Enjoy!
------------------------
Hàn gắn mối quan hệ
Sau “sự cố Thất Lạc Viên”, trong vài ngày liền giữa tôi và Chihiro luôn tồn tại một bầu không khí vi diệu, khó nói thành lời.
Buổi sáng, khi lên tàu, Chihiro vẫn đứng ở chỗ quen thuộc, nhưng lại đứng xa tôi hơn bình thường một chút. Còn tôi thì không biết nên bắt chuyện thế nào cho phải.
Tuy vậy, cũng không hẳn là hoàn toàn né tránh nhau. Nếu ánh mắt chạm nhau, cả hai vẫn khẽ cúi đầu chào. Khi tàu bị trễ, chúng tôi vẫn trao đổi vài câu kiểu như “Hôm nay lại trễ rồi nhỉ”, “Ừm, đúng ha”.
Chỉ có duy nhất câu hỏi “Hôm nay cậu đang đọc gì thế?” là không còn được nhắc đến nữa, từ phía nào cũng vậy.
Mỗi sáng, tôi vẫn để ý đến cuốn sách Chihiro đang đọc. Hôm nay là Kokoro, hôm sau là Vũ nữ, rồi tiếp theo là Xứ tuyết. Toàn là những tác phẩm kinh điển “an toàn”, dù có bị ai hỏi cũng chẳng thấy xấu hổ.
(Chắc là cô ấy cố tình chọn những tựa sách an toàn.)
Tôi nghĩ vậy, nhưng cũng không dám chỉ ra.
Ở trường, Yamada nhận ra sự thay đổi của tôi.
“Kenta, dạo này cậu trông không có tinh thần lắm nhỉ.”
“Thế à?”
“Buổi sáng lúc thì tâm trạng tốt, lúc thì tệ. Thất thường thật đấy. Có chuyện gì à?”
Yamada tinh ý thật. Tôi trả lời cho qua.
“Không có gì đâu. Chắc do giao mùa thôi.”
“Vậy sao? Tớ thấy không giống lắm… có chuyện gì thì cứ nói với tớ nhé.”
Sự quan tâm của Yamada lại khiến tôi cảm thấy hơi nặng nề.
Sáng thứ Sáu, sau khi một tuần trôi qua, tôi lên tàu như mọi khi thì thấy Chihiro đứng gần tôi hơn bình thường.
Rồi chính Chihiro là người bắt chuyện trước.
“À…”
Tôi khá bất ngờ. Suốt một tuần qua, cô ấy chưa từng chủ động nói chuyện với tôi.
“Hôm trước, tớ xin lỗi vì đã có phản ứng kỳ lạ như vậy.”
Việc Chihiro chủ động xin lỗi khiến tôi cuống cuồng.
“Không! Là do tớ hỏi đúng lúc kỳ quặc… lại còn hỏi về cuốn thấ—”
“K-khụm!”
Tôi suýt nữa thì buột miệng nói to tên cuốn sách giữa toa tàu, nhưng chợt nhận ra tiếng hắng giọng của Chihiro nên vội dừng lại.
“X-xin lỗi.”
Chihiro liếc tôi bằng ánh mắt hơi cau có, rồi thở dài và tiếp tục.
“Nhưng phản ứng của Kenta-san cũng là điều dễ hiểu thôi. Bình thường thì chẳng ai nghĩ một học sinh cấp ba lại đọc loại sách như thế cả.”
Chihiro cười khổ. Tôi cũng bất giác cười theo.
Cảm giác ngượng ngùng suốt một tuần qua dường như đang dần tan biến.
“Vì sao cậu lại đọc cuốn đó vậy? … À, lại là câu hỏi kỳ quặc nữa rồi.”
Tôi vội vàng bịt miệng. Suýt nữa thì lại lặp lại sai lầm cũ.
“Không sao đâu.”
Chihiro mỉm cười. Nụ cười quen thuộc như thường ngày, cứ như thể sự gượng gạo của hôm qua chỉ là dối trá.
“Thật ra là vì bà tớ rất thích đọc sách. Bà hay nói: ‘Con gái thì phải trở thành người có học thức’, rồi giới thiệu đủ loại sách cho tớ. Nhưng thỉnh thoảng… bà cũng chọn nhầm.”
“Bà của cậu à…”
Tôi gật gù hiểu ra. Nếu vậy thì cũng hợp lý. Trong danh sách “văn học kinh điển” mà thế hệ trước lựa chọn, chắc hẳn cũng có những tác phẩm như thế.
“Bà tớ sinh trước chiến tranh, nên thường rất thản nhiên nói ‘Cuốn này cũng là danh tác đấy’ rồi giới thiệu cho mình.”
“Ra vậy.”
“Nhưng đúng là văn phong rất đẹp. Còn nội dung thì… ừm… hơi quá người lớn.”
