì Pomera sẽ lập tức phản đòn và khôi phục thế trận trong khi đối phương bị ép phải lùi lại. Alfred không có khả năng chiến thắng, nhưng cũng không thể hiểu và nhận ra điều đó.

Đám đông thấy Alfred cứ mãi bị Pomera dắt thì bắt đầu buông lời dèm pha, miệt thị anh ta.

“Suốt ngày khoe khoang bản thân đi săn quái vật, nhưng đây là lần đầu tiên giao đấu với pháp sư à?”

“Có mấy phép thuật cũng xử lí không xong cũng mò đến Thành phố Phép thuật làm gì!”

C-Chắc là nên để Pomera kết thúc nhanh thôi. Sao đám đông lại bắt đầu hăng hái hơn nữa vậy…

Alfred đỏ chín mặt, mũi phồng lên.

“Khả năng khống chế tinh linh ma pháp thật đáng kinh ngạc!” Người bên cạnh tôi lên tiếng cảm thán. “Cô ấy vậy mà liên tục sử dụng đệ lục ma pháp suốt từ nãy giờ, lại vận dụng thành thạo không khác gì một phần của cơ thể. Tinh linh ma pháp nổi tiếng khó không chế thế vậy mà. Quá phi thường…Cảm quan chiến đấu cũng vô cùng sắc bén, cô ấy hẳn đã có rất nhiều kinh nghiệm thực chiến. Chuyển động của cô ấy như đã tiên đoán trước mọi đòn tấn công của Alfred, kể cả ở khoảng cách gần. Đến tôi còn không thể làm được như vậy. Một cô gái còn trẻ như thế này đã phải trải qua hoàn cảnh khốc liệt nào mới có những kĩ năng như thế này chứ?”

Ừ thì, cũng nhờ Nguyền Gương, và…

Tôi liếc sang thì thấy hóa ra đó là anh chàng mũ chóp đang gật gù, vừa nghĩ vừa nói thành tiếng trong khi tán thưởng kĩ năng của cô ấy. Cũng may là anh ta chưa nghi ngờ level của Pomera—hoặc chí ít tôi hi vọng là thế.

“Ông nói gì vậy? Tên khoa trương kia rõ ràng chậm như rùa mà thôi,” một người khác lên tiếng.

“Sai rồi! Anh ta thật sự là một kiếm sĩ hạng nhất đã mài giũa những nền tảng căn bản nhất đến tuyệt luân. Song vì thấy không thể đột phá lớp phòng ngự của cô bé, nên anh ta không thể phát huy những kĩ năng đó được và phải thêm vào chuyện động dị thường để có thể tránh những đòn tấn công từ cô ấy. Đây là dấu hiệu của người đã có kinh nghiệm giao đấu với người khác, và tôi cũng không thể nhìn ra lỗ hỏng nào trong cách tiếp cận này. Trong một cuộc đấu tay đôi trực diện, hay là săn quái vật, Alfred phần lớn sẽ đánh bải được cả Bạo diệt giả Rosemonde. Nhưng thánh nữ Pomera chỉ đơn giản là hoàn toàn áp đảo, vượt trội hơn hẳn…”

Mũ Chóp phân tích rất nhiều nhưng chỉ có mình tôi nghe. Cũng hơi tiếc, vì chắc trong đám đông này cũng chỉ có mỗi mình ổng thật sự hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi dời mắt đi và giả bộ như chưa nghe thấy gì cả.

“Phong linh kiếm!”

“Gah!” Đòn tấn công đó đã đánh bật Alfred lăn vòng ra phía sau. Anh ta vội vàng bò dậy và thủ sẳn kiếm trong tay, nhưng Pomera đã nắm thế thượng phong. Chỉ trong vài khắc ngắn ngủi, anh ta đã hoàn toàn mất đi khả năng tự vệ; Pomera hoàn toàn có thể kết thúc trận đấu ngay tại đó bằng một Phong linh kiếm nữa, nhưng đã không làm vậy.

“K-Không thể nào…” Alfred siết chặt lấy chuôi kiếm, trước khi lấy lại nhịp thở và thả lỏng toàn thân. “Tôi đã sai rồi. Cô quả thật rất mạnh.”

Alfred chấp nhận thất bại nhẹ nhàng hơn tôi tưởng. Chắc anh ta đã nhận ra mọi chuyện đến nước này không nên tự làm bẽ mặt bản thân thêm nữa. Hoặc cũng có thể mục tiêu ngay từ ban đầu của anh ta là thử Pomera, và toàn bộ xích mích cùng trận đấu này chỉ là cách anh ta kiểm tra. Thế thì cái người vừa rồi đã bộc phát cảm xúc như một đứa con nít kia cũng chỉ là diễn chăng.

