Web novel (chương 1~30)

Chương 09: Cuốn sách bị che giấu

2026-01-18

3

Chương 09: Cuốn sách bị che giấu

Enjoy!

------------------------------------

Cuốn sách bị che giấu

Giữa tháng Năm, mùa đang dần chuyển sang đầu hạ.

“Hôm nay ấm thật nhỉ.”

“Ừm. Sắp đến mùa thay quần áo rồi.”

Những cuộc trò chuyện buổi sáng với Chihiro đã hoàn toàn trở thành thói quen hằng ngày. Mỗi sáng tôi đều mong chờ khoảng thời gian này.

“Chihiro-san thích đồ mùa hè hơn à?”

“Tớ không biết nữa. Đồ mùa hè thì mát thật, nhưng có lẽ đồ mùa đông lại khiến người ta thấy yên tâm hơn.”

“Tớ thì thích đồ mùa hè hơn. Nhẹ và dễ cử động.”

Vừa nói những chuyện vu vơ như thế, tôi vừa để ý đến cuốn sách Chihiro đang đọc hôm nay. Cô ấy lúc nào cũng đọc những cuốn sách trông rất thú vị, và tôi âm thầm tò mò về danh sách sách cô ấy hay đọc.

“Hôm nay cậu đọc gì thế?”

Tôi chỉ hỏi một cách tự nhiên như mọi khi. Bình thường thì Chihiro sẽ trả lời ngay.

Nhưng phản ứng của Chihiro hôm nay lại khác.

“À… ừm…”

Chihiro luống cuống ôm chặt cuốn sách vào ngực, che phần tiêu đề lại, như thể đang giấu thứ gì đó không để tôi nhìn thấy.

Tôi bối rối. Sao lại giấu chứ? Bình thường cô ấy vẫn nói cho tôi biết mà.

“À… Cậu ổn không?”

“À, không… chỉ là…”

Má Chihiro hơi ửng đỏ. Tôi càng thêm bối rối. Chẳng lẽ là đang đọc sách kỳ lạ gì đó sao?

“Nếu không tiện thì cậu không cần nói đâu…”

Tôi nói vậy để ý tứ, thì Chihiro lại càng hoảng.

“Không! Không phải vậy đâu. Chỉ là…”

Chihiro khẽ hít một hơi, rồi lộ ra vẻ mặt như đã hạ quyết tâm. Trông như đã chấp nhận số phận, nhưng vẫn đầy ngượng ngùng.

“‘Thất Lạc Viên’.”

Giọng cô ấy nhỏ đến mức suýt bị tiếng tàu át mất, nên lúc đầu tôi không nghe rõ.

“Hả?”

“… ‘Thất Lạc Viên’.” [note87261]

Lần này tôi nghe rõ ràng. Đầu óc tôi bỗng trống rỗng.

“À… à… ra vậy sao.”

Tôi lúng túng. Nhắc đến Thất Lạc Viên thì là tiểu thuyết của Watanabe Junichi… một tác phẩm viết về tình yêu của người trưởng thành, từng là chủ đề bàn tán giữa đám bạn trong trường nam sinh của tôi…

(Chihiro-san lại đọc loại sách như vậy sao…)

Mặt tôi bắt đầu nóng lên.

“À… với tư cách là văn học thì, đây là một tác phẩm rất đẹp.”

Chihiro vội vàng giải thích. Nhưng đôi má cô ấy càng lúc càng đỏ.

“À, ừ… đúng vậy nhỉ.”

Mặt tôi cũng nóng bừng lên. Việc Chihiro đọc một cuốn sách có nội dung như thế… lại còn nghiêm túc nói rằng nó “đẹp” nữa.

Tôi không biết phải phản ứng thế nào. Học ở trường nam sinh nên tôi hoàn toàn không biết phải xử lý những tình huống như thế này ra sao.

“Sao đúng hôm nay cậu lại hỏi chứ!”

Chihiro buột miệng nói. Khuôn mặt đỏ bừng, nhưng trông còn hơi phồng má lên như đang giận dỗi.

“X-xin lỗi! Tớ không biết mà…”

Bị trách một cách vô lý, nhưng tôi cũng vội vàng xin lỗi theo phản xạ.

“K-không phải lúc nào tớ cũng đọc những cuốn như thế đâu, chỉ là hôm nay tình cờ đọc cuốn này thôi…”

“À, ừm…”

Cả hai đều đỏ mặt, một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm.

Chỉ còn tiếng tàu lắc lư vang lên, nghe sao mà to đến lạ. Những hành khách xung quanh vẫn im lặng đi làm như thường ngày. Chẳng ai nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, vậy mà tôi lại thấy xấu hổ vô cùng.

Chihiro ôm chặt cuốn sách, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi thì không biết nên nhìn vào đâu, chỉ đành chăm chăm nhìn vào quai treo tay.

Nhìn đồng hồ thì vẫn còn hơn năm phút nữa mới tới ga Sakuragaoka. Khoảng thời gian ngượng ngùng này, tôi cảm thấy dài đến vô tận.

(Phải đổi chủ đề thôi…)

Tôi cố gắng suy nghĩ hết sức, nhưng chẳng nghĩ ra được điều gì.

