Web novel (Chương 61 ~ 80)

Chương 78: Điều ưu tiên

2026-02-25

2

Chương 78: Điều ưu tiên

Enjoy!

------------------------------------

Điều ưu tiên

Vài ngày sau, tôi được xuất viện.

Ngồi trên xe của mẹ, hướng về nhà. Cảnh vật bên ngoài cửa kính đã dần chuyển sang mùa xanh non. Hoa anh đào rụng hết, những chồi lá mới bắt đầu vươn mình.

“Kenta, con phải nghỉ ngơi cho tốt một thời gian nhé.”

Mẹ dịu dàng nói.

“Vâng, con biết rồi.”

Trường học chắc cũng phải nghỉ thêm một thời gian. Nhưng bây giờ, nghỉ ngơi là điều cần thiết. Trong những ngày nằm viện, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi sẽ không trốn chạy nữa. Tôi phải nói chuyện đàng hoàng với Chihiro-san.

Về đến nhà, tôi trở lại căn phòng của mình. Vẫn là căn phòng quen thuộc, khung cảnh quen thuộc. Nhưng mọi thứ lại trông khác hẳn.

“Kenta, con muốn nói chuyện với Chihiro-san không?”

Mẹ mở cửa phòng, nhẹ nhàng hỏi.

“Vâng.”

“Mẹ ủng hộ con.”

“Con cảm ơn mẹ.”

Mẹ mỉm cười rồi khép cửa lại.

Buổi chiều, Chihiro đến nhà.

Mẹ dẫn cô ấy lên phòng tôi. Cánh cửa mở ra, Chihiro bước vào.

“Kenta-san…”

Chihiro nhìn tôi với vẻ hơi lo lắng.

“Chihiro-san, cảm ơn em đã đến.”

“Anh ổn chứ? Cơ thể anh… đừng cố gắng quá nhé.”

Chihiro ngồi xuống ghế. Không khí có chút căng thẳng.

“Còn Chihiro-san thì sao? Ốm nghén… vẫn khó chịu à?”

“Vâng… cũng đỡ hơn một chút rồi.”

Chihiro mỉm cười rất khẽ.

“Nhưng giờ em chỉ ăn được những thứ như bưởi thôi.”

“Bưởi sao…”

“Chỉ có đồ chua là em mới chịu được.”

“Ra vậy…”

Tôi đã không thực sự hiểu được sự vất vả của ốm nghén. Trong khi đó, Chihiro đã phải một mình chịu đựng tất cả.

“Xin lỗi em, Chihiro-san. Anh lại ngã bệnh, làm em lo lắng rồi.”

“Không… em mới là người xin lỗi…”

“Không phải lỗi của em đâu.”

Tôi đưa tay ra, nắm lấy tay Chihiro. Cô ấy cũng nắm chặt tay tôi.

Một khoảng lặng kéo dài.

“À này…”

Chihiro lên tiếng, trông có vẻ do dự.

“Sao vậy?”

“Xung quanh… mọi người nói với em rất nhiều điều…”

Chihiro cúi đầu.

“Họ nói gì?”

Giọng cô ấy run run.

“Bọn mình vẫn còn là học sinh cấp ba… nên cũng có người nói rằng, phá thai cũng là một lựa chọn.”

Ngực tôi thắt lại.

“Bà em và mẹ em… đều lo cho em. Nhưng em…”

Ngay lúc đó, tôi đã ngắt lời cô ấy.

“Chúng ta sinh con nhé.”

Chihiro sững sờ, ngẩng mặt lên.

“Hai đứa mình sẽ cùng nhau nuôi con. Nhất định.”

Tôi siết chặt tay Chihiro.

Trong mắt em ấy bắt đầu ngấn lệ.

“Kenta-san…”

“Anh không thể nghĩ đến chuyện phá thai. Đây là con của chúng ta.”

Tôi nhìn thẳng vào Chihiro.