Chihiro lại đỏ mặt. Nhưng lần này, đó không phải vẻ xấu hổ, mà giống như một biểu cảm lúng túng, khó xử hơn.
“Bị bà hỏi ‘Thế nào?’ mới là chuyện khổ nhất đấy.”
Tôi thử tưởng tượng ra cảnh đó rồi không nhịn được mà bật cười. Quả thật, nếu bị bà hỏi cảm nghĩ về Thất Lạc Viên thì đúng là khó xử thật.
“Nghe vất vả thật nhỉ.”
“Cậu nghĩ là chuyện buồn cười chứ gì, nhưng tớ thật sự đang rất khổ sở đấy.”
Chihiro phồng má lên. Biểu cảm ấy đáng yêu đến mức tôi càng muốn cười hơn, nhưng đành kìm lại rồi vội vàng hỏi:
“Lúc đó… khi bà hỏi về Thất Lạc Viên, cậu đã trả lời thế nào?”
Tất nhiên, tôi không quên hạ giọng khi nói đến Thất Lạc Viên.
Chuyển động của Chihiro chợt dừng lại. Má cô ấy hơi ửng đỏ.
“……”
Một khoảng im lặng trôi qua. Chihiro phồng má nhẹ hơn, ngước lên nhìn tôi.
“… Xấu tính.”
Giọng rất nhỏ. Nhưng có vẻ cô ấy không thực sự giận. Trái lại, đó là biểu cảm vừa bối rối, vừa xấu hổ, nhưng lại xen chút gì đó như đang thấy vui.
“Xin lỗi, tại tớ tò mò quá.”
Chihiro thở dài.
“Tớ trả lời là: ‘Đó là một tác phẩm miêu tả rất đẹp về… tình yêu của người trưởng thành.’”
“Chỉ vậy thôi à?”
“Chỉ vậy thôi. Bà tớ còn nói ‘Thấy chưa, bà đã bảo mà, đó là danh tác’ với vẻ rất mãn nguyện.”
Tôi tưởng tượng ra cảnh đó, suýt nữa lại bật cười. Chắc hẳn lúc ấy Chihiro đã đỏ mặt lắm, cố gắng hết sức mới nói ra được câu đó.
“Nhưng sau đó, tớ xấu hổ đến mức một thời gian không dám nhìn thẳng vào mặt bà…”
“Xin lỗi nhé. Nhưng nghe vậy tớ lại thấy yên tâm hơn.”
“Yên tâm?”
“Tớ cứ tưởng cậu thích những cuốn sách như thế nên mới đọc…”
“Làm gì có chuyện đó chứ!”
Chihiro vội vàng phủ nhận. Dáng vẻ hoảng hốt ấy lại quá dễ thương, khiến tôi thầm cười trong lòng.
“Ga Sakuragaoka, ga Sakuragaoka.”
Tiếng thông báo vang lên. Hôm nay, tôi có cảm giác thời gian trôi qua nhanh hơn hẳn.
“Vậy thì, hẹn gặp lại vào thứ Hai.”
“Ừm, hẹn gặp lại thứ Hai.”
Khi Chihiro bước xuống tàu, dáng đi của cô ấy nhẹ nhàng hơn thường lệ.
Còn tôi thì, sau đúng một tuần, cuối cùng cũng cảm thấy tâm trạng buổi sáng dễ chịu trở lại.
Đến trường, Yamada lại để ý thấy.
“Kenta, hôm nay trông cậu vui nhỉ.”
“Thế à?”
“Tuần trước trông cứ uể oải sao ấy, mà hôm nay thì tràn đầy sức sống.”
Bị Yamada nói vậy, tôi hơi thấy ngượng. Chẳng lẽ tôi dễ đoán đến thế sao?
“Chắc tại hôm nay là thứ Sáu.”
“Có thể đấy. Cuối tuần mà. TGIF! Hoo!”
“TGIF?”
Tôi buột miệng hỏi lại.
“‘Thank God, It’s Friday!’ đó. Thầy dạy Oral có nói rồi còn gì. Ý là ‘Tạ ơn trời, cuối cùng cũng đến thứ Sáu!’” [note87266]
Tôi hoàn toàn không nhớ gì cả.
“Cái gì thế không biết.”
Hai đứa cùng cười.
Nhưng lý do thật sự khiến tôi vui không phải vậy. Đó là cảm giác nhẹ nhõm khi mối quan hệ giữa tôi và Chihiro đã trở lại như trước. Không chỉ thế, tôi còn cảm thấy chúng tôi đã trở nên thân thiết hơn nữa.
Tôi đã được nghe câu chuyện về bà của cô ấy, được nhìn thấy gương mặt bối rối của Chihiro. Và hơn hết, tôi thấy vui vì Chihiro đã mở lòng với tôi.