“Ga Sakuragaoka, ga Sakuragaoka.”

Tiếng thông báo vang lên như vị thần cứu rỗi.

“Vậy thì…”

Chihiro khẽ cúi đầu chào rồi bước nhanh xuống tàu. Tốc độ nhanh hơn mọi khi.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy rời đi, cảm nhận rõ tim mình đang đập thình thịch.

(Sao mình lại hỏi chuyện đó chứ…)

Nhưng đồng thời, cũng có một phần trong tôi cảm thấy dáng vẻ xấu hổ của Chihiro… vì lý do nào đó lại rất đáng yêu. Khuôn mặt đỏ bừng vì luống cuống, biểu cảm như giận dỗi, tất cả đều mới mẻ đối với tôi.

Đến trường, Yamada để ý thấy ngay.

“Kenta, hôm nay mặt cậu đỏ lắm đấy.”

“Hả?”

“Sáng sớm mà đã hưng phấn rồi à?”

Bị Yamada chỉ ra như vậy, tim tôi giật thót.

“Không có đâu.”

“Thật không? Chắc là có chuyện gì chứ?”

Tên Yamada này đúng nhạy thật.

“Yamada, cậu có biết tiểu thuyết Thất Lạc Viên không?”

“Cái hồi xưa được chuyển thể thành phim truyền hình rồi nổi đình nổi đám ấy à? Tớ chỉ biết là nghe nói hơi dâm dâm thôi, sao thế?”

“Không có gì.”

“Hay là cậu đọc xong rồi thấy hưng phấn?”

“K-không phải!”

Tôi không có đọc đâu! Tôi..!

Vừa tự biện minh trong lòng như vậy, tôi lại cảm thấy mình đã không để ý đến cảm xúc của Chihiro và thấy áy náy vì đã làm điều không hay.

—----------------------------------

Sáng hôm sau, tôi cảm thấy ngại khi gặp Chihiro. Nhưng đồng thời, tôi cũng tò mò không biết cô ấy sẽ phản ứng thế nào.

Chihiro đứng ở chỗ quen thuộc. Nhưng hôm nay, cô ấy đứng xa hơn hôm qua một chút. Rõ ràng là đang giữ khoảng cách.

Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, Chihiro khẽ cúi đầu chào, rồi lập tức dời ánh nhìn trở lại cuốn sách. Hôm nay cô ấy đang đọc Bocchan.

Tôi thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Và chẳng hiểu sao lại suýt bật cười.

Bocchan thì an toàn. Là Natsume Sōseki thì dù bị hỏi thế nào cũng không có gì phải xấu hổ.[note87262]

Nhưng chắc hẳn hôm nay Chihiro đã cố tình chọn một cuốn “an toàn”, để tuyệt đối không bị hỏi về sách nữa.

Nghĩ vậy, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác thật dễ thương, ấm áp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
"Thất Lạc Viên" của Watanabe Junichi (Watanabe Junichi) là một tác phẩm nổi tiếng khai thác sâu sắc tâm lý hôn nhân, đời sống vợ chồng, sự đổ vỡ trong tình yêu và cảm giác lạc lõng, mất phương hướng trong cuộc sống, thường được xem như một cuốn sách tâm lý xã hội về những người trưởng thành, ly hôn và những mối quan hệ phức tạp, khám phá những nỗi lòng ẩn khuất và sự cô đơn, phản ánh khía cạnh thực tế nhưng đầy day dứt của cuộc sống hiện đại.
"Thất Lạc Viên" của Watanabe Junichi (Watanabe Junichi) là một tác phẩm nổi tiếng khai thác sâu sắc tâm lý hôn nhân, đời sống vợ chồng, sự đổ vỡ trong tình yêu và cảm giác lạc lõng, mất phương hướng trong cuộc sống, thường được xem như một cuốn sách tâm lý xã hội về những người trưởng thành, ly hôn và những mối quan hệ phức tạp, khám phá những nỗi lòng ẩn khuất và sự cô đơn, phản ánh khía cạnh thực tế nhưng đầy day dứt của cuộc sống hiện đại.
[Lên trên]
Botchan của Natsume Sōseki là một tiểu thuyết kinh điển Nhật Bản xuất bản năm 1906, kể về cuộc sống của một chàng trai trẻ ngây thơ, chính trực, vừa tốt nghiệp và nhận công việc dạy học ở một vùng quê xa lạ, nơi cậu đối mặt với sự giả dối, đạo đức giả của đồng nghiệp và học trò, sử dụng lối kể chuyện hài hước, châm biếm để phê phán xã hội Meiji và tôn vinh tinh thần lương thiện, bộc trực.
Botchan của Natsume Sōseki là một tiểu thuyết kinh điển Nhật Bản xuất bản năm 1906, kể về cuộc sống của một chàng trai trẻ ngây thơ, chính trực, vừa tốt nghiệp và nhận công việc dạy học ở một vùng quê xa lạ, nơi cậu đối mặt với sự giả dối, đạo đức giả của đồng nghiệp và học trò, sử dụng lối kể chuyện hài hước, châm biếm để phê phán xã hội Meiji và tôn vinh tinh thần lương thiện, bộc trực.