“Lúc còn nằm viện, anh đã quyết định rồi. Anh sẽ không trốn chạy nữa. Anh sẽ bảo vệ em và con, bằng mọi giá.”

Chihiro vừa khóc vừa gật đầu.

“Em… em thật sự muốn sinh con. Con của em và anh.”

Chihiro nhìn tôi.

“Nhưng… bọn mình vẫn là học sinh cấp ba. Như vậy… có ổn không?”

Tôi trả lời ngay lập tức.

“Ổn chứ. Nhất định sẽ xoay xở được.”

Mắt Chihiro mở to.

“Anh sẽ làm cho em hạnh phúc. Và cả con nữa.”

Chihiro lại khóc. Nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt nhẹ nhõm hơn.

Tôi ôm chặt lấy cô ấy. Chihiro cũng bám lấy tôi.

Một lúc sau, Chihiro ngẩng đầu lên.

Tôi nhớ lại những lời Kobayashi-sensei đã nói trong phòng bệnh.

“Trong cuộc đời, luôn có thứ tự ưu tiên.”

“Với em bây giờ, điều gì là quan trọng nhất?”

Thưa thầy, em hiểu rồi.

“Chihiro-san.”

Tôi nhìn em ấy.

“Anh, đã quyết định rồi.”

“Ừm.”

“Về thứ tự ưu tiên của mình.”

Chihiro chăm chú nhìn tôi.

“Điều quan trọng nhất với anh, là làm cho Chihiro và đứa bé được hạnh phúc. Đó là ưu tiên số một.”

Mắt Chihiro lại rưng rưng.

“Những chuyện khác có thể để sau. Nhưng anh sẽ không từ bỏ.”

“Nhưng còn Đại học Tsukuba thì sao…? Đó là ước mơ của anh mà.”

“Anh không từ bỏ đâu.”

Chihiro nhìn tôi đầy ngạc nhiên.

“Chỉ là… trễ một năm thôi.”

“Hả…?”

“Năm nay anh sẽ không thi đại học. Anh sẽ dành năm nay cho em và con.”

Tôi nắm tay Chihiro.

“Chuẩn bị kết hôn, chuẩn bị sinh con. Rồi năm sau, hai đứa mình cùng thi Tsukuba.”

“Hai đứa… cùng nhau sao?”

“Ừ. Cả Chihiro-san nữa.”

Chihiro tròn mắt.

“Nhưng em… sau khi sinh con, chắc sẽ không có thời gian học đâu.”

“Làm trong khả năng của mình là được. Đừng ép bản thân nữa.”

“Hai năm cũng được, ba năm cũng không sao. Chúng ta cứ làm những gì có thể, từng chút một, được không?”

Chihiro lại khóc. Nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc.

“Kenta-san… cảm ơn anh.”

“Anh mới là người phải nói cảm ơn.”

Hai đứa ngồi cạnh nhau. Ngoài cửa sổ, hàng cây anh đào đã chuyển sang sắc xanh non. Cuối xuân.

“Việc phát triển hệ thống mới cho tiệm Mizunoya, anh sẽ tạm dừng lại. Hệ thống hiện tại đã khá hoàn chỉnh và đi vào ổn định rồi. Anh vẫn sẽ bảo trì thường xuyên. Chỉ giữ cho hệ thống vận hành thì cũng không quá nặng nề.”

Chihiro khẽ gật đầu.

“Anh cũng sẽ tiếp tục học về kỹ thuật. Nhưng chỉ khi nào dư sức thôi, anh không muốn tự ép mình bằng cảm giác nghĩa vụ.”

“Em cũng muốn học về quản lý.”

Chihiro nhìn thẳng về phía trước, nói bằng giọng kiên định.

“Học kỹ thuật và kinh doanh ở Tsukuba.”

“Để trở thành đối tác kinh doanh mạnh nhất của nhau.”

Cả hai cùng mỉm cười.

“Vậy nhé, hứa rồi đó.”

“Vâng, em hứa.”

