Enjoy!
--------------------------------
Cuộc sống mới
Tháng Năm, sau khi đã báo cáo xong với cả hai bên gia đình, cuộc sống mới của chúng tôi bắt đầu.
Khi đã quyết định kết hôn, chúng tôi thống nhất sẽ thay đổi cách xưng hô với nhau.
“Sau này… em gọi anh là Kenta-kun được không?”
Chihiro hỏi, giọng ngượng ngùng.
“Tất nhiên rồi. Vậy anh gọi em là Chi-chan nhé, được không?”
“Chi-chan…”
Mặt Chihiro đỏ bừng.
“Hơi xấu hổ… nhưng em vui lắm.”
Từ đó, chúng tôi bắt đầu dùng những lời nói gần gũi hơn trước. Vì sắp trở thành vợ chồng, tôi muốn rút ngắn thêm khoảng cách giữa hai đứa.
—-------------------------------------
Chúng tôi cũng đã băn khoăn rất nhiều về chuyện có nên sống chung hay không.
“Kenta-kun… anh có thể sống cùng em không?”
Chihiro hỏi.
“Ừ… nhưng mẹ anh sẽ ở một mình. Dù vậy, anh sẽ hỏi ý kiến mẹ.”
Khi tôi đem chuyện này hỏi mẹ, bà nói ngay:
“Hai đứa cứ sống cùng nhau đi. Đừng lo cho mẹ. Con hãy chăm sóc Chihiro-san cho thật tốt.”
Và thế là, chúng tôi bắt đầu sống chung.
Ngày được phép chuyển đến ở tại nhà Mizuno.
“Kenta-san, đây là phòng của cháu.”
Bà Chihiro dẫn tôi lên một căn phòng trên tầng hai. Đó là phòng kiểu Nhật, từ cửa sổ có thể nhìn ra khu vườn.
“Phòng… rộng và đẹp quá…”
“Nhà này cũng có chút lịch sử nên phòng ốc khá nhiều. Phòng của Chihiro ở ngay bên cạnh.”
Chihiro mỉm cười, có chút ngượng ngùng.
“Cháu cảm ơn ạ.”
Tôi cúi đầu thật sâu. Được đón nhận như thế này, tôi thực sự nhẹ lòng.
Tôi đã quay lại trường học, nhưng Chihiro thì vì sức khỏe nên thường xuyên phải nghỉ. Mỗi sáng, tôi đều kiểm tra tình trạng của em rồi mới đi học.
—---------------------------------------------------
Cuối tháng Năm, Chihiro bắt đầu bị ốm nghén nặng.
“…Buồn nôn quá…”
Em chạy vội vào nhà vệ sinh.
Một lúc sau, Chihiro bước ra với gương mặt tái nhợt.
“Em ổn không?”
“Nôn xong thì đỡ hơn chút… nhưng em không ăn được gì cả.”
Chỉ cần nhìn mâm cơm sáng với cơm và canh miso, Chihiro đã nhăn mặt. Có vẻ mùi cơm mới nấu khiến em khó chịu.
“Đừng cố quá. Ăn được gì thì ăn, không sao đâu.”
Bà lo lắng nói.
Ngày qua ngày, Chihiro gầy đi trông thấy. Má hóp lại, quầng thâm xuất hiện dưới mắt. Nhìn dáng vẻ tiều tụy của em, lòng tôi đau thắt.
“Chi-chan, em có muốn ăn gì không?”
“…Có lẽ bưởi thì em ăn được.”
Mỗi ngày trên đường đi học về, tôi đều mua bưởi. Đó gần như là bữa ăn duy nhất của Chihiro.
Những ngày như vậy kéo dài gần một tháng.
Bước sang tháng sáu, mọi thứ dần thay đổi.
“Hôm nay em ăn được thạch rồi.”
Chihiro vui vẻ báo với tôi.
“Thật à? Tốt quá.”
Sau đó, những món em ấy ăn được dần tăng lên. Cháo, mì udon, trái cây… rồi từng chút một, em có thể ăn những bữa cơm gần như bình thường.
Chihiro dần dần trở lại như trước kia.
