Khi đi qua [Long Môn], khung cảnh băng tuyết phía sau cô dường như biến mất ngay lập tức, để lại một khoảng không trắng xóa rộng lớn.
Cô gái trầm ngâm mở lòng bàn tay. Không hiểu sao, viên pha lê hình thoi có tên [Hồng Long chi Tâm], vốn được gắn trong cánh cổng của [Long Môn] và biến thành bức phù điêu hình rồng khổng lồ, lại xuất hiện, lơ lửng trong không trung và phát ra ánh sáng đỏ chói lóa.
Ánh sáng dường như xua tan sự im lặng chết chóc của thế giới trống rỗng này, và toàn bộ thế giới dần dần thay đổi dưới ánh sáng ấy.
Khoảng không vô tận tách ra thành hai dòng nước. Dòng nhẹ hơn bốc lên trước, ngưng tụ thành bầu trời trong xanh, trong khi dòng đặc hơn từ từ chìm xuống, lắng đọng vào lòng đất vững chắc và trang nghiêm. Thế giới trắng xóa bao la biến thành một cuộn giấy đang từ từ được mở ra, dần dần hé lộ khái niệm về khoảng cách.
Thời gian và không gian bắt đầu trôi chảy, và quỹ đạo của chúng đã tạo nên ý nghĩa.
Tinh thể đỏ rực như lửa dường như đã trở thành trung tâm của thế giới này, và khi ánh sáng của nó ngày càng rực rỡ, những thay đổi mới liên tiếp xảy ra.
Những luồng ánh sáng và những đám mây đầy màu sắc từ từ bốc lên xung quanh nguồn sáng, cuộn trào lên bầu trời và biến thành vô số vì sao. Trên mặt đất, các loài thực vật tươi tốt và đa dạng mọc lên và phát triển, tạo thành những cây cao chót vót với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Các nguyên tố và phân tử sinh sôi nảy nở như tinh linh, nhảy múa khắp mọi ngóc ngách trên thế giới, và rồi...
[Các sinh vật sống] đã xuất hiện.
Sinh ra như một linh hồn, linh tính đã trở thành bản chất cốt lõi trong sinh mệnh của chúng. Cô nhìn thấy rồng bay lượn trên bầu trời, cá voi xanh gầm rú dưới đáy biển, chim chóc bay lượn trên cao và muôn thú lang thang trên mặt đất.
Đó không phải là sự sống, mà là [Sinh vật sống].
Mọi chuyện vẫn còn chưa kết thúc, và nó cũng không nên kết thúc ở đây mới đúng.
Không hiểu sao, ý nghĩ đó đột nhiên xuất hiện trong đầu Willis, nhưng mọi thứ bỗng dừng lại ngay lúc đó. Cảnh tượng về nguồn gốc của vạn vật nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu, như thể tất cả chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua. Thế là, mọi thứ quay về điểm xuất phát.
Khi Willis nhìn kỹ, tất cả những gì cô thấy chỉ là một thế giới trắng rộng lớn, trống rỗng, với một [Nguyên Tinh] khổng lồ, hình dạng kỳ lạ trôi nổi ở trung tâm. [Hồng Long chi Tâm] trong tay cô đã biến mất không dấu vết.
Viên [Nguyên Tinh] này hoàn toàn khác biệt so với tất cả những viên tương tự mà cô gái từng thấy trước đây, nhưng Willis vẫn có thể nhận ra bản chất của nó như một [Nguyên Tinh], điều này thực sự kỳ lạ.
Các [Nguyên Tinh] trong Đại Mê Cung ngầm Morst có màu trắng. Đồng thời, màu sắc chủ đạo này sẽ không bao giờ thay đổi bất kể chất lượng, độ tinh khiết hay kích thước. Nhưng tinh thể trước mặt cô lại hoàn toàn màu vàng, tinh khiết và hoàn hảo như mặt trời mọc, và vô cùng đẹp.
Đường kính của nó lên đến vài km, khiến nó trông giống như một thiên thạch nhỏ với kích thước rất lớn.
Vô số sợi tơ ma lực, dường như xuất hiện từ hư không, kết nối từ mọi hướng đến bề mặt của [Nguyên Tinh], thứ lớn hơn mười con rồng khổng lồ cộng lại. Ánh sáng lung linh, rực rỡ của nó nhấp nháy theo nhịp điệu như nhịp tim.
Không... không phải kiểu đó.
Willis nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Viên [Nguyên Tinh] này, lớn gần bằng một thiên thạch, có hình dạng thật bất thường, thoạt nhìn nó giống như một trái tim!
Một [Trái tim] màu vàng rực rỡ.
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là cùng lúc [Trái tim] xuất hiện, một giọng nữ thanh tao và bao la, như một thần niệm, từ từ vang vọng khắp thế giới này.
[Cô vừa nhìn thấy gì vậy?]
"...?"
Tiểu thư mục sư ngước nhìn [Trái tim] "đang đập" lơ lửng trong không trung và đáp lại bằng một câu hỏi.
"Ngươi đang nói chuyện với ta à?"
Ánh sáng của [Trái tim] lập lòe vài lần, như thể đáp lại câu hỏi, và giọng nữ thanh tao, bao la và thấm đẫm thần tính lại vang lên một lần nữa.
[Ngoài cô và ta ra, không có linh hồn thứ ba nào khác trong không gian này đâu.]
"Ừm, vậy là các sinh vật khác nhau sẽ nhìn thấy những thứ khác nhau khi chúng đến đây phải không?"
[Vui lòng đừng trả lời câu hỏi của ta bằng những câu hỏi khác.]