—--------------------------------------

Sau khi Chihiro về, mẹ bước vào phòng tôi.

“Hai đứa nói chuyện xong rồi à?”

“Vâng. Bọn con quyết định sẽ sinh em bé.”

Gương mặt mẹ thoáng trầm xuống.

“Năm nay con sẽ từ bỏ kỳ thi đại học.”

“…Ừ.”

“Và con sẽ đặt Chihiro-san cùng đứa bé lên hàng đầu. Việc ôn thi con sẽ làm từ từ, lâu dài, để sang năm hoặc những năm sau. Như vậy con nghĩ sẽ đỡ áp lực hơn.”

Mẹ nhìn tôi rồi mỉm cười.

“Con đã suy nghĩ rất nhiều nhỉ. Nếu con đã tính đến mức đó rồi thì mẹ không còn gì để nói cả. Mẹ ủng hộ con. Sẽ vất vả đấy, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng.”

“Mẹ… con xin lỗi. Con đã không đáp lại được kỳ vọng của mẹ.”

“Con nói gì vậy. Con đã đưa ra một quyết định rất đáng tự hào rồi.”

Mẹ dịu dàng nói.

“Chỉ là chậm lại một chút thôi mà, đúng không? Con đâu có từ bỏ ước mơ.”

“Vâng.”

“Vậy thì ổn rồi.”

Mẹ mỉm cười.

“À… mẹ này.”

Tôi hơi ngập ngừng mở lời.

“Năm sau, nếu đi học đại học thì… sẽ tốn nhiều tiền lắm, đúng không?”

Mẹ nhìn tôi.

“Học phí, sinh hoạt phí… lại còn Chihiro và em bé nữa.”

“Con cũng sẽ đi làm thêm, nhưng chỉ vậy thì…”

Tôi cúi đầu.

“Cho con được dựa vào mẹ một chút được không. Chuyện học phí, con mong mẹ giúp con phần nào. Con hứa, nhất định sẽ tốt nghiệp và báo đáp mẹ.”

Mẹ lặng lẽ nhìn tôi.

“Kenta.”

“Vâng.”

“Chuyện đó… chẳng phải là điều hiển nhiên sao?”

“Hả?”

“Con mới có mười tám tuổi thôi mà. Mẹ đã nói là mẹ ủng hộ con rồi, đúng không?”

Mẹ mỉm cười hiền hậu.

“Chuyện học phí, con đừng lo. Con cứ cố gắng học tập và nuôi dạy con cho tốt.”

“Mẹ…”

Nước mắt tôi trào ra.

“Cảm ơn mẹ. Con nhất định sẽ học một trường tốt, có một công việc tốt, để báo đáp mẹ.”

“Mẹ mong chờ điều đó.”

Mẹ rời khỏi phòng.

—-------------------------------

Đêm đến, tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà.

Thứ tự ưu tiên. Dừng việc cố quá sức. Làm trong khả năng của mình.

Những điều Kobayashi-sensei đã dạy. Những điều hôm nay tôi đã nói với Chihiro-san.

Chihiro-san và đứa bé trong bụng em ấy — đó là điều quan trọng nhất.

Đại học Tsukuba, kỹ thuật, tiệm Mizunoya cũng đều quan trọng. Nhưng chúng xếp sau.

Không thể làm mọi thứ thật hoàn hảo. Nhưng nếu không tự ép mình, có lẽ tôi có thể giữ được tất cả.

Dù mất hai năm, hay ba năm.

Từng bước một, cùng với Chihiro-san.

Từ ngày mai, một cuộc đời mới sẽ bắt đầu.

Tôi sợ. Tôi lo lắng. Nhưng tôi không hề đơn độc.

Tôi có Chihiro. Có đứa bé trong bụng em ấy. Có mẹ.

Vì vậy, sẽ ổn thôi.

Dừng việc cố quá sức, làm trong phạm vi mình có thể, và từng chút một biến ước mơ thành hiện thực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!