—---------------------------
Giữa tháng sáu.
“Tớ đang nghĩ đến việc đi làm thêm… ở cửa hàng tiện lợi chẳng hạn.”
Tôi đem chuyện này nói với Kazuki. Tôi muốn dành dụm tiền cho đứa bé.
“Cửa hàng tiện lợi à… nhưng Kenta, cậu không nghĩ là mình có thể tìm được việc tốt hơn sao?”
“Hả?”
“Sao không thử hỏi anh trai tớ? Anh ấy đang làm công ty IT mà.”
Vài ngày sau, tôi được Takuya-san gọi đến.
“Kenta, chuyện làm thêm, Kazuki đã nói với anh rồi.”
“Vâng.”
“Em đang định làm ở cửa hàng tiện lợi à?”
“Em muốn tiết kiệm tiền cho em bé.”
Takuya-san lắc đầu ngay lập tức.
“Đừng bán thời gian. Hãy bán kỹ năng.”
Đừng bán thời gian. Hãy bán kỹ năng.
Tôi lặp lại câu nói ấy trong đầu.
“Ý anh là sao ạ?”
“Làm ở cửa hàng tiện lợi là việc ai cũng làm được. Lương giờ khoảng 1.250 yên đúng không? Nhưng lập trình thì khác. Công việc có chuyên môn thì lương giờ có thể là 1.800, 2.000 yên. Doanh nghiệp trả tiền cho sự hiếm có. Việc ai cũng làm được thì giá trị tất nhiên thấp. Nhưng em có kỹ năng rồi mà? Vậy thì phải nhận mức thù lao xứng đáng chứ.”
Ra là vậy…
“Em đã làm hệ thống cho Mizunoya rồi đúng không? Với trình độ đó, em có thể kiếm được nhiều hơn.”
Quả thật, nếu làm cùng một khoảng thời gian, tận dụng kỹ năng sẽ hiệu quả hơn.
“Nhưng em thì…”
“Giúp anh đi. Công ty anh có vài công việc code đơn giản. Mức độ phù hợp với học sinh cấp ba.”
“Thật ạ?”
“Ừ. Lương giờ 1.800 yên. Tuần ba buổi, mỗi buổi ba tiếng sau giờ học. Mỗi tháng khoảng 65.000 yên.” [note90720]
Nếu làm ở cửa hàng tiện lợi, lương giờ 1.250 yên, tuần ba buổi ba tiếng thì chỉ được khoảng 45.000 yên. Chênh lệch đến 20.000 yên.
“Em xin nhận!”
Vừa giúp Mizunoya, vừa làm cho công ty của Takuya-san — cả hai đều là công việc tận dụng kỹ năng.
Chỉ cần có kỹ năng, ngay cả học sinh cấp ba cũng có thể kiếm tiền.
Những lời của Takuya-san, tôi thật sự thấm thía.
—-----------------------------
Cuối tháng sáu. Sinh nhật của Chihiro đến.
Gia đình Mizuno tổ chức một buổi mừng nho nhỏ. Có bánh kem, có quà, và mọi người đều nói lời “chúc mừng”.
“C-Chi-chan, hôm nay mình lên ủy ban nhé.”
“Đăng ký… kết hôn ạ?”
“Ừ. Em đã đủ mười tám tuổi rồi.”
Hai đứa cùng nhau đến ủy ban. Nộp giấy đăng ký kết hôn.
Ở quầy tiếp nhận, sau khi kiểm tra hồ sơ, người ta mỉm cười nói: “Chúc mừng hai em.”
Mọi chuyện diễn ra nhanh đến bất ngờ.
Bước ra ngoài, ánh nắng mùa hè chói chang đến lóa mắt.
“Em không ngờ việc nộp giấy kết hôn lại đơn giản như vậy.”
Chihiro nói, giọng đầy ngạc nhiên.
“Ừ. Nhưng từ giờ mình chính thức là vợ chồng rồi.”
“Vợ chồng… thật rồi nhỉ.”
Chihiro nói khẽ, có chút ngượng ngùng.
“Ừ. Từ nay mong em giúp đỡ nhiều nhé, Chii-chan.”
“Em cũng vậy, Kenta-kun.”
Hai đứa nắm tay nhau, chậm rãi đi về nhà.
—-----------------------------
Tháng bảy. Kỳ nghỉ hè bắt đầu.
Những cơn nghén của Chihiro gần như đã qua. Bụng em ấy dần dần nhô lên.
“Không biết em bé có khỏe không anh nhỉ.”
Chihiro vừa nói vừa xoa nhẹ bụng mình.
“Anh cũng mong đến ngày khám thai lắm.”
Mỗi lần đến bệnh viện kiểm tra định kỳ, được nhìn thấy hình ảnh em bé trên màn hình siêu âm, đều là niềm vui không gì sánh được.
Công việc với Takuya-san cũng dần quen tay. Những chỉnh sửa website đơn giản, những đoạn script tự động hóa nhập liệu—tất cả đều là thứ tôi có thể vận dụng những gì đã học.
Hệ thống của tiệm Mizunoya vẫn được bảo trì đều đặn mỗi tuần một lần. Đơn hàng online hoạt động rất suôn sẻ.
—---------------------------
Tháng chín. Năm học mới bắt đầu.
Bụng của Chihiro đã lớn lên khá nhiều. Đồng phục trở nên chật chội, em chuyển sang mặc đồ bầu.
Ở trường, có nhiều ánh nhìn khác nhau. Nghe nói sau lưng cũng có người bàn tán. Nhưng em ấy không còn bận tâm nữa.
Việc ôn thi đại học thì làm trong khả năng cho phép. Không gắng sức. Mỗi tối chỉ ngồi vào bàn khoảng một tiếng. Không vội vàng. Dù mất hai năm, hay ba năm, cũng không sao cả.
—-------------------------------
Tháng mười, mùa lá đỏ.
Bụng của Chihiro lại lớn thêm.
Trong buổi khám vào tháng mười, trên màn hình siêu âm hiện lên hình ảnh em bé. Đôi tay nhỏ xíu, đôi chân nhỏ xíu, đang cử động khiến tôi không kìm được nước mắt.
“Em bé phát triển rất tốt.”
Nghe lời bác sĩ, Chihiro cũng bật khóc.
Tháng mười một. Trời bắt đầu lạnh. Chúng tôi dần dần sắm sửa đồ cho em bé: cũi, chậu tắm, đồ treo nôi, tã, quần áo. Tất cả đều được mua bằng tiền tiết kiệm từ những ca làm thêm.
“Nhỏ xíu thật đấy.”
Nhìn những bộ quần áo bé xíu, Chihiro mỉm cười hạnh phúc.
“Này Kenta-kun, anh xem cái này đi.”
Chihiro đưa điện thoại cho tôi.
“Giáo dục Montessori à?”
“Nghe nói là phương pháp nuôi dạy giúp trẻ phát triển tính tự lập từ sớm. Em đọc thử thấy hay lắm.”
Trên màn hình là những bài viết về cách chơi, cách tạo môi trường phù hợp với từng giai đoạn phát triển của trẻ.
“Những thứ như thế này, mình nên học trước nhỉ.”
“Ừ. Mình cùng nhau học đi.”
Vì con, chuyện gì làm được thì tôi đều muốn làm.
Và rồi tháng mười hai cũng đến. Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày dự sinh.
Bụng của Chihiro đã rất lớn, có thể sinh bất cứ lúc nào. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng để lập tức đến bệnh viện.
“Không biết khi nào con sẽ chào đời nhỉ.”
Chihiro vừa xoa bụng vừa nói.
“Chắc sắp rồi.”
Tôi nắm chặt tay em.
Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ trở thành một người cha. Liệu mình có ổn không? Tôi cũng không biết. Nhưng không còn con đường nào khác—chỉ có thể tiến lên.
Cuộc sống mới bắt đầu từ tháng năm. Những ngày nghén mệt mỏi, những buổi làm thêm vất vả—tất cả đều là để chờ đến hôm nay.
Ngày được gặp con, đã ở rất gần rồi.