Ồ, cô gái này có vẻ là kiểu người không giỏi giao tiếp cho lắm nhỉ...
Sau khi suy nghĩ kỹ, tiểu thư mục sư quyết định thử thành thật trước xem liệu cô có thể nhận được thông tin hữu ích nào đó hay không.
Cô mô tả ngắn gọn cảnh tượng mình đã thấy trước đó, có lẽ là ảo giác, rồi sau đó cô bổ sung thêm chi tiết.
"Ta tên là Willis. Ta là một mục sư đi du lịch khắp thế giới. Ta tình cờ đến Đại Mê Cung ngầm Morst này vì một người bạn của ta liên tục nghe thấy tiếng kêu cứu phát ra từ sâu bên trong mê cung. Vì vậy, ta nghĩ mình nên vào xem thử. Kết quả là, ta đi sâu hơn nữa. Sau khi đi qua tầng 39 của [Long Môn], ta đã đến đây."
"Vậy ra chính ngươi là người đã gửi tín hiệu cầu cứu sao? Ngươi có thể cho ta biết ngươi là ai và nơi này là đâu không? Như ngươi thấy đấy, ta có mối quan hệ khá tốt với Long tộc, nên ta không phải là kẻ thù của ngươi."
Vì lý do nào đó, giọng nữ thanh tao lại im lặng rất lâu, dường như đang suy ngẫm về những lời của nữ mục sư hoặc có lẽ đang xác minh điều gì đó. Cuối cùng, cô ta đã đưa ra câu trả lời mà Willis đã mong đợi.
[Ta là Cốt lõi[note88432] của Sáng Thế, cốt lõi và người quản lý của bãi thử nghiệm này. Theo cách nói của các người, đây có thể được coi là tầng thứ 50 của Đại Mê Cung, và cũng là tầng cuối cùng đã bị phong ấn.]
"Lõi của Sáng thế?"
Bất ngờ trước xưng hô có phần kỳ quái và có bối cảnh nghe rất lớn đó, Willis nhanh chóng nhận ra chuyện gì đang xảy ra và tiếp tục thử thăm dò một cách khéo léo.
"Ta nghĩ nơi đây không phải là Đại Mê Cung... lối đi qua bãi thử nghiệm mà cô đã đề cập. Vậy thì, cô đã mở cửa sau cho ta vì cô gặp khó khăn, hay là vì [Hồng Long chi Tâm]?"
Không hiểu sao, dù đây là lần đầu gặp mặt, sinh vật tự xưng là [Cốt lõi của Sáng Thế] lại trả lời mọi câu hỏi của cô gái một cách bình tĩnh.
[Ta không gửi tin cầu cứu đến bất kỳ cá nhân nào. Các quy định của bãi thử nghiệm là thứ không thể thay đổi một cách tùy tiện. Việc phát ra thông báo trên diện rộng để đối phó với các rủi ro bên ngoài chỉ nên ảnh hưởng đến những người quản lý hoặc những người trong tộc có quan hệ huyết thống sâu với người có liên quan mới có thể cảm nhận được, nhưng…
Giọng nữ thanh tao dừng lại một lát, và Willis hiểu ngay ý cô ấy muốn nói.
Rất rõ ràng, [Người quản lý] mà cô ta nhắc đến là Long tộc, nhưng nữ mục sư không thuộc bất kỳ nhánh tộc nào trong số đó. Cô đến được đây bằng một phương pháp đặc biệt hơn.
Cô quay đầu nhìn viên pha lê đỏ rực bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh mình, dường như hoàn toàn bị điều khiển bởi một ý chí đặc biệt nào đó.
"[Hồng Long chi Tâm] này là của một con rồng lửa từ thế giới bên ngoài để lại sau khi nó chết trong trận chiến với một kẻ thù hùng mạnh. Nó hẳn là một sản phẩm cốt lõi được chuyển hóa từ một lõi ma hạch. Ta chỉ có được nó một cách tình cờ. Liệu có bí mật nào khác đằng sau nó không?"
[…………….]
Giọng nữ tự xưng là [Cốt lõi của Sáng Thế] tạm dừng một lát, dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ.
[Theo quy định của bãi thử nghiệm này, ngay cả khi người tham gia không phải Người quản lý mà hoàn thành được cả 50 tầng thử thách, họ cũng chỉ có thể nhận được phần thưởng cao nhất và không thể vào không gian của khu vực chính này.]
[Thành thật mà nói, ta không hiểu tại sao cô lại đi thẳng đến đây qua cánh cổng ở tầng 39. Mặc dù Lõi của Rồng Lửa này đã khéo léo mở được [Long Môn], nhưng theo quy định, nó chỉ nên giúp cô bỏ qua một thử thách để đến được tầng sâu nhất và nhận phần thưởng mới đúng.]
"Cô là Người quản lý kia mà? Sao cô lại không biết được chứ?"
[Cốt lõi của Sáng Thế] liền từ chối cho ý kiến.
[Ta là Người quản lý, nhưng cũng chỉ là Người quản lý mà thôi. Ta không phải là Người tạo ra bãi thử nghiệm này, vì vậy đương nhiên sẽ có những quy tắc ngầm mà ta không biết. Điều đó không có gì lạ cả.]
Nhìn thấy "Cô nàng Lõi" này, người dường như không gặp khó khăn gì trong việc giao tiếp, cô gái tóc đen không khỏi tò mò hỏi.
"Vậy thì ai đã xây dựng... bãi thử nghiệm này, có phải là rồng(Long tộc) không?"
[Đây là thông tin tuyệt đối không được tiết lộ.]
“Ài…”