Alfred đứng thẳng dậy và phủi hết đất cát trên người. Pomera lặng lẽ quan sát với cây trượng sẵn sàng cho mọi tình huống trong tay. Chỉ khi không còn cảm thấy ác ý nào từ Alfred nữa, cô ấy mới hạ gậy xuống và giải trừ Diễm Hỏa.

Sera thở phào nhẹ nhõm.

“Cho phép tôi xin lỗi. Khả năng sử dụng ma pháp của cô thật tuyệt vời,” Alfred nói trong khi tra kiếm lại vào vỏ, rồi tiến lại gần bắt tay.

Đám đông thấy hai bên kết thúc trong hòa bình cũng bắt đầu quay trở về cuộc sống của riêng mình. Hi vọng là sau chuyện nảy không ai còn vướng mắc, hay hiềm khích nào nữa.

“X-Xin lỗi…Tôi cũng không nên nóng giận đến vậy…Hi vọng anh có thể xin lỗi Kanata thay vì tôi là được,” Pomera thấy Alfred thay đổi thái độ cư nhiên cũng có chút lúng túng, tự thấy hơi ngại nên khẽ cúi mặt.

Alfred sau khi đến gần làm ra vẻ khó hiểu hỏi. “Sao thế, thánh nữ Pomera?”

“Tôi…tôi không quen bắt tay với người khác cho lắm.”

Từ trên mặt, khóe miệng anh ta đột nhiên vệnh lên thành một nụ cười gian ác. “Không. Ý tôi là, cô nghĩ thế nào mà lại hạ cảnh giác ngay giữa trận đấu thế này?  Mọi thứ chỉ kết thúc khi một trong hai ta mất ý thức hoặc đầu hàng. Ta vẫn chưa nói gì đâu!”

Pomera sững sờ.

“K-Không thể nào…” một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Alfred đã tán thưởng kĩ năng của Pomera. Hắn đã xin lỗi vì đã xem thường cô ấy. Hắn thậm chí còn tra kiếm và ngỏ ý bắt tay.

Nhưng hắn thật sự chưa bao giờ nhận thua.

Đây là câu nệ tiểu tiết đến mức nào cơ chứ, nhưng Alfred cảm thấy như thế là hoàn toàn hợp lý.

“Giờ khoảng cách đã được rút ngắn!” hắn rút kiếm ra lại ngay trước mặt Pomera vẫn còn chưa hoàn hồn. “Ta không thể thua một đứa nhãi ranh như ngươi trước bàn dân thiên hạ được! Bất lận thế nào, kẻ chiến thắng phải là ta!”

Tên hèn rác rưởi này!

Pomera như chỉ chợt nhận ra tình hình ngay khi Alfred chuẩn bị vung kiếm. Cứ đà này cô ấy chắc chắn không thể nào đủ thời gian để kết ấn, lá chắn khi nãy là Diễm Hồ cũng đã bị giải trừ. Đây sẽ là một cuộc đọ sức về sức mạnh thuần túy.

“Ha ha ha! Cho dù phép thuật có cao cường đến thế nào, một khi đã bị đối phương áp sát thì pháp sư cũng chẳng là cái đinh gì cả! Trong thực thiến, ta sẽ là kẻ sống sót sau cùn—á!”

Pomera khẽ hét một tiếng thật dễ thương và phang cho anh ta một gậy.

Thanh kiếm trên tay Alfred văng sang một bên, trong khi cây trượng theo chuyển động tiếp tục đập thẳng vào mặt. Ăn một đòn, anh ta bay thẳng qua đám đông đang quan sát ở hàng đầu, lực đạo đủ theo quán tính để lại nguyên một cái lỗ hình người một bên Hội.

Đỉnh cây trượng trong tay Pomera thì gãy tan tành, mãnh vợ bay tung tóe khắp nơi. Cô nàng pháp sư sững sờ, mắt mở to đứng đó nhìn theo bóng dáng của Alfred.

“…H-Hắn còn sống không vậy?” Tôi khẽ hỏi cùng sự im lăng kéo dài sau đó.

Level của Pomera hơn gấp ba lần Alfred, nhưng về cơ bản vẫn là pháp sư. Nếu đủ may mắn thì chắc Alfred ăn một đòn sẽ không chết ngay đâu.

“Chị Pomera là người chiến thắng!” tiếng vỗ tay ngây thơ của Philia là thứ thanh âm duy nhất còn lại trong sự tĩnh mịch xung